Tại bữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nư.ớc m ắt…

Cả khán phòng bỗng chùng xuống.

Tiếng xì xào nổi lên như sóng gợn. MC khựng lại. Nhạc nền tắt phụt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu bé gầy gò, áo quần lấm lem, đôi chân trần run rẩy giữa sảnh cưới xa hoa.

Cô dâu sững người.

Nụ cười trên môi cô đông cứng. Ánh mắt vừa rạng rỡ phút trước giờ đây hoảng loạn, tái nhợt. Theo phản xạ, cô đưa tay che chiếc vòng len đỏ trên cổ tay – một hành động vô thức nhưng đủ để trái tim Minh thắt lại.

Chú rể quay sang nhìn vợ, ngỡ ngàng:
– Em… chuyện này là sao?

Cô dâu run run, môi mấp máy không thành lời. Cô nhìn Minh rất lâu, đôi mắt dần ngấn nước. Rồi bất ngờ, cô buông rơi bó hoa cưới, bước xuống sân khấu, quỳ sụp trước mặt cậu bé.

– Minh… – giọng cô vỡ ra – Con… con còn sống thật sao?

Cả hội trường chết lặng.

Cô ôm chầm lấy cậu bé, run rẩy như người vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng kéo dài mười năm. Minh đứng đờ ra vài giây, rồi òa khóc nức nở, ôm chặt lấy người phụ nữ xa lạ mà thân quen ấy.

– Mẹ… con tưởng mẹ không cần con nữa…

Tiếng khóc của cậu như lưỡi dao cứa thẳng vào tim mọi người.

Cô dâu nghẹn ngào kể, giữa những tiếng nấc đứt quãng:
Mười năm trước, cô chỉ mới mười tám tuổi. Bị gia đình ruồng bỏ vì mang thai ngoài ý muốn, không tiền, không nơi nương tựa. Sau khi sinh Minh trong một phòng trọ chật hẹp, cô rơi vào trầm cảm nặng. Trong một phút tuyệt vọng, cô đã đặt con vào chiếc thau nhựa, để lại chiếc vòng len đỏ tự tay đan suốt những đêm không ngủ – thứ duy nhất cô có thể trao cho con – rồi gục ngã.

– Ngày nào mẹ cũng hối hận… – cô khóc – Mẹ đã đi tìm con… nhưng không tìm được… Mẹ tưởng con… không còn trên đời này nữa…

Chú rể đứng lặng từ nãy đến giờ. Gương mặt anh tái đi, rồi dần dần đỏ hoe. Anh bước xuống, cúi người trước Minh.

– Con tên Minh đúng không? – anh hỏi, giọng trầm nhưng ấm. – Con có biết… hôm nay mẹ con đã chờ hạnh phúc này khó khăn thế nào không?

Minh cúi đầu, lí nhí:
– Con… chỉ muốn biết mẹ còn sống… là được rồi…

Câu nói ấy khiến nhiều người bật khóc thành tiếng.

Chú rể quay sang cô dâu, nắm tay cô thật chặt. Rồi anh làm một việc khiến cả đám cưới vỡ òa trong nước mắt.

Anh cầm micro, giọng dõng dạc nhưng nghẹn lại:
– Thưa tất cả mọi người. Hôn lễ hôm nay… không hủy. Nhưng từ giây phút này, tôi xin phép được làm một việc quan trọng hơn cả cưới xin.

Anh cúi xuống, ôm Minh vào lòng.

– Nếu con đồng ý… từ hôm nay, con không chỉ có mẹ… mà còn có cha.

Cả khán phòng òa lên. Tiếng vỗ tay xen lẫn tiếng khóc. Cô dâu ôm con trai, gục đầu vào vai chú rể, nức nở không thành tiếng.

Ở một góc sảnh cưới, ông Bảy – vừa được hàng xóm đưa tới – lặng lẽ lau nước mắt, miệng móm mém cười:
– Thấy chưa… tao đã nói rồi… mẹ mày không bỏ mày đâu…

Bữa tiệc cưới hôm ấy không chỉ là ngày kết duyên của hai con người, mà còn là ngày một đứa trẻ lang thang tìm lại được gia đình, và một người mẹ chuộc lại lỗi lầm cả đời bằng yêu thương trọn vẹn.

Chiếc vòng len đỏ – sau mười năm lạc mất – cuối cùng cũng trở về đúng nơi nó thuộc về.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *