Chiếc xe máy dừng khựng lại bên lề đường, cách khách sạn nơi tổ chức tiệc tất niên của công ty Hùng chỉ vài trăm mét. Hùng nhìn vợ mình – Mai, bằng ánh mắt hằn học. Mai mặc chiếc váy hoa nhí cũ kỹ, gương mặt nhợt nhạt vì quanh năm chỉ quanh quẩn với khói bếp, bỉm sữa và dọn dẹp.
Hùng rút ví, ném hai tờ 200 ngàn vào người vợ, giọng gắt gỏng: – “Cầm lấy 400 ngàn này, vào shop kia mua đại cái váy nào tử tế mà mặc. Đừng có diện cái bộ đồ rẻ tiền này vào tiệc, đồng nghiệp nhìn vào lại bảo tôi lấy phải osin. Đừng để xấu mặt thằng này!”
Mai lặng người, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy nhặt những tờ tiền rơi dưới đất. 10 năm thanh xuân cô hy sinh để Hùng leo lên cái ghế trưởng phòng, để rồi giờ đây, khi đã có chút địa vị, anh ta lại xem cô như một vết nhơ.
– “Anh chê em quê mùa, nhưng tiền anh làm ra em đều lo cho con, lo cho bố mẹ chồng, có bao giờ em dám mua cho mình cái gì quá 200 ngàn đâu?” – Mai nghẹn ngào.
– “Thôi bớt kể lể đi! Một là thay đồ, hai là đi về. Tôi không muốn bị cả công ty cười vào mặt.” – Hùng lạnh lùng nổ máy xe, phóng đi thẳng, bỏ mặc vợ giữa phố phường tấp nập.
Phần 2: Quyết định của người đàn bà bị tổn thương
Mai đứng trước cửa hàng thời trang mà Hùng chỉ tay. 400 ngàn của anh ta đưa chỉ đủ mua một chiếc váy giảm giá lỗi thời. Cô mở túi xách, lôi ra xấp tiền lẻ 500 ngàn mình dành dụm từ việc bán hàng online buổi đêm và tiền đi chợ mỗi ngày.
“900 ngàn – Đây là tất cả những gì mình có,” Mai tự nhủ.
Cô bước vào cửa hàng. Chị chủ quán nhìn Mai, ánh mắt ban đầu có chút ái ngại vì vẻ ngoài khắc khổ của cô, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra đường nét thanh tú ẩn sau gương mặt ấy. Chị kéo Mai lại phía góc phòng, lấy ra một chiếc váy lụa màu xanh rêu cổ điển, thiết kế tối giản nhưng ôm sát đường cong và có đường xẻ đùi tinh tế.
– “Em có khí chất của một hoa hậu đấy, chỉ là em tự vùi lấp mình quá lâu thôi. Chiếc váy này đang giảm giá đúng 900 ngàn. Để chị trang điểm lại cho em, tối nay em phải là người rực rỡ nhất.”
Phần 3: Cơn địa chấn tại sảnh tiệc
Buổi tiệc tất niên tại nhà hàng 5 sao đang diễn ra sôi nổi. Hùng đang hăng say cụng ly với dàn thư ký trẻ trung, thi thoảng lại cười nói về sự “độc thân” tạm thời của mình.
Bỗng nhiên, cả hội trường im bặt. Tiếng nhạc dường như nhỏ dần, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa ra vào.
Một người phụ nữ bước vào. Chiếc váy lụa xanh rêu chảy dài như dòng nước trên cơ thể mảnh mai nhưng đầy sức sống. Mái tóc đen tuyền được búi cao, lộ ra chiếc cổ cao thanh mảnh và đôi vai trần trắng ngần. Lớp trang điểm nhẹ nhàng nhưng sang trọng làm nổi bật đôi mắt sâu thăm thẳm.
– “Ai đấy? Người mẫu hay hoa hậu khách mời của công ty thế?” – Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. – “Nhìn thần thái kìa, sang trọng quá, như phu nhân của một vị chủ tịch nào đó vậy!”
Hùng cũng đứng ngây người, ly rượu trên tay suýt rơi xuống đất. Anh ta lẩm bẩm: “Đẹp quá… ở đâu ra người phụ nữ cực phẩm thế này?”
Cho đến khi người phụ nữ ấy tiến lại gần bàn của Hùng và khẽ mỉm cười: – “Anh đợi em lâu chưa?”
Cả phòng làm việc của Hùng như nổ tung. Sếp tổng của công ty bước đến, kinh ngạc thốt lên: – “Cậu Hùng, đây là vợ cậu sao? Trời đất, cậu giấu kỹ quá đấy! Có người vợ xinh đẹp và khí chất như hoa hậu thế này mà bấy lâu nay cậu cứ bảo vợ ở nhà quê mùa xó bếp. Cậu thật là người có phúc nhất công ty này rồi!”
Phần 4: Sự thức tỉnh muộn màng
Suốt cả buổi tiệc, Hùng không rời mắt khỏi vợ một giây nào. Anh ta bỗng thấy lo sợ. Anh thấy những gã đồng nghiệp giàu có khác đang cố tình tiếp cận bắt chuyện với Mai. Anh thấy sự tự tin, thông minh trong cách cô giao tiếp – điều mà 10 năm qua anh đã dập tắt bằng những lời chê bai.
Hóa ra, vợ anh không hề xấu xí. Chỉ là do anh đã quên mất việc nâng niu bông hoa trong nhà mình, để cô héo úa trong đống bát đĩa và tã lót. Chiếc váy 900 ngàn kia không làm nên vẻ đẹp của cô, nó chỉ là “chiếc chìa khóa” mở ra sự kiêu hãnh mà cô đã cất giấu bấy lâu.
Trên đường về, Hùng lái xe thật chậm. Anh không còn dám quát tháo, cũng không còn dám ném tiền vào người cô như lúc chiều.
– “Mai… anh xin lỗi. Anh thật sự không biết em lại… đẹp đến thế.”
Mai nhìn vào hư không, giọng bình thản: – “Em vẫn là em thôi Hùng ạ. Chỉ là hôm nay em dùng 500 ngàn của mình để mua lại sự tôn nghiêm mà anh đã ném xuống đường với 400 ngàn của anh. Nếu anh cần một người vợ xinh đẹp để không ‘xấu mặt’, thì em làm được. Nhưng nếu anh cần một người vợ để khinh rẻ, thì anh sai rồi.”
Hùng lặng im, bàn tay nắm chặt vô lăng đầy hối hận. Kể từ hôm đó, người ta không còn thấy một trưởng phòng Hùng hống hách nữa. Người ta chỉ thấy anh đi làm về sớm hơn, biết vào bếp phụ vợ, và luôn tự hào nắm tay người phụ nữ “hoa hậu” của đời mình đi khắp nơi.
Bởi anh hiểu rằng: Giá trị của người vợ không nằm ở cái váy cô ấy mặc, mà nằm ở sự trân trọng của người chồng dành cho cô ấy.

Để lại một bình luận