Làm giúp việc 3 năm được bà chủ cho luôn 500 triệu về quê ăn Tết sớm và sự thật…

Không khí Tết đã len lỏi khắp các ngõ ngách Sài Gòn, nhưng trong căn biệt thự bề thế của gia đình ông Hùng, sự lạnh lẽo vẫn bao trùm. Tôi là Liên, 24 tuổi, làm giúp việc ở đây đã được 3 năm. Công việc chính của tôi là chăm sóc cậu Minh – con trai riêng của ông Hùng, người bị tai nạn giao thông và nằm liệt giường đã 10 năm nay. Ông Hùng vừa qua đời đột ngột cách đây một tháng vì đột quỵ, để lại khối tài sản khổng lồ ước tính cả trăm tỷ đồng. Từ ngày ông mất, bà Loan – người vợ kế trẻ đẹp và đầy toan tính của ông – bỗng trở nên hằn học, nóng nảy lạ thường.

Hôm nay bà Loan vợ ông Hùng gọi tôi vào phòng riêng, khóa trái cửa. Trên bàn là một cọc tiền Polime mệnh giá 500 ngàn, dày cộp, thơm phức mùi tiền mới. “Cầm lấy đi Liên. Đây là 500 triệu. Cô làm vất vả 3 năm nay, coi như tôi thưởng để cô để năm nay về quê ăn Tết, xây nhà cho bố mẹ.” Bà Loan nói, giọng ngọt ngào nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao.

Tôi run rẩy: “Dạ… bà chủ, số tiền lớn quá, con không dám nhận…” Bà Loan đẩy cọc tiền về phía tôi, rồi rút từ trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ xíu không nhãn mác. “Tất nhiên, tiền nào cũng có giá của nó. Tối nay, cô hãy nghiền nát viên thuốc này vào bát cháo yến của thằng Minh. Nó sống thực vật 10 năm nay cũng khổ sở lắm rồi, hãy giúp nó ‘giải thoát’. Chỉ cần nó đi, toàn bộ gia sản 100 tỷ sẽ thuộc về tôi. Lúc đó, tôi sẽ cho cô thêm 1 tỷ nữa.”

Tôi chết điếng người, tay chân bủn rủn. Bà ta muốn tôi hại người! Đó là hại cậu Minh – người đàn ông hiền lành mà suốt 3 năm qua tôi ngày đêm chăm bẵm. Dù cậu không nói được, không đi lại được, nhưng ánh mắt cậu nhìn tôi luôn ánh lên sự biết ơn và ấm áp. Thấy tôi sợ hãi, bà Loan gằn giọng đe dọa: “Cô mà không làm, tôi sẽ vu cho cô tội ăn cắp rồi tống cô vào tù. Lúc đó bố mẹ cô ở quê nhục nhã thế nào, cô tự hiểu. Nhận tiền và làm việc, hay vào tù? Chọn đi!”

Tôi cầm cọc tiền và lọ thuốc bước ra khỏi phòng bà Loan như một kẻ mất hồn.

Tôi bưng bát cháo yến vào phòng Minh. Căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng nhưng cũng rất đỗi thân quen. Minh nằm đó, gầy gò, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra cửa sổ. Nhìn cọc tiền 500 triệu trong túi, tôi nghĩ đến ngôi nhà dột nát của bố mẹ ở quê, nghĩ đến đứa em trai đang cần tiền đóng học phí. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo của Minh, lương tâm tôi gào thét dữ dội. Tôi không thể làm kẻ sát nhân. Tôi thà nghèo chứ không thể bán rẻ linh hồn mình.

Tôi đóng cửa phòng, quỳ sụp xuống bên giường Minh, òa khóc nức nở: “Cậu Minh ơi… tôi xin lỗi… Bà chủ bắt tôi… bắt tôi hại cậu…” Tôi kể hết mọi chuyện cho Minh nghe, đặt lọ thuốc độc lên bàn tay teo tóp của anh. Tôi cứ ngỡ Minh sẽ không hiểu, hoặc chỉ biết ú ớ như mọi khi. Nhưng không. Một bàn tay gầy guộc bất ngờ nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi giật mình ngẩng lên. Minh đang nhìn tôi, ánh mắt rực sáng, kiên định và tỉnh táo đến lạ thường. Anh khó nhọc mấp máy môi, giọng nói khàn đặc vì lâu ngày không giao tiếp, nhưng rõ ràng từng chữ::“Liên… cảm ơn em… đã không bỏ rơi tôi.” Tôi há hốc mồm kinh ngạc: “Cậu… cậu nói được sao?”

Minh gật đầu yếu ớt. Hóa ra, suốt 10 năm qua, anh không hoàn toàn mất ý thức. Anh biết hết mọi sự tàn độc của bà Loan, biết bà ta đã lén đổi thuốc điều trị khiến anh ngày càng yếu đi để chiếm đoạt gia sản. Nhưng anh phải giả vờ ngờ nghệch để giữ mạng sống. Chỉ có 3 năm nay, nhờ sự chăm sóc tận tình và những bữa ăn sạch sẽ do chính tay tôi nấu, sức khỏe của anh mới dần hồi phục, nhưng anh vẫn giấu kín.

“Bà ta muốn tôi ch//ết đêm nay để kịp làm thủ tục thừa kế trước khi luật sư công bố di chúc thật vào ra Giêng,” Minh thì thào, “Liên, em có dám cùng tôi diễn một vở kịch để lột mặt nạ bà ta không?” Tôi lau nước mắt, gật đầu lia lịa: “Tôi dám! Cậu bảo sao tôi làm vậy, miễn là cứu được cậu.” Đêm đó, gió rít từng cơn lạnh buốt. Bà Loan ngồi ở phòng khách, giả vờ xem tivi nhưng mắt cứ liếc nhìn đồng hồ.

Tôi bưng bát cháo rỗng từ phòng Minh đi ra, mặt tái mét, giả vờ run rẩy: “Bà chủ… cậu ấy… ăn hết rồi… và giờ đang co giật…”. Bà Loan bật dậy, nụ cười man rợ nở trên môi. Bà ta lao vào phòng Minh. Trên giường, Minh đang co quắp, s/ùi b/ọt m/ép (do chúng tôi dùng kem đánh răng pha loãng), mắt tr//ợn ngược. Bà Loan đứng nhìn, không hề tỏ ra xót thương mà còn cười khanh khách: “Ch/ết đi! Ch/ết quách đi cho tao nhờ! Tao đã nuôi báo cô mày 10 năm nay chỉ để chờ ngày lão già kia ch/ết. Giờ thì 100 tỷ là của tao! Mày xuống suối vàng mà mách bố mày!”

Bà ta quay sang tôi, hất hàm: “Làm tốt lắm. Mai tao sẽ gọi bác sĩ quen đến xác nhận nó đột tử. Cô liệu mà giữ mồm giữ miệng.” Đúng lúc bà Loan định quay người bước đi để gọi điện cho luật sư, thì một giọng nói đanh thép vang lên phía sau lưng bà ta: “Bà vui hơi sớm rồi đấy, mẹ kế ạ!”

Bà Loan đứng khựng lại như bị sét đánh. Bà ta từ từ quay đầu lại. Minh – người mà bà ta tưởng đang hấp hối – đã ngồi dậy tự lúc nào. Anh lấy khăn lau bọt mép, đôi mắt nhìn bà ta đầy căm hận. “Mày… mày chưa chết?” Bà Loan lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. Minh nhếch mép, rút từ dưới gối ra chiếc điện thoại đang ở chế độ ghi âm và gọi video trực tiếp.

“Chào bà Loan. Toàn bộ lời thú tội vừa rồi của bà, cùng với lọ thuốc độc bà đưa cho Liên, luật sư riêng đều đã nghe thấy hết và ghi âm lại rồi.” Từ trong tủ quần áo vị luật sư và vài người nữa bước ra. Tôi đã lén mở cửa sau cho họ vào theo kế hoạch của Minh từ chiều. Bà Loan gào thét, lao vào định giật chiếc điện thoại nhưng không được. Tất cả nội dung đã được gửi đến nơi nó cần được đến.

“Buông tao ra! Con ranh kia, mày phản tao! Tao cho mày 500 triệu cơ mà!” Bà ta điên cuồng chửi rủa tôi. Tôi nhìn thẳng vào bà ta, dõng dạc: “500 triệu của bà to thật, nhưng không mua được mạng người, càng không mua được lương tâm của tôi.” Bà Loan bị giải đi ngay trong đêm giao thừa. Căn biệt thự trở nên bình yên lạ thường.

3 năm sau.

Tại một bờ biển tuyệt đẹp ở Nha Trang, một đám cưới cổ tích đang diễn ra. Minh, sau khi được thừa hưởng gia sản, đã sang nước ngoài phẫu thuật và tập vật lý trị liệu. Dù bước đi còn hơi tập tễnh và phải dùng gậy hỗ trợ, nhưng anh đã có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Anh phong độ, điển trai trong bộ vest trắng.

Minh cầm micro, hướng mắt về phía cô dâu đang bước vào lễ đường – chính là tôi. “Mọi người thường nói lọ lem gặp hoàng tử là cổ tích. Nhưng với tôi, Liên không phải lọ lem, cô ấy là thiên thần hộ mệnh. Khi cả thế giới muốn tôi chết, cô ấy là người duy nhất chọn để tôi sống. Cô ấy đã từ chối 500 triệu để chọn một người đàn ông tàn phế. Và hôm nay, tôi xin dùng cả cuộc đời và gia sản này để bù đắp cho cô ấy.”

Tôi bước lên lễ đường, nước mắt hạnh phúc lăn dài. Minh nắm chặt tay tôi, trao chiếc nhẫn cưới. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua bóng tối của lòng tham và tội ác, để giờ đây, dưới ánh nắng rực rỡ này, tình yêu chân thành đã chiến thắng tất cả. Tôi mỉm cười, thầm cảm ơn bản thân của ngày hôm đó đã đủ dũng cảm để không đánh mất lương tri, để giữ lại được người đàn ông tuyệt vời này cho cuộc đời mình.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *