Blog

  • Anh phụ hồ yêu cô gái qu;á;n h;;á;t, tuần nào cũng ghé thăm. Anh gom đủ 200 triệu chuộc cô về làm vợ, ai ngờ đến đúng ngày cưới thì xả;y ra chuy ện…

    Anh phụ hồ yêu cô gái qu;á;n h;;á;t, tuần nào cũng ghé thăm. Anh gom đủ 200 triệu chuộc cô về làm vợ, ai ngờ đến đúng ngày cưới thì xả;y ra chuy ện…

    Quán karaoke nằm nép mình bên con đường quốc lộ, nơi những người đàn ông lao động nghèo thường tụ tập sau giờ tan ca để giải sầu. Hôm đó, anh Tùng – thợ phụ hồ hơn 30 tuổi, chưa vợ – lần đầu bị mấy ông bạn rủ vào “tay vịn”. Anh ngượng ngùng, lóng ngóng như gà mắc tóc khi cô gái tên Nhung bước vào phòng, giọng trong veo cất lên một bài hát cũ.

    Không giống những cô gái anh từng gặp, Nhung có đôi mắt buồn. Khi những người đàn ông khác cụng ly, đùa cợt, Tùng chỉ lặng lẽ nhìn cô. Tối đó, anh chẳng say rượu… mà say ánh mắt ấy.

    Từ hôm ấy, cứ cuối tuần, anh lại tìm cớ ghé quán, ngồi đúng phòng đó, chỉ để được gặp Nhung. Họ nói chuyện nhiều hơn. Anh kể mình là phụ hồ, đang ráng dành dụm mua căn phòng trọ để sau này có mái ấm. Còn cô chỉ cười nhẹ, chẳng nói nhiều về bản thân — chỉ nói một câu mà anh nhớ mãi: “Em cũng ước có một mái nhà bình yên.”

    Một ngày, khi anh ngập ngừng nói:
    – Nếu em muốn… anh có thể chuộc em về, cưới em làm vợ thật sự.
    Nhung nhìn anh rất lâu, nước mắt rưng rưng:
    – Có người từng nói với em câu này… nhưng anh là người đầu tiên khiến em tin được.

    Từ hôm đó, Tùng làm quần quật, gần như không nghỉ. Anh gom từng đồng công nhật, bớt ăn sáng, bớt hút thuốc. Sau 8 tháng, anh có đúng 200 triệu – số tiền mà Nhung bảo đủ để “chuộc hợp đồng” với quán. Anh ôm xấp tiền, lòng lâng lâng hạnh phúc như người sắp mở ra cánh cửa mới của cuộc đời.

    Ngày anh đến đón Nhung rời quán, cô cười thật tươi. Anh nghĩ mình là người đàn ông may mắn nhất thế gian.

    Đám cưới được lên lịch vào cuối tuần sau. Tùng thuê nhà, mượn bàn ghế, mua váy cưới… Mọi người trong xóm trọ đều biết, ai cũng chúc mừng. Anh Tùng – thằng phụ hồ quanh năm dãi nắng – cuối cùng cũng có cô vợ trẻ xinh đẹp.

    Thế nhưng sáng hôm đám cưới, điện thoại anh đổ chuông liên tục, nhưng đầu dây bên kia im lặng. Anh chạy khắp nơi, gọi cho Nhung, gọi cả cho người trong quán karaoke… Không ai biết cô ở đâu. Cả chiếc vali nhỏ mà cô mang theo hôm rời quán cũng biến mất.

    Giữa tiếng nhạc cưới vang lên, chú rể mặc vest cũ ngồi bệt ngoài sân, mặt trắng bệch. Mọi người xì xào. Anh chỉ lặp đi lặp lại một câu:
    – Cô ấy nói… muốn có mái nhà bình yên mà…

    200 triệu dành dụm cả một đời. Một đám cưới không có cô dâu. Một giấc mơ tình yêu tan như bọt nước.

    Tối hôm đó, Tùng ngồi một mình bên căn phòng trọ, nhìn chiếc váy cưới trắng treo trên tường. Anh cười như một kẻ say. Không phải say rượu… mà say vì lần đầu trong đời, anh tin vào một lời hứa.

    Mấy tháng sau, người ta không còn thấy anh Tùng cười nữa. Căn phòng trọ ngày xưa chật kín tiếng cười chuẩn bị đám cưới giờ chỉ còn lặng ngắt. Anh vẫn đi làm đều, vẫn vác bao xi măng, gánh gạch như trước, nhưng ánh mắt đã trầm lại, già đi mấy tuổi.

    Đám bạn rủ đi hát karaoke, anh lắc đầu. Từ sau hôm đó, anh chưa một lần bước chân vào chỗ cũ nữa.

    Một chiều mưa, khi anh vừa tan ca về, có một cô gái ngồi nép bên hiên trọ. Mái tóc rối bù, áo khoác sờn bạc — là Nhung. Cô gầy rộc đi, ánh mắt chẳng còn lấp lánh như ngày xưa. Vừa thấy anh, cô bật khóc.

    – Em xin lỗi… – cô nghẹn ngào – Người ta đưa em đi tỉnh khác… em không thoát được. Em tưởng em có thể đổi đời, nhưng rốt cuộc chỉ là một món hàng.

    Tùng đứng im, mưa nặng hạt quất vào mặt lạnh buốt. Anh từng tưởng tượng rất nhiều cảnh gặp lại, nhưng không phải thế này.

    – 200 triệu đó… – anh nói khẽ – là cả đời dành dụm của anh. Anh không trách… nhưng anh không còn đủ lòng tin nữa.

    Nhung cúi gằm mặt, đôi vai run lên. Cô không xin anh tha thứ, chỉ nhẹ nhàng đặt một chiếc phong bì xuống đất, trong đó là số tiền còn lại mà cô đã lén giữ lại khi trốn thoát.

    – Em không còn gì… chỉ còn một chút này để trả anh. Anh đừng nhớ đến em nữa.

    Cô bỏ đi, bóng dáng nhỏ thó khuất dần trong màn mưa.

    Tùng đứng nhìn chiếc phong bì nằm lặng trên nền xi măng ướt. Anh không nhặt lên. Bởi anh hiểu, có những vết thương không phải vì tiền mà là vì niềm tin bị đánh cắp.

    Hôm sau, anh xin theo đội công trình lên tỉnh xa làm việc. Anh bảo với mấy người bạn:
    – Ở đây, anh không còn gì để chờ nữa.

    Và thế là, người đàn ông phụ hồ năm nào gom góp từng đồng để cưới vợ… giờ học cách bắt đầu lại, một mình.

  • Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò: — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ và ng.

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò: — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ và ng.

    Nhà ông Chín nằm ở cuối xóm Ba Đình, sát bìa rừng già. Cái nền đất ấy vốn đã lâu năm, rêu phong, ẩm thấp, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa nắng lại nứt nẻ. Ông cụ đã ở trong căn nhà gỗ tềnh toàng ấy hơn ba mươi năm, nay gom góp được ít tiền, lại có mấy đứa con gửi tiền về, nên quyết định phá nhà cũ xây nhà mới cho “đàng hoàng một tí”.

    Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa, đất còn mềm nhũn. Mấy người thợ trong xóm đến phụ đào móng. Mới được hơn một buổi, cuốc xẻng lút xuống sâu thì bất ngờ vấp phải thứ gì đó cứng, nhưng không phải đá. Một người thợ hét lên:

    — Ủa, có cái gì lạ lắm ông Chín ơi!

    Ông Chín chống gậy lại gần, gương mặt nhăn nheo ánh lên sự tò mò:

    — Đào lên coi! Biết đâu hồi xưa người ta chôn cái hũ vàng.

    Lời vừa dứt, xung quanh đã râm ran tiếng bàn tán. Đất được bới thêm, bùn nhão tràn ra hai bên, và rồi… một góc cạnh bằng gỗ sẫm màu lộ ra.

    Ai nấy đều ngừng thở.

    Thêm vài nhát cuốc, toàn bộ vật thể được phơi bày.

    Đó là một cỗ quan tài.

    Không phải loại thường thấy trong xóm, mà là thứ gỗ cổ, đen bóng, dày cả gang tay, mặt trên khắc những hoa văn kỳ lạ như rồng phượng xen lẫn các đường cong xoắn lấy nhau. Nhìn qua đã thấy lạnh gáy.

    Người thợ tên Tư nuốt nước bọt:

    — Sao dưới đất nhà ông lại có cái… cái này?

    Ông Chín vẫn bình thản, mắt sáng lên vì lòng tham:

    — Hồi xưa vùng này chiến tranh loạn lạc, người giàu hay chôn của lắm. Quan tài kiểu này chắc chắn có đồ quý trong đó.

    — Nhưng mà… mở ra e là thất đức.
    Một thợ khác lên tiếng.

    Ông Chín gạt đi, quắc mắt:

    — Đất nhà tui, thứ chi nằm dưới cũng là của tui. Mấy chú sợ thì tránh ra, để tui làm.

    Ông tự mình bước xuống hố, lấy con búa to để bên cạnh, định đập nắp quan tài. Nhưng khi chiếc búa vừa chạm vào, một tiếng “cốp” vang lên sắc lạnh đến gai người. Cả đám rùng mình. Rõ ràng cỗ quan tài này cứng đến khó tin.

    Một cơn gió lạnh quét qua dù trời đang nắng nhẹ.

    Cả xóm hiếu kỳ kéo đến xem. Một bác lớn tuổi lắc đầu:

    — Quan tài chôn sâu mà gỗ còn mới vậy, chẳng lành đâu nghen Chín. Người ta nói mấy quan tài này thuộc về dòng họ quyền quý xưa, có bùa trấn. Đụng vô dễ gặp chuyện lắm.

    — Bùa với ngải gì! Vàng thì chỉ có một!
    Ông Chín hậm hực, càng muốn mở bằng được.

    Ông lấy xà beng, gõ mạnh một góc. Tiếng gỗ vang lên trầm đục. Đám đông im phăng phắc. Rồi một tiếng “rắc” nhỏ vang lên — kẽ nắp tách ra một đường bằng lưỡi dao.

    Ông Chín thở phào, nói trong sự hưng phấn:

    — Được rồi! Mở nắp!

    Hai thanh niên lực lưỡng trèo xuống giúp ông. Vừa nhích nắp quan tài lên, một luồng khí lạnh phả ra, mùi ngai ngái, ẩm mốc trộn lẫn thứ gì đó tanh nhẹ.

    Mọi người dạt ra.

    Nắp quan tài bật lên hoàn toàn.

    Và rồi… họ nhìn thấy nó.

    Bên trong không phải bộ xương khô như họ tưởng. Là một xác người phụ nữ mặc áo gấm đỏ, mặt vẫn nguyên vẹn như đang ngủ. Da không mục nát mà trắng bệch, mái tóc dài đen nhánh trải khắp đáy quan tài. Ở giữa hai tay nàng là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

    Không ai nói nổi một lời.

    Ông Chín tim đập liên hồi, nhưng tham vọng lấn át nỗi sợ. Ông thò tay định cầm chiếc hộp.

    Đúng lúc đó, mắt của người đàn bà… hé mở.

    Chỉ một khe nhỏ. Nhưng đủ để tất cả rụng rời.

    — Trời đất ơi! Nó mở mắt! — ai đó hét lên.

    Mấy người nhảy khỏi hố đất, chạy tán loạn. Chỉ còn mình ông Chín đứng ngây ra, chân run bần bật.

    Đôi mắt ấy trắng dã, không có đồng tử, nhìn lên nắp quan tài như muốn thoát ra.

    Mặt đất bỗng rung nhẹ.

    Đèn trước nhà chớp tắt.

    Không khí đặc quánh lại.

    Một giọng nói không phải tiếng người, giống hơi thở, giống tiếng gió rít, thì thầm ngay sau lưng ông:

    — Trả… lại…

    Ông Chín giật mình quay phắt, nhưng không thấy ai. Khi nhìn xuống quan tài, đôi mắt trắng dã đã mở to, nhìn thẳng vào ông.

    Bất chợt, tay của người đàn bà giật một cái.

    Rồi một cái nữa.

    Rồi… nắm chặt lấy cổ tay ông Chín.

    Ông thét lên kinh hoàng, cố giật tay ra nhưng lực giữ mạnh đến không tưởng. Từ dưới quan tài, gương mặt người đàn bà như nở căng, hai gò má kéo giật sang hai bên, miệng từ từ mở ra một cách dị dạng, rộng hơn cả mức bình thường.

    Tiếng gió gào bên tai ông:

    — Trả lại những gì không thuộc về ngươi…

    Đám xóm chạy lại nghe tiếng kêu, lao xuống kéo ông Chín lên. Nhưng dù mấy người đực rựa cùng cố, cánh tay ấy như bị một thứ vô hình hút chặt xuống.

    Cuối cùng, một tiếng “bụp” như xé thịt vang lên — ông Chín được kéo lên khỏi hố.

    Còn bàn tay trái của ông…
    không còn nữa.

    Máu tuôn xối xả. Ông ngất lịm.

    Quan tài bỗng đóng sập lại như có ai từ bên trong đẩy mạnh.


    Ông Chín được đưa đi bệnh viện, sống sót nhưng kiệt sức, mê man suốt ba ngày. Khi tỉnh dậy, ông lảm nhảm liên tục:

    — Bà ấy… bà ấy kêu tui trả lại… Tui không có lấy gì hết… Bà tha cho tui…

    Cả xóm hoảng sợ, lập bàn thờ tạm và mời thầy pháp về. Vị thầy, khoảng hơn bảy mươi tuổi, nhìn quan tài chỉ một giây đã tái mặt:

    — Đây là loại huyệt phong thủy cực hiếm. Người phụ nữ này là “người được phong ấn”, không phải người thường. Cổ quan tài này có bùa trấn yểm từ trăm năm trước. Ai mở ra sẽ giải phong ấn.

    — Giải phong ấn là sao thầy?
    Một người hỏi, run rẩy.

    Thầy pháp thở dài:

    — Nghĩa là thứ bị trấn… đã được thả ra.

    Cả xóm im phăng phắc.

    — Có cách nào đóng lại không thầy?

    — Có. Nhưng phải trả lại món đồ của bà ấy. Trong quan tài có một chiếc hộp, ai đã chạm vào?

    Mọi ánh mắt dồn về phía ông Chín — người đã thò tay vào, dù chưa cầm được hộp.

    Người thầy lắc đầu:

    — Ông ấy không giữ, nhưng sự tham lam đã khiến phong ấn mở. Giờ phải trả lễ gấp, xin lỗi long mạch và cầu cho linh hồn ấy yên ổn trở lại. Nếu không…
    Ông nhìn xuống đất, giọng trầm xuống.
    — Những chuyện khác còn tệ hơn nhiều.

    Nghe mà ai cũng rụng rời.


    Đêm đó, khi cả xóm tập trung trước nhà ông Chín để làm lễ, thì một sự việc xảy ra.

    Quan tài… tự mở.

    Không ai dám đến gần.

    Một vệt nước đen từ trong tràn ra, như máu loãng nhưng có mùi tanh ngái. Từ bên trong, tóc đen bắt đầu trườn ra như những con rắn, bò dần lên miệng hố.

    Người thầy pháp lập tức ném nén hương vào, miệng đọc chú. Tóc rụt lại, quan tài rung lên dữ dội như có ai bên trong đập mạnh.

    Thầy quát:

    — Nhanh! Đóng quan tài lại!

    Bốn năm người đàn ông dồn lực đẩy nắp xuống. Khi nắp vừa khít, “thầy đặt bùa trấn lên, đọc chú liên tục”. Mãi hơn mười phút sau, quan tài mới chịu yên.

    Mọi người mệt lả.

    Thầy pháp quay sang ông Chín, đang ôm cánh tay cụt run không ngừng.

    — Ông đã đánh thức linh hồn bị phong ấn. Nhưng may là chưa hoàn toàn. Từ giờ trở đi, đừng bao giờ động tới thứ gì không thuộc về mình. Nếu quan tài đó lại mở thêm lần nữa… tôi không chắc sẽ giữ được linh hồn bà ấy không qu;ật c ả x óm.

    Ông Chín khóc như đứa trẻ.


    Sau buổi đó, quan tài được lấp đất lại thật sâu, phủ bùa khắp mặt đất. Không ai dám bén mảng quanh khu vực ấy nữa, kể cả ban ngày. Nhà mới của ông Chín bỏ dở, ông chọn chuyển đi nơi khác sống với các con.

    Nhưng có một điều người ta truyền tai nhau:

    Mỗi khi trời sắp mưa, ở khu đất ấy…
    lại nghe tiếng gõ nhẹ từ dưới lòng đất.
    Ba tiếng, đều đặn.

    Như thể ai đó đang cố dậy.

    Và đợi ngày được mở ra lần nữa.

  • Đang hạnh phúc chồng đòi lydị, nửa năm sau đưa con về nhà nội, tôi ‘kh:óc ng:ất’ khi thấy

    Đang hạnh phúc chồng đòi lydị, nửa năm sau đưa con về nhà nội, tôi ‘kh:óc ng:ất’ khi thấy

    Ngày anh đưa đơn l;y d ị, tôi đứng ch;ế;t lặ;ng như vừa bị ai rút hết máu khỏi cơ thể.

    Mới tối hôm trước anh còn ôm tôi và con vào lòng, nói rằng: “Gia đình mình mãi mãi bên nhau.”
    Vậy mà sáng hôm sau, người đàn ông ấy lạnh lùng đặt lá đơn lên bàn, ánh mắt xa xăm đến đáng sợ:

    – Anh muốn ly hôn. Chúng ta… không hợp nữa.

    Không hợp? Sau 7 năm hôn nhân, sau bao sóng gió cùng nhau vượt qua, anh nói không hợp?

    Tôi gào khóc, van xin, thậm chí tức giận đập nát chiếc cốc trên bàn. Nhưng anh không đổi ý. Mẹ chồng gọi điện bảo tôi cứ ký đi, con cái để tôi nuôi, mọi tài sản anh để lại hết.

    Càng như thế tôi càng ho;ang ma;ng:
    Một người đàn ông tử tế như anh, sao bỗng dưng đòi bỏ vợ bỏ con, rồi còn để lại tất cả?

    Nhưng cuối cùng, tôi ký.
    Vì anh kiên quyết. Vì tôi mệt. Vì tôi nghĩ, nếu người ta đã quyết rời đi, giữ lại chỉ càng đau.

    Ly hôn xong, anh dọn ra ngoài, cắt liên lạc. Một lần duy nhất anh nhắn tin: “Em cứ sống tốt, đừng tìm anh.”
    Tôi run rẩy hỏi: “Tại sao?”, nhưng anh không trả lời nữa.


    Nửa năm trôi qua.

    Tôi gầy đi gần chục ký. Con thì đêm nào cũng hỏi: “Sao bố không về nhà nữa mẹ?”
    Tôi chẳng biết phải nói sao, chỉ ôm con vào lòng, nước mắt tràn ra nóng hổi.

    Một buổi sáng, tôi quyết định đưa con về nhà nội chơi cho khuây khỏa.

    Tôi mua ít trái cây, dẫn con đi. Hai mẹ con đứng trước cổng nhà chồng, tôi bất ngờ thấy cửa mở nhưng nhà im phăng phắc.
    Trong lòng tôi nhói lên một cảm giác kỳ lạ – như bất an, như lo sợ, nhưng không gọi thành tên được.

    – Mẹ ơi, sao có nhiều xe máy đứng trước nhà bà thế? – Con trai tug tug tay tôi.

    Tôi dừng lại. Đúng là có nhiều xe lạ.

    Tôi bước nhanh hơn. Khi chạm tay vào cánh cửa gỗ, tôi thấy tiếng ai đó nghèn nghẹn trong nhà:

    – Tội nghiệp thằng Đức… số nó khổ…

    Tim tôi đập thình thịch. Đức – chồng tôi.

    Tôi bước vào.

    Và tôi khụy xuống.

    Trước mắt tôi là phòng khách phủ kín màu đen trắng. Khói hương nghi ngút.
    Giữa gian nhà là một bàn thờ lớn, nơi đặt di ảnh của anh – chồng tôi – người đàn ông vừa ly dị tôi 6 tháng trước.

    Tôi hét lên:

    – KHÔNG!!! Không phải anh ấy!!!

    Hàng xóm quay lại nhìn tôi, người thân nhà chồng chạy đến. Mẹ chồng lao ra, ôm tôi bật khó c nức nở:

    – Con ơi… là tại nó… nó sợ liên lụy đến mẹ con con…

    Tôi run rẩy, nước mắt nhòe hết cả tầm nhìn:

    – Tại sao mẹ không nói? Tại sao…?

    Mẹ chồng nghẹn lại, gần như không thở được:

    – Nó bị ungthư gi ai đo ạn cu ối… phát hiện đã muộn. Bác sĩ nói chỉ được vài tháng. Nó bắt mẹ hứa… không nói gì với con, sợ con đau, sợ con khổ vì nhìn nó chết dần…
    Nó mới quyết đòi lyhôn… để con còn cơ hội sống tốt hơn…

    Tôi như bị ai đó tát mạnh vào tim.

    Chồng tôi… người tôi từng nghĩ thay lòng đổi dạ… hóa ra đã sống nửa năm cuối đời trong đau đớn, cô độc… chỉ để tôi được vui?

    Tôi ngã quỵ trước bàn thờ.

    – Anh ơi… sao anh dại thế… sao anh bỏ mẹ con em…?

    Tôi khóc đến ngh;ẹt thở. Con trai nhìn thấy ảnh bố cũng òa lên, chạy đến ôm tôi:

    – Mẹ ơi… sao bố ngủ trong tấm hình vậy mẹ…?

    Tôi ôm con, trái tim như bị ai bóp chặt.


    Lúc mọi người dìu tôi ngồi xuống, bác ruột của anh trao cho tôi một phong bì dày.

    – Đây là những gì nó để lại cho con. Nó dặn… sau khi nó đi… mới được đưa cho con.

    Bàn tay tôi run đến mức phong bì rơi xuống sàn. Bên trong là một cuốn nhật ký mỏng, nét chữ quen thuộc của anh.

    Tôi mở trang đầu tiên.

    “Nếu em đọc được những dòng này, nghĩa là anh đã không còn.”

    Tôi nấc lên, nước mắt rơi lên từng dòng chữ.

    “Anh xin lỗi vì đã làm em đau. Nhưng anh không đủ can đảm để để em thấy anh tàn tạ. Anh không muốn hình ảnh cuối cùng trong mắt em là một người chồng tiều tụy, xơ xác. Anh muốn em được sống tiếp, được hạnh phúc, được yêu thương.”

    “Anh ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì yêu quá nhiều.”

    Tôi ôm cuốn nhật ký vào ngực, bật khóc như x;é ru;ột.

    Không ai biết anh đã một mình chịu đựng nỗi sợ hãi đến mức nào. Những đêm đau đớn không ngủ được, những lần vào viện truyền thuốc, những buổi anh ngồi một mình nhìn ảnh hai mẹ con trên điện thoại…

    Tất cả tôi đều thấy trong từng lời anh viết.

    Trang cuối cùng, dòng chữ run rẩy:

    “Nếu còn kiếp sau, anh vẫn chọn em. Vẫn là vợ anh.”

    Tôi sụp xuống trước bàn thờ, khẽ đặt tay lên di ảnh anh:

    – Anh ơi… sao anh không để em đi cùng anh chút thôi? Sao lại bắt em sống nửa đời còn lại với nỗi đau này?

    Trong căn nhà đầy mùi nhang, tôi khóc đến mức không còn sức để thở.
    Con trai đứng cạnh, bàn tay nhỏ xíu quệt nước mắt cho mẹ:

    – Mẹ đừng khóc… để con ôm mẹ… bố sẽ buồn đó mẹ…

    Tôi ôm con thật chặt.

    Nửa năm trước tôi mất chồng.
    Hôm nay tôi mới biết mình thực sự mất anh.

    Và nỗi đau ấy… suốt đời không quên.

  • Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống khẩ;n c ấp

    Những đồ dùng bạn nên tích trữ trong nhà: Dự trữ cho những tình huống khẩ;n c ấp

    Có hai nguyên nhân chính khiến nhiều chuyên gia khuyên bạn nên chủ động tích trữ một số nhu yếu phẩm trong nhà. Thứ nhất, khi xảy ra các tình huống khẩn cấp như dịch bệnh, động đất, lũ lụt hay thiên tai tái diễn, việc mua sắm hàng ngày của người dân có thể bị gián đoạn. Thứ hai, nếu giá của một số mặt hàng được dự báo sẽ tăng trong thời gian tới, việc dự trữ sớm có thể giúp bạn tiết kiệm chi phí đáng kể.

    Vậy trong vài tháng tới, những món đồ nào đáng để tích trữ? Đây là gợi ý từ những người đã có kinh nghiệm thực tế:

    Thực phẩm và nước uống – DỰ TRỮ CHO TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP

    Người đi làm thường bận rộn và không có nhiều thời gian đi chợ. Vì vậy:

    Bạn nên chuẩn bị sẵn gạo, mì gói, bột mì, đồ hộp, gia vị, và một số thực phẩm khô để dùng khi cần thiết.

    Nhu cầu về nước sạch và nước khoáng ngày càng tăng. Việc dự trữ một lượng nước uống phù hợp giúp bạn an tâm hơn trong những lúc xảy ra sự cố về nguồn nước hoặc khi không thể mua sắm kịp thời. Nước uống & nước sinh hoạt dự trữ. Can 10–20L để trữ nước máy. Nước đóng chai để uống. Một ít nước sạch để nấu ăn, nấu cháo cho trẻ hoặc người già. Nếu gặp phải tình trạng mưa lụt dễ làm nước máy đục, nhiễm bẩn, nên trữ sẵn sẽ an tâm hơn nhiều.

    Khi xảy ra thiên tai, mất điện hoặc gián đoạn giao thông, việc tiếp cận thực phẩm tươi sống sẽ trở nên khó khăn. Vì vậy, mỗi gia đình nên chuẩn bị:

    Lương thực khô như mì gói, miến, gạo, bánh quy, ngũ cốc… bảo quản trong hộp, túi kín để chống ẩm.

    Thực phẩm đóng hộp: cá hộp, thịt hộp, đậu hộp… giúp dễ bảo quản, dễ chế biến.

    Đồ ăn liền: xúc xích, bánh mì gói, cháo ăn liền, súp ăn liền.

    Nước uống đóng chai loại nhỏ, dễ mang theo và phân chia cho từng thành viên. Lý tưởng nhất là dự trữ lượng nước dùng cho ít nhất 3–5 ngày.

    Vật tư y tế – Thuốc men – BỘ SƠ CỨU CẦN THIẾT

    Sau ba năm đối mặt với dịch bệnh, nhiều người nhận ra rằng một hộp thuốc gia đình là vô cùng quan trọng. Bạn nên có:

    Thuốc cảm, sốt, đau đầu

    Thuốc tiêu viêm, thanh nhiệt, giải độc

    Thuốc điều trị bệnh mãn tính (nếu trong nhà có người cần dùng)

    Gạc, bông, dung dịch sát trùng

    Tuy nhiên, hãy lưu ý không nên tích trữ quá nhiều, vì thuốc có hạn sử dụng. Hết hạn không chỉ lãng phí mà còn nguy hiểm khi dùng.

    Một túi y tế nhỏ gọn nhưng đầy đủ có thể cứu nguy trong nhiều tình huống:

    Băng cá nhân, bông gạc, băng cuộn y tế, băng keo cá nhân các kích cỡ để xử lý vết thương nhỏ.

    Thuốc sát trùng: cồn, oxy già, povidine.

    Thuốc điều trị thường gặp:

    Thuốc da liễu: trị ngứa, lở loét nhẹ, côn trùng cắn.

    Thuốc tiêu hóa: tiêu chảy, táo bón, men tiêu hóa.

    Thuốc hô hấp: ho, hen nhẹ, thuốc xịt nếu có tiền sử.

    Thuốc cảm cúm, sốt, giảm đau…

    Thuốc cá nhân đặc biệt (nếu gia đình có người bệnh mãn tính): nên chuẩn bị đủ cho vài ngày.

    DỤNG CỤ QUAN TRỌNG KHÁC
    Đây là nhóm vật dụng nhỏ nhưng cực kỳ hữu ích khi gặp sự cố:

    Hộp quẹt, nến, đèn dầu (nhớ mua thêm tim và dầu dự phòng), diêm để phòng khi mất điện.

    Khăn giấy khô, khăn ướt để vệ sinh cá nhân.

    Áo phao cứu hộ, đặc biệt hữu ích trong mùa mưa bão, vùng ngập lụt.

    Mắt kính bảo hộ giúp tránh bụi, gió mạnh, mảnh vỡ.

    Dao gấp đa năng để cắt dây, mở hộp, sửa chữa nhỏ.

    Đèn pin mini, pin dự phòng và còi cứu hộ để phát tín hiệu khi cần được hỗ trợ.

    BALO CÁ NHÂN – LUÔN SẴN SÀNG “GRAB & GO”
    Mỗi người nên có một balo nhỏ, nhẹ để có thể mang theo ngay khi cần di chuyển gấp:

    Giấy tờ quan trọng (CMND/CCCD, giấy khai sinh, sổ đỏ, bảo hiểm…) nên cho vào túi zip chống nước.

    Vài bộ quần áo, bao gồm áo ấm, đồ lót, áo mưa mỏng.

    Thuốc men cá nhân, vật dụng y tế và các công cụ nhỏ gọn đã liệt kê ở trên.

    Một ít thức ăn khô – nước nhỏ, đủ dùng trong 24 giờ.

    Điện thoại, sạc dự phòng, và danh sách số điện thoại khẩn cấp ghi ra giấy.

    Khẩu trang
    Dù dịch bệnh đã được kiểm soát tốt, nhu cầu dùng khẩu trang vẫn cao, đặc biệt khi:

    Thời tiết nóng ẩm tạo điều kiện cho virus, vi khuẩn sinh sôi

    Bạn thường xuyên đến nơi đông người: siêu thị, trường học, văn phòng, tàu điện ngầm…

    Khẩu trang giúp bảo vệ bản thân và hạn chế lây nhiễm chéo. Vì vậy, mỗi gia đình nên dự trữ một lượng khẩu trang nhất định để dùng khi cần.

    Khăn lau khử trùng
    Ngày nay, khăn lau khử trùng trở thành vật dụng phổ biến và đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe gia đình. Có hai lý do bạn nên dự trữ:

    Thời tiết nóng lên khiến vi khuẩn, virus phát triển mạnh. Khăn khử trùng có thể giúp tiêu diệt mầm bệnh hiệu quả, nhất là khi bạn đi ra ngoài hoặc cần làm sạch nhanh bề mặt đồ dùng.

    Đa công dụng và để lâu được: Khăn khử trùng dùng cho tay, tay nắm cửa, điện thoại, bàn ghế… đặc biệt là có thể bảo quản lâu mà không bị hỏng, rất lý tưởng để dự phòng.

    Dầu ăn
    Dự trữ một vài chai dầu ăn trong nhà là điều nên làm vì:

    Giá nguyên liệu toàn cầu như ngô, đậu nành, ngũ cốc… đang có xu hướng tăng do biến đổi khí hậu và nhu cầu sản xuất. Điều này đồng nghĩa giá dầu ăn rất có thể leo thang trong thời gian tới.

    Gia đình nào cũng cần dùng dầu ăn, nhưng nhiều người chỉ phát hiện hết dầu khi đang nấu ăn. Dự trữ trước giúp bạn tránh bất tiện và giữ chất lượng món ăn.

    Hơn nữa, dầu ăn có hạn sử dụng dài, dễ bảo quản.

    Tích trữ một cách thông minh không phải là mê tín, mà là sự chuẩn bị thiết thực, dựa trên kinh nghiệm của những người từng trải qua khó khăn.

    Hiểu rõ và chuẩn bị đúng giúp bạn chủ động trước mọi tình huống bất ngờ.

  • Em là gái Bắc lấy chồng miền Trung cách nhà hơn 300km. Ngày cưới cả họ nhà gái vượt đường xa đưa dâu, ai ngờ mâm cỗ bê ra khiến tất cả sữ;ng lại, cô dâu theo đoàn quay về nhà luôn

    Em là gái Bắc lấy chồng miền Trung cách nhà hơn 300km. Ngày cưới cả họ nhà gái vượt đường xa đưa dâu, ai ngờ mâm cỗ bê ra khiến tất cả sữ;ng lại, cô dâu theo đoàn quay về nhà luôn

    Em là gái Bắc lấy chồng miền Trung cách nhà hơn 300km. Ngày cưới cả họ nhà gái vượt đường xa đưa dâu, ai ngờ mâm cỗ bê ra khiến tất cả sững lại, cô dâu theo đoàn quay về nhà luôn

     

    Em là gái Bắc lấy chồng miền Trung cách nhà hơn 300km. Ngày cưới cả họ nhà gái vượt đường xa đưa dâu, ai ngờ mâm cỗ bê ra khiến tất cả sững lại, cô dâu theo đoàn quay về nhà luôn

    “Nếu em bỏ chồng chỉ vì nhà anh đãi cỗ toàn rau và cổ gà thì có quá không các chị?”Em tủi quá các chị ạ. Mới đám cưới mà hôm nay em ngồi đây viết những dòng tâm sự này và viết cả đơn ly hôn nữa. Bố mẹ em khuyên can nhiều nhưng giờ em xấu hổ quá, em chẳng nghĩ được gì khác ngoài việc bỏ chồng.

    Nhà em ở ngoài Bắc, quen và lấy anh ở tận miền trong. Ngày em dẫn anh về ra mắt, bố mẹ em không chê anh điều gì, ông bà chỉ ái ngại việc nhà anh xa quá, có mỗi cô con gái là em mà gả chồng xa coi như mất con. Biết ý ông bà, anh nói lấy lòng trước:
    “Hai bác yên tâm, con mua nhà và ổn định công việc ở đây rồi nên chắc chắn đám cưới xong bọn con sẽ ở đây lâu dài. Yến gần bố mẹ, muốn về lúc nào cũng được ạ”.

    Nghe vậy, bố mẹ em ưng cái bụng lắm. Chẳng thế mà con gái mới 25 tuổi cứ giục liên tục phải tổ chức luôn. Bố em còn xúi con rể tương lai: “Kém quá, nó chưa muốn cưới thì làm cho bác sĩ bảo phải cưới đi chứ còn chờ đợi gì”.

    Được thể chồng em cứ vậy tiến tới. Cũng may là em tỉnh táo nên không cho phép anh “vượt đèn đỏ”.


    Bài chia sẻ (Ảnh chụp màn hình)

    Thuận vợ, thuận chồng, thuận cả người lớn 2 bên nên một đám cưới trang trọng được diễn ra. Đấy là em nói bên nhà gái, còn nhà trai thì… Em chưa có dịp tiếp xúc với mẹ chồng nhiều nên đến tận hôm đám cưới em mới á khẩu vì độ keo kiệt của bà.

    Vì khoảng cách địa lí khá xa nên bố mẹ em ngỏ ý với nhà trai trong ngày rước dâu, đoàn nhà gái sẽ ở lại dùng bữa tại nhà trai rồi mới về. Nhưng, mẹ anh không để bố em trình bày hết đã tỏ thái độ

    Nghe thông gia nói mà bố mẹ em chỉ biết nhìn nhau ái ngại, bố em bình tĩnh đáp:

    “Bà nghe tôi nói hết đã, vợ chồng tôi đã bàn với nhau đưa 20 triệu để bà lo chi phí cỗ bàn, coi như về phía nhà gái chúng tôi lo, bà thấy vậy có được không?”.

    U là trời, nghe đến tiền mẹ chồng em sáng mắt luôn:

    “Được quá ấy chứ, phần quan trọng mà ông không nói sớm, làm tôi cứ tưởng…”

    Đấy, sau hôm thăm nhà và bàn bạc câu chuyện trên thì em đã thấy “nước đi của mình hơi sai rồi”. Nhưng biết làm sao bây giờ, đã đưa nhau lên phường đăng kí rồi thì hơi muộn để sửa sai.

    Ngày cưới, cả nhà em đều nghĩ đã đưa tiền để mẹ chồng em bố trí cỗ bàn thì phải tươm tất lắm. Nào ngờ, khi ngồi vào mâm rồi tất cả mới tá hoả nhìn nhau lắc đầu.

    Em cũng choáng với mâm cỗ của nhà chồng. Ngoài xôi và thịt lợn nướng truyền thống ra thì không còn gì để tạo nên một bữa ăn thông thường chứ chưa nói đến cỗ.

    Một đĩa cải chíp, một đĩa cải ngồng, một bát canh măng, 6 quả trứng luộc và một bát cổ gà rang gừng. Đó là thực đơn cỗ nhà chồng em. Bực mình, xấu hổ, thất vọng… đó là cảm giác của em khi ấy. Mẹ chồng thì cứ mồm miệng liến thoắng:

    “Nhà tôi biết các ông bà, các cháu ngoài đấy chả thiếu gì, chỉ thiếu rau xanh, rau sạch nên tôi đặc biệt làm toàn các món của nhà trồng được đãi cả đoàn đây”.

    Tủi quá, hờn quá, em không cả muốn nhìn mặt chồng nữa. Em tự nhủ: “Dù có muộn thì mình cũng phải nghiêm túc nghĩ xem có nên tiếp tục cuộc hôn nhân này không?”.

    Chính vì ý nghĩ ấy nên khi đoàn nhà gái về, em cũng chẳng chào hỏi mà lên xe theo về luôn. Chồng chạy theo kéo lại nhưng em gạt anh ra. Nếu em bỏ chồng chỉ vì nhà anh đãi cỗ toàn rau và cổ gà thì có quá không các chị?

  • Đại gia của xóm thuê nguyên một kho lạnh để cất 5 tấn cá khô mua ngoài biển, ông dặn người nhà trông kỹ càng không cho ai vào suốt 3 năm trời

    Đại gia của xóm thuê nguyên một kho lạnh để cất 5 tấn cá khô mua ngoài biển, ông dặn người nhà trông kỹ càng không cho ai vào suốt 3 năm trời

    Đại gia Phan Văn Lược – giàu nhất xóm Trên – nổi tiếng là người kín tiếng và có phần lập dị. Ba năm trước, sau chuyến đi biển dài ngày, ông bất ngờ mua về trọn 5 tấn cá khô rồi thuê người xây hẳn một kho lạnh riêng, gắn ba lớp khóa, tường đổ bê tông dày. Ông dặn người nhà:

    “Ba năm! Tuyệt đối không ai được mở. Nếu tôi không cho phép, đừng động vào… kẻo mang họa.”

    Cả xóm đồn ầm lên: hoặc ông trữ hàng đầu cơ, hoặc có vàng bạc giấu trong đó. Nhưng người nhà thì chưa ai dám hé môi.

    Mãi đến tháng 9 năm nay, ông Lược phát hiện ung thư gan giai đoạn cuối. Cả họ bấn loạn, vợ con khóc ngất. Trong lúc đang chuẩn bị đưa ông đi viện tuyến trên, một người bạn lâu năm dẫn một ông thầy cúng có tiếng ở Nam Định đến, bảo rằng phải xem “điềm âm” trước.

    Vừa bước vào nhà, chưa kịp cởi áo, thầy cúng đã xanh mặt, tay run run:

    “Đại họa treo lơ lửng trên đầu nhà này rồi… Trong sân đang chôn oán khí. Mà cái oán khí ấy nằm ở nơi các người vẫn tưởng là tài sản.”

    Vợ ông Lược thảng thốt hỏi phải làm sao. Thầy chỉ tay thẳng ra cửa sau:

    “Cái kho lạnh. Mở ra ngay lập tức, nếu không… một người đi thì bốn người còn lại cũng chẳng yên thân.”

    Mọi người tái mét. Ngay cả ông Lược, đang yếu lắm, cũng mở mắt. Ông lắp bắp:

    “Không được mở… chưa đủ ba năm…”

    Nhưng thầy lắc đầu:

    “Không mở hôm nay thì không còn cơ hội nữa.”

    Gia đình thở gấp. Hai người con trai run rẩy lấy chìa khóa, bước đến trước kho lạnh. Ổ khóa đã hoen rỉ vì mấy năm không đụng đến. Vừa mở cánh cửa, một luồng khí lạnh buốt phả ra, nhưng cái mùi tỏa ra mới khiến mọi người chết đứng — không phải mùi cá, mà là mùi tanh của máu pha lẫn hôi thối như xác chết.

    Người con dọi đèn pin vào.

    Và rồi… hét thất thanh.

    Trong kho, 5 tấn cá vẫn xếp đó, nhưng ở giữa chất cá là một hàng dài hơn chục cái bao tải màu đen, được buộc dây thừng đỏ, trên mỗi bao vẽ bùa lạ ngoằn ngoèo. Một bao đã rách ở đáy, để lộ… một mảnh xương người.

    Mọi người tái mét, ngã nhào ra sau. Thầy cúng thở dài:

    “Tôi biết mà… đây không phải cá. Đây là vật trấn oán. Và ông chủ nhà… đã phạm vào điều đại kỵ.”

    Vợ ông Lược khóc thét:

    “Ông ấy trấn cái gì trong nhà tôi? Sao lại có… xương người?”

    Thầy chắp tay, giọng trầm xuống:

    “Để trừ vận hạn cho gia đình, ông ấy đã nghe lời một thầy xấu:
    Mua cá từ ngoài biển về để che mắt, rồi trong đêm đem chôn hài cốt của những người chết đường chết chợ vào giữa đống cá – gọi là ‘mượn mạng đổi vận’.
    Nhưng người chết oán quá nặng… không những không giúp được, mà còn quay lại ‘xin mạng’ của chính gia đình này.”

    Cả nhà đồng loạt quay sang nhìn ông Lược. Ông khóc, giọng đứt quãng:

    “Tôi chỉ… muốn giữ của cho con… đã cảnh báo là không được mở…”

    Thầy cúng nghiêm giọng:

    “Không mở thì ông đi trước. Nhưng mở rồi… trong ba ngày nữa, phải giải toàn bộ số xương này, nếu không oán hồn không rời khỏi được, sẽ kéo theo cả nhà xuống theo.”

    Cả xóm nghe tin kéo đến xem, ai cũng sợ xanh mặt.

    Nhưng twist lớn nhất nằm ở chỗ…
    Khi thầy và người nhà chuyển từng bao xương ra, đến cái bao cuối cùng, một người thợ lỡ tay làm rơi. Từ bên trong rơi ra một chiếc vòng bạc, khắc tên một đứa bé… chính là tên con trai út của ông Lược, mất tích cách đây 11 năm khi gia đình lên thành phố, chưa từng tìm được thi thể.

    Vợ ông Lược khuỵu xuống, úp mặt khóc nghẹn:

    “Ông… đã giấu tôi những gì…?”

    Ông Lược run bần bật, môi mấp máy:

    “Tôi… tôi chỉ muốn… giữ nó lại bên mình…”

    Và ngay khi câu nói vừa dứt, cả kho lạnh chợt tắt điện, một cái bóng nhỏ xíu lướt vụt qua cửa, và tiếng trẻ con vọng lên:

    “Bố… đem con đi đâu vậy…?”

  • Điều kỳlạ tiếp theo khiến tôi lạ;nh số;ng lư’ng: cỏ dưới thân máy bay bị ép xuống, nhưng không hề gãy nát.

    Điều kỳlạ tiếp theo khiến tôi lạ;nh số;ng lư’ng: cỏ dưới thân máy bay bị ép xuống, nhưng không hề gãy nát.

    1. Tín hiệu lạ lúc 3 giờ sáng

    Tôi là Đội trưởng tìm kiếm–cứu nạn tỉnh Hoà Sơn, tên Trần Lâm. Cuộc đời tôi chứng kiến đủ mọi cảnh tượng: lũ quét, sạt lở, xe khách lao vực, người mất tích trong rừng. Nhưng đêm hôm ấy — 3 giờ sáng, ngày 12 tháng 9 — là khoảnh khắc thay đổi hoàn toàn mọi hiểu biết của tôi về thế giới.

    Tôi đang ngủ thì trực ban gọi dậy, giọng run hẳn:

    — Anh Lâm… radar dân phòng ở trạm núi Chàm vừa bắt được tín hiệu từ… một máy bay. Nhưng nó… đứng yên. Không nhúc nhích.

    — Đứng yên? Radar hỏng à?

    — Không. Tín hiệu của… Flight HO-217.

    Tôi lập tức bật dậy. Tim tôi đập mạnh như bị ai bóp nghẹt.

    Flight HO-217 — chiếc máy bay mất tích 16 năm trước, từng khiến cả nước rúng động. Không tìm thấy xác máy bay. Không mảnh vỡ. Không dấu tích cháy nổ. 189 hành khách biến mất như chưa từng tồn tại.

    Và giờ, tín hiệu của nó xuất hiện lại ở một thung lũng hẻo lánh, cách khu dân cư gần 40 km.

    Không thể nào.

    Không thể như vậy được.

    Nhưng radar không nói dối.

    Tôi triệu tập đội trong vòng 15 phút. Trời đêm tối như mực, gió rít qua khe núi. Bản đồ chỉ rõ: nguồn phát tín hiệu nằm sâu trong thung lũng Cổ Trầm — nơi từ xưa đến nay chưa từng có đường bay nào.


    2. Thứ xuất hiện giữa thung lũng

    Khi mặt trời ló dạng, chúng tôi đến nơi.

    Và rồi… tất cả đứng chết lặng.

    Giữa thung lũng rộng lớn, cỏ mọc phủ quanh, nằm chễm chệ một vật thể bạc trắng — nguyên vẹn, thẳng thớm, không hư hại.

    Gần như tất cả chúng tôi thốt lên cùng một lúc:

    — Máy bay… thật kìa…

    Máy bay HO-217.

    Không vỡ, không cháy, không móp méo. Chỉ có một lớp bụi mỏng như sương và vài mảng rêu phủ trên thân — kiểu như bị bỏ quên vài tháng, chứ không phải 16 năm.

    Nó nằm đó, không có dấu kéo lê, không có rãnh va chạm, không có dấu vết trượt xuống từ sườn núi.

    Giống như… rơi xuống từ một độ cao bằng 0.

    Hoặc tự xuất hiện ở đây.

    Tôi đi vòng quanh. Điều kỳ lạ tiếp theo khiến tôi lạnh sống lưng: cỏ dưới thân máy bay bị ép xuống, nhưng không hề gãy nát. Không có dấu nóng chảy, không có mảnh vụn.

    Tựa như chiếc máy bay vừa “vật chất hóa” ngay tại chỗ chưa đầy một phút trước.

    Không ai dám lại gần. Không phải vì sợ, mà vì… quá yên lặng. Không có tiếng chim. Không có tiếng gió. Không có tiếng côn trùng.

    Thung lũng như bị ai tắt âm.


    3. Khoang máy bay im phăng phắc

    Tôi ra lệnh mở cửa khoang.

    Cánh cửa lạnh ngắt, nhưng… không hề khóa. Chỉ cần xoay nhẹ, nó bật mở — không tiếng cọt kẹt, không cảm giác bị han gỉ.

    Ngay khoảnh khắc cánh cửa hé ra, cả đội sững sờ nghẹt thở.

    Không khí bên trong mát lạnh, sạch tinh, như phòng điều hòa. Không mùi ẩm, không mùi thối, không dấu hiệu mục rữa.

    Ghế ngồi thẳng hàng. Cửa sổ vẫn nguyên. Hành lý trên cabin không rơi vãi.

    Không có hành khách.

    Không có xác người.

    Không có dấu tích hoảng loạn.

    Chỉ là một chiếc máy bay bỏ trống hoàn toàn, giống như mới hạ cánh cách đây… một giờ.

    Hậu cần Lộc run run:

    — Có khi nào… hành khách… vẫn còn sống?

    Không ai trả lời.

    Tôi bật đèn pin, tiến vào sâu hơn. Mỗi bước đi của tôi vang rất nhỏ, như sàn máy bay vừa được lau sạch.

    Bỗng tiếng gọi từ phía sau:

    — Anh Lâm! Anh phải xem cái này!

    Tôi chạy lên khoang lái.

    Tôi chết lặng.


    4. Khoang lái — dấu thời gian dừng lại

    Mọi thứ trong khoang lái nguyên vẹn. Không có dấu cháy bảng mạch, không nước ngưng, không bụi dày. Giống như vừa bay một chuyến bình thường.

    Máy đo thời gian dừng ở một con số… 6 giờ 42 phút 17 giây.

    Tôi lập tức nhận ra.

    Đó là giây cuối cùng trung tâm không lưu ghi nhận tín hiệu của HO-217 trước khi máy bay biến mất khỏi radar 16 năm trước.

    Không lệch một giây.

    Không ai trong đội còn thở mạnh. Không ai nói nên lời.

    Trên bảng điều khiển còn đặt một cuốn sổ tay phi công, bìa ghi “Cơ trưởng Huy”.

    Tôi mở ra.

    Chỉ có một dòng chữ viết ngoằn ngoèo:

    “Không được mở cửa.
    Mọi thứ bắt đầu lại từ khoảnh khắc đó.”

    Bên dưới là chữ ký của cơ trưởng — chữ ký trùng khớp mẫu chữ trong hồ sơ 16 năm về trước.

    Mồ hôi lạnh ướt sống lưng tôi.


    5. Camera hành khách

    Dưới ghế 14A, tôi phát hiện một chiếc camera du lịch đời cũ, loại mà người ta hay mang đi quay gia đình.

    Thẻ nhớ vẫn còn.

    Chúng tôi lấy laptop kiểm tra ngay tại chỗ.

    Có đúng một clip.

    Thời lượng: 00:02:07.

    Tôi nhấn play.

    Màn hình rung lắc báo hiệu người quay đang hoảng loạn. Tiếng động cơ rú lên. Tiếng trẻ con khóc. Tiếng tiếp viên hét:

    — Ngồi xuống! Buộc dây an toàn!

    Giọng một người đàn ông:

    — Chúng ta đang bị kéo xuống! Không phải gió! Không phải động cơ! Cái gì đó đang hút chúng ta xuống!

    Camera rung mạnh. Mặt ai đó che mất ống kính.

    Một phụ nữ thét:

    — Ngoài cửa sổ kìa! Trời đất ơi!

    Camera quay chỏng chơ lên cửa sổ. Tôi phóng to.

    Không phải mây.

    Không phải đồi núi.

    Mà là thứ gì đó…

    đen như mực, xoáy tròn, không giống vật chất, không giống gió, không giống khói — như bóng tối có ý thức.

    Một hành khách run rẩy nói:

    — Nó… nhìn chúng ta.

    Rồi clip đột ngột mất hình.

    Một giây sau, xuất hiện cảnh cuối cùng: hoàn toàn yên lặng, ghế trống, không có ai. Camera đặt nằm nghiêng ở lối đi.

    Nhưng điều khiến tim tôi như ngừng đập là thứ nằm ở góc khung hình:

    bóng một người đàn ông — đứng bất động, nhìn trừng vào camera.

    Không ai trong đội dám nói. Tất cả lùi lại vài bước.


    6. Người phụ nữ bí ẩn

    Khi chúng tôi còn chưa hoàn hồn, bộ đàm vang lên:

    — Đội trưởng, có một chiếc xe biển xanh vừa đến. Một phụ nữ nói có giấy phép đặc biệt muốn gặp anh ngay.

    Tôi cau mày. Ai biết chuyện này mà tìm đến nhanh như vậy?

    Người phụ nữ đó khoảng hơn 40 tuổi, dáng cao, mặc áo khoác tối màu. Cặp mắt đen sắc lạnh như soi thấu người đối diện.

    Bà ta nói:

    — Tôi là bác sĩ Diệu Khánh, thuộc Viện Nghiên cứu Hiện tượng Địa từ Quốc gia. Chúng tôi đã theo dõi tín hiệu của HO-217 suốt nhiều năm. Chiếc máy bay này không mất tích… mà dịch chuyển.

    Tôi sững người:

    — Bà biết điều gì đã xảy ra?

    — Anh Lâm, 16 năm trước, máy bay đã đi vào một vùng “rối loạn thực tại cục bộ”. Có thể coi là một điểm lệch thời gian – không gian. Với những vật lọt vào, thời gian bên trong gần như dừng lại. Ba giờ có thể bằng một giây, mười năm có thể bằng một nhịp thở.

    Tôi rùng mình.

    — Vậy… còn hành khách?

    Bà ta nhìn thẳng vào chiếc máy bay.

    — Nếu họ không chết… thì họ vẫn đang ở bên trong cái vùng đó.

    — Nhưng chúng tôi không thấy ai.

    Bà ta nói, giọng trầm lại:

    — Vì anh chỉ đang thấy phiên bản rỗng của chiếc máy bay — vật chứa. Còn “nội dung thật” của nó… nằm ở nơi khác.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm, bà đã tiếp:

    — Điều quan trọng nhất: không được mở bất kỳ nắp khóa, khoang phụ, hoặc hộp đen nào nữa. Nếu anh mở cái gì  không muốn, ranh giới sẽ sụp xuống. Mọi thứ sẽ bắt đầu lại.

    Đó cũng là điều cơ trưởng đã viết.

    Nhưng tôi không thể bỏ qua hộp đen — thứ duy nhất có thể giải mã chuyện gì đã xảy ra.

    Tôi ra lệnh đưa hộp đen xuống kiểm tra.

    Bà Khánh quát lớn:

    — Dừng lại! Anh không hiểu mình đang làm gì đâu!

    Tôi vẫn tiếp tục.


    7. Hộp đen lên tiếng

    Chúng tôi mở hộp đen bằng dụng cụ chuyên dụng. Con chip ghi âm vẫn hoạt động.

    Âm thanh vang lên, nhiễu nhẹ:

    “Đừng mở cửa…”
    “Thời gian đang… gấp lại…”
    “…đừng để nó nghe thấy…”
    “…chúng tôi không còn ở đây nữa…”
    “…nó đang đói…”

    Tất cả dựng tóc gáy.

    Rồi một giọng khác vang lên, rõ ràng, trầm thấp:

    “Ai đang nghe bản ghi này… các người vừa đánh thức tôi.”

    Hộp đen rung nhẹ.

    Máy bay phía sau chúng tôi — phát ra tiếng “cộc… cộc… cộc…” như có thứ gì gõ từ bên trong vỏ kim loại.

    Và rồi…

    Cánh cửa khoang hành khách tự từ từ đóng lại.

    Lộc hét lên:

    — Nó kẹt rồi! Nó tự đóng đấy anh Lâm!

    Tôi quay phắt lại.

    Thân máy bay… đang dịch chuyển nhẹ, như đang thở. Như kim loại mềm đi.

    Rồi toàn bộ cửa sổ tối sầm lại.

    Không phải bóng đổ.

    Mà giống như có thứ gì đó từ bên trong phủ lên mặt kính.


    8. Khoảnh khắc chúng tôi không bao giờ quên

    Tiếng bộ đàm gấp gáp vang lên:

    — Anh Lâm! Từ trên vệ tinh nhìn xuống… chiếc máy bay đang phát ra nhiệt! Giống như thứ gì đó bên trong đang nóng lên hoặc… tỉnh dậy!

    Ngay khoảnh khắc ấy — mặt đất dưới chúng tôi rung nhẹ.

    Không phải động đất.

    Mà như… điểm này đang bị hút xuống.

    Bà Khánh hét:

    — TẤT CẢ RÚT LUI! NÓ ĐANG MỞ LẠI CỬA THỜI GIAN!

    Nhưng tôi không kịp rời đi.

    Bởi vì cánh cửa khoang hành khách — nơi chúng tôi mở lúc sáng — đột ngột bật tung.

    Một luồng khí lạnh phả ra.

    Và bên trong…

    không còn là khoang máy bay.

    Không còn ghế.

    Không còn gì cả.

    Mà là…

    một không gian đen ngòm sâu hun hút, như miệng của một vực tối vô hạn đang chờ nuốt lấy.

    Và ở rìa bóng tối, thấp thoáng những dáng người.

    Nhiều người.

    189 người.

    Hành khách của chuyến HO-217.

    Họ đứng đó, bất động, gầy gò, mặt trắng bệch vô hồn, mắt đen như không có tròng.

    Như thể họ bị giữ trong đó suốt 1 giây… hoặc 16 năm… hoặc cả hai cùng lúc.

    Tất cả cùng quay mặt nhìn về phía chúng tôi.

    Không ai cử động.

    Không ai chớp mắt.

    Nhưng tôi nghe được — rất rõ — giọng nói vang từ trong bóng tối:

    “Chúng tôi chưa bao giờ rời đi.
    Nhưng các người đã gọi chúng tôi quay lại.”

    Khoảng khắc đó, thân máy bay co lại như bị hút. Đất rung mạnh. Bóng tối tràn ra miệng cửa.

    Tôi hét:

    — RÚT LUI!!!

    Cả đội chạy tán loạn. Đất dưới chân nứt nhẹ. Không khí lạnh buốt rít lên như gió hút.

    Bà Khánh nắm tay kéo tôi chạy khỏi mép hút.

    Một tiếng “ầm” vang lên.

    Bụi đất bắn tung.


    9. Chiếc máy bay biến mất lần thứ hai

    Khi chúng tôi quay lại nhìn…

    Chiếc máy bay không còn nữa.

    Không có dấu vết.

    Không có hố.

    Không có vệt trượt.

    Không gì cả.

    Chỉ còn cỏ bị ép xuống như lúc đầu — nhưng bây giờ… trồi lên rất chậm, như thời gian đang trở lại bình thường.

    Tôi đứng lặng, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

    Bà Khánh thở dốc, nói:

    — Anh đã không nghe lời. Nó… quay lại chỉ để lấy thứ thuộc về nó. Chúng ta may mắn lắm mới thoát.

    Tôi hỏi:

    — Rồi bao giờ nó quay lại nữa?

    Bà ta lắc đầu:

    — Không ai biết. Nhưng chắc chắn một điều…
    nó biết chúng ta đang tìm nó.


    10. Hậu quả

    Ngày hôm đó, toàn bộ đội cứu hộ được yêu cầu giữ im lặng. Báo chí chỉ đưa tin “tín hiệu giả từ đồi núi”.

    Không ai tin.

    Không ai biết.

    Chỉ chúng tôi — những người đã nhìn vào bóng tối đó — hiểu rằng:

    Không phải chiếc máy bay ngủ quên 16 năm.
    Mà là 16 năm qua nó vẫn thức — chỉ là ở một nơi khác.

    Tôi trở về nhà, cố ngủ. Nhưng mỗi đêm, tôi đều mơ thấy cánh cửa khoang mở ra, và hàng trăm ánh mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào tôi.

    Tôi biết ơn một điều duy nhất.

    Rằng khi cửa khoang mở ra, dù chỉ một giây…

    không một ai trong chúng tôi bước vào bên trong.

    Bởi tôi có cảm giác rất rõ:

    Nếu tôi bước qua ranh giới đó — chỉ một bước thôi — tôi sẽ biến mất 16 năm, hoặc 160 năm, hoặc mãi mãi.


    11. Ghi chú cuối cùng

    Một tuần sau, tôi nhận được một phong bì không ghi người gửi.

    Bên trong có đúng một tờ giấy.

    Là nét chữ của cơ trưởng Huy.

    Dòng chữ:

    “Đừng gọi chúng tôi nữa.
    Cửa đã mở một lần.
    Nếu mở lần hai… thế giới sẽ không chịu nổi.”

    Tôi lập tức gọi cho Viện Nghiên cứu — nhưng họ bảo không hề gửi gì.

    Vậy ai đã mang lá thư đến?

    Tôi không muốn biết câu trả lời.

    Và tôi chỉ mong một điều.

    Rằng chiếc máy bay đó… chiếc máy bay từng mở cửa nhìn chúng tôi… sẽ không bao giờ quay lại.

    Nhưng sâu trong lòng, tôi biết:

    Nó vẫn đang ở đâu đó.
    Chỉ là — chưa đến lúc.

  • Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi;ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi;ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Tôi tên là Tuấn, kỹ sư xây dựng. Vì muốn vợ con có cuộc sống sung túc nên khi vợ tôi bầu tháng thứ 7 tôi đã chấp nhận đi làm giám sát công trình ở tận biên giới, cách nhà hơn 400km để có thêm thu nhập lo cho con sau này.

    Lương tháng tôi được 35 triệu. Tôi giữ lại 5 triệu chi tiêu, còn lại gửi về cho mẹ. Ngày vợ sinh con tôi cũng chỉ tranh thủ về được có 2 ngày rồi lại đi luôn và nhờ mẹ chăm vợ con hộ. Tôi dặn mẹ kỹ lưỡng: “Mẹ ơi, Hiền mới sinh, sức khỏe yếu. Mỗi tháng con gửi mẹ 20 triệu để mẹ lo cơm nước, bồi dưỡng cho hai mẹ con cô ấy. Còn 10 triệu mẹ cứ giữ lấy mà tiêu hoặc tiết kiệm hộ con.”

    Mẹ tôi gật đầu lia lịa: “Mày cứ yên tâm. Con dâu là con con, cháu nội là cháu tao. Tao không chăm thì ai chăm? Cứ để đấy mẹ lo cho nó béo trắng ra.”. Tôi yên tâm lên đường. Nhưng tôi đã quá ngây thơ.

    Nửa tháng đầu tiên, mọi chuyện có vẻ ổn. Nhưng sau đó tôi bắt đầu thấy lạ. Mỗi lần tôi gọi video về buổi tối để nhìn mặt con, Hiền đều không nghe máy. Cô ấy tắt đi và chỉ nhắn lại những dòng tin ngắn ngủi, lạnh lùng: “Con ngủ rồi, nghe máy con thức.”…”Em mệt, em ngủ trước đây.”…”Mạng lag lắm anh ạ.”…

    Tôi gọi cho mẹ, bà Thoa than thở: “Ôi dào, vợ mày nó sướng quá hóa rồ đấy con ạ. Cơm bưng nước rót tận miệng mà mặt lúc nào cũng sưng sỉa. Nó bảo mày đi xa, nó buồn, nó chẳng thiết nói chuyện.”

    Nghe mẹ nói, cộng với thái độ lạnh nhạt của vợ, tôi bắt đầu sinh nghi. Đàn bà xa chồng, lại mới sinh tâm lý bất ổn, hay là cô ấy có ai khác? Hay cô ấy giấu tôi làm chuyện gì mờ ám, lấy tiền của tôi đưa cho nhà ngoại?

    Cơn ghen và sự nghi ngờ như ngọn lửa âm ỉ đốt cháy tâm can tôi. Ngày thứ Sáu, tôi quyết định không báo trước, bắt xe khách chuyến đêm để về nhà “đánh úp”, xem thực hư vợ tôi đang làm cái gì.

    11 giờ trưa, tôi về đến đầu ngõ. Căn nhà 2 tầng khang trang im lìm. Tôi rón rén mở cổng bằng chìa khóa riêng. Bước vào sân, tôi nghe thấy tiếng tivi mở lớn và tiếng cười nói rôm rả trong phòng khách.
    Qua khe cửa sổ, tôi thấy mẹ tôi và cô em gái (đã lấy chồng nhưng hay về ăn chực) đang ngồi ăn cơm. Trên bàn là mâm cơm thịnh soạn: Gà luộc, canh măng, giò lụa…

    Tôi thở phào. Mẹ ăn uống thế này thì chắc vợ con tôi cũng được chăm sóc tốt. Chắc Hiền đang ngủ hoặc ăn trong phòng. Tôi định đẩy cửa bước vào tạo bất ngờ, nhưng một ý nghĩ thoáng qua khiến tôi dừng lại. Tôi muốn xem vợ tôi đang làm gì khi không có tôi.

    Tôi vòng ra phía sau nhà, nơi có gian bếp cũ và phòng ngủ nhỏ mà mẹ tôi bảo dọn cho Hiền ở cữ “cho kín gió”. Và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi ngừng đập.

    Cánh cửa bếp khép hờ. Trong ánh sáng lờ mờ, ẩm thấp, Hiền đang ngồi co ro trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Cô ấy gầy rộc đi, hai má hóp lại, da xanh như tàu lá chuối. Trên tay Hiền đang bế đứa con gái đỏ hỏn của tôi, con bé đang ngằn ngặt khóc.

    Còn Hiền… cô ấy đang ăn trưa. Không có gà luộc. Không có canh măng. Trước mặt cô ấy là một bát mì tôm úp vội, nước đã nguội ngắt, sợi mì trương phềnh lên. Không có lấy một miếng thịt, không một cọng rau. Hiền vừa dỗ con, vừa và vội miếng mì. Nước mắt cô ấy rơi lã chã xuống bát mì, mặn chát.

    Vừa ăn, cô ấy vừa nấc nghẹn: “Nín đi con… mẹ xin lỗi… mẹ đói quá… mẹ ăn miếng rồi mẹ cho con ti…”. Tôi đứng chết lặng. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, chạy rần rật từ chân lên đỉnh đầu. “20 triệu một tháng”! Tôi gửi 20 triệu để vợ tôi ăn mì tôm trương phềnh thế này sao? Không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.

    RẦM!!!

    Tôi tung chân đạp phăng cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa đập vào tường tạo nên tiếng động kinh hoàng. Hiền giật bắn mình, bát mì trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô ấy ôm chặt con, co rúm người lại vì sợ hãi. Khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy mở to, hoảng loạn tột độ, rồi òa khóc nức nở: “Anh… anh về…?”

    Ở nhà trên, mẹ tôi và cô em gái nghe tiếng động lớn cũng hốt hoảng chạy xuống. Thấy tôi đứng sừng sững giữa nhà với đôi mắt đỏ ngầu, mẹ tôi lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu: “Ơ… thằng Tuấn… mày về bao giờ thế con? Sao không báo mẹ?”

    Tôi không trả lời mẹ. Tôi bước tới, nhìn bát mì vương vãi dưới đất, rồi nhìn người vợ tiều tụy như xác ve. Tôi quay sang nhìn mẹ tôi, giọng gầm lên như thú dữ: “20 triệu một tháng của tôi đâu? Hả???”

    Mẹ tôi run rẩy: “Thì… thì mẹ lo cơm nước… Nhưng vợ mày nó bảo nó ngán cơm, nó thích ăn mì tôm cho lạ miệng… Mẹ chiều nó…”. “Mẹ nói thế mà nghe được à!” – Tôi hét lên, chỉ tay vào mâm cơm thừa đầy ắp thịt cá ở nhà trên. – “Mẹ ăn gà, ăn giò, còn vợ con mới đẻ thì mẹ cho ăn mì tôm không người lái? Mẹ làm thế có được không? Con gái mẹ đi lấy chồng người ta cho ăn như thế mẹ có chịu được không”?

    Hiền lúc này mới dám lên tiếng, giọng yếu ớt: “Anh ơi… không phải em thích ăn mì đâu. Mẹ bảo tiền anh gửi về phải để dành xây lại cái cổng và mua xe cho cô Út. Mẹ bảo em ăn bám, đẻ con gái thì chỉ được ăn thế thôi. Mẹ cấm em nghe điện thoại của anh, mẹ bảo nếu mách lẻo mẹ sẽ đuổi hai mẹ con ra đường…”

    Tôi nghe mà tim như bị ai bóp nát. Hóa ra sự im lặng của vợ tôi là sự cam chịu của một người phụ nữ bị cô lập, bị bạo hành tinh thần ngay trong chính ngôi nhà của chồng.

    Mẹ tôi bắt đầu lu loa: “Ối giời ơi, con tôi đi làm xa về nó nghe lời vợ nó chửi mẹ! Tao nuôi mày khôn lớn để giờ mày đội vợ lên đầu à? Tiền mày tao giữ hộ chứ tao ăn hết của mày à?”

    Tôi không tranh cãi nữa. Sự hiếu thảo mù quáng của tôi đã hại chết vợ con tôi rồi. Tôi lao vào tủ quần áo, vơ vội mấy bộ đồ của Hiền và tã lót của con nhét vào ba lô. Tôi bế thốc vợ và con lên. Hiền sợ hãi:
    – “Anh ơi… đi đâu thế anh?”

    Tôi nhìn thẳng vào mặt mẹ tôi và cô em gái đang đứng trơ mắt ếch: “Mẹ, con là con trai mẹ, con có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ. Nhưng mẹ đã đối xử với vợ con con như kẻ thù, thì đừng trách con bất nghĩa. Từ nay, mỗi tháng con sẽ chỉ gửi đúng 3 triệu tiền ăn cho mẹ như luật định. Còn lại mọi thứ ở đây mẹ tự lo đi.”

    – “Mày… mày dám bỏ nhà đi à? Mày bước ra khỏi cửa là tao từ mặt!” – Mẹ tôi gào lên.

    Tôi quay lưng, giọng lạnh băng: “Con không cần mẹ từ mặt. Chính mẹ đã đẩy con đi.”

    Tôi bế vợ con ra thẳng ngõ, vẫy một chiếc taxi. Trên xe, Hiền vẫn khóc, nhưng lần này cô ấy dựa đầu vào vai tôi. Tôi ôm chặt hai mẹ con, nước mắt tôi cũng rơi xuống. “Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Từ nay, anh sẽ không để ai làm khổ mẹ con em nữa. Dù có phải đi thuê nhà, ăn cháo, anh cũng sẽ tự tay chăm sóc em.”

    Sau ngày hôm đó, tôi xin chuyển công tác về gần nhà, thuê một căn nhà nhỏ. Mỗi lần nhìn vợ tôi hồng hào trở lại, con tôi bụ bẫm, tôi biết mình đã làm đúng. Cú đạp cửa ngày hôm ấy không chỉ phá vỡ cánh cửa gỗ mục, mà còn phá vỡ xiềng xích của những hủ tục và sự nhu nhược trong tôi.

  • Chồng ng;ủ với người yêucũ ngay đêm tâ;n h;ôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh

    Chồng ng;ủ với người yêucũ ngay đêm tâ;n h;ôn, sáng hôm sau tôi vẫn niềm nở pha cà phê cho anh

    Tôi lấy chồng năm 28 tuổi. Không quá trẻ, cũng chẳng già, đủ để hiểu hôn nhân không phải cái áo cưới màu trắng, mà là một cuộc đánh cược dài hơi. Đám cưới của chúng tôi rình rang cả xóm. Mẹ tôi khóc từ lúc rước dâu cho đến tận cổng. Còn mẹ chồng thì cười rạng rỡ, nói đi nói lại với hàng xóm rằng tôi là “đứa con dâu chuẩn chỉ và biết điều”.

    Nhưng hóa ra, cái ngày tôi bước chân vào nhà chồng, cũng là ngày tôi bắt đầu nhìn rõ bộ mặt thật của một người đàn ông: chồng tôi – Huy.

    1. Đêm tânhôn bị phản bội

    Sau tiệc cưới, tôi thay váy, xõa tóc, trang điểm nhẹ rồi ngồi trên giường chờ anh. Hơi mệt nhưng lòng vẫn ấm áp. Làm sao mà không vui được, khi tôi sắp bắt đầu một cuộc sống mới?

    Nhưng Huy vào phòng, tắm rửa vội vàng… rồi cầm điện thoại bước ra ban công.

    Anh nói nhỏ, giọng run run:
    “Ừ, anh ra ngay. Em đừng khóc nữa.”

    Tôi chợt đứng hình.
    Ai?
    Ai đang khóc?
    Ai khiến chồng tôi – một chú rể mới cưới chưa đầy 2 tiếng – phải bước ra ngoài?

    Tôi mở cửa hé nhìn. Anh thay áo, xịt nước hoa, vuốt tóc rồi lao xuống cầu thang.

    Một thoáng nghi ngờ khiến tim tôi vỡ ra, nhưng tôi không khóc.
    Tôi chỉ thấy trong lòng lạnh ngắt.

    Tôi nhẹ nhàng bám theo, bước từng bậc thật chậm.
    Cánh cổng mở ra.
    Ánh đèn xe máy hắt vào mặt một cô gái trẻ đứng bên vệ đường.

    Tôi không nhìn nhầm.
    Đó là Thủy – người yêu cũ của chồng tôi, cô gái mà anh từng dành cả tuổi thanh xuân.

    Cô ta lao đến ôm anh, nghẹn giọng:
    – Em không chịu nổi… Tại sao anh cưới cô ấy? Tại sao anh bỏ em?

    Huy ôm lấy cô ta, vuốt tóc đầy dịu dàng:
    – Anh xin lỗi… Đêm nay em cần anh, anh không thể để em một mình.

    Tôi đứng sau gốc cây, gió đêm rít qua vai.
    Lòng tôi không còn cảm giác.
    Như thể tôi không còn là cô dâu mới cưới nữa, mà biến thành một kẻ quan sát cuộc đời của chính mình.

    Rồi họ lên xe đi.
    Đêm tânhôn của tôi kết thúc bằng tiếng động cơ nhỏ dần trong bóng tối.

    2. Tôi không la hét – tôi cười

    Khi Huy lén lút trở về nhà lúc hơn 3 giờ sáng, tôi vẫn ngồi trước bàn trang điểm. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt tôi – bình tĩnh đến đáng sợ.

    Huy giật mình:
    – Em… em chưa ngủ à?

    Tôi mỉm cười:
    – Chờ anh. Hai vợ chồng mà… đêm nay là đêm tân hôn mà anh.

    Anh lảng tránh, miệng lắp bắp:
    – Anh… anh ra ngoài uống với tụi bạn…

    Tôi tiến lại gần, đặt tay lên vai anh, thì thầm:
    – Bạn cũ… hay người yêu cũ?

    Anh tái mặt. Tôi đặt ngón tay lên môi anh, nở nụ cười hiền đến lạ:
    – Không sao đâu. Em hiểu mà.

    Sự bình thản của tôi khiến anh ho;ảng sợ hơn cả một trận cãi vã.

    Anh cúi đầu, lúng túng:
    – Em… đừng nghĩ bậy…

    – Em không nghĩ bậy. – Tôi chậm rãi. – Em chỉ nghĩ đúng thôi.

    Huy im lặng suốt buổi sáng hôm sau, còn tôi vẫn vui vẻ, vẫn pha cà phê cho anh, vẫn cười nói với mẹ chồng như chưa từng có chuyện gì.

    Thứ làm đàn ông sợ nhất không phải tiếng khóc… mà là sự im lặng ngọt ngào của đàn bà.

    3. Tôi bắt đầu “tr;ả th;ù” bằng sự tử tế

    Tôi chăm sóc bố mẹ chồng hết mực:
    – Sáng pha trà.
    – Chiều nấu cơm.
    – Tối xoa bóp cho bà.

    Tôi đối xử với Huy như một người vợ chuẩn mực:
    – Áo quần anh lúc nào cũng thơm phức.
    – Cơm canh nóng hổi chờ anh.
    – Lời nói nhẹ như gió.

    Huy bắt đầu thấy tội lỗi.
    Anh đi làm về sớm hơn.
    Anh nhìn tôi lâu hơn.
    Và mỗi khi tôi mỉm cười, anh càng ho;ảng lo;ạn – như thể tôi biết điều gì đó mà anh không biết tôi biết.

    Tôi âm thầm thu thập mọi thứ:
    – Tin nhắn
    – Cuộc gọi
    – Email
    – Lịch sử vị trí

    Tất cả đều được tôi lưu vào một ổ cứng đặt mật khẩu.

    Tôi không khóc.
    Tôi chỉ đợi.

    4. Ngày tôi khiến mọi thứ v;ỡ tung

    Một tháng sau đám cưới, gia đình chồng tổ chức bữa cơm lớn – có cả họ hàng, chú bác, người quen.

    Tôi bưng mâm cơm lên, đặt xuống bàn rồi mỉm cười:

    – Con có chuyện muốn nói… về anh Huy.

    Huy run lên.
    Mẹ chồng cười:
    – Hai đứa có tin vui rồi đúng không?

    Tôi lắc đầu.
    – Không ạ. Con chỉ muốn chia sẻ một chuyện nhỏ… chuyện đêm tânhôn.

    Cả bàn im phăng phắc.
    Huy đứng bật dậy:
    – Em! Không được!

    Tôi đặt điện thoại lên bàn.
    Những đoạn ghi âm vang lên rõ mồn một: tiếng họ gặp nhau, tiếng xin lỗi, tiếng ôm, tiếng nức nở.

    Cả họ chếtlặng.

    Mẹ chồng tôi ngã khụy xuống ghế:
    – Trời đất ơi… Huy ơi là Huy…

    Huy quỳ xuống:
    – Em… em đừng làm thế… Anh sai rồi… Anh xin lỗi…

    Tôi nhìn anh – ánh mắt không còn chút yêu thương nào:
    – Em chưa từng định làm to chuyện. Nhưng anh không biết dừng lại.

    Tôi đặt tờ đơn l;y hô;n lên bàn:
    – Em ký rồi. Anh ký nốt là xong.

    Anh bật khóc:
    – Anh không muốn lyhôn! Anh hứa sẽ cắt đứt! Anh sẽ bù đắp cho em cả đời!

    Tôi nhẹ nhàng, bình thản – như đêm tânhôn anh bỏ tôi đi:
    – Em cũng sẽ bù đắp cho anh…
    – Bằng cách giải thoát anh.

    5. Đòn trả th;ù cu ối cùng

    Tôi rời đi trong sự hoảngloạn của anh và sự ê chề của cả gia đình.

    Nhưng tôi chưa kết thúc.

    Một tuần sau, người yêu cũ của Huy – Thủy – đăng Facebook thông báo đã đính h;ôn… với một chàng Việt kiều.

    Tôi biết mà.
    Tôi đã gửi cho cô ta tất cả bằng chứng Huy phản bội vợ, phản bội cô.
    Một người đàn bà bị tổn thương… sẽ không dại gì gắn đời với một người đàn ông tồi.

    Huy gọi cho tôi, giọng vỡ nát:
    – Em… sao em làm vậy?

    Tôi mỉm cười qua điện thoại:
    – Anh ngoại tình ngay đêm tânhôn.
    – Em chỉ… trả lại anh đúng những gì anh đã chọn.

    6. Kế;t th úc – và cũng là bắt đầu của tôi

    Tôi chuyển ra ở riêng, thuê một căn hộ nhỏ, bắt đầu một cuộc sống mới.
    Không ai đoán được tôi dịu dàng đến thế, lại có thể trảthù một cách sắc lạnh đến vậy.

    Nhưng phụ nữ là thế:
    Một khi đã tỉnh táo, họ đáng sợ hơn bất kỳ ai.

    Huy đến giờ vẫn tha thiết xin quay lại.
    Nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng nói:

    – Đêm anh chọn cô ta… là đêm em chọn rờ.i khỏ.i cu.ộc đời anh.

    Tôi không khóc một giọt nào trong cả cuộc hôn nhân ấy.
    Và như thế… tôi thắng.

  • Bà lão đồng n’át vào ngân hàng rút tiền để đóng học cho cháu

    Bà lão đồng n’át vào ngân hàng rút tiền để đóng học cho cháu

    Bà lão đồng nát ăn măc b;ẩn thỉ;;u vào ngân hàng rút tiết kiệm 2 triệu đồng để đóng học cho cháu và cái kết khiến cả phòng giao dịch c;;h;;ết lặng.

    Giữa tiết trời oi ả đầu hè, khi mọi người đều tìm bóng râm trú nóng, một bà lão tóc bạc, dáng lom khom, tay xách túi vải bạc màu bước vào phòng giao dịch của một ngân hàng lớn trong thị trấn.

    Bà mặc bộ quần áo sờn cũ, lấm lem bụi đất và bã giấy, mùi h;ôi từ bao ve chai còn phảng phất đâu đây khiến vài khách đang ngồi chờ phải chau mày, né tránh. Nhưng bà vẫn nhẹ nhàng nói với nhân viên lễ tân: “Tôi rút hai triệu… đóng tiền học cháu. Hạn cuối hôm nay rồi…”

    Cô nhân viên liếc nhìn bà từ đầu đến chân, không buồn giấu sự khó chịu: “Ngồi kia đợi đi bà. Có số thứ tự chưa?”. Đáp lại là một sự bối rối “Tôi… tôi không biết lấy…”

    Và thế là bà bị bỏ mặc, không một ai hướng dẫn. Không một ánh mắt thiện cảm. Ba tiếng trôi qua. Bà vẫn ngồi đó, không ăn, không uống, mắt cứ nhìn chằm chằm vào tấm bảng điện tử chờ tên mình xuất hiện mà không hề biết rằng chẳng có ai nhập tên bà cả…

    Ba tiếng đồng hồ… với một người già đó là cả một buổi chiều mệt mỏi. Bà lão đã khát khô cổ, nhưng không dám ra ngoài mua nước vì sợ mất chỗ, mất lượt. Thỉnh thoảng bà cúi đầu nhìn chiếc túi vải cũ, bên trong ngoài cuốn sổ tiết kiệm là vài đồng lẻ và tờ hóa đơn học phí của đứa cháu.

    Thấy bà cứ ngồi mãi, một anh bảo vệ trẻ đi ngang qua, tò mò hỏi chuyện. Nghe xong, anh giật mình — hóa ra bà chưa lấy số thứ tự nên chẳng ai gọi. Anh vội dìu bà đến quầy ưu tiên.

    Khi cuốn sổ tiết kiệm được đặt lên bàn, cô giao dịch viên ban đầu vẫn giữ vẻ thờ ơ, nhưng vừa nhìn thấy tên chủ tài khoản thì sững lại. Cô ngẩng lên, ánh mắt bối rối:

    — “Bà… là mẹ của anh Hùng?”

    Bà chậm rãi gật đầu. Anh Hùng… chính là người bảo vệ ngân hàng đã hy sinh khi lao vào cứu khách khỏi vụ cướp vũ trang cách đây 5 năm. Bức ảnh của anh vẫn treo trang trọng ngay sảnh, nhưng ít ai biết người mẹ già của anh giờ phải lượm ve chai nuôi cháu mồ côi.

    Cả phòng giao dịch bỗng im phăng phắc. Vị giám đốc chi nhánh bước nhanh ra, đỡ lấy đôi tay gầy guộc của bà, giọng nghẹn ngào:

    — “Bà ơi… ngân hàng đã lập quỹ tri ân cho gia đình anh Hùng. Từ nay, bà không cần phải rút tiền tiết kiệm nữa. Học phí và sinh hoạt của cháu bà… chúng tôi sẽ lo trọn đời.”

    Bà lão ngơ ngác, nước mắt cứ thế rơi xuống, hòa cùng tiếng nấc nghẹn ngào. Những người khách ban nãy còn xa lánh, giờ chỉ biết cúi đầu. Không khí lặng đi, chỉ còn tiếng quạt quay và tiếng khóc của một người mẹ đã chịu quá nhiều mất mát, nhưng ít nhất hôm nay… bà không còn phải đơn độc nữa.