Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ

Đi làm m:ệt nên xin về sớm vừa đến cổng thì ᴄʜếᴛ đứɴɢ khi con gái ra rỉ tai: “Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ”

Tôi là trưởng phòng kinh doanh của một công ty xuất nhập khẩu, còn Tuấn – chồng tôi – là kiến trúc sư tự do. Cuộc sống của chúng tôi nhìn vào ai cũng phải tấm tắc khen ngợi: nhà cao cửa rộng, xe hơi xịn và một cô con gái lên 6 tuổi ngoan ngoãn tên là Bông.

Vì công việc của tôi hay phải đi công tác và về muộn, tôi bàn với chồng thuê gia sư về dạy kèm cho Bông vào các buổi chiều. Người được chọn là Lan – một sinh viên năm cuối, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành và giọng nói nhẹ nhàng như rót mật vào tai. Lan rất được lòng con gái tôi, và thú thật, tôi cũng quý con bé vì sự lễ phép. Nhiều hôm thấy Lan dạy muộn, tôi còn bảo chồng lấy xe đưa em về cho an toàn.

Tôi đã tin tưởng tuyệt đối vào chồng và cô gia sư trẻ, cho đến buổi chiều định mệnh ấy.

Hôm đó, cơn đau nửa đầu hành hạ khiến tôi không thể tập trung làm việc. Dù đang dở dang dự án, tôi quyết định xin về sớm nghỉ ngơi. Đồng hồ chỉ 3 giờ chiều, trời nắng chang chang. Về đến nhà, tôi thấy cổng khép hờ. Nghĩ bụng chắc chồng ở nhà nên tôi không bấm chuông mà tự đẩy cổng dắt xe vào.

Vừa bước vào sân, bé Bông đang ngồi chơi đồ hàng một mình ở góc vườn liền chạy ùa ra đón mẹ. Con bé mồ hôi nhễ nhại, nhưng khuôn mặt lại có vẻ bí xị. Tôi lau mồ hôi cho con, ngạc nhiên hỏi: “Sao Bông lại chơi ngoài này một mình giữa trời nắng thế này? Cô Lan chưa đến dạy con học à?”

Con gái tôi ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ rỉ tai tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, cô Lan đến lâu rồi ạ. Nhưng hôm nay bố bảo bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Bố bảo con ra sân chơi, cấm được vào phòng làm phiền. Mà hơn cả tiếng rồi chưa thấy cô ra, con nóng quá mẹ ơi…”

Câu nói ngây ngô của con trẻ như một gáo nước sôi dội thẳng vào người tôi. Tôi chết đứng, tay chân bủn rủn, túi xách trên vai rơi bịch xuống đất. “Tập thể dục?” – Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi đầy mỉa mai. Giữa 3 giờ chiều, trong phòng kín, một người đàn ông và một cô gái trẻ “tập thể dục” gì mà cả tiếng đồng hồ không ra?

Tôi cố giữ bình tĩnh, bảo con gái vào phòng khách ngồi bật tivi xem hoạt hình và dặn con tuyệt đối không được gây tiếng động. Sau đó, tôi rón rén bước lên tầng 2. Cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi đóng kín mít. Đôi giày cao gót của Lan nằm chỏng chơ ngay cửa, bên cạnh là đôi dép đi trong nhà của chồng tôi.

Tôi ghé sát tai vào cửa. Dù cách âm khá tốt, nhưng không gian yên tĩnh của buổi chiều vẫn để lọt ra những âm thanh hổ hển, những tiếng cười khúc khích và cả những lời nói tục tĩu mà người chồng trí thức của tôi đang thốt ra với cô sinh viên “ngoan hiền”.

Máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Cơn đau đầu dường như biến mất, nhường chỗ cho sự ghê tởm và căm hận. Tôi muốn đạp tung cửa xông vào, túm tóc tát cho ả hồ ly tinh kia một trận và vạch mặt gã chồng bội bạc. Nhưng lý trí của một người làm kinh doanh bao năm lăn lộn trên thương trường đã giữ tôi lại.

Đánh ghen ầm ĩ chỉ làm tôi đau tay, làm con gái tôi ám ảnh và hàng xóm chê cười. Tôi cần một đòn đau hơn, một cú tát không cần dùng tay mà khiến họ cả đời không ngóc đầu lên được. Tôi lùi lại, đi xuống nhà bếp. Tôi rút điện thoại, mở nhóm chat gia đình “Đại Gia Đình Yêu Thương” – nơi có bố mẹ chồng, anh chị chồng và cả… mẹ đẻ của Lan (tôi có kết bạn Zalo với bác ấy để tiện trao đổi tình hình học tập của con).

Tôi nhắn một tin ngắn gọn: “Bố mẹ ơi, sang nhà con gấp. Anh Tuấn đang tập thể dục thì bị ngất, con gọi mãi không thấy mở cửa, con sợ anh ấy bị đột quỵ! Con đang hoảng quá!”. Nhà bố mẹ chồng tôi chỉ cách đó hai con phố. Còn mẹ của Lan bán tạp hóa ngay đầu ngõ. Tin nhắn vừa gửi đi, tôi đã thấy hiện chữ “Đã xem”.

Trong lúc chờ đợi, tôi lấy chiếc loa Bluetooth công suất lớn mà chồng hay dùng để nghe nhạc, kết nối với điện thoại của mình. Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại đang bật chế độ ghi âm sát khe cửa phòng ngủ, còn chiếc loa tôi để ngay giữa phòng khách tầng 1, vặn âm lượng lên mức to nhất.

Năm phút sau, tiếng chuông cửa reo inh ỏi. Bố mẹ chồng tôi hớt hải chạy vào, theo sau là chị chồng. Đúng lúc đó, mẹ của Lan cũng hộc tốc chạy sang, mồ hôi nhễ nhại hỏi thăm: “Cậu Tuấn sao rồi cô Thanh? Con Lan nhà tôi có ở trong đó không?”

Tôi ra hiệu cho mọi người im lặng, khuôn mặt “diễn” nét lo lắng tột độ, chỉ tay lên chiếc loa đặt trên bàn: “Con về đến nhà thì thấy cửa khóa, gọi mãi không được, chỉ nghe thấy tiếng động lạ bên trong. Mọi người nghe xem có phải anh ấy đang khó thở không?” Tất cả nín thở lắng nghe. Và rồi, từ chiếc loa, âm thanh sống động từ phòng ngủ tầng 2 vang lên rõ mồn một.

“Ôi… anh Tuấn… anh khỏe quá… thế này thì vợ anh sao chịu nổi…” – Giọng Lan nũng nịu, lả lướt. “Vợ anh á? Con mụ già ấy chán ngắt, động vào người như khúc gỗ. Sao bằng em được, cô giáo nhỏ của anh…” – Tiếng Tuấn cười hô hố, đầy vẻ thỏa mãn. Cả phòng khách chết lặng. Không gian như đóng băng.

Mặt bố chồng tôi đỏ gay, chuyển sang tím tái vì giận. Mẹ chồng tôi ôm ngực, đứng không vững phải dựa vào người chị chồng. Còn mẹ của Lan, bà ấy há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.

Những âm thanh trần trụi, dâm dục vẫn tiếp tục phát ra, phơi bày toàn bộ sự thật trần trụi về “buổi tập thể dục” của hai kẻ đạo đức giả. Tôi nhìn họ, nước mắt lưng tròng (lần này là diễn nhưng cũng là đau thật): “Hóa ra… đây là cách anh ấy tập thể dục. Hóa ra đây là lý do con bé Bông phải ngồi ngoài sân giữa trời nắng…” Không ai nói được lời nào. Bố chồng tôi không nhịn được nữa, ông vớ lấy cái chổi lông gà ở góc nhà, hùng hổ lao lên lầu. Mẹ Lan cũng vừa khóc vừa chạy theo.

Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng đập cửa như muốn sập nhà. “Thằng mất dạy! Mở cửa ra ngay!” – Bố chồng tôi gầm lên. Bên trong, tiếng nhạc tắt ngấm. Thay vào đó là tiếng lục đục, tiếng đổ vỡ loảng xoảng và tiếng hét thất thanh của Lan. Khi cánh cửa hé mở, Tuấn và Lan quần áo xộc xệch, mặt mũi tái mét như gà cắt tiết. Vừa nhìn thấy dàn “khán giả” hùng hậu đứng trước cửa, Lan ngã quỵ xuống sàn, còn Tuấn thì run rẩy, lắp bắp không thành tiếng.

“Mẹ… Bố… Sao mọi người lại…”

Chát! Cú tát trời giáng của bố chồng in hằn 5 ngón tay lên mặt Tuấn. “Tao không có loại con trai cầm thú như mày! Mày để con gái mày ngồi ngoài nắng để làm chuyện đồi bại này à?”

Mẹ Lan thì lao vào túm tóc con gái, vừa đánh vừa khóc: “Trời ơi là trời, tao cho mày ăn học đàng hoàng để mày đi làm đĩ à con ơi! Mày bôi tro trát trấu vào mặt tao rồi!” Tôi đứng ở phía sau, lạnh lùng quan sát tất cả. Khi Tuấn ngước mắt lên nhìn tôi với ánh mắt cầu xin, tôi chỉ nhếch mép cười nhạt, ném tờ đơn ly hôn (tôi đã in sẵn từ máy tính trong phòng làm việc lúc chờ mọi người đến) xuống trước mặt anh ta.

“Anh nói đúng, tôi già và chán ngắt. Nên tôi trả tự do cho anh để anh thoải mái ‘tập thể dục’. Nhưng nhớ, căn nhà này là tài sản bố mẹ tôi cho tôi trước hôn nhân, mời anh và ‘cô giáo’ dọn ra khỏi đây ngay lập tức. Quần áo tôi sẽ cho người vứt ra đường sau 10 phút nữa.”

Buổi chiều hôm đó, cả khu phố xôn xao khi thấy chàng kiến trúc sư đạo mạo và cô gia sư trẻ bị đuổi ra khỏi nhà trong bộ dạng thảm hại, dưới sự chứng kiến và chì chiết của chính bố mẹ đẻ. Đó là bài học nhớ đời cho sự phản bội. Tôi đau, nhưng nỗi đau đó giúp tôi cắt bỏ đi khối ung nhọt trong cuộc đời mình một cách dứt khoát và kiêu hãnh nhất.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *