Blog

  • HLV vừa qu:a đ:ờ;i ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    HLV vừa qu:a đ:ờ;i ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    HLV vừa qu:a đ:ời ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở SEA Games 33

    21+ Hình Ảnh Hoa Sen Trắng Nền Đen Buồn, Đẹp Sâu Lắng

    Bà Kanokporn Donsamran – HLV trưởng ĐT Karate Thái Lan không may qua đời vì tai nạn giao thông đêm 16/12.

    Ngày 17/12, cộng đồng thể thao Thái Lan nói chung và Đoàn Thể thao Thái Lan nói riêng bàng hoàng trước thông tin HLV đội tuyển karate quốc gia, bà Kanokporn Donsamran, đã qua đời trong một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng tại huyện Wang Saphung, tỉnh Loei.

    Theo thông báo từ cơ quan chức năng, vụ việc xảy ra vào khoảng 0h16 cùng ngày, khi bà Kanokporn Donsamran đang trên đường trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại SEA Games 33. Chiếc xe chở bà Kanokporn Donsamran đã va chạm với đuôi một xe tải chở mía đang lưu thông trên đường. Nguyên nhân ban đầu được xác định do đèn hậu của xe tải bị che khuất bởi thân và lá mía, khiến người điều khiển phương tiện phía sau không kịp phát hiện khi xe tải phanh gấp.
    HLV Thái Lan qua đời ngay sau 762500HLV ĐT Karate Thái Lan – bàn Kanokporn Donsamran qua đời vì tai nạn giao thông sau SEA Games 33
    Các nhà chức trách nước này cho biết, ngoài hai phương tiện nói trên, một xe khác cũng liên quan đến vụ tai nạn và nằm lại tại hiện trường. Các phương tiện đều được nhận định đang di chuyển với tốc độ cao vào thời điểm xảy ra va chạm.

    Sự ra đi đột ngột của bà Kanokporn Donsamran là mất mát lớn đối với karate và thể thao Thái Lan. Dưới sự dẫn dắt của bà, đội tuyển karate Thái Lan đã thi đấu rất thành công tại SEA Games 33, giành tổng cộng 4 HCV, 5 HCB và 2 HCĐ, góp phần quan trọng vào thành tích chung của đoàn chủ nhà.

  • NÓ:NG: R:ơ:i máy bay khiến nhiều người thi:ệt m:ạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qu:a đ:ời

    NÓ:NG: R:ơ:i máy bay khiến nhiều người thi:ệt m:ạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qu:a đ:ời

    Giới chức Mỹ xác nhận nhiều người, trong đó có cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng gia đình, đã thiệt mạng sau khi một chiếc máy bay phản lực Cessna C550 gặp nạn vào khoảng 10h20 ngày 18/12 (giờ địa phương).

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài NÓNG: Rơi máy bay tại Mỹ khiến nhiều người thiệt mạng, cả gia đình của vận động viên nổi tiếng được xác nhận đã qua đời. Nội dung như sau:

    Theo các báo cáo ban đầu, có tổng cộng 7 nạn nhân trong vụ tai nạn. Trên chuyến bay xấu số có ông Greg Biffle, vợ là bà Cristina Grossu, con gái Emma (14 tuổi) và con trai Ryder (5 tuổi). Ngoài ra, các hành khách khác được xác định gồm ông Dennis Dutton và con trai Jack, cùng ông Craig Wadsworth, một thành viên gắn bó lâu năm với cộng đồng NASCAR. Thông tin này được nêu trong thông cáo chung do các gia đình nạn nhân phát đi.

    Trong tuyên bố, các gia đình cho biết họ “vô cùng đau buồn trước mất mát to lớn” và đề nghị được tôn trọng quyền riêng tư trong thời gian đối mặt với thảm kịch.

    Hiện trường vụ tai nạn thảm khốc (Ảnh: X)

    Chiếc máy bay gặp nạn thuộc sở hữu của ông Greg Biffle. Theo CNN, máy bay rời sân bay khu vực Statesville, cách thành phố Charlotte khoảng 45 dặm về phía Bắc, vào khoảng 10h sáng. Những hình ảnh tại hiện trường cho thấy ngọn lửa bao trùm thân máy bay, cột khói đen dày đặc bốc cao lên bầu trời, khiến công tác cứu hộ khẩn trương được triển khai.

    Sân bay khu vực Statesville xác nhận sự việc trong một thông báo chính thức: “Chúng tôi có thể xác nhận đã xảy ra một sự cố hàng không tại sân bay khu vực Statesville. Vào khoảng 10h15 sáng, một máy bay đã rơi trong quá trình hạ cánh. Cục Hàng không Liên bang Mỹ đang trên đường tới hiện trường để tiến hành điều tra”.

    Greg Biffle và gia đình (Ảnh: Getty)

    Một phát ngôn viên của Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) cũng cho biết với báo The Express rằng chiếc Cessna C550 đã rơi khi đang hạ cánh tại sân bay Statesville vào khoảng 10h20 sáng ngày 18/12 theo giờ địa phương. FAA và Ủy ban An toàn Giao thông Quốc gia Mỹ (NTSB) sẽ phối hợp điều tra vụ việc, trong đó NTSB giữ vai trò chủ trì và sẽ công bố các cập nhật khi có thông tin mới.

    Hiện nguyên nhân dẫn đến vụ tai nạn thảm khốc vẫn đang được các cơ quan chức năng khẩn trương làm rõ.

    Theo báo Đời sống pháp luật có bài Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật. Nội dung như sau:

    Thảm kịch hàng không gây rúng động nước Mỹ xảy ra vào khoảng 10h20 sáng ngày 18/12 (giờ địa phương) khi một chiếc máy bay phản lực riêng Cessna C550 rơi trong lúc hạ cánh, bốc cháy dữ dội. Vụ tai nạn khiến toàn bộ hành khách trên khoang thiệt mạng, trong đó có cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng vợ và hai con nhỏ, biến chuyến bay tưởng chừng bình thường thành bi kịch đau lòng.

    Được biết, Greg Biffle là một trong những tay đua nổi bật của làng đua xe NASCAR, được người hâm mộ biết đến với biệt danh “The Biff”. Ông sinh năm 1969. Vụ rơi máy bay đã khiến ông qua đời ở tuổi 55, chỉ ít ngày trước sinh nhật lần thứ 56 vào ngày 23/12.

    Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật- Ảnh 1.

    Ảnh: James Gilbert/Getty Images

    Greg Biffle kết hôn với vợ là Cristina vào tháng 1/2023. Gia đình ông có hai người con, gồm con gái Emma, 14 tuổi, là con riêng của Greg từ cuộc hôn nhân trước, và con trai Ryder, 4 tuổi.

    Trong sự nghiệp đua xe, Greg Biffle tạo dấu ấn mạnh mẽ ngay từ những ngày đầu bước vào NASCAR. Ông thi đấu tại NASCAR CRAFTSMAN Truck Series và được vinh danh là Tân binh xuất sắc nhất năm 1998. Hai năm sau, Biffle giành chức vô địch toàn mùa giải Truck Series năm 2000, khẳng định tên tuổi trong giới đua xe chuyên nghiệp.

    Sau thành công ở Truck Series, Greg Biffle tiếp tục chuyển sang NASCAR Xfinity Series và nhanh chóng gặt hái thêm nhiều thành tựu. Ông được trao danh hiệu Tân binh xuất sắc nhất năm 2001 và đến năm 2002 đã giành chức vô địch toàn mùa giải. Thành tích này giúp Biffle trở thành tay đua đầu tiên trong lịch sử NASCAR vô địch cả Xfinity Series lẫn Truck Series.

    Trong suốt sự nghiệp thi đấu, Greg Biffle giành tổng cộng 54 chiến thắng trên ba hệ thống giải đấu của NASCAR, trong đó có 19 chiến thắng tại Cup Series, hạng đấu cao nhất. Ông nhiều lần nằm trong top 10 bảng xếp hạng chung cuộc, đáng chú ý là vị trí á quân mùa giải năm 2005.

    Vụ rơi máy bay rúng động Mỹ: Danh tính ngôi sao thể thao thiệt mạng cùng vợ và 2 con nhỏ chỉ vài ngày trước sinh nhật- Ảnh 2.

    Greg Biffle cùng vợ con (Ảnh: Logan Riely/SRX via Getty Images)

    Với những đóng góp nổi bật cho NASCAR, Greg Biffle từng được vinh danh trong danh sách 75 tay đua vĩ đại nhất lịch sử NASCAR. Tên tuổi của ông gắn liền với một giai đoạn đáng nhớ của làng đua xe Mỹ, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người hâm mộ và giới chuyên môn.

    Đoạn video tại hiện trường ghi lại khoảnh khắc chiếc máy bay phản lực riêng Cessna chở gia đình cựu tay đua NASCAR Greg Biffle cùng ba hành khách khác hạ độ cao bất thường khi cố gắng quay lại đường băng vào khoảng 10h20 sáng 18/12 theo giờ địa phương.

    Theo hình ảnh lan truyền và lời kể nhân chứng, máy bay bay quá thấp, có dấu hiệu chao đảo và mất ổn định chỉ vài giây trước khi đâm mạnh xuống mặt đất. Vụ va chạm khiến máy bay phát nổ, tạo thành quả cầu lửa lớn, kèm cột khói đen dày đặc bốc cao, có thể nhìn thấy từ xa.

    Lực lượng cứu hộ và cứu hỏa nhanh chóng có mặt, phong tỏa hiện trường để dập lửa và triển khai cứu nạn, song do mức độ nghiêm trọng của vụ tai nạn, không có ai trên khoang được cho là sống sót. Giới chức Mỹ xác nhận tổng cộng 7 người thiệt mạng, gồm Greg Biffle, vợ là Cristina Grossu, hai con là Emma (14 tuổi) và Ryder (5 tuổi), cùng các hành khách Dennis Dutton, con trai Jack và ông Craig Wadsworth.

    Chiếc máy bay gặp nạn thuộc sở hữu của Greg Biffle và rời sân bay Statesville khoảng 10h sáng cùng ngày. FAA và NTSB đã vào cuộc điều tra, trong đó NTSB giữ vai trò chủ trì, nhằm làm rõ nguyên nhân khiến máy bay mất kiểm soát trong quá trình hạ cánh.

  • Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Trên chuyến xe giường nằm đổ đèo về Đồi Sim, hành khách nữ cuối cùng bước lên xe vừa được 5 phút thì nằng nặc đòi xuống xe nhất quyết không đi nữa

    Xe giường nằm biển số 45B-221.07 của nhà xe Bình Minh xuất bến lúc 22h35, trên xe có 36 hành khách, ai cũng háo hức về quê sớm để kịp ngày giỗ truyền thống của Đồi Sim.

    Đến gần 23h10, xe dừng ở một điểm hẹn cuối cùng ven thị trấn để đón khách muộn.

    Cô gái cuối cùng bước lên:

    Tên: Trần Thu Uyên

    Tóc dài, áo khoác xám, tay chỉ xách một ba lô

    Uyên nhìn quanh khoang xe như người đang sợ hãi điều gì đó, nhưng vẫn im lặng tìm chỗ ngồi.


    Xe lăn bánh xuống đèo. Chỉ vài phút, Uyên bất ngờ đứng bật dậy:

    “Cho tôi xuống xe! Tôi không đi chuyến này nữa!”

    Cả xe hơi ngỡ ngàng.
    Tài xế Trọng đang ôm cua khó chịu quát:

    “Cô đùa hả? Xe chạy đèo rồi! Xuống đâu bây giờ?”

    Uyên mặt trắng bệch, tay run:

    “Làm ơn cho tôi xuống! Tôi trả tiền gấp đôi cũng được!”

    Hành khách bắt đầu bực:

    “Trời nửa đêm rồi còn nổi khùng!”

    “Muốn xuống thì nói từ bến chứ!”

    “Cản trở cả xe!”

    Một chị giường tầng 2 còn nói:

    “Hay say xe rồi hoảng?”

    Nhưng Uyên kiên quyết đến mức gần như hoảng loạn.
    Không muốn mất thời gian, tài xế đành dừng ở một khoảng cua rộng có lề đường.

    Uyên vừa xuống xe liền quay lại nhìn 36 người trên xe và nói một câu rợn sống lưng:

    “Tôi xin lỗi… nhưng mọi người đừng đi tiếp.”

    Câu nói khiến cả xe rùng mình vài giây – nhưng rồi ai nấy cười trừ, cho là chuyện vớ vẩn.

    Xe đóng cửa, rú máy tiếp tục đổ đèo, bỏ Uyên đứng một mình giữa màn đêm mờ sương.


    Khoảng 23h35, khi xe đã đi sâu xuống đèo, một hành khách là anh Minh (ghế 6B) hốt hoảng chạy xuống cabin:

    “Anh Trọng! Có mùi khét… từ dưới gầm!”

    Trọng nhíu mày:

    “Lốp nóng thôi!”

    Nhưng chỉ vài giây sau, một tiếng “RẮC!” như kim loại nứt gãy, rồi xe lạng hẳn sang trái, hành khách la hét.

    Trọng phanh gấp – xe trượt dài, nghiêng mạnh, suýt văng khỏi rìa vực.

    May mắn, bánh sau bị kẹt vào rãnh thoát nước ven đường, xe dừng được chỉ còn cách mép vực… chưa đầy 40 cm.

    36 người mặt cắt không còn giọt máu.

    Trọng chui xuống kiểm tra – và chết điếng:

    Thanh điều khiển phanh chính đã nứt gần gãy hoàn toàn

    Dầu phanh chảy thành vệt dài dưới gầm

    Bước thêm một đoạn nữa là phanh mất hoàn toàn – và xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu hơn 150 mét

    Ông Hải – công an xã đang đi cùng xe – run run nói:

    “Nếu nứt thêm 5 giây nữa… chúng ta đã đi rồi…”


    Một bác tài già làm nghề 30 năm xem dưới gầm và xác nhận:

    Vết nứt không phải mới

    Mặt kim loại sạm đen, có dấu tác động lực trước đó

    Tức là:

    Xe đã mang lỗi chết người ngay từ khi rời bến.

    Nếu không có sự cố dừng lại giữa đèo…

    Nếu xe giữ tốc độ cao thêm vài phút…

    Tất cả đã không còn đứng đây để nói chuyện.


    Chị khách giường tầng 2 lí nhí:

    “Cô ấy bảo đừng đi tiếp…”

    Người khác chợt rùng mình:

    “Cô ấy lên xe 5 phút đã đòi xuống. Chắc thấy gì đó mình không biết.”

    Tài xế Trọng ngồi sụp xuống bậc xe, nói với ông Hải:

    “Giá như tôi hỏi cô ấy thêm một câu…”


    Khi nhà xe rà soát danh sách, mới phát hiện:

    Tên Uyên không phải khách đặt vé trước

    Cô mua vé trực tiếp tại quầy ngay trước giờ xe chạy

    Không có hành lý cồng kềnh

    Không ghi quê quán, chỉ số điện thoại để trống

    Một người bỗng nói:

    “Không lẽ cô ấy là kỹ thuật hay kiểm định phương tiện?”

    Nhưng nhà xe không ai biết cô là ai.

    Chỉ có một điều chắc chắn:

    Nếu Uyên không nằng nặc đòi xuống – xe sẽ lao khỏi đèo trong vòng 20 phút.


    Đêm đó, lực lượng chức năng phải điều xe cứu hộ kéo phương tiện về xưởng, toàn bộ 36 hành khách được đưa trở lại thị trấn chờ xe khác.

    Không ai ngủ được.

    Và cho đến bây giờ, mỗi khi nhắc lại, tài xế Trọng vẫn rùng mình:

    “Không biết cô ấy là ai… nhưng chuyến đó cả xe còn sống… nhờ một người duy nhất nhìn thấy điều không ai thấy.”

    Trần Thu Uyên –
    Cô gái lạ bước lên chỉ 5 phút rồi biến mất vào màn đêm.

    Không ai gặp lại.
    Không ai liên lạc được.
    Không ai biết cô cứu họ vì điều gì.

    Chỉ biết:

    Có những thứ người ta linh cảm được – trước khi thảm họa kịp xảy ra.

  • Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đê m mưa, cô sinh viên ng;;hè;o run rẩy nhận từ người đàn ông xa l ạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặ n n/ồ/n/g

    Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đê m mưa, cô sinh viên ng;;hè;o run rẩy nhận từ người đàn ông xa l ạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặ n n/ồ/n/g

    Dưới ánh đèn vàng mờ mịt của một đêm mưa, cô sinh viên nghèo run rẩy nhận từ người đàn ông xa lạ một tỷ đồng sau một đê//m m/ặn n/ồ/n/g. Sáng hôm sau, anh biến m//ất như chưa từng tồn tại, còn cô thì mang theo câu hỏi: Vì sao mình lại đán//g giá đến vậy?

    Bảy năm trôi qua, khi cuộc sống tưởng chừng đã bình yên, một lá thư bất ngờ xuất hiện — hé lộ sự thật khiến cô sững sờ đến nghẹt thở, và giá trị thật sự của đêm ấy mới dần lộ diện……..Đêm mưa tầm tã. Ánh đèn vàng le lói của quán cà phê ven đường phản chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Mai — cô sinh viên năm cuối, vừa mất việc làm thêm, vừa bị đuổi khỏi phòng trọ vì nợ một tháng tiền nhà. Ba mẹ ở quê còn đang chạy ăn từng bữa, cô không dám mở miệng xin trợ giúp. Chiếc điện thoại trên tay rung lên liên tục: chủ nợ, tiền học, viện phí của em trai… tất cả đổ ập khiến Mai gần như không thở nổi.

    Khi cô đang thu mình ở góc quán, một người đàn ông bước vào. Anh ta cao lớn, áo sơ mi đen ướt mưa, gương mặt sắc lạnh nhưng ánh mắt lại có gì đó lạ lùng — hơi quen, nhưng Mai không nhớ đã gặp bao giờ. Anh hỏi mượn chỗ ngồi, rồi bằng một cách nào đó, cả hai bắt chuyện. Giọng anh trầm, nói ít, nhưng ánh m/ắt nhìn Mai như xuyên thấu từng lớp phòng bị.

    Khi quán sắp đóng cửa, anh bất ngờ đặt lên bàn một đề nghị… dường như quá vô lý.

    “Một đêm. Một tỷ đồng. Không ràng buộc.”

    Mai chết sững. Cô tưởng là trò đùa, nhưng ánh mắt anh nghiêm túc đến lạnh người. Một tỷ — số tiền có thể cứu cả gia đình cô. Nhưng cái giá phải trả… cô hiểu rõ. Cả người run lên, cô đứng dậy định bỏ đi thì anh chỉ nói một câu:

    “Em không phải vì tôi. Em vì chính mình.”

    Câu nói ấy như đánh thẳng vào nỗi tuyệt vọng đang dày vò Mai. Mưa mỗi lúc một lớn. Lý trí và tự trọng đấu tranh dữ dội, nhưng hình ảnh mẹ gầy gò, em trai bệnh nặng, hóa đơn tích tụ… tất cả khiến cô nghẹn lại.

    Đêm đó, Mai đồng ý.

    Một khách sạn sang trọng. Một căn phòng xa lạ. Mai run rẩy, nhưng người đàn ông lạ kia không hề cưỡng ép, không một lời thô tục, thậm chí còn tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Nhưng sự trầm lặng ấy lại càng khiến Mai hoang mang. Sau tất cả, anh chỉ đặt chiếc vali lên bàn: đúng một tỷ. Và không nói thêm gì.

    Sáng hôm sau, khi Mai tỉnh dậy, căn phòng trống trơn. Anh biến mất như chưa từng tồn tại. Không số điện thoại, không danh tính, không lời tạm biệt.

    Cầm một tỷ trong tay, Mai không hề thấy nhẹ nhõm. Chỉ có duy nhất một câu hỏi giày vò trong lòng:

    “Tại sao mình — một người chẳng là gì — lại đáng giá đến vậy?”

    Bảy năm sau, khi mọi thứ tưởng chừng đã lùi vào quá khứ, một lá thư không người gửi xuất hiện trước cửa nhà Mai. Chỉ vỏn vẹn một câu:

    “Đã đến lúc em biết sự thật.”…

    Lá thư không ghi tên người gửi.
    Không dấu bưu điện.
    Không ai trông thấy ai đã đặt nó trước cửa.

    Mai đứng bất động một lúc lâu, tay run bần bật như ngày xưa cầm vali tiền.
    Bảy năm qua, cô đã cố chôn vùi đêm mưa ấy trong góc tối sâu nhất ký ức. Cô tốt nghiệp, đi làm, phấn đấu đến mức kiệt sức để quên đi cảm giác mình từng “đổi thân xác” lấy tiền.

    Nhưng lá thư mỏng manh này…
    Như một cơn gió lạnh, lật tung tất cả.

    Mai mở thư.

    Bên trong chỉ là một tờ giấy trắng với chữ viết tay nghiêng nghiêng, quen thuộc đến rợn người:

    “Đã đến lúc em biết sự thật.
    Tối mai, 7 giờ, phòng 508 – Khách sạn Aster.”

    Mai siết chặt bức thư.
    Khách sạn Aster.

    Chính là nơi… bảy năm trước.

    Cả đêm hôm đó, cô không chợp được mắt. Cảm giác bất an đan xen hoang mang như con sóng cũ dội về.


    Tối hôm sau – 7 giờ.

    Mai đứng trước cửa phòng 508, tay ướt đẫm mồ hôi. Hành lang dài, ánh đèn vàng nhạt khiến mọi thứ mờ mịt như ký ức.

    Cô gõ cửa.

    Không ai đáp.

    Mai xoay nắm cửa — bất ngờ, nó mở ra.

    Căn phòng tối đen, chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn ngủ cuối giường. Mùi gỗ, mùi nước hoa nồng nhẹ — tất cả… y hệt đêm ấy. Tim Mai nện thình thịch.

    Trên bàn đặt một chiếc hộp đen.
    Không có ai khác.

    Mai chậm rãi bước lại, mở hộp.

    Bên trong là:

    – một chiếc USB
    – một xấp ảnh cũ
    – và… một tờ giấy khám bệnh

    Cô nhíu mày, cầm tờ giấy lên xem — và toàn thân như rụng rời.

    Đó là kết quả xét nghiệm năm xưa của người đàn ông đêm mưa.

    Dòng chữ in rõ ràng:

    Ung thư gan giai đoạn cuối.
    Thời gian sống dự kiến: dưới 6 tháng.

    Mai nghẹn thở.
    Cô run rẩy mở USB trong chiếc laptop trên bàn.

    Màn hình sáng lên.

    Một đoạn video duy nhất.

    Trong video, người đàn ông năm đó… đang ngồi trên chính chiếc giường này. Mái tóc anh đã thưa đi nhiều, mắt trũng sâu, giọng khàn nhưng vẫn trầm ấm:

    “Chào em… Mai.”

    Mai bật khóc ngay lập tức.

    Anh ta tiếp tục:

    “Ngày đó, anh chỉ còn lại vài tháng sống. Cả đời anh làm việc chỉ để trả thù gia đình nội đã đuổi mẹ con anh khỏi nhà – nhưng đến khi đạt được, anh lại… chẳng còn ai bên cạnh.”

    Giọng anh chậm rãi, đứt quãng:

    “Đêm mưa ấy… anh không tìm ai để mua vui. Anh tìm một người… để gửi lại thứ cuối cùng: tài sản mà anh không kịp dùng.”

    Anh nhìn thẳng vào camera.

    “Anh chọn em… không phải vì em đáng giá một tỷ.
    Mà vì ngày đó, em giống mẹ anh hồi trẻ — kiên cường, nhưng bị dồn đến đường cùng.”

    Mai siết tay đến tím tái.

    Video tiếp tục:

    “Anh không dám nói thật, vì sợ em sẽ từ chối. Sợ em sẽ căm ghét anh. Nhưng sau đêm ấy… anh đã làm một điều cuối cùng.”

    Anh cầm lên tờ giấy trước mặt — chính là tờ xét nghiệm Mai từng vô tình đọc nhầm vào năm sau.

    Dòng chữ quen thuộc hiện lên:

    “Kết quả ADN – Quan hệ huyết thống: 99.98%”

    Mai chết lặng.

    Video ngừng lại vài giây.

    Rồi anh nói chậm rãi:

    “Bảy năm trước, ngay sau đêm ấy… anh đã làm xét nghiệm ADN từ sợi tóc của em rơi trong phòng.”

    Mai bấu chặt mép bàn, như không đứng vững.

    Trong đầu cô trống rỗng.

    Không…
    Điều này… không thể…

    Anh nói câu cuối cùng:

    “Mai…
    Em là con gái của anh.”


    Căn phòng chìm vào im lặng.
    Mai đứng đó, bàn tay lạnh buốt, tim như bị bóp nghẹt.

    Một tỷ đồng ấy…
    Không phải mua một đêm.
    Không phải đổi thân xác.
    Không phải giao dịch.

    Đó là tài sản cuối cùng của người cha, dành cho đứa con gái thất lạc mà ông chỉ kịp gặp một lần… trong bóng tối của đêm mưa.

    Mai quỳ xuống, bật khóc không thành tiếng.

    Ngoài kia, mưa lại rơi.
    Y hệt bảy năm trước.

    Và lần đầu tiên trong đời, cô hiểu được giá trị thật sự của đêm ấy —
    Một đêm không phải là sự nhục nhã…

    Mà là lần gặp gỡ duy nhất mà số phận cho phép giữa hai cha con.

  • Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo không chồn/g nhận nuôi hai anh em mồ c//ôi, khi trở thành Phi Công người mẹ r//uột quay trở lại đưa 10 triệu tiền lệ phí mong nhận lại con…

    Cô giáo Lan năm ấy đã ngoài ba mươi, vẫn sống một mình trong căn phòng tập thể cũ của trường vùng ven. Lương giáo viên ít ỏi, bữa cơm chỉ đủ đạm bạc, nhưng lòng cô thì chưa bao giờ cạn yêu thương.

    Một chiều mưa tầm tã, trên bậc thềm trạm y tế xã, cô Lan nhìn thấy hai bé trai sinh đôi quấn chung một tấm áo mỏng, khóc khàn cả giọng. Bên cạnh chỉ có mảnh giấy nhàu nát: “Nhờ ai đó nuôi giúp, tôi không đủ khả năng…”
    Cô Lan bế cả hai lên, tim thắt lại. Từ giây phút ấy, cuộc đời cô rẽ sang một lối khác.

    Cô đặt tên cho hai em là Minh và Nam. Sáng cô đi dạy, trưa tranh thủ về nấu nồi cháo lớn, chiều lại dắt hai đứa ra ngã tư bán vé số. Những đêm mất điện, ba mẹ con ngồi học dưới ánh đèn dầu leo lét. Minh học giỏi Toán, Nam mê Vật lý và luôn hỏi cô:
    — “Cô ơi, sao máy bay lại bay được?”
    Cô Lan mỉm cười, xoa đầu:
    — “Vì có ước mơ nâng nó lên.”

    Nhiều năm trôi qua, Minh và Nam lớn lên trong tiếng rao vé số, trong những buổi phụ hồ cuối tuần, và trong những trang sách mượn từ thư viện trường. Cô Lan chưa từng mua cho mình chiếc váy mới, nhưng tiền học của hai con thì chưa bao giờ thiếu.

    Ngày Minh và Nam đậu vào trường đào tạo phi công, cô Lan khóc suốt đêm. Đó là lần đầu tiên cô cho phép mình tin rằng: hi sinh rồi sẽ có ngày nở hoa.

    Mười lăm năm sau, tại sân bay rộn ràng ánh đèn, hai chàng phi công trẻ trong bộ đồng phục chỉnh tề đứng đón một người phụ nữ tóc đã bạc nhiều. Cô Lan run run nhìn hai con, còn chưa kịp nói gì thì phía sau có một người đàn bà khác bước tới.

    Bà ta tự nhận là mẹ ruột của Minh và Nam. Bà kể về những năm tháng túng quẫn, về quyết định bỏ con trong nước mắt. Cuối câu chuyện, bà đặt lên bàn phong bì 10 triệu đồng, nói là “tiền chi phí nuôi nấng ngày xưa”, rồi xin được nhận lại con.

    Sân bay bỗng lặng đi.

    Minh khẽ đẩy phong bì lại, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát:
    — “Chúng tôi không nhận.”

    Nam tiếp lời, mắt đỏ hoe nhưng không run:
    — “Mẹ sinh ra chúng tôi, nhưng người nuôi chúng tôi thành người là cô Lan.”

    Hai anh em quay sang nắm tay cô giáo, rồi đưa ra quyết định cuối cùng:

    “Chúng tôi sẽ làm thủ tục pháp lý để cô Lan là mẹ hợp pháp của chúng tôi. Từ hôm nay, mọi phụng dưỡng, yêu thương, và danh phận làm mẹ — chỉ dành cho một người.”

    Người phụ nữ kia bật khóc, còn cô Lan thì òa lên trong vòng tay của hai “đứa trẻ” năm nào. Ngoài kia, một chiếc máy bay rẽ mây cất cánh.

    Có những người mẹ không sinh ra con — nhưng chính họ đã cho con đôi cánh để bay cả cuộc đời.

  • Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết LYHÔN sau câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m c:ấp cứ:u…

    Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết LYHÔN sau câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m c:ấp cứ:u…

    “Ting!”…Tin nhắn báo lương tháng này hiện lên trên màn hình điện thoại: +52.400.000 VND.

    Nam thở phào nhẹ nhõm, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Với mức thu nhập này ở thành phố, người ta gọi anh là “thành đạt”. Nhưng kỳ lạ thay, trong ví Nam lúc nào cũng chỉ có vài trăm nghìn tiền mặt để đổ xăng và ăn trưa. Anh không dám gửi về quê cho bố mẹ dù chỉ một đồng, thậm chí cái áo ấm mùa đông cho bố, anh cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống rồi tặc lưỡi: “Thôi để tháng sau”.

    Tất cả là vì Thu – vợ anh…

    Thu là một người phụ nữ đẹp, sành điệu và biết hưởng thụ. Quan điểm của Thu rất rõ ràng: “Đời người ngắn lắm, làm được thì phải tiêu được. Anh làm ra tiền mà để vợ con khổ thì thà em lấy xe ôm còn hơn”.

    Để “vợ không khổ”, Nam giao toàn bộ thẻ lương cho vợ. Anh nhìn Thu xúng xính trong những bộ váy thiết kế tiền triệu, con cái học trường quốc tế, check-in ở những resort 5 sao mỗi cuối tuần. Anh tự hào vì mình lo được cho gia đình nhỏ đủ đầy. Anh tặc lưỡi nghĩ bố mẹ ở quê có lương hưu, lại có vườn tược, chắc ông bà chẳng cần gì đâu. Sự im lặng cam chịu của bố mẹ khiến Nam lầm tưởng rằng mọi thứ vẫn ổn.

    Cho đến tối hôm qua…. Trời mưa tầm tã. Nam vừa đi làm về, người ướt sũng. Thu đang ngồi trên sô pha, vừa đắp mặt nạ vừa xem tạp chí thời trang. Trên bàn là chiếc túi xách hàng hiệu mới cứng mà cô vừa “quẹt” thẻ lương của Nam chiều nay – giá 28 triệu đồng.

    Điện thoại Nam reo lên. Là số của bố: “A lô, bố à? – Nam bắt máy, giọng hơi run vì linh tính chẳng lành. – Nam ơi… Mẹ… mẹ mày bị tai biến rồi. Đang cấp cứu ở huyện. Bác sĩ bảo nặng lắm, phải chuyển lên tuyến trên gấp. Con xem… con xem có về được ngay không”?

    Tiếng bố lạc đi trong tiếng mưa và tiếng ồn ào của bệnh viện. Tim Nam như ngừng đập. Anh đánh rơi cả cặp táp, mặt cắt không còn giọt máu: “Bố bình tĩnh, con về ngay! Bố chuẩn bị xe chuyển mẹ lên đây, con sẽ lo hết”!

    Nam quay sang Thu, giọng gấp gáp, lạc cả đi: – “Em! Mẹ bị tai biến, đang chuyển lên viện Bạch Mai. Em soạn giúp anh vài bộ quần áo, rút ít tiền mặt rồi mình vào viện đón mẹ luôn. Tình hình này chắc mẹ phải nằm viện dài ngày, anh tính đón mẹ về nhà mình chăm sóc một thời gian cho tiện, chứ để mẹ nằm viện hành lang thì khổ lắm”.

    Thu từ từ gỡ chiếc mặt nạ giấy ra, để lộ làn da căng bóng. Cô nhìn Nam, không có chút hốt hoảng hay lo lắng nào, mà thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu. Cô thong thả với lấy lọ kem dưỡng da, thoa nhẹ lên cổ, rồi buông một câu ráo hoảnh:

    “Bà ốm thì anh gửi tiền về thuê người ở làng họ chăm. Chứ mang bà lên đây làm gì? Nhà mình chung cư chật chội, lại toàn đồ đạc đắt tiền. Với lại… mẹ anh ở quê hôi hám, lại còn tai biến nằm một chỗ, đái ỉa cả ra giường, mùi mẽ kinh khủng lắm. Em chịu, em không phục vụ được đâu. Anh đừng có mang rắc rối về nhà này”.

    Không gian như đóng băng lại. Nam đứng sững sờ, tai ù đi. Anh tưởng mình nghe nhầm. Anh nhìn người vợ xinh đẹp, thơm phức mùi nước hoa đắt tiền trước mặt, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ đến rùng mình. “Em nói cái gì? – Nam gằn giọng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt – Đó là mẹ anh! Là bà nội của các con em đấy! Em sợ hôi hám? Em sợ bẩn giường”?

    Thu vẫn dửng dưng, giọng cong cớn: “Thì sự thật nó thế. Em nói sai à? Anh đi làm cả ngày, ai là người dọn? Chẳng lẽ bắt em dọn cứt đái cho bà già chồng? Anh có tiền, anh cứ thuê người phục vụ, tội gì phải khổ. Em nói trước, anh mà mang bà về đây là em bế con về ngoại đấy”.

    “Chát!”

    Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Thu khiến cô ngã dúi dụi xuống ghế. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, Nam đánh vợ. Thu ôm má, trố mắt nhìn chồng, định gào lên ăn vạ nhưng ánh mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia máu của Nam khiến cô nghẹn họng.

    Nam không nói gì thêm. Anh đi thẳng đến tủ quần áo, không phải để lấy đồ cho mình, mà để lôi cái vali du lịch ra. Anh vơ vội mấy bộ quần áo của mình ném vào đó “Anh… anh làm cái gì đấy? Anh dám đánh tôi vì bà già đó à”? – Thu hét lên.

    Nam quay lại, giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết: “Cô nhìn lại cái túi trên bàn đi. 28 triệu. Bằng một năm tiền thuốc thang của mẹ tôi đấy. Tôi làm ra 50 triệu một tháng, đưa hết cho cô không thiếu một xu, để cô đắp lên người những thứ phù phiếm này. Trong khi mẹ tôi, cái áo rách vai cũng phải khâu lại để mặc, ốm đau không dám đi khám vì sợ tốn tiền của con trai. Tôi đúng là thằng ngu, thằng bất hiếu”!

    Nam cười cay đắng, nước mắt trào ra: “Cô chê mẹ tôi hôi hám? Đúng, mẹ tôi hôi mùi bùn đất, hôi mùi mồ hôi chua loét vì bán mặt cho đất bán lưng cho trời nuôi tôi ăn học, để tôi có cái bằng đại học, có cái lương 50 triệu cho cô hưởng thụ hôm nay. Cái mùi hôi hám đó nuôi sống cả gia đình tôi đấy! Còn cô, cô thơm tho lắm, nhưng tâm hồn cô thối nát rồi”.

    Thu sững sờ. Cô chưa bao giờ thấy Nam như thế này. Người chồng hiền lành, chiều vợ “đội lên đầu” thường ngày đã biến mất: “Anh định đi đâu? Anh bỏ mặc mẹ con tôi à”? – Thu bắt đầu hoảng sợ.

    – Tôi về với mẹ tôi. – Nam kéo khóa vali, xách túi laptop lên – Cô bảo cô không chịu được cảnh mẹ tôi đái ra giường chứ gì? Được, vậy thì cô không cần phải chịu nữa. Tôi giải thoát cho cô.

    Nam rút trong ví ra chiếc thẻ tín dụng phụ mà anh từng đưa cho Thu tiêu xài xả láng, bẻ đôi ngay trước mặt vợ, ném xuống sàn nhà.

    – Từ giờ phút này, tôi không còn là cái máy ATM của cô nữa. Cô muốn sống sang chảnh, tự đi mà kiếm tiền. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi luật sư soạn. Tài sản chung cư này chia đôi, còn con cái, tôi sẽ giành quyền nuôi dưỡng vì cô không đủ tư cách dạy chúng nó về chữ “Hiếu”.

    – Anh điên rồi! Chỉ vì một câu nói mà anh phá nát cái nhà này? – Thu lao đến níu tay Nam.

    Nam gạt tay vợ ra, ánh mắt nhìn cô đầy thương hại: – Không phải vì một câu nói. Mà vì câu nói đó đã lột trần con người cô. Tôi có thể chấp nhận cô tiêu hoang, chấp nhận cô lười biếng, nhưng tôi không thể ngủ chung giường với một kẻ coi thường đấng sinh thành của mình. Vợ có thể lấy người khác, nhưng mẹ thì chỉ có một thôi.

    Nam bước ra khỏi cửa, lao mình vào màn mưa xối xả.

    Chiếc xe lao đi trong đêm tối hướng về phía bệnh viện. Nam khóc. Anh khóc như một đứa trẻ. Anh khóc vì thương bố mẹ, khóc vì hối hận cho sự nhu nhược bấy lâu nay của mình. 50 triệu một tháng thì có nghĩa lý gì khi mẹ ốm mà con trai không ở bên, lại còn để vợ sỉ nhục mẹ như thế?

    Đêm hôm đó, tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng – cái mùi mà vợ anh ghê tởm, Nam nắm chặt bàn tay chai sần, gầy guộc của mẹ. Bà đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê.

    Nhìn khuôn mặt khắc khổ của mẹ, Nam thấy lòng mình thanh thản lạ lùng dù ngày mai anh sẽ phải đối mặt với tòa án ly hôn. Anh đã mất đi một người vợ đẹp, một gia đình kiểu mẫu mà người ngoài ngưỡng mộ. Nhưng anh đã tìm lại được chính mình, tìm lại được tư cách làm người, làm con – thứ mà anh đã đánh mất suốt 5 năm qua trong những ảo vọng xa hoa giả tạo.

    Và anh biết, mùi của mẹ không bao giờ là hôi hám. Đó là mùi của yêu thương, mùi của sự hy sinh mà không loại nước hoa đắt tiền nào trên thế giới này có thể sánh được.

  • B:ố th:í 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ.

    B:ố th:í 500k cho bố vợ tiêu Tết, chàng rể tím mặt khi thấy 100 mâm cỗ khao làng và cơ ngơi thật sự của nhà vợ.

    Chiếc xe Mazda 3 bóng lộn rẽ vào con đường đất đỏ bụi mù, xóc nảy tưng bưng khiến Hùng nhăn mặt, đập tay vô lăng chửi thề: “Biết thế này có chết tôi cũng không về. Đường với sá, đi thế này thì nát hết cả gầm xe. Đã bảo ở lại thành phố ăn Tết cho sướng, cô cứ nằng nặc đòi về cái chốn khỉ ho cò gáy này làm gì không biết!”

    Ngồi ở ghế phụ, Lan chỉ im lặng nhìn ra cửa sổ, tay ôm chặt đứa con gái nhỏ đang ngủ gật. 8 năm. Đã 8 năm kể từ ngày cưới, đây là lần đầu tiên Hùng chịu cho mẹ con cô về quê ngoại ăn Tết.

    Hùng là trai phố, lấy Lan – một cô gái tỉnh lẻ lên thành phố lập nghiệp. Ngay từ ngày yêu nhau, Hùng đã luôn tự cho mình cái quyền “bề trên”. Anh ta coi việc lấy Lan là một sự ban ơn, là “vớt” cô ra khỏi cái nghèo. Suốt 8 năm làm dâu, Lan sống như cái bóng trong nhà chồng. Tết năm nào cũng vậy dù Tết âm hay Tết dương Hùng cũng lấy cớ: “Con còn nhỏ”, “Đi lại vất vả”, “Nội đông khách cần người lo cỗ bàn” để cấm tiệt đường về ngoại của vợ. Năm nay, bố Lan gọi điện báo ốm, mẹ khóc hết nước mắt, Lan mới liều mình làm căng một trận. Hùng miễn cưỡng đồng ý nhưng suốt dọc đường đi, anh ta không ngừng chì chiết, đay nghiến.

    “Đến chưa? Còn bao xa nữa? Mùi phân trâu nồng nặc thế này mà cô cũng hít được à?” Hùng bịt mũi, vẻ mặt ghê tởm. “Sắp đến rồi, anh rẽ trái đoạn cây đa đằng kia là tới nhà cũ của bố mẹ,” Lan đáp, giọng bình thản lạ thường. Chiếc xe dừng lại trước một cái cổng gỗ mối mọt, xiêu vẹo. Bên trong là nếp nhà ngói 3 gian cũ kỹ, rêu phong phủ đầy, tường vôi bong tróc từng mảng lớn lộ cả gạch đỏ. Sân gạch vỡ nham nhở, cỏ dại mọc lút cả lối đi. Cảnh tượng hoang tàn khiến ai nhìn vào cũng thấy ái ngại.

    Hùng bước xuống xe, nhìn quanh một lượt rồi bỗng nhiên… quát ầm lên, tiếng quát vang vọng cả xóm vắng: “Trời đất ơi! Cô nhìn xem! Đây mà là chỗ cho người ở à? Cái ổ chuột thế này mà ngày nào cô cũng khóc lóc đòi về là sao? Cô định để tôi và con chui rúc vào cái chỗ ẩm thấp, hôi hám này mấy ngày Tết ư? Cô muốn làm nhục mặt thằng Hùng này à?”

    Lan vừa bế con xuống xe, chưa kịp nói gì thì Hùng đã rút ví. Anh ta rút ra một tờ 500 ngàn màu xanh, vẫy vẫy trước mặt vợ với thái độ khinh khỉnh tột độ: “Đây! Cầm lấy! Tôi biếu ông bà ngoại. Ở quê chắc cả năm mới nhìn thấy đồng tiền to thế này. Cầm lấy mà mua thịt thà gì ăn cho đỡ khổ. Chứ nhìn cái nhà này tôi biết thừa ông bà túng thiếu thế nào rồi. Đừng có mơ tôi ngủ lại đây nhé. Thắp hương xong bố con tôi ra khách sạn huyện ngủ, cô muốn ở thì tự đi mà ở. Sáng mai lên xe về hết”.

    Hùng nhếch mép cười, cái nụ cười của kẻ trọc phú mới phất, tin rằng đồng tiền có thể mua được cả lòng tự trọng. Anh ta đợi chờ sự biết ơn, hoặc ít nhất là sự xấu hổ từ vợ. Nhưng không. Lan không hề cúi đầu. Cô đứng thẳng lưng, nhìn Hùng bằng ánh mắt sắc lạnh mà 8 năm qua anh ta chưa từng thấy. Lan gạt phắt tờ tiền trên tay chồng, khiến nó rơi lả tả xuống nền đất bụi bặm.

    “Anh cất ngay cái thói hợm hĩnh ấy đi,” Lan nói, giọng đủng đỉnh nhưng đanh thép. “Tiền của anh, anh cầm lấy mà đi về đổ xăng, đi mà thuê khách sạn sang trọng. Bố mẹ tôi không thiếu.” Hùng trố mắt, định mở miệng chửi vợ hỗn láo thì Lan đã chỉ tay về phía bên kia con đường, cách ngôi nhà cũ nát chừng 50 mét.

    “Anh nhìn sang bên kia đi. Thấy cái gì không?” Hùng nheo mắt nhìn theo hướng tay vợ chỉ. Sau rặng tre già, một tòa biệt thự mái Thái sừng sững hiện ra. Cánh cổng đồng đúc mạ vàng sáng choang, tường bao kiên cố chạy dài tít tắp. Ngôi nhà 3 tầng đồ sộ, sơn trắng toát, ban công uốn lượn đầy hoa, sân lát đá tự nhiên rộng thênh thang, bên trong thấp thoáng vài chiếc ô tô đang đỗ.

    Hùng há hốc mồm: “Cái… cái gì thế kia? Nhà quan lớn nào về hưu à?” Lan cười nhạt, nhặt tờ 500 ngàn dưới đất lên, nhét lại vào túi áo ngực của Hùng: “Nhà bố mẹ tôi đấy. Ông bà vừa xây xong tháng trước, tổng thiệt hại đâu đó có 4 tỷ thôi, chưa tính nội thất gỗ lim bên trong. Đất đai ở đây giờ quy hoạch khu công nghiệp, đền bù giải tỏa cộng với tiền ông bà tích cóp buôn bán nông sản bao năm nay, xây cái nhà dưỡng già cũng là chuyện bình thường.”

    Hùng đứng chôn chân như trời trồng, mặt nghệt ra như ngỗng ỉa. Anh ta lắp bắp: “Nhà… nhà bố mẹ cô á? Sao… sao cô không nói gì với tôi?”“Anh có bao giờ hỏi đâu mà tôi nói? Anh luôn nghĩ nhà tôi nghèo rớt mồng tơi, anh sợ dính dáng đến nhà vợ như sợ hủi. Thì tôi để anh toại nguyện.” Lan bế con đi thẳng về phía cổng biệt thự, bỏ lại Hùng đứng trơ trọi bên chiếc xe Mazda và ngôi nhà hoang. Vừa lúc đó, cánh cổng đồng đúc mở ra. Bố mẹ Lan bước ra, ăn mặc sang trọng, quý phái khác hẳn hình ảnh lam lũ trong trí nhớ của Hùng 8 năm trước.

    “Kìa con gái, về rồi đấy à! Bố mẹ chờ mãi,” Ông bố vợ cười sảng khoái, tiếng cười vang rền. “Thằng Hùng đâu? Vào đây nhanh lên, xe cộ để ngoài đấy làm gì. Sân nhà mình để được chục cái xe tải đấy.”

    Hùng lủi thủi lái xe vào sân, cảm giác chiếc xe “cưng” của mình lọt thỏm giữa cơ ngơi bề thế của nhà vợ. Vào trong nhà, anh ta càng choáng ngợp hơn. Bộ bàn ghế gỗ hương chạm trổ rồng phượng, sập gụ tủ chè bóng loáng, mùi gỗ mới thơm phức. Trong bếp, các cô các bác đang tíu tít chuẩn bị cỗ bàn, không khí rộn ràng như hội. Bố vợ vỗ vai Hùng cái “bộp”, cười ha hả: “Nghe cái Lan bảo con bận lắm, 8 năm mới về được. Bố mẹ thông cảm. Nay mừng nhà mới, mai bố làm 100 mâm khao cả làng, mời cả chủ tịch huyện về dự. Con về đúng dịp này là vui nhất đấy.”

    100 mâm cỗ! 4 tỷ xây nhà! Những con số nhảy múa trong đầu Hùng khiến anh ta chóng mặt. Anh ta sờ vào túi áo, nơi có tờ 500 ngàn lúc nãy định “bố thí” cho nhạc phụ nhạc mẫu. Tờ tiền mỏng manh, nóng ran như hòn than đang đốt cháy da thịt anh.

    Hùng nhìn quanh, thấy mình thật nhỏ bé và nực cười. Cả đời anh ta tự hào là dân phố, ở cái nhà tập thể cũ kỹ 40 mét vuông cơi nới chuồng cọp, đi cái xe trả góp, vậy mà dám vênh váo với bố mẹ vợ – những đại gia ngầm nơi đất quê này. Lan ghé tai chồng: “Mẹ con tôi ở lại ngoại chơi cả tháng, mai anh muốn về thì cứ việc”. Nhìn dáng vẻ khúm núm của chồng Lan lắc đầu ngán ngẩm nhưng trong lòng trào dâng một cảm giác hả hê khôn tả. Cái “ổ chuột” mà anh ta khinh thường nay đã trở thành pháo đài đập tan thói sĩ diện hão của gã chồng gia trưởng. Tết này, gió đã thực sự đổi chiều.

  • Mẹ đến chăm vợ tôi ở cữ, một lần quên mang điện thoại nên quay về lấy, tôi choáng với cảnh trong nhà

    Mẹ đến chăm vợ tôi ở cữ, một lần quên mang điện thoại nên quay về lấy, tôi choáng với cảnh trong nhà

    Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, ngày mình đón con đầu lòng lại chính là khởi đầu của những chuỗi ngày khủng hoảng cảm xúc lớn nhất đời. Và tôi cũng không ngờ, hai người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi là mẹ và vợ lại đối đầu nhau đúng vào thời điểm ấy.

    Ngày con trai chào đời, tôi thấy tim mình như mềm nhũn. Thấy vợ mệt mỏi, nằm thở yếu ớt trên giường sau ca mổ đẻ, tôi tự hứa sẽ yêu thương và bảo vệ hai mẹ con bằng tất cả những gì mình có.

    Vài ngày đầu, mọi thứ ổn. Tôi học cách thay tã, cho con bú bình, lau người cho vợ, chuẩn bị những món canh tẩm bổ… Nhưng rồi công việc gọi tên, dự án mới khiến tôi lao vào guồng quay tăng ca, họp hành, bản vẽ và tôi buộc phải nhờ mẹ đến giúp chăm sóc vợ.

    Mẹ tôi là một người phụ nữ truyền thống, tận tụy, tháo vát nhưng đồng thời rất bảo thủ. Ngay từ khi bước vào nhà, bà đã bắt đầu “cải tạo” không gian sống của hai vợ chồng như kéo rèm cho thông khí, tăng nhiệt điều hòa, thay nước khoáng bằng trà thảo mộc, đổi cả dép đi trong nhà. Từng hành động nhỏ ấy, tôi nghĩ chỉ là quan tâm, nhưng với vợ tôi lại là sự xâm phạm không gian riêng và cảm xúc cá nhân.

    Tôi không để ý nhiều, chỉ nghĩ đơn giản rằng có mẹ giúp là tốt quá, vợ sẽ đỡ vất vả thì sau này cô ấy sẽ hiểu ra thôi. Nhưng, tôi đã sai.

    Những ngày tiếp theo là chuỗi xung đột ngầm giữa mẹ và vợ. Mẹ ép vợ tôi nằm than, không cho bật điều hòa, lúc nào cũng quấn chặt cháu vì sợ cháu lạnh,… tất cả đều là những mẹo dân gian mà bà cho là chân lý. Vợ tôi vốn là y tá khoa nhi, cố gắng giải thích bằng y học hiện đại, nhưng mỗi lần mở miệng là một lần mẹ tôi gạt đi với câu:

    – Thời chúng tôi làm thế, có sao đâu?

    Tôi vốn là đàn ông, lại không có kinh nghiệm chăm trẻ con, không biết nghe bên nào nên đành nhắm mắt làm ngơ, nghĩ rằng rồi mẹ chồng nàng dâu sẽ tự biết cách hòa hợp thôi.

    Mẹ đến chăm vợ tôi ở cữ, một lần quên mang điện thoại nên quay về lấy, tôi choáng với cảnh trong nhà - 1

    Tôi đã nhờ mẹ đến chăm con giúp. (Ảnh minh họa)

    Cho đến hôm đó, tôi tới công ty rồi mới phát hiện quên mang điện thoại nên đành quay về nhà lấy. Đến cửa nhà, khi tôi vừa tra chìa khóa vào ổ, cánh cửa chưa kịp mở hẳn thì một âm thanh chát chúa từ bên trong dội ra, tiếng bát đũa vỡ loảng xoảng trên sàn gạch. Tôi sững người, tim như bị bóp nghẹt. Trong đầu tôi lóe lên hàng loạt khả năng trộm? Cháy nổ? Hay…?

    Rồi tiếng mẹ tôi vang lên, không còn là giọng nói quen thuộc tôi lớn lên cùng, mà là một thứ âm sắc đầy giận dữ và đay nghiến:

    – Tôi nói cô không nghe đúng không? Đẻ xong mà cứ nằm điều hòa như vậy thì có ngày sản hậu mà chết! Cô giỏi quá thì tự lo hết đi, đừng có sai tôi cái gì nữa!

    Tiếng vợ tôi bật lên, đứt quãng, đầy ấm ức và mệt mỏi:

    – Con đã nhịn mẹ hết mức rồi. Nhưng mẹ không phải bác sĩ. Mẹ đang khiến con bị trầm cảm đấy mẹ biết không?

    – Cô… cô dám nói tôi như thế à? Tôi bỏ cả việc, bỏ cả bạn bè đến đây chăm con cho cô, vậy mà cô dám…

    Rồi một tiếng “bụp” khô khốc vang lên. Tôi đẩy mạnh cửa, lao vào thì thấy vợ đang ngồi bệt dưới đất, tay ôm mặt, tóc rũ rượi. Trên má cô ấy, một vết đỏ bừng nổi bật. Mẹ tôi thì đứng phía đối diện, bàn tay vẫn còn run, ánh mắt bàng hoàng như vừa nhận ra mình đã đi quá giới hạn.

    Tôi lao đến, đỡ vợ dậy, nhìn vết đỏ trên má cô ấy mà tim như bị ai bóp nghẹt. Mẹ đứng bất động, mặt tái đi, bàn tay run run như không tin vào chính mình. Căn nhà nhỏ im phăng phắc đến ngột ngạt, chỉ còn tiếng con khóc ré lên trong nôi.

    Mẹ đến chăm vợ tôi ở cữ, một lần quên mang điện thoại nên quay về lấy, tôi choáng với cảnh trong nhà - 2

    Tôi sững người, tim như bị bóp nghẹt khi nghe tiếng động trong nhà. (Ảnh minh họa)

    Tối hôm đó, tôi đưa vợ và con sang phòng trọ của một người bạn thân, để cô ấy có không gian tĩnh lặng và hồi phục. Mẹ ở lại một mình. Suốt mấy ngày liền, tôi không liên lạc với ai, chỉ chuyên tâm chăm sóc hai mẹ con, học lại từ đầu cách lắng nghe và yêu thương một người phụ nữ sau sinh. Vợ tôi lặng lẽ, ít nói, nhưng nước mắt không còn rơi. Có lẽ, cô ấy đã kiệt sức.

    Ngày thứ ba, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ:

    – Mẹ xin lỗi. Mẹ sai rồi. Nếu con cho phép, mẹ muốn đến gặp và nói chuyện với vợ con.

    Tôi chở mẹ đến. Mẹ bước vào phòng với túi cháo nóng và một bó hoa nhỏ. Không lời trách, không nước mắt, bà ngồi xuống trước mặt vợ tôi, giọng khàn khàn:

    – Mẹ xin lỗi con. Mẹ không hiểu hết được con đã trải qua những gì. Nếu con tha thứ, mẹ xin được học lại… cách làm mẹ, làm bà.

    Vợ tôi im lặng thật lâu, rồi gật đầu, mắt hoe đỏ. Từ ngày ấy, chúng tôi bắt đầu lại. Không còn ai là người đúng tuyệt đối, cũng không ai là kẻ sai hoàn toàn, chỉ còn lại tình yêu được xây dựng lại bằng sự lắng nghe, thấu hiểu và cả những sai lầm đã được tha thứ. Và đó, có lẽ mới chính là gia đình.

  • Lên thành phố làm giúp việc được ông chủ để mắt, tôi về quê bỏ chồng và 3 đứa con nheo nhóc

    Lên thành phố làm giúp việc được ông chủ để mắt, tôi về quê bỏ chồng và 3 đứa con nheo nhóc

    Sáng hôm ấy, trời làng đổ mưa lất phất từ nửa đêm. Hoài dậy thật sớm, khi gà còn chưa gáy. Cô lặng lẽ mở tủ, lấy ra cái vali nhựa màu xanh đã sờn mép mà hồi mới cưới Thành mang về làm của hồi môn. Vào đó, cô chỉ bỏ vài bộ quần áo đẹp nhất, lọ kem dưỡng da mới mua, và một xấp tiền lẻ dành dụm được từ việc bán rau ngoài chợ.

    Ba đứa con còn ngủ say trong buồng, đứa lớn ôm đứa bé, đứa giữa nằm co như con tôm. Hoài đứng ở cửa buồng nhìn một lúc lâu, tay nắm chặt quai vali đến trắng bệch. Cô muốn bước vào hôn từng đứa một, nhưng sợ chúng tỉnh dậy khóc thì cô lại mềm lòng. Cuối cùng cô chỉ thì thầm trong cổ họng: “Mẹ xin lỗi… mẹ đi kiếm tiền về nuôi mấy con học hành tử tế.”

    Thành thì ngủ ngoài hiên, trên chiếc võng đay cũ, miệng khẽ ngáy đều. Anh mệt đứt hơi vì hôm qua cày thuê đến khuya. Hoài đi ngang qua, nhìn gương mặt chồng rám nắng, những vết chai dày ở bàn tay vẫn còn vương đất đỏ, lòng cô chợt nhói lên. Nhưng rồi cô nhớ đến tin nhắn đêm qua của ông Tuấn: “Mai anh cho xe xuống đón em. Căn hộ tầng 32 đã sẵn sàng. Em chỉ cần bước lên là làm bà chủ.”

    Hoài đặt lá thư ngắn lên bàn uống nước: “Anh Thành, em đi kiếm việc làm ăn lớn. Tiền em gửi về hàng tháng. Anh ở nhà nuôi con thay em. Đừng tìm em.”

    Cô không dám ký tên.

    Mưa vẫn rơi đều, tiếng lộp độp trên mái ngói cũ như đang trách móc. Hoài đội nón lá, kéo vali ra đầu ngõ. Chiếc xe hơi đen bóng đã đợi sẵn, đèn pha vàng rực trong màn mưa. Người tài xế mở cửa, gọi cô bằng “cô chủ nhỏ”. Hoài bước lên xe, không ngoảnh đầu lại lần nào.

    Khi xe lăn bánh qua cây đa đầu làng, Hoài mới dám nhìn qua kính chiếu hậu. Căn nhà cấp bốn khuất dần sau màn mưa trắng xóa, chỉ còn lại ba đứa trẻ và người chồng tội nghiệp đang ngủ mà không hay biết mình vừa bị bỏ lại cùng cả một bầu trời đổ vỡ.

    Hoài nhắm mắt, tự nhủ: “Chỉ vài năm thôi. Mình sẽ giàu nhanh lắm. Rồi mình đón con lên sau.”

    Nhưng trong lòng cô biết, cánh cửa ấy một khi đã khép thì khó mà mở lại được nữa.

    6 tháng sau Hoài trở về làng, mang theo một vẻ ngoài hoàn toàn khác lạ. Chiếc áo vải thô sờn cũ đã được thay bằng bộ quần áo lụa bóng bẩy, da dẻ trắng ngần, má hồng hào.

    Làng trên xóm dưới xì xào, bàn tán không ngớt. Đám đ;à;;n b;;à thì gh;;e;;n t;ị, còn đám đàn ông thì tiếc rẻ thay cho anh Thành, người chồng hiền lành, chịu khó của Hoài.

    Hoài bước vào căn nhà cấp bốn, nơi có Thành và ba đứa con nhỏ đang đợi. Thành mừng rỡ ra mặt, toan chạy lại ôm vợ, nhưng Hoài lùi lại, ánh mắt lạnh nhạt. Cô đặt chiếc va li xuống, mở ra, bên trong toàn là quần áo, giày dép mới và những hộp sữa ngoại cho các con. Thành nhìn Hoài, lòng bỗng dấy lên một nỗi bất an lạ thường.

    Hoài nhìn Thành, rồi nhìn ba đứa con đang chạy lại ôm lấy chân mẹ, và buông ra một câu nói khiến tất cả như đóng băng: “Anh à, mình ly dị đi.”

    Thành sững sờ, không tin vào tai mình. Anh cố gắng hỏi lý do, nhưng Hoài chỉ im lặng, cố tránh ánh mắt chất vấn của chồng. Cô lôi ra một xấp tiền dày cộp, đặt lên bàn: “Số tiền này đủ để anh lo cho các con. Em không thể sống khổ mãi được.”

    Thành lặng người, đau đớn. Anh nhận ra sự thay đổi của Hoài, không chỉ ở vẻ ngoài mà còn cả trong tâm hồn. Thành không níu kéo, anh chỉ nhìn Hoài thật lâu, rồi gật đầu trong im lặng.

    Hoài quay lưng bỏ đi, không một lần ngoái lại. Cô trở lại thành phố, nơi có ông chủ đang chờ đợi. Những ngày tháng sau đó, Hoài sống trong nhung lụa, được bao bọc bởi sự giàu sang, phú quý. Cô nghĩ mình đã tìm thấy hạnh phúc đích thực…

    Căn penthouse tầng 32 nhìn ra sông Sài Gòn lung linh ánh đèn. Ông Tuấn – người đàn ông 58 tuổi, chủ ba công ty xuất khẩu cà phê – chiều cô đến mức nghẹt thở. Son môi Hoài thích, ông mua cả lố. Cái túi Hermes cô chỉ lướt qua trên mạng, sáng hôm sau đã treo sẵn ở đầu giường. Ông gọi cô là “bà nhỏ”, đưa cô đi du lịch Maldives, Dubai, mua cho cô chiếc Mercedes mui trần màu trắng sữa.

    Hoài cười nhiều hơn, nhưng lạ thay, nụ cười ấy không chạm tới mắt.

    Ban đêm, khi ông Tuấn đã ngáy đều bên cạnh, Hoài thường ngồi dậy, mở điện thoại, lặng lẽ xem những tấm ảnh cũ. Ba đứa con đứng trước hiên nhà cấp bốn, đứa lớn ôm hai đứa nhỏ, cả ba đứa cùng cười toe toét, miệng còn thiếu răng. Thành đứng sau lưng chúng, tay cầm cái cuốc, mặt rám nắng, mắt hiền như đất. Hoài zoom ảnh lên, nhìn kỹ từng nếp nhăn nơi khóe mắt chồng cũ, rồi lặng lẽ tắt máy, nước mắt rơi không thành tiếng.

    Một năm trôi qua nhanh như chớp.

    Rồi ông Tuấn đột quỵ.

    Chỉ trong một đêm, từ người đàn ông phong độ, ông nằm bất động trên giường bệnh, miệng méo xệch, mắt chỉ còn một bên nhìn được. Bác sĩ nói ông sẽ sống thực vật dài dài, có khi mười năm, hai mươi năm. Các con ông Tuấn – hai người con trai lớn, một người con gái đã có chồng – từ nước ngoài bay về. Họ nhìn Hoài như nhìn kẻ thù.

    Họ cắt hết thẻ tín dụng của cô, khóa tài khoản chung, đòi lại căn penthouse vì đứng tên ông Tuấn. Họ nói thẳng:

    – Cô chỉ là vợ bé, giấy đăng ký kết hôn cũng chỉ làm cho vui, không có giá trị phân chia tài sản đâu. Giờ bố tôi thế này, cô đi đi, đừng để chúng tôi phải khó xử.

    Hoài không có chỗ dựa. Cô không dám cãi, vì đúng là ông Tuấn chưa kịp sửa di chúc.

    Cô thu dọn đồ đạc trong một vali cũ – cái vali ngày xưa cô mang từ làng lên – rồi lặng lẽ ra khỏi tòa nhà. Không xe hơi, không tiền mặt, chỉ còn vài trăm nghìn trong túi.

    Hoài về quê bằng xe đò, áo quần nhăn nhúm, tóc tai bù xù.

    Làng quê vẫn thế, con đường đất đỏ, cây đa đầu làng vẫn xanh. Cô bước thấp bước cao trên đôi giày cao gót đã mòn vẹt, không dám ngẩng mặt.

    Căn nhà cấp bốn của Thành giờ đã được quét vôi mới, mái ngói cũng thay hết. Trước sân có giàn mướp sai trĩu quả. Ba đứa con giờ đã lớn, đứa lớn nhất đang học lớp 9, chạy ùa ra khi thấy bóng dáng quen thuộc.

    – Mẹ!… Mẹ về thật hả mẹ?

    Chúng ôm chầm lấy Hoài, khóc nức nở. Hoài quỳ xuống, ôm các con, nước mắt giàn giụa.

    Thành từ trong nhà bước ra. Vẫn cái dáng cao gầy, nhưng tóc đã điểm bạc nhiều hơn. Anh mặc áo bà ba cũ, tay, tay cầm cái rổ đựng rau mới hái. Anh nhìn Hoài thật lâu, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

    Tối đó, cả nhà ăn cơm trong im lặng. Hoài gắp thức ăn cho con, tay run run. Ăn xong, cô lũ trẻ đi ngủ, chỉ còn hai vợ chồng ngồi lại dưới ánh đèn dầu leo lét.

    Hoài quỳ xuống, giọng nghẹn ngào:

    – Anh… em sai rồi. Em xin lỗi. Em không còn mặt mũi nào…

    Thành không để cô nói hết. Anh đỡ cô dậy, giọng trầm ấm như ngày xưa:

    – Về là được rồi. Nhà mình vẫn còn thiếu một người mẹ.

    Hoài òa khóc như đứa trẻ.

    Sáng hôm sau, cả làng lại xôn xao. Nhưng lần này không phải ghẹn tị hay tiếc rẻ. Họ thấy Hoài mặc áo bà ba cũ của Thành, đội nón lá, đi chân đất ra đồng cùng chồng. Cô cười, nụ cười thật sự, chạm đến tận cùng đôi mắt.

    Dưới nắng vàng rực rỡ, bóng dáng hai vợ chồng và ba đứa con trải dài trên cánh đồng lúa chín.

    Ai đó bảo nhỏ:

    – Phen này Hoài mới thật sự giàu.

  • Bát mắm tôm và bà mẹ chồng quyền lực – Tâm Sự

    Bát mắm tôm và bà mẹ chồng quyền lực – Tâm Sự

    Không gian căn chung cư giữa lòng Sài Gòn đặc quánh mùi hôi nồng nặc và sự sỉ nhục. Diệp đứng đó, mái tóc mây mà cô dày công chăm sóc giờ bết bát, tím thẫm màu mắm tôm. Từng giọt nước mắm tôm đặc quánh, lẫn với ớt băm rơi xuống bờ vai gầy, thấm qua chiếc váy ngủ bằng lụa đắt tiền. “Cô nhìn lại mình đi! Vừa già, vừa khô khan, lại còn không biết điều. Nhìn Vy xem, cô ấy hiền dịu và quan trọng là đang mang trong bụng dòng máu nhà họ Trần!” – Long, chồng Diệp, gầm lên, tay vẫn còn cầm cái bát không.

    Bên cạnh anh ta, Vy – ả nhân tình với chiếc bụng lùm lùm – giả vờ sợ hãi nấp sau lưng Long, nhưng đôi mắt lại ánh lên tia nhìn đắc thắng. Vy nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, giọng nũng nịu: “Anh đừng nóng, chị Diệp chắc cũng chỉ vì ghen quá thôi. Nhưng mắm tôm mùi thế này… em sợ ảnh hưởng đến tiểu thiếu gia trong bụng.”

    Diệp không khóc, không gào thét. Sự im lặng của cô khiến Long càng thêm điên tiết. Diệp chậm rãi lấy khăn giấy lau đi vết mắm tôm đang chảy xuống mắt, cô nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường: 19:00. “Mọi người diễn xong chưa?” – Diệp hỏi, giọng bình thản đến lạnh xương sống. “Cô còn thách thức à? Cút ra khỏi nhà tôi ngay!” – Long chỉ tay ra cửa.

    Diệp vẫn im lặng. Cô bước lại phía sofa, thong thả ngồi xuống mặc kệ mùi hôi thối trên người. Cô biết, đúng 6 phút nữa, thiên đường của kẻ bội bạc sẽ sụp đổ.

    Cú điện thoại từ “Lệnh bà”

    19:06. Điện thoại của Long đổ chuông liên hồi. Là bà Lan – mẹ đẻ của Long, người đàn bà thép đang nắm giữ 70% cổ phần tập đoàn mỹ phẩm mà Long đang làm Giám đốc điều hành.

    Long hớn hở bắt máy, tưởng rằng mẹ gọi đến để chúc mừng tin vui về “cháu đích tôn”: “Mẹ ạ! Con đang định báo mẹ…”. “THẰNG KHỐN NẠN! MÀY ĐÃ LÀM GÌ CÁI DIỆP?” – Tiếng bà Lan thét ra lửa qua loa thoại, to đến mức Vy cũng nghe thấy. Long ngớ người: “Mẹ… sao mẹ biết? Con chỉ dạy bảo nó một chút vì nó dám hỗn với mẹ con của Vy…”

    “Mày dạy bảo nó bằng mắm tôm à? Mày có biết camera giấu kín trong nhà nối thẳng về điện thoại của tao không?” – Bà Lan rít lên qua điện thoại. “Nghe cho rõ đây. Từ giây phút này, tao bãi nhiệm chức danh Giám đốc của mày. Thẻ tín dụng, xe đứng tên công ty, tất cả sẽ bị khóa trong vòng 30 giây tới.”

    Mặt Long biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu chảy ra: “Mẹ, mẹ nói đùa gì vậy? Vì một đứa con dâu mà mẹ đối xử với con trai độc nhất như thế sao? Còn cháu nội của mẹ thì sao?”

    Bản án cho ả “Tiểu tam” ảo tưởng

    Bà Lan cười lạnh, một nụ cười khiến Vy rùng mình: “Cháu nội? Tao đã cho người kiểm tra hồ sơ ở phòng khám của con bé đó rồi. Cái thai là thật, nhưng bố nó là thằng bồ cũ đang ngồi t//ù của nó chứ không phải mày. Nó định đổ vỏ cho mày để chiếm cái nhà này đấy, đồ ngu!”

    Vy rụng rời chân tay, định lên tiếng thanh minh nhưng bà Lan đã chặn họng: “Còn cô, cô Vy ạ. Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng cô làm giả giấy tờ xét nghiệm ADN và lịch sử tình trường của cô cho luật sư rồi. Đừng hòng lấy một xu nào từ nhà họ Trần. Bảo vệ đang lên, hai người có 2 phút để dọn ra khỏi căn hộ của CON DÂU TAO.”

    Long quay sang nhìn Vy, đôi mắt đỏ ngầu: “Cô… cô lừa tôi? Cái thai không phải của tôi?” Vy lắp bắp: “Long, anh nghe em giải thích… em vì quá yêu anh nên mới làm thế…” Bốp! Một cái tát cháy má từ Long giáng xuống mặt Vy. Nhưng ngay lập tức, Diệp đứng dậy, chặn tay Long lại.

    “Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu đó để đánh phụ nữ trong nhà tôi.” – Diệp lạnh lùng nói. “Bà Lan đã sang tên căn Penthouse này cho tôi từ tháng trước làm quà kỷ niệm 5 năm ngày cưới rồi. Anh và cô ta, mời biến.”

    Sự thật phía sau sự im lặng

    Lúc này, cửa thang máy mở ra. Bà Lan bước vào, sang trọng và đầy uy quyền. Bà đi thẳng đến bên Diệp, lấy chiếc khăn tay lụa lau đi vệt bẩn trên mặt con dâu, ánh mắt đầy xót xa: “Mẹ xin lỗi, mẹ đến muộn để con phải chịu nhục.”

    Bà quay sang nhìn đứa con trai đang quỳ sụp dưới chân mình van nài: “Long, mày tưởng Diệp chỉ là đứa con dâu cam chịu sao? Mày có biết toàn bộ chiến lược marketing đưa công ty lên sàn chứng khoán năm ngoái là do Diệp thức đêm viết ra không? Mày chỉ là cái vỏ rỗng tuếch do tao và nó dựng lên thôi.”

    Bà Lan ra lệnh cho vệ sĩ tống cổ Long và Vy ra hành lang. Tất cả quần áo của Long bị ném ra ngoài như những mớ giẻ rách. Vy gào khóc, Long đấm cửa van xin, nhưng vô vọng. Trong căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn hai người phụ nữ. Diệp nhìn mẹ chồng, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn mẹ đã tin con.”

    Bà Lan vỗ nhẹ tay Diệp: “Phụ nữ chúng ta có thể bao dung, nhưng không bao giờ được phép để hạng người đó chà đạp. Đi tắm rửa đi con, bát mắm tôm đó là cái giá quá rẻ để tống khứ hai kẻ rác rưởi ra khỏi đời mình.”

    Đêm đó, Diệp ngủ một giấc thật ngon. Cô hiểu rằng, sự im lặng của người phụ nữ không phải là yếu đuối, mà là khoảng lặng trước một cơn bão đủ sức quét sạch những kẻ không xứng đáng ra khỏi cuộc đời họ.