Blog

  • Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn

    Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn

    Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn; dân buôn từ Hà Nội, Hải Phòng đến tận Nam Định đều xếp hàng chờ lấy.

    Ấy vậy mà đêm hôm trước, cả xóm mất ngủ vì tiếng ông Ba cãi nhau om sòm với thằng Tín – lái buôn mới ngoài thị trấn. Người ta bảo nó chê ông Ba “đóng vơi, cân thiếu”, còn ông Ba thì thề sống thề chết “chum nhà ông không bao giờ bớt một thìa”.

    Tiếng chửi, tiếng quát vọng đến tận gần nửa đêm.

    Sáng hôm sau, cả xóm bị dựng dậy bởi tiếng gào:

    “Trời ơi là trời! Ai hại tui rồi!”

    Người ta ùa sang thì thấy ông Ba quỳ sụp giữa sân, mặt tái mét, còn vợ ông ngồi bệt xuống đất, tay run bần bật.

    Toàn bộ 100 chum mắm tôm trong nhà—bốc mùi thối, nổi váng trắng xóa.

    Ông Ba run rẩy mở nắp từng chum. Mắm không còn màu đỏ tím đặc sánh mà đổi sang màu nâu xám, lổn nhổn như bị ai bỏ độc. Tệ hơn nữa, mỗi chum đều có một thứ sợi đen đen, dài ngoằng, dính như tóc nổi lềnh bềnh.

    Mắm tôm ủ mấy tháng trời, gần cả trăm triệu bạc… coi như mất sạch.

    Cả làng xôn xao.

    Ai cũng nghi:
    “Chắc thằng Tín trảthù.”
    “Chắc nó ném hóa chất vào.”
    “Chắc phá để giành mối hàng.”

    Nhưng ông Ba lại bảo:

    “Không phải. Nó chỉ dọa thôi, nhưng tối qua tao khóa cửa ba lớp, ai vào mà phá?”

    Dân làng bán tín bán nghi.


    SỰ LẠ THỨ HAI

    Đến trưa, khi người ta định khiêng mấy chum ra đổ bỏ, bà Mão – hàng xóm sát vách – bỗng hét toáng:

    “Ối mẹ ơi, dưới đáy chum có cái gì kìa!”

    Mọi người đổ xô đến xem.

    Ở đáy chum mắm tôm to nhất có một túi đỏ buộc dây vàng. Ông Ba run rẩy mở ra.

    Bên trong là một mảnh giấy viết bằng mực tím, chữ nguệch ngoạc:

    “Nợ gì trả nấy. Nhà nào gi;ấu x;ác người khác dưới nền thì mắm không bao giờ sạch.”

    Cả sân ch;ết lặng.

    Ông Ba mặt trắng bệch như gặp ma. Vợ ông òa khóc, vừa khóc vừa níu áo chồng:

    “Ông… giấu chuyện gì? Nền nhà mình… có gì sao?”

    Người ta rần rần nhìn xuống sân gạch. Ông Ba không nói không rằng, ôm đầu ngồi xuống đất, thở không ra hơi.


    HÀNG XÓM LỘ RA MANH MỐI

    Lúc này, bà Hai Hòe – người giữ chuyện cũ của làng – giơ tay run run:

    “Mấy chục năm trước, hồi ông Ba còn trai trẻ, có vụ cô Hường mất tích không tìm thấy xác…
    Hôm đó, người ta thấy cô ấy cãi nhau với ông ở bãi đay ngoài đồng…”

    Không khí bỗng đặc quánh lại.

    Ông Ba hét lên:

    “Tôi không giết ai hết! Nhưng… nhưng đúng là tối đó cô ấy chạy qua sân nhà tôi…”

    Ông nghẹn lại.

    Cả xóm nhìn ông như nhìn tội đồ.


    ĐÊM ĐÀO NỀN

    Chính quyền được gọi đến. Người ta cho phép đào một góc nền nhà cũ theo yêu cầu kiểm tra.

    Đến nửa đêm, dưới ánh đèn pin, từng lớp đất được xúc lên.

    Rồi…

    “Đụng xương rồi!”

    Một tiếng thét vang lên.

    Vợ ông Ba ngã quỵ. Ông Ba run bắn, miệng lắp bắp:
    “Không… không thể nào…”

    Nhưng điều đáng sợ nhất chưa nằm ở đó.

    Khi nhấc hết đám xương cốt lên, người ta phát hiện một chiếc vòng tay bằng bạc, khắc chữ:

    “H.H – 1987”

    Ai cũng biết – đó chính là vòng của cô Hường mất tích 37 năm trước.

    Lúc ấy, bà cụ Mão bỗng hét lên:

    “Khoan! Đây… đây không phải xương phụ nữ đâu!”

    Cán bộ pháp y kiểm tra, rồi gằn giọng:

    “Đúng. Đây là xương đàn ông.”

    Cả xóm im lặng đến mức nghe rõ tiếng đập cánh của con muỗi.

    Ông Ba đứng như chết lặng.
    Bà Hai Hòe há hốc miệng.
    Mọi nghi vấn đảo ngược hoàn toàn.

    Một người hỏi:

    “Thế xương ai? Còn cái vòng bạc… sao lại ở đây?”

    Và đúng lúc ấy, thằng Tín – lái buôn mắm tối qua cãi nhau với ông Ba – biến mất khỏi làng không dấu vết.

    Hai ngày sau, công an tìm được thằng Tín ở bến xe tỉnh. Nó khai:

    Nó không phá mắm.

    Không hề bỏ gì vào chum.

    Nhưng nó chính là cháu ngoại của cô Hường, người bị cho là mất tích.

    Trước khi chết, bà ngoại nó để lại một lá thư, nói rằng bà từng có con với một người đàn ông trong làng nhưng bị ruồng bỏ, rồi ông ngoại nó bị “ai đó” hại chết và chôn giấu xác.

    Nó quay về làng chỉ để bới lại quá khứ, đặt túi cảnh báo dưới đáy chum – chứ hoàn toàn không biết vụ xương người đàn ông.

    Nó vừa đào bới quanh nền nhà vào lúc rạng sáng thì ông Ba ra sân bật đèn, nó sợ bị lộ nên chạy trốn.


    SỰ THẬT CUỐI CÙNG ĐƯỢC LỘ RA

    Kết luận điều tra sau đó khiến cả xóm sốc:

    X;ác dưới nền nhà ông Ba chí;nh là anh tr;ai ru;ột của ông, mất tích năm 1987.

    Hai anh em từng tranh chấp đất đai, đánh nhau dữ dội.

    Đêm đó anh trai bỏ nhà đi trong tức giận, rồi không ai thấy nữa.

    Ông Ba khai rằng thấy anh say nằm bên bờ ruộng, tưởng ngủ nên kéo vào sân.

    Đến sáng, anh đã ch;ết vì trúng lạnh và sốcrượu.

    Sợ bị mang tiếng gi;ết ngư;ời, ông Ba ch;ôn xá;c trong sân để giấu tội.

    Còn chiếc vòng của cô Hường?
    Bà ấy từng yêu thầm anh trai ông Ba, tặng vòng cho anh trước khi ông mất tích.

    Cú twist cuối:
    Người phá mắm tôm… chính là chính mùi từ x;á c anh trai ông Ba đang bị nước ngầm thấm lên sau mùa mưa, làm mốc, làm thối toàn bộ chum. Không có ai đầuđộc. Không ai trả thù. Đó là cái nghi;ệp của chính nhà ông Ba.

    Vụ 100 chum mắm hỏng—
    chỉ là cách’ người ch;ết đ;òi trở về’.

  • Cưới 17 năm, chồng ng;oại t;ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị l;y h;ôn, nhưng câu trả lời của anh ta khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…

    Cưới 17 năm, chồng ng;oại t;ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị l;y h;ôn, nhưng câu trả lời của anh ta khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…

    “17 năm trước, cô từng tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian khi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh. Nhưng 17 năm sau, cô nhận ra, điều duy nhất chồng mình chưa phản bội, chỉ là… giấy đăng ký kết hôn. Câu trả lời của anh ta khi cô đề nghị ly hôn, khiến cả phiên tòa chết lặng.”

    Thảo quen Dũng năm 24 tuổi, khi vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Dũng là kỹ sư xây dựng, hơn cô 5 tuổi, ăn nói khéo léo, chín chắn và dường như luôn biết cách khiến cô cảm thấy được yêu thương, che chở. Mối tình kéo dài gần hai năm và kết thúc bằng một đám cưới ấm cúng. Thảo nghĩ mình đã cưới được người đàn ông của đời mình.

    Những năm đầu, cuộc sống hôn nhân rất êm đềm. Dũng đi làm, Thảo ở nhà chăm con sau khi sinh bé Bình. Dũng thường về nhà muộn, nhưng vẫn có những cái ôm nhẹ, những nụ hôn lên trán vợ đầy dịu dàng. Cô tin vào cuộc sống giản dị, vào chồng mình, và vào gia đình nhỏ mà cô đã hy sinh tất cả để vun đắp.

    Nhưng rồi, bắt đầu từ năm thứ tư của cuộc hôn nhân, mọi thứ dần thay đổi.

    Dũng bắt đầu đi công tác thường xuyên, vắng nhà từ vài ngày đến cả tuần. Anh ít trò chuyện với vợ, thường cáu gắt mỗi khi cô hỏi han:
    – “Em hỏi nhiều làm gì, em không hiểu được công việc của anh đâu.”

    Chuyện chăn gối thưa thớt. Những đêm vắng lạnh kéo dài khiến Thảo lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

    Một đêm, khi Dũng đang tắm, điện thoại anh ta đổ chuông liên tục. Thảo do dự nhưng linh cảm thúc đẩy cô mở điện thoại. Tin nhắn hiện lên:
    “Anh ngủ ngon nhé. Em và bé con nhớ anh nhiều lắm.”

    – “Ai vậy?” – Thảo hỏi khi Dũng ra khỏi phòng tắm.

    – “Bạn thôi. Em đừng làm quá lên.” – Dũng gắt, giật lại điện thoại.

    Lần đầu tiên, Thảo nghi ngờ chồng. Nhưng rồi, cô tự trấn an: Có thể là hiểu lầm. Mình phải giữ gia đình, vì con…

    Cứ thế, cô chọn im lặng suốt nhiều năm. Cô hy sinh, nuốt nước mắt, trở thành người vợ cam chịu, miễn sao chồng vẫn gửi tiền, con vẫn đủ đầy.

    Thế nhưng, năm thứ 17 của cuộc hôn nhân, một cuộc điện thoại lạ gọi đến giữa trưa:
    – “Chị là vợ của anh Dũng đúng không? Chị nên biết anh ấy không chỉ có mình chị…” – giọng một người phụ nữ đầy thách thức.

    Thảo run rẩy, lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô thuê người theo dõi chồng. Và rồi, những tấm ảnh khiến cô chết lặng: Dũng tay trong tay với một người phụ nữ khác, cùng đưa một bé gái khoảng 6 tuổi đi học. Trong đoạn ghi âm, bé gái gọi Dũng là “bố”.

    Thảo như rơi vào vực sâu. 13 năm lừa dối, 13 năm sống song song hai cuộc đời. Một bên là người vợ hiền lành, nhẫn nhịn. Một bên là người tình và đứa con riêng.

    Cô không khóc, chỉ lặng lẽ thu thập mọi bằng chứng: hình ảnh, đoạn ghi âm, sao kê tài chính… Rồi một ngày, khi Dũng bước vào nhà, cô ngồi đợi sẵn.
    – “Anh có gì muốn nói với em không?”
    – “Cô lại phát hiện gì nữa à?” – Dũng lạnh lùng.
    – “Em biết hết rồi. Cô ta, đứa bé đó. Mười ba năm… đủ rồi. Em muốn ly hôn.”

    Dũng bật cười. Cái cười khinh bạc nhất cô từng nghe trong đời:
    – “Cô nghĩ ly hôn dễ thế à? Cái nhà này tôi mua, cô đi đâu thì đi. Còn thằng Bình, tôi nuôi.”

    Không phải nỗi đau từ sự phản bội, mà là sự vô sỉ trơ tráo của một kẻ từng là chồng mình khiến Thảo bật khóc. Nhưng lần này, nước mắt không phải của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thức tỉnh.

    “Tôi sẽ ra đi. Nhưng tôi không đi tay trắng. Tôi sẽ khiến anh trả giá.”

    Thảo gặp luật sư ngay sáng hôm sau. Cô đưa toàn bộ chứng cứ, từ tin nhắn, đoạn ghi âm, hình ảnh, đến giấy khai sinh của đứa bé gái – nơi ghi rõ Dũng là cha ruột. Cô lặng lẽ chuẩn bị cho cuộc chiến, không còn hy vọng gì ở người đàn ông ấy nữa.

    Phiên tòa ly hôn đầu tiên diễn ra sau hơn một tháng. Dũng xuất hiện với dáng vẻ tự tin, ngạo mạn. Anh không mời luật sư. Có lẽ anh nghĩ Thảo sẽ không dám đấu lại mình.

    Nhưng Thảo không còn là người phụ nữ sợ hãi ngày nào. Cô đứng thẳng lưng trước vành móng ngựa, trình bày rõ ràng từng bằng chứng. Phòng xử im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở. Ngay cả thẩm phán cũng nhíu mày khi đọc giấy khai sinh đứa bé ngoài giá thú.

    Dũng vẫn ngoan cố:
    – “Tôi đã nuôi cô ta 17 năm, cô ta ở nhà không đi làm, sống sung sướng. Giờ cô ta đòi bỏ tôi à?”

    Thẩm phán nghiêm giọng:
    – “Anh là người phản bội. Vợ anh không có lỗi. Sao lại đổ cho người bị hại?”

    Khi được hỏi:
    – “Anh có đồng ý ly hôn không?”

    Dũng trả lời bằng giọng lạnh tanh:
    – “Không. Tôi không ly hôn. Tôi không chấp nhận người đàn bà vô ơn.”

    Câu nói khiến cả khán phòng r;ít lên gi;ận dữ. Ai cũng phẫ;n n;ộ trước sự trơ tráo đến tận cùng. Ngay cả những nhân viên tòa án cũng lắc đầu.

    Cuối cùng, tòa tuyên: ly hôn chấp thuận, tài sản chia đôi theo luật, nhà bán chia nửa, con trai do Thảo nuôi, Dũng phải chu cấp hàng tháng. Dũng giận d ữ đập bàn, bỏ về giữa lúc thẩm phán chưa kịp nói xong.

    Nhưng cuộc sống không dừng lại ở đó. Mai – người tình – sau khi biết Dũng mất nhà và phải chu cấp, đã rời bỏ anh ta, để lại con gái chung. Dũng mất việc vì bê bối bị phơi bày. Giờ anh ta vừa phải chu cấp cho con trai, vừa nuôi con gái nhỏ một mình.

    Thảo thì khác. Cô học nghề kế toán, mở một tiệm nhỏ. Bình – con trai – trưởng thành, yêu thương mẹ hơn bao giờ hết. Dù thiếu cha, nhưng cậu bé chưa từng thấy mình thiếu tình yêu.

    Hai năm sau, trong một buổi họp lớp cũ, Thảo gặp lại một người bạn từng thầm yêu cô năm xưa. Anh là người đàn ông đã ly hôn, chững chạc, hiểu chuyện. Họ ngồi bên nhau, không lời tỏ tình nào, nhưng ánh mắt thì nói lên tất cả.

    “Ngày xưa em nghĩ tình yêu là hy sinh. Giờ em mới hiểu, yêu thương không phải là từ bỏ chính mình.” – Thảo mỉm cười.

    Và cô bước tiếp, lần này không cần nắm tay ai để mạnh mẽ.

  • Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật độ;ng tr;ời

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật độ;ng tr;ời

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật động trời

    Thảo, cô con dâu của bà, là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô nghỉ việc ở nhà để toàn tâm toàn ý chăm sóc bà.

    Mỗi sáng, Thảo đều dậy sớm nấu những món ăn bổ dưỡng, hợp khẩu vị của mẹ chồng. Cô pha thuốc, rót nước, đỡ bà đi lại. Ban đêm, Thảo kê một chiếc giường nhỏ bên cạnh giường bà để tiện bề chăm sóc.

    Nhưng có một điều khiến bà Sương day dứt, đó là càng được Thảo chăm sóc, sức khỏe của bà lại càng suy sụp.

    Ban đầu, bà nghĩ là do tuổi già, b;ệ;nh tật. Nhưng dạo gần đây, bà thường xuyên cảm thấy đau bụng, tim đập nhanh bất thường, đặc biệt là sau khi uống thuốc và ăn cơm xong. Bà bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó không ổn.

    Một buổi trưa, khi Thảo ra ngoài mua đồ, bà Sương quyết định làm một việc mạo hiểm. Bà lấy chiếc camera giấu kín mà cháu nội bà mua nhưng chưa dùng, bí mật đặt vào góc khuất trên nóc tủ.

    Đêm đó, bà Sương giả vờ ngủ say. Thảo bước vào phòng, cầm trên tay một cốc nước và một viên thuốc bổ dưỡng như thường lệ. Bà Sương nín thở, lắng nghe tiếng động.

    Thảo nhẹ nhàng đặt cốc nước và thuốc xuống bàn, rồi quay lưng lại, cúi xuống chiếc túi xách của mình. Ánh sáng từ chiếc điện thoại của cô ta lọt vào mắt bà Sương qua khe cửa, tạo thành một bóng đổ dài và méo mó.

    Bất chợt, Thảo rút ra một ống tiêm nhỏ và một lọ chất lỏng không nhãn mác. Tay cô ta run rẩy một chút, rồi nhanh chóng nhỏ vài giọt chất lỏng đó vào cốc nước thuốc. Sau đó, cô dùng thìa khuấy nhẹ cho chất lỏng tan hoàn toàn.

    Mọi hành động diễn ra chưa đầy mười giây. Thảo quay lại, gương mặt trở lại vẻ hiền từ, ân cần.

    “Mẹ ơi, dậy uống thuốc đi ạ,” Thảo nói với giọng dịu dàng thường ngày, như thể không có chuyện gì xảy ra.

    Bà Sương cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi uống cạn cốc nước. Vị thuốc hôm nay hơi đắng chát hơn bình thường, nhưng bà không dám biểu lộ điều gì. Bà chỉ kịp nghĩ: “Thì ra bấy lâu nay… không phải là tuổi già hay bệnh tật.”


     Lời Thú Tội Trong Nước Mắt

    Sáng hôm sau, khi Thảo vừa ra khỏi nhà, bà Sương lập tức lấy máy tính bảng ra, kết nối với chiếc camera giấu kín. Hình ảnh đêm qua hiện lên, rõ ràng và không thể chối cãi. Bà Sương bật khóc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tan vỡ của niềm tin.

    Bà gọi điện cho con trai, Kiên, bảo anh về nhà ngay lập tức với giọng nói nghiêm trọng.

    Khi Kiên và Thảo về đến nhà, bà Sương đã ngồi sẵn trên ghế sofa, tay cầm chiếc máy tính bảng. Bà hít một hơi sâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Thảo.

    “Thảo, con giải thích cho mẹ xem, cái này là gì?” Bà Sương ấn nút Play.

    Đoạn video tua nhanh đến cảnh Thảo lén lút nhỏ chất lỏng vào cốc nước. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Kiên sững sờ, nhìn vợ bằng ánh mắt không thể tin nổi. Thảo, người đang đeo chiếc tạp dề màu hồng, đổ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa.

    “Mẹ… con xin lỗi, con không cố ý…”

    “Không cố ý? Vậy chất độc đó là gì? Con làm vậy để làm gì?” Giọng bà Sương run lên vì đau đớn.

    Thảo khóc nức nở, kể lại bí mật mà cô đã giấu kín bấy lâu: “Con… con không thể có con được nữa. Bác sĩ nói nếu con còn stress và thiếu ngủ, con sẽ không thể mang thai. Mẹ đã hứa là nếu con nghỉ việc chăm sóc mẹ, mẹ sẽ để lại cho vợ chồng con ngôi nhà này để con có chỗ dưỡng thai… Nhưng cứ mỗi lần con hỏi, mẹ lại nói chờ đến khi mẹ khỏe hơn…”

    Thảo vừa khóc vừa nói, lời lẽ đứt quãng: “Con biết con sai… nhưng con sợ Kiên sẽ bỏ con… Con muốn có một đứa con của riêng mình… Con chỉ định dùng một liều lượng nhỏ để mẹ ngủ nhiều hơn, để con có thể nghỉ ngơi, để con có thể…”

    Kiên ôm đầu, không thể đứng vững: “Trời ơi Thảo, em điên rồi! Em đã đánh đổi tính mạng mẹ anh chỉ vì ngôi nhà và đứa con sao? Tại sao em không nói với anh!”

    Sự thật phơi bày không phải là một âm mưu tàn độc, mà là sự tuyệt vọng của một người phụ nữ bị ám ảnh bởi việc có con, đẩy đến hành vi phạm pháp.

    Bà Sương nhìn Kiên đang ôm lấy đầu, vẻ mặt thất thần, và Thảo đang quỳ dưới chân bà, nước mắt làm ướt cả sàn nhà. Bà hiểu rằng, sự việc này không chỉ là lỗi của một mình Thảo. Nó là hệ quả của sự im lặng, sự thiếu thốn tình cảm, và áp lực vô hình mà gia đình đã đặt lên Thảo.

    Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, bà Sương nói, giọng bà yếu ớt nhưng đầy kiên quyết:

    “Thảo, con đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Con đã định đoạt tính mạng của mẹ. Hành động của con là không thể chấp nhận được, và nếu mẹ muốn, con có thể phải đối mặt với pháp luật.”

    Thảo run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn bà Sương.

    “Nhưng…” bà Sương tiếp tục, bà đưa tay ra hiệu cho Kiên đỡ Thảo đứng dậy. “Mẹ hiểu nỗi tuyệt vọng của con. Cái thai, ngôi nhà, áp lực từ việc vô sinh… con đã bị nỗi ám ảnh đó nhấn chìm. Tình yêu thương giả dối của con dành cho mẹ đã biến thành sự đày đọa vì con sợ mất đi tất cả.”

    Bà nhìn vào Kiên: “Kiên, con cũng có lỗi. Con đã không thực sự lắng nghe vợ, đã để vợ con gánh chịu nỗi đau một mình. Một người vợ không thể sinh con, không có nghĩa là cô ấy không còn giá trị.

    Bà Sương quay lại nhìn Thảo, ánh mắt dịu đi:

    “Mẹ không thể tha thứ cho hành động của con ngay lập tức. Nhưng mẹ sẽ cho con cơ hội chuộc lỗi.”

    “Ngôi nhà này…” bà Sương thở dài. “Mẹ sẽ sang tên cho hai con ngay, nhưng không phải vì hành động tội lỗi của con, mà vì mẹ muốn con được bình tâm mà chăm sóc gia đình, không còn bị áp lực tài sản đè nặng.”


    💖 Khởi Đầu Mới

    Lời tha thứ của bà Sương, đi kèm với sự răn đe và điều kiện rõ ràng, đã khiến Thảo bật khóc lần nữa, nhưng đây là những giọt nước mắt hối hận và biết ơn.

    Kể từ ngày hôm đó, Thảo đã thực sự thay đổi. Cô chăm sóc mẹ chồng bằng tình cảm thực sự, không còn sự sợ hãi và toan tính. Cô và Kiên bắt đầu hành trình hàn gắn hôn nhân và chữa lành tâm lý. Họ chấp nhận việc không thể có con và quyết định nhận con nuôi, xây dựng một gia đình trên nền tảng của sự chân thật, lòng vị tha và tình yêu không điều kiện.

    Về phần bà Sương, sau khi loại bỏ được chất độc khỏi cơ thể và có sự chăm sóc tận tâm của con cái, sức khỏe của bà dần hồi phục. Mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu không còn là sự chăm sóc nặng nề, mà là sự chia sẻ và gắn kết của những người thân yêu đã cùng nhau vượt qua một cơn bão lớn.

    Họ đã giữ kín bí mật này, coi đó là bài học đắt giá nhất của gia đình: Không có gì quan trọng hơn sự thật và lòng yêu thương chân thành.

  • Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Tôi tên là Tuấn, kỹ sư xây dựng. Vì muốn vợ con có cuộc sống sung túc nên khi vợ tôi bầu tháng thứ 7 tôi đã chấp nhận đi làm giám sát công trình ở tận biên giới, cách nhà hơn 400km để có thêm thu nhập lo cho con sau này.

    Lương tháng tôi được 35 triệu. Tôi giữ lại 5 triệu chi tiêu, còn lại gửi về cho mẹ. Ngày vợ sinh con tôi cũng chỉ tranh thủ về được có 2 ngày rồi lại đi luôn và nhờ mẹ chăm vợ con hộ. Tôi dặn mẹ kỹ lưỡng: “Mẹ ơi, Hiền mới sinh, sức khỏe yếu. Mỗi tháng con gửi mẹ 20 triệu để mẹ lo cơm nước, bồi dưỡng cho hai mẹ con cô ấy. Còn 10 triệu mẹ cứ giữ lấy mà tiêu hoặc tiết kiệm hộ con.”

    Mẹ tôi gật đầu lia lịa: “Mày cứ yên tâm. Con dâu là con con, cháu nội là cháu tao. Tao không chăm thì ai chăm? Cứ để đấy mẹ lo cho nó béo trắng ra.”. Tôi yên tâm lên đường. Nhưng tôi đã quá ngây thơ.

    Nửa tháng đầu tiên, mọi chuyện có vẻ ổn. Nhưng sau đó tôi bắt đầu thấy lạ. Mỗi lần tôi gọi video về buổi tối để nhìn mặt con, Hiền đều không nghe máy. Cô ấy tắt đi và chỉ nhắn lại những dòng tin ngắn ngủi, lạnh lùng: “Con ngủ rồi, nghe máy con thức.”…”Em mệt, em ngủ trước đây.”…”Mạng lag lắm anh ạ.”…

    Tôi gọi cho mẹ, bà Thoa than thở: “Ôi dào, vợ mày nó sướng quá hóa rồ đấy con ạ. Cơm bưng nước rót tận miệng mà mặt lúc nào cũng sưng sỉa. Nó bảo mày đi xa, nó buồn, nó chẳng thiết nói chuyện.”

    Nghe mẹ nói, cộng với thái độ lạnh nhạt của vợ, tôi bắt đầu sinh nghi. Đàn bà xa chồng, lại mới sinh tâm lý bất ổn, hay là cô ấy có ai khác? Hay cô ấy giấu tôi làm chuyện gì mờ ám, lấy tiền của tôi đưa cho nhà ngoại?

    Cơn ghen và sự nghi ngờ như ngọn lửa âm ỉ đốt cháy tâm can tôi. Ngày thứ Sáu, tôi quyết định không báo trước, bắt xe khách chuyến đêm để về nhà “đánh úp”, xem thực hư vợ tôi đang làm cái gì.

    11 giờ trưa, tôi về đến đầu ngõ. Căn nhà 2 tầng khang trang im lìm. Tôi rón rén mở cổng bằng chìa khóa riêng. Bước vào sân, tôi nghe thấy tiếng tivi mở lớn và tiếng cười nói rôm rả trong phòng khách.
    Qua khe cửa sổ, tôi thấy mẹ tôi và cô em gái (đã lấy chồng nhưng hay về ăn chực) đang ngồi ăn cơm. Trên bàn là mâm cơm thịnh soạn: Gà luộc, canh măng, giò lụa…

    Tôi thở phào. Mẹ ăn uống thế này thì chắc vợ con tôi cũng được chăm sóc tốt. Chắc Hiền đang ngủ hoặc ăn trong phòng. Tôi định đẩy cửa bước vào tạo bất ngờ, nhưng một ý nghĩ thoáng qua khiến tôi dừng lại. Tôi muốn xem vợ tôi đang làm gì khi không có tôi.

    Tôi vòng ra phía sau nhà, nơi có gian bếp cũ và phòng ngủ nhỏ mà mẹ tôi bảo dọn cho Hiền ở cữ “cho kín gió”. Và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi ngừng đập.

    Cánh cửa bếp khép hờ. Trong ánh sáng lờ mờ, ẩm thấp, Hiền đang ngồi co ro trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Cô ấy gầy rộc đi, hai má hóp lại, da xanh như tàu lá chuối. Trên tay Hiền đang bế đứa con gái đỏ hỏn của tôi, con bé đang ngằn ngặt khóc.

    Còn Hiền… cô ấy đang ăn trưa. Không có gà luộc. Không có canh măng. Trước mặt cô ấy là một bát mì tôm úp vội, nước đã nguội ngắt, sợi mì trương phềnh lên. Không có lấy một miếng thịt, không một cọng rau. Hiền vừa dỗ con, vừa và vội miếng mì. Nước mắt cô ấy rơi lã chã xuống bát mì, mặn chát.

    Vừa ăn, cô ấy vừa nấc nghẹn: “Nín đi con… mẹ xin lỗi… mẹ đói quá… mẹ ăn miếng rồi mẹ cho con ti…”. Tôi đứng chết lặng. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, chạy rần rật từ chân lên đỉnh đầu. “20 triệu một tháng”! Tôi gửi 20 triệu để vợ tôi ăn mì tôm trương phềnh thế này sao? Không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.

    RẦM!!!

    Tôi tung chân đạp phăng cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa đập vào tường tạo nên tiếng động kinh hoàng. Hiền giật bắn mình, bát mì trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô ấy ôm chặt con, co rúm người lại vì sợ hãi. Khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy mở to, hoảng loạn tột độ, rồi òa khóc nức nở: “Anh… anh về…?”

    Ở nhà trên, mẹ tôi và cô em gái nghe tiếng động lớn cũng hốt hoảng chạy xuống. Thấy tôi đứng sừng sững giữa nhà với đôi mắt đỏ ngầu, mẹ tôi lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu: “Ơ… thằng Tuấn… mày về bao giờ thế con? Sao không báo mẹ?”

    Tôi không trả lời mẹ. Tôi bước tới, nhìn bát mì vương vãi dưới đất, rồi nhìn người vợ tiều tụy như xác ve. Tôi quay sang nhìn mẹ tôi, giọng gầm lên như thú dữ: “20 triệu một tháng của tôi đâu? Hả???”

    Mẹ tôi run rẩy: “Thì… thì mẹ lo cơm nước… Nhưng vợ mày nó bảo nó ngán cơm, nó thích ăn mì tôm cho lạ miệng… Mẹ chiều nó…”. “Mẹ nói thế mà nghe được à!” – Tôi hét lên, chỉ tay vào mâm cơm thừa đầy ắp thịt cá ở nhà trên. – “Mẹ ăn gà, ăn giò, còn vợ con mới đẻ thì mẹ cho ăn mì tôm không người lái? Mẹ làm thế có được không? Con gái mẹ đi lấy chồng người ta cho ăn như thế mẹ có chịu được không”?

    Hiền lúc này mới dám lên tiếng, giọng yếu ớt: “Anh ơi… không phải em thích ăn mì đâu. Mẹ bảo tiền anh gửi về phải để dành xây lại cái cổng và mua xe cho cô Út. Mẹ bảo em ăn bám, đẻ con gái thì chỉ được ăn thế thôi. Mẹ cấm em nghe điện thoại của anh, mẹ bảo nếu mách lẻo mẹ sẽ đuổi hai mẹ con ra đường…”

    Tôi nghe mà tim như bị ai bóp nát. Hóa ra sự im lặng của vợ tôi là sự cam chịu của một người phụ nữ bị cô lập, bị bạo hành tinh thần ngay trong chính ngôi nhà của chồng.

    Mẹ tôi bắt đầu lu loa: “Ối giời ơi, con tôi đi làm xa về nó nghe lời vợ nó chửi mẹ! Tao nuôi mày khôn lớn để giờ mày đội vợ lên đầu à? Tiền mày tao giữ hộ chứ tao ăn hết của mày à?”

    Tôi không tranh cãi nữa. Sự hiếu thảo mù quáng của tôi đã hại chết vợ con tôi rồi. Tôi lao vào tủ quần áo, vơ vội mấy bộ đồ của Hiền và tã lót của con nhét vào ba lô. Tôi bế thốc vợ và con lên. Hiền sợ hãi:
    – “Anh ơi… đi đâu thế anh?”

    Tôi nhìn thẳng vào mặt mẹ tôi và cô em gái đang đứng trơ mắt ếch: “Mẹ, con là con trai mẹ, con có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ. Nhưng mẹ đã đối xử với vợ con con như kẻ thù, thì đừng trách con bất nghĩa. Từ nay, mỗi tháng con sẽ chỉ gửi đúng 3 triệu tiền ăn cho mẹ như luật định. Còn lại mọi thứ ở đây mẹ tự lo đi.”

    – “Mày… mày dám bỏ nhà đi à? Mày bước ra khỏi cửa là tao từ mặt!” – Mẹ tôi gào lên.

    Tôi quay lưng, giọng lạnh băng: “Con không cần mẹ từ mặt. Chính mẹ đã đẩy con đi.”

    Tôi bế vợ con ra thẳng ngõ, vẫy một chiếc taxi. Trên xe, Hiền vẫn khóc, nhưng lần này cô ấy dựa đầu vào vai tôi. Tôi ôm chặt hai mẹ con, nước mắt tôi cũng rơi xuống. “Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Từ nay, anh sẽ không để ai làm khổ mẹ con em nữa. Dù có phải đi thuê nhà, ăn cháo, anh cũng sẽ tự tay chăm sóc em.”

    Sau ngày hôm đó, tôi xin chuyển công tác về gần nhà, thuê một căn nhà nhỏ. Mỗi lần nhìn vợ tôi hồng hào trở lại, con tôi bụ bẫm, tôi biết mình đã làm đúng. Cú đạp cửa ngày hôm ấy không chỉ phá vỡ cánh cửa gỗ mục, mà còn phá vỡ xiềng xích của những hủ tục và sự nhu nhược trong tôi.

  • Tuổi đại kỵ với cây lưỡi hổ. Trồng 1 cây cũng l;ụi bai..

    Tuổi đại kỵ với cây lưỡi hổ. Trồng 1 cây cũng l;ụi bai..

    Cây lưỡi hổ loại cây thường được trang trí trong nhà nhưng không phải ai cũng có thể biết và hiểu rõ về loại cây này. Vậy ý nghĩa, tác dụng và những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ là gì? Bách hoá XANH mời bạn đọc cùng theo dõi thông tin thú vị ngay sau đây nhé!

    Xem nhanh

    1. Cây lưỡi hổ là gì?

    2. Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    3. Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    • Cây lưỡi hổ trị hen suyễn
    • Cây lưỡi hổ trị bệnh đường tiêu hoá
    • Cây lưỡi hổ giúp giảm căng thẳng, mệt mỏi
    • Cây lưỡi hổ giúp tạo giấc ngủ ngon
    • Cây lưỡi hổ làm giảm dị ứng ở da
    • Cây lưỡi hổ giúp loại bỏ độc tố trong không khí

    4. Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    5. Cây lưỡi hổ hợp mệnh gì? Tuổi gì?

    6. Cách trồng và chăm sóc cây

    • Cách trồng cây lưỡi hổ
    • Cách chăm sóc cây lưỡi hổ

    7. Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Để cuộc sống thêm xanh, và muôn màu thú vị, thì cây xanh luôn là một người bạn không thể thiếu. Cây xanh không chỉ đẹp, mà còn mang lại không khí trong lành. Lưỡi hổ là một trong số đó, góp phần tạo nên môi trường xanh đẹp cho cuộc sống thêm màu sắc.

    1 Cây lưỡi hổ là gì?

    Cây lưỡi hổ là gì?

    Với tên gọi khác cây lưỡi hổ còn được gọi là cây lưỡi cọp và vĩ hổ, tên khoa học của nó Sansevieria trifasciata, thuộc họ Măng tây, có chiều cao từ 50 đến 60cm. Thân hình cây dạng dẹt, mọng nước, nhìn hơi sắc nhọn nguy hiểm nhưng thân lại rất mềm, không làm đứt tay khi ta chạm vào.

    Trên thân cây có 2 màu lá xanh và vàng dọc từ gốc đến ngọn. Cây lưỡi hổ khi ra hoa nở thành từng cụm với nhau, mọc từ phần gốc lên và có quả hình tròn. Không phải ai cũng biết lưỡi hổ là loại cây có nguồn gốc từ vùng nhiệt đới, có tới 70 loài khác nhau như cây lưỡi hổ cọp, hay cây lưỡi hổ Thái, lưỡi hổ xanh…Và phổ biến nhất hiện nay đó là lưỡi hổ thái và lưỡi hổ cọp.

    Cây lưỡi hổ thường được trồng và đặt ở phòng khách

    Cây lưỡi hổ thường được trồng và đặt ở phòng khách – là nơi thể hiện phong cách riêng, nét riêng của gia chủ. Lưỡi hổ thích hợp đặt ngay cạnh kệ tivi ở phòng khách, hay ghế sofa, hoặc ở ngay hai bên lối đi của cửa ra vào, cũng là một cách để xua đuổi những điều không tốt và mang vận may đến gia đình.

    Không gian sẽ thêm màu sắc nếu ta đặt ở cây lưỡi hổ trong phòng ngủ, cây còn có khả năng lấy đi các khí độc như khói thuốc lá các khí oxit nitơ. Rất có lợi cho việc cung cấp thêm oxy cho quá trình hô hấp của con người.

    Trồng cây lưỡi hổ trong phòng tắm vì đây là loại cây ưa thích bóng râm, có thể sống trong phòng thiếu ánh sáng trong một khoảng thời gian lâu. Tuy phòng tắm có độ ẩm cao nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự phát triển tăng trưởng của cây. Không chỉ dễ dàng trồng, lá cây còn có khả năng hút hơi nước, loại bỏ được khí độc hại có trong không khí. Vì vậy, đây là sự lựa chọn lý tưởng cho vị trí đặt cây trong nhà.

    2 Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    Trong phong thuỷ, cây lưỡi hổ có tác dụng tốt trong việc trừ tà, xua đuổi ma quỷ và chống lại những điều không may mắn trong cuộc sống. Lá cây mọc thẳng đứng thể hiện sự quyết đoán, ý chí tiến lên của con người. Với dáng vẻ uy nghi từ thân đến ngọn của cây là biểu tượng cho sự uy quyền, danh gia vọng tộc.

    Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    Hoa lưỡi hổ mang đến vẻ đẹp kiêu sa với ý nghĩ cho phong thuỷ rất lớn. Theo quan niệm của người xưa, những người trồng cây lưỡi hổ nếu chăm sóc cây ra được hoa, thì may mắn trong năm, không chỉ ở cuộc sống mà còn mang đến nhiều thuận lợi trong công việc, tài chính.

    Cây lưỡi hổ mang ý nghĩ cho phong thuỷ rất lớn

    Để phát huy được tác dụng về phong thuỷ, ta nên tìm đặt vị trí phù hợp cho cây. Vị trí tốt sẽ giúp ta có được may mắn, thuận lợi hơn trong công việc và cuộc sống.

    3 Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    Cây lưỡi hổ trị hen suyễn

    Với những người bị hen suyễn, sử dụng gel của cây lưỡi hổ pha với nước nóng, sau đó lấy hơi nước đang bốc lên để các tinh chất chống viêm bám lên niêm mạc mũi, họng sẽ giúp ngăn chặn được cơn suyễn kéo dài và giúp hô hấp thuận lợi hơn.

    Cây lưỡi hổ trị bệnh đường tiêu hoá

    Aloin, aloe-emodin và barbaloin trong lá lưỡi hổ có khả năng giúp dạ dày được cải thiện hiệu quả, kích thích tiêu hoá tốt. Có thể lấy lá cây lưỡi hổ để dùng làm nước ép uống, sẽ trị được chứng trào ngược axit, đầy hơi, khó tiêu, giảm nóng trong người.

    Cây lưỡi hổ giúp giảm căng thẳng, mệt mỏi

    Nhiều người khi làm việc cả ngày tại văn phòng, thường có xu hướng mệt mỏi, căng thẳng. Cây lưỡi hổ sẽ giúp giải tỏa đi áp lực công việc tạo màu sắc mới cũng như cảm giác thư thái.

    Cây lưỡi hổ giúp tạo giấc ngủ ngon

    Khác với những loại cây khác vào ban đêm lưỡi hổ thường nhả khí CO2, ban đêm cây hấp thụ độc tố qua lá và nhả ra oxy tinh khiết, cho môi trường trong lành giúp giấc ngủ ngon và sâu hơn.

    Công dụng của cây lưỡi hổ

    Cây lưỡi hổ làm giảm dị ứng ở da

    Cây lưỡi hổ có tác dụng tương tự như lá của cây nha đam, có tính sát khuẩn và kháng viêm được dùng điều trị một số chứng dị ứng ở da. Khi da bị bỏng, rộp, hoặc cháy nắng thậm chí bị xước do va chạm thì đây chính là phương pháp tự nhiên để có thể sát khuẩn phòng chống hiệu quả.

    Cây lưỡi hổ giúp loại bỏ độc tố trong không khí

    NASA công bố cây lưỡi hổ đã có tác dụng thanh lọc không khí rất tốt, vì cây có khả năng hấp thụ các chất gây ô nhiễm môi trường và 107 độc tố, trong đó có cả các độc tố gây ung thư như nitrogen oxide và formaldehyde.

    Không gian công cộng như các khu văn phòng ở các tòa nhà cao tầng, bệnh viện, hay tại nhà đều có thể trồng cây lưỡi hổ để giúp thanh lọc không khí được trong lành hơn. Việc trồng cây này sẽ giúp thanh lọc không khí, khử khuẩn và giảm dần các triệu chứng như ho, sổ mũi, hắt hơi do khí nhiễm khuẩn gây ra.

    4 Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    Ánh sáng cho cây đây là loại cây ưa nóng và chịu rét rất kém. Cây sẽ phát triển khoẻ mạnh ở trong nhà hay nơi có bóng râm.

    Lưỡi hổ là loại cây không kén đất, có thể sống với mọi loại đất từ đất khô cằn đến đất pha cát, sỏi. Để tăng sự phát triển tốt cho cây ta nên trồng ở đất có độ kiềm cao.

    Cây lưỡi hổ không cần tưới quá nhiều nước vì dễ bị úng nước, cần hạn chế tưới nước và lưu ý đến độ thoát nước của đất.

    5 Cây lưỡi hổ hợp mệnh gì? Tuổi gì?

    Cây lưỡi hổ có màu xanh và viền vàng và đây đều là những gam màu tượng trưng cho mệnh Thổ và mệnh Kim. Vì thế cây lưỡi hổ sẽ giúp cho 2 mệnh này có được vận thế tốt, làm mọi việc thuận lợi và gặt hái được thành công. Khi lựa chọn trồng cây lưỡi hổ trong nhà thì cần chọn kích thước cây phù hợp với không gian và nên đặt cây ở hướng Nam.

    Ngoài ra cây lưỡi hổ theo phong thủy thì sẽ hợp với tuổi Ngọ sinh nhằm các năm: 1942, 1954, 1966, 1978, 1990, 2002, 2014.

    Cây lưỡi hổ hợp người mệnh Thổ, Kim và hợp với tuổi Ngọ

    6Cách trồng và chăm sóc cây

    Cách trồng cây lưỡi hổ

    Cách trồng cây lưỡi hổ từ cây con

    Khi bạn thay chậu cây, bạn hãy tách những cây con ra và trồng vào một chậu nhỏ khác. Loại bỏ bỏ hết phần đất cũ và cắt bỏ những phần rễ khô, hư hỏng. Trồng cây con vào chậu, lấp đất và ấn chặt để cố định cây, tưới nước và chăm sóc cây như bình thường.

    Cách trồng cây lưỡi hổ bằng cách hom lá

    Chọn lá xanh và đẹp, cắt ngang sát gốc lá, chia thành từng khúc 5cm và để lá tự lành sẹo. Chôn các khúc lá xuống chậu sao cho đất lấp 1/2 lá, xịt nước để tạo độ ẩm cho cây phát triển. Để chậu ở nơi có nắng nhẹ và thoáng mát.

    Cách chăm sóc cây lưỡi hổ

    Nên cho cây tiếp xúc với ánh nắng nhẹ nhàng, không quá gắt. Nhiệt độ phù hợp nhất cho sự sinh trưởng của cây là 20-30°C, Không cần tưới nước thường xuyên cho cây lưỡi hổ, chỉ tưới cho đất đủ ẩm. Nếu muốn cây phát triển tốt thì trong thời kỳ sinh trưởng, mỗi tháng bạn cần dùng phân đạm, phân lân, phân kali cho cây.

    7 Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

  • Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn

    Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn

    Đối với những loại thực phẩm này, chúng ta cần đảm bảo khâu chế biến sạch sẽ, ăn chín uống sôi để tiêu diệt các loại ký sinh trùng có hại.

    Các loại ký sinh trùng gây bệnh truyền qua thực phẩm thường gặp là amip, lỵ, giun tròn, giun móc, sán… Khi xâm nhập vào cơ thể con người, chúng có thể gây ra những bệnh như rối loạn tiêu hóa, hội chứng thiếu máu, viêm ruột/dạ dày, viêm đại tràng…

    Hàng tạp hoá

    Để đề phòng ký sinh trùng xâm nhập cơ thể, bạn hãy thận trọng khi ăn những loại thực phẩm dưới đây.

    Lươn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-01

    Môi trường sống của lươn là vùng nước đọng. Ở đây có điều kiện thuận lợi cho các loại ký sinh trùng sinh sôi, phát triển. Do đó, lươn vàng có nguy cơ cao bị nhiễm các loại ký sinh trùng có hại. Vào mùa sinh sản của ký sinh trùng, tỷ lệ nhiễm trùng của lươn có thể lên tới 50%. Tất cả các loài lươn sống trong môi trường bùn lầy, nước đọng đều có nguy cơ bị nhiễm ký sinh, đặc biệt là lươn vàng.

    Lươn vàng là vật chủ trung gian của ít nhất 15 loại ký sinh trùng, trong đó có ấu trùng giun tròn. Khi ấu trùng giun tròn xâm nhập vào cơ thể, chúng có thể phát triển và tấn công lên vùng mắt, gây ảnh hưởng tới thị lực. Ngoài ra, lươn còn có thể nhiễm ấu trùng sán. Loại sinh vật này sinh sôi cực nhanh và có thể tấn công các cơ quan nội tạng, não bộ.

    Vì vậy, hãy đảm bảo luôn rửa sạch và nấu lươn chín kỹ trước khi ăn, tối thiểu phải đun sôi 4-5 phút.

    Ốc
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-02

    Ốc là một loại thực phẩm được nhiều người yêu thích nhưng cũng là “ổ chứa” nhiều loại ký sinh trùng. Nếu không chế biến đúng cách và nấu chín kỹ trước khi ăn, mầm bệnh từ ốc có thể xâm nhập vào cơ thể.

    Hàng tạp hoá

    Đa số các loài ốc đề sinh sống trong môi trường ao hồ, đầm lầy, nơi có nước đọng nên rất dễ nhiễm ký sinh. Trong đó, ấu trùng giun tròn ống Angiostrongylus cantonensis được đánh giá là loại nguy hiểm nhất.

    Một con ốc có thể chứa tới hơn 3.000 ký sinh trùng. Nếu chúng xâm nhập vào cơ thể, người bệnh có thể bị sốt, đau đầu, cứng cổ và gặp nhiều triệu chứng khó chịu khác. Khi Nếu ký sinh trùng xâm nhập lên não, người bệnh có thể bị viêm màng não, mất trí nhớ và nguy hiểm đến tính mạng.

    Vì vậy, khi chế biến ốc, bạn cần ngâm kỹ, rửa sạch và nấu chín để đảm bảo an toàn.

     Thịt trâu, bò sống hoặc tái
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-03

    Thịt trâu, bò là nguồn cung cấp nhiều dưỡng chất quý giá cho cơ thể. Món trâu, bò sống hoặc tái cũng được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, đây là món ăn có khả năng nhiễm ký sinh trùng cao. Thực tế, đã có bệnh nhân nhập việm do nhiễm trùng khi ăn thịt bò, phổ biến nhất là sán dây bò.

    Hàng tạp hoá

    Nang ấu trùng sán dây bò hay xuất hiện ở cơ lưỡi, cơ hoành, cơ tim, cơ mông… của trâu, bò. Loại sinh vật này khi đi vào cơ thể con người sẽ bám vào niêm mạc ruột ở phần trên hỗng tràng và hút dinh dưỡng để tồn tại. Một con sán dây bò trưởng thành có thể dài từ 4-10cm.

    Sán dây bò hút dinh dưỡng từ cơ thể, gây tổn thương ở ruột, làm viêm ruột, rối loạn tiêu hóa… Chúng có thể bò lung tung trong dạ dày gây ra hiện tượng đau bụng, rối loạn tiêu hóa, kém ăn, sụt cân, đau đầu, chóng mặt, thiếu máu… Về lâu dài, chúng sẽ gây ra nguy hiểm đến tính mạng của con người.

    Ếch hoang dã và rắn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-04

    Các loại ếch và rắn hoang dã có thể mang trong mình ký sinh trùng, phổ biến nhất là ấu trùng sán nhái. Loại sinh vật này có thể bám lên thành ruột của con người. Sau khi nở ra, chúng sẽ xâm nhập lên não thông qua quá trình lưu thông máu. Cách tiêu diệt loại ấu trùng này là nấu chín thực phẩm ở nhiệt độ 100 độ C trong ít nhất 2 phút.

    Cá sống
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-05

    Các loại cá đều có khả năng chứa ký sinh trùng, nhất là sán lá gan. Con người sẽ mắc bệnh sán lá gan nếu ăn cá chưa nấu chín.

    Sán lá gan khi đi vào cơ thể sẽ gây ra nhiều biến chứng nghiêm trọng. Loại sán lá gan lớn có thể đi qua thành tá tràng, vào ổ bụng rồi sinh trưởng trong nhu mô gan. Về lâu dài, chúng sẽ tiết ra các chất có hại cho gan, gây áp xe gan. Sán cũng có thể di chuyển đến các bộ phận khác của cơ thể như da, cơ, khớp, vú…

    Sán lá gan nhỏ cũng xâm nhập vào mô gan, để trứng và gây ra tình trạng xơ gan, tắc mật, áp xe gan…

    Tôm, cua sống
    Empty

    Tôm, cua sống cũng là thực phẩm chứa nhiều ký sinh trùng, phổ biến nhất là sán lá phổi. Sau khi xâm nhập vào cơ thể, loại sán này sẽ ký sinh trong phổi và khiến người bệnh ho ra máu.

    Hàng tạp hoá

    Nhiều người thích ăn tôm, cua sống, tôm cua ngâm tương (không nấu chín bằng nhiệt). Trong khi đó, quá trình ngâm tương, giấm, rượu và các thành phần khác hầu như không thể tiêu diệt hoàn toàn các loại ký sinh.

    Củ ấu

    Củ ấu rất giàu  vitamin và khoáng chất, có hương vị thơm ngon khi nấu canh hoặc hầm với xương. Nhưng chúng được trồng nơi ruộng đất, quá trình sinh trưởng dễ nhiễm vi khuẩn trong nước. Cho nên, chúng cần được trụng qua nước sôi khoảng 15 giây để loại bỏ axit oxalic trước khi chế biến.

    Củ mã thầy (hạt dẻ nước)

    Củ mã thầy hay còn gọi là hạt dẻ nước giàu dinh dưỡng, ăn vào có tác dụng bồi bổ sức khỏe, nâng cao sức đề kháng rất tốt.

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

    Chúng nhỏ xinh, giòn và mọng nước, vị ngọt nên được nhiều người ưa thích ăn như một loại trái cây.

    Có thể bạn không biết rằng, củ mã thầy phần lớn được trồng trên ruộng lúa hoặc vùng đất bùn ẩm, nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng dễ bám vào vỏ. Nhiều người nghĩ chỉ cần rửa sạch củ, gặm vỏ ngoài cũng chẳng sao, nhưng làm như vậy rất dễ nuốt phải ấu trùng giun. Cho nên, để ăn loại củ này cần gọt kỹ vỏ trước khi ăn. Có thể mang nấu canh hoặc luộc chín làm salad.

  • Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố

    Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố

    Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 tuổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.

    Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.

    Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:

    “Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”

    Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.

    Nhưng rồi cô tự trấn an.

    Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.


    5 PHÚT TRƯỚC

    Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:

    — “Em sợ à?”

    Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:

    — “Thưa anh… em vẫn còn trinh. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”

    Hoàng đứng khựng lại.

    Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.

    Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
    Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
    Mà giống như… thở phào.

    Lan nhíu mày:

    — “Anh sao vậy?”

    Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:

    — “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”


    5 PHÚT SAU

    Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.

    Lan chết lặng.

    Bên trong không phải đồ cá nhân.
    Không phải quần áo.
    Không phải đồ dùng đàn ông.

    Mà là hàng chục phong bì hồ sơ, mỗi phong bì có in ảnh một cô gái khác nhau. Cùng độ tuổi. Cùng kiểu tóc. Cùng khuôn mặt na ná Lan.

    Trên mỗi phong bì là những dòng chữ ghi:

    “Đã từng quan hệ – loại.”

    “Có bạn trai trước – loại.”

    “Đã sống chung với người yêu – loại.”

    “Không chắc chắn – theo dõi tiếp.”

    Lan thấy… tên mình nằm ở dưới cùng:

    “Lan – 12 tháng quan sát.
    Không có yêu đương.
    Không gần gũi ai.
    Có khả năng phù hợp.

    Cô bật khỏi ghế:

    — “Anh… đây là cái gì?”

    Hoàng đóng vali lại, khóa cạch một cái, rồi nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh:

    — “Anh xin lỗi. Nhưng anh cần một người phụ nữ hoàn toàn chưa từng yêu ai.”
    — “Để làm gì?!” – Lan hét lên.

    Hoàng đáp chậm rãi, từng chữ một:

    — “Để không bị… giống mẹ anh.”

    Lan lùi lại, chân run bần bật.

    Hoàng tiếp tục:

    — “Mẹ anh cưới cha anh khi còn rất trẻ. Không ai biết bà đã có một người đàn ông trước đó. Nhưng năm 40 tuổi, bà phát bệnh… nói có người đàn ông đứng trong phòng gọi mình mỗi đêm. Bà nói: Nếu ngày đó bà không phản bội, người đó đã không theo bà suốt đời.

    Lan nổi da gà.

    Hoàng nói giọng đều đều như đã tin điều đó suốt nhiều năm:

    — “Anh phải chọn người không có mối dây nào với quá khứ. Một người hoàn toàn trống. Một người không có ai… ‘đi theo’. Và em là người đầu tiên đáp đúng tất cả điều kiện.”

    Lan nghẹn họng:

    — “Anh theo dõi tôi một năm chỉ để… chọn tôi làm vật thế thân cho bệnh hoang tưởng của anh?!”

    Hoàng không phủ nhận.

    Anh chỉ bước lại gần, đưa tay như muốn chạm vào mặt Lan:

    — “Anh không muốn làm em đau. Chỉ cần em ở cạnh anh. Để… không ai khác có thể ‘đến lấy em đi’.”

    Lan bật khóc, giật lùi.
    Nhưng đúng lúc đó—


    CÚ TWIST CUỐI CÙNG

    Cánh cửa phòng 806 tự mở.

    Một luồng gió lạnh phả vào.

    Hoàng lập tức đứng chắn trước Lan, tái mét, run như đang đối mặt thứ gì kinh khủng:

    — “Không… Đừng. Tôi đã chọn rồi. Cô ấy chưa từng yêu ai cả, cô ấy không thuộc về anh…”

    Lan hoảng loạn quay đầu.

    Ở khung cửa—
    ánh đèn hành lang chập chờn.

    Không có ai.

    Nhưng Lan thấy rất rõ:

    Bàn tay ai đó đang ôm vai cô.
    Một bàn tay lạnh ngắt.
    Và Hoàng nhìn chằm chằm vào chính bàn tay ấy.

  • Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm

    Cả làng Thọ Vực mấy tuần nay không ngủ nổi. Chỉ trong nửa tháng, ba người con trai của bà Lựu – vốn là gia đình hiền lành nhất xóm – lần lượt ngã bệnh, mỗi người đều ra đi đúng 5 giờ sáng, không lệch một phút.

    Điều kỳ lạ là cả ba trước khi mất đều không sốt, không đau, không dấu hiệu bệnh tật. Chỉ đến tối hôm trước, họ than lạnh sống lưng, răng va lập cập, rồi thiếp đi… và không bao giờ tỉnh lại.

    Cả làng rợn người.

    Nhưng đến đứa cuối cùng, cậu út tên Tân – mới 19 tuổi – thì câu chuyện đẩy lên kinh hoàng.

    Tối đó, Tân vẫn còn ngồi ăn cơm với mẹ. Gần nửa đêm, cậu nói lạnh, xin đi ngủ. 4h40 sáng, bà Lựu giật mình nghe tiếng cửa mở nhẹ. Bà chạy ra thì thấy Tân đang đứng giữa sân, mắt nhắm nghiền, như bị ai đó dắt đi.

    Bà gọi không thưa.

    5h đúng, Tân khụy xuống.

    Khi mọi người lo khâm liệm, chuẩn bị làm tang lễ, thì ông thầy trong họ bỗng hét lớn:

    “Dừng tay! Ngón út của thằng bé… có cái gì đó!”

    Mọi người xô lại.

    Và rồi đứng tim.

    Trên ngón út bàn tay phải của Tân có một sợi chỉ đỏ mảnh như tơ nhện, quấn 7 vòng, siết chặt đến mức thịt bầm tím, nhưng điều khiến ai cũng nổi da gà chính là:

    Ở đầu sợi chỉ là một chiếc nhẫn nhỏ xíu… như nhẫn cưới, nhưng khắc rõ tên “Lựu”.
    Bà Lựu ngã quỵ, úp mặt xuống đất, gào lên:

    “Không… không thể nào… Tôi chưa từng đeo nhẫn này!”

    Ông thầy tái mét, lùi hẳn về phía sau. Giọng run như đánh trống:

    “Đây… đây là ấn chỉ trùng tang. Ai bị buộc chỉ này tức là bị người dưới âm gọi đi làm ‘phu theo’. Mà cái tên khắc trên nhẫn… chính là người đã ký mạng.”

    Mọi người quay sang nhìn bà Lựu, còn chưa hiểu thầy nói gì.

    Thầy nấc lên:

    “Nhẫn này… là nhẫn của người chết non, dùng để tìm người mang họ nhà mình thay mạng.
    Ai ký vào – dù vô tình hay bị ai đó lừa – đều phải trả đủ… ba mạng nam giới!”

    Mặt bà Lựu trắng bệch như tờ giấy. Môi bà run lên như người bị gió độc:

    “Tôi… tôi đâu ký gì… trừ khi…”

    Bà ôm đầu, bật khóc như hóa điên.

    “Trừ khi… cái hôm tôi dựng lại bàn thờ cụ cố… tôi đã nhặt chiếc nhẫn này dưới gốc cau… tưởng là đồ chơi… rồi để lên bát hương…”

    Thầy nhìn bà, giọng nghiêm lại:

    “Chính đêm đó bà đã ‘nhận’ ấn.
    Và ấn phải trả đủ ba mạng đinh trong nhà.”

    Cả họ lặng người.

    Nhưng twist cuối cùng nằm ở điều mà người con trai cả – đã mất 14 ngày trước – để lại trong điện thoại. Khi mở tin nhắn nháp của anh, họ thấy một dòng đáng sợ:

    “Đêm nay có người nắm tay em út. Mẹ, đừng để họ dắt nó đi.”
    Và bên dưới… là một bức ảnh mờ chụp lúc 3 giờ sáng:
    Một bàn tay đàn bà khẳng khiu, móng dài đen sì, đang nắm ngón út của Tân, kéo ra cửa…

  • Bí mật phòng 502 –

    Bí mật phòng 502 –

    Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ đồ ngủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng tắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở chết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.

    Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự dơ bẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rượu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.

    “Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắm. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.

    19:45 – Tại phòng 502.

    Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trảm hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.

    Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh Kiên bận đột xuất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”

    Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô sinh viên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lão già U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.

    20:05.

    Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc xộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi buồn nôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ ngồi trên ghế, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhão nhoét đầy dục vọng: “Bé cưng đến sớm thế? Anh nhớ cái eo nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘phạt’ vì tội làm anh mong cả ngày nay nào.”

    Kiên vừa nói vừa nới lỏng cà vạt, bước nhanh về phía tôi. Anh ta vòng tay ôm lấy cổ tôi từ phía sau, cúi xuống định hôn lên tóc tôi. “Em đổi nước hoa à? Mùi này… quen quen…”. Tôi nhấp một ngụm rượu, giọng lạnh tanh vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch: “Quen chứ. Chai Chanel No.5 này anh mua tặng em kỷ niệm 5 năm ngày cưới mà. Anh quên nhanh thế sao?”

    Cánh tay đang ôm cổ tôi cứng đờ lại như hóa đá. Hơi thở nóng hổi bên tai tôi tắt ngấm. Tôi cảm nhận được nhịp tim của Kiên đập thình thịch vào lưng ghế, không phải vì hưng phấn, mà vì kinh hoàng.

    Tôi chậm rãi đứng dậy, quay người lại, đối diện với chồng. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt Kiên trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Anh ta há hốc mồm, mắt trợn trừng như nhìn thấy ma. “Vợ… Lan… Sao… sao em lại ở đây?” – Kiên lắp bắp, lùi lại phía sau làm đổ cả lọ hoa trang trí. Xoảng!

    Tôi mỉm cười, tiến lại gần anh ta từng bước một. “Sao anh ngạc nhiên thế? Chẳng phải anh hẹn ‘đối tác’ ở đây sao? Em là cổ đông lớn nhất của cuộc đời anh, em đến dự họp không được à?”

    “Anh… anh giải thích… Em hiểu lầm rồi… Đây là… anh bị gài…”“Suỵt!” – Tôi đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng. “Đừng làm mất hứng. Vở kịch hay còn ở phía sau mà.”

    Tôi cầm điều khiển tivi, bấm nút Play. Trên màn hình tivi 55 inch hiện lên đoạn video sắc nét. Không phải phim tình cảm, mà là cảnh Kiên đang ôm ấp cô bồ trước cổng công ty, cảnh anh ta lén lút chuyển tiền mua túi hiệu, và đặc biệt nhất… là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa anh ta và cô bồ hôm qua: “Yên tâm, mụ vợ anh ở nhà ngu lắm, chỉ biết cắm mặt vào bếp thôi. Đợi anh rút hết vốn ở công ty gia đình chuyển sang tên em, rồi anh sẽ đá mụ ấy ra đường.”

    Kiên ngã quỵ xuống sàn. Hóa ra, tôi đã biết tất cả từ lâu. Tôi không ngu ngơ, tôi chỉ đang đợi con mồi béo lên để làm thịt. “Em… em nghe anh nói. Anh chỉ đùa thôi! Anh say rượu nói linh tinh thôi! Vợ ơi tha thứ cho anh!” – Kiên bò đến ôm chân tôi khóc lóc thảm thiết.

    Tôi nhìn xuống gã đàn ông hèn hạ dưới chân mình, lòng không còn chút xót thương. Tôi đá nhẹ chân anh ta ra, rồi lấy từ trong túi xách một tập hồ sơ đặt lên bàn. “Anh muốn tôi tha thứ? Được thôi. Ký vào đây.”

    Kiên vội vàng cầm lên. Đó là Thỏa thuận phân chia tài sản trong hôn nhân và Đơn đồng thuận ly hôn. Theo thỏa thuận, toàn bộ căn nhà, quyền nuôi con và 80% cổ phần công ty sẽ thuộc về tôi. Kiên sẽ ra đi với chiếc xe ô tô cũ và khoản nợ ngân hàng mà anh ta đã lén vay để đầu tư ảo (mà thực chất là bị tôi gài bẫy).

    “Em… em ép anh vào đường cùng sao? Anh không ký! Tài sản này có công của anh!” – Kiên gào lên.

    Tôi nhún vai, cầm điện thoại lên: “Được thôi. Vậy tôi sẽ gửi đoạn video ‘họp đối tác’ này cho Chủ tịch Hội đồng quản trị (bố tôi) và đăng lên group cư dân khu phố nhé? Anh nghĩ xem, một Giám đốc ngoại tình, lại còn âm mưu biển thủ tài sản vợ, liệu còn đất sống ở cái thành phố này không?”

    Ngón tay tôi lơ lửng trên nút “Gửi”. Kiên run lẩy bẩy. Hắn biết bố tôi là người thế nào, và danh dự là thứ duy nhất hắn còn lại để kiếm cơm. “Đừng! Anh ký! Anh ký ngay!”. Kiên run rẩy cầm bút, ký roẹt vào các văn bản. Nước mắt nước mũi hắn tèm lem, trông thảm hại không thể tả.

    Cầm chắc tập hồ sơ trong tay, tôi chỉnh lại váy, mỉm cười mãn nguyện. “Cảm ơn sự hợp tác của anh. À quên, cô bồ của anh…”. Tôi mở cửa phòng, một người phụ nữ bước vào. Không phải cô sinh viên thực tập, mà là vợ của sếp tổng công ty đối thủ – người mà Kiên đang nịnh nọt để xin dự án. Bà ta nhìn Kiên với ánh mắt khinh bỉ. “Hóa ra cậu Kiên đây là người như vậy. Dự án hợp tác hủy bỏ nhé.”

    Hóa ra, tôi đã mời bà ấy đến “uống trà” ở phòng bên cạnh và cho bà ấy xem trực tiếp màn kịch này qua camera giấu kín. Kiên chết lặng, ngồi trơ ra như phỗng đá. Hắn mất vợ, mất con, mất tài sản, và giờ mất luôn cả đường sự nghiệp.

    Tôi bước ra khỏi phòng 502, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài khách sạn thật trong lành. Tôi nhắn tin cho tài xế: “Đón chị. Chúng ta đi ăn mừng. Tự do rồi.” Phía sau lưng, cánh cửa phòng 502 khép lại, nhốt chặt một gã đàn ông cùng sự sụp đổ hoàn toàn của cuộc đời hắn – cái giá phải trả cho sự phản bội chưa bao giờ là rẻ.

    Phụ nữ hiện đại, đánh ghen không cần dùng vũ lực, không cần chửi bới ầm ĩ cho thiên hạ cười chê. Sự trả thù đáng sợ nhất là khi người phụ nữ giữ được cái đầu lạnh, tước đi tất cả những gì mà gã đàn ông bội bạc tự hào nhất: Tiền bạc, Sự nghiệp và Danh dự. Hãy yêu thương bản thân và luôn nắm đằng chuôi trong mọi cuộc chơi.

  • Vợ mất đúng ngày si:nh con, 2 năm sau trong một lần dắt con đi chơi bỗng nhiên con ú ớ gọi: Mẹ, mẹ… Tôi quay đầu nhìn lại thì tr::ời ơi…

    Vợ mất đúng ngày si:nh con, 2 năm sau trong một lần dắt con đi chơi bỗng nhiên con ú ớ gọi: Mẹ, mẹ… Tôi quay đầu nhìn lại thì tr::ời ơi…

    Hai năm. Đó là khoảng thời gian tôi sống như một cái xá;c không hồ n kể từ ngày Ngân tr;út hơi thở cu’;ối cùng trên bàn mổ. Ngày đó là một cơn ác mộng. Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại thông báo Ngân bị băng huy ết, không qua khỏi, chỉ cứu được con. Tôi gục ngã ngay tại hành lang bệnh viện lạnh lẽo, tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh hòa lẫn với tiếng gào thét tuyệt vọng của tôi. Đám tang diễn ra vội vã, gia đình bên ngoại của Ngân – những người vốn dĩ phản đối cuộc hôn nhân của chúng tôi kịch liệt – đã đến mang thi thể cô ấy đi hỏa táng ngay lập tức. Họ cấm tôi bén mảng đến, nói rằng tôi là kẻ đã hại chết con gái họ. Tôi chỉ còn lại bé Bon, giọt máu duy nhất Ngân để lại.

    2 năm qua tôi một mình nuôi con và chưa khi nào thôi nhắc về mẹ trước mặt con. Chính vì vậy lần đầu tiên con cất tiếng nói chính là tiếng gọi mẹ khi con cầm tấm ảnh của Ngân trên tay.

    Hôm nay là sinh nhật tròn 2 tuổi của Bon. Tôi nén nỗi đau, đưa con đi trung tâm thương mại để mua cho thằng bé một bộ đồ chơi mới. Trung tâm thương mại sầm uất, người qua kẻ lại tấp nập. Đang đẩy xe nôi đi dạo, bỗng nhiên bé Bon nhoài người ra, tay chỉ trỏ liên hồi về phía trước, miệng ú ớ gọi: “Mẹ… Mẹ… ơ… Mẹ!”

    Tôi giật mình. Tim tôi thắt lại. “Bon à, mẹ ở trên trời mà con…”. Nhưng thằng bé giãy nảy lên, chực khóc, tay vẫn chỉ quyết liệt về phía thang cuốn đi xuống. Tôi tò mò nhìn theo hướng tay con. Và giây phút đó, cả thế giới quanh tôi như sụp đổ. Ở phía thang cuốn đối diện, một người phụ nữ đang đứng, tay cầm chiếc túi xách Hermès đắt tiền. Mái tóc dài uốn lượn, dáng người thanh mảnh, và đặc biệt là nốt ruồi son nhỏ xíu ngay dưới đuôi mắt trái. Không thể nhầm được. Đó là Ngân!

    Dù cô ấy trang điểm sắc sảo hơn, khoác lên mình bộ đồ hiệu xa xỉ khác hẳn vẻ giản dị ngày xưa, nhưng ánh mắt ấy, nụ cười ấy… chính là vợ tôi. Người vợ mà tôi đã thờ cúng suốt 2 năm qua! Máu trong người tôi sôi lên. Tôi bế xốc bé Bon, lao như điên về phía thang cuốn, bất chấp va phải bao nhiêu người. “Ngân! Ngân ơi!” – Tôi gào lên.

    Người phụ nữ ấy quay lại. Ánh mắt chạm nhau. Trong một tích tắc, tôi thấy đồng tử cô ấy giãn ra, một sự hoảng hốt thoáng qua. Nhưng ngay lập tức, vẻ mặt cô ấy trở nên lạnh băng, xa lạ. Tôi chạy đến nơi, nắm chặt lấy cổ tay cô ấy: “Ngân! Em còn sống? Tại sao? Tại sao em bỏ anh và con? Mọi người nói em chết rồi mà?”

    Bé Bon trên tay tôi cũng vươn tay đòi bế: “Mẹ…” Nhưng người phụ nữ ấy hất mạnh tay tôi ra. Cô ấy nhìn tôi như nhìn một kẻ điên: “Anh làm cái gì vậy? Buông tôi ra! Tôi không quen anh.” “Em nói dối! Em là Ngân! Nốt ruồi này, vết sẹo nhỏ ở cổ tay này… Em đừng hòng lừ;a anh!”

    Đúng lúc đó, hai gã vệ sĩ to lớn từ đâu xuất hiện, kẹp chặt lấy tay tôi, đẩy tôi ngã dúi dụi xuống sàn. Một người đàn ông lịch lãm, trạc 40 tuổi, bước đến bên cạnh cô ấy, vòng tay ôm eo: “Có chuyện gì vậy em yêu?”. Cô ấy nép vào người đàn ông kia, giọng run rẩy nhưng dứt khoát: “Em không biết. Tự nhiên gã điên này lao vào nhận vợ, nhận mẹ. Chúng ta đi thôi anh, em sợ.”

    Họ quay lưng bước đi, để mặc tôi ngồi bệt giữa sàn nhà lạnh ngắt, bé Bon khóc thét lên vì sợ hãi. Tôi trơ mắt nhìn “vợ mình” bước lên một chiếc xe sang trọng rồi biến mất hút.

    Tôi không tin mình nhìn nhầm. Bản năng người chồng mách bảo đó chính là Ngân. Đêm đó, sau khi dỗ Bon ngủ, tôi lục tung lại toàn bộ giấy tờ liên quan đến cái chết của Ngân. Giấy chứng tử, biên lai hỏa táng… tất cả đều có chữ ký của một bác sĩ tên là Hùng – trưởng khoa sản lúc bấy giờ.

    Tôi nhớ lại ngày đó, gia đình bên ngoại đã mang Ngân đi rất nhanh, quan tài được đóng kín mít, tôi không hề được nhìn mặt vợ lần cuối. Tôi thuê một thám tử tư – bạn thân hồi đại học của tôi – để điều tra về bác sĩ Hùng và gia thế thực sự của nhà Ngân. Trước đây, Ngân chỉ nói bố mẹ cô buôn bán nhỏ ở quê, nhưng hôm nay nhìn phong thái của cô ấy, tôi biết mình đã bị lừa.

    Ba ngày sau, kết quả trả về khiến tôi lạnh gáy. Thứ nhất, bác sĩ Hùng đã nghỉ việc ngay sau ca mổ của vợ tôi và hiện đang định cư tại Canada với khối tài sản khổng lồ không rõ nguồn gốc. Thứ hai, không có hồ sơ hỏa táng nào tên là “Nguyễn Thị Ngân” vào ngày hôm đó tại đài hóa thân hoàn vũ. Và thứ ba, người phụ nữ tôi gặp ở trung tâm thương mại tên là “Tiểu thư Thiên Kim” – con gái rượu của một tập đoàn bất động sản nghìn tỷ, người vừa trở về từ Mỹ sau 2 năm “điều trị bệnh”.

    Sự thật dần hé lộ một cách tàn khốc.

    Ngân không phải con nhà nghèo. Cô ấy là tiểu thư cành vàng lá ngọc, bỏ nhà theo tôi vì tình yêu. Khi cô ấy sinh khó, gia đình cô ấy đã can thiệp. Họ mua chuộc bác sĩ, dàn cảnh cô ấy chết trên bàn mổ để bắt cô ấy về, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ với gã chồng nghèo hèn là tôi. Có lẽ họ đã dùng biện pháp y học nào đó khiến cô ấy mất trí nhớ, hoặc ép buộc cô ấy phải quên đi quá khứ.

    Tôi không thể để yên chuyện này. Tôi cầm tấm ảnh cưới và giấy khai sinh của Bon, xông thẳng đến biệt thự của tập đoàn kia. Tất nhiên, bảo vệ chặn tôi lại. Tôi đứng trước cổng sắt dưới trời mưa tầm tã, gào thét tên Ngân, giơ cao tấm ảnh cưới của hai đứa.

    “Ngân ơi! Em có nhớ Bon không? Con đang đợi em về! Em không chết, tại sao em không về với con?”

    Tôi đứng đó 3 tiếng đồng hồ, ướt sũng, khản đặc giọng. Cuối cùng, cánh cổng sắt nặng nề cũng mở ra. Người phụ nữ ấy – Thiên Kim – bước ra, che ô. Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt không còn lạnh lùng mà đầy sự giằng xé, đau đớn.

    “Anh về đi. Đừng làm loạn nữa.” – Cô ấy nói, giọng lạc đi.

    “Ngân, anh biết là em. Dù em tên là Thiên Kim hay gì đi nữa. Hãy nhìn Bon đi, nó giống em như đúc.” – Tôi đưa điện thoại có hình con cho cô ấy xem.

    Bàn tay cầm ô của cô ấy run lên bần bật. Cô ấy đưa tay chạm vào màn hình điện thoại, nước mắt lăn dài trên má. Hóa ra, cô ấy không hề mất trí nhớ.

    “Anh Hùng…” – Cô ấy nấc lên. “Em xin lỗi… Em không còn cách nào khác.”

    Ngày đó, cô ấy thực sự bị băng huyết nguy kịch. Bố mẹ cô ấy xuất hiện, đưa ra điều kiện với bác sĩ: Phải cứu sống cô ấy bằng mọi giá và đưa đi Mỹ điều trị ngay lập tức, đồng thời làm giả cái chết để tôi từ bỏ hy vọng. Khi tỉnh lại ở Mỹ, cô ấy bị giam lỏng, bị dọ;a n;ạt rằng nếu tìm về, bố mẹ cô ấy sẽ khiến tôi và con “biếnmất” khỏi thế giới này theo đúng nghĩa đen. Người đàn ông ở trung tâm thương mại là chồng sắp cưới trong một cuộc hônnhân chính trị để c;ứu tập đoàn đang gặp khó khăn.

    “Em tưởng anh và con đã quên em rồi… Em chỉ dám đứng nhìn từ xa… Hôm ở trung tâm thương mại, em đã định chạy lại ôm con, nhưng camera của bố em ở khắp nơi…” – Ngân khóc nấc lên. Tôi lao qua hàng rào bảo vệ, ôm chầm lấy vợ. “Anh không cần biết họ giàu có cỡ nào, quyền lực ra sao. Anh chỉ biết em là vợ anh, là mẹ của Bon. Chúng ta sẽ báo công an, sẽ kiện, sẽ làm tất cả mọi thứ. Anh không sợ ch;ết, anh chỉ sợ con mất mẹ lần nữa.”

    Đúng lúc đó, còi xe cảnh sát vang lên. Không phải do bố vợ tôi gọi, mà là do thám tử của tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng giả mạo hồ sơ bệnh án và bắt cóc người cho cơ quan điều tra từ trước. Cánh cổng biệt thự mở toang. Một vụ bê bối chấn động giới thượng lưu nổ ra.

    Một năm sau. Chúng tôi không sống trong biệt thự, cũng không giàu có nứt đố đổ vách. Ngân từ bỏ quyền thừa kế, chúng tôi mở một tiệm hoa nhỏ ở ngoại ô. Dù gia đình bên ngoại vẫn chưa tha thứ, và cuộc sống còn nhiều khó khăn do sự chèn ép của thế lực cũ, nhưng mỗi tối, nhìn Bon rúc vào lòng mẹ ngủ ngon lành, tôi biết mình đã chiến thắng.

    Người ch;ết có thể sống lại, nhưng tình yêu nếu đã ch;ết thì không bao giờ hồi sinh. May mắn thay, tình yêu của chúng tôi chưa bao giờ ch;ết, nó chỉ bị chôn vùi tạm thời dưới lớp bụi của đồng tiền và quyền lực mà thôi.