Thu nhập của tôi mỗi năm không dưới một tỷ đồng – con số là mơ ước của biết bao người. Nhưng cay đắng thay, trong suốt 5 năm hôn nhân, số tiền đó chưa bao giờ thực sự thuộc về tôi hay cha mẹ tôi. Tất cả đều đổ vào lo cho cuộc sống của vợ con được đầy đủ nhất. Mỗi dịp Tết đến, nhìn bạn bè biếu bố mẹ tiền triệu, tôi lại ngậm ngùi cầm vài hộp bánh mứt về quê, vì mọi nguồn tài chính đều bị Lan thắt chặt dưới cái mác “lo cho tương lai của con”.
Tôi đã nhẫn nhịn vì muốn giữ một mái ấm đủ đầy cho bé Bo. Nhưng năm nay, định mệnh đã giáng một đòn chí mạng xuống lòng kiên nhẫn cuối cùng của tôi. Chiều 27 Tết, tôi nhận được điện thoại từ anh trai ở quê. Giọng anh nghẹn lại: “Chiến ơi, mẹ yếu lắm rồi. Bác sĩ bảo có lẽ mẹ chỉ đợi được các con về ăn cái Tết cuối cùng thôi…”
Tim tôi như có hàng nghìn mảnh sành đâm nát. Tôi lập tức về nhà, cố giữ bình tĩnh để nói chuyện với Lan. Tôi bảo cô ấy rằng năm nay gia đình sẽ không đi Thái Lan du lịch như dự định, mà cả nhà sẽ về quê sớm để ở bên mẹ. Tôi đã hy vọng một lời an ủi, một cái gật đầu cảm thông từ người phụ nữ đầu ấp tay gối.
Nhưng không. Lan đang dở tay đắp mặt nạ, nghe xong liền bật dậy, giọng cao vút đầy mỉa mai: “Anh buồn cười nhỉ? Vé máy bay đặt rồi, khách sạn 5 sao đặt rồi. Giờ anh bảo em về cái ‘ổ chuột’ dưới quê ấy để hít khói bếp với dọn phân bò à? Em có điên đâu mà hành hạ bản thân và con như thế! Anh thích hiếu thảo thì tự đi một mình đi!”
Câu nói “cái ổ chuột” chạm vào lòng tự tôn và nỗi đau tận cùng của tôi. Bố mẹ tôi đã tần tảo nuôi tôi khôn lớn, học hành thành đạt để tôi có mức lương tiền tỷ hôm nay. Cái nhà ở quê tuy cũ nhưng là nơi chứa đựng cả tuổi thơ và sự hy sinh của họ. Vậy mà trong mắt người vợ tôi hết mực cưng chiều, nó chỉ là một nơi bẩn thỉu.
“Lan này, đó là mẹ anh. Bà đang hấp hối. Em là con dâu, sao em có thể thốt ra những lời độc ác như vậy?” – Tôi gằn giọng, đôi tay run rẩy. Lan cười khẩy, ném tờ tạp chí xuống bàn: “Mẹ anh chứ có phải mẹ tôi đâu? Với lại, người sắp chết thì biết gì nữa mà về? Đừng có mang cái đạo đức giả ấy ra đây áp đặt tôi.”
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn Lan như một người xa lạ. Sự xinh đẹp, sang trọng kia chỉ là cái vỏ bọc cho một tâm hồn cằn cỗi và ích kỷ. Tôi không nói thêm một lời nào nữa. Tôi lẳng lặng vào phòng làm việc, lấy một tờ giấy trắng. Những nét bút dứt khoát in hằn lên mặt giấy: ĐƠN PHƯƠNG LY HÔN.
Tôi ký tên, để tờ đơn ngay ngắn trên bàn trang điểm của cô ấy. Tôi vào phòng bế bé Bo đang ngủ say, xách chiếc vali đã soạn sẵn những vật dụng cần thiết nhất.
Tôi dắt con ra khỏi căn chung cư cao cấp ngay trong đêm và tự lái xe chở con về quê. Tiếng gió rít qua cửa kính xe như tiếng lòng tôi đang tan nát, nhưng lại nhẹ nhõm đến lạ lùng.Về đến quê, nhìn dáng mẹ gầy rộc trên giường bệnh, đôi mắt mờ đục của bà bỗng sáng lên khi thấy tôi bế cháu nội vào. Bà thào thào: “Lan không về được hả con? Thôi không sao, nó bận thì thôi, con về là mẹ vui rồi…”
Lòng tôi đau như thắt lại. Đến tận lúc cận kề cái chết, mẹ vẫn bao dung cho người con dâu chưa bao giờ coi bà là người thân. Sáng mùng 1, mùng 2, rồi mùng 3 Tết, điện thoại tôi rung lên liên hồi. Là Lan. Cô ấy gọi hàng trăm cuộc, nhắn tin chửi rủa có, cầu xin có, dọa dẫm có. Cô ấy gào thét trong tin nhắn rằng không có thẻ tín dụng của tôi, cô ấy không thể trả tiền khách sạn, không thể mua sắm, và bạn bè đang cười nhạo cô ấy. Tôi nhìn màn hình điện thoại, rồi lẳng lặng nhấn nút chặn.
Những ngày Tết đó, tôi dành trọn vẹn để nắm tay mẹ, kể cho bà nghe về những ngày đầu tôi lên thành phố lập nghiệp, cho bé Bo đọc thơ cho bà nghe. Không có những bữa tiệc xa hoa, không có tiếng nhạc xập xình, chỉ có mùi nhang trầm ấm áp và tình thâm sâu nặng. Tôi biết, sau kỳ nghỉ này, tôi sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến pháp lý căng thẳng để giành quyền nuôi con. Tôi biết bé Bo sẽ chịu nhiều thiệt thòi khi gia đình tan vỡ. Nhưng tôi thà để con lớn lên trong sự thiếu hụt của một người mẹ ích kỷ, còn hơn để con học theo lối sống vô ơn, coi rẻ nguồn cội.
Một người vợ có thể cùng ta hưởng vinh hoa phú quý nhưng lại quay lưng khi ta đau đớn nhất, một người con dâu có thể coi thường nơi ta sinh ra, thì người đó không xứng đáng có mặt trong cuộc đời của cha con tôi nữa.
Chiều mùng 3, nắng nhạt dần trên cánh đồng trước nhà. Tôi ngồi bên hiên, nhìn con trai đang lẫm chẫm chạy trên sân gạch sờn cũ, lòng nhẹ bẫng. Có những sự đổ vỡ là cần thiết để ta tìm lại đúng giá trị của hai chữ “Gia đình”. Đồng tiền tỷ tôi kiếm được, từ nay sẽ được dùng để báo hiếu bố mẹ và dạy dỗ con nên người – một người có trái tim, thay vì chỉ có túi tiền đầy ắp nhưng tâm hồn rỗng tuếch.

Để lại một bình luận