Blog

  • Cha mẹ sang tên nhà cho 2 anh trai, con trai út tức giận 6 năm không về nhà

    Cha mẹ sang tên nhà cho 2 anh trai, con trai út tức giận 6 năm không về nhà

    Năm đó, sau bữa cơm chiều, ông bà Phúc gọi ba người con trai lại, ngồi quây quần bên chiếc bàn gỗ cũ. Ông nói bằng giọng chắc nịch, như thể đã suy nghĩ rất kỹ:

    – “Bố mẹ già rồi, muốn sang tên căn nhà này cho hai đứa anh. Sau này có gì, hai đứa lo hương khói, chăm sóc mẹ.”

    Căn nhà – là toàn bộ tài sản của cả đời ông bà gầy dựng, từ những năm vất vả dựng từng viên gạch. Con trai cả và con trai thứ hai gật đầu, vui vẻ nhận. Chỉ có người con út – Nam, sững người, hai bàn tay nắm chặt, đôi mắt đỏ hoe.

    Nam là người duy nhất chưa lập gia đình, từ nhỏ cũng là đứa gần gũi và chăm sóc cha mẹ nhất. Anh từng nghĩ nếu sau này cha mẹ già yếu, mình sẽ là người ở bên cạnh. Vậy mà giờ đây, tất cả như một nhát dao lạnh lẽo đâm vào lòng. Anh cảm thấy mình bị gạt ra khỏi mái ấm này.

    – “Sao bố mẹ lại làm vậy? Con là con ruột, sao lại đối xử với con như người ngoài?” – Nam nghẹn ngào.

    Nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng nặng nề và ánh mắt tránh đi của cha. Ông Phúc không nói, cũng không giải thích. Ông nghĩ đứa con út hiểu lòng mình, nhưng ông đã sai.

    Tối đó, Nam thu dọn đồ, bỏ nhà ra đi, không một lời tạm biệt. Sáu năm trời, anh không về quê, cũng không nghe điện thoại của mẹ. Tất cả cuộc gọi, tin nhắn từ các anh, anh đều để chế độ im lặng. Trong lòng Nam, sự tổn thương đã trở thành một bức tường lạnh lẽo, cao vời vợi.

    Mẹ anh nhiều lần lén gọi: “Nam à, về thăm bố đi con. Ông già rồi…”, nhưng Nam chỉ đáp lạnh lùng:
    – “Con bận.”

    Rồi một ngày, cuộc điện thoại từ người anh cả đến. Giọng anh run run:
    – “Nam… bố mất rồi.”

    Câu nói ấy như một tiếng sét ngang tai. Tai Nam ù đi, tim như bị ai bóp nghẹt. Sáu năm, anh chưa một lần về nhìn cha, chưa một lần hỏi han, chưa một lời tha thứ.

    Ngày trở về, căn nhà quen thuộc vẫn vậy – chỉ có ông già từng ngồi trước hiên, nay đã nằm trong quan tài phủ vải trắng. Nam quỳ sụp xuống, đôi vai run lên bần bật.

    – “Con về rồi… bố ơi…”

    Anh úp mặt vào chiếc quan tài lạnh ngắt, nước mắt hòa vào tiếng khóc nấc nghẹn ngào. Mẹ anh ngồi bên, gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều:

    – “Bố con… ngày nào cũng ngóng ra đầu ngõ… Ổng sợ con nghĩ ông thiên vị… nhưng thật ra… hai anh mày có gia đình, tụi nó không có chỗ ở. Còn con, ông tin con vững vàng, tự lập… Ổng nói sau này, ông để sổ tiết kiệm cho con… nhưng chưa kịp nói thì…”

    Nam siết chặt tay mẹ, tiếng nấc không ngừng dâng lên. Hóa ra, sáu năm qua, anh đã tự nhốt mình trong hận thù mà quên mất cha cũng chỉ là một người già, vụng về trong cách thể hiện tình thương.

    Đêm đưa tang, Nam ngồi bên linh cữu cha, suốt đêm không chợp mắt. Mỗi ký ức tuổi thơ ùa về, rõ ràng như vừa hôm qua — cha cõng anh băng qua cánh đồng ngập nước, cha thức trắng đêm khi anh sốt, cha gánh gồng cả nhà những ngày nghèo đói.

    Giờ đây, tất cả chỉ còn lại nắm tro tàn.

    Sau tang lễ, Nam quỳ xuống trước di ảnh cha, nước mắt rơi lã chã:
    – “Con xin lỗi… Con về trễ quá rồi.”

    Sáu năm giận dỗi, đổi lại là một đời nuối tiếc.

  • Chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội dừng khẩn cấp vì khách nói chuyện ‘có súng’

    Chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội dừng khẩn cấp vì khách nói chuyện ‘có súng’

    (CAO) Khi 97 hành khách cùng tổ lái chuyến bay từ Đà Nẵng đi Hà Nội đang trên tàu bay để chuẩn bị cất cánh thì có 2 khách nam nói chuyện về việc có súng trong chuyến bay. Chuyến bay phải dừng để thực hiện kiểm tra lại từ đầu.

    Ngày 8/11, Cảng hàng không quốc tế Đà Nẵng cho biết, một chuyến bay tối qua (7/11) phải dừng khẩn cấp, trễ chuyến vì có hành khách nói chuyện với nhau về việc cất súng trong hành lý.

    Theo báo cáo ban đầu, tối 7/11, chuyến bay mang số hiệu VN186 khởi hành từ Đà Nẵng đi Hà Nội dự kiến cất cánh lúc 19 giờ 25. Trong lúc chờ để bay ở trên tàu bay, có hai hành khách là Nguyễn Đức Tr. (SN 1993, ngụ huyện Tiền Hải, tỉnh Thái Bình) và Lê Xuân Q. (SN 1983, ngụ TP.Thái Bình, tỉnh Thái Bình) nói chuyện qua lại với nhau. Một người hỏi người còn lại liên quan đến việc để súng ở đâu thì người kia trả lời đã cất trong hành lý.

    Tiếp viên trên chuyến bay hỏi lại thì hai hành khách trình bày là chỉ nói đùa. Cơ trưởng buộc phải yêu cầu lập biên bản tại máy bay, yêu cầu an ninh hỗ trợ.

    Hành khách chờ ra tàu bay. Ảnh minh họa.

    Lực lượng An ninh hàng không của Cảng vụ Hàng không miền Trung đến vị trí tàu bay đỗ bến số 27 xem xét, xử lý. Lúc 20 giờ 20, lực lượng chức năng áp giải 2 hành khách trên xuống khỏi tàu bay đưa về phòng an ninh kiểm tra nhưng không phát hiện có súng hay vật nổ, chất cấm trong người.

    Cơ quan chức năng cũng thực hiện lại quá trình kiểm tra an ninh đối với toàn bộ 97 hành khách, hành lý xách tay và tiến hành lục soát tàu bay.

    Đến 21 giờ cùng ngày, kết thúc quá trình lục soát đối với tàu bay, quá trình kiểm tra lại an ninh đối với hành khách và hành lý nhưng không phát hiện vật phẩm nguy hiểm, chất cấm chất nổ.

    Đến 22 giờ 15 cùng ngày, chuyến bay VN186 tiếp tục hành trình. Thời gian bị trễ do sự việc hai hành khách thông tin về việc có súng là 2 giờ 31 phút. Hiện vụ việc đang được Cảng vụ hàng không miền Trung xử lý theo quy định của Luật hàng không.

    Được biết, trước mắt, hai hành khách tung tin có súng phải đối mặt với mức xử phạt vi phạm hành chính là 12,5 triệu đồng/người.

  • Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Vợ phẫu thuật thay đổi khuôn mặt để giải thoát khỏi ông chồng v/ũ ph/u, nhưng không ngờ ngày cô trở lại tr/ả th/ù quyến rũ anh thì bàng hoàng phát hiện ra

    Người trong xóm mỗi lần nhắc đến vợ chồng Thu Hà – Quốc Dũng đều chỉ biết lắc đầu, buông một câu quen thuộc:

    “Con bé Hà sống không bằng con vật… Lấy nhầm thằng chồng q/uỷ.”

    Ngày cưới, Hà là cô điều dưỡng nhẹ nhàng, dịu dàng như nước mùa thu. Gương mặt cô hiền đến mức ai nhìn cũng muốn bảo vệ.

    Nhưng chỉ vài tháng sau, khuôn mặt ấy đã biến dạng bởi những v/ết b/ầm t/ím, sưng vù—ký ức t/àn đ/ộc từ những trận đ/òn vô cớ của Dũng.

    Dũng là chủ một gara xe máy lớn trong huyện. Hắn có tiiền, có quyền, lại quen việc quát tháo. Càng kiếm được nhiều, hắn càng hung hăng như một con thú, xem vợ như thứ tài sản muốn hành hạ lúc nào thì hành hạ.

    – Hà đi chợ lâu hơn 10 phút → bị đ/ạp vào bụng

    – Về muộn do ca trực kéo dài → bị t/át nảy lửa

    – Không ăn cơm vì mệt → bị đ/ấm đến bật m/áu môi

    Hàng xóm từng chạy sang can ngăn. Hà từng bỏ về nhà mẹ đến ba lần… nhưng lần nào cũng trở về bởi những lời xin lỗi quen thuộc:

    “Anh thề sẽ thay đổi.”

    Cô tin. Rồi lại bị đánh. Rồi lại tin.

    Cho đến lần cuối…

    Một cú đá thẳng vào bụng chỉ vì hà lỡ làm rơi cái cốc thủy tinh .

    Đứa con đầu lòng khi ấy mới ba tháng tuổi trong bụng… mất.

    Tối nằm trong bệnh viện trắng lạnh, nhìn gương mặt sưng đến mức chính cô cũng không nhận ra mình ,hà thì thầm :

    “Mình phải sống lại …Dù bằng cách nào”

    Và cô chọn cách không ai ngờ .Một buổi sáng hà biến mất không lời nhắn, không đồ đạc, không dấu vết gia đình hoảng hàng xóm bàn tán, còn Quốc Dũng thì nổi điên, lùng sục mọi nơi như kẻ mất trí.

    Nhưng không ai biết rằng:

    Hà đã mang theo toàn bộ số tiền dành dụm+ vay mượn để vào Sài Gòn là một việc duy nhất:

    Thay đổi khuôn mặt: hai mí sắc hơn, sống mũi được nâng cao, góc hàm gọt nhọn, cằm chỉnh lại sau 17 tháng, cô bước ra khỏi phòng khám với một con người hoàn toàn mới. Thu Hà người phụ nữ yếu ớt ngày nào đã hóa thành Linh Chi :sắc sảo, hiện đại, cuốn hút đến mức mọi ánh nhìn đều dừng lại khi cô đi ngang.

    Cô xin làm lễ tân khách sạn, rồi được đề bạt lên quản lý vì sự tinh tế và thông minh khác thường. Cuộc đời mới của Linh Chi bắt đầu từ đó.

    Nhưng trong đáy mắt cô vẫn còn một ngọn lửa không bao giờ tắt: Quốc Dũng ,cô không muốn quay về để yêu thương, cô muốn kết thúc ám ảnh cuối cùng của đời mình.

    Một ngày, Linh Chi vô tình nhìn thấy gara của Dũng mở chi nhánh mới tại Sài Gòn, cô quyết định đối diện .Hôm đó ,cô chọn một chiếc váy đỏ ôm sát ,son đỏ đậm ,ánh mắt sắc như lửa cháy ,khi nàng bước vào gara ,Dũng vẫn phong độ và ngạo nghễ, ngơ ngác đến sững người, hắn không nhận ra cô.

    Chỉ nhìn thấy một phụ nữ đẹp đến nghẹt thở

    -“Chào anh, tôi muốn bảo dưỡng xe”.

    Dũng lập tức mỉm cười:

    -“Để tôi đích thân lo cho chị”.

    Tối hôm đó, hắn chủ động xin số .Linh Chi khẽ mỉm cười:

    “Nếu anh muốn thì phải theo đuổi cho xứng đáng”.

    Và Dũng lao vào cuộc chinh phụccô như một kẻ bị bỏ bùa, chăm sóc, săn đón, ghen tuông, nhiệt tình …hệt như thời hắn mới quen Thu Hà năm nào.

    Nhưng… những điều độc hại bên trong hắn vẫn còn nguyên, không thay đổi dù chỉ một mảy may .Chi thì khác, cô sắc lạnh, tỉnh táo, chủ động. Cô lặng lẽ lưu lại tin nhắn, ghi âm những lời ghen loạn, chụp lại hành động thô lỗ của Dũng chuẩn bị cho cú lật mặt hoàn hảo.

    Đêm định mệnh.

    Dũng uống rượu, đưa cô về, mặt đỏ gay, hơi rượu nồng nặc. Hắn ghen tuông vô cớ:

    -“Đàn bà của tôi không được nhìn thằng khác. Cô nghe rõ chưa?” Hắn lao đến giật điện thoại, Linh Chi không né, cô bật màn hình lên, hiện rõ ảnh cưới năm xưa. Dũng đờ người, mồ hôi nạnh rịn ra hai bên Thái Dương

    -“…Cô… Hà?”.

    Chi nhìn hắn bình thản như một người xa lạ.

    -“Đúng .Là người vợ mà anh đánh suýt chết, người mất con người, anh đạp khỏi cuộc đời.

    Dũng run bần bật:

    -” Anh …tưởng em đã …”

    -“Chết à”?.

    Chi nhếch môi,ngày đó em cũng nghĩ mình sẽ chết thật.

    Cô đặt chiếc USB lên bàn:

    -“Trong này là bằng chứng anh bạo hành, đe dọa, cưỡng ép một khi gửi lên công an…anh không chỉ mất camera đâu. Anh mất hết” .

    Dũng khụyu xuống tay ôm đầu: ,

    -“Hà … anh sai …Nhưng anh yêu em. Anh tìm em hơn một năm trời, anh bỏ hết …Em đi rồi anh mới biết mình mất cái gì.

    Câu nói đó khiến lòng Chi xe lại. Không phải thương mà là thương cho chính cô ngày xưa. Người đã chờ mãi một câu xin lỗi nhưng không bao giờ có .

    Cô khẽ nói :

    -“Cảm ơn vì đã từng tìm ,nhưng cuộc đời tôi không còn thuộc về anh nữa”.

    Cô bước đi .Dũng gọi theo giọng vỡ vụn:

    -” Hà ! Nếu sau này… em mệt quá… Em cứ gọi cho anh một lần thôi…”.

    Chi dừng lại một giây

    -” Nếu anh thực sự thương một người phụ nữ nào thì đừng bao giờ đánh cô ấy thế là đủ “.

    Cô rời khỏi hắn nhẹ như một hơi thở, không kiện không bốc phốt, không trả thù.

    Bởi vì cô hiểu :

    ”Trả thù không phải là làm người khác đau, mà là không để họ làm mình đau thêm nữa”.

    Tối đó, trong căn phòng nhỏ của mình, Linh Chi tháo đôi giày cao gót, thoa lại lớp son nhẹ rồi nằm xuống mỉm cười thật sâu, mình đã trở về với chính mình. Trong hồ sơ bệnh án năm nào có dòng :bệnh nhân bị tổn thương thể chất và tinh thần nghiêm trọng”.

    Nhưng nếu gặp Linh Chi bây giờ không ai biết cô đã bước ra từ địa ngục. Điều lớn nhất cô học được là :sống sót đôi khi là chiến thắng đẹp nhất.

    Còn Quốc Dũng ngồi lặng trong gara tối, chai rượu lăn dưới đất, trên tay là những bức ảnh cưới đã cũ, góc ảnh bong tróc. Lần đầu tiên trong đời hắn hiểu có những mất mát không bao giờ mua lại được.

    Từ hôm đó, Dũng không còn quát mắng bất kỳ người phụ nữ nào nữa, nhân viên, khách hàng hay người mẹ già ở nhà. Đó là cách duy nhất hắn có thể chuộc lỗi với một quá khứ mà hắn không thể sửa.

  • Đúng hôm nay mùng 1 âm lịch, 3 con giáp được Thần Tài gõ cửa ban lộc, Tết khỏi lo thiếu thốn –

    Đúng hôm nay mùng 1 âm lịch, 3 con giáp được Thần Tài gõ cửa ban lộc, Tết khỏi lo thiếu thốn –

    Trong ngày đầu của tháng 11 âm lịch, có 3 con giáp được dự báo gặp may mắn về tài chính lẫn tình duyên.

    Mùng 1 âm lịch được xem là thời điểm khởi đầu mang nhiều ý nghĩa, đặc biệt về vận khí và tài lộc.

    Theo dự báo, trong ngày đầu tháng này, có 3 con giáp được cát tinh chiếu mệnh, vận trình khai thông rõ rệt. Không chỉ công việc thuận lợi, tài chính vững vàng mà đời sống tình cảm cũng đón nhận nhiều tín hiệu tích cực.

    Tuổi Sửu: Tài lộc bền vững, công việc tiến triển chắc chắn

    Bước sang hôm nay là mùng 1 của tháng 11 âm lịch, người tuổi Sửu cảm nhận rõ sự ổn định trong cả công việc lẫn tài chính. Tuổi Sửu được cho là con giáp có vận may trong ngày mùng 1 tháng 11 âm lịch. (Ảnh minh họa)

    Tuổi Sửu được cho là con giáp có vận may trong ngày mùng 1 tháng 11 âm lịch. (Ảnh minh họa)

    Đây là con giáp vốn chăm chỉ, cần mẫn, luôn đặt nền móng vững chắc cho tương lai nên dù không “phất lên” quá nhanh nhưng tiền bạc lại tích lũy đều đặn, ít khi rơi vào cảnh thiếu trước hụt sau. Những ai làm công ăn lương có cơ hội được giao thêm trọng trách, mở ra hướng phát triển lâu dài.

    Trong công việc, tuổi Sửu được khuyên nên linh hoạt hơn trong tư duy, sẵn sàng lắng nghe góp ý từ đồng nghiệp và cấp trên. Chính sự cầu thị này giúp bản mệnh ghi điểm mạnh mẽ, tạo tiền đề cho các bước tiến quan trọng trong thời gian tới.

    Chuyện tình cảm của tuổi Sửu cũng khá êm đềm. Người độc thân có cơ hội gặp gỡ đối tượng phù hợp thông qua sự giới thiệu của người thân, bạn bè. Các cặp đôi đang yêu duy trì được sự quan tâm và chia sẻ, giúp mối quan hệ thêm bền chặt.

    Tuổi Mẹo: Quý nhân nâng đỡ, sự nghiệp mở ra cơ hội mới

    Mùng 1 âm lịch mang đến vận may bất ngờ cho người tuổi Mẹo, đặc biệt trên phương diện sự nghiệp. Nhờ khả năng giao tiếp khéo léo và cách ứng xử tinh tế, con giáp này dễ dàng tạo được thiện cảm với những người xung quanh.

    Quý nhân xuất hiện đúng lúc giúp tuổi Mẹo tháo gỡ khó khăn, mở ra những cơ hội hợp tác hoặc dự án tiềm năng. Mùng 1 âm lịch mang đến vận may bất ngờ cho người tuổi Mẹo, đặc biệt trên phương diện sự nghiệp. (Ảnh minh họa)

    Mùng 1 âm lịch mang đến vận may bất ngờ cho người tuổi Mẹo, đặc biệt trên phương diện sự nghiệp. (Ảnh minh họa)

    Tài chính của tuổi Mẹo có dấu hiệu khởi sắc, nhất là với người kinh doanh, buôn bán. Dòng tiền luân chuyển tốt giúp cuộc sống trở nên thoải mái hơn. Tuy nhiên, bản mệnh vẫn cần cân nhắc kỹ trước các quyết định đầu tư lớn.

    Về tình cảm, tuổi Mẹo đón nhận nhiều niềm vui. Gia đình hòa thuận, các mối quan hệ được hâm nóng. Người độc thân tận hưởng cuộc sống nhẹ nhàng, chưa vội vàng ràng buộc nhưng lại rất hài lòng với hiện tại.

    Tuổi Tuất: Công danh suôn sẻ, tình cảm an yên

    Trong ngày mùng 1 âm lịch, tuổi Tuất được đánh giá là con giáp có vận trình khá toàn diện. Công việc diễn ra trôi chảy, những nỗ lực trước đó bắt đầu cho “quả ngọt”. Nhờ tinh thần trách nhiệm cao và sự tận tâm, bản mệnh nhận được sự tin tưởng từ cấp trên và đồng nghiệp, từ đó mở ra cơ hội thăng tiến rõ rệt.

    Tài lộc của tuổi Tuất tăng trưởng ổn định, thu nhập cải thiện giúp cuộc sống bớt áp lực. Con giáp này cũng biết cách cân đối chi tiêu nên của cải ngày càng dư dôi.

    Chuyện tình cảm của tuổi Tuất êm ấm, nhẹ nhàng. Các cặp đôi học được cách lắng nghe và cảm thông, giúp mọi khúc mắc sớm được giải quyết. Sau những sóng gió, tình yêu trở nên sâu sắc và bền chặt hơn bao giờ hết. Trong ngày mùng 1 âm lịch, tuổi Tuất được đánh giá là con giáp có vận trình khá toàn diện. (Ảnh minh họa)Trong ngày mùng 1 âm lịch, tuổi Tuất được đánh giá là con giáp có vận trình khá toàn diện. (Ảnh minh họa)
    Thông tin chỉ mang tính chất chiêm nghiệm, tham khảo. 

    https://www.saostar.vn/sac-mau-cuoc-song/dung-hom-nay-mung-1-am-lich-3-con-giap-duoc-than-tai-go-cua-ban-loc-202512200802114109.html

  • Đêm nào cũng vậy, đều đặn cứ 11h đêm là cô giúp việc lại lẳng lặng đi vào phòng bố chồng cùng 1 cái khăn trắng, tôi bí mật

    Đêm nào cũng vậy, đều đặn cứ 11h đêm là cô giúp việc lại lẳng lặng đi vào phòng bố chồng cùng 1 cái khăn trắng, tôi bí mật

    Thị trấn Vân Hạ nhỏ xíu, chỉ cần mười phút đi bộ là hết một vòng, nhưng lúc nào cũng đầy tiếng gió từ sông Bắc Hòa thổi về. Những buổi chiều, từ ban công tầng hai nhà tôi, có thể nhìn thấy cả dãy mái ngói đỏ thẫm trải dài đến tận chân đồi. Một thị trấn yên bình, nơi mà ai cũng biết ai, nơi mà cuộc sống trôi chậm đến mức đôi khi tôi sợ mình sẽ ngủ quên trong sự an yên ấy.

    Nhà tôi ở cuối con đường Ngự Lâm – một căn nhà hai tầng đơn giản nhưng ấm áp. Tôi – Thanh – làm kế toán cho công ty vận tải của thị trấn. Chồng tôi – Lâm – là tài xế xe tải, chạy tuyến ngắn trong tỉnh. Còn một nhân vật nữa trong gia đình: bố chồng tôi – ông Đình – 75 tuổi, vợ mất từ sớm, hiền nhưng cố chấp, thương con nhưng hay cằn nhằn, kiểu đàn ông ngày xưa.

    Tôi sống cùng bố từ khi kết hôn. Những năm đầu, tôi chăm sóc ông từ bữa ăn, ly nước, áo ấm đến giấc ngủ. Ông quen tôi đến mức hễ đau đầu, đau lưng, đau gối đều gọi:

    – Thanh ơi, lấy giùm bố cái dầu gió…
    – Thanh ơi, bóp cái vai hộ bố…

    Tôi cũng quen với việc chăm. Nhưng mọi thứ đã thay đổi từ khi tôi sinh con.


    CHƯƠNG 1: MỘT THAY ĐỔI NHỎ – MỘT VẤN ĐỀ LỚN

    Đứa con đầu lòng của tôi – bé Mỡ – chào đời vào một ngày mưa tầm tã. Cuộc sống sau sinh như cuốn tôi vào một vòng xoáy mới: cho bú, tắm bé, thay tã, dỗ ngủ. Ngày nào cũng tất bật. Tôi gần như không còn thời gian thở, nói gì đến việc chăm sóc bố chồng.

    Lâm thấy vậy thì thương tôi lắm. Một buổi sáng anh đắn đo nhóm bếp pha cà phê rồi nói:

    – Hay là… mình thuê giúp việc đi em. Anh thấy em cực quá.

    Tôi vốn ngại người lạ vào nhà, nhưng nghĩ đến đôi mắt thâm quầng của mình mỗi sáng, tôi gật đầu.

    Thế là cô Sen xuất hiện – một phụ nữ tầm 45 tuổi, người gầy nhưng khỏe, tóc buộc gọn, giọng nói khàn nhưng dễ nghe. Cô làm việc đều tay, sạch sẽ, ngăn nắp, nói năng lễ phép. Bố chồng tôi cũng quý, thậm chí hay nói:

    – Con Sen nó siêng. Việc này để nó làm, con cứ chăm thằng nhỏ.

    Tôi cũng an tâm hơn.

    Cho đến một ngày…

    Mọi thứ bắt đầu từ tiếng cửa mở khẽ lúc khuya.


    CHƯƠNG 2: ĐÊM VÀ NHỮNG BÓNG NGƯỜI LẨN KHUẤT

    Đêm đó, tôi đang ru Mỡ ngủ thì nghe tiếng “cạch” – tiếng cửa phòng bố mở. Ban đầu tôi không để ý. Nhưng năm phút sau, tôi nghe tiếng chân ai đó bước vào phòng ông.

    Tôi thò đầu ra khỏi cửa phòng mình, và… đó là cô Sen.

    Cô cầm theo một cái chậu nhỏ và khăn.

    Tôi nhíu mày.
    Nhưng vì bận dỗ con, tôi bỏ qua.

    Đêm thứ hai…
    Đêm thứ ba…
    Đêm thứ tư…

    Đêm nào cũng vậy.

    Khoảng 23 giờ, khi mọi người đều đi ngủ, cô Sen vào phòng bố chồng. Cánh cửa khép lại. Và cả tiếng đồng hồ sau mới mở ra.

    Tôi bắt đầu thấy lạ.

    Lâm đi làm đêm nhiều, không biết chuyện này. Tôi thì không tiện hỏi thẳng vì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của bố chồng.

    Nhưng những đêm tiếp theo, cảnh tượng ấy lặp lại. Thậm chí có đêm tôi lén đứng sau cầu thang nhìn. Bóng cô Sen khuất dần sau cánh cửa phòng bố chồng, và không ai biết chuyện gì diễn ra bên trong.

    Tôi bắt đầu đặt câu hỏi:

    – Hai người…
    – Có tình cảm?
    – Có quan hệ?
    – Có điều gì giấu mình không?

    Bố chồng thì gần đây lạ lắm. Mỗi sáng ông đi lại chậm hơn, mặt hơi đỏ, tóc chải gọn, áo phẳng phiu. Cô Sen cũng đôi khi đỏ mặt khi chạm mặt tôi.

    Tôi bắt đầu sinh nghi.


    CHƯƠNG 3: NỖI LO CỦA MỘT NGƯỜI LÀM DÂU

    Có người nói: khi phụ nữ sinh con, họ nhạy cảm hơn bình thường. Không phải ghen tuông vô lý, mà là linh cảm về sự thay đổi trong ngôi nhà họ đang sống.

    Tôi đem chuyện nói với Lâm.

    – Anh… dạo này em thấy cô Sen đêm nào cũng vào phòng bố. Lâu lắm mới ra.

    Lâm nhíu mày nhưng ngay sau đó bật cười:

    – Trời đất, bố 75 rồi mà em nghĩ đi đâu vậy?

    – Nhưng em thấy lạ. Anh không tin thì tối đứng xem thử.

    Lâm im lặng.
    Đàn ông, dù thoải mái tới đâu, chuyện liên quan đến bố vẫn nhạy cảm.

    Một lát sau, anh thở dài:

    – Vậy em muốn làm sao?

    Tôi nói thật lòng:

    – Em nghĩ… nếu bố với cô Sen có tình cảm thật sự, mình nên tác hợp. Người già cô đơn. Mẹ mất sớm, bố sống với chúng ta mà toàn ở trong phòng.

    Lâm nhìn tôi như không tin vào tai mình.

    – Em… muốn tác hợp cho bố và cô Sen?

    – Nếu họ thương nhau thật thì sao? Mình đâu thể cấm. Với lại nếu cô ấy trở thành vợ bố anh… cũng tiện chăm sóc bố hơn.

    Lâm ôm đầu:

    – Nhưng… chuyện này phải chắc chắn đã. Nhỡ em nghĩ lầm thì…

    Tôi thở dài:

    – Em cũng muốn biết sự thật.


    CHƯƠNG 4: ĐÊM THEO DÕI

    Đêm ấy, Lâm và tôi giả vờ ngủ sớm. Nhưng đến 23 giờ, chúng tôi nhẹ chân ra cầu thang, đứng nép vào tường.

    Ầm…
    Cửa phòng bố mở nhẹ.

    Vẫn là cô Sen.
    Đèn phòng ông sáng vàng hắt ra một chút rồi tắt.

    Cả hai bước vào.

    Cửa… đóng lại.

    Lâm nắm lấy tay tôi, hoang mang thật sự. Anh thì thầm:

    – Nếu bố có quan hệ… thì sao?

    Tôi nhìn anh, khẽ nuốt khan:

    – Người già… cũng có quyền được yêu mà.

    Nhưng lòng tôi bắt đầu rối.

    Chúng tôi đứng đợi gần một tiếng. Không có âm thanh lạ nào vang ra, nhưng sự im lặng ấy lại khiến trí tưởng tượng của tôi chạy loạn.

    Đến khi cửa mở, cô Sen bước ra với cái chậu nhỏ trên tay.

    Tôi giật mình.

    Cô… đang chùi gì?
    Hay… tắm cho ai?
    Hay…

    Lâm định lên tiếng gọi nhưng tôi níu tay anh lại:

    – Sáng mai hãy hỏi.


    CHƯƠNG 5: SỰ THẬT KHÔNG AI NGỜ TỚI

    Sáng hôm sau, cả nhà đang ăn cháo thì Lâm nhìn thẳng vào bố:

    – Bố… con muốn hỏi chuyện này.

    Ông Đình đang múc cháo, tay hơi khựng lại:

    – Chuyện gì?

    Giọng Lâm run lên:

    – Đêm nào… bố cũng nhờ cô Sen vào phòng… làm gì vậy ạ?

    Ông Đình bất ngờ ngẩng đầu.

    Cô Sen cũng giật mình làm rơi cái muỗng xuống bàn.

    Không ai nói gì trong vài giây.

    Tôi nín thở.

    Rồi bố chồng tôi chậm rãi đặt bát cháo xuống, thở dài:

    – Hai đứa nghĩ bố và cô Sen… có quan hệ à?

    Cả phòng im phăng phắc.

    Ông bật cười – một nụ cười… vừa buồn, vừa bất lực:

    – Bố 75 tuổi rồi, đầu gối muốn đứng lên còn khó. Quan hệ cái nỗi gì…

    Cô Sen đỏ bừng mặt, vội lau tay:

    – Con chỉ… giúp bác bóp lưng thôi. Bác đau lưng nặng, nằm xuống nhiều bị co cơ. Con đấm bóp cho bác đỡ đau. Bác bảo khuya đỡ ồn, nên con làm lúc đó để không phiền cháu bé.

    Tôi há hốc.

    Lâm cũng cứng người.

    Ông Đình tiếp lời, giọng nhẹ nhưng buồn:

    – Từ ngày Thanh sinh Mỡ, bố biết con bận. Bố không dám gọi Thanh bóp lưng như trước. Nhờ cô Sen giúp cũng ngại lắm, nhưng đau quá thì đành phải nhờ. Bố sợ tụi con lo nên… không muốn nói.

    Tôi bỗng nghẹn lại.

    Cô Sen cúi gằm:

    – Con chỉ xem bác như bố thôi. Bác đau quá, không ai để ý, con thấy tội. Chứ con không dám… nghĩ gì khác.

    Không khí nhẹ hẳn, rồi lặng đi.

    Tôi cảm thấy lòng mình chùng xuống, vừa xấu hổ vừa thương hai người.

    Tôi nhìn bố:

    – Con xin lỗi… con hiểu lầm bố.

    Ông xua tay:

    – Không trách con. Người làm dâu mới sinh xong, tinh thần dễ lo lắng. Bố hiểu hết.

    Cô Sen cười hiền:

    – Cháu thương bố như bố ruột, vậy là quý rồi.

    Lâm thở phào một hơi rõ dài, như trút bao gánh nặng.


    CHƯƠNG 6: NHỮNG ĐIỀU KHÔNG NÓI THÀNH LỜI

    Buổi chiều, tôi bế Mỡ ra hiên, thấy bố đang ngồi phơi nắng. Lưng ông còng xuống, bàn tay gân guốc run nhẹ. Tôi bất giác thở dài.

    Tôi hiểu rồi.

    Từ ngày sinh con, tôi mải chăm Mỡ mà quên mất bố chồng – người già, cô đơn, sống lặng lẽ trong căn nhà mà chính tôi đã bước vào làm dâu.

    Tôi tiến lại.

    – Bố… để con bóp lưng cho bố nhé.

    Ông giật mình, rồi mỉm cười, đôi mắt ướt nhẹ:

    – Con bận con nhỏ mà…

    – Con muốn làm. Bố là bố của con mà.

    Ông quay mặt đi, gật đầu rất khẽ.

    Tôi xoa lưng cho ông, nhẹ nhàng vừa đủ không đau. Ông khẽ hít vào – tiếng rên nhẹ của người già mỗi khi mệt mỏi.

    – Từ giờ… bố cứ bảo con nhé. Con xin lỗi vì dạo này bỏ bê bố.

    Ông đặt tay lên tay tôi:

    – Con là dâu mà hiếu thế này… mẹ chồng con mừng lắm.

    Lời ông làm tim tôi ấm lên.

    Ở đâu đó, tiếng Mỡ cười vang. Lâm từ trong bếp bước ra nhìn cảnh ấy, ánh mắt anh cũng dịu lại.

    Nhà, đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc như vậy để hàn gắn những hiểu lầm.


    CHƯƠNG 7: TÁC HỢP – THEO CÁCH KHÁC

    Vài ngày sau, Lâm bỗng thỏ thẻ:

    – Nhưng mà… em thấy cô Sen cũng tốt. Hay mình… tác hợp cô ấy cho ai đó?

    Tôi bật cười:

    – Anh định làm mai cho cô ấy à?

    – Ừ, chứ để người ta ở vậy cũng tội.

    Cô Sen nghe thấy thì đỏ mặt, mắng yêu:

    – Anh chị lo chuyện bao đồng quá à.

    Nhưng tôi biết – trong ánh mắt cô, có chút ấm áp.

    Nhờ hiểu lầm ấy, mọi người gần nhau hơn.

    Từ đó, cô Sen trở thành như người thân trong nhà. Bố chồng tôi mỗi tối đều ngồi xem tivi cùng cô. Cô hay nấu món ông thích: cá rô kho nghệ, canh bí đỏ, trứng luộc nước mắm. Ông thì chỉ tay:

    – Con này con kia… bỏ thêm hành vào cho bố.

    Cô Sen cười, không phàn nàn.

    Tôi từng lo nghĩ lung tung, nhưng giờ nhìn lại… tôi biết ơn khoảng thời gian ấy. Vì nhờ nó, tôi mới hiểu:

    Người già không chỉ cần thuốc… mà còn cần sự quan tâm. Và đôi khi, sự quan tâm đến từ những người không chung máu mủ, nhưng chung lòng thương.


    CHƯƠNG 8: KẾT THÚC CÓ HẬU NHẤT CÓ THỂ

    Một năm sau, nhà tôi từng ngày ấm hơn.

    Mỡ biết đi, cứ chạy lon ton theo ông nội mỗi sáng. Bố chồng tôi khỏe hơn nhiều, không còn đau lưng nặng nhờ sự chăm sóc đều đặn. Lâm làm việc ổn định, ít đi đêm hơn.

    Còn cô Sen…

    Cô đã nhận lời quen một bác thợ mộc ở đầu phố – người mà Lâm “vô tình” giới thiệu. Hai người còn rủ nhau đi chùa Hạ Liên mỗi cuối tuần.

    Ngày họ báo tin sẽ làm đám cưới đơn giản, bố chồng tôi cười tươi như trẻ:

    – Tốt rồi. Sen nó là người tốt. Ai cưới được nó là phúc đó.

    Tôi cũng vui như cưới chị gái ruột.

    Nhìn lại tất cả, tôi hiểu một điều:

    Nhiều khi, những hiểu lầm trong gia đình không phải tai họa, mà là cơ hội để mọi người nhìn lại nhau, yêu thương nhau hơn, và chạm vào những nỗi lòng không ai nói được.

    Và rồi cuộc sống, như dòng sông Bắc Hòa chảy qua thị trấn Vân Hạ, tiếp tục bình yên – nhẹ nhàng nhưng đầy nghĩa tình.

  • Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.
    Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.
    Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.
    Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

    Có thể là hình ảnh về ‎cuống vé, tiền và ‎văn bản cho biết '‎NONOONN9-0 Y NONO ما. 10 너주ㄲ CỘNG 09000000 CỘNG CỘNG CỘNG HOA TỆT VIỆTNAM XÁHỘIC 3Z CỘNG NAM HỘI CHỦ VIỆT VIBAHỘI HOA HÒA HÒA VIỆT NGHĨA HOAXHỘICH XHỘI HÒAXAH HỘI banthânca paM. thancea aea PIIO VIETNAN VIETNANAIRLINES AIRLINES :..nin To:...... To uhtsống Kính‎'‎‎
    Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.
    Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.
    Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.
    Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.
    Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.
    Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.
    Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.
    Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.
    Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.
    Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”.
    Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Thì ra, chiếc phong bì phúng viếng của mình đã bị người bạn kia rút lõi. Tôi định ngay lập tức chụp lại dòng tin nhắn nhờ vả lúc trước và gửi tấm ảnh chiếc phong bì kèm theo 6 tờ tiền 500 nghìn đồng để chứng thực lòng mình. Thế nhưng, trong phút chốc, thâm tâm tôi mách bảo “chậm lại 1 nhịp”.
    Tôi quay sang chất vấn người bạn kia, tại sao có thể rút lõi phong bì phúng viếng. Đó là hành động dối trá và cạn tình với cả người sống lẫn người đã khuất.
    Người bạn ấy khóc lóc phân bua với tôi, con bạn bị bệnh nặng phải điều trị suốt mấy năm nay. “Túng quá làm liều”, cực chẳng đã bạn mới phải bớt lại 2 triệu tiền phúng viếng để có tiền trang trải. Người bạn đó cầu xin tôi đừng nói ra sự thật này, kẻo tiếng xấu đồn xa, bạn không còn mặt mũi nào gặp ai.
    Tôi bị đưa vào tình thế khó xử, không biết làm sao cho phải. Lời khẳng định sẽ cho bạn thân câu trả lời chính đáng vẫn còn bỏ ngỏ suốt những ngày qua.
    Nếu vạch mặt người bạn đó, liệu tôi có quá vô tâm. Còn nếu giữ kín chuyện này, tôi không biết phải ăn nói với bạn thân thế nào về chiếc phong bì phúng viếng bị rút lõi.
    Tôi nên làm sao để vẹn cả đôi đường?

  • HLV vừa qu:a đ:ờ;i ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    HLV vừa qu:a đ:ờ;i ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    HLV vừa qu:a đ:ời ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    21+ Hình Ảnh Hoa Sen Trắng Nền Đen Buồn, Đẹp Sâu Lắng

    Bà Kanokporn Donsamran – HLV trưởng ĐT Karate Thái Lan không may qua đời vì tai nạn giao thông đêm 16/12.

    Ngày 17/12, cộng đồng thể thao Thái Lan nói chung và Đoàn Thể thao Thái Lan nói riêng bàng hoàng trước thông tin HLV đội tuyển karate quốc gia, bà Kanokporn Donsamran, đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng tại huyện Wang Saphung, tỉnh Loei.

    Theo thông báo từ cơ quan chức năng, vụ việc xảy ra vào khoảng 0h16 cùng ngày, khi bà Kanokporn Donsamran đang trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại SEA Games 33. Chiếc xe chở bà Kanokporn Donsamran đã va chạm với đuôi một xe tải chở mía đang lưu thông trên đường. Nguyên nhân ban đầu được xác định do đèn hậu của xe tải bị che khuất bởi thân và lá mía, khiến người điều khiển phương tiện phía sau không kịp phát hiện khi xe tải phanh gấp.
    HLV Thái Lan qua đời ngay sau 762500HLV ĐT Karate Thái Lan – bàn Kanokporn Donsamran qua đời vì tai nạn giao thông sau SEA Games 33
    Các nhà chức trách nước này cho biết, ngoài hai phương tiện nói trên, một xe khác cũng liên quan đến vụ tai nạn và nằm lại tại hiện trường. Các phương tiện đều được nhận định đang di chuyển với tốc độ cao vào thời điểm xảy ra va chạm.

    Sự ra đi đột ngột của bà Kanokporn Donsamran là mất mát lớn đối với karate và thể thao Thái Lan. Dưới sự dẫn dắt của bà, đội tuyển karate Thái Lan đã thi đấu rất thành công tại SEA Games 33, giành tổng cộng 4 HCV, 5 HCB và 2 HCĐ, góp phần quan trọng vào thành tích chung của đoàn chủ nhà.

  • NÓ:NG: R:ơ:i máy bay khiến nhiều người thi:ệt m:ạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qu:a đ:ời

    NÓ:NG: R:ơ:i máy bay khiến nhiều người thi:ệt m:ạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qu:a đ:ời

    Giới chức Mỹ xác nhận nhiều người, trong đó có cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng gia đình, đã thiệt mạng sau khi một chiếc máy bay phản lực Cessna C550 gặp nạn vào khoảng 10h20 ngày 18/12 (giờ địa phương).

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài NÓNG: Rơi máy bay tại Mỹ khiến nhiều người thiệt mạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qua đời. Nội dung như sau:

    Theo các báo cáo ban đầu, có tổng cộng 7 nạn nhân trong vụ tai nạn. Trên chuyến bay xấu số có ông Greg Biffle, vợ là bà Cristina Grossu, con gái Emma (14 tuổi) và con trai Ryder (5 tuổi). Ngoài ra, các hành khách khác được xác định gồm ông Dennis Dutton và con trai Jack, cùng ông Craig Wadsworth, một thành viên gắn bó lâu năm với cộng đồng NASCAR. Thông tin này được nêu trong thông cáo chung do các gia đình nạn nhân phát đi.

    Trong tuyên bố, các gia đình cho biết họ “vô cùng đau buồn trước mất mát to lớn” và đề nghị được tôn trọng quyền riêng tư trong thời gian đối mặt với thảm kịch.

    Hiện trường vụ tai nạn thảm khốc (Ảnh: X)

    Chiếc máy bay gặp nạn thuộc sở hữu của ông Greg Biffle. Theo CNN, máy bay rời sân bay khu vực Statesville, cách thành phố Charlotte khoảng 45 dặm về phía Bắc, vào khoảng 10h sáng. Những hình ảnh tại hiện trường cho thấy ngọn lửa bao trùm thân máy bay, cột khói đen dày đặc bốc cao lên bầu trời, khiến công tác cứu hộ khẩn trương được triển khai.

    Sân bay khu vực Statesville xác nhận sự việc trong một thông báo chính thức: “Chúng tôi có thể xác nhận đã xảy ra một sự cố hàng không tại sân bay khu vực Statesville. Vào khoảng 10h15 sáng, một máy bay đã rơi trong quá trình hạ cánh. Cục Hàng không Liên bang Mỹ đang trên đường tới hiện trường để tiến hành điều tra”.

    Greg Biffle và gia đình (Ảnh: Getty)

    Một phát ngôn viên của Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) cũng cho biết với báo The Express rằng chiếc Cessna C550 đã rơi khi đang hạ cánh tại sân bay Statesville vào khoảng 10h20 sáng ngày 18/12 theo giờ địa phương. FAA và Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Mỹ (NTSB) sẽ phối hợp điều tra vụ việc, trong đó NTSB giữ vai trò chủ trì và sẽ công bố các cập nhật khi có thông tin mới.

    Hiện nguyên nhân dẫn đến vụ tai nạn thảm khốc vẫn đang được các cơ quan chức năng khẩn trương làm rõ.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật. Nội dung như sau:

    Thảm kịch hàng không gây rúng động nước Mỹ xảy ra vào khoảng 10h20 sáng ngày 18/12 (giờ địa phương) khi một chiếc máy bay phản lực riêng Cessna C550 rơi trong lúc hạ cánh, bốc cháy dữ dội. Vụ tai nạn khiến toàn bộ hành khách trên khoang thiệt mạng, trong đó có cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng vợ và hai con nhỏ, biến chuyến bay tưởng chừng bình thường thành bi kịch đau lòng.

    Được biết, Greg Biffle là một trong những tay đua nổi bật của làng đua xe NASCAR, được người hâm mộ biết đến với biệt danh “The Biff”. Ông sinh năm 1969. Vụ rơi máy bay đã khiến ông qua đời ở tuổi 55, chỉ ít ngày trước sinh nhật lần thứ 56 vào ngày 23/12.

    Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật- Ảnh 1.

    Ảnh: James Gilbert/Getty Images

    Greg Biffle kết hôn với vợ là Cristina vào tháng 1/2023. Gia đình ông có hai người con, gồm con gái Emma, 14 tuổi, là con riêng của Greg từ cuộc hôn nhân trước, và con trai Ryder, 4 tuổi.

    Trong sự nghiệp đua xe, Greg Biffle tạo dấu ấn mạnh mẽ ngay từ những ngày đầu bước vào NASCAR. Ông thi đấu tại NASCAR CRAFTSMAN Truck Series và được vinh danh là Tân binh xuất sắc nhất năm 1998. Hai năm sau, Biffle giành chức vô địch toàn mùa giải Truck Series năm 2000, khẳng định tên tuổi trong giới đua xe chuyên nghiệp.

    Sau thành công ở Truck Series, Greg Biffle tiếp tục chuyển sang NASCAR Xfinity Series và nhanh chóng gặt hái thêm nhiều thành tựu. Ông được trao danh hiệu Tân binh xuất sắc nhất năm 2001 và đến năm 2002 đã giành chức vô địch toàn mùa giải. Thành tích này giúp Biffle trở thành tay đua đầu tiên trong lịch sử NASCAR vô địch cả Xfinity Series lẫn Truck Series.

    Trong suốt sự nghiệp thi đấu, Greg Biffle giành tổng cộng 54 chiến thắng trên ba hệ thống giải đấu của NASCAR, trong đó có 19 chiến thắng tại Cup Series, hạng đấu cao nhất. Ông nhiều lần nằm trong top 10 bảng xếp hạng chung cuộc, đáng chú ý là vị trí á quân mùa giải năm 2005.

    Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật- Ảnh 2.

    Greg Biffle cùng vợ con (Ảnh: Logan Riely/SRX via Getty Images)

    Với những đóng góp nổi bật cho NASCAR, Greg Biffle từng được vinh danh trong danh sách 75 tay đua vĩ đại nhất lịch sử NASCAR. Tên tuổi của ông gắn liền với một giai đoạn đáng nhớ của làng đua xe Mỹ, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người hâm mộ và giới chuyên môn.

    Đoạn video tại hiện trường ghi lại khoảnh khắc chiếc máy bay phản lực riêng Cessna chở gia đình cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng ba hành khách khác hạ độ cao bất thường khi cố gắng quay lại đường băng vào khoảng 10h20 sáng 18/12 theo giờ địa phương.

    Theo hình ảnh lan truyền và lời kể nhân chứng, máy bay bay quá thấp, có dấu hiệu chao đảo và mất ổn định chỉ vài giây trước khi đâm mạnh xuống mặt đất. Vụ va chạm khiến máy bay phát nổ, tạo thành quả cầu lửa lớn, kèm cột khói đen dày đặc bốc cao, có thể nhìn thấy từ xa.

    Lực lượng cứu hộ và cứu hỏa nhanh chóng có mặt, phong tỏa hiện trường để dập lửa và triển khai cứu nạn, song do mức độ nghiêm trọng của vụ tai nạn, không có ai trên khoang được cho là sống sót. Giới chức Mỹ xác nhận tổng cộng 7 người thiệt mạng, gồm Greg Biffle, vợ là Cristina Grossu, hai con là Emma (14 tuổi) và Ryder (5 tuổi), cùng các hành khách Dennis Dutton, con trai Jack và ông Craig Wadsworth.

    Chiếc máy bay gặp nạn thuộc sở hữu của Greg Biffle và rời sân bay Statesville khoảng 10h sáng cùng ngày. FAA và NTSB đã vào cuộc điều tra, trong đó NTSB giữ vai trò chủ trì, nhằm làm rõ nguyên nhân khiến máy bay mất kiểm soát trong quá trình hạ cánh.

  • Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.

    Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.

    Cô gái cuối cùng bước lên:

    Tên: Trần Thu Uyên

    Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô

    Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.


    Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:

    “Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”

    Cả xe hơi ngỡ ngàng.
    Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:

    “Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”

    Uyên mặt trắng bệch, tay run:

    “Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”

    Hành khách bắt đầu bực:

    “Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”

    “Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”

    “Cản trở cả xe!”

    Một chị giường tầng 2 còn nói:

    “Hay say xe rồi hoảng?”

    Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
    Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.

    Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:

    “Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”

    Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.

    Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.


    Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:

    “Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”

    Trọng nhíu mày:

    “Lốp nóng thôi!”

    Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.

    Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.

    May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.

    36 người mặt cắt không còn giọt máu.

    Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:

    Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn

    Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm

    Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét

    Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:

    “Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”


    Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:

    Vết nứt không phải mới

    Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó

    Tức là:

    Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.

    Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…

    Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…

    Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.


    Chị khách giường tầng 2 lí nhí:

    “Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”

    Người khác chợt rùng mình:

    “Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”

    Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:

    “Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”


    Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:

    Tên Uyên không phải khách đặt vé trước

    Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy

    Không có hành lý cồng kềnh

    Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống

    Một người bỗng nói:

    “Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”

    Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.

    Chỉ có một điều chắc chắn:

    Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.


    Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.

    Không ai ngủ được.

    Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:

    “Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”

    Trần Thu Uyên –
    Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.

    Không ai gặp lại.
    Không ai liên lạc được.
    Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.

    Chỉ biết:

    Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.

  • Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đê m mưa, cô sinh viên ng;;hè;o run rẩy nhận từ người đàn ông xa l ạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặ n n/ồ/n/g

    Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đê m mưa, cô sinh viên ng;;hè;o run rẩy nhận từ người đàn ông xa l ạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặ n n/ồ/n/g

    Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặn n/ồ/n/g. Sáng hôm sau, anh biến m//ất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đán//g giá đến vậy?

    Bảy năm trôi qua, khi cuộc sống tưởng chừng đã bình yên, một lá thư bất ngờ xuất hiện — hé lộ sự thật khiến cô sững sờ đến nghẹt thở, và giá trị thật sự của đêm ấy mới dần lộ diện……..Đêm mưa tầm tã. Ánh đèn vàng le lói của quán cà phê ven đường phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mai — cô sinh viên năm cuối, vừa mất việc làm thêm, vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ một tháng tiền nhà. Ba mẹ ở quê còn đang chạy ăn từng bữa, cô không dám mở miệng xin trợ giúp. Chiếc điện thoại trên tay rung lên liên tục: chủ nợ, tiền học, viện phí của em trai… tất cả đổ ập khiến Mai gần như không thở nổi.

    Khi cô đang thu mình ở góc quán, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, áo sơ mi đen ướt mưa, gương mặt sắc lạnh nhưng ánh mắt lại có gì đó lạ lùng — hơi quen, nhưng Mai không nhớ đã gặp bao giờ. Anh hỏi mượn chỗ ngồi, rồi bằng một cách nào đó, cả hai bắt chuyện. Giọng anh trầm, nói ít, nhưng ánh m/ắt nhìn Mai như xuyên thấu từng lớp phòng bị.

    Khi quán sắp đóng cửa, anh bất ngờ đặt lên bàn một đề nghị… dường như quá vô lý.

    “Một đêm. Một tỷ đồng. Không ràng buộc.”

    Mai chết sững. Cô tưởng là trò đùa, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc đến lạnh người. Một tỷ — số tiền có thể cứu cả gia đình cô. Nhưng cái giá phải trả… cô hiểu rõ. Cả người run lên, cô đứng dậy định bỏ đi thì anh chỉ nói một câu:

    “Em không phải vì tôi. Em vì chính mình.”

    Câu nói ấy như đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang dày vò Mai. Mưa mỗi lúc một lớn. Lý trí và tự trọng đấu tranh dữ dội, nhưng hình ảnh mẹ gầy gò, em trai bệnh nặng, hóa đơn tích tụ… tất cả khiến cô nghẹn lại.

    Đêm đó, Mai đồng ý.

    Một khách sạn sang trọng. Một căn phòng xa lạ. Mai run rẩy, nhưng người đàn ông lạ kia không hề cưỡng ép, không một lời thô tục, thậm chí còn tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng sự trầm lặng ấy lại càng khiến Mai hoang mang. Sau tất cả, anh chỉ đặt chiếc vali lên bàn: đúng một tỷ. Và không nói thêm gì.

    Sáng hôm sau, khi Mai tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Anh biến mất như chưa từng tồn tại. Không số điện thoại, không danh tính, không lời tạm biệt.

    Cầm một tỷ trong tay, Mai không hề thấy nhẹ nhõm. Chỉ có duy nhất một câu hỏi giày vò trong lòng:

    “Tại sao mình — một người chẳng là gì — lại đáng giá đến vậy?”

    Bảy năm sau, khi mọi thứ tưởng chừng đã lùi vào quá khứ, một lá thư không người gửi xuất hiện trước cửa nhà Mai. Chỉ vỏn vẹn một câu:

    “Đã đến lúc em biết sự thật.”…

    Lá thư không ghi tên người gửi.
    Không dấu bưu điện.
    Không ai trông thấy ai đã đặt nó trước cửa.

    Mai đứng bất động một lúc lâu, tay run bần bật như ngày xưa cầm vali tiền.
    Bảy năm qua, cô đã cố chôn vùi đêm mưa ấy trong góc tối sâu nhất ký ức. Cô tốt nghiệp, đi làm, phấn đấu đến mức kiệt sức để quên đi cảm giác mình từng “đổi thân xác” lấy tiền.

    Nhưng lá thư mỏng manh này…
    Như một cơn gió lạnh, lật tung tất cả.

    Mai mở thư.

    Bên trong chỉ là một tờ giấy trắng với chữ viết tay nghiêng nghiêng, quen thuộc đến rợn người:

    “Đã đến lúc em biết sự thật.
    Tối mai, 7 giờ, phòng 508 – Khách sạn Aster.”

    Mai siết chặt bức thư.
    Khách sạn Aster.

    Chính là nơi… bảy năm trước.

    Cả đêm hôm đó, cô không chợp được mắt. Cảm giác bất an đan xen hoang mang như con sóng cũ dội về.


    Tối hôm sau – 7 giờ.

    Mai đứng trước cửa phòng 508, tay ướt đẫm mồ hôi. Hành lang dài, ánh đèn vàng nhạt khiến mọi thứ mờ mịt như ký ức.

    Cô gõ cửa.

    Không ai đáp.

    Mai xoay nắm cửa — bất ngờ, nó mở ra.

    Căn phòng tối đen, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn ngủ cuối giường. Mùi gỗ, mùi nước hoa nồng nhẹ — tất cả… y hệt đêm ấy. Tim Mai nện thình thịch.

    Trên bàn đặt một chiếc hộp đen.
    Không có ai khác.

    Mai chậm rãi bước lại, mở hộp.

    Bên trong là:

    – một chiếc USB
    – một xấp ảnh cũ
    – và… một tờ giấy khám bệnh

    Cô nhíu mày, cầm tờ giấy lên xem — và toàn thân như rụng rời.

    Đó là kết quả xét nghiệm năm xưa của người đàn ông đêm mưa.

    Dòng chữ in rõ ràng:

    Ung thư gan giai đoạn cuối.
    Thời gian sống dự kiến: dưới 6 tháng.

    Mai nghẹn thở.
    Cô run rẩy mở USB trong chiếc laptop trên bàn.

    Màn hình sáng lên.

    Một đoạn video duy nhất.

    Trong video, người đàn ông năm đó… đang ngồi trên chính chiếc giường này. Mái tóc anh đã thưa đi nhiều, mắt trũng sâu, giọng khàn nhưng vẫn trầm ấm:

    “Chào em… Mai.”

    Mai bật khóc ngay lập tức.

    Anh ta tiếp tục:

    “Ngày đó, anh chỉ còn lại vài tháng sống. Cả đời anh làm việc chỉ để trả thù gia đình nội đã đuổi mẹ con anh khỏi nhà – nhưng đến khi đạt được, anh lại… chẳng còn ai bên cạnh.”

    Giọng anh chậm rãi, đứt quãng:

    “Đêm mưa ấy… anh không tìm ai để mua vui. Anh tìm một người… để gửi lại thứ cuối cùng: tài sản mà anh không kịp dùng.”

    Anh nhìn thẳng vào camera.

    “Anh chọn em… không phải vì em đáng giá một tỷ.
    Mà vì ngày đó, em giống mẹ anh hồi trẻ — kiên cường, nhưng bị dồn đến đường cùng.”

    Mai siết tay đến tím tái.

    Video tiếp tục:

    “Anh không dám nói thật, vì sợ em sẽ từ chối. Sợ em sẽ căm ghét anh. Nhưng sau đêm ấy… anh đã làm một điều cuối cùng.”

    Anh cầm lên tờ giấy trước mặt — chính là tờ xét nghiệm Mai từng vô tình đọc nhầm vào năm sau.

    Dòng chữ quen thuộc hiện lên:

    “Kết quả ADN – Quan hệ huyết thống: 99.98%”

    Mai chết lặng.

    Video ngừng lại vài giây.

    Rồi anh nói chậm rãi:

    “Bảy năm trước, ngay sau đêm ấy… anh đã làm xét nghiệm ADN từ sợi tóc của em rơi trong phòng.”

    Mai bấu chặt mép bàn, như không đứng vững.

    Trong đầu cô trống rỗng.

    Không…
    Điều này… không thể…

    Anh nói câu cuối cùng:

    “Mai…
    Em là con gái của anh.”


    Căn phòng chìm vào im lặng.
    Mai đứng đó, bàn tay lạnh buốt, tim như bị bóp nghẹt.

    Một tỷ đồng ấy…
    Không phải mua một đêm.
    Không phải đổi thân xác.
    Không phải giao dịch.

    Đó là tài sản cuối cùng của người cha, dành cho đứa con gái thất lạc mà ông chỉ kịp gặp một lần… trong bóng tối của đêm mưa.

    Mai quỳ xuống, bật khóc không thành tiếng.

    Ngoài kia, mưa lại rơi.
    Y hệt bảy năm trước.

    Và lần đầu tiên trong đời, cô hiểu được giá trị thật sự của đêm ấy —
    Một đêm không phải là sự nhục nhã…

    Mà là lần gặp gỡ duy nhất mà số phận cho phép giữa hai cha con.