Blog

  • Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra

    Cả nhóm đã thống nhất sẽ bỏ phong bì 500.000 đồng/người để mừng cưới bạn thân nhưng vừa nhìn thấy mâm cỗ nhà gái bưng ra

    Cách đây hơn một tháng, tôi cùng nhóm bạn cấp 3 – tổng cộng bảy người – rủ nhau về quê dự đám cưới của Hằng, cô bạn hiền lành, từng là lớp phó học tập năm nào. Ngày xưa, Hằng lúc nào cũng xuất hiện với đôi dép tổ ong và chiếc xe đạp cà tàng, áo đồng phục sờn vai, nhưng luôn là người học giỏi và tốt bụng nhất lớp. Ai cũng mừng khi nghe tin Hằng lấy chồng – một kỹ sư làm ở Sài Gòn – nên nhóm chúng tôi thống nhất: góp 500.000 đồng/người, làm một phong bì chung mừng bạn.

    Vì đám cưới ở quê xa, nhóm tự thuê xe bảy chỗ đi sớm từ sáng, định ăn cỗ rồi về trong ngày. Mọi thứ đều vui vẻ, tiếng cười rộn rã suốt dọc đường.

    Nhưng không khí thay đổi hẳn khi chúng tôi ngồi vào bàn tiệc.


    Bàn cỗ được dọn ra khá đơn giản: vài món thịt heo, gà luộc, một đĩa nem và canh măng. Cỗ quê mà, tôi thấy cũng bình thường. Vậy mà N. – cô bạn trong nhóm, hiện làm kế toán ở thành phố – nhăn mặt từ lúc món đầu tiên được bưng lên.

    “Trời ơi, cỗ kiểu này mà mừng 500.000 á? Cả bàn này chắc hết hơn triệu rưỡi là cùng. Tính ra mình mừng nhiều quá rồi đấy.”

    Tôi hơi khó chịu, khẽ đáp:

    “Mình đi mừng hạnh phúc người ta, chứ đâu phải đi ăn lấy công bằng, N. à.”

    N. hừ nhẹ, rồi lẩm bẩm:

    “Tiền xăng xe, tiền thuê xe, tiền ăn… Tính ra đi một đám cưới này tốn gần cả triệu, mừng thế phí quá.”

    Tôi cười trừ, không muốn đôi co, nghĩ chắc cô ấy nói cho có. Nhưng chỉ lát sau, khi cô dâu chú rể vừa lên sân khấu làm lễ, N. bất ngờ đứng dậy, xách túi đi về phía bàn lễ tân.

    Tôi hỏi:

    “Đi đâu thế?”
    N. quay lại, cười nhạt:
    “Ra lấy phong bì mới, viết lại tên nhóm. Nhìn cỗ xong, tao thấy 500 nhiều thật.”

    Tôi tưởng cô nói đùa. Ai ngờ mấy phút sau, N. trở lại bàn, rút ví, lôi ra đúng ba tờ 100.000 đồng, cho vào phong bì mới tinh, ghi nắn nót tên nhóm: “Nhóm bạn cấp 3 – chúc Hằng hạnh phúc.”

    Rồi cô đặt phong bì vào đống phong bì của khách khác như không có chuyện gì.

    Tôi nhìn mà sững sờ. Vừa thấy kỳ quặc, vừa có gì đó… lạnh trong lòng. Nhưng tôi không nói thêm. Không muốn gây rắc rối giữa tiệc cưới người ta.


    Một tuần sau, tôi đang làm việc thì nhận được cuộc gọi của Hằng. Giọng cô run run, lạc đi như vừa khóc:

    “Cậu… đi cùng nhóm mình hôm đám cưới phải không? Cho tớ hỏi… phong bì nhóm mình ai chuẩn bị vậy?”

    Tôi đáp: “Là N. đó, sao thế?”

    Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi Hằng nói nhỏ, từng chữ:

    “Tớ mở phong bì ra… bên trong là tiền âm phủ. Một tờ 50.000 và ba tờ 100.000, y như thật. Cả bố mẹ chồng tớ cũng nhìn thấy. Tớ xấu hổ chết đi được.”

    Tôi chết lặng.

    Đầu óc trống rỗng, hình ảnh N. hôm ấy xin phong bì mới, rút ví ra và cặm cụi bỏ tiền vào… bỗng hiện lại như một đoạn phim quay chậm. Tôi nhớ rõ, cô có nói bâng quơ trên xe:

    “Trong ví tao có mấy tờ tiền âm phủ đốt vía, sợ ma đi xa đó mà. Ai trộm chắc hú hồn.”

    Khi đó tôi còn bật cười. Giờ nghĩ lại, sống lưng lạnh toát.

    Tôi lập tức nhắn tin cho N.:

    “N., phong bì đám cưới Hằng là sao vậy? Cậu bỏ nhầm tiền âm phủ hả?”

    Tin nhắn hiển thị “Đã xem”, nhưng không có hồi âm. Tôi gọi, không bắt máy. Đến tối, tài khoản N. biến mất khỏi nhóm chat. Facebook cô cũng bị xóa.


    Hai tuần sau, một người bạn chung – làm cùng công ty với N. – kể lại:
    Hóa ra năm ngoái N. có vay của Hằng hơn 10 triệu đồng, nói là mượn tạm khi khó khăn, hứa trả trong ba tháng. Nhưng rồi quỵt luôn. Khi Hằng nhắc, N. mắng ngược, bảo “chỉ là cho mượn chơi” và chặn liên lạc.

    Trước ngày đám cưới, N. nghe tin Hằng lấy chồng, còn cười khẩy:

    “Con đó nợ tao tiền mà giờ cưới chồng ngon lành à? Tao sẽ ‘mừng’ cho nó một phong bì nhớ đời.”

    Không ai nghĩ cô ấy nói thật.

    Vậy mà… cô đã làm thật.


    Đêm đó, tôi mở tủ, lôi ví mình ra xem. Không hiểu sao, trong ngăn nhỏ – nơi tôi hay để tiền lẻ – có hai tờ tiền âm phủ, mới tinh, y hệt loại Hằng gửi ảnh cho tôi xem. Tôi rùng mình.

    Không biết N. có vô tình để quên khi đi cùng xe hôm đó, hay cố ý… gửi lại cho tôi như một lời nhắc.

    Chỉ biết từ hôm đó đến giờ, N. vẫn biệt tăm. Không ai còn gặp cô ấy nữa. Còn Hằng thì vẫn chưa xóa tên cô khỏi danh sách bạn bè cũ – chỉ lặng lẽ đổi ảnh đại diện thành màu trắng.

    Và mỗi khi dự đám cưới ai đó, nhìn chiếc phong bì mừng trong tay, tôi lại thấy lạnh sống lưng.
    Bởi vì tôi hiểu: đôi khi, bên trong một phong bì mừng cưới, không phải là tiền – mà là cả một món nợ, một vết hận, và một linh hồn chưa chịu yên.

  • Loại rau rẻ bèo ở Việt Nam được nước Mỹ chấm 10 điểm, tốt ngang thịt bò

    Loại rau rẻ bèo ở Việt Nam được nước Mỹ chấm 10 điểm, tốt ngang thịt bò

    Có một loại rau giá rẻ mọc đầy ở Việt Nam từng được ví là loại rau “tốt nhất thế giới” có tác dụng chữa rất nhiều loại bệnh, phòng ngừa ung thư…

    Những lợi ích của cải xoong

    Theo Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC) Mỹ, các nhà khoa học đã kiểm tra 17 thành phần dinh dưỡng khác nhau của 41 loại rau và trái cây giàu dinh dưỡng. Trong đó, cải xoong có điểm cao nhất (100 điểm) về mật độ dinh dưỡng và được CDC Mỹ công nhận là “thực phẩm lành mạnh nhất” thế giới.

    Trong 100g cải xoong có 11g calo, 2g protein, 1g carbohydrate, 1g chất xơ, 43mg vitamin C (48% nhu cầu hằng ngày), 160 ug vitamin A (18%), 250ug vitamin K (208%). Đặc biệt, có hai chất dinh dưỡng nổi bật trong cải xoong – vitamin C và vitamin K.

    Vitamin C tăng cường chức năng miễn dịch, sản xuất collagen, hấp thụ sắt, chuyển hóa protein và chống oxy hóa. Vitamin K là chất dinh dưỡng ít được biết đến, có một số vai trò quan trọng trong cơ thể, bao gồm góp phần vào quá trình đông máu và sức khỏe của xương.

    Ở nước ta loại rau này được nhiều người tin dùng. Cải xoong là loại rau lá xanh, nhỏ, thân tròn ăn được và có vị hơi cay nồng. Cải xoong chung họ hàng với cải xoăn, cải Brussels và bắp cải. Mặc dù là loại rau thủy sinh hoặc bán thủy sinh nhưng cải xoong được ví như một “siêu thực phẩm” do giàu vitamin, khoáng chất.

    Loại rau rẻ bèo ở Việt Nam được nước Mỹ chấm "10 điểm", tốt ngang thịt bò- Ảnh 1.

    Cải xoong được xếp ở vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng các loại rau và được gọi là “siêu thực phẩm”.

    – Ăn cải xoong giúp chống ung thư: Một tác dụng tuyệt vời của cải xoong đối với sức khỏe là chống ung thư, bởi cải xoong giúp tăng mức độ chất kháng oxy hóa trong máu và bảo vệ DNA, chống lại những tổn thương do các chất độc hại gây ra. Theo các nghiên cứu cho thấy cải xoong có thể làm giảm nguy cơ ung thư tuyến tiền liệt ở nam giới, ung thư ruột kết, ung thư cổ tử cung, ung thư vú ở phụ nữ, đồng thời ngăn chặn sự khuếch tán (di căn) các tế bào ung thư sang các cơ quan khác.

    Đáng chú ý theo nghiên cứu được công bố mới đây trên tạp chí The British Journal of Nurition (Anh), ăn khoảng 100g cải xoong mỗi ngày có thể ngăn ngừa ung thư vú cũng như suy giảm nguy cơ ung thư nói chung.

    Theo tiến sĩ Nicholas Perricone, cải xoong chứa nhiều vitamin, sắt, canxi, ma-giê, mangan, kẽm và kali hơn so với bông cải xanh, táo và cà chua. Ngoài ra, hàm lượng vitamin C trong lá cải xoong cao càng làm gia tăng hiệu quả chống ung thư.

    Hợp chất isothiocyanate từ cải xoong gây ức chế hoạt động của men metalloproteinase-9 (một loại enzyme có khả năng thúc đẩy sự phát triển của các khối u) nhờ đó giúp ngăn chặn sự xâm lấn của các tế bào ung thư nhất là ung thư vú.

    – Tốt cho huyết áp, tăng cường sức khỏe tim mạch: Rau cải xoong có hàm lượng lutein và zeaxanthin cao, hỗ trợ những người mắc bệnh tim mạch. Lutein và zeaxanthin giúp ngăn chặn chứng xơ vữa động mạch hoặc xơ cứng động mạch, do đó làm ổn định huyết áp. Bên cạnh đó, trong rau cải xoong chứa tới hơn 15 vitamin và các khoáng chất, rất tốt cho sức khỏe. Cụ thể, cải xoong có chứa các thành phần kali, canxi, magie,… Chúng có tác dụng điều hòa huyết áp và ngăn ngừa xơ vữa động mạch.

    – Có thể giảm cân hiệu quả: Sở dĩ rau cải xoong có tác dụng giảm cân là vì hàm lượng calo trong loại rau này rất thấp, nhưng chất xơ và vitamin C lại dồi dào. Vì vậy, đây sẽ là trợ thủ đắc lực kiểm soát cân nặng hiệu quả bởi ăn nhiều rau cải xoong sẽ tăng cảm giác no nhanh, giảm sự thèm ăn, đốt cháy mỡ thừa, giải phóng năng lượng.

    – Ngăn ngừa lão hóa: Rau cải xoong được biết đến là loại rau có khả năng ngăn ngừa lão hóa, hỗ trợ làm mịn màng da: Xay nhuyễn rau cải xoong trộn chung với mật ong và thoa trực tiếp lên mặt… Hơn nữa, thành phần vitamin C có trong rau cải xoong còn có tác dụng trong việc tái tạo collagen. Ngoài ra, chất oxy hóa cùng vitamin C không những làm đẹp da mà còn có tác dụng trong việc hỗ trợ điều trị làn da thâm nám, thu nhỏ lỗ chân lông, chống lão hóa da.

    Gợi ý một số bài thuốc từ cải xoong tốt cho sức khỏe

    Trị các bệnh ngoài da : Cải xooong đem xào tỏi hoặc luộc chấm xì dầu rất tốt cho người muốn giảm cân, chống một số bệnh ngoài da như mẩn ngứa, mề đay…

    Thanh nhiệt, giải độc cơ thể: Cải xoong đem nấu canh ăn. Vào mùa khô hanh nếu bị nhiệt lợi, lưỡi, môi, khoang mũi có mụn nhọt thì ăn canh cải xoong sẽ phát huy tác dụng rất tốt. Hoặc dùng cải xoong tươi cho vào máy xay sinh tố xay nhuyễn, lọc nước uống mỗi ngày 2 lần cũng sẽ có công dụng thanh nhiệt, giải độc rất tốt.

    Trị giun, giải độc, lợi tiểu: Dùng cải xoong tươi giã nát lấy nước cốt uống, hoặc dùng một nắm cải xoong, 3 củ hành tây, 2 củ cải cho vào 1 lít nước, sắc lấy nước uống ngày 1 lần hàng ngày giữa các bữa ăn.

    Một số lưu ý khi ăn rau cải xoong để tốt cho sức khỏe

    – Phụ nữ mang thai trong ba tháng đầu không ăn quá nhiều cải xoong vì nó có thể gây sẩy thai.

    – Không nên ăn quá nhiều cải xoong một lúc: Các chuyên gia cho rằng không nên sử dụng loại rau này quá nhiều, vì chúng có thể gây kích ứng bàng quang, thận và dạ dày. Lý do là trong 100g cải xoong có thể đáp ứng đủ lượng vitamin C cần thiết mỗi ngày, nên nếu tiêu thụ quá mức, tinh dầu mù tạt có trong cải xoong sẽ gây kích ứng bàng quang, thận và dạ dày.

    – Những người đang dùng thuốc hạn chế ăn: Khi bạn đang dùng thuốc nếu ăn nhiều cải xoong sẽ làm loãng máu cần hạn chế ăn thực phẩm chứa nhiều vitamin K như cải xoong. Vitamin K có thể can thiệp vào cơ chế hoạt động của thuốc làm loãng máu.

    – Rửa sạch trước khi ăn: Nếu ăn rau cải xoong sống hoặc tái, nguy cơ nhiễm sán rất cao. Khi rửa rau chú ý cần rửa sạch rửa kỹ, ăn chín uống sôi, chỉ nên ăn sống rau cải xoong biết rõ nguồn gốc, tránh mang bệnh.

  • Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm kết hô:n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:ổi gọi là “E;m b:;é mãi chưa lớn”

    Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm kết hô:n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:ổi gọi là “E;m b:;é mãi chưa lớn”

    Đã gần 60 tu:ổ;i nhưng sau 6 năm k::ết hô:;n, tôi vẫn được chồng trẻ hơn 30 tu:;ổi gọi là “E-m b:;é mãi chưa chịu lớn”, đêm nào cũng được ông xã lấy nước tận giư:;ờng cho uống, một ngày lén theo chồng xuống bếp thì bà::ng ho;àng phát hiện ra bên trong nước có…

    Tôi là Lệ – năm nay 59 t-uổi, tái hôn với chồng kém mình đúng 31 t;/uổi sau lần gặp gỡ định mệnh ở lớp yoga trị liệu.

    Ngay từ đầu, ai cũng nói tôi bị lừ-a, bị “phi công trẻ” nhắm vào khối tài sản sau khi chồng cũ mất để lại: căn nhà 5 tầng ngay trung tâm, 2 sổ tiết kiệm, 1 biệt thự ở biển. Nhưng nhìn cách Việt – chồng mới của tôi – săn sóc tôi từng chút, tôi tin cậu ấy là thật lòng

    Mỗi tối trước khi ngủ, Việt đều gọi tôi là “e;/m b;/é mãi chưa chịu lớn” rồi dúi vào tay tôi ly nước ấm đã pha sẵn mật ong, hoa cúc.
    Cậu còn ân cần dặn:

    – Em uống hết đi rồi ngủ cho ngon. Đêm nào cũng phải uống, anh mới yên tâm được.

    Tôi như được hồi xuân. Hơn 6 năm chung sống, chồng chưa từng to tiếng với tôi nửa lời.
    Tôi nghĩ: “Gặp được Việt là phúc phần còn lại của đời mình.”

    Cho đến một đêm…
    Hôm đó Việt nói:

    – Em ngủ trước đi. Anh xuống bếp nấu nồi chè dưỡng nhan mai mang cho hội yoga.

    Tôi gật đầu, rồi giả vờ nhắm mắt. Nhưng tim tôi bỗng đập thình thịch.

    Không hiểu sao, linh cảm trong tôi nổi lên – thôi thúc tôi phải l-én theo dõi.

    Tôi nhẹ nhàng bước sau lưng chồng, trốn sau vách tường cạnh bếp.

    Việt lấy ly thủy tinh, cẩn thận múc nước ấm, rồi… rút từ trong ngăn kéo ra một lọ nhỏ màu nâu.
    Anh nhỏ vào ly nước của tôi vài giọt chất lỏng trong suốt, không mùi, không màu.
    Sau đó anh mới thả mật ong, hoa cúc như thường lệ.

    Tôi đứng chết trân. Tim đập mạnh như muốn nổ tung.
    Rốt cuộc thứ đó là gì?

    Tôi giả vờ ngủ, không uống. Sáng hôm sau, tôi mang ly nước còn nguyên đi xét nghiệm.

    Hai ngày sau, kết quả trả về.
    Bác sĩ nhìn tôi ki-nh hã-i thông báo…

    …“Trong nước có chứa hàm lượng cao thuốc an thần và một loại hoạt chất ức chế thần kinh trung ương, nếu dùng lâu dài có thể gây lú lẫn, suy giảm trí nhớ, thậm chí lệ thuộc thuốc.”

    Tôi choáng váng, tay run bần bật đến mức đánh rơi tờ kết quả xuống sàn.
    Bao năm qua, mỗi đêm tôi đều uống thứ nước ấy — ngoan ngoãn, tin tưởng, hạnh phúc như một đứa trẻ được ru ngủ bằng lời dỗ ngọt.
    Hóa ra… tôi thật sự đã “chưa chịu lớn”, vì bị ru ngủ trong ảo tưởng.

    Buổi tối hôm đó, tôi vẫn giữ vẻ bình thản như chưa có gì. Việt vẫn gọi tôi bằng cái giọng dịu dàng quen thuộc:
    – Em bé ngoan, uống nước đi rồi anh massage cho nhé.

    Tôi mỉm cười, đón lấy ly nước — nhưng lần này, tôi không uống.
    Tôi để yên, chờ anh ra khỏi phòng, rồi lén đổ phần nước còn lại vào chiếc lọ thủy tinh. Tôi cần bằng chứng.

    Sáng hôm sau, tôi giả vờ ra ngoài mua hoa, nhưng thật ra tìm đến người bạn thân là bác sĩ pháp y. Chị ấy kiểm tra kỹ, rồi khẽ nói:
    – Lệ à… chất này không chỉ là thuốc an thần đâu. Nếu tích tụ lâu ngày, nó có thể làm tổn thương não và tim. Người cho uống lâu dài… thường muốn nạn nhân mất khả năng tự quyết.

    Tôi chết lặng.
    Câu nói của chị như nhát dao cắm vào tim.

    Tối đó, tôi trở về sớm hơn thường lệ. Việt đang ở bếp, vẫn dáng vẻ dịu dàng ấy, tay cầm chiếc ly quen thuộc.
    Tôi bước vào, giọng run run:
    – Anh pha cho em nước nữa à?

    Dụng cụ bếp

    Anh cười:
    – Ừ, em bé phải uống mới ngủ ngon được chứ.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
    – Anh định để em ngủ… đến bao giờ?

    Nụ cười trên môi Việt đông cứng lại.
    Một thoáng, tôi thấy ánh nhìn lạnh lẽo mà suốt 6 năm qua mình chưa từng nhận ra.

    Tôi rút trong túi áo ra bản kết quả xét nghiệm, đặt lên bàn.
    – Anh định giết tôi hay biến tôi thành người mất trí để dễ chiếm tài sản?

    Không khí trong bếp đặc quánh lại.
    Việt im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ thở dài:
    – Em biết rồi à… Nhưng anh chưa bao giờ định hại em. Anh chỉ muốn em phụ thuộc vào anh thôi. Anh sợ một ngày em tỉnh táo quá, em bỏ anh.

    Máy lọc nước

    Tôi nhìn người đàn ông trẻ, đẹp, từng khiến mình tin vào tình yêu sau tuổi xế chiều — giờ đây bỗng trở thành kẻ đáng sợ nhất.

    Giỏ quà tặng

    Đêm đó, tôi rời khỏi căn nhà, chỉ mang theo một chiếc vali nhỏ và tờ giấy xét nghiệm.
    Ba tháng sau, tôi nộp đơn ly hôn, đồng thời ủy quyền cho luật sư kiểm tra toàn bộ tài sản.

    Ngày ra tòa, Việt vẫn gọi tôi là “Em bé”, ánh mắt tha thiết như ngày đầu.
    Nhưng lần này, tôi chỉ khẽ đáp, giọng bình thản đến tàn nhẫn:

    – Cảm ơn anh. Nhờ anh, tôi mới thật sự lớn lên sau 59 năm cuộc đời.

  • Người xuất hiện không phải anh, mà là bà giúp việc trong nhà – bà Lựu, gầy gò, tóc đã bạc nhiều

    Người xuất hiện không phải anh, mà là bà giúp việc trong nhà – bà Lựu, gầy gò, tóc đã bạc nhiều

    Tôi vừa thay bộ váy cưới mệt nhoài sau cả ngày dài. Trong phòng, tiếng cười nói ồn ào ngoài sân dần lắng xuống, chỉ còn tiếng gió xào xạc luồn qua khe cửa. Tôi nghĩ chồng sẽ sớm lên, nhưng thay vào đó, cánh cửa phòng bật khóa cạch một tiếng.

    Người xuất hiện không phải anh, mà là bà giúp việc trong nhà – bà Lựu, gầy gò, tóc đã bạc nhiều. Bà lao vào, đóng sập cửa, áp sát mặt tôi thì thầm, giọng run run:— “Cô có muốn sống không? Mau thay đồ rồi trốn cửa sau, kẻo mất mạng!”

    Tôi chết ặng. Mất mạng? Trong chính đêm tân h;ôn của mình ư? Nhìn ánh mắt đầy hoảng loạn của bà, tôi không dám chần chừ. Tôi vơ vội quần áo thường ngày, run rẩy thay, rồi theo bà ra phía sau. Bà chỉ vào một lối nhỏ dẫn ra vườn sau, giọng gấp gáp:— “Đi ngay đi! Đừng quay đầu lại!”

    Tôi cắn môi, nước mắt trào ra. Trong lòng ngổn ngang: đây là nhà chồng, là gia đình tôi vừa bước vào. Nhưng trong ánh mắt bà Lựu không hề có chút đùa giỡn nào. Tôi cắm đầu chạy, để lại sau lưng tiếng nhạc cưới xa dần.

    Sáng hôm sau, tôi tìm gặp bà Lựu trong góc bếp cũ, nơi bà vẫn ngồi nhóm lửa. Vừa thấy bà, tôi quỳ sụp xuống, bật khóc:— “Hôm qua… nếu không có bà, chắc giờ tôi đã…”

    Bà vội kéo tôi dậy, gạt nước mắt:— “Đừng để ai thấy cô quỳ, kẻo cả tôi cũng chẳng giữ nổi mạng đâu. Nhưng cô phải biết, ngôi nhà này không như cô nghĩ.”

    Tim tôi thắt lại. Bà bắt đầu kể:

    Người chồng tôi lấy – Dũng – vốn là con trai duy nhất trong gia đình giàu có, nhưng gia đình ấy đã nhuốm máu. Người vợ đầu của Dũng chết cách đây 2 năm, nguyên nhân được công bố là tai nạn ngã cầu thang. Nhưng chỉ bà Lựu biết, hôm đó Dũng cùng mẹ hắn – bà Hằng – đã cãi vã kịch liệt với chị dâu. Vài ngày sau, chị mất.

    Bà Hằng vốn độc đoán, coi con dâu chỉ là công cụ để sinh cháu và tiếp quản tài sản. Còn Dũng, tính tình thất thường, khi thì nho nhã, khi lại hung bạo như quỷ dữ. Bà Lựu đã nghe được đoạn nói chuyện của hai mẹ con họ ngay trước đám cưới:— “Cưới nó về, cho uống ít thuốc, rồi bảo nó 44 như con trước. Cổ phần công ty sẽ sớm về tay con thôi.”

    Nghe tới đây, toàn thân tôi lạnh buốt. Đêm qua, nếu tôi không trốn, có lẽ giờ này người ta đã dựng kịch bản cho một cái chết “tự nguyện”.

    Những ngày sau đó, tôi giả vờ bệnh để trì hoãn việc trở lại nhà chồng. Từ nhà mẹ đẻ, tôi bí mật điều tra. Vật mà mẹ đẻ đưa cho tôi trong ngày cưới – một chiếc bút ghi âm nhỏ xíu – trở thành cứu cánh. Bà đã thì thầm: “Ở nhà chồng con, có thứ còn đáng sợ hơn nghèo khó. Giữ lấy, có ngày con sẽ cần.”

    Tôi lén quay lại căn biệt thự, giả vờ thăm bà Lựu. Trong một lần rửa chén, bà khẽ ra hiệu tôi để bút ghi âm gần phòng khách. Đêm ấy, tôi nín thở khi nghe lại. Giọng bà Hằng the thé:— “Con rể ngu ngốc nhà ấy không giữ được công ty, nên mới cần cưới con bé. Cưới rồi, để nó chết giống con dâu trước. Giấy tờ chuyển nhượng chuẩn bị xong cả rồi.”Tiếng Dũng đáp lại, cười nhạt:— “Mẹ cứ yên tâm. Đêm nay cho nó uống, sáng mai chúng ta yên ổn.”

    Toàn thân tôi run rẩy, nhưng lần này, tôi đã có bằng chứng.

    Tôi cùng mẹ đẻ bí mật liên hệ công an. Họ dặn tôi quay lại biệt thự, giả vờ như chưa biết gì. Tối hôm đó, tôi mặc váy cưới, ngồi trong phòng tân hôn. Tim đập thình thịch khi nghe tiếng bước chân Dũng ngoài cửa.

    Anh ta mang theo một ly rượu, cười gằn:— “Uống đi em, để kỷ niệm đêm nay.”

    Tôi mỉm cười, nhận lấy ly rượu, nhưng chỉ nhấp môi. Cùng lúc, tiếng đập cửa vang lên ầm ầm. Công an ập vào, bắt quả tang ly rượu có thuốc độc, cùng bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần đã được chuẩn bị.

    Bà Hằng mặt tái mét, còn Dũng vùng vẫy la hét. Tôi đứng lặng, nước mắt rơi, nhưng trong lòng là sự giải thoát.

    Bà Hằng và Dũng bị kết án: tội danh giet người với thủ đoạn tinh vi. Bản án nghiêm khắc khiến cả làng xôn xao. Những lời đồn về cái chết của người vợ trước cuối cùng cũng được sáng tỏ.

    Bà Lựu – người giúp việc cả đời sống trong sợ hãi – được tòa tuyên là nhân chứng bảo vệ. Bà chọn rời khỏi biệt thự, về quê sống những năm tháng yên bình cuối đời.

    Mẹ tôi ôm tôi trong nước mắt, bảo:— “Con thấy chưa, giàu sang mà đi cùng độc ác thì chỉ là nhà tù. Thà sống giản dị nhưng bình an, còn hơn bước vào hố sâu máu lạnh.”

    Còn tôi, sau biến cố, quyết định nghỉ việc ở công ty nhà chồng, dùng số tiền tiết kiệm mở một tiệm nhỏ cùng mẹ. Có người hỏi sao bỏ lỡ cơ hội “bà chủ tập đoàn”, tôi chỉ cười nhạt:— “Nếu phải đổi bằng mạng sống, thì giàu sang cũng chẳng khác gì xiềng xích.”

    Đêm tân hôn ấy đã dạy tôi một bài học xương máu: đôi khi, thứ nguy hiểm nhất không phải người lạ ngoài đường, mà chính là gia đình ta vừa đặt chân vào. Và ân nhân của tôi – bà giúp việc gầy gò – đã cứu tôi ra khỏi địa ngục ngay trong khoảnh khắc định mệnh.

    Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm vẫn còn: sự phẫn nộ trước lòng tham, trước sự tàn độc của mẹ chồng và chồng; sự biết ơn vô hạn dành cho người đã chìa tay cứu giúp; và cả bài học về việc lắng nghe linh cảm của bản thân, cũng như trân trọng những lời cảnh báo tưởng chừng vô lý.

    Đêm tân hôn của tôi không có hoa hồng hay nến, chỉ có bóng tối và hiểm nguy. Nhưng cũng chính từ đó, tôi tìm được lối ra cho cuộc đời mình.

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi nă

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi nă

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò: — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ và ng.

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò: — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ và ng.

    Nhà ông Chín nằm ở cuối xóm Ba Đình, sát bìa rừng già. Cái nền đất ấy vốn đã lâu năm, rêu phong, ẩm thấp, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa nắng lại nứt nẻ. Ông cụ đã ở trong căn nhà gỗ tềnh toàng ấy hơn ba mươi năm, nay gom góp được ít tiền, lại có mấy đứa con gửi tiền về, nên quyết định phá nhà cũ xây nhà mới cho “đàng hoàng một tí”.

    Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa, đất còn mềm nhũn. Mấy người thợ trong xóm đến phụ đào móng. Mới được hơn một buổi, cuốc xẻng lút xuống sâu thì bất ngờ vấp phải thứ gì đó cứng, nhưng không phải đá. Một người thợ hét lên:

    — Ủa, có cái gì lạ lắm ông Chín ơi!

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò:

    — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ vàng.

    Lời vừa dứt, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán. Đất được bới thêm, bùn nhão tràn ra hai bên, và rồi… một góc cạnh bằng gỗ sẫm màu lộ ra.

    Ai nấy đều ngừng thở.

    Thêm vài nhát cuốc, toàn bộ vật thể được phơi bày.

    Đó là một cỗ quan tài.

    Không phải loại thường thấy trong xóm, mà là thứ gỗ cổ, đen bóng, dày cả gang tay, mặt trên khắc những hoa văn kỳ lạ như rồng phượng xen lẫn các đường cong xoắn lấy nhau. Nhìn qua đã thấy lạnh gáy.

    Người thợ tên Tư nuốt nước bọt:

    — Sao dưới đất nhà ông lại có cái… cái này?

    Ông Chín vẫn bình thản, mắt sáng lên vì lòng tham:

    — Hồi xưa vùng này chiến tranh loạn lạc, người giàu hay chôn của lắm. Quan tài kiểu này chắc chắn có đồ quý trong đó.

    — Nhưng mà… mở ra e là thất đức.
    Một thợ khác lên tiếng.

    Ông Chín gạt đi, quắc mắt:

    — Đất nhà tui, thứ chi nằm dưới cũng là của tui. Mấy chú sợ thì tránh ra, để tui làm.

    Ông tự mình bước xuống hố, lấy con búa to để bên cạnh, định đập nắp quan tài. Nhưng khi chiếc búa vừa chạm vào, một tiếng “cốp” vang lên sắc lạnh đến gai người. Cả đám rùng mình. Rõ ràng cỗ quan tài này cứng đến khó tin.

    Một cơn gió lạnh quét qua dù trời đang nắng nhẹ.

    Cả xóm hiếu kỳ kéo đến xem. Một bác lớn tuổi lắc đầu:

    — Quan tài chôn sâu mà gỗ còn mới vậy, chẳng lành đâu nghen Chín. Người ta nói mấy quan tài này thuộc về dòng họ quyền quý xưa, có bùa trấn. Đụng vô dễ gặp chuyện lắm.

    — Bùa với ngải gì! Vàng thì chỉ có một!
    Ông Chín hậm hực, càng muốn mở bằng được.

    Ông lấy xà beng, gõ mạnh một góc. Tiếng gỗ vang lên trầm đục. Đám đông im phăng phắc. Rồi một tiếng “rắc” nhỏ vang lên — kẽ nắp tách ra một đường bằng lưỡi dao.

    Ông Chín thở phào, nói trong sự hưng phấn:

    — Được rồi! Mở nắp!

    Hai thanh niên lực lưỡng trèo xuống giúp ông. Vừa nhích nắp quan tài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ.

    Mọi người dạt ra.

    Nắp quan tài bật lên hoàn toàn.

    Và rồi… họ nhìn thấy nó.

    Bên trong không phải bộ xương khô như họ tưởng. Là một xác người phụ nữ mặc áo gấm đỏ, mặt vẫn nguyên vẹn như đang ngủ. Da không mục nát mà trắng bệch, mái tóc dài đen nhánh trải khắp đáy quan tài. Ở giữa hai tay nàng là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

    Không ai nói nổi một lời.

    Ông Chín tim đập liên hồi, nhưng tham vọng lấn át nỗi sợ. Ông thò tay định cầm chiếc hộp.

    Đúng lúc đó, mắt của người đàn bà… hé mở.

    Chỉ một khe nhỏ. Nhưng đủ để tất cả rụng rời.

    — Trời đất ơi! Nó mở mắt! — ai đó hét lên.

    Mấy người nhảy khỏi hố đất, chạy tán loạn. Chỉ còn mình ông Chín đứng ngây ra, chân run bần bật.

    Đôi mắt ấy trắng dã, không có đồng tử, nhìn lên nắp quan tài như muốn thoát ra.

    Mặt đất bỗng rung nhẹ.

    Đèn trước nhà chớp tắt.

    Không khí đặc quánh lại.

    Một giọng nói không phải tiếng người, giống hơi thở, giống tiếng gió rít, thì thầm ngay sau lưng ông:

    — Trả… lại…

    Ông Chín giật mình quay phắt, nhưng không thấy ai. Khi nhìn xuống quan tài, đôi mắt trắng dã đã mở to, nhìn thẳng vào ông.

    Bất chợt, tay của người đàn bà giật một cái.

    Rồi một cái nữa.

    Rồi… nắm chặt lấy cổ tay ông Chín.

    Ông thét lên kinh hoàng, cố giật tay ra nhưng lực giữ mạnh đến không tưởng. Từ dưới quan tài, gương mặt người đàn bà như nở căng, hai gò má kéo giật sang hai bên, miệng từ từ mở ra một cách dị dạng, rộng hơn cả mức bình thường.

    Tiếng gió gào bên tai ông:

    — Trả lại những gì không thuộc về ngươi…

    Đám xóm chạy lại nghe tiếng kêu, lao xuống kéo ông Chín lên. Nhưng dù mấy người đực rựa cùng cố, cánh tay ấy như bị một thứ vô hình hút chặt xuống.

    Cuối cùng, một tiếng “bụp” như xé thịt vang lên — ông Chín được kéo lên khỏi hố.

    Còn bàn tay trái của ông…
    không còn nữa.

    Máu tuôn xối xả. Ông ngất lịm.

    Quan tài bỗng đóng sập lại như có ai từ bên trong đẩy mạnh.


    Ông Chín được đưa đi bệnh viện, sống sót nhưng kiệt sức, mê man suốt ba ngày. Khi tỉnh dậy, ông lảm nhảm liên tục:

    — Bà ấy… bà ấy kêu tui trả lại… Tui không có lấy gì hết… Bà tha cho tui…

    Cả xóm hoảng sợ, lập bàn thờ tạm và mời thầy pháp về. Vị thầy, khoảng hơn bảy mươi tuổi, nhìn quan tài chỉ một giây đã tái mặt:

    — Đây là loại huyệt phong thủy cực hiếm. Người phụ nữ này là “người được phong ấn”, không phải người thường. Cổ quan tài này có bùa trấn yểm từ trăm năm trước. Ai mở ra sẽ giải phong ấn.

    — Giải phong ấn là sao thầy?
    Một người hỏi, run rẩy.

    Thầy pháp thở dài:

    — Nghĩa là thứ bị trấn… đã được thả ra.

    Cả xóm im phăng phắc.

    — Có cách nào đóng lại không thầy?

    — Có. Nhưng phải trả lại món đồ của bà ấy. Trong quan tài có một chiếc hộp, ai đã chạm vào?

    Mọi ánh mắt dồn về phía ông Chín — người đã thò tay vào, dù chưa cầm được hộp.

    Người thầy lắc đầu:

    — Ông ấy không giữ, nhưng sự tham lam đã khiến phong ấn mở. Giờ phải trả lễ gấp, xin lỗi long mạch và cầu cho linh hồn ấy yên ổn trở lại. Nếu không…
    Ông nhìn xuống đất, giọng trầm xuống.
    — Những chuyện khác còn tệ hơn nhiều.

    Nghe mà ai cũng rụng rời.


    Đêm đó, khi cả xóm tập trung trước nhà ông Chín để làm lễ, thì một sự việc xảy ra.

    Quan tài… tự mở.

    Không ai dám đến gần.

    Một vệt nước đen từ trong tràn ra, như máu loãng nhưng có mùi tanh ngái. Từ bên trong, tóc đen bắt đầu trườn ra như những con rắn, bò dần lên miệng hố.

    Người thầy pháp lập tức ném nén hương vào, miệng đọc chú. Tóc rụt lại, quan tài rung lên dữ dội như có ai bên trong đập mạnh.

    Thầy quát:

    — Nhanh! Đóng quan tài lại!

    Bốn năm người đàn ông dồn lực đẩy nắp xuống. Khi nắp vừa khít, “thầy đặt bùa trấn lên, đọc chú liên tục”. Mãi hơn mười phút sau, quan tài mới chịu yên.

    Mọi người mệt lả.

    Thầy pháp quay sang ông Chín, đang ôm cánh tay cụt run không ngừng.

    — Ông đã đánh thức linh hồn bị phong ấn. Nhưng may là chưa hoàn toàn. Từ giờ trở đi, đừng bao giờ động tới thứ gì không thuộc về mình. Nếu quan tài đó lại mở thêm lần nữa… tôi không chắc sẽ giữ được linh hồn bà ấy không qu;ật c ả x óm.

    Ông Chín khóc như đứa trẻ.


    Sau buổi đó, quan tài được lấp đất lại thật sâu, phủ bùa khắp mặt đất. Không ai dám bén mảng quanh khu vực ấy nữa, kể cả ban ngày. Nhà mới của ông Chín bỏ dở, ông chọn chuyển đi nơi khác sống với các con.

    Nhưng có một điều người ta truyền tai nhau:

    Mỗi khi trời sắp mưa, ở khu đất ấy…
    lại nghe tiếng gõ nhẹ từ dưới lòng đất.
    Ba tiếng, đều đặn.

    Như thể ai đó đang cố dậy.

    Và đợi ngày được mở ra lần nữa.

  • Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Chuyến công tác Đà Nẵng chỉ vỏn vẹn ba ngày, nhưng tôi thấy như kéo dài cả năm. Mấy tháng nay công việc bề bộn, tôi và chồng – Quốc – gần như ít có dịp ngồi cạnh nhau trọn vẹn một bữa cơm. Cưới nhau được 2 năm, mẹ chồng đã giục cháu đích tôn đến mòn lỗ tai. Cứ mỗi lần tôi về ngoại hay đi làm về muộn là tâm trạng căng như dây đàn.

    Hôm nay may mắn xong việc sớm, tôi hí hửng quyết định không báo trước mà về nhà tạo bất ngờ. Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Nhưng đời mà… bất ngờ thường chẳng giống ta tưởng.

    Tôi mở cổng thật khẽ, bước đến gần cửa thì giọng mẹ chồng vang lên trong nhà:

    – Rồi đấy, sắp có cháu đích tôn cho bà bế rồi! Mẹ vui lắm!

    Giọng Quốc cười khúc khích, đầy phấn khởi:

    – Ôi dồi ôi, mỗi đêm cô ấy đòi những ba lần cơ mà, mẹ cứ yên tâm!

    Chân tôi như chôn dưới nền gạch. “Cô ấy”? Ai cơ? Tôi đi công tác ba ngày, vậy ba đêm vừa rồi… anh ta chiều ai? Mà ba lần một đêm? Tôi – người vợ hợp pháp – còn chưa từng đòi hỏi vậy.

    Bàn tay tôi siết chặt lấy quai vali. Vừa tủi thân, vừa cay mắt. Nghĩ đến cảnh chồng phản bội mà giọng lại hớn hở khoe với mẹ mình, tôi muốn xông vào tát cho hắn ta tỉnh ngộ.

    Cửa mở cái “rầm”.

    Hai mẹ con quay lại nhìn tôi tròn mắt.

    – Em… về rồi à? – Quốc lắp bắp như bị bắt quả tang.

    Tôi đứng chống nạnh, giọng run run vì giận:

    – Ba lần một đêm là ai đòi hả anh?

    Anh ta cứng họng. Mẹ chồng nhìn tôi rồi nhìn con trai, có vẻ hiểu nhầm gì đó.

    Tôi quay sang mẹ chồng:

    – Mẹ, mẹ biết hết đúng không?

    Không khí nặng như sắp sụp trần.

    Cuối cùng, Quốc hít sâu, chỉ tay về góc nhà:

    – Là… con Miu!

    Hả?

    Tôi sững người như bị ai đổ nguyên xô nước đá lên đầu.

    Dưới sàn, con mèo vàng mập ú đang nằm duỗi chân, gãi tai như chẳng liên quan gì. Tôi còn nghe được tiếng nó “meo” nhẹ, như khinh bỉ.

    Quốc vội giải thích:

    – Nó đến mùa rồi. Đêm nào cũng gào đòi ra ngoài tìm bạn tình. Mẹ nói phải cho nó đi khám sinh sản để chuẩn bị đón… đàn mèo.

    Tôi nghẹn họng, vừa xấu hổ vừa tức muốn đấm luôn cả hai mẹ con vì cái kiểu nói không rõ ràng này.

    Mẹ chồng cười nịnh:

    – Con đừng giận. Nhưng mà… người cũng nên sớm có… để mẹ còn bế cháu người nữa chứ!

    Tôi thở dài. Chuyện có con luôn là đề tài khiến tôi áp lực. Cưới được một năm thì mẹ chồng bắt đầu nói bóng nói gió. Sang năm thứ hai thì công khai thúc ép. Tôi cũng muốn chứ, nhưng hai vợ chồng còn khó khăn, công việc của tôi chưa ổn định. Quốc thì xuề xòa: “Có đâu nuôi đấy”, làm tôi càng thêm lo.

    Tôi quay sang Quốc:

    – Vậy là anh khoe với mẹ chuyện… mèo sinh sản?

    – Anh vui thôi mà… – anh nhìn tôi cười gượng. – Với lại… anh nhớ em.

    Câu đó làm tim tôi mềm một chút. Nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó.

    Sau khi tắm rửa, tôi bước ra thì thấy Quốc đang hí hoáy với điện thoại, miệng cười tủm tỉm. Tôi đến gần, anh vội úp điện thoại lại.

    Một tia nghi ngờ lóe lên.

    Tôi khoanh tay:

    – Nhắn với ai mà vui thế?

    – Bạn thôi.

    Tôi ngồi xuống bên cạnh. Con Miu chạy lại cọ chân tôi, tôi vô thức vuốt lưng nó. Đúng lúc đó, điện thoại Quốc rung lên, sáng màn hình:
    “Tối nay nhớ 3 lần nhé 😘

    Tôi đọc trong đầu mà máu như sôi lên. Ba lần? Lần này không phải mèo rồi!

    – Anh giải thích đi!!! – Tôi gằn từng chữ.

    Quốc tái mặt. Anh giật điện thoại nhưng tôi nhanh tay hơn.

    Tin nhắn trong nhóm Zalo:

    “CLB Nuôi Mèo Cảnh – Kinh nghiệm mùa động dục”

    Tin nhắn chính là admin gửi cho cả nhóm:
    “Ai có mèo cái đang mùa thì nhớ cho 3 lần phối mỗi đêm trong 2-3 ngày để đạt hiệu quả cao nhất 😘

    Tôi cứng họng lần hai.

    Con Miu ngước mặt, nheo mắt nhìn tôi như “Thấy chưa, nói rồi mà!”.

    Quốc thở phào. Nhưng thấy mặt tôi xì khói, anh vẫn ôm vai tôi:

    – Em ghen à? Dễ thương thật!

    – Thử lặp lại xem! – Tôi trừng mắt.

    Tôi quay lưng đi, nhưng tim lại thấy buồn cười. Chuyện hiểu lầm đúng là bá đạo.

    Tưởng thế là hết, ai dè đêm đó có hẳn… tập hai drama.

    Khoảng 11 giờ, tôi khát nước nên đi xuống bếp. Vừa tới cầu thang đã nghe tiếng Quốc nói chuyện điện thoại thì thầm:

    – Anh biết rồi… yên tâm… mai gặp nhé.

    Tim tôi lạnh buốt.

    Anh gặp ai? Lúc nào? Tại sao phải nói giọng bí mật?

    Tôi nín thở, lui lại.

    Quốc cúp máy, thở dài.

    Tôi vờ đi xuống, hỏi nhẹ:

    – Ai gọi thế anh?

    Anh giật mình, cười trừ:

    – Không… không có gì.

    Lần này tôi quyết không bỏ qua.

    Sáng hôm sau, Quốc dậy từ sớm, ăn mặc bảnh bao, nói đi công việc một lát. Tôi theo dõi anh ra khỏi nhà rồi bí mật bám theo.

    Tim tôi đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

    Anh dừng trước một quán cà phê khá sang. Một cô gái trẻ, mặc váy pastel bước ra. Nhìn dáng vẻ thân mật, cô ta khoác tay anh!

    Tôi đứng chết trân.

    Hóa ra mọi chuyện không chỉ là mèo!

    Tôi căm phẫn, nhưng quyết định im lặng theo dõi thêm. Hai người ngồi nói chuyện khá lâu. Anh đưa cô ấy một tập hồ sơ, dặn dò rất kỹ.

    Tôi cắn môi, cố không bật khóc. Rõ ràng họ đang có bí mật giấu tôi.

    Họ đứng dậy. Khi cô ta vòng tay ôm lấy Quốc, tôi không chịu nổi nữa, xông ra:

    – Hai người đang làm gì vậy?!

    Cô gái hoảng sợ buông anh ra. Quốc quay lại, tái mặt:

    – Em theo anh?

    – Nếu không theo thì sao biết được anh lén lút sau lưng tôi?!

    Cô gái vội cúi đầu:

    – Chị ơi đừng hiểu lầm, em…

    – Cô im đi! – tôi quát.

    Quốc nắm lấy vai tôi:

    – Bình tĩnh nghe anh giải thích đã!

    Tôi đẩy tay anh ra. Bao nhiêu thất vọng dồn ứ:

    – Giải thích gì nữa? Ba đêm tôi đi công tác đủ để anh bộc lộ bản chất!

    Cô gái run run:

    – Em… là bác sĩ thú y…

    Hả?

    Quốc gật đầu:

    – Anh hẹn cô ấy để chuẩn bị cho con Miu phối giống. Con Miu nhà mình là giống thuần, có giấy tờ, anh muốn nó đẻ đàn đầu tiên thật tốt nên nhờ bác sĩ hỗ trợ.

    Tôi nhìn họ, miệng há ra rồi ngậm vào, không biết nói gì.

    – Còn cái ôm? – Tôi cố vớt vát lý do giận.

    Bác sĩ thú y đỏ mặt:

    – Em chỉ… mừng vì cuối cùng anh chị đã thống nhất được về việc cho mèo phối giống thôi…

    Tôi nhìn Quốc. Anh nói khẽ:

    – Anh sợ em lại áp lực chuyện có con người nên không dám nói sớm.

    Tôi tự nhiên thấy có lỗi. Tính tôi vốn nóng nảy và tự ti chuyện sinh con nên hay phản ứng thái quá.

    Quốc nắm tay tôi thật chặt:

    – Anh yêu em. Chỉ em. Nhưng nếu chưa thể có con người ngay thì cũng để mẹ vui với cháu miu trước… được không?

    Nước mắt tôi chực trào.

    Tôi ghé sát ngực anh, thì thầm:

    – Em xin lỗi…

    Tối đó, bữa cơm gia đình rộn rã vô cùng. Mẹ chồng vui ra mặt khi nghe chuyện Quốc đã liên hệ bác sĩ thú y. Còn tôi thì thỉnh thoảng nhìn con Miu bằng ánh mắt vừa thương vừa… ghen.

    Nó đúng là tâm điểm mọi sóng gió.

    Đêm đến, tôi ôm Quốc thủ thỉ:

    – Mai em đi khám cùng anh nhé?

    Anh ngạc nhiên:

    – Khám gì?

    Tôi mỉm cười nhỏ:

    – Khám sức khỏe sinh sản cho… người.

    Quốc mở to mắt, rồi cười tươi rạng rỡ, ôm tôi quay một vòng:

    – Được! Nhưng mà… còn chuyện này…

    – Chuyện gì?

    – Ba lần… mỗi đêm… được không?

    Tôi tát nhẹ vào vai anh:

    – Mơ đi!

    – Hai lần?

    – Tùy thái độ!

    Anh cười lớn, nụ cười mà tôi đã yêu từ lần đầu gặp gỡ.

    Con Miu thấy hai chúng tôi âu yếm thì kêu “meo” một tiếng dài, rồi hất mặt bỏ đi như bà hoàng.

    Tôi bật cười:

    – Có khi nó còn đẻ trước em thật.

    Quốc ôm tôi sát vào ngực:

    – Đẻ trước thì nuôi trước. Còn con người… cứ để yêu nhau đã…

    Tôi tựa đầu vào vai anh, lòng nhẹ như mây.

    Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười vang lên ấm áp.
    Mọi hiểu lầm tan biến.
    Tương lai phía trước, dù có khó khăn, nhưng ít ra… tôi biết mình không đi một mình.

    Và biết đâu, hè này… nhà tôi lại có hai tiếng khóc mèo và một tiếng khóc người?

    Ai mà biết được!

  • Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống kh;ẩn c;ấp

    Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống kh;ẩn c;ấp

    Có hai nguyên nhân chính khiến nhiều chuyên gia khuyên bạn nên chủ động tích trữ một số nhu yếu phẩm trong nhà. Thứ nhất, khi xảy ra các tình huống khẩn cấp như dịch bệnh, động đất, lũ lụt hay thiên tai tái diễn, việc mua sắm hàng ngày của người dân có thể bị gián đoạn. Thứ hai, nếu giá của một số mặt hàng được dự báo sẽ tăng trong thời gian tới, việc dự trữ sớm có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí đáng kể.

    Vậy trong vài tháng tới, những món đồ nào đáng để tích trữ? Đây là gợi ý từ những người đã có kinh nghiệm thực tế:

    Thực phẩm và nước uống – DỰ TRỮ CHO TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP

    Người đi làm thường bận rộn và không có nhiều thời gian đi chợ. Vì vậy:

    Bạn nên chuẩn bị sẵn gạo, mì gói, bột mì, đồ hộp, gia vị, và một số thực phẩm khô để dùng khi cần thiết.

    Nhu cầu về nước sạch và nước khoáng ngày càng tăng. Việc dự trữ một lượng nước uống phù hợp giúp bạn an tâm hơn trong những lúc xảy ra sự cố về nguồn nước hoặc khi không thể mua sắm kịp thời. Nước uống & nước sinh hoạt dự trữ. Can 10–20L để trữ nước máy. Nước đóng chai để uống. Một ít nước sạch để nấu ăn, nấu cháo cho trẻ hoặc người già. Nếu gặp phải tình trạng mưa lụt dễ làm nước máy đục, nhiễm bẩn, nên trữ sẵn sẽ an tâm hơn nhiều.

    Khi xảy ra thiên tai, mất điện hoặc gián đoạn giao thông, việc tiếp cận thực phẩm tươi sống sẽ trở nên khó khăn. Vì vậy, mỗi gia đình nên chuẩn bị:

    Lương thực khô như mì gói, miến, gạo, bánh quy, ngũ cốc… bảo quản trong hộp, túi kín để chống ẩm.

    Thực phẩm đóng hộp: cá hộp, thịt hộp, đậu hộp… giúp dễ bảo quản, dễ chế biến.

    Đồ ăn liền: xúc xích, bánh mì gói, cháo ăn liền, súp ăn liền.

    Nước uống đóng chai loại nhỏ, dễ mang theo và phân chia cho từng thành viên. Lý tưởng nhất là dự trữ lượng nước dùng cho ít nhất 3–5 ngày.

    Vật tư y tế – Thuốc men – BỘ SƠ CỨU CẦN THIẾT

    Sau ba năm đối mặt với dịch bệnh, nhiều người nhận ra rằng một hộp thuốc gia đình là vô cùng quan trọng. Bạn nên có:

    Thuốc cảm, sốt, đau đầu

    Thuốc tiêu viêm, thanh nhiệt, giải độc

    Thuốc điều trị bệnh mãn tính (nếu trong nhà có người cần dùng)

    Gạc, bông, dung dịch sát trùng

    Tuy nhiên, hãy lưu ý không nên tích trữ quá nhiều, vì thuốc có hạn sử dụng. Hết hạn không chỉ lãng phí mà còn nguy hiểm khi dùng.

    Một túi y tế nhỏ gọn nhưng đầy đủ có thể cứu nguy trong nhiều tình huống:

    Băng cá nhân, bông gạc, băng cuộn y tế, băng keo cá nhân các kích cỡ để xử lý vết thương nhỏ.

    Thuốc sát trùng: cồn, oxy già, povidine.

    Thuốc điều trị thường gặp:

    Thuốc da liễu: trị ngứa, lở loét nhẹ, côn trùng cắn.

    Thuốc tiêu hóa: tiêu chảy, táo bón, men tiêu hóa.

    Thuốc hô hấp: ho, hen nhẹ, thuốc xịt nếu có tiền sử.

    Thuốc cảm cúm, sốt, giảm đau…

    Thuốc cá nhân đặc biệt (nếu gia đình có người bệnh mãn tính): nên chuẩn bị đủ cho vài ngày.

    DỤNG CỤ QUAN TRỌNG KHÁC
    Đây là nhóm vật dụng nhỏ nhưng cực kỳ hữu ích khi gặp sự cố:

    Hộp quẹt, nến, đèn dầu (nhớ mua thêm tim và dầu dự phòng), diêm để phòng khi mất điện.

    Khăn giấy khô, khăn ướt để vệ sinh cá nhân.

    Áo phao cứu hộ, đặc biệt hữu ích trong mùa mưa bão, vùng ngập lụt.

    Mắt kính bảo hộ giúp tránh bụi, gió mạnh, mảnh vỡ.

    Dao gấp đa năng để cắt dây, mở hộp, sửa chữa nhỏ.

    Đèn pin mini, pin dự phòng và còi cứu hộ để phát tín hiệu khi cần được hỗ trợ.

    BALO CÁ NHÂN – LUÔN SẴN SÀNG “GRAB & GO”
    Mỗi người nên có một balo nhỏ, nhẹ để có thể mang theo ngay khi cần di chuyển gấp:

    Giấy tờ quan trọng (CMND/CCCD, giấy khai sinh, sổ đỏ, bảo hiểm…) nên cho vào túi zip chống nước.

    Vài bộ quần áo, bao gồm áo ấm, đồ lót, áo mưa mỏng.

    Thuốc men cá nhân, vật dụng y tế và các công cụ nhỏ gọn đã liệt kê ở trên.

    Một ít thức ăn khô – nước nhỏ, đủ dùng trong 24 giờ.

    Điện thoại, sạc dự phòng, và danh sách số điện thoại khẩn cấp ghi ra giấy.

    Khẩu trang
    Dù dịch bệnh đã được kiểm soát tốt, nhu cầu dùng khẩu trang vẫn cao, đặc biệt khi:

    Thời tiết nóng ẩm tạo điều kiện cho virus, vi khuẩn sinh sôi

    Bạn thường xuyên đến nơi đông người: siêu thị, trường học, văn phòng, tàu điện ngầm…

    Khẩu trang giúp bảo vệ bản thân và hạn chế lây nhiễm chéo. Vì vậy, mỗi gia đình nên dự trữ một lượng khẩu trang nhất định để dùng khi cần.

    Khăn lau khử trùng
    Ngày nay, khăn lau khử trùng trở thành vật dụng phổ biến và đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe gia đình. Có hai lý do bạn nên dự trữ:

    Thời tiết nóng lên khiến vi khuẩn, virus phát triển mạnh. Khăn khử trùng có thể giúp tiêu diệt mầm bệnh hiệu quả, nhất là khi bạn đi ra ngoài hoặc cần làm sạch nhanh bề mặt đồ dùng.

    Đa công dụng và để lâu được: Khăn khử trùng dùng cho tay, tay nắm cửa, điện thoại, bàn ghế… đặc biệt là có thể bảo quản lâu mà không bị hỏng, rất lý tưởng để dự phòng.

    Dầu ăn
    Dự trữ một vài chai dầu ăn trong nhà là điều nên làm vì:

    Giá nguyên liệu toàn cầu như ngô, đậu nành, ngũ cốc… đang có xu hướng tăng do biến đổi khí hậu và nhu cầu sản xuất. Điều này đồng nghĩa giá dầu ăn rất có thể leo thang trong thời gian tới.

    Gia đình nào cũng cần dùng dầu ăn, nhưng nhiều người chỉ phát hiện hết dầu khi đang nấu ăn. Dự trữ trước giúp bạn tránh bất tiện và giữ chất lượng món ăn.

    Hơn nữa, dầu ăn có hạn sử dụng dài, dễ bảo quản.

    Tích trữ một cách thông minh không phải là mê tín, mà là sự chuẩn bị thiết thực, dựa trên kinh nghiệm của những người từng trải qua khó khăn.

    Hiểu rõ và chuẩn bị đúng giúp bạn chủ động trước mọi tình huống bất ngờ.

  • Suốt 30 ngày liền, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Đến ngày thứ 31, tôi tr//ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng

    Suốt 30 ngày liền, vợ cứ đón con về là l/ao thẳng vào phòng tắm. Đến ngày thứ 31, tôi tr//ốn trong tủ quần áo, qua kh/e h/ở nhìn thấy cảnh tượng

    Tôi và vợ kết hôn được gần 7 năm, có một cậu con trai lên 5 tuổi. Cuộc sống gia đình bình thường, không giàu có, nhưng cũng chẳng thiếu thốn. Tôi luôn nghĩ rằng, hạnh phúc giản đơn chỉ cần cơm ngon, nhà ấm, vợ con sum vầy.

    Thế nhưng, gần một tháng nay, tôi bắt đầu thấy vợ có những hành động kỳ lạ. Ngày nào cũng vậy, cứ tan làm, đón con về nhà là cô ấy vội vã chạy thẳng vào phòng tắm, thậm chí chẳng buồn trò chuyện hay ăn uống gì. Ban đầu, tôi nghĩ chắc vợ mệt, hoặc do thời tiết nóng nực nên cần tắm rửa ngay. Nhưng khi sự việc lặp đi lặp lại suốt 30 ngày liên tiếp, tôi bắt đầu thấy nghi ngờ.

    Trong lòng tôi nảy sinh đủ loại suy nghĩ: Liệu vợ có gì giấu mình? Có phải cô ấy đang cố che đậy chuyện gì? Hay là… tôi không muốn nghĩ đến, nhưng một người đàn ông như tôi cũng không tránh khỏi hoang mang khi thấy vợ thay đổi bất thường.

    Đêm nằm bên nhau, tôi khẽ dò hỏi:
    – Em này, dạo này sao ngày nào về em cũng vào phòng tắm ngay vậy?
    Vợ tôi mỉm cười, ánh mắt lảng đi:
    – Chỉ là em muốn sạch sẽ, thoải mái chút thôi. Anh nghĩ gì đâu…

    Câu trả lời nghe đơn giản, nhưng sự né tránh trong mắt vợ khiến tôi không thể yên lòng. Thế là đến ngày thứ 31, tôi quyết định làm một việc mà đến tận sau này, tôi vẫn nhớ mãi: Tôi nấp trong tủ quần áo, ghé mắt nhìn qua khe hở để xem rốt cuộc vợ tôi đang che giấu điều gì.

    Chiều hôm đó, như thường lệ, vợ đón con về, dặn con trai ngồi chơi ngoan rồi lại tất tả chạy vào phòng tắm. Tôi nín thở, ghim mắt vào từng cử động của cô ấy.

    Và rồi… cảnh tượng trước mắt khiến tôi đứng hình.

    Vợ tôi không phải tắm rửa đơn thuần. Cô ấy ngồi bệt xuống sàn phòng tắm, mở vòi nước, và bắt đầu… lau sạch những vết máu trên cánh tay mình. Tôi thấy rõ từng vết thương chi chít, đỏ thẫm, như thể đã bị cứa nhiều lần. Vợ rửa vội vàng, rồi lấy thuốc sát trùng, cắn răng chịu đựng đau đớn, sau đó quấn băng thật chặt để không ai nhận ra.

    Tôi lặng người, tim thắt lại. Thì ra, suốt 30 ngày qua, cô ấy âm thầm chịu đựng, giấu diếm tôi tất cả.

    Tôi không kìm được nữa, lao ra khỏi tủ, ôm chầm lấy vợ. Cô ấy giật mình, gương mặt hoảng loạn, nước mắt chảy dài:
    – Sao… sao anh lại ở đây? Anh thấy hết rồi à?

    Tôi nghẹn ngào:
    – Em bị sao vậy? Tại sao không nói với anh? Em định để anh sống trong vô tâm đến bao giờ?

    Lúc ấy, vợ gục xuống, bật khóc nức nở. Giữa những tiếng nấc nghẹn, cô ấy thú nhận:

    – Em bị bệnh về máu đã lâu, phải truyền và điều trị thường xuyên. Nhưng em sợ gánh nặng chi phí, sợ anh lo lắng, nên em giấu. Những vết bầm tím trên tay chính là hậu quả sau mỗi lần truyền thuốc. Em chỉ muốn tự mình chịu đựng… để anh và con không phải khổ.

    Nghe những lời ấy, tôi bàng hoàng đến mức đôi chân như mất lực. Người phụ nữ đầu gối tay ấp với tôi bấy lâu, hóa ra đã chiến đấu với bệnh tật trong âm thầm, mà tôi – người chồng, lại không hề hay biết.

    Tôi ôm vợ thật chặt, nước mắt rơi xuống mái tóc cô ấy:
    – Em ngốc lắm! Anh thà cùng em gánh vác tất cả, chứ không bao giờ muốn em chịu đựng một mình. Gia đình là phải cùng nhau vượt qua khó khăn, chứ đâu phải chỉ chia sẻ niềm vui.

    Ngày hôm sau, tôi đưa vợ đến bệnh viện để khám và bắt đầu phác đồ điều trị đúng cách. Những khoản chi phí tuy không nhỏ, nhưng tôi cảm thấy lòng mình thanh thản. Ít nhất, tôi biết rõ chuyện gì đang xảy ra, và tôi có thể cùng vợ đi qua những ngày giông bão.

    Suốt thời gian đó, tôi chăm sóc vợ chu đáo hơn, cùng cô ấy chơi đùa với con, cùng nấu những bữa ăn nhẹ nhàng. Tôi muốn để vợ hiểu rằng, cô ấy không hề đơn độc. Và tôi cũng nhận ra, đôi khi chúng ta cứ nghĩ mình đủ tinh ý để hiểu người bạn đời, nhưng hóa ra lại vô tình bỏ qua những dấu hiệu thầm lặng nhất.

    Câu chuyện 30 ngày kỳ lạ kia đã trở thành bài học sâu sắc cho tôi: Hôn nhân không chỉ cần tình yêu, mà còn cần sự lắng nghe, thấu hiểu, và chia sẻ chân thành. Bởi nếu không, một ngày nào đó, chúng ta có thể nhận ra mình đã vô tình để người thương nhất phải cô đơn đối mặt với nỗi đau.

    👉 Vậy là, sau tất cả, thứ tôi nhìn thấy qua khe tủ ngày hôm đó không chỉ là vết thương trên tay vợ, mà còn là vết thương trong lòng cô ấy – vết thương chỉ có thể chữa lành bằng tình yêu và sự đồng hành của gia đình.

  • Chồng tối nào cũng đi hát 1h sáng mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đ::ập n::át điện thoại chồng

    Chồng tối nào cũng đi hát 1h sáng mới về, không chịu được nữa đêm ấy tôi đ::ập n::át điện thoại chồng

    Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút đêm. Tiếng lạch cạch quen thuộc nơi ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn nhà lạnh lẽo. Hùng bước vào, người nồng nặc mùi bia rượu quyện lẫn mùi nước hoa phụ nữ rẻ tiền – thứ mùi đặc trưng của những quán karaoke “tay vịn”. Đây là đêm thứ 20 liên tiếp anh về vào giờ này. Tôi ngồi trên ghế sofa, bóng tối bao trùm gương mặt hốc hác vì mất ngủ. Hùng giật mình khi thấy tôi, rồi cười hề hề, giọng nhừa nhựa: “Vợ chưa ngủ à? Anh đi tiếp khách, sếp ép hát hò mệt quá…”

    “Tiếp khách? Khách nào ngày nào cũng hát đến nửa đêm? Khách nào mà mùi nước hoa bám đầy cổ áo thế kia?” – Tôi gằn giọng, sự kiên nhẫn đã chạm đáy. Hùng lờ đi, rút điện thoại ra nhắn tin nhoay nhoáy, miệng tủm tỉm cười. Cơn điên trong tôi bùng lên như ngọn lửa gặp xăng. Tôi lao tới, giật phăng chiếc điện thoại đời mới trên tay chồng.

    “XOẢNG!”. Chiếc điện thoại va mạnh vào tường, vỡ tan tành, màn hình tối đen, mảnh kính văng tung tóe. Không gian im bặt. Tôi thở hồng hộc, chờ đợi một cơn thịnh nộ từ Hùng. Nhưng lạ thay, Hùng không đánh tôi, cũng không chửi bới. Mặt anh ta chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn vào đống xác điện thoại dưới sàn.

    “Em… em vừa làm cái gì thế? Em có biết… em vừa giết chết chúng ta không?”. Hùng lắp bắp, giọng run rẩy sợ hãi tột độ. Anh ta lao vào nhặt cái sim ra, cố gắng lắp vào cái máy cục gạch cũ mèm trong ngăn kéo nhưng không được. Rồi Hùng vò đầu bứt tai, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng pha lẫn oán hận, trước khi lao ra khỏi nhà ngay trong đêm, không mang theo ví tiền hay quần áo.

    Hai ngày trôi qua, Hùng bặt vô âm tín. Tôi gọi cho bạn bè, đồng nghiệp, ai cũng bảo lâu rồi Hùng không đi làm. Tôi bắt đầu lo sợ, ân hận vì hành động nóng nảy của mình. Đến rạng sáng ngày thứ ba, một tiếng chuông cửa réo rắt vang lên. Tôi chạy ra, tim đập thình thịch hi vọng là Hùng. Nhưng trước cổng sắt lạnh lẽo không có ai cả. Chỉ có một chiếc giỏ mây đặt trơ trọi dưới đất. Bên trong là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn đang ngủ li bì, và một tờ giấy được gài cẩn thận.

    Tôi run rẩy cầm tờ giấy lên. Nét chữ nguệch ngoạc: “Con bé giống anh lắm. Anh nhận lấy mà nuôi, tôi hết kiên nhẫn rồi“. Trời đất như quay cuồng dưới chân tôi. Hóa ra, những đêm “đi hát” là đi hú hí với bồ nhí? Hóa ra anh ta sợ mất điện thoại là sợ mất liên lạc với ả nhân tình này? Tôi ôm lấy đứa bé vào nhà, nước mắt trào ra vì uất hận. Đứa bé quả thật có cái mũi cao và đôi môi mỏng hệt như Hùng.

    Nhưng linh tính mách bảo tôi có gì đó không bình thường. Tại sao Hùng lại hoảng sợ đến mức bỏ đi? Tại sao cô bồ lại đem con đến trả đúng lúc này? Tôi quyết định tìm sự thật. Tôi lấy chiếc sim từ cái điện thoại bị đập nát của Hùng, lắp vào máy của mình. Vừa khởi động lên, hàng loạt tin nhắn chờ và cuộc gọi nhỡ dội về liên tục như thác lũ. Nhưng không có tin nhắn yêu đương nào cả. Tất cả đều đến từ một cái tên lưu là “Đại Ca Bảy”.

    Tôi mở tin nhắn gần nhất, gửi đến đúng lúc tôi đập điện thoại Hùng: “12h30 rồi. Mày không gửi định vị và mã xác nhận thì coi như giao kèo hủy bỏ“. Tôi lướt lên những tin nhắn cũ hơn. Và rồi, tôi chết lặng. Từng dòng chữ như những nhát dao đâm xuyên qua tim gan, phơi bày một sự thật kinh khủng hơn cả việc ngoại tình. Hóa ra, Hùng không đi hát karaoke. Anh ta đi bài bạc. Số nợ đã lên đến 2 tỷ. Căn nhà này, anh ta đã cắm sổ đỏ ở chợ đen từ lâu.

    Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở đoạn hội thoại cách đây 1 tháng:

    • Hùng: “Đại ca thư thư cho em, em hết sạch tiền rồi.”
    • Đại Ca Bảy: “Hết tiền thì trả bằng người. Mày có hai lựa chọn. Một là cả nhà mày phải trả giá đắt. Hai là mày nhận nuôi đứa bé này. Con của sếp tao với con bé tiếp viên, sếp không tiện ra mặt. Mày nuôi nó 1 năm, tao xóa nợ 300 triệu. Nhưng mày phải cam kết tuyệt đối bí mật, hằng đêm phải đến ‘điểm hẹn’ để báo cáo tình hình và nhận sữa thuốc.”
    • Hùng: “Vâng, em đồng ý. Em sẽ nói dối vợ là đi làm thêm.”

    Hóa ra đứa bé không phải con Hùng. Anh ta chỉ là một kẻ “đổ vỏ” thuê để trừ nợ! Nhưng tin nhắn cuối cùng, được gửi đến sau khi tôi đập điện thoại 30 phút, mới là thứ khiến tôi ngã khuỵu xuống sàn.

    • Đại Ca Bảy: “Tao gọi mày 20 cuộc không nghe. Mày dám tắt máy, định ôm con của sếp tao bỏ trốn à? Mày gan lắm.”
    • Tin nhắn tiếp theo (1 ngày trước): “Đã thế tao không cần mày nuôi nữa. Tao trả ‘cục nợ’ lại nhà mày. Còn món nợ 2 tỷ, vì mày vi phạm hợp đồng nên tao sẽ thu hồi theo cách khác. Tao vừa gửi ảnh vợ mày cho người cần rồi. Xinh xắn thế này chắc được giá. Chuẩn bị đón khách đi con ạ.”

    Điện thoại trên tay tôi rơi xuống. Cùng lúc đó, tiếng động cơ xe máy gầm rú vang lên trước cổng. Tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng quát tháo của những gã đàn ông xăm trổ vọng vào: “Thằng Hùng đâu! Mở cửa! Không mở tao đ//ốt nhà!”

    Tôi ôm chặt đứa bé xa lạ trong tay, nhìn ra cánh cửa gỗ mỏng manh đang rung lên bần bật. Hùng đã biến mất, để lại tôi cùng một đứa trẻ không máu mủ và một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu. Sự ghen tuông mù quáng và cú đập điện thoại định mệnh ấy, không ngờ đã cắt đứt sợi dây cứu sinh cuối cùng của gia đình tôi, đẩy tôi vào hang ổ của quỷ dữ…

    Còn nữa….