Blog

  • “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    Tôi bị gả đi như một món hàng.
    Mẹ kế tôi nói: “Nhà đó giàu có, con chỉ cần ngoan ngoãn, coi như đổi đời.”
    Tôi im lặng, không phản kháng. Có lẽ vì từ ngày cha mất, tôi đã quen với cảm giác mình chẳng có quyền lựa chọn.

    Chú rể của tôi là An – người đàn ông được đồn là tàn tật, suốt ngày ngồi xe lăn. Người ta bảo anh từng là thiếu gia nổi tiếng, nhưng sau một vụ tai nạn xe, đôi chân liệt hoàn toàn, vị hôn thê bỏ đi, còn anh thì sống ẩn dật trong căn biệt thự lạnh lẽo.
    Và tôi – một cô gái nghèo, chẳng danh phận – trở thành “vợ của người tàn phế”.

    Đám cưới diễn ra trong sự lặng lẽ. Không pháo, không tiếng nhạc, không nụ cười. Chỉ có tôi, trong chiếc váy trắng cũ, đứng cạnh người đàn ông trầm tĩnh ấy, nhận những ánh nhìn thương hại và dèm pha.

    Khi xe đưa tôi về nhà chồng, mẹ kế chỉ kịp nói nhỏ:

    “Nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng để mất lòng nhà họ.”
    Rồi bà quay đi, như vừa buông xuống một món hàng giao xong cho người ta.


    Căn biệt thự nơi tôi đến đẹp nhưng lạnh.
    Người hầu ít, không khí im lìm.
    Anh – người chồng mới cưới – chỉ khẽ gật đầu, nói giọng đều đều:

    “Từ nay, cô cứ ở đây, muốn làm gì thì làm. Tôi không can thiệp.”

    Không gọi tôi là “vợ”, không nhìn tôi lâu hơn một giây.
    Chúng tôi sống cùng nhà mà như hai người xa lạ.

    Ban ngày anh đọc sách trong thư phòng. Ban đêm tôi ngủ ở phòng bên cạnh.
    Thỉnh thoảng, tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên đều đặn – âm thanh ấy trở thành nhịp thời gian của căn nhà.

    Tôi từng nghĩ:

    “Mình đã hết đời rồi. Một cuộc hôn nhân mua bán, một người chồng chẳng thể bước đi.”


    Đêm tân hôn, người giúp việc đã về hết.
    Anh ngồi bên giường, còn tôi loay hoay cầm chăn. Không khí im phăng phắc.

    Tôi run, không biết phải nói gì. Anh thấy thế, khẽ nói:

    “Cô không cần thương hại tôi. Tôi biết tôi là gánh nặng.”

    Tôi vội lắc đầu:

    “Không… không phải vậy…”

    Rồi không hiểu sao, tôi lại bước đến, khom người xuống:

    “Để tôi giúp anh lên giường nghỉ.”

    Anh thoáng sững, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi, rồi gật đầu khẽ.
    Tôi vòng tay qua lưng anh, cố gắng cõng anh lên. Nhưng anh nặng hơn tôi tưởng.
    Chỉ vài bước, chân tôi trượt phải mép thảm, cả hai cùng ngã xuống nền gỗ.

    Tiếng “rầm” vang lên, đau điếng.
    Tôi vội chống dậy, định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại.

    Dưới lớp chăn mỏng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó cử động.
    Anh cũng nhìn tôi – ánh mắt chợt thay đổi.
    Cả hai sững lại vài giây trong im lặng.

    Tôi lắp bắp:

    “Anh… anh còn cảm giác sao?”

    Anh cúi đầu, cười nhẹ – nụ cười vừa buồn, vừa bất lực:

    “Bác sĩ nói, nếu tập vật lý trị liệu, có thể đi lại được. Nhưng tôi không muốn nữa. Khi người ta bỏ anh lại chỉ vì anh không còn đứng vững, thì có đi lại được hay không… còn nghĩa gì đâu.”

    Giọng anh trầm, khàn.
    Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. Không phải vì thương hại, mà vì thấy nỗi đau trong lòng anh còn sâu hơn vết thương ở chân.

    Đêm đó, tôi nằm bên ngoài, trằn trọc không ngủ được.
    Câu nói ấy lặp lại mãi trong đầu tôi:

    “Không còn lý do để cố nữa.”


    Những ngày sau, tôi bắt đầu thay đổi.
    Buổi sáng, tôi đẩy xe lăn đưa anh ra ban công, bắt anh ngắm bình minh dù anh cau mày:

    “Tôi không thích ánh sáng.”
    Tôi cười:
    “Nhưng ánh sáng vẫn thích anh, nên đừng trốn nữa.”

    Anh im lặng, rồi không hiểu sao… cũng thôi không chống đối.

    Cứ thế, sáng nào tôi cũng ép anh ra vườn. Tôi kể chuyện linh tinh, chuyện hàng xóm, chuyện tôi từng bị mẹ kế nhốt trong bếp, chuyện cái váy cưới mượn tạm người khác.
    Anh nghe, đôi khi khẽ cười.
    Nụ cười đầu tiên tôi thấy sau nhiều ngày.

    Tôi cũng tập cho anh đứng. Ban đầu, chỉ vài giây. Rồi vài bước. Anh ngã, tôi đỡ. Anh đau, tôi xoa chân.
    Anh nói:

    “Em không sợ tôi à?”
    Tôi đáp:
    “Không. Chỉ sợ anh bỏ cuộc.”

    Tôi không biết từ khi nào, trong ánh mắt anh không còn lạnh nữa.
    Và trong tim tôi, nỗi sợ ngày cưới dần tan biến.


    Một tối, anh kể:

    “Ngày tôi bị tai nạn, cô ta bảo: ‘Em không thể sống với người tàn phế.’ Rồi đi. Tôi cố gắng tập đi suốt nửa năm. Nhưng càng cố, tôi càng thấy mình vô nghĩa.”

    Tôi lặng im, rồi hỏi:

    “Nếu có người ở lại, anh có cố không?”
    Anh nhìn tôi:
    “Có lẽ.”

    Câu trả lời đó khiến tim tôi nhói lên.
    Không phải thương hại. Là cảm động.
    Vì tôi hiểu, tôi cũng từng như anh – một kẻ bị bỏ rơi, không còn tin rằng mình xứng đáng được yêu.


    Một ngày nọ, mẹ kế tôi tìm đến.
    Vẫn giọng điệu cũ:

    “Giờ mày sống sung sướng rồi, nhớ gửi ít tiền cho mẹ. Tao bán mày đâu có uổng.”

    Tôi chưa kịp nói thì anh đã đến. Anh lặng lẽ đặt lên bàn một tấm séc:

    “Cảm ơn bà đã mang cô ấy đến với tôi. Nhưng từ nay, bà không còn quyền gì với cô ấy nữa.”

    Mẹ kế ngây ra, mặt biến sắc. Còn tôi… nước mắt rơi.
    Lần đầu tiên trong đời, có người đứng ra bảo vệ tôi, không vì lợi ích, không vì nghĩa vụ.

    Tối đó, tôi ngồi bên giường anh, khẽ nói:

    “Cảm ơn anh.”
    Anh mỉm cười:
    “Anh không làm vì em nợ anh. Anh làm vì anh nợ chính mình – đã để em phải chịu cô đơn quá lâu.”


    Thời gian trôi, anh đã có thể đi được vài bước, rồi nhiều hơn.
    Mỗi sáng, anh vẫn chống gậy, tôi vẫn nắm tay anh, chậm rãi đi quanh vườn.
    Anh hỏi:

    “Nếu một ngày anh đi lại bình thường, em có rời đi không?”
    Tôi cười:
    “Nếu anh vẫn cần người pha cà phê dở, em ở lại.”

    Anh bật cười, cái cười làm tan cả sương sớm.


    Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy không thấy anh.
    Hoảng hốt chạy ra vườn, tôi đứng sững.

    Anh đang đi, không gậy, không vịn, chậm mà vững.
    Nắng sớm rơi xuống vai anh, long lanh như giọt nước mắt tôi vừa rơi.

    Anh đến gần, nắm lấy tay tôi:

    “Anh đã tìm lại được đôi chân, nhờ em.
    Nhưng em biết không – thứ em chữa cho anh, không phải chân, mà là tim.”

    Tôi khóc, ôm lấy anh.
    Và tôi hiểu, đêm ấy khi cả hai cùng ngã, không chỉ có cơ thể chạm đất, mà trái tim chúng tôi cũng chạm nhau lần đầu tiên.


    Giờ đây, căn nhà ngày xưa lạnh lẽo ấy đầy tiếng cười.
    Mỗi sáng, anh tự bước ra ban công, rót cho tôi tách trà.
    Tôi hỏi đùa:

    “Anh còn nhớ đêm tân hôn không?”
    Anh cười:
    “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    Tôi tựa đầu vào vai anh, khẽ mỉm cười.
    Hóa ra, người ta không cần đôi chân khỏe mạnh để bước đi trong đời, chỉ cần một trái tim đủ mạnh để bước về phía nhau.

  • Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Những người thường xuyên đi xa không còn lạ lẫm gì với khách sạn. Có thể bạn đã từng chú ý đến một chi tiết nhỏ trên giường ngủ tại nhiều khách sạn: một mảnh vải có màu sắc tươi sáng và thiết kế đẹp mắt, thường được gọi là “khăn trải cuối giường”. Vậy mảnh vải này có công dụng gì?

    Trước hết từ góc độ thẩm mỹ, việc bổ sung khăn trải cuối giường thực sự làm tăng thêm vẻ đẹp và điểm nhấn cho căn phòng. Màu sắc của nội thất và ga trải giường trong khách sạn thường khá đơn điệu, và khăn trải cuối giường với các thiết kế đa dạng không chỉ phá vỡ sự đơn điệu đó mà còn hài hòa với tổng thể phong cách của phòng, nâng cao gu thẩm mỹ và đẳng cấp của không gian nghỉ ngơi. Nó như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế, mang lại không khí nghệ thuật cho phòng khách sạn.

    Ảnh minh họa.

    Tuy nhiên, khăn trải cuối giường không chỉ đơn thuần là vật trang trí. Theo lời bộ phận vệ sinh, khăn trải cuối giường còn có những chức năng thực tiễn rất hữu ích. Trong quá trình lưu trú, khách hàng thường xuyên để các đồ dùng cá nhân như túi xách, quần áo lên cuối giường. Lúc này, khăn trải cuối giường sẽ giúp bảo vệ, tránh cho những vật dụng đó tiếp xúc trực tiếp với ga trải giường, giữ cho chúng sạch sẽ.

    Ngoài ra, khăn trải cuối giường còn đóng vai trò quan trọng trong dịch vụ phòng khách sạn. Khi khách rời phòng, nhân viên dọn dẹp có thể dễ dàng gấp khăn trải cuối giường lên để thay ga giường và vỏ gối mà không cần dời đồ đạc trên giường, giúp cải thiện hiệu quả công việc và giảm bớt sức lao động cho nhân viên.

    Khăn trải cuối giường không chỉ thực tiễn mà còn mang ý nghĩa văn hóa và truyền thống. Trong văn hóa truyền thống xưa, khăn trải cuối giường được coi là biểu tượng của địa vị và tầng lớp xã hội. Những hoa văn tinh xảo và kỹ thuật sản xuất tỉ mỉ của nó thể hiện sự tinh tế và khao khát vẻ đẹp trong cuộc sống của chủ nhân.

    Đặc biệt, chất liệu và quy trình sản xuất của khăn trải cuối giường cũng được chọn lọc kỹ lưỡng. Khăn trải cuối giường chất lượng cao thường được làm từ các loại vải sang trọng như lụa, lanh, được chế tác bởi những nghệ nhân lành nghề. Khăn trải cuối giường không chỉ có cảm giác thoải mái khi chạm vào mà còn góp phần mang lại cảm giác sang trọng cho phòng khách.

    Dù khăn trải cuối giường có nhiều ưu điểm, thực tế cho thấy nhiều người vẫn chưa hiểu rõ về nó, thậm chí một số người còn lầm tưởng đây chỉ là một vật trang trí. Nhưng qua lời giải thích của nhân viên vệ sinh, chúng ta có thể thấy rằng khăn trải cuối giường là một phần không thể thiếu trong phòng khách sạn, kết hợp hài hòa giữa yếu tố thẩm mỹ và tính năng thực tiễn.

    https://thuonghieuvaphapluat.vn/tai-sao-lai-co-manh-vai-trai-ngang-tren-giuong-khach-san-nhieu-nguoi-khong-biet-tac-dung-hay-nghe-co-don-dep-noi-that-vz93031.html

  • Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thị

    Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thị

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

  • Đầu giường để 3 thứ, không T;;ai H;;ọa cũng Nợ Nần chồng chất, 10 nhà thì 9 nhà mắc phải

    Đầu giường để 3 thứ, không T;;ai H;;ọa cũng Nợ Nần chồng chất, 10 nhà thì 9 nhà mắc phải

    Theo quan niệm phong thủy, vị trí và vật dụng xung quanh đầu giường có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, hòa khí vợ chồng và tài vận của gia chủ. Các chuyên gia phong thủy chỉ ra 3 loại vật phẩm đại kỵ không nên đặt ở đầu giường, cảnh báo rằng 10 nhà thì đến 9 nhà mắc phải sai lầm này.


    1. 3 Vật Phẩm Đầu Giường Để 3 Thứ Kiêng Kỵ Tuyệt Đối Cần Tránh

    Đầu giường để 3 thứ kiêng kỵ
    Đầu giường là nơi cần sự yên tĩnh tuyệt đối, tránh các vật mang sát khí hoặc năng lượng xấu.

    1.1. Vật Kiêng Kỵ 1: Gương Soi – Tích Tụ Âm Khí, Gây Hao Tài

    Đặt gương ở đầu giường, đặc biệt là chiếu thẳng vào giường, là một trong những đại kỵ lớn nhất. Gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh và phản chiếu năng lượng mạnh mẽ.

    • Phong thủy: Gương phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng. Gương chiếu vào giường còn dễ gây trục trặc quan hệ vợ chồng.
    • Tâm linh: Gương được xem là “cửa ngõ âm dương”, dễ hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, hoặc làm gương liền cánh tủ quần áo.

    1.2. Vật Kiêng Kỵ 2: Dao Kéo, Vật Sắc Nhọn – Rước Sát Khí, Dễ Gây Xung Đột

    Thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, hay bất kỳ đồ vật sắc nhọn nào trong hộc đầu giường vì tiện lợi là điều cực kỳ kiêng kỵ.

    • Phong thủy: Dao kéo là biểu tượng của **sát khí** và bạo lực. Khi đặt ở đầu giường – nơi cần sự yên ổn – những vật này tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà căng thẳng, dễ cãi vã, bất hòa.
    • Tài vận: Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Đầu giường tồn tại vật mang sát khí sẽ khiến tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Giải pháp: Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, không tùy tiện để ở phòng ngủ hay đầu giường.

    1.3. Vật Kiêng Kỵ 3: Thiết Bị Điện Tử – Ngắt Mạch Năng Lượng, Hao Hụt Tài Lộc

    Đây là sai lầm phổ biến nhất trong thời đại công nghệ. Việc để điện thoại, iPad, laptop hoặc ổ sạc ngay đầu giường ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe và tài vận.

    • Khoa học: Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ, đau đầu, mệt mỏi kéo dài.
    • Phong thủy: Sóng điện từ ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Giải pháp: Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ để đảm bảo giấc ngủ chất lượng và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…” –

    Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…” –

    Tôi kéo chiếc vali nặng trịch vào nhà sau chuyến công tác Singapore dài 10 ngày. Căn hộ cao cấp vắng lặng, chỉ có tiếng ti vi đang mở ở phòng khách. Huy – chồng tôi – chắc vẫn chưa đi làm về. Thằng bé Bi, con trai 5 tuổi của tôi, đang ngồi chơi xếp hình trên thảm.

    Thấy mẹ, Bi hét lên sung sướng, lao vào lòng tôi: “Mẹ về! Mẹ có mua quà cho Bi không?” Tôi ôm con hít hà mùi sữa thơm tho, bao mệt mỏi tan biến. Vừa mở vali lấy bộ lego ra, tôi vừa hỏi chuyện con: “Mấy ngày mẹ đi vắng, ở nhà có ngoan không? Bố có cho con đi chơi đâu không?”

    Bi vừa lắp ghép siêu nhân vừa hồn nhiên đáp: “Con ngoan lắm. Tối nào cô Tuyết cũng đến dạy học, rồi cô Tuyết ngủ lại với bố. Bố bảo cô Tuyết mệt nên ngủ nhờ, nhưng mà… cô ấy ngủ trong phòng của mẹ cơ.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt một nhát, đau điếng. “Con nói sao? Cô Tuyết gia sư ấy hả? Cô ngủ… trong phòng mẹ?”“Vâng ạ. Bố bảo con sang phòng bà vú ngủ để bố với cô Tuyết bàn chuyện học hành. Mà con thấy cô Tuyết cởi áo ra giống như lúc mẹ đi tắm ấy…”

    Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt chao đảo. Tuyết – cô sinh viên năm cuối trường Sư phạm, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành mà tôi tin tưởng thuê về dạy chữ cho con, lại là kẻ đâm sau lưng tôi? Còn Huy, người chồng tôi yêu thương, người tôi đã dùng cả thanh xuân và các mối quan hệ của gia đình để nâng đỡ lên ghế Giám đốc chi nhánh, lại dám dẫn gái về nhà ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi?

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. Tôi không được khóc. Khóc lóc lúc này là hèn, là thua cuộc. Tôi hôn lên trán con: “Được rồi, mẹ biết rồi. Chuyện này là bí mật của hai mẹ con nhé, đừng nói với bố là con kể mẹ nghe.” Tôi vào phòng ngủ, bình tĩnh đến đáng sợ. Việc đầu tiên tôi làm không phải là đập phá đồ đạc, mà là mở máy tính, kết nối với hệ thống camera an ninh giấu kín tôi lắp trong phòng làm việc và phòng ngủ – thứ mà Huy chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.

    Và kia rồi. Những đoạn video trần trụi, những âm thanh ghê tởm vang lên khiến tôi buồn nôn. Họ không chỉ “ngủ”. Họ còn toan tính. “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó? Em chán cảnh lén lút này rồi,” giọng Tuyết nũng nịu. “Gắng đợi thêm chút nữa. Đợt này nó đi công tác về, anh sẽ lừa nó ký giấy sang tên căn biệt thự ngoại ô cho anh để ‘kinh doanh’. Xong xuôi anh sẽ đá nó ra đường. Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta,” giọng Huy hả hê, đắc thắng.

    Tôi đóng máy tính. Cơn đau qua đi, thay vào đó là sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Được lắm. Muốn lấy tiền của tôi để nuôi bồ, rồi đá tôi ra đường? Để xem ai mới là người ra đường. Một tuần sau đó, tôi diễn vai một người vợ hoàn hảo. Tôi tỏ ra vui vẻ, ngọt ngào, thậm chí còn mua tặng Huy một chiếc đồng hồ hiệu. Huy hí hửng ra mặt, tin rằng tôi vẫn là con gà mờ ngu ngốc chỉ biết cắm đầu vào công việc.

    Tối thứ Bảy, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, gọi là ăn mừng hợp đồng lớn tôi vừa ký được. Tôi mời vài người bạn thân thiết, bố mẹ chồng, và đặc biệt: mời cả cô Tuyết đến dự với tư cách “ân nhân” dạy dỗ con trai tôi. Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng giả tạo. Huy đóng vai người chồng mẫu mực, gắp thức ăn cho tôi. Tuyết ngồi đối diện, e lệ, thi thoảng liếc mắt đưa tình với Huy khi nghĩ không ai để ý.

    Khi mọi người đã dùng xong món chính, tôi đứng dậy, cầm ly rượu vang, mỉm cười rạng rỡ: “Hôm nay, con mời bố mẹ và mọi người đến đây, ngoài việc ăn mừng công việc, con còn có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho chồng con và cô giáo của bé Bi“. Huy mắt sáng lên, chắc mẩm tôi sắp tuyên bố chuyện sang tên nhà. Tuyết cũng hồi hộp không kém.

    Tôi ra hiệu cho người giúp việc bật màn hình máy chiếu lớn giữa phòng khách. “Đây là ‘thành quả’ lao động miệt mài của anh Huy và cô Tuyết trong những ngày tôi đi vắng. Mời mọi người cùng thưởng thức“. Màn hình sáng lên. Không phải là phim ảnh gì xa xôi, mà là đoạn clip sắc nét trích xuất từ camera phòng ngủ. Cảnh Huy và Tuyết quấn lấy nhau, cùng những lời thoại toan tính chiếm đoạt tài sản vang lên rõ mồn một giữa căn phòng im phăng phắc.

    “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó?…” “Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta…”. Chiếc ly trên tay mẹ chồng tôi rơi xuống sàn vỡ tan tành. Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nấp sau ghế. Huy chết trân, mặt tái mét như xác chết, lắp bắp: “Lan… em… em nghe anh giải thích…”. Tôi nhếch mép, ném xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn cái “bộp”.

    “Giải thích? Anh định giải thích rằng anh đang dạy cô ta kỹ năng sống à? Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Và đây…” – tôi chỉ tay vào tờ giấy khác – “Là quyết định sa thải anh khỏi vị trí Giám đốc chi nhánh. Anh quên rồi sao? Công ty đó là của bố tôi, tôi chỉ để anh ngồi vào đó cho đẹp mặt thôi.”. Tôi quay sang Tuyết, cô ả đang khóc lóc van xin. “Còn cô, cô Tuyết. Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu này kèm theo đơn tố cáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp lên ban giám hiệu trường cô và các trung tâm gia sư lớn. Chúc mừng cô, từ nay cô sẽ nổi tiếng khắp cái thành phố này.”

    Bố mẹ chồng tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên. Huy quỳ sụp xuống chân tôi, níu lấy vạt váy: “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị nó dụ dỗ. Em tha cho anh, anh không thể mất tất cả thế này được!”. Tôi lạnh lùng gạt tay hắn ra, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ nhất: “Anh không mất tất cả. Anh vẫn còn cô bồ trẻ đẹp kia mà. Hai người rất xứng đôi: một kẻ phản bội và một kẻ đào mỏ. Căn nhà này đứng tên tôi, mời hai người ra khỏi đây ngay lập tức. Đồ đạc của anh tôi đã cho người dọn ra vỉa hè rồi đấy.”

    Tôi ra hiệu cho bảo vệ khu chung cư – những người tôi đã dặn trước – vào “tiễn khách”. Huy và Tuyết bị lôi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề. Tiếng cửa đóng sầm lại, cắt đứt mọi ồn ào dơ bẩn. Tôi quay lại, ôm lấy bé Bi đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. “Mẹ ơi, bố đi đâu thế?” “Bố đi học bài học của bố rồi con ạ. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi, nhưng mẹ hứa, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn gấp ngàn lần.”

    Đêm đó, tôi ngủ một giấc ngon nhất trong suốt 5 năm qua. Đau đớn là thật, nhưng sự tự do và lòng tự trọng tôi vừa giành lại được còn quý giá hơn gấp bội. Kẻ bội bạc đã phải trả giá, và tôi – tôi sẽ bắt đầu một chương mới rực rỡ hơn.

  • Chồng đưa người tì;nh về nhà và hét vào mặt vợ: “Cô không xứng đáng ở trong biệt thự này”; chỉ vài phút sau, vợ mang tờ giấy ra, ti;ểu ta m ng;ấ t ngay tại chỗ còn cả gia đình đều ki;nh ng;ạc khi bên trong đó là…

    Chồng đưa người tì;nh về nhà và hét vào mặt vợ: “Cô không xứng đáng ở trong biệt thự này”; chỉ vài phút sau, vợ mang tờ giấy ra, ti;ểu ta m ng;ấ t ngay tại chỗ còn cả gia đình đều ki;nh ng;ạc khi bên trong đó là…

    5 PHÚT SAU, VỢ ĐƯA RA MỘT TỜ GIẤY KHIẾN TIỂU TAM QUỴ GỐI TẠI CHỖ…**

    Tôi kết hôn 8 năm, một tay quán xuyến nhà cửa và chăm mẹ chồng nằm liệt giường gần 3 năm.
    Chồng đi làm ăn xa, mỗi tháng gửi về vài triệu coi như “tiền nhà”.
    Biệt thự này là nhà bố mẹ chồng để lại, tôi chưa bao giờ dám nghĩ nó thuộc về mình.

    Hôm đó anh báo sẽ về sớm.
    Tôi còn vui vì nghĩ chồng nhớ nhà.

    Cho đến khi tôi mở cửa…
    Anh đứng đó cùng một cô gái trẻ, váy ngắn, son đỏ, tay khoác tay anh tình tứ.

    Không kịp chào hỏi, chồng tôi gằn giọng:

    – “Từ hôm nay cô dọn khỏi nhà. Tôi đưa Linh (tiểu tam) về đây ở. Cô không xứng ở căn biệt thự này.”

    Tôi đứng chết lặng.
    Tiểu tam còn nhìn quanh rồi cười nhạt:

    – “Nhà to vậy mà chị ở bừa thế này? Không hợp với người sang như anh ấy đâu.”

    Tôi nuốt nghẹn, chẳng hiểu mình đã làm gì để bị đuổi khỏi chính ngôi nhà mà tôi chăm sóc suốt bao năm.
    Nhưng tôi cũng không gào thét, vì ở đời… càng bị dồn, người ta càng tỉnh.

    Tôi đi vào phòng, mở ngăn kéo lấy một tệp giấy màu vàng.
    Trở ra, tôi đưa thẳng cho chồng:

    – “Anh ký đi đã rồi muốn làm gì thì làm.”

    Chồng tôi cười khẩy:

    – “Đơn ly hôn hả? Quá tốt! Cô biến đi sớm lại nhẹ người tôi.”

    Nhưng khi anh ta lật sang trang thứ hai, nụ cười vụt tắt.

    Mặt anh trắng bệch, môi run lên:

    – “Cái… cái gì đây?”

    Linh (tiểu tam) tò mò giật xem, xong lập tức quỵ xuống, tay run lập cập:

    – “Trời ơi… chị là… chị là chủ nhà? Chị đứng tên sổ đỏ ạ??”

    Tờ giấy không phải ly hôn.
    Mà là Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất —
    toàn bộ căn biệt thự, đất sân vườn… đều đứng tên tôi.

    Không phải do mẹ chồng cho, cũng không phải chồng sang tên.
    Mà do chính bố mẹ ruột tôi mua tặng từ trước khi cưới, tôi giấu vì không muốn bên nội nghĩ mình khoe của.

    Chồng tôi trợn mắt:

    – “Không… không thể nào! Căn này là của bố mẹ tôi!”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, bình thản:

    – “Anh thử nhìn kỹ năm sang tên đi.
    Năm đó bố mẹ anh đã thế chấp nhà để trả nợ, ngân hàng siết nợ.
    Ba mẹ tôi bỏ tiền ra mua lại. Tôi xin giữ kín để anh đỡ tự ái.
    Và đây…” — tôi đặt thêm một tờ giấy lên bàn —
    “…là hợp đồng mua bán có đủ chữ ký của bố mẹ anh.”

    Tiểu tam ôm miệng, mắt đỏ hoe:

    – “Anh… anh nói anh giàu, nhà to… hóa ra là nhà của vợ anh??”

    Chồng tôi đứng đực ra, cả người như bị rút hết sức.
    Một lúc lâu sau anh mới thốt lên:

    – “Em… em đừng đuổi anh…”

    Tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

    – “Anh bảo tôi không xứng ở biệt thự này.
    Vậy giờ anh dọn đi. Còn Linh… nếu cần, tôi gọi taxi giúp.”

    Tiểu tam bật khóc, cúi đầu xin lỗi rồi chạy thẳng ra cổng.
    Còn chồng tôi đứng chôn chân, mắt đỏ ngầu, vừa hối hận vừa nhục nhã.

    Tôi mở cửa:

    – “Đi đi. Tôi đã chịu đủ rồi.”

    Và giây phút đó tôi mới hiểu:
    Đàn bà hiền quá sẽ bị coi thường. Nhưng một khi họ mở miệng, cả căn nhà sẽ thay đổi.

  • Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên Đán 2026

    Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên Đán 2026

    Bảo hiểm xã hội Việt Nam có chương trình quà tặng đặc biệt dịp Tết Nguyên đán tới đây.

    Tạp chí Doanh nghiệp & Tiếp thị ngày 28/10/2025 đưa tin: “Tin vui cho người dân dịp Tết Nguyên đán tới đây”, với nội dung cụ thể như sau: 

    BHXH Việt Nam triển khai chương trình tặng thẻ BHYT dịp Tết Bính Ngọ, hỗ trợ người yếu thế tiếp cận dịch vụ y tế

    Bảo hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch số 2716/KH-BHXH, khởi động chương trình “Tặng thẻ bảo hiểm y tế cho người có hoàn cảnh khó khăn – mang Tết ấm đến với người nghèo Xuân Bính Ngọ”. Đây là hoạt động mang tính nhân văn sâu sắc, góp phần hiện thực hóa mục tiêu mở rộng an sinh xã hội và tiến tới bao phủ BHYT toàn dân trong năm 2025.

    Chương trình được tổ chức nhằm hưởng ứng phong trào thi đua “Vì người nghèo – Không để ai bị bỏ lại phía sau” do Thủ tướng Chính phủ phát động. Bằng việc huy động nguồn lực xã hội hóa từ doanh nghiệp, tổ chức và các nhà hảo tâm, BHXH Việt Nam mong muốn giúp người dân khó khăn có cơ hội tiếp cận dịch vụ chăm sóc sức khỏe thiết yếu, đặc biệt trong thời điểm cận Tết.

    Ảnh minh họa. Nguồn: BHXH Việt Nam

    Theo BHXH Việt Nam, việc trao tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn đã trở thành hoạt động thường niên của ngành, thể hiện tinh thần trách nhiệm cộng đồng và sự quan tâm trực tiếp đến đời sống nhân dân. Tấm thẻ BHYT giúp người thụ hưởng giảm bớt gánh nặng tài chính khi khám chữa bệnh, đồng thời củng cố niềm tin của xã hội vào chính sách an sinh do Đảng và Nhà nước triển khai.

    Năm nay, chương trình được gắn với đợt thi đua cao điểm mừng Xuân Bính Ngọ, tạo không khí lan tỏa tinh thần “Tết vì người nghèo” trên cả nước. Mục tiêu chính là hỗ trợ những người chưa thể tham gia BHYT vì hạn chế về điều kiện kinh tế, qua đó nâng cao tỷ lệ bao phủ tại cộng đồng.

    Rà soát, ưu tiên đúng đối tượng

    Theo kế hoạch, cơ quan BHXH tại các địa phương sẽ phối hợp với chính quyền cơ sở rà soát, lập danh sách người dân thuộc nhóm khó khăn tại từng khu dân cư, ưu tiên khu vực miền núi, vùng sâu, vùng xa hoặc địa bàn thường xuyên chịu ảnh hưởng của thiên tai.

    BHXH Việt Nam giao Ban Quản lý thu và phát triển người tham gia chủ trì triển khai, tiếp nhận và phân bổ kinh phí hỗ trợ. Ban Tuyên truyền và Hỗ trợ người tham gia có trách nhiệm lan tỏa thông tin, đẩy mạnh truyền thông để thu hút thêm nguồn lực xã hội hóa. Tùy điều kiện từng địa phương, việc trao thẻ BHYT có thể kết hợp với tặng quà Tết, thuốc men hoặc hỗ trợ đi lại nhằm bảo đảm tính kịp thời và thiết thực.

    Ngoài ra, BHXH Việt Nam cũng kêu gọi toàn thể công chức, viên chức ngành BHXH chung tay đóng góp, thể hiện tinh thần gắn bó với cộng đồng. Các đơn vị địa phương sẽ hoàn tất việc trao thẻ trước ngày 30/11/2025.

    Kết thúc chương trình, BHXH các tỉnh phải báo cáo kết quả cụ thể, nêu rõ số người được hỗ trợ, nguồn kinh phí huy động và những tổ chức, cá nhân tham gia đóng góp. Các đơn vị thực hiện hiệu quả sẽ được biểu dương và nhân rộng mô hình.

    Chương trình “Tặng thẻ BHYT cho người có hoàn cảnh khó khăn” được kỳ vọng sẽ mang lại một mùa Tết ấm áp, giúp người dân an tâm hơn trong việc chăm sóc sức khỏe, đồng thời lan tỏa giá trị nhân văn của chính sách an sinh xã hội đến mọi tầng lớp trong cộng đồng.

    Ngày 29/10/2025, báo Sức khỏe & Đời sống cũng đăng bài: “Những ai nhận được 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026?”, cho biết một số trường hợp người lao động sẽ được nhận 1 triệu đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến vào dịp Tết Nguyên đán 2026.

    Cụ thể, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam vừa ban hành Kế hoạch 34 về tổ chức hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026 do Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành.

    Thực hiện chương trình công tác năm 2025 của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, Công văn 737 của Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam về việc tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, Đoàn Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam ban hành Kế hoạch tổ chức các hoạt động chăm lo cho đoàn viên, người lao động dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật dự kiến nhận được quà 1 triệu đồng dịp Tết Nguyên đán 2026. Ảnh minh họa

    Theo nội dung Kế hoạch 34, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam sẽ tổ chức thăm, tặng quà, chúc Tết đoàn viên, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… với mức chi dự kiến 1.300.000 đồng/người (trong đó bao gồm 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật) vào dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

    Như vậy, người lao động tại doanh nghiệp, khu công nghiệp, khu chế xuất,… tại các doanh nghiệp, đơn vị nơi có kết quả sản xuất, kinh doanh nổi bật, đông công nhân lao động có hoàn cảnh khó khăn, thu nhập thấp, bị ảnh hưởng nặng nề bởi thiên tai, vùng sâu vùng xa, ngành nghề nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm,… sẽ được nhận 1.000.000 đồng tiền mặt và 300.000 đồng quà hiện vật theo mức chi dự kiến.

  • Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm k::ết hô:;n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:;ổi gọi là “E-m b:;é

    Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm k::ết hô:;n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:;ổi gọi là “E-m b:;é

    Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm k::ết hô:;n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:;ổi gọi là “E-m b:;é mãi chưa chịu lớn”, đêm nào cũng được ông xã lấy nước tận giư:;ờng cho uống, một ngày lén theo chồng xuống bếp thì bà::ng ho;àng phát hiện ra bên trong nước có…

    Tôi là Lệ – năm nay 59 t-uổi, tái hôn với chồng kém mình đúng 31 t;/uổi sau lần gặp gỡ định mệnh ở lớp yoga trị liệu.

    Ngay từ đầu, ai cũng nói tôi bị lừ-a, bị “phi công trẻ” nhắm vào khối tài sản sau khi chồng cũ mất để lại: căn nhà 5 tầng ngay trung tâm, 2 sổ tiết kiệm, 1 biệt thự ở biển. Nhưng nhìn cách Việt – chồng mới của tôi – săn sóc tôi từng chút, tôi tin cậu ấy là thật lòng.

    Mỗi tối trước khi ngủ, Việt đều gọi tôi là “e;/m b;/é mãi chưa chịu lớn” rồi dúi vào tay tôi ly nước ấm đã pha sẵn mật ong, hoa cúc.
    Cậu còn ân cần dặn:

    – Em uống hết đi rồi ngủ cho ngon. Đêm nào cũng phải uống, anh mới yên tâm được.

    Tôi như được hồi xuân. Hơn 6 năm chung sống, chồng chưa từng to tiếng với tôi nửa lời.
    Tôi nghĩ: “Gặp được Việt là phúc phần còn lại của đời mình.”

    Cho đến một đêm…
    Hôm đó Việt nói:

    – Em ngủ trước đi. Anh xuống bếp nấu nồi chè dưỡng nhan mai mang cho hội yoga.

    Tôi gật đầu, rồi giả vờ nhắm mắt. Nhưng tim tôi bỗng đập thình thịch.
    Không hiểu sao, linh cảm trong tôi nổi lên – thôi thúc tôi phải l-én theo dõi.

    Tôi nhẹ nhàng bước sau lưng chồng, trốn sau vách tường cạnh bếp.

    Việt lấy ly thủy tinh, cẩn thận múc nước ấm, rồi… rút từ trong ngăn kéo ra một lọ nhỏ màu nâu.
    Anh nhỏ vào ly nước của tôi vài giọt chất lỏng trong suốt, không mùi, không màu.
    Sau đó anh mới thả mật ong, hoa cúc như thường lệ.

    Tôi đứng chết trân. Tim đập mạnh như muốn nổ tung.
    Rốt cuộc thứ đó là gì?

    Tôi giả vờ ngủ, không uống. Sáng hôm sau, tôi mang ly nước còn nguyên đi xét nghiệm.

    Hai ngày sau, kết quả trả về.
    Bác sĩ nhìn tôi ki-nh hã-i thông báo…

    …“Trong nước có chứa hàm lượng cao thuốc an thần và một loại hoạt chất ức chế thần kinh trung ương, nếu dùng lâu dài có thể gây lú lẫn, suy giảm trí nhớ, thậm chí lệ thuộc thuốc.”

    Tôi choáng váng, tay run bần bật đến mức đánh rơi tờ kết quả xuống sàn.
    Bao năm qua, mỗi đêm tôi đều uống thứ nước ấy — ngoan ngoãn, tin tưởng, hạnh phúc như một đứa trẻ được ru ngủ bằng lời dỗ ngọt.
    Hóa ra… tôi thật sự đã “chưa chịu lớn”, vì bị ru ngủ trong ảo tưởng.

    Buổi tối hôm đó, tôi vẫn giữ vẻ bình thản như chưa có gì. Việt vẫn gọi tôi bằng cái giọng dịu dàng quen thuộc:
    – Em bé ngoan, uống nước đi rồi anh massage cho nhé.

    Tôi mỉm cười, đón lấy ly nước — nhưng lần này, tôi không uống.
    Tôi để yên, chờ anh ra khỏi phòng, rồi lén đổ phần nước còn lại vào chiếc lọ thủy tinh. Tôi cần bằng chứng.

    Sáng hôm sau, tôi giả vờ ra ngoài mua hoa, nhưng thật ra tìm đến người bạn thân là bác sĩ pháp y. Chị ấy kiểm tra kỹ, rồi khẽ nói:
    – Lệ à… chất này không chỉ là thuốc an thần đâu. Nếu tích tụ lâu ngày, nó có thể làm tổn thương não và tim. Người cho uống lâu dài… thường muốn nạn nhân mất khả năng tự quyết.

    Tôi chết lặng.
    Câu nói của chị như nhát dao cắm vào tim.

    Tối đó, tôi trở về sớm hơn thường lệ. Việt đang ở bếp, vẫn dáng vẻ dịu dàng ấy, tay cầm chiếc ly quen thuộc.
    Tôi bước vào, giọng run run:
    – Anh pha cho em nước nữa à?

    Anh cười:
    – Ừ, em bé phải uống mới ngủ ngon được chứ.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
    – Anh định để em ngủ… đến bao giờ?

    Nụ cười trên môi Việt đông cứng lại.
    Một thoáng, tôi thấy ánh nhìn lạnh lẽo mà suốt 6 năm qua mình chưa từng nhận ra.

    Tôi rút trong túi áo ra bản kết quả xét nghiệm, đặt lên bàn.
    – Anh định giết tôi hay biến tôi thành người mất trí để dễ chiếm tài sản?

    Không khí trong bếp đặc quánh lại.
    Việt im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ thở dài:
    – Em biết rồi à… Nhưng anh chưa bao giờ định hại em. Anh chỉ muốn em phụ thuộc vào anh thôi. Anh sợ một ngày em tỉnh táo quá, em bỏ anh.

    Tôi nhìn người đàn ông trẻ, đẹp, từng khiến mình tin vào tình yêu sau tuổi xế chiều — giờ đây bỗng trở thành kẻ đáng sợ nhất.

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà, chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ và tờ giấy xét nghiệm.
    Ba tháng sau, tôi nộp đơn ly hôn, đồng thời ủy quyền cho luật sư kiểm tra toàn bộ tài sản.

    Ngày ra tòa, Việt vẫn gọi tôi là “Em bé”, ánh mắt tha thiết như ngày đầu.
    Nhưng lần này, tôi chỉ khẽ đáp, giọng bình thản đến tàn nhẫn:

    – Cảm ơn anh. Nhờ anh, tôi mới thật sự lớn lên sau 59 năm cuộc đời.

  • Tuyệt đối không nên lưu những ảnh sau trong điện thoại

    Tuyệt đối không nên lưu những ảnh sau trong điện thoại

    Thời gian vừa qua nhiều ngân hàng khuyến cáo chủ tài khoản tuyệt đối không nên lưu các ảnh sau trong điện thoại nhằm hạn chế rủi ro bị đánh cắp thông tin.

    1. Ảnh giấy tờ tùy thân

    Bao gồm căn cước công dân, chứng minh thư, hộ chiếu và giấy phép lái xe. Đây là những giấy tờ chứa đầy đủ thông tin cá nhân quan trọng như số định danh, ngày sinh, ảnh chân dung. Nếu bị lộ, kẻ gian có thể sử dụng để mở tài khoản ngân hàng, vay tiền, thuê tài chính hoặc giả mạo danh tính người sở hữu.

    2. Ảnh hai mặt thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng

    Hình ảnh thẻ thường hiển thị số thẻ, ngày hết hạn và mã CVV. Chỉ cần các dữ liệu này, kẻ gian có thể thực hiện giao dịch thanh toán trực tuyến trái phép, đánh cắp tiền trong tài khoản hoặc mua sắm gian lận mà chủ thẻ không hề hay biết.

    3. Ảnh “selfie xác thực danh tính”

    Đây là ảnh chụp khuôn mặt cùng giấy tờ tùy thân khi mở tài khoản ngân hàng, ví điện tử hay ứng dụng tài chính. Những hình ảnh này có thể bị kẻ gian tái sử dụng để vượt qua các bước xác thực sinh trắc học, từ đó chiếm quyền kiểm soát tài khoản.

    4. Ảnh màn hình chứa OTP hoặc mã bảo mật

    Bao gồm mã OTP ngân hàng và các mã khôi phục tài khoản. Chỉ cần hình ảnh lọt ra ngoài, hacker có thể đăng nhập và chiếm đoạt tài khoản trong thời gian rất ngắn, đặc biệt nếu người dùng chưa kịp xóa ảnh sau khi sử dụng.

    5. Ảnh thông tin đăng nhập

    Các hình ảnh chứa tên đăng nhập, mật khẩu hoặc mã PIN thẻ là “mỏ vàng” đối với tội phạm mạng. Khi điện thoại bị nhiễm mã độc hoặc mất quyền kiểm soát, những dữ liệu này có thể giúp hacker truy cập trực tiếp vào tài khoản của người dùng.

    6. Ảnh chứa dữ liệu tài chính cá nhân

    Bao gồm sao kê ngân hàng, hợp đồng vay vốn, hợp đồng bảo hiểm hoặc chứng từ tài chính. Khi các thông tin này bị lộ, kẻ gian có thể lợi dụng để đánh giá khả năng tài chính của nạn nhân, từ đó xây dựng kịch bản lừa đảo phù hợp và tinh vi hơn.

    7. Ảnh vé máy bay, hóa đơn điện tử

    Những hình ảnh có chứa mã đặt chỗ, mã QR hoặc thông tin hành trình có thể bị lợi dụng để truy cập dữ liệu cá nhân, thay đổi lịch trình hoặc thực hiện các hành vi gian lận liên quan đến dịch vụ vận chuyển và thanh toán.

    8. Ảnh giấy tờ doanh nghiệp

    Hợp đồng, báo cáo nội bộ hay tài liệu mật của công ty nếu bị lưu trữ không an toàn đều tiềm ẩn nguy cơ rò rỉ thông tin, ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh và gây thiệt hại nghiêm trọng về uy tín cũng như tài chính.

  • Cãi nhau với chồng tôi buồn chán nên bỏ đi du lịch một mình, ai ngờ gặp lại chồng cũ trong quán bar, về tới phòng anh, tôi không ngờ lại thấy người đặc biệt trên giường

    Cãi nhau với chồng tôi buồn chán nên bỏ đi du lịch một mình, ai ngờ gặp lại chồng cũ trong quán bar, về tới phòng anh, tôi không ngờ lại thấy người đặc biệt trên giường

    Phần 1: Cuộc Chạy Trốn Khỏi Thực Tại

    Ba giờ sáng. Tôi ném chiếc vali lên cốp xe taxi, ngoái nhìn lại căn hộ chung cư tầng 12 vẫn tối đèn. Không có ai chạy theo, không có tin nhắn níu kéo. Huy – chồng tôi – vẫn đang ngủ say, hoặc giả vờ ngủ say, sau trận cãi vã nảy lửa tối qua.

    Lý do cãi nhau vẫn là những chuyện muôn thuở: Tiền bạc, sự vô tâm, và những đêm anh trở về nhà với mùi rượu nồng nặc nhưng ánh mắt lại tỉnh queo, lạnh lẽo.

    “Cô thích đi đâu thì đi, đừng có làm phiền tôi!” – Đó là câu cuối cùng Huy hét lên trước khi rầm rầm đóng cửa phòng làm việc.

    Tôi chọn Đà Lạt làm nơi trốn chạy. Thành phố này lạ lắm, người ta bảo đi hai người thì về chia tay, còn đi một mình thì để gặm nhấm nỗi cô đơn. Tôi đang cần một nơi đủ lạnh để làm tê liệt những vết thương trong lòng.

    Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa phùn rả rích. Tôi thuê một phòng tại resort nằm biệt lập giữa rừng thông, tắt điện thoại, quyết định cắt đứt liên lạc với thế giới, đặc biệt là với Huy.

    Hai ngày trôi qua trong vô vị. Tôi lang thang qua những con dốc, uống cà phê một mình, nhìn những cặp tình nhân tay trong tay mà lòng quặn thắt. Tôi nhớ Huy của ngày xưa – người đàn ông từng kiên nhẫn đợi tôi hàng giờ dưới cổng trường đại học, người từng hứa sẽ không bao giờ để tôi phải khóc. Huy của hiện tại chỉ là một cái bóng vật vờ, cộc cằn và đầy bí mật.

    Đêm thứ ba, nỗi buồn chán lên đến đỉnh điểm. Tôi trang điểm thật đậm, khoác lên người chiếc váy nhung đỏ ôm sát – thứ mà Huy từng chê là “lẳng lơ” – và bắt taxi xuống trung tâm thành phố. Tôi muốn uống say. Tôi muốn nổi loạn. Tôi muốn Huy phải hối hận vì đã bỏ mặc tôi.

    Quán bar “The Lost” nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, chơi nhạc Jazz dìu dặt. Ánh đèn vàng vọt, khói thuốc lãng đãng tạo nên một không gian vừa ma mị vừa mời gọi. Tôi ngồi xuống quầy bar, gọi một ly Cocktail mạnh nhất.

    Và rồi, một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.

    “Ngân? Phải em không?”

    Tôi giật mình quay lại. Ly rượu trên tay suýt sóng ra ngoài. Trước mặt tôi là Tuấn.

    Tuấn – mối tình đầu dang dở thời đại học. Tuấn – người đàn ông lịch lãm, hào hoa mà tôi từng khóc hết nước mắt khi chia tay vì gia đình anh ngăn cấm.

    Năm năm không gặp, Tuấn phong độ hơn xưa rất nhiều. Bộ vest được cắt may tỉ mỉ, mùi nước hoa gỗ đàn hương sang trọng, và ánh mắt thâm tình vẫn như ngày nào.

    “Tuấn… Sao anh lại ở đây?” – Tôi lắp bắp.
    “Anh đi dự hội thảo. Còn em? Đi một mình sao? Chồng em đâu?”

    Câu hỏi của Tuấn như chạm vào tử huyệt. Tôi cười chua chát, nốc cạn ly rượu:

    “Đừng nhắc đến anh ta. Em đang tận hưởng tự do.”

    Tuấn tinh ý nhận ra ngay sự bất ổn. Anh gọi thêm rượu, ngồi xuống bên cạnh tôi. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Từ những câu hỏi thăm xã giao, rượu dẫn lối cho những tâm sự thầm kín. Tôi kể cho Tuấn nghe về cuộc hôn nhân nguội lạnh, về sự vô tâm của Huy. Tuấn lắng nghe, ánh mắt đầy sự cảm thông và xót xa.

    “Em không đáng bị đối xử như vậy, Ngân à.” – Tuấn nói, giọng trầm ấm, bàn tay anh khẽ chạm vào tay tôi. – “Em là một người phụ nữ tuyệt vời. Nếu là anh… anh sẽ không bao giờ để em buồn.”

    Sự so sánh chết người bắt đầu nảy sinh trong đầu tôi. Một bên là Huy cộc cằn, thô lỗ. Một bên là Tuấn dịu dàng, thành đạt và vẫn còn vương vấn tình xưa. Trong men say và tiếng nhạc Jazz quyến rũ, lý trí của tôi bắt đầu lung lay.

    Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.

    “Ở đây ồn quá.” – Tuấn ghé sát tai tôi thì thầm. – “Về phòng anh nhé? Anh ở khách sạn ngay gần đây. Chúng ta có thể uống thêm chút rượu vang và nói chuyện thoải mái hơn. Chỉ nói chuyện thôi.”

    “Chỉ nói chuyện thôi”. Một lời đề nghị kinh điển của những gã đàn ông, và cũng là cái cớ hoàn hảo cho những người phụ nữ đang muốn sa ngã tự lừa dối bản thân.

    Tôi nhìn sâu vào mắt Tuấn. Có một ngọn lửa đang nhen nhóm. Tôi nghĩ đến Huy, nghĩ đến tin nhắn suốt ba ngày qua không một lời hồi đáp. Một cảm giác trả thù dâng lên.

    “Được.” – Tôi gật đầu.

    Phần 2: Cánh Cửa Của Sự Thật

    Khách sạn Tuấn ở là một nơi sang trọng bậc nhất thành phố. Chúng tôi đi thang máy lên tầng 4, hành lang trải thảm đỏ im phăng phắc. Tim tôi đập thình thịch, vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa kích thích.

    Tuấn dừng lại trước phòng 404. Anh quẹt thẻ từ. Tiếng “tít” vang lên như tiếng mở chốt của một quả bom nổ chậm. Cánh cửa bật mở.

    Tuấn nghiêng người nhường đường cho tôi vào trước.

    “Em vào đi, để anh lấy rượu.”

    Tôi bước vào. Căn phòng hạng sang rộng thênh thang, ánh đèn ngủ vàng dịu. Nhưng ngay khi bước qua lối vào để tiến đến khu vực sofa, bước chân tôi khựng lại. Toàn thân tôi cứng đờ như bị tạt một gáo nước đá.

    Trên chiếc ghế bành bọc da giữa phòng, có một người đàn ông đang ngồi. Không phải là nhân viên phục vụ. Cũng không phải là bạn của Tuấn.

    Là Huy.

    Huy – chồng tôi.

    Anh ngồi đó, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, đầu hơi cúi xuống. Anh mặc chiếc áo khoác gió cũ kỹ mà tôi mua cho anh từ ba năm trước, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi mắt thâm quầng trũng sâu. Trông anh già đi cả chục tuổi so với lần cuối tôi nhìn thấy anh ba ngày trước.

    Tôi chết lặng. Cảm giác xấu hổ, hoảng loạn ập đến. Tôi vừa đi theo người yêu cũ về khách sạn, và chồng tôi đang ngồi ngay đó.

    “Huy? Sao… sao anh lại ở đây?” – Giọng tôi lạc đi, run rẩy.

    Huy ngẩng lên nhìn tôi. Không có sự giận dữ, không có ghen tuông lồng lộn như tôi tưởng tượng. Ánh mắt anh chỉ toàn là sự mệt mỏi và… nhẹ nhõm?

    “Em về rồi à.” – Giọng anh khàn đặc.

    Tôi quay phắt lại nhìn Tuấn, người đang đứng dựa lưng vào cửa, khuôn mặt không còn vẻ lãng tử tình tứ ban nãy, mà thay vào đó là vẻ nghiêm nghị của một bác sĩ (tôi chợt nhớ ra Tuấn học Y).

    “Chuyện này là sao? Tuấn, anh gài bẫy tôi à?” – Tôi hét lên, cảm giác bị phản bội.

    Tuấn thở dài, bước đến bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ bệnh án dày cộp đặt lên bàn.

    “Ngân, bình tĩnh đi. Không ai gài bẫy em cả. Là chồng em… cậu ấy đã van xin anh tìm em.”
    “Van xin?” – Tôi ngơ ngác.

    Tuấn nhìn Huy, rồi nhìn tôi:

    “Anh không phải đến đây dự hội thảo kinh doanh. Anh là bác sĩ điều trị chính tại khoa Thần kinh của bệnh viện Chợ Rẫy. Và Huy… là bệnh nhân của anh.”

    Đất dưới chân tôi như sụp đổ.

    “Bệnh nhân?”

    Tuấn lật tập hồ sơ ra. Những tấm phim chụp X-quang đen sì với những đốm trắng loang lổ.

    “U não ác tính. Giai đoạn cuối. Khối u đã chèn ép vào dây thần kinh vận động và cảm xúc. Đó là lý do dạo này cậu ấy hay cáu gắt, thay đổi tính nết và hay làm rơi vỡ đồ đạc.”

    Tôi nhìn Huy. Anh cúi gằm mặt, đôi vai run lên bần bật. Những ký ức ùa về. Những lần anh về nhà muộn, bảo là đi nhậu nhưng người không có mùi rượu mà nồng mùi thuốc sát trùng. Những lần anh đang cầm bát cơm thì đánh rơi, rồi quát tháo tôi để che giấu bàn tay run rẩy. Những lần anh đuổi tôi đi: “Cô đi đi, đi cho khuất mắt tôi!”

    Hóa ra, anh không hề chán tôi. Anh đang đẩy tôi ra xa.

    “Tại sao?” – Tôi bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt Huy, nước mắt trào ra. – “Tại sao anh không nói với em?”

    Huy nắm lấy tay tôi, bàn tay anh lạnh ngắt và gầy guộc.

    “Anh sợ…” – Huy nghẹn ngào. – “Anh sợ em khổ. Em còn trẻ, tương lai còn dài. Anh không muốn em biến thành góa phụ, phải chăm sóc một thằng chồng tàn phế nằm liệt giường. Anh muốn em ghét anh, bỏ anh, để đi tìm hạnh phúc mới.”

    Anh ngước lên nhìn Tuấn:

    “Anh biết Tuấn vẫn còn thương em. Khi biết Tuấn là bác sĩ điều trị, anh đã định sau khi anh chết… sẽ nhờ Tuấn chăm sóc em.”

    Tuấn đứng bên cạnh, quay mặt đi, lén lau một giọt nước mắt:

    “Thằng điên này. Nó theo dõi em lên Đà Lạt, nhưng không dám gặp. Nó thuê phòng rẻ tiền nhất ở dưới phố, trời lạnh mà không dám bật sưởi để tiết kiệm tiền để lại cho em. Tối nay cơn đau tái phát, nó ngất xỉu giữa đường, người dân gọi cấp cứu đưa vào bệnh viện, tình cờ đúng ca trực của anh (anh đang đi công tác hỗ trợ tuyến dưới).”

    Tuấn bước lại gần, giọng gay gắt nhưng đầy tình người:

    “Khi tỉnh lại, việc đầu tiên nó làm là nắm tay anh van xin: ‘Anh Tuấn, vợ em đang ở quán bar The Lost, cô ấy buồn lắm, anh đến đón cô ấy giúp em. Đừng nói em bị bệnh, cứ quyến rũ cô ấy đi, để cô ấy quên em đi’. Em xem, trên đời này có thằng chồng nào ngu như nó không?”

    Tôi khóc nấc lên từng tiếng. Sự thật tàn khốc và đau đớn quá. Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã trách móc anh, hận thù anh, thậm chí suýt nữa đã ngã vào vòng tay người khác trong khi chồng tôi đang vật lộn với tử thần một mình trong bóng tối.

    “Huy ơi… em xin lỗi… em sai rồi…” – Tôi ôm chặt lấy Huy, gào lên trong ân hận.

    Huy vuốt tóc tôi, vụng về lau nước mắt cho tôi như ngày xưa:

    “Đừng khóc. Anh không sao. Thấy em an toàn là anh yên tâm rồi. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn.”
    “Không! Anh không được chết!” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, kiên quyết. – “Anh có đuổi em cũng không đi đâu cả. Dù chỉ còn một ngày, em cũng sẽ ở bên anh. Chúng ta sẽ chữa trị. Anh Tuấn, anh cứu chồng em đi!”

    Tuấn nhìn hai vợ chồng tôi, thở dài rồi mỉm cười nhẹ:

    “Tuy là giai đoạn cuối, nhưng y học đang có những phác đồ mới. Quan trọng là tinh thần người bệnh. Nếu cậu ấy cứ buông xuôi như mấy tháng qua thì thần chết cũng bó tay. Nhưng nếu có em ở bên… biết đâu kỳ tích sẽ xuất hiện.”

    Phần 3: Sau Cơn Mưa

    Đêm đó, trong căn phòng số 404, không có cuộc tình vụng trộm nào diễn ra. Chỉ có ba con người ngồi lại với nhau, đối diện với sự thật trần trụi của sinh lão bệnh tử.

    Tuấn nhường phòng cho vợ chồng tôi, sang phòng khác ngủ. Tôi ôm Huy ngủ trên chiếc giường rộng thênh thang. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Huy ngủ ngon, hơi thở đều đặn, bàn tay anh nắm chặt lấy tay tôi không rời.

    Tôi nhìn khuôn mặt hốc hác của chồng dưới ánh đèn ngủ, lòng đau như cắt nhưng cũng tràn đầy yêu thương. Tôi nhận ra, hạnh phúc không phải là những lời đường mật, những món quà xa xỉ hay những chuyến du lịch hào nhoáng. Hạnh phúc đôi khi chỉ là được ở bên cạnh người mình yêu, cùng nhau gánh vác những nỗi đau, dù là bi đát nhất.

    Sáng hôm sau, tôi làm thủ tục trả phòng, cùng Huy và Tuấn trở về thành phố. Cuộc chiến với bệnh tật phía trước sẽ vô cùng cam go. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Vì tôi biết, Huy không bao giờ hết yêu tôi. Và tôi, sau cú vấp ngã suýt đánh mất mình đêm qua, đã hiểu rõ đâu là nơi trái tim mình thực sự thuộc về.

    Chuyến xe lăn bánh rời Đà Lạt, bỏ lại sau lưng những cơn mưa mù mịt. Phía trước, mặt trời đang bắt đầu ló rạng sau những rặng thông già.