Tôi từng nghĩ mình là vua trong vương quốc nhỏ của gia đình. Khi ấy, tôi là Trưởng phòng xuất nhập khẩu của một công ty lớn, đi xe sang, mặc vest xịn, lời nói ra có kẻ dạ người vâng. Còn Linh – vợ cũ của tôi – chỉ là chủ một shop quần áo nhỏ trong ngõ. Thu nhập của cô ấy bấp bênh, tháng được tháng mất. Trong mắt tôi lúc đó, Linh thật nhạt nhẽo, luộm thuộm và hoàn toàn lép vế so với sự hào nhoáng mà tôi đang có.
Đàn ông có tiền thường sinh tật, tôi cũng không ngoại lệ. Sự thành đạt khiến tôi ảo tưởng rằng mình xứng đáng với những gì mới mẻ, nóng bỏng hơn là bà vợ sực nức mùi sữa bỉm ở nhà. Và rồi tôi gặp Huyền. Huyền sắc sảo, quyến rũ và cũng đang chán chồng. Chúng tôi lao vào nhau như con thiêu thân, thuê hẳn một căn hộ chung cư cao cấp làm “tổ uyên ương”.
Nhưng giấy không gói được lửa. Chồng Huyền phát hiện, anh ta không đánh ghen ầm ĩ mà âm thầm thu thập chứng cứ rồi gửi thẳng lên Ban giám đốc công ty tôi. Thế là hết. Tôi bị sa thải vì vi phạm đạo đức lối sống, danh dự mất sạch. Linh nhìn những tấm ảnh trần trụi ấy, không khóc, không gào thét, chỉ lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên bàn.
Tôi ký đơn trong cơn tự ái của một kẻ bại trận, nghĩ rằng: “Cô bỏ tôi rồi để xem cô sống thế nào với cái shop quần áo ế ẩm đó”.
Sáu tháng sau ly hôn.
Cuộc sống của tôi xuống dốc không phanh. Từ vị trí trưởng phòng, giờ tôi phải chật vật xin làm nhân viên kinh doanh cho một tập đoàn mới với mức lương chỉ bằng một phần ba ngày trước. Áp lực doanh số, bị ma cũ bắt nạt, tôi càng hậm hực và đổ lỗi cho số phận.
Cuối tuần trước, tôi đến đón bé Bông đi chơi. Nhìn con gái phổng phao, sạch sẽ, tôi có chút ngạc nhiên. Trên đường đi, con bé líu lo kể chuyện: “Bố ơi, hôm nay bố đi xe máy ạ? Con thích ngồi ô tô cơ. Chú Hùng với mẹ toàn chở con đi siêu thị bằng ô tô to lắm, mát ơi là sướng!”
Câu nói ngây thơ của con trẻ như gáo nước lạnh tạt vào mặt tôi. Chú Hùng? Mới ly hôn được nửa năm mà Linh đã có người mới sao? Lại còn có ô tô? Máu ghen tuông và lòng sĩ diện của gã đàn ông từng làm trưởng phòng nổi lên cuồn cuộn. Tôi dò hỏi con, nhưng con bé chỉ biết đó là “chú Hùng hay cười, hay mua lego cho con”.
Tôi đoán già đoán non. Chắc gã “Hùng” này cũng chỉ là mấy tay lái xe taxi hay tài xế riêng cho sếp nào đó, hoặc cùng lắm là một gã trọc phú mới nổi cặp kè chơi bời. Linh thì có gì hấp dẫn chứ? Một bà mẹ đơn thân, nhan sắc bình thường, lại đèo bòng con nhỏ. Tôi cười khẩy, quyết định phải “thị uy” một lần.
Tối qua, tôi nhận lương tháng đầu tiên ở công ty mới. Dù không nhiều, tôi vẫn rút ra một khoản, bỏ vào phong bì thật dày. Tôi định bụng sẽ đến nhà Linh, ném cái phong bì đó lên bàn và nói giọng bề trên: “Cầm lấy mà nuôi con, đừng để nó phải đi nhờ xe của thằng đàn ông lạ nào cả. Tôi chưa chết đâu mà cô vội tìm bố cho nó”. Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt hối hận của Linh khi thấy tôi vẫn phong độ (dù là giả tạo).
7 giờ tối, tôi lái xe đến trước cửa nhà Linh. Căn nhà cấp 4 cũ kỹ ngày xưa giờ đã được sửa sang lại phần mặt tiền, trông sáng sủa hơn hẳn. Bên trong đèn sáng trưng, tiếng nhạc du dương vọng ra. Trước cửa nhà đậu lù lù một chiếc Mercedes màu đen bóng loáng – dòng S-Class đắt tiền mà cả đời tôi mơ ước cũng chưa chắc chạm tới được.
Tim tôi đập thình thịch. Chiếc xe này… biển số này… sao quen thế nhỉ?
Tôi hít một hơi thật sâu, vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo sơ mi rồi bấm chuông. Tôi đã chuẩn bị sẵn một bài “văn mẫu” để mỉa mai gã nhân tình của vợ.
Kính coong!
Cánh cửa gỗ từ từ mở ra.
“Ai đấy ạ?” – Một giọng nói trầm ấm, nam tính vang lên.
Tôi ngẩng cao đầu, mắt hếch lên, định cất giọng trịch thượng: “Tôi là chồng cũ của Linh, tôi muốn gặp…”
Nhưng câu nói nghẹn ứ ngay ở cổ họng. Chân tôi như bị đóng đinh xuống đất. Mắt tôi mở to hết cỡ, suýt thì rơi cả tròng ra ngoài.
Người đàn ông đứng trước mặt tôi, đang đeo chiếc tạp dề màu hồng phấn in hình Hello Kitty, tay cầm cái muôi múc canh, không ai khác chính là… Tổng Giám đốc tập đoàn nơi tôi đang làm việc – Sếp Hùng!
Ông Hùng – người nổi tiếng lạnh lùng, nghiêm khắc trên thương trường, người mà sáng nay tôi vừa phải cúi rạp người chào trong thang máy – giờ đây đang đứng ở cửa nhà vợ cũ tôi, trong bộ dạng của một “người đàn ông nội trợ”.
“Ủa? Cậu… Nam? Nhân viên phòng kinh doanh 2 phải không?” – Sếp Hùng nheo mắt nhìn tôi, giọng ngạc nhiên nhưng vẫn đầy uy quyền.
Tôi run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh toát ra như tắm: “Dạ… dạ… chào Tổng Giám đốc ạ. Em… em…”
“Anh đến đón bé Bông à? Hay có việc gì với Linh?” – Sếp Hùng hỏi, tay vẫn cầm cái muôi, thản nhiên như thể đây là nhà của ông ấy.
Lúc này, Linh từ trong bếp bước ra. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa ở nhà đơn giản nhưng toát lên vẻ sang trọng, đằm thắm lạ thường. Da dẻ cô ấy hồng hào, ánh mắt rạng ngời hạnh phúc – khác hẳn người vợ lam lũ, u sầu ngày trước.
“Anh Nam đến đấy à?” – Linh hỏi, giọng bình thản đến lạnh lùng. “Anh vào nhà chơi không? Anh Hùng đang nấu món bò sốt vang, Bông thích ăn lắm.”
Tôi nhìn Linh, rồi nhìn sếp Hùng – người đàn ông quyền lực đang nhìn Linh với ánh mắt dịu dàng, chiều chuộng. Tôi chợt hiểu ra tất cả. Chiếc xe Mercedes, “chú Hùng” mà con gái kể…
Hóa ra, Linh không hề kém cỏi như tôi nghĩ. Cô ấy vốn là mối tình đầu thời đại học của sếp Hùng, nhưng vì hiểu lầm năm xưa mà xa cách. Khi biết Linh ly hôn, sếp Hùng – người đàn ông góa vợ 3 năm nay – đã tìm lại và trân trọng cô ấy như báu vật. Shop quần áo “ế ẩm” của cô ấy thực ra đã chuyển hướng sang thiết kế thời trang online và đang rất phát đạt nhờ sự tư vấn của sếp.
“Dạ… thôi ạ… em… em đi nhầm nhà… à không, em chỉ định qua xem con thế nào thôi ạ.” – Tôi lắp bắp, tay lén giấu chiếc phong bì mỏng dính ra sau lưng.
Đứng trước sếp Hùng, tôi thấy mình nhỏ bé và thảm hại như một hạt bụi. Sự kiêu ngạo, thói trăng hoa, và cái mác “trưởng phòng” ngày xưa giờ chỉ là trò cười. Tôi đã đánh mất một người vợ tào khang, một gia đình êm ấm, để đổi lấy sự nghiệp tan nát và nỗi nhục nhã ê chề này.
Sếp Hùng nhìn tôi, ánh mắt như nhìn thấu tâm can đen tối của tôi, rồi ông vỗ vai tôi một cái – cái vỗ vai khiến tôi suýt khuỵu xuống: “Thôi, đã đến rồi thì vào ăn bát cơm. Dù sao cậu cũng là bố của Bông. Tôi và Linh không hẹp hòi chuyện cũ đâu. Nhưng nhớ nhé Nam, ở công ty cậu là nhân viên của tôi, còn ở đây, cậu là khách. Cư xử cho đàng hoàng.”
Câu nói nhẹ nhàng mà sức nặng tựa ngàn cân. Tôi lí nhí xin phép rồi quay lưng bỏ chạy. Tôi không dám bước vào ngôi nhà ấy, nơi ánh sáng ấm áp hắt ra, nơi có tiếng cười của con gái tôi và người đàn ông khác.
Tôi lê bước về phía chiếc xe máy cà tàng, nước mưa bắt đầu rơi lất phất hòa lẫn với nước mắt mặn chát. Tôi đã định đến để “lên mặt”, để ban phát chút lòng thương hại giả tạo, nhưng cuối cùng, kẻ nhận lấy sự thương hại và khinh bỉ lại chính là tôi.
Cánh cửa đóng lại sau lưng, cũng là lúc tôi biết, cánh cửa quay về của mình đã vĩnh viễn khép lại.

Để lại một bình luận