Hai mươi năm trước, Hạnh chỉ là một nữ lao công âm thầm quét r ác ở bệ nh vi ện huyện. Ngày si nh con gái đầu lòng, cô kiệt sức và tuyệt vọng. Chồng bỏ đi khi biết cô mangthai, mẹ già li;ệt giư;ờng nằm nhà, cuộc sống dồn Hạnh vào ngõ cụt. Đứa bé đỏ hỏn trên tay khiến cô vừa thương vừa đau, bởi cô biết mình chẳng có nổi một đồng để mua nổi hộp sữa.
Đêm ấy, trong căn phòng hậu sản nóng bức, Hạnh rơi nước mắt đến khô cả mi, bàn tay run run ôm con: “Con ơi… mẹ ngh;èo quá… mẹ không nu ôi nổi con…”
Hạnh tưởng cuộc đời mình đã tăm tối đến mức không thể tối hơn. Nhưng đúng lúc ấy, cô nghe các y tá lướt qua bên ngoài hành lang, bàn chuyện về sản phụ phòng vip – tiểu thư con nhà giàu của thương nhân nổi tiếng trong vùng. Đứa bé của họ là con gái, sinh non tháng, nằm trong lồng kính thở máy. “Khó qua khỏi lắm. Nhỏ quá, tim yếu…” – một y tá thở dài.
Một ý nghĩ kinhkhủng lóe lên trong đầu Hạnh. Đen tối. Sai trái. Nhưng lại đẹp đẽ theo cách tuyệt vọng của một người mẹ nghèo. Nếu… con cô được sống trong nhung lụa ấy?
Nếu đứa bé yếu ớt kia về với mình, có lẽ vài tuần nữa sẽ không còn tồn tại. Còn con cô – khỏe mạnh, lanh lẹ – sẽ được bế ẵm trong vòng tay cha mẹ giàu sang, có sữa, có bác sĩ, có tương lai.
Đêm hôm đó, khi bệnh viện tắt bớt điện, ánh đèn hành lang nhấp nháy, Hạnh bế con lẻn đến khu lồng kính. Không ai chú ý đến một nữ lao công đang lau sàn. Bàn tay cô run như muốn rơi khỏi thân. Cô đặt con gái mình vào chiếc nôi vô trùng, rồi ôm đứa bé non nớt và tím tái vào lòng. Nó bé đến mức nằm gọn trong hai bàn tay cô.
“Tha thứ cho mẹ…” – Hạnh nghẹn lại. Rồi cô bước đi, mang theo tội lỗi lớn nhất đời mình.
Nhiều năm trôi qua Đứa bé yếu ớt năm ấy… không chết. Hạnh đặt tên con là Vy. Vy lớn lên gầy gò, hơi chậm nói, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng và hiền như giọt nước sớm mai. Gia đình nghèo, nhưng Hạnh cố cho con đi học. Vy chăm chỉ đến lạ, cả ngày mải mê nghịch chữ, nghịch sách.
Cả xóm đều thương: “Con bé Vy ngoan quá, chị Hạnh chắc mát phúc lắm.” Hạnh chỉ biết cười, nhưng mỗi lần nghe câu đó, tim cô nhói lên. Vy không mang dòng máu của cô, nhưng lại là đứa trẻ duy nhất gọi cô bằng mẹ suốt hai mươi năm.
Còn con ruột của Hạnh – đứa bé bị tráo năm nào – lớn lên thành Bảo Châu, con gái độc nhất của một gia đình giàu có nhất vùng. Bảo Châu xinh đẹp, sắc sảo nhưng ki êu ng;ạo. Cô nổi tiếng là tiểu thư đỏng đảnh, quen thói saikhiến người khác.
Ở trường, cô chọc phá bạn bè vì những lý do vô lý: hộp cơm ngh èo, bộ đồ cũ, hay đơn giản là “nhìn ngứa mắt”. Tan học, cô ngồi lên xe sang, vung tay mắng tài xế vì “lái xe không êm”. Ai cũng sợ cô.
Cha mẹ nuôi nhiều lần bị mời đến trường vì con gây sự, nhưng họ chỉ cười: “Con bé cá tính mạnh mẽ, lớn lên sẽ lãnh đạo người khác.”. Khi Bảo Châu tròn 20 tuổi, gia đình mở tiệc sinh nhật xa hoa. Báo đài đưa tin rầm rộ. Hạnh ngồi trước màn hình tivi cũ, nhìn gương mặt đứa con ruột mình – xinh đẹp, kiêu hãnh – mà lòng quặn thắt.
Vy đang ngồi bên cạnh, lom khom vẽ bài tập mỹ thuật, ngẩng lên rồi thở dài: “Mẹ ơi, có người được sống sướng ghê ha…”. Chị Hạnh chỉ vuốt tóc con, không nói lời nào. Cô yêu Vy thật lòng, nhưng nỗi tội lỗi vẫn âm ỉ như than hồng không bao giờ nguội.
Một buổi tối, Bảo Châu vô tình nghe cha mẹ nuôi cãi nhau. Những câu chữ như dao rơi vào tai: “Con bé… không phải con ruột của chúng ta.” Bảo Châu đứng ch;ết tr ân. Cô run rẩy như người mất hồn. Đêm ấy, cô bỏ nhà đi, thuê người điều tra. Chỉ hai ngày sau, manh mối dẫn cô đến cái xóm ngh;èo nơi bà Hạnh sống.
Cô xông vào, đôi giày cao gót giẫm lên nền xi măng bong tróc. “Bà… chính bà đã đánh tráo tôi phải không?!”. Bà Hạnh khụ y xuống ngay lập tức, nước mắt tuôn ra: “Mẹ… mẹ xin lỗi… mẹ chỉ muốn con được sống tốt hơn mẹ…”
Bảo Châu đảo mắt nhìn quanh căn phòng tối tăm, tường ố mốc. Rồi ánh mắt dừng lại ở Vy – cô gái nhỏ nhắn đang ngồi học bên chiếc bàn cũ lung lay: “Đây là… đứa con bà nuôi thay tôi?” – Bảo Châu bật cười khẩy. “Coi bộ ngoan hiền ghê. Trớ trêu thật, nó chẳng phải máu mủ mà lại sống với bà 20 năm.”
Vy quay lại, giọng nhỏ nhẹ: “Chào chị.”. Sự trong trẻo trong đôi mắt ấy khiến Bảo Châu thoáng chốc chột dạ, nhưng cô vẫn nói thật lạnh lùng: “Tôi không cần người mẹ tráo đổi con. Bà cứ ở đây mà sống với đứa con ngoan của bà.”
Cô quay lưng bỏ đi, để lại tiếng nấc nghẹnngào của Hạnh vang lên như cắt da cắt thịt. Đêm đó, bà Hạnh ngồi thẫn thờ, tay ôm ngực như muốn nghẹt thở. Vy lặng lẽ ngồi xuống, nắm lấy tay cô: “Mẹ ơi… con không cần biết con là ai. Con chỉ biết con là người mẹ nuôi con lớn từng ngày. Con sẽ học thật giỏi, rồi sau này nuôi mẹ. Mẹ đừng buồn nữa.”
Bà Hạnh ôm Vy vào lòng. Gương mặt cô nhòe nước mắt – nhưng trong lòng có một ngọn lửa ấm áp bùng lên. Máu mủ đôi khi không quyết định tình thân.
Điều gắn kết người với người… chính là tình yêu. Và Vy – đứa trẻ không cùng dòng máu – lại là người thương cô hơn tất cả.














