Blog

  • Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ? – Trả lời đúng, bạn lọt top 1% người thông minh nhất!

    Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ? – Trả lời đúng, bạn lọt top 1% người thông minh nhất!

    Nguồn: https://kenh14.vn/tu-nao-trong-tieng-viet-vua-nang-vua-nhe-tra-loi-dung-ban-lot-top-1-nguoi-thong-minh-nhat-215251115211457296.chn

    Câu đố nghe có vẻ rất vô lý nhưng đáp án thì đơn giản không ngờ.

    Tiếng Việt là một ngôn ngữ giàu đẹp, phong phú và phức tạp với hệ thống thanh điệu độc đáo, tạo nên nét đặc trưng không thể nhầm lẫn. Sự thú vị của tiếng Việt không chỉ nằm ở ngữ nghĩa mà còn ở những trò chơi chữ đầy sáng tạo. Câu đố “Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ?” là một minh chứng rõ nét, khiến người nghe không khỏi tò mò và thách thức trí tuệ.

    Câu đố này thoạt nghe có vẻ hack não, thậm chí vô lý. Làm sao một từ lại có thể vừa “nặng” vừa “nhẹ” – hai khái niệm dường như đối lập nhau? Ngay cả người Việt, dù thông thạo ngôn ngữ, cũng có thể bối rối khi đối mặt với câu hỏi này.

    Tuy nhiên, đáp án lại đơn giản hơn nhiều so với tưởng tượng, bởi nó nằm ngay trong sự tinh tế của cách chơi chữ trong tiếng Việt.

    Từ nào trong Tiếng Việt vừa nặng, vừa nhẹ? - Trả lời đúng, bạn lọt top 1% người thông minh nhất!- Ảnh 1.

    Đến đây bạn đã đoán được chưa? Nếu chưa thì xin công bố luôn: Đáp án cho câu đố này chính là từ… “nhẹ”.

    Từ “nhẹ” vừa mang nghĩa “nhẹ” (trái ngược với nặng), vừa mang dấu nặng – một trong sáu thanh điệu của tiếng Việt. Khi phát âm, dấu nặng tạo cảm giác trầm, “nặng nề” trong âm điệu, khiến từ này trở thành một sự kết hợp hoàn hảo giữa “nặng” và “nhẹ”.

    Theo Từ Điển Tiếng Việt của Hoàng Phê (NXB Đà Nẵng, 2006), “nhẹ” được định nghĩa là “có trọng lượng nhỏ, không nặng”. Đây là nghĩa trực tiếp, chỉ trạng thái vật lý hoặc mức độ không đáng kể của sự vật, sự việc. Trong khi đó, trong tiếng Việt, dấu nặng là một thanh điệu trầm, khiến âm tiết khi phát âm nghe “nặng” hơn, như một sự nhấn xuống. Từ “nhẹ” vì thế không chỉ mang nghĩa nhẹ nhàng mà còn chứa đựng yếu tố “nặng” trong cách phát âm và cấu trúc thanh điệu.

    Có thể thấy, câu đố đã tận dụng sự đa nghĩa của từ “nặng” (vừa là trọng lượng, vừa là thanh điệu) để tạo ra một đáp án vừa đơn giản, vừa thông minh. Chắc hẳn, một lần nữa, bạn sẽ phải gật gù: Tiếng Việt đầy bất ngờ!

  • Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.

    Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.

    Cô gái cuối cùng bước lên:

    Tên: Trần Thu Uyên

    Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô

    Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.

    5 PHÚT SAU – SỰ VIỆC BẮT ĐẦU
    Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:

    “Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”

    Cả xe hơi ngỡ ngàng.
    Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:

    “Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”

    Uyên mặt trắng bệch, tay run:

    “Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”

    Hành khách bắt đầu bực:

    “Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”

    “Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”

    “Cản trở cả xe!”

    Một chị giường tầng 2 còn nói:

    “Hay say xe rồi hoảng?”

    Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
    Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.

    Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:

    “Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”

    Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.

    Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.

    CHỈ 20 PHÚT SAU
    Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:

    “Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”

    Trọng nhíu mày:

    “Lốp nóng thôi!”

    Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.

    Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.

    May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.

    36 người mặt cắt không còn giọt máu.

    Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:

    Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn

    Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm

    Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét

    Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:

    “Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”

    BẤT NGỜ THỨ HAI – DẤU HIỆU TỪ NGAY LÚC XE MỚI CHẠY
    Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:

    Vết nứt không phải mới

    Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó

    Tức là:

    Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.

    Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…

    Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…

    Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.

    VÀ LÚC ĐÓ – MỌI NGƯỜI MỚI NHỚ LẠI CÔ GÁI
    Chị khách giường tầng 2 lí nhí:

    “Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”

    Người khác chợt rùng mình:

    “Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”

    Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:

    “Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”

    HỒ SƠ HÀNH KHÁCH – MỘT DÒNG GHI CHÚ GÂY SỐC
    Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:

    Tên Uyên không phải khách đặt vé trước

    Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy

    Không có hành lý cồng kềnh

    Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống

    Một người bỗng nói:

    “Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”

    Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.

    Chỉ có một điều chắc chắn:

    Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.

    KẾT
    Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.

    Không ai ngủ được.

    Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:

    “Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”

    Trần Thu Uyên –
    Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.

    Không ai gặp lại.
    Không ai liên lạc được.
    Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.

    Chỉ biết:

    Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.

  • Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng. Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy

    Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
    Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.

    Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.

    “Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”

    Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.

    Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài.

    Tóc Vy rơi xuống thành những mảng đen trên nền gạch trắng.
    Tiếng cười khẩy của bà Thoa vang lên:

    “Nhìn mày bây giờ mới đúng dáng làm dâu của nhà tao.”

    Vy ngồi sụm xuống, run bần bật.
    Nhưng sự tủi hổ chưa kịp tan thì bà Thoa đã ném túi đồ vào mặt cô:

    “Cút lên chùa đầu làng đi. Tẩy uế đủ 10 ngày rồi về. Nhà này không nhận con dâu dơ bẩn.”

    Hải chỉ lắp bắp:
    “Mẹ… mẹ quá rồi…”
    Nhưng cũng không dám kéo vợ lại.

    Vy nhìn người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng—rồi quay lưng bước đi.
    Không khóc. Không nói.
    Chỉ im lặng đến đáng sợ.

    10 NGÀY SAU — BẮT ĐẦU CƠN ÁC MỘNG

    Tưởng Vy sẽ biến mất.
    Nhưng đúng ngày thứ 10, lúc 3 giờ sáng, điện thoại Hải reo liên tục.

    Tin nhắn từ hàng xóm, từ người trong họ, từ thợ xây trong làng:

    “Anh ơi, hình như vợ anh đang… xây nhà?”
    “Cô Vy đang đập cái nhà hoang cuối xóm, bảo là xây studio.”
    “Cả đội thợ làm ngày đêm. Tiền chi mạnh tay lắm.”

    Hải choáng váng.
    Mẹ hắn thì bật dậy, sắc mặt tái mét:

    “Nó… nó lấy tiền đâu?”

    Hải đùng đùng chạy xuống cuối xóm.

    Và đứng chết lặng.

    Trên mảnh đất rộng ngay bìa làng — mảnh đất mà mẹ hắn đã từ chối cho Vy mượn để mở tiệm ảnh trước khi cưới — Vy đang mặc đồ thợ, đầu trọc, cầm bản vẽ chỉ đạo cả đội thi công.

    Tường đang dựng lên.
    Biển hiệu đã xong:

    “VY STUDIO — CHỤP CƯỚI, CHỤP GIA ĐÌNH, MAKEUP – NHẬN ĐẾN 2H SÁNG.”

    Hải lắp bắp:

    “Em… em làm cái gì thế này?”

    Vy quay lại, gương mặt gọn gàng, ánh mắt sắc đến mức khiến ai cũng lùi một bước.

    “Anh tưởng cạo tóc là tôi sẽ chết chìm trong nhục nhã hả?”

    Vy ngẩng đầu:

    “Tôi dùng 10 ngày để làm điều mà nhà anh không bao giờ nghĩ tôi dám làm.”

    Bà Thoa gào lên:

    “Tiền đâu mà xây cái thứ này? Mày định bôi nhọ nhà tao à? Đàn bà mà láo toét!”

    Vy nhếch môi:

    “Tiền từ đâu? Từ cái sổ tiết kiệm tôi giấu, từ khoản đầu tư chứng khoán tôi lời ba năm nay, và…”

    Cô rút ra một xấp giấy đỏ.

    “…từ 200m² đất mà tôi vừa mua đứt hôm kia.”

    Hải trợn tròn mắt:
    “Đất… đất này là của em?”

    Vy nhìn thẳng vào cả hai mẹ con:

    “Phải. Đất này đáng lẽ tôi xin mẹ chỉ để dựng cái tiệm nhỏ. Nhưng giờ tôi lấy luôn làm cơ nghiệp.”

    Cả xóm đổ ra xem.
    Có người thì thầm:

    “Con nhỏ này ghê thật, làm được thiệt luôn…”
    “Đầu trọc mà đứng chỉ đạo như chị đại luôn…”

    CAO TRÀO — HẢI PHÁT ĐIÊN
    Ngày khai trương, cả làng kéo đến chúc mừng.
    Vy đứng trong studio mới, ánh đèn lung linh chiếu lên gương mặt cương quyết của cô.

    Hải chen vào, túm tay vợ:

    “Về nhà đi. Mẹ xin lỗi rồi. Về làm dâu lại.”

    Vy rút tay khỏi, lạnh như đá:

    “Nhà đó không còn chỗ cho tôi từ ngày mẹ anh cầm tông đơ lên đầu tôi.”

    Hải đỏ mặt, giọng gào lên vì tuyệt vọng:

    “Anh không cho phép em bỏ anh!”

    Vy nhìn anh bằng ánh mắt khiến Hải đứng hình:

    “Ngày tôi bị cạo đầu, anh đứng im.
    Ngày tôi bị đuổi khỏi nhà, anh đứng im.
    Còn bây giờ, anh không còn quyền đứng cạnh tôi nữa.”

    Hải đập tay vào tường, gần như phát điên:

    “Vy! Em quay lại ngay!”

    Vy quay lưng, bỏ mặc tiếng gào, để lại một câu cuối cùng:

    “Muốn giữ tôi, anh phải dám chống lại mẹ anh.
    Nhưng anh đã chọn im lặng.”

    MẸ CHỒNG KHUỴU GỐI
    Chiều hôm đó, bà Thoa đến studio, nước mắt ràn rụa, hai tay run run chắp lại:

    “Vy… mẹ xin… mẹ sai rồi…
    Con về nhà đi, mẹ lạy con… đừng bỏ thằng Hải…”

    Vy nhìn bà thật lâu.
    Rồi đáp nhẹ nhưng sắc như dao:

    “Tôi không bỏ ai cả.
    Chỉ là tôi tự chọn cuộc đời khác.”

    Bà Thoa bật khóc, lần đầu trong đời khiếp sợ trước chính người con dâu mà bà từng xem thường.

    Còn Vy?
    Cô đứng giữa studio của riêng mình — nơi không ai có thể cạo đầu, nhục mạ hay đuổi đi nữa.

    Vì từ hôm ấy, cô biết một điều:

    Người phụ nữ bị dồn đến đường cùng… sẽ mạnh đến mức khiến cả thế giới phải kiêng dè.

  • Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên

    Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên

    Tưởng chừng chỉ là buổi họp lớp, nhưng quyết định để lại chiếc BMW ở nhà và đi xe buýt đã mang đến cho người đàn ông này một trải nghiệm không ngờ.

    Bài viết dưới đây là chia sẻ của Hà Lục (Trung Quốc) đang thu hút sự chú ý trên nền tảng Toutiao. 

    Cuối tuần trước, tôi quyết định để lại chiếc BMW trong gara, bắt chuyến xe buýt số 93 đến buổi họp lớp cấp ba tổ chức tại một nhà hàng sang trọng. Sau nhiều năm bôn ba, lập nghiệp và ít liên lạc, tôi muốn trở lại với mọi người một cách giản dị nhất, như thuở còn cùng ngồi chung bàn học.

    Lúc bước vào nhà hàng, tôi nhận ra phần lớn bạn cũ đã đến từ trước. Không khó để nhận ra người bạn ngồi ghế đầu năm xưa giờ là giám đốc chi nhánh ngân hàng. Người từng học không giỏi toán, nay đang điều hành một chuỗi nhà hàng lớn. Họ đến bằng xe sang, mang theo cả người phụ trách truyền thông cá nhân chụp ảnh đăng mạng xã hội.

    Câu chuyện trong bàn tiệc xoay quanh bất động sản, chứng khoán, học phí các trường quốc tế cho con. Tôi ngồi lặng lẽ nghe, mỉm cười gật gù khi có ai đó hỏi thăm: “Dạo này cậu sao”, “Đang làm gì”. Tôi chỉ nói mình đang kinh doanh nhỏ, sống vừa đủ. Không ai hỏi gì thêm.

    Đi họp lớp, tôi để chiếc BMW ở nhà, chọn đi xe bus: Về đến nhà, nhận được tin nhắn cả đời không thể quên- Ảnh 1.

    Ảnh minh hoạ

    Bữa tiệc kết thúc nhanh, mọi người rời đi vội vã, như thể chỉ tham dự cho đủ thủ tục. Tôi đón chuyến xe buýt cuối để kịp về nhà lúc 21h30.

    ADVERTISING

    iTVC from Admicro

    Ngay khi vừa đến sảnh chung cư, mở điện thoại, tôi nhận được một tin nhắn từ Trương Văn – người bạn ngồi cạnh suốt bữa tiệc. Năm xưa, anh bạn này từng là lớp phó học tập.

    “Cảm ơn cậu hôm nay đã đến. Mình biết cậu để xe lại ở nhà vì không muốn phô trương. Cậu vẫn như xưa, khiêm tốn, tinh tế và thật lòng. Mình ngưỡng mộ cậu, không chỉ vì thành công mà vì cậu không cần phải chứng minh điều đó với ai cả. Mình chúc cậu luôn bình an”, lời nhắn của anh bạn.

    Tôi lặng người trước những dòng chữ giản dị ấy. Trong bữa tiệc ồn ào và náo nhiệt, tôi tưởng bản thân chỉ như chiếc bóng lạc lõng giữa ánh đèn chói mắt của sự thành đạt, hóa ra vẫn có người nhìn thấy, và thấu hiểu.

    Trương Văn là người duy nhất năm xưa hay ở lại sau giờ học để dọn lớp cùng tôi. Cậu ấy cũng là người từng âm thầm mang bánh mì cho tôi những hôm quên ăn sáng. Trong lớp, cậu ấy không nổi bật, ít nói, nhưng luôn âm thầm quan sát và sẻ chia. Hôm đó, cậu ấy vẫn một ánh nhìn chân thành giữa đám đông hào nhoáng.

    Sau dòng tin nhắn của Trương Văn, tôi nghĩ về những người bạn cũ, mỗi người một ngã rẽ, một cách sống. Không phải ai thành công cũng cần chứng minh. Không phải ai sống giản dị là không đủ đầy. Và đôi khi, giá trị thật sự nằm trong những điều lặng thầm – như một tin nhắn lúc đêm khuya, đủ để sưởi ấm cả một chặng đường dài.

    Ở thành phố này, ai cũng mải miết chạy theo thứ gọi là “thành đạt”. Tôi học được rằng, không cần nói quá nhiều, không cần thể hiện quá nhiều. Bạn chỉ cần sống đúng với mình, và đủ tinh tế để lắng nghe như Trương Văn đã làm.

    Chiếc BMW vẫn nằm yên trong gara. Những chuyến xe buýt chiều mưa hôm ấy, lại đưa tôi trở về với một điều quan trọng hơn cả: tình bạn, và sự tử tế không cần phô trương.

  • Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ nhưng vẫn khiến học sinh giỏi nhất nước cũng phải xin thua

    Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ nhưng vẫn khiến học sinh giỏi nhất nước cũng phải xin thua

    Nếu thử thay đổi cách nghĩ, bạn sẽ nhanh chóng tìm ra câu trả lời.

    Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?” chính là minh chứng cho sự giàu đẹp và thú vị của tiếng Việt. Ngay từ lúc nghe câu hỏi, nhiều người đã phải bật cười vì độ “ngang trái”, nhưng đồng thời cũng bị kích thích bởi sự tò mò mà nó gợi ra.

    Một câu hỏi tưởng như vô nghĩa nhưng lại chạm đúng tinh thần chơi chữ vốn rất đặc trưng của tiếng Việt. Chỉ một dấu huyền thôi đã đủ làm biến đổi sắc thái câu nói, vậy mà “gom” đến cả trăm dấu huyền thì quả thật là thử thách khiến ai nghe cũng vừa ngơ ngác vừa buồn cười.

    Câu đố nhanh chóng biến thành một trò chơi ngôn ngữ thú vị, khiến người tham gia vừa đoán vừa cười. Qua đó, nó nhắc chúng ta rằng học tiếng Việt không chỉ là tiếp cận kiến thức, mà còn là tận hưởng sự duyên dáng và bất ngờ của ngôn ngữ này. Tiếng Việt không đơn thuần là công cụ giao tiếp, mà còn là mảnh đất màu mỡ cho sự sáng tạo và niềm vui khám phá.

    Đáp án của câu đố nằm ở chữ “Chuyền” (C-huyền) .

    Trong đó, chữ C được hiểu theo hệ thống số La Mã là 100, và khi kết hợp với dấu huyền trong cách đọc, ta có ngay “100 – huyền”.

    Đây là một dạng chơi chữ tinh nghịch, không phải tìm từ có cấu trúc lạ, mà là thử thách khả năng liên tưởng của người giải.

    Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ nhưng vẫn khiến học sinh giỏi phải xin thua- Ảnh 1.

    Những câu đố kiểu này cho thấy chỉ cần một chút sáng tạo, các dấu thanh như sắc, huyền, hỏi, ngã… cũng có thể trở thành chất liệu cho vô số trò chơi ngôn ngữ “xoắn não”. Nhờ thế, tiếng Việt vừa mang tính học thuật, vừa đầy tính giải trí, khiến người ta tiếp cận kiến thức bằng nụ cười.

    Khi hiểu được lời giải, nhiều người không khỏi bật thốt: “Đúng là tiếng Việt phong phú thật!”. Và biết đâu, sau câu đố này, bạn lại được truyền cảm hứng để tự nghĩ thêm vài câu đố “hại não” khác để thử tài bạn bè.

    Tham khảo thêm một số câu đố vui dưới đây:

    Câu đố: Trong tiếng Việt có từ nào chứa tới bốn chữ “C”?

    Nghe có vẻ phi lý, nhưng đáp án lại là một trò chơi chữ thú vị: “tức (tứ-c)”.

    Cách hiểu ở đây là dùng chữ “tứ” (nghĩa là bốn) kết hợp với chữ “c” — tức là “bốn chữ C”. Đây không phải là chuyện về một từ thực sự có bốn ký tự “c” liên tiếp, mà là một mẹo dựa trên cách ghép nghĩa, chơi chữ và cách đọc.

    Những câu đố như thế khai thác sự đa dạng và khả năng liên tưởng của tiếng Việt: chỉ vài âm, vài chữ thôi cũng có thể tạo ra trò chơi ngôn ngữ đầy bất ngờ. Khi hiểu ra mẹo, nhiều người thường bật cười vì sự tinh tế và hài hước của lời giải — và biết đâu bạn cũng sẽ nghĩ ra vài câu đố “oái oăm” để thử thách bạn bè ngay sau đó.

    Câu đố: Từ nào trong tiếng Việt có đến 12 chữ “U”?

    Tiếng Việt với 29 chữ cái và 6 thanh điệu luôn tạo ra vô số trò chơi ngôn ngữ thú vị. Và câu đố này là một ví dụ điển hình khiến người nghe vừa hoang mang vừa tò mò.

    Vậy từ nào được xem là có 12 chữ “U”?

    Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt có 100 dấu huyền?”: Đáp án đơn giản đến bất ngờ nhưng vẫn khiến học sinh giỏi phải xin thua- Ảnh 2.

    Đáp án: Đó là chữ “Táu”.

    Giải thích: “Táu” được hiểu theo dạng chơi chữ Táu = TÁ + U, trong đó “tá” tương ứng với 12, vì thế “tá-u” được hiểu là “12 chữ U”.

    Trong thực tế, táu còn là tên một loại cây gỗ quý, thân lớn, gỗ nặng và bền, nằm trong nhóm đinh – lim – sến – táu, bốn loại gỗ tốt được dùng nhiều trong xây dựng.

    Câu đố: Từ nào trong tiếng Việt vừa nặng vừa nhẹ?

    Câu đố “Từ nào trong tiếng Việt vừa nặng vừa nhẹ?” nghe qua tưởng như nghịch lý, nhưng thực chất lại là một màn chơi chữ rất duyên dáng. Đáp án chính là từ “nhẹ” – một từ mang nghĩa “nhẹ nhàng”, nhưng khi viết lại mang… dấu nặng. Vậy là trong một chữ vừa có “nhẹ”, vừa có “nặng”, đúng theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

    Điểm thú vị ở câu đố này nằm ở cách tiếng Việt cho phép người ta linh hoạt kết hợp nghĩa, âm và dấu để tạo ra những câu hỏi dí dỏm. “Nhẹ” vốn là khái niệm hoàn toàn trái ngược với “nặng”, nhưng nhờ dấu nặng, hai sự đối lập lại cùng xuất hiện trong một từ duy nhất. Điều đó vừa khiến người giải bật cười, vừa khiến họ nhận ra vẻ đẹp tinh tế của tiếng Việt.

    Những câu đố thanh – sắc như thế không chỉ tạo niềm vui mà còn giúp người học cảm nhận sâu hơn về cấu trúc và thanh điệu của ngôn ngữ. Đôi khi chỉ một dấu, một âm hay một cách hiểu khác đi đã đủ làm nên sự bất ngờ. Và chính những điều nhỏ nhặt như vậy khiến tiếng Việt trở thành một kho trò chơi ngôn ngữ phong phú, đầy sáng tạo.

    (Tổng hợp/Ảnh minh họa: Internet)

  • “Giường dựa 2 vách, gia đình không ốm đau cũng hoạnnạn”, 2 vách này là gì?

    “Giường dựa 2 vách, gia đình không ốm đau cũng hoạnnạn”, 2 vách này là gì?

    Có 2 bức tường mà theo phong thủy, đầu giường ngủ không nên dựa vào, nếu không người trong nhà ốm đau, gia đình cũng thường xuyên lục đục.

    Phong thủy là một yếu tố rất được coi trọng trong văn hóa của người phương Đông với nhiều phạm trù khác nhau. Trong đó phong thủy phòng ngủ được coi là có thể ảnh hưởng đến sức khỏe và hạnh phúc gia đình. Theo phong thuỷ, giường ngủ tốt nhất không nên đặt sát vách 2 bức tường dưới đây kẻo vừa phạm phong thủy vừa không phù hợp khoa học, dẫn đến những điều không hay?

    Giường ngủ là món đồ nội thất rất quan trọng không thể thiếu trong mỗi gia đình. Từ xa xưa, ở Trung Quốc đã có nhiều điều kiêng kỵ về vị trí đặt giường như đầu giường không được quay về hướng Tây, giường ngủ nhất thiết không nên đặt sát vách 2 bức tường dưới đây kẻo vừa phạm phong thủy vừa không phù hợp khoa học, dẫn đến những điều không hay.

    1. Giường không đặt sát vách bức tường có cửa sổ

    Giường ngủ là nơi để mọi người nghỉ ngơi, cần được giữ sạch sẽ và thông thoáng. Thế nhưng người xưa quan niệm nếu kê giường ngủ sát vào tường có cửa sổ, bụi bẩn và mầm bệnh sẽ dễ xâm nhập, mỗi khi cửa sổ được mở ra sẽ khiến cơ thể hít phải nhiều chất độc hại hơn, có thể gây tổn thương cho phổi và sức khỏe của bạn.

    Thời xa xưa, do điều kiện sống kém nên cửa sổ lúc đó cơ bản làm bằng gỗ, khi ngủ bên cửa sổ, một lượng lớn khí lạnh sẽ xâm nhập qua khe hở của cửa sổ, làm tăng nguy cơ mắc bệnh cho con người.

    Tuy nhiên đối với những ngôi nhà hiện đại ngày nay, cửa sổ được bịt kín rất tốt nên dù bạn có ngủ dựa vào cửa sổ cũng không dễ để hơi lạnh hay khí nóng xâm nhập. Chưa kể gia đình nào cũng có các thiết bị hỗ trợ như điều hòa, máy sưởi các loại nên nguy cơ ốm đau từ lý do này cũng giảm.

    2. Giường không đặt sát vách bức tường với phòng tắm

    Phòng tắm đồng thời thường thiết kế là nhà vệ sinh nên luôn được coi là khu vực không được sạch sẽ, không khí có phần ô uế. Nhất là thời xưa khi kinh tế khó khăn, không có thiết bị hiện đại khử mùi, hơn nữa ngôi nhà đơn sơ và cách ly, cách âm kém, giường ngủ kê sát bức tường phòng tắm thường đem đến cảm giác khó chịu, ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ của bạn. Chưa kể những mùi hôi hám hay khí độc từ đây có thể xâm nhập vào không gian nghỉ ngơi, cũng là căn nguyên phát sinh bệnh tật cho chủ nhân giường ngủ.

    Ngày nay, hầu hết các ngôi nhà đều làm bằng bê tông cốt thép, chất lượng nhà tắm nhà vệ sinh cũng tốt hơn nhiều giúp giảm bớt đáng kể tiếng ồn và mùi hôi đặc trưng, kê giường ngủ dựa vào tường nhà vệ sinh đôi khi cũng không phải là vấn đề gì lớn gây ảnh hưởng cho chủ nhân.

    Tuy nhiên, phòng còn hơn chống, cẩn thận không thừa nên cho đến tận bây giờ nhiều người vẫn giữ nguyên quan điểm không nên kê giường ngủ dựa vào 2 bức tường nói trên để phòng tránh bệnh tật cho người nhà.

    Trên thực tế, thời kỳ hiện đại nhà cửa kiên cố khang trang, dù kê giường gần bức tường nào thì nguyên nhân ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta là rất nhỏ. Bạn chỉ cần xây dựng lối sống lành mạnh thì dù kê giường dựa vào tường ở đâu cũng không mấy ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn.

    Một số lưu ý khác khi đặt giường ngủ

    – Hướng giường ngủ tốt nhất là hướng bắc- nam

    Hướng của từ trường trên bề mặt trái đất là từ nam lên bắc, còn hướng của từ trường bên trong trái đất là từ bắc xuống nam, tốt nhất là bạn nên ngủ với tư thế đầu quay về hướng nam hoặc bắc, hợp với hướng của từ trường và có lợi cho sức khỏe hơn. Vì vậy giường ngủ tốt nhất là chọn đặt theo hướng từ bắc vào nam.

    – Không đặt gương soi đối diện giường ngủ. 

    Hãy thử tưởng tượng, khi mọi người đang chìm trong giấc ngủ, nếu ngồi dậy bất ngờ, họ rất dễ bị bóng trong gương làm giật mình, gây chóng mặt, sợ hãi. Hơn nữa, khi con người chìm vào giấc ngủ, hơi thở của họ trở nên mỏng manh, và phản xạ của gương rất mạnh, rất dễ phản chiếu năng lượng của cơ thể. Vì thế, nếu phòng ngủ có gương đối diện với giường, tốt nhất bạn nên che gương hoặc quay nó vào tường vào ban đêm.

    – Không nên treo đèn chùm phía trên giường ngủ.

    Đèn chùm tuy đẹp nhưng treo ngay phía trên giường ngủ sẽ không tốt cho sức khỏe mà còn tạo nên cảm giác không an toàn. Khi người ngủ trên giường sẽ có một cảm giác áp bức, giấc ngủ sẽ chập chờn. Nếu bạn thực sự muốn có đèn phía trên giường thì nên thiết kế loại đèn gắn thẳng vào tường, không nên dùng đèn treo hay bạn có thể kê giường dịch ra và gắn đèn phía trên hai bên đầu giường.203

  • Ngày tôi viết đơn ly hôn, chồng cũ n::ém 5 tỷ trước mặt và bắt tôi chọn: “TIỀN hay CON?”

    Ngày tôi viết đơn ly hôn, chồng cũ n::ém 5 tỷ trước mặt và bắt tôi chọn: “TIỀN hay CON?”

    Tôi tên Thanh. Mười năm trước, tôi từng là vợ của Quân – một doanh nhân bất động sản có tiếng ở đất Sài thành. Cuộc hôn nhân của chúng tôi được người ngoài ví như “trai tài gái sắc”, nhưng bên trong lại mục rỗng như một thân cây bị mối ăn.

    Khi tôi sinh bé Tôm được 2 tuổi, Quân bắt đầu công khai những mối quan hệ ngoài luồng. Anh cho rằng đàn ông có tiền thì có quyền hưởng thụ, còn tôi – một bà nội trợ lui về hậu phương – chỉ cần ngoan ngoãn chăm con là đủ.

    Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Đêm đó, tôi bắt gặp anh đưa nhân tình về tận cổng nhà. Sự sụp đổ không ồn ào, tôi chỉ lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên bàn.

    Quân nhìn tờ đơn, nhếch mép cười, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo: – “Cô muốn đi? Được thôi. Nhưng tôi là dân kinh doanh, mọi thứ phải sòng phẳng.”

    Anh ta đẩy về phía tôi hai tờ giấy. – “Một là tờ séc 5 tỷ đồng – một nửa tài sản hiện mặt của tôi. Hai là quyền nuôi thằng Tôm. Cô chỉ được chọn một. Nếu chọn con, cô sẽ ra đi tay trắng, một xu cũng không có.”

    Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta đang dùng chính đứa con ruột thịt của mình để mặc cả, để dồn tôi vào đường cùng, để xem tôi – một người đàn bà không nghề nghiệp – sẽ chết đói thế nào nếu thiếu tiền của anh ta.

    – “Tại sao anh có thể tàn nhẫn với con như vậy?” – Tôi run rẩy hỏi. – “Vì tôi không muốn chia tiền cho người lạ. Còn thằng bé, nếu cô không nuôi nổi thì để lại đây, tôi thuê vú em. Nhưng cô sẽ mất quyền làm mẹ.”

    Không cần đến một giây suy nghĩ, tôi xé nát tờ séc 5 tỷ trước mặt anh ta. – “Tôi chọn con. Tiền của anh, giữ lấy mà mua vui cho thiên hạ.”

    Quân cười lớn, tiếng cười đầy sự mỉa mai: – “Được, có khí phách. Để tôi xem cô ôm cái cục nợ ấy sống được bao lâu. Đừng quay lại đây ăn xin.”

    Tôi bế Tôm, khi ấy đang ngủ say, bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy giữa đêm mưa tầm tã. Tài sản duy nhất tôi mang theo là đứa con và lòng tự trọng của một người mẹ.

    Chương 2: Mười năm tôi luyện

    Những năm đầu tiên là địa ngục. Từ một phu nhân sống trong nhung lụa, tôi phải làm đủ nghề: rửa bát thuê, bán hàng online, rồi đi học lại nghiệp vụ kế toán vào ban đêm.

    Có những đêm Tôm sốt cao, trong túi tôi chỉ còn đúng 50 nghìn đồng, không đủ tiền taxi đưa con đi viện, tôi phải cõng con chạy bộ dưới mưa, nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát. Lúc ấy, tôi hận Quân thấu xương tủy.

    Nhưng Tôm càng lớn càng hiểu chuyện. Thằng bé chưa bao giờ đòi hỏi đồ chơi đắt tiền. 7 tuổi, Tôm đã biết nấu cơm đợi mẹ về. 10 tuổi, Tôm đạt giải Nhất toán thành phố.

    – “Mẹ ơi, sau này con sẽ làm giám đốc, con sẽ xây nhà to cho mẹ, mẹ không phải khóc nữa.” – Câu nói ngây ngô của con năm nào là động lực để tôi cắn răng bước tiếp.

    Tôi điên cuồng làm việc. Từ nhân viên kế toán quèn, tôi leo lên trưởng phòng, rồi Giám đốc tài chính cho một tập đoàn đa quốc gia. Căn hộ chung cư cao cấp ven sông Sài Gòn hiện tại chính là mồ hôi và nước mắt của hai mẹ con tôi suốt một thập kỷ.

    Chương 3: Cuộc gặp gỡ định mệnh

    Hôm nay là ngày Tôm – giờ đã là chàng trai 12 tuổi cao lớn, đĩnh đạc – đại diện trường tham gia cuộc thi Lập trình Robot Quốc tế.

    Hội trường lộng lẫy ánh đèn. Khi cái tên “Nguyễn Hoàng Tuấn” (tên thật của Tôm) được xướng lên cho giải Vàng, tôi vỡ òa hạnh phúc.

    – “Chúc mừng chị, con trai giỏi quá.”

    Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau khiến tôi khựng lại. Tôi quay đầu. Là Quân.

    10 năm không gặp, Quân già đi trông thấy. Tóc đã điểm bạc, ánh mắt không còn vẻ ngạo nghễ năm xưa mà hằn lên sự mệt mỏi. Nghe nói công ty của anh ta phá sản 2 năm trước do thua lỗ, vợ sau cũng ôm tiền bỏ đi.

    Quân nhìn tôi, sững sờ trước vẻ mặn mà, sang trọng của người vợ cũ. Nhưng khi ánh mắt anh ta chạm vào Tôm đang cầm cúp đi xuống, anh ta như chết lặng. Thằng bé giống Quân như hai giọt nước thời trẻ, nhưng ánh mắt nó sáng và cương nghị hơn cha nó gấp ngàn lần.

    – “Đó là… thằng Tôm sao?” – Giọng Quân lạc đi. – “Đúng. Là đứa con mà 10 năm trước anh coi là ‘cục nợ’ đấy.” – Tôi bình thản đáp.

    Quân run rẩy bước tới. Anh ta nhìn bộ vest lịch lãm trên người con, nhìn chiếc cúp vàng danh giá, rồi nhìn sang tôi. Sự hối hận trào dâng trong đáy mắt đục ngầu.

    – “Thanh… Anh sai rồi. Cho anh nhận lại con được không? Anh… anh cô đơn quá.”

    Lúc này, cô bồ trẻ đi cùng Quân (có lẽ là người tình mới nhất) bĩu môi: – “Anh nhận nó về làm gì? Lại tốn tiền nuôi à?”

    Tôm đi tới bên cạnh tôi. Thằng bé cao gần bằng bố nó, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai người bọn họ.

    – “Chú là ai?” – Tôm hỏi, giọng trầm ổn.

    Quân sững người: – “Tôm, là bố đây. Bố là Quân…”

    Tôm nhếch mép cười – một nụ cười bản lĩnh mà tôi chưa từng dạy con, có lẽ đó là sự trưởng thành từ gian khó. – “Xin lỗi chú. Trong giấy khai sinh và trong trí nhớ của cháu, bố cháu đã ‘chết’ từ 10 năm trước rồi. Ngày mẹ cháu cõng cháu đi viện giữa đêm mưa, chú ở đâu? Ngày mẹ cháu nhịn ăn để đóng tiền học cho cháu, chú đang ở đâu?”

    Quân há miệng, nhưng không thốt nên lời. Nước mắt ông ta bắt đầu rơi.

    – “Nhưng… bố là người sinh ra con…” – Quân cố vớt vát.

    Tôi đặt tay lên vai con trai, nhìn thẳng vào Quân, dõng dạc từng chữ: – “Anh Quân này. 10 năm trước anh bắt tôi chọn: Tiền hoặc Con. Anh nói tôi ngu ngốc khi chọn ‘cục nợ’. Giờ anh mở to mắt ra mà nhìn. Tài sản lớn nhất đời người, tôi đã giữ được rồi. Còn anh, ôm đống tiền năm xưa của anh, giờ anh còn lại gì? Một con số 0 tròn trĩnh.”

    Nói rồi, tôi nắm tay Tôm quay lưng bước đi.

    – “Mẹ, mình đi ăn mừng thôi. Con không muốn lãng phí thời gian với người lạ.” – Tôm nói lớn, đủ để người đàn ông phía sau nghe thấy.

    Chúng tôi bước ra khỏi hội trường, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi. Tôi biết Quân vẫn đứng đó, chôn chân trong sự ân hận muộn màng. Anh ta đã thắng một ván bài ly hôn năm xưa, nhưng anh ta đã thua trắng cả cuộc đời.

    Tôi siết chặt tay con trai. Hạnh phúc không phải là bạn nắm trong tay bao nhiêu tiền, mà là khi về già, bạn có một bàn tay tin cậy để nắm lấy hay không.

    Và tôi, tôi đã thắng.

  • Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đ;ẩy vào đầu xe tải

    Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đ;ẩy vào đầu xe tải

    Đoạn clip ghi lại cảnh 1 nam thanh niên cố tình đẩy 1 đồng chí công an giao thông đang dắt  xe đạp điện vào đầu chiếc xe tải đang lao vùn vụt đến. 

    Chiều ngày 11/12, mạng xã hội lan truyền 1 đoạn clip ghi lại cảnh 1 chiến sĩ cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ thanh niên đi phía sau đẩy cả xe và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào chiếc xe  ô tô tải đang lao đến. Chiếc xe điện bị cuốn vào gầm xe tải, rất may mắn, chiến sĩ CSGT kịp tránh và chiếc xe tải cũng phanh kịp thời. Nam thanh niên sau đó bỏ chạy.

    Nam thanh niên đẩy xe điện và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào xe tải đang lao đến. Ảnh cắt từ clip. 

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang cười và văn bản cho biết '所'

    Sự việc được camera an ninh ghi lại vào khoảng 13h35 ngày 11/12, được cho là diễn ra trên đường 429, xã Phượng Dực, Hà Nội.

    Ngay sau khi chia sẻ, nhiều người bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động của nam thanh niên này.

    “Đang dân sự thành hình sự luôn”

    “Loại này phải cho đi tù mọt gong”

    “Thằng này ác quá, suýt nữa thì cả lái xe tảu cũng bị oan gia”

    “Nên phạt thật nặng các hành vi như này”

    “Tôi xem mà tôi run luôn, may mắn cho chú công an và bác tài”…

    Đoạn clip này vẫn đang gây xôn xao CĐM, hiện vẫn chưa có thông tin chính thức từ cơ quan chức năng.

  • Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc:

    – Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua.

    Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng:

    – Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người?

    Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh:

    – À… tôi dùng. Cô cứ bán đi.

    Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm:

    “Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.”
    “Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.”
    “Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?”

    Có người còn thì thầm:
    “Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…”


    Sự việc lên đến đỉnh điểm khi bà Hoa thấy tay ông Lãm run run khi trả tiền, gương mặt xanh tái lạ lùng. Bà lo lắng:

    – Bác… bác không sao chứ?

    Ông không trả lời. Chỉ bỏ gói thịt lên xe, đạp đi mà không quay đầu lại.

    Bà Hoa linh cảm có chuyện gì đó không ổn. Một ông già hơn bảy mươi, sống một mình, ngày nào cũng mua chừng ấy thịt, không thể không đáng nghi. Bà gọi cho trưởng thôn, rồi trưởng thôn gọi lên xã. Chỉ sau nửa giờ, tin lan khắp xóm như lửa gặp gió.


    Buổi chiều, trời phủ mây xám. Tổ công tác xã đi cùng hai công an huyện tiến đến căn nhà ông Lãm cuối xóm. Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ đóng kín mít, sân trước đầy lá bàng rơi.

    – Bác Lãm! – Trưởng thôn gõ cửa – Bác mở cửa cho chúng tôi kiểm tra chút!

    Không tiếng trả lời.

    – Bác Lãm! Nếu bác không mở, chúng tôi buộc phải vào theo quy định!

    Vẫn im lặng.

    Công an xã nhìn nhau. Cuối cùng, họ quyết định phá khóa. Chỉ một tiếng kẹt mạnh, ổ khóa rơi xuống đất.

    Cửa bật mở, mọi người ùa vào rồi lập tức khựng lại.

    Mùi thịt lan ra nồng nặc, nhưng không phải mùi ôi thiu mà là mùi thịt được phơi, được xông khói rất công phu. Trong gian nhà rộng hun hút, những dàn treo thịt khô giăng từ đầu phòng đến cuối bếp, chi chít từng miếng thịt đỏ au được cắt thành khúc đều đặn. Hàng chục ký thịt khô treo lủng lẳng như một xưởng sản xuất.

    Ai cũng tái mặt.

    Bà Hoa sợ hãi lùi lại một bước:

    – Trời đất ơi… bác ấy… định làm gì trong đây vậy?

    Trưởng thôn bối rối:

    – Cái này… không phải nuôi lợn lậu. Không phải buôn hàng cấm… Nhưng… làm sao ăn hết?

    Một cán bộ công an hô lớn:

    – Mọi người tìm ông ấy đi! Có thể ông gặp tai nạn, ngất xỉu trong nhà!

    Họ tỏa ra. Chỉ vài phút sau, tiếng gọi vang lên từ gian phòng cuối:

    – Ở đây! Có người nằm ở đây!

    Tất cả chạy vào.

    Ông Lãm nằm trên giường, người chỉ vừa tỉnh, mặt nhợt nhạt. Bên cạnh là một chiếc thùng gỗ lớn chứa đầy những gói thịt đã hút chân không. Trên thùng là một tập giấy được buộc bằng dây thừng mỏng.

    Ông thều thào khi thấy mọi người:

    – Mấy chú… làm gì nhà tôi vậy?

    Trưởng thôn thở dài:

    – Bác ơi, bác làm cả xóm lo lắng. Bác bệnh mà không nói. Nhà bác toàn thịt… bác định làm gì mà mua nhiều vậy?

    Ông Lãm nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra từ khóe mắt già nua.

    – Tôi… tôi chỉ muốn gửi cho thằng Nghĩa… con trai tôi…

    Không khí bỗng lặng như tờ.

    Cán bộ xã ngạc nhiên:

    – Anh Nghĩa… lính biên phòng phải không bác? Cháu nhớ anh ấy mà.

    Ông Lãm gật đầu, hai bàn tay run bần bật.

    – Hồi nó còn nhỏ… nó thích món thịt rim khô tôi làm lắm. Từ ngày nhập ngũ… xa nhà, tôi sợ nó thiếu thốn… nên tôi làm gửi nó mỗi tháng. Nó bảo ở trên đó lạnh… ăn thịt khô tiện. Tôi làm nhiều, gửi nhiều… Anh em nó cùng ăn… Tôi mừng.

    – Nhưng bác gửi… nhiều vậy sao? – trưởng thôn hỏi.

    Ông Lãm quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Mấy tháng rồi… nó không gọi về. Nhưng đồng đội nó… vẫn xuống làng, ghé lấy thùng thịt, nói là chuyển lên đồn cho nó.

    Ông thở dài:

    – Tôi biết… tụi nó thương tôi. Tôi biết… nhưng không dám tin.

    Mọi người nhìn nhau, lòng thắt lại. Một công an trẻ tuổi cúi đầu, nói nhỏ nhưng từng chữ như dao cắt:

    – Bác ơi… anh Nghĩa… hy sinh rồi. Đơn vị báo về nhưng chúng con xin phép giữ lại, vì sợ bác sốc. Đồng đội anh… vẫn thay anh xuống lấy thịt để bác tin rằng anh còn sống.

    Không gian như đóng băng. Bà Hoa đưa tay lên miệng bật khóc. Trưởng thôn quay mặt đi lau nước mắt.

    Ông Lãm ngồi bật dậy, đôi mắt mờ đục mở to:

    – Nó… nó ch;ết rồi ư?
    – Bác… tụi con xin lỗi…

    Ông lão buông người xuống, đôi vai rung lên như cố kìm tiếng nấc. Ai cũng tưởng ông sẽ gào lên, nhưng không. Ông chỉ nói bằng giọng khô khốc:

    – Biết… biết sao giờ… Nó là lính… Tôi sinh nó ra… cũng biết có ngày này…

    Không ai nói được gì.

    Một lúc lâu sau, ông đưa mắt nhìn căn phòng đầy thịt khô:

    – Tôi làm nhiều vậy… cũng chỉ mong nó… được ăn ngon. Thế mà…

    Ông mỉm cười, nụ cười đau đớn đến nhói lòng.


    Chính quyền thu xếp đưa ông đến trạm y tế xã kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ bảo ông suy nhược nặng, thiếu ngủ nhiều ngày. Hóa ra, vì làm thịt xuyên đêm nên ông không nghỉ ngơi.
    Xã vận động đoàn thanh niên, hội phụ nữ dọn dẹp gian bếp, phơi phóng, vệ sinh lại. Nhưng họ giữ nguyên một góc nhỏ, nơi ông treo những miếng thịt đã được sấy đẹp nhất, như kỷ vật.

    Một tuần sau, lãnh đạo đồn biên phòng cùng vài chiến sĩ trẻ đến thăm. Họ mang theo một chiếc hộp gỗ.

    – Đây là những lá thư Nghĩa viết nhưng chưa gửi. Nó muốn cảm ơn bác vì những gói thịt… cả đơn vị ai cũng thích. Nhờ bác mà tụi con đỡ nhớ nhà.

    Ông Lãm cầm hộp thư, khóc không thành tiếng.

    Họ ở lại suốt buổi chiều, kể cho ông nghe từng câu chuyện về Nghĩa: cách anh chia phần thịt cho đồng đội, cách anh khoe bố mình giỏi nấu nướng ra sao. Nghe đến đoạn đó, ông già cười – lần đầu tiên kể từ hôm biến cố xảy ra.


    Từ đó, mỗi buổi chiều trong xóm Đông Hạ lại thấy ông Lãm ngồi trước hiên nhà, tập thể dục nhẹ, thi thoảng trò chuyện với bà con. Không còn những thùng thịt khổng lồ nữa. Nhưng mùi thịt rim khô vẫn phảng phất, vì ông vẫn làm – chỉ là làm một ít, để gửi tặng đồn biên phòng, “coi như thay thằng Nghĩa gửi cho tụi nó”.

    Người trong xóm lúc trước nghi ngờ, giờ ai gặp ông cũng cúi chào, hỏi han:
    – Hôm nay bác khỏe không?
    – Bác ăn cơm chưa?

    Ông cười hiền:

    – Ừ, khỏe. Nhờ xóm mình cả thôi.

    Và mỗi lần ai hỏi sao vẫn làm thịt khô, ông chỉ đáp:

    – Vì đó là cách tôi nhớ nó… Mà nhớ người mình thương thì… đâu có tội.

    Một câu nói khiến cả xóm nghẹn lại.


    Trên mái hiên, chỗ ông treo những miếng thịt khô đẹp nhất ngày nào, giờ còn một tấm di ảnh nhỏ của anh Nghĩa, cạnh tờ giấy ghi câu chữ chưa tròn ông viết nguệch ngoạc:

    “Con ăn cho ấm. Ở biên giới lạnh lắm. Ba thương con.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.