Blog

  • Một nam nghệ sĩ Việt vừa đ:ột ng:ột qua đời, đồng nghiệp b:àng h:oàng

    Một nam nghệ sĩ Việt vừa đ:ột ng:ột qua đời, đồng nghiệp b:àng h:oàng

    Nhiều nghệ sĩ bàng hoàng, xót xa khi nghe tin buồn vào cuối năm.

    Saostar có bài viết “Một nam nghệ sĩ Việt vừa đột ngột qua đời vào cuối năm, đồng nghiệp bàng hoàng” với nội dung như sau:

    Mới đây, nhiều nghệ sĩ Việt không giấu được cảm xúc bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin đạo diễn Bá Vọng đột ngột qua đời vì nhồi máu cơ tim. Trong suy nghĩ của nhiều đồng nghiệp, cố nghệ sĩ là người hòa đồng, tài năng và hết lòng với nghệ thuật.

    Thông tin đạo diễn Bá Vọng qua đời khiến nhiều nghệ sĩ, khán giả bàng hoàng. 

    Theo chia sẻ từ diễn viên Ngọc Tưởng, anh và đạo diễn Bá Vọng từng học chung ở lớp Đạo diễn sân khấu khóa 6. Sau khi ra trường, cố nghệ sĩ chuyển hướng sang làm phim. Cả hai cũng từng hợp tác vài dự án với nhau.

    “Lúc trước bạn không khoẻ, nhưng gần đây thì bạn có nói bạn hồi phục nhiều rồi, qua năm sẽ làm phim lại… Bạn mất vì cơn nhồi máu cơ tim. Chia buồn cùng gia đình bạn”, nam nghệ sĩ xót xa.

    Nghệ sĩ Ngọc Tưởng (bên trái – PV) bàng hoàng, tiếc thương khi nghe tin người bạn học chung đột ngột qua đời.

    Cũng từng làm việc với đạo diễn Bá Vọng nên sáng nay khi nghe tin dữ, diễn viên Hoài An đã vô cùng bàng hoàng. Cô bày tỏ sự trân trọng khi nam đạo diễn luôn ưu ái giao nhiều vai diễn cho mình.

    “Bất ngờ khi hay tin em ra đi vì cơn đột quỵ lúc rạng sáng nay. Sẽ nhớ mãi những phim Cha Dượng, Người Đẹp Làng Hoa, Gia Đình Xác Sống,… và những phim trong dự định chưa thành. Nơi ấy an yên, thanh thản nhé”, nữ diễn viên nghẹn ngào gửi lời chia buồn khi nghe tin.

    Cùng cảm xúc xót xa khi nghe tin đạo diễn Bà Vọng ra đi khi còn nhiều dự định dang dở, diễn viên Lê Nam tiếc thương khi nhớ lại những kỷ niệm từng có.

    “Mỗi ngày, tôi vẫn xem hát vẫn thấy em vui vẻ lạc quan, vẫn cười rất hiền mỗi khi anh chọc phá… Nhưng đâu ngờ sau cái lạc quan yêu đời đó là cơ thể đang chịu đựng bệnh”, anh xót xa chia sẻ.

    (Ảnh FBNV)

    Hiện tại, trang cá nhân của nam nghệ sĩ đã thay đổi ảnh đại diện thành hình đen trắng. Nhiều đồng nghiệp, bạn bè và khán giả của đạo diễn Bá Vọng đã để lại những bình luận bày tỏ cảm xúc xót xa, tiếc thương khi nghe tin buồn vào những ngày cuối năm.

    Theo báo Tiền Phong có bài Hoa hậu Hoàn vũ qua đời. Nội dung như sau:

    Ngày 23/12, các diễn đàn sắc đẹp quốc tế đồng loạt đưa tin Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas – đã qua đời ở tuổi 81 tại Gramado, Brazil. Bà Iêda Maria Vargas là người Brazil đầu tiên đăng quang danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ.

    Bà được nhập viện tại khoa chăm sóc tích cực (ICU) của Bệnh viện Arcanjo São Miguel. Thông tin này đã được con gái bà, Fernanda Vargas, xác nhận. Hiện chưa có thêm thông tin về nguyên nhân qua đời cũng như chi tiết về lễ tang.

    Hoa hậu Hoàn vũ 1963 – Iêda Maria Vargas qua đời ở tuổi 81.

    Thông qua mạng xã hội, gia đình bà Maria Vargas đưa ra thông báo: “Trong thời khắc đau buồn này, chúng tôi vô cùng biết ơn tất cả lời bày tỏ tình cảm, sự kính trọng mà chúng tôi đã nhận được. Maria là người phụ nữ tỏa sáng, để lại tình yêu thương, niềm vui và nguồn cảm hứng”.

    Thống đốc Eduardo Leite cũng lên tiếng về sự ra đi của bà Maria Vargas. Ông viết: “Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến các con, cháu, gia đình và tất cả người đã theo dõi và ngưỡng mộ cuộc đời bà”.

    Lần xuất hiện gần đây nhất của bà Iêda Maria Vargas là hồi tháng 2/2025 khi bà trực tiếp trao vương miện cho người đẹp Maria Gabriela Lacerda trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 2025.

    Sự xuất hiện của bà Iêda Maria Vargas trên sân khấu cuộc thi ở tuổi 80 đã thu hút sự chú ý của các fan sắc đẹp. Khi đó, bà Maria Vargas diện trang phục thanh lịch, sang trọng và giữ được thần thái minh mẫn.

    Iêda Maria Vargas sinh năm 1944, đăng quang Hoa hậu Hoàn vũ Brazil 1963 và sau đó giành danh hiệu Hoa hậu Hoàn vũ cùng năm. Vargas giành được danh hiệu sắc đẹp đầu tiên vào năm 1962 ở tuổi 17, với tư cách là Hoa hậu Rio Grande do Sul.

    Trở về Brazil sau chiến thắng tại Hoa hậu Hoàn vũ 1963, bà được hàng triệu người chào đón trên đường phố Rio de Janeiro và Porto Alegre, quê hương của bà. Trong nhiệm kỳ, bà Maria Vargas đã đến thăm 21 quốc gia.

    Maria Vargas kết thúc nhiệm kỳ ngày 1/8/1964 khi bà trao lại vương miện cho người kế nhiệm đến từ Hy Lạp – Corinna Tsopei. Sau đó, bà sống ở Miami, Mỹ trong vài năm và kết hôn với José Carlos Athanázio vào năm 1968, sinh hai người con.

    Ở tuổi 55, bà Maria Vargas từng bị đột quỵ, ảnh hưởng đến trí nhớ và khả năng nói, nhưng bà đã hồi phục. Sau khi chồng qua đời năm 2009, bà chuyển đến Gramado và chọn cuộc sống riêng tư.

    Bà Iêda Maria Vargas từng được chọn là một trong “20 người đến từ Rio Grande do Sul có ảnh hưởng nhất thế kỷ 20”. Những ngày cuối đời, bà tham gia một số sự kiện trong nước và quốc tế với tư cách khách mời đặc biệt.

    Nước giặt quốc dân không cần nước xả vẫn thơm, hơn 1,2 triệu người dùng Shopee cho 5 sao!

  • Tại bữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nư.ớc m ắt…

    Tại bữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s/ững s/ờ nhận ra cô dâu là mẹ th/ất lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ngập trong nư.ớc m ắt…

    Cả khán phòng bỗng chùng xuống.

    Tiếng xì xào nổi lên như sóng gợn. MC khựng lại. Nhạc nền tắt phụt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu bé gầy gò, áo quần lấm lem, đôi chân trần run rẩy giữa sảnh cưới xa hoa.

    Cô dâu sững người.

    Nụ cười trên môi cô đông cứng. Ánh mắt vừa rạng rỡ phút trước giờ đây hoảng loạn, tái nhợt. Theo phản xạ, cô đưa tay che chiếc vòng len đỏ trên cổ tay – một hành động vô thức nhưng đủ để trái tim Minh thắt lại.

    Chú rể quay sang nhìn vợ, ngỡ ngàng:
    – Em… chuyện này là sao?

    Cô dâu run run, môi mấp máy không thành lời. Cô nhìn Minh rất lâu, đôi mắt dần ngấn nước. Rồi bất ngờ, cô buông rơi bó hoa cưới, bước xuống sân khấu, quỳ sụp trước mặt cậu bé.

    – Minh… – giọng cô vỡ ra – Con… con còn sống thật sao?

    Cả hội trường chết lặng.

    Cô ôm chầm lấy cậu bé, run rẩy như người vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng kéo dài mười năm. Minh đứng đờ ra vài giây, rồi òa khóc nức nở, ôm chặt lấy người phụ nữ xa lạ mà thân quen ấy.

    – Mẹ… con tưởng mẹ không cần con nữa…

    Tiếng khóc của cậu như lưỡi dao cứa thẳng vào tim mọi người.

    Cô dâu nghẹn ngào kể, giữa những tiếng nấc đứt quãng:
    Mười năm trước, cô chỉ mới mười tám tuổi. Bị gia đình ruồng bỏ vì mang thai ngoài ý muốn, không tiền, không nơi nương tựa. Sau khi sinh Minh trong một phòng trọ chật hẹp, cô rơi vào trầm cảm nặng. Trong một phút tuyệt vọng, cô đã đặt con vào chiếc thau nhựa, để lại chiếc vòng len đỏ tự tay đan suốt những đêm không ngủ – thứ duy nhất cô có thể trao cho con – rồi gục ngã.

    – Ngày nào mẹ cũng hối hận… – cô khóc – Mẹ đã đi tìm con… nhưng không tìm được… Mẹ tưởng con… không còn trên đời này nữa…

    Chú rể đứng lặng từ nãy đến giờ. Gương mặt anh tái đi, rồi dần dần đỏ hoe. Anh bước xuống, cúi người trước Minh.

    – Con tên Minh đúng không? – anh hỏi, giọng trầm nhưng ấm. – Con có biết… hôm nay mẹ con đã chờ hạnh phúc này khó khăn thế nào không?

    Minh cúi đầu, lí nhí:
    – Con… chỉ muốn biết mẹ còn sống… là được rồi…

    Câu nói ấy khiến nhiều người bật khóc thành tiếng.

    Chú rể quay sang cô dâu, nắm tay cô thật chặt. Rồi anh làm một việc khiến cả đám cưới vỡ òa trong nước mắt.

    Anh cầm micro, giọng dõng dạc nhưng nghẹn lại:
    – Thưa tất cả mọi người. Hôn lễ hôm nay… không hủy. Nhưng từ giây phút này, tôi xin phép được làm một việc quan trọng hơn cả cưới xin.

    Anh cúi xuống, ôm Minh vào lòng.

    – Nếu con đồng ý… từ hôm nay, con không chỉ có mẹ… mà còn có cha.

    Cả khán phòng òa lên. Tiếng vỗ tay xen lẫn tiếng khóc. Cô dâu ôm con trai, gục đầu vào vai chú rể, nức nở không thành tiếng.

    Ở một góc sảnh cưới, ông Bảy – vừa được hàng xóm đưa tới – lặng lẽ lau nước mắt, miệng móm mém cười:
    – Thấy chưa… tao đã nói rồi… mẹ mày không bỏ mày đâu…

    Bữa tiệc cưới hôm ấy không chỉ là ngày kết duyên của hai con người, mà còn là ngày một đứa trẻ lang thang tìm lại được gia đình, và một người mẹ chuộc lại lỗi lầm cả đời bằng yêu thương trọn vẹn.

    Chiếc vòng len đỏ – sau mười năm lạc mất – cuối cùng cũng trở về đúng nơi nó thuộc về.

  • Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ

    Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ

    Đi làm m:ệt nên xin về sớm vừa đến cổng thì ᴄʜếᴛ đứɴɢ khi con gái ra rỉ tai: “Mẹ ơi hôm nay bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ”

    Tôi là trưởng phòng kinh doanh của một công ty xuất nhập khẩu, còn Tuấn – chồng tôi – là kiến trúc sư tự do. Cuộc sống của chúng tôi nhìn vào ai cũng phải tấm tắc khen ngợi: nhà cao cửa rộng, xe hơi xịn và một cô con gái lên 6 tuổi ngoan ngoãn tên là Bông.

    Vì công việc của tôi hay phải đi công tác và về muộn, tôi bàn với chồng thuê gia sư về dạy kèm cho Bông vào các buổi chiều. Người được chọn là Lan – một sinh viên năm cuối, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành và giọng nói nhẹ nhàng như rót mật vào tai. Lan rất được lòng con gái tôi, và thú thật, tôi cũng quý con bé vì sự lễ phép. Nhiều hôm thấy Lan dạy muộn, tôi còn bảo chồng lấy xe đưa em về cho an toàn.

    Tôi đã tin tưởng tuyệt đối vào chồng và cô gia sư trẻ, cho đến buổi chiều định mệnh ấy.

    Hôm đó, cơn đau nửa đầu hành hạ khiến tôi không thể tập trung làm việc. Dù đang dở dang dự án, tôi quyết định xin về sớm nghỉ ngơi. Đồng hồ chỉ 3 giờ chiều, trời nắng chang chang. Về đến nhà, tôi thấy cổng khép hờ. Nghĩ bụng chắc chồng ở nhà nên tôi không bấm chuông mà tự đẩy cổng dắt xe vào.

    Vừa bước vào sân, bé Bông đang ngồi chơi đồ hàng một mình ở góc vườn liền chạy ùa ra đón mẹ. Con bé mồ hôi nhễ nhại, nhưng khuôn mặt lại có vẻ bí xị. Tôi lau mồ hôi cho con, ngạc nhiên hỏi: “Sao Bông lại chơi ngoài này một mình giữa trời nắng thế này? Cô Lan chưa đến dạy con học à?”

    Con gái tôi ngước đôi mắt tròn xoe, ngây thơ rỉ tai tôi nói nhỏ: “Mẹ ơi, cô Lan đến lâu rồi ạ. Nhưng hôm nay bố bảo bố gọi cô gia sư đến sớm tập thể dục với bố trước rồi mới dạy con học mẹ ạ. Bố bảo con ra sân chơi, cấm được vào phòng làm phiền. Mà hơn cả tiếng rồi chưa thấy cô ra, con nóng quá mẹ ơi…”

    Câu nói ngây ngô của con trẻ như một gáo nước sôi dội thẳng vào người tôi. Tôi chết đứng, tay chân bủn rủn, túi xách trên vai rơi bịch xuống đất. “Tập thể dục?” – Hai từ ấy vang lên trong đầu tôi đầy mỉa mai. Giữa 3 giờ chiều, trong phòng kín, một người đàn ông và một cô gái trẻ “tập thể dục” gì mà cả tiếng đồng hồ không ra?

    Tôi cố giữ bình tĩnh, bảo con gái vào phòng khách ngồi bật tivi xem hoạt hình và dặn con tuyệt đối không được gây tiếng động. Sau đó, tôi rón rén bước lên tầng 2. Cửa phòng ngủ của vợ chồng tôi đóng kín mít. Đôi giày cao gót của Lan nằm chỏng chơ ngay cửa, bên cạnh là đôi dép đi trong nhà của chồng tôi.

    Tôi ghé sát tai vào cửa. Dù cách âm khá tốt, nhưng không gian yên tĩnh của buổi chiều vẫn để lọt ra những âm thanh hổ hển, những tiếng cười khúc khích và cả những lời nói tục tĩu mà người chồng trí thức của tôi đang thốt ra với cô sinh viên “ngoan hiền”.

    Máu trong người tôi sôi lên sùng sục. Cơn đau đầu dường như biến mất, nhường chỗ cho sự ghê tởm và căm hận. Tôi muốn đạp tung cửa xông vào, túm tóc tát cho ả hồ ly tinh kia một trận và vạch mặt gã chồng bội bạc. Nhưng lý trí của một người làm kinh doanh bao năm lăn lộn trên thương trường đã giữ tôi lại.

    Đánh ghen ầm ĩ chỉ làm tôi đau tay, làm con gái tôi ám ảnh và hàng xóm chê cười. Tôi cần một đòn đau hơn, một cú tát không cần dùng tay mà khiến họ cả đời không ngóc đầu lên được. Tôi lùi lại, đi xuống nhà bếp. Tôi rút điện thoại, mở nhóm chat gia đình “Đại Gia Đình Yêu Thương” – nơi có bố mẹ chồng, anh chị chồng và cả… mẹ đẻ của Lan (tôi có kết bạn Zalo với bác ấy để tiện trao đổi tình hình học tập của con).

    Tôi nhắn một tin ngắn gọn: “Bố mẹ ơi, sang nhà con gấp. Anh Tuấn đang tập thể dục thì bị ngất, con gọi mãi không thấy mở cửa, con sợ anh ấy bị đột quỵ! Con đang hoảng quá!”. Nhà bố mẹ chồng tôi chỉ cách đó hai con phố. Còn mẹ của Lan bán tạp hóa ngay đầu ngõ. Tin nhắn vừa gửi đi, tôi đã thấy hiện chữ “Đã xem”.

    Trong lúc chờ đợi, tôi lấy chiếc loa Bluetooth công suất lớn mà chồng hay dùng để nghe nhạc, kết nối với điện thoại của mình. Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại đang bật chế độ ghi âm sát khe cửa phòng ngủ, còn chiếc loa tôi để ngay giữa phòng khách tầng 1, vặn âm lượng lên mức to nhất.

    Năm phút sau, tiếng chuông cửa reo inh ỏi. Bố mẹ chồng tôi hớt hải chạy vào, theo sau là chị chồng. Đúng lúc đó, mẹ của Lan cũng hộc tốc chạy sang, mồ hôi nhễ nhại hỏi thăm: “Cậu Tuấn sao rồi cô Thanh? Con Lan nhà tôi có ở trong đó không?”

    Tôi ra hiệu cho mọi người im lặng, khuôn mặt “diễn” nét lo lắng tột độ, chỉ tay lên chiếc loa đặt trên bàn: “Con về đến nhà thì thấy cửa khóa, gọi mãi không được, chỉ nghe thấy tiếng động lạ bên trong. Mọi người nghe xem có phải anh ấy đang khó thở không?” Tất cả nín thở lắng nghe. Và rồi, từ chiếc loa, âm thanh sống động từ phòng ngủ tầng 2 vang lên rõ mồn một.

    “Ôi… anh Tuấn… anh khỏe quá… thế này thì vợ anh sao chịu nổi…” – Giọng Lan nũng nịu, lả lướt. “Vợ anh á? Con mụ già ấy chán ngắt, động vào người như khúc gỗ. Sao bằng em được, cô giáo nhỏ của anh…” – Tiếng Tuấn cười hô hố, đầy vẻ thỏa mãn. Cả phòng khách chết lặng. Không gian như đóng băng.

    Mặt bố chồng tôi đỏ gay, chuyển sang tím tái vì giận. Mẹ chồng tôi ôm ngực, đứng không vững phải dựa vào người chị chồng. Còn mẹ của Lan, bà ấy há hốc mồm, mặt cắt không còn giọt máu, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.

    Những âm thanh trần trụi, dâm dục vẫn tiếp tục phát ra, phơi bày toàn bộ sự thật trần trụi về “buổi tập thể dục” của hai kẻ đạo đức giả. Tôi nhìn họ, nước mắt lưng tròng (lần này là diễn nhưng cũng là đau thật): “Hóa ra… đây là cách anh ấy tập thể dục. Hóa ra đây là lý do con bé Bông phải ngồi ngoài sân giữa trời nắng…” Không ai nói được lời nào. Bố chồng tôi không nhịn được nữa, ông vớ lấy cái chổi lông gà ở góc nhà, hùng hổ lao lên lầu. Mẹ Lan cũng vừa khóc vừa chạy theo.

    Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng đập cửa như muốn sập nhà. “Thằng mất dạy! Mở cửa ra ngay!” – Bố chồng tôi gầm lên. Bên trong, tiếng nhạc tắt ngấm. Thay vào đó là tiếng lục đục, tiếng đổ vỡ loảng xoảng và tiếng hét thất thanh của Lan. Khi cánh cửa hé mở, Tuấn và Lan quần áo xộc xệch, mặt mũi tái mét như gà cắt tiết. Vừa nhìn thấy dàn “khán giả” hùng hậu đứng trước cửa, Lan ngã quỵ xuống sàn, còn Tuấn thì run rẩy, lắp bắp không thành tiếng.

    “Mẹ… Bố… Sao mọi người lại…”

    Chát! Cú tát trời giáng của bố chồng in hằn 5 ngón tay lên mặt Tuấn. “Tao không có loại con trai cầm thú như mày! Mày để con gái mày ngồi ngoài nắng để làm chuyện đồi bại này à?”

    Mẹ Lan thì lao vào túm tóc con gái, vừa đánh vừa khóc: “Trời ơi là trời, tao cho mày ăn học đàng hoàng để mày đi làm đĩ à con ơi! Mày bôi tro trát trấu vào mặt tao rồi!” Tôi đứng ở phía sau, lạnh lùng quan sát tất cả. Khi Tuấn ngước mắt lên nhìn tôi với ánh mắt cầu xin, tôi chỉ nhếch mép cười nhạt, ném tờ đơn ly hôn (tôi đã in sẵn từ máy tính trong phòng làm việc lúc chờ mọi người đến) xuống trước mặt anh ta.

    “Anh nói đúng, tôi già và chán ngắt. Nên tôi trả tự do cho anh để anh thoải mái ‘tập thể dục’. Nhưng nhớ, căn nhà này là tài sản bố mẹ tôi cho tôi trước hôn nhân, mời anh và ‘cô giáo’ dọn ra khỏi đây ngay lập tức. Quần áo tôi sẽ cho người vứt ra đường sau 10 phút nữa.”

    Buổi chiều hôm đó, cả khu phố xôn xao khi thấy chàng kiến trúc sư đạo mạo và cô gia sư trẻ bị đuổi ra khỏi nhà trong bộ dạng thảm hại, dưới sự chứng kiến và chì chiết của chính bố mẹ đẻ. Đó là bài học nhớ đời cho sự phản bội. Tôi đau, nhưng nỗi đau đó giúp tôi cắt bỏ đi khối ung nhọt trong cuộc đời mình một cách dứt khoát và kiêu hãnh nhất.

  • Bố vợ lên vay tiền chữa bệ;;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Bố vợ lên vay tiền chữa bệ;;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Bố vợ lên vay tiền ch ữa bệ;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Ông Ba đứng lặng trước cánh cổng sắt cao quá đầu người.

    Chiếc balo sờn rách khoác sau lưng, đôi dép nhựa đã mòn gót. Cả chặng đường hơn trăm cây số từ quê lên thành phố, ông đi bằng xe đò, rồi cuốc bộ thêm gần hai cây số nữa để tìm đến căn biệt thự này.

    Nơi con gái ông đang sống.

    Nơi ông chưa từng dám bước chân vào.

    Lần này, ông buộc phải đến.

    Bác sĩ nói ông cần m//ổ gấp. Nếu chậm thêm, khó giữ được m/ạ//n/g. Ông không có tiền. Người duy nhất ông nghĩ tới… là con gá//i.

    Ông đứng chờ rất lâu. Đến khi cổng mở, không phải con gá/i ông bước ra, mà là con rể.

    Người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng vẻ thành đạt, ánh mắt lạnh lùng quét từ đầu đến chân ông Ba.

    — Ông tìm ai?

    Ông Ba mím môi, giọng run run:
    — Bố đây con rể cho bố gặp cái Hoa có chút việc!
    Người con rể nhíu mày, khoanh tay:
    — Vợ tôi đang bận. Với lại… ông đến đây có chuyện gì?

    Ông Ba cúi đầu, tay s//iết chặt quai balo:
    —Bố bị bệ/nh nặ/ng… cần m/ổ gấp. Lên đây vay vợ chồng con ít tiền, sau này có bán đất, bán nhà… bố cũng trả…

    Chưa nói hết câu, người con rể đã cười nhạt:
    — Ông nghĩ nhà này là ngân hàng à?

    Rồi anh ta buông một câu, nhẹ tênh nhưng sắc như dao:
    — Người nghèo như ông, sống ch//ết/ cũng có khác gì đâu mà phải chữa.

    Ông Ba ch/ế/t lặng.

    Ti/m ông như bị ai bó/p nghẹt. Tai ù đi. Câu nói ấy không chỉ đu/ổi ông ra khỏi cổng… mà còn xé nát chút tự trọng cuối cùng của một người cha.

    Ông không năn nỉ.
    Không cãi.
    Không khóc.

    Ông lặng lẽ quay lưng, kéo lại chiếc balo rách, bước đi từng bước chậm chạp. Trước khi rời đi, ông chỉ ngoái nhìn cánh cổng lần cuối… nơi con gái ông đang sống mà ông không được phép gặp.

    Ba tháng sau…

    Sau ngày rời khỏi cánh cổng biệt thự ấy, ông Ba không chết.

    Ông về quê, gom góp hết giấy tờ, bán đi nửa mảnh đất tổ tiên, được đúng 4 tỷ đồng.
    Ông nhập viện tuyến trên, mổ kịp thời. Những ngày nằm giữa lằn ranh sống – chết, hàng xóm thay nhau vào chăm: người nấu cháo, người giặt đồ, người trực đêm.

    Không ai hỏi ông có con cái hay không.
    Chỉ bảo nhau:
    — Ông già này hiền lắm, cứu được thì cứ cứu.

    Ông Ba vượt qua cửa tử.

    Xuất viện, ông lập một cuốn sổ tiết kiệm dưỡng già, sửa lại căn nhà cũ: lợp mái mới, xây lại gian bếp, trồng thêm mấy luống rau.
    Sáng tưới cây, chiều pha trà, tối nghe đài.

    Ông sống an nhiên, không oán, không hận, cũng không nhắc đến con rể một lần nào nữa.

    Rồi một ngày, ba năm sau

    Chiếc xe sang cũ kỹ dừng trước cổng nhà quê.
    Con gái ông bước xuống trước, gầy đi nhiều.
    Phía sau là người con rể năm nào – gương mặt hốc hác, không còn vẻ ngạo mạn.

    Công ty phá sản.
    Nhà cửa, xe cộ đều bán sạch.
    Không còn đường lui, anh ta dẫn vợ về xin bố bán nốt phần đất còn lại để cứu vãn cuộc đời.

    Họ quỳ xuống.

    Con gái ông khóc:
    — Bố… cho vợ chồng con xin lần này thôi…

    Ông Ba nhìn họ rất lâu.
    Không giận.
    Không cười.
    Ánh mắt ông bình thản đến lạ.

    Rồi ông nói chỉ đúng một câu:

    “Ngày bố cần cứu mạng, các con coi bố không đáng sống — thì hôm nay, bố cũng không dám bán nốt tuổi già của mình để cứu các con.”

    Người con rể cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.

    Lần này, không ai đuổi ông ta đi.
    Nhưng cũng không còn cơ hội để xin lại.

  • Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Có rất nhiều lý do khiến bạn nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt để bảo vệ sức khỏe của chính bản thân.

    Năm 2018, báo Người Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt”. Nội dung như sau:

    Cá là một trong những thực phẩm cung cấp nhiều chất dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể. Tuy vậy, các chuyên gia y tế lại cảnh báo mối nguy hại với sức khỏe từ cá rô phi.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Cá rô phi được nuôi rất phổ biến trên thế giới

    Cá rô phi chứa ít chất dinh dưỡng. Các nhà nghiên cứu từ trường Y khoa của Đại học Wake Forest đã nghiên cứu và cho ra một báo cáo về hàm lượng axit béo omega-3 trong các loại cá phổ biến. Điều đáng nói là cá rô phi chứa ít axit béo hơn hầu hết các loại cá trong danh sách này. Bạn cần biết rằng omega-3 có rất nhiều lợi ích, đặc biệt trong việc giảm nguy cơ mắc bệnh Alzheimer. Trong khi đó, nó lại chứa rất nhiều omega-6. Lượng omega-6 trong cá rô phi còn cao hơn trong hamburger hoặc thịt xông khói.

    Cá rô phi có thể gây ra bệnh Alzhermer. Điều này được lý giải là trong nó có axit arachidonic – một hợp chất làm tăng đáng kể tổn thương viêm trước bệnh Alzhermer. Điều này có nghĩa, trong khi bạn ăn cá thu, cá mòi… sẽ làm giảm nguy cơ phát triển bệnh Alzhermer thì cá rô phi lại làm tăng nguy cơ mắc bệnh.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Bạn cũng cần biết rằng hầu hết cá rô phi trên thị trường là được nuôi. Nó là loại cá được nuôi phổ biến thứ 2 trên thế giới. Điều này có nghĩa cá rô phi có thể ăn bất cứ thứ gì. Nó có thể được nhồi kháng sinh và thực phẩm biến đổi gen để phát triển nhanh hơn.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Trong cá rô phi có thể có chất gây ung thư. Theo các nghiên cứu thì nó có thể mang các chất gây ung thư cao hơn tới 10 lần so với các loại cá khác. Điều này là do thức ăn mà nông dân dùng để nuôi cá rô phi. Trong khi được nuôi, cá rô phi có thể nhiễm thuốc trừ sâu, hóa chất công nghiệp. Một nhà nghiên cứu đã tìm thấy dioxin trong cá rô phi. Chất này có liên quan đến sự phát triển của bệnh ung thư.

  • 3 thực phẩm “đ;;ộc bảng A” chứa chất gây u;;ng th;;ư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    3 thực phẩm “đ;;ộc bảng A” chứa chất gây u;;ng th;;ư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    Ngày nay, ung thư đã trở thành sát thủ số một đe dọa tính mạng và sức khỏe của con người. Đối với căn bệnh hiểm nghèo này, việc phòng ngừa từ sớm là rất quan trọng. Càng tránh xa những tác nhân có khả năng gây ung thư thì bạn càng khỏe mạnh, tuổi thọ cũng được kéo dài. Vậy những tác nhân đó là gì?

    Ung thư có thể liên quan đến 4 thói quen xấu này

    1. Thức khuya

    Thức khuya là “căn bệnh” của lối sống hiện đại. Thường xuyên thức khuya không chỉ dẫn đến tình trạng thiếu ngủ, gây mệt mỏi mà còn làm rối loạn đồng hồ sinh học, gây rối loạn nội tiết, giảm khả năng miễn dịch của cơ thể, tăng nguy cơ mắc một số bệnh ung thư cho chúng ta.

    2. Hút thuốc

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 1.

    Thuốc lá có chứa các chất có hại như nicotine. Thói quen hút thuốc càng sớm, càng nhiều thì nguy cơ ung thư phổi cũng ngày càng cao. Chưa hết, ngoài ung thư phổi, thói quen này còn là nguyên nhân của một loạt các loại ung thư nguy hiểm khác như: ung thư miệng, ung thư tuyến tụy, ung thư thanh quản…

    3. Không khám sức khỏe thường xuyên

    Đối với nhóm nguy cơ cao mắc bệnh ung thư, việc khám sức khỏe định kỳ, xét nghiệm sàng lọc ung thư là rất quan trọng. Chỉ khi đi khám thường xuyên thì mới có thể phát hiện sớm nhất những bất thường trong cơ thể, từ đó ngăn chặn được những nguy hiểm đang manh nha tấn công sức khỏe bạn.

    4. Ăn uống không kiểm soát

    Việc ăn uống mỗi ngày ảnh hưởng lớn đến trạng thái sức khỏe của bạn. Do đó, nếu không duy trì thói quen ăn uống lành mạnh, mầm mống ung thư có thể tấn công cơ thể bạn bất cứ lúc nào.

    Trong bữa ăn hằng ngày, nên hạn chế ăn thực phẩm nhiều muối bởi nếu bạn ăn nhiều sẽ sản sinh ra nitrit – chất gây ung thư, làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày, ung thư thực quản, ung thư gan và các loại ung thư khác. Ngoài ra, ăn nhiều đồ nóng cũng sẽ làm niêm mạc thực quản bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí dẫn đến biến đổi ác tính, lâu dần gây ung thư thực quản, ung thư dạ dày, ung thư thanh quản…

    3 loại thực phẩm chứa chất gây ung thư cấp 1, WHO kêu gọi: Hãy ngừng ăn ngay

    Tổ chức Y tế Thế giới đã xếp aflatoxin (AFT) là chất gây ung thư cấp 1. Đây là một loại độc tố rất có hại, nếu đi vào cơ thể vượt quá 1 mg sẽ gây ra các tổn thương DNA, vượt quá 20 mg sẽ gây ra ung thư.

    Aflatoxin thường tồn tại trong đất, động vật và thực vật, các loại hạt khác nhau, đặc biệt là đậu phộng và quả óc chó, là loại mycotoxin độc nhất và có hại nhất đối với con người. Có hơn 20 loại aflatoxin, trong đó 4 loại chính được tìm thấy trong thực phẩm là B1, B2, G1 và G2. Trong đó, Aflatoxin B1 có khả năng gây ung thư cao hơn cả.

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 2.

    Độc tính của aflatoxin gấp 10 lần KCN và 68 lần asen nên độc tính rất mạnh, có thể gây tổn thương gan dẫn đến hoại tử xuất huyết, thoái hóa mỡ tế bào gan và tăng sản đường mật. Tổn thương lá lách và tuyến tụy cũng có thể xảy ra.

    Ngoài ra, việc hấp thụ aflatoxin liều thấp trong thời gian dài có thể gây ngộ độc mãn tính, dẫn đến tổn thương gan mãn tính, chẳng hạn như xơ gan, thoái hóa tế bào nhu mô gan, chậm lớn và giảm cân ở động vật.

    Aflatoxin do Aspergillus flavus và Aspergillus parasiticus sinh ra trong quá trình trao đổi chất, thường có trong thực phẩm bị mốc. Đây là độc chất rất nguy hiểm, có thể tấn công mô gan, gây ung thư gan, thậm chí gây tử vong.

    Aflatoxin thường trú ngụ trong nhiều thực phẩm chúng ta ăn mỗi ngày. Đặc biệt, Tổ chức Y tế Thế giới đã khuyến cáo mọi người không nên ăn 4 loại thực phẩm này:

    1. Nấm ngâm lâu

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 3.

    Mộc nhĩ là thực phẩm khô, vì vậy trước khi chế biến cần phải ngâm vào nước để mềm và nở ra. Tuy nhiên điều này cũng sẽ ẩn chứa nguy hiểm cho sức khỏe bởi mộc nhĩ ngâm càng lâu thì càng dễ biến chất và dễ gây ngộ độc. Trong đó có aflatoxin cực độc, ngay cả khi được rửa nhiều lần, aflatoxin cũng không thể được loại bỏ.

    2. Ngũ cốc bị mốc

    Các loại ngũ cốc như đậu, gạo, ngô, lúa mạch… và sản phẩm làm từ chúng như bún, mì, các loại mì ống, bơ đậu phộng… một khi bị mốc, hàm lượng aflatoxin sẽ rất cao. Đặc biệt là đậu phộng (lạc) bị nhiễm nấm mốc sẽ sinh ra độc tố aflatoxin B1 cực độc, với 1 liều lượng cực nhỏ đã có thể gây u gan hoặc ung thư gan. Do đó, nếu thấy các loại ngũ cốc hư hỏng thì phải nhanh chóng loại bỏ ngay để đảm bảo an toàn cho sức khỏe gia đình bạn.

    3. Thực phẩm được chế biến với dầu sử dụng nhiều lần, kém chất lượng

    Dầu lạc, dầu ngô được chiết xuất từ đậu phộng và ngô. Nếu quá trình vận chuyển và bảo quản không đúng cách sẽ dễ bị mốc, tăng nguy cơ xuất hiện aflatoxin trong dầu. Bên cạnh đó, bạn cũng không nên sử dụng dầu đã dùng nhiều lần hay kém chất lượng vì có thể chứa aflatoxin. Khi mua, mọi người chọn sản phẩm của các hãng uy tín để tránh rủi ro.

    (Theo Toutiao)

  • Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đ;ứng khi thấy cảnh tượng h//ã i h ù//ng trong nhà

    Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đ;ứng khi thấy cảnh tượng h//ã i h ù//ng trong nhà

    Chuyến xe khách cuối cùng của ngày dừng lại ở đầu làng khi trời đã nhập nhoạng tối. Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nóng rực như có lửa đốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

    Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “bán mạng” ở vùng biên giới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng sâu nước độc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đánh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới sinh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.

    “Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

    Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.

    Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

    – Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập.

    Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với một mùi hôi nồng nặc – mùi của sự ốm đau, bệnh tật và thiếu vệ sinh. Anh bật công tắc đèn, nhưng bóng đèn tuýp chớp tắt vài cái rồi tối om. Minh vội lấy đèn pin điện thoại soi vào. Ánh sáng loang loáng quét qua căn phòng khách bừa bộn, bụi phủ mờ trên bàn ghế.

    Và rồi, ánh đèn dừng lại ở góc nhà, nơi trải một chiếc chiếu manh cũ nát. Minh chết đứng. Chiếc ba lô tiền tỷ trên vai rơi bịch xuống đất. Liên – vợ anh – đang nằm co quắp dưới sàn nhà lạnh lẽo, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Tóc tai cô rối bù, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch như tàu lá chuối. Bên cạnh cô là đứa con trai bé bỏng, nằm im lìm, hơi thở yếu ớt và khò khè như tiếng mèo hen. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh chỉ có một bát cháo loãng đã đóng váng và vài vỉ thuốc dở dang.

    – Liên! Con ơi!

    Minh gào lên, lao đến ôm lấy vợ. Người Liên lạnh toát, nhưng khi chạm vào trán con trai, anh hoảng hốt rụt tay lại. Thằng bé nóng như hòn than. Nó đang sốt cao li bì, da tím tái đi vì thiếu oxy.

    – Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này? Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi?

    Minh lay gọi vợ trong tuyệt vọng. Liên hé đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy chồng mà ngỡ như ảo giác. Cô mấp máy môi, giọng thều thào không ra hơi: – Anh… anh về rồi… Cứu con… Mẹ ơi, cứu con…

    Nói rồi cô lịm đi trong vòng tay anh.

    Không còn thời gian để suy nghĩ hay hỏi han, Minh xốc vội vợ lên lưng, một tay ôm đứa con đang sốt hầm hập, lao ra khỏi nhà như một kẻ điên.

    – Cấp cứu! Có ai không? Cứu vợ con tôi với!

    Tiếng hét xé lòng của Minh náo động cả xóm nhỏ yên tĩnh. Mấy người hàng xóm vội vã chạy sang. Nhìn cảnh tượng thê lương ấy, ai cũng xót xa. Một người vội lấy xe máy chở giúp Minh đưa vợ con lên bệnh viện huyện.

    Tại phòng cấp cứu, Minh ngồi thụp xuống sàn nhà lang, hai bàn tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chiếc ba lô chứa 1 tỷ đồng nằm chỏng chơ bên cạnh, giờ đây trông nó thật vô nghĩa và mỉa mai.

    Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại: – Vợ anh bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, tụt huyết áp và hạ đường huyết. Còn đứa bé bị viêm phổi nặng, biến chứng suy hô hấp, lại thêm suy dinh dưỡng độ 3. Chậm chút nữa là không cứu được cả hai mẹ con. Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ con đói khát đến mức này?

    Từng lời bác sĩ nói như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh làm chồng kiểu gì ư? Anh đi kiếm tiền tỷ cơ mà!

    Lúc này, bác hàng xóm đi cùng mới vỗ vai Minh, thở dài kể lại sự tình: – Chú đi biền biệt cả năm không tin tức, không gửi về đồng nào. Cái Liên nó mới sinh xong yếu ớt, lại mất sữa. Mẹ chú thì… chậc… bà ấy bảo chú đi theo gái rồi, bỏ mặc vợ con ở nhà. Bà ấy sang nhà cô Út ở thị trấn bế cháu ngoại, cả tháng nay có về đâu. Vợ chú ốm, con đau, tiền không có, nó phải ăn cháo loãng cầm hơi, vay mượn khắp nơi nhưng ai cũng sợ nó không trả được nên chẳng dám cho vay nhiều. Hôm qua tôi thấy im ắng quá, định sang xem thế nào thì chú về…

    Minh nghe đến đâu, ruột gan thắt lại đến đó. Hóa ra, sự “biến mất” để tạo bất ngờ của anh lại trở thành bản án tử cho vợ con ở nhà. Mẹ anh – người anh tin tưởng giao phó vợ con – lại nhẫn tâm bỏ mặc con dâu và cháu nội ruột thịt trong lúc khốn cùng nhất để đi chăm cháu ngoại.

    Minh run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên. – Alo, ai đấy? – Giọng mẹ anh khỏe khoắn. – Mẹ… con Minh đây. – Giọng anh lạc đi. – Ôi Minh à! Con về chưa? Có tiền không? Mẹ đang ở nhà cái Út, vui lắm…

    – Mẹ! – Minh hét lên, cắt ngang lời bà. – Vợ con sắp chết rồi! Cháu nội mẹ sắp chết đói rồi! Mẹ đang ở đâu khi chúng nó nằm vật vờ ở nhà hả mẹ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Minh dập máy, ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.

    Anh nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Liên đang nằm thiêm thiếp truyền nước, dây rợ chằng chịt. Đứa con bé bỏng nằm trong lồng kính thở oxy. Anh nhìn xuống túi tiền 1 tỷ. Một tỷ này có mua lại được sức khỏe của con anh không? Có xóa đi được nỗi ám ảnh đói khát và sự cô độc của vợ anh suốt một năm qua không?

    Minh gục đầu khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đã thắng trong canh bạc kiếm tiền, nhưng anh đã thua trắng trong canh bạc cuộc đời. Anh cứ nghĩ mang tiền về là mang hạnh phúc về. Nhưng hạnh phúc không nằm trong những tờ polymer lạnh lẽo ấy. Hạnh phúc là sự hiện diện, là bát cháo nóng lúc ốm đau, là bờ vai để vợ tựa vào.

    Tết gần kề nhưng với Minh, mùa xuân năm nay là mùa xuân lạnh lẽo và hối hận nhất cuộc đời. Anh thầm thề, nếu vợ con anh qua khỏi kiếp nạn này, anh sẽ không bao giờ rời xa họ nữa, dù có phải ăn cơm rau cháo qua ngày. Tiền nhiều để làm gì, khi mở cửa nhà ra, thứ chào đón mình suýt chút nữa là hai cái xác lạnh băng?

  • Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Một trong những đại kỵ phong thủy đầu giường ai cũng cần chú ý chính là gương soi. Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Quan niệm phong thủy cho rằng, gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh, phản chiếu năng lượng mạnh mẽ. Nếu gương chiếu thẳng giường ngủ sẽ hắt lại sự lạnh lẽo đáng sợ. Đồng thời, gương sẽ phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng.

    Còn xét về mặt tâm linh, gương được xem như “cửa ngõ âm dương”, đồ vật này có khả năng hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu. Vì thế đặt ở đầu giường rất không tốt, chưa kể việc gương chiếu vào giường còn khiến quan hệ vợ chồng trục trặc, dễ cãi vã, có người thứ ba.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, đặc biệt là phần đầu giường. Nếu có thể nên làm gương liền cánh tủ quần áo, đóng vào phía trong là tốt nhất.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Một số người vì tiện lợi nên có thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, thậm chí là đồ vật sắc nhọn trong hộc đầu giường cho dễ lấy. Tuy nhiên, đây là điều cực kỳ kiêng kỵ trong phong thủy vì nó không hề tốt.

    Dao kéo hay đồ vật sắc nhọn là biểu tượng của sát khí. Những đồ vật này mang tính bạo lực, dễ gạy nguy hiểm. Khi đặt ở đầu giường – nơi vốn cần sự yên ổn – những vật này dễ tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng, dễ xảy ra cãi vã, bất hòa. Ngoài ra gia chủ có thể gặp phải tai nạn không mong muốn.

    Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Nghĩa là nếu đầu giường tồn tại vật mang sát khí, thì tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, đừng để ở phòng ngủ hay tùy tiện ở đấu giường.

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Thiết bị điện tử – Ngắt mạch năng lượng, gây mất ngủ và tài lộc hao hụt

    Trong thời đại công nghệ, ai cũng đều sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, hay máy tính…  nhiều người thường để điện thoại, iPad, laptop hoặc cả ổ sạc ngay đầu giường để tiện sử dụng. Tuy nhiên, đây lại là một trong những sai lầm phổ biến nhất, âm thầm ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe lẫn phong thủy tài vận.

    Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ. Gây ra hiện tượng đau đầu, mệt mỏi kéo dài. Về phong thủy, những sóng điện từ này ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Việc xem điện thoại quá nhiều trước khi ngủ còn gây hại cho mắt, não bộ, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ nghiêm trọng.

    Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ. Tốt nhất là đọc sách giấy hoặc thiền nhẹ để dễ ngủ và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘há;o h;ức’ với đà n ô’ng, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘há;o h;ức’ với đà n ô’ng, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến độ tuổi này, phụ nữ có khaokhát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.

    Thiếu nữ ở độ tuổi 20

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Trong thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.

    Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn. Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu. Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.
    Phụ nữ ở độ tuổi 30

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Điều này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.

    Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn. Vì vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở. Một người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.
    Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông. Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.

    Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
    Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử. Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức. Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.

  • Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Khoang hạng phổ thông hôm ấy đông nghẹt người.
    Người phụ nữ nghèo ngồi sát cửa sổ, ôm chiếc túi vải cũ bạc màu, lưng khom xuống như cố thu mình lại để không làm phiền ai.

    Bỗng bốp!
    Một chiếc giày trẻ con bay thẳng vào vai bà.

    Bà giật mình, quay lại.
    Cậu bé khoảng mười tuổi, ăn mặc toàn đồ hiệu, đang cười khúc khích.
    Chưa kịp phản ứng, chiếc giày còn lại lại bị ném tới, lần này trúng thẳng vào ngực bà.

    Bà không nói gì.
    Chỉ lặng lẽ nhặt đôi giày lên, đặt xuống sàn, đẩy nhẹ về phía cậu bé.

    Nhưng điều đó chỉ khiến cậu ta thích thú hơn.

    “Ê bà kia, nhặt giỏi vậy thì nhặt tiếp đi!”
    Cậu bé cười lớn, vươn chân đạp nhẹ vào túi đồ của bà.

    Hành khách xung quanh bắt đầu khó chịu.
    Một tiếp viên hàng không tiến lại, giọng nghiêm nghị:
    “Em nhỏ, hành vi của em không phù hợp. Nếu còn tiếp diễn, chúng tôi buộc phải lập biên bản.”

    Cậu bé chưa kịp phản ứng thì người mẹ đứng phắt dậy.

    “Cô lấy quyền gì dạy con tôi?”
    Giọng bà ta cao vút, sắc lẹm.
    “Nó chỉ là con nít! Đi máy bay tôi trả tiền đàng hoàng, không phải đi ăn xin như mấy người rảnh rỗi này!”

    Nói rồi, bà ta liếc thẳng vào người phụ nữ nghèo, ánh mắt đầy khinh miệt.

    Khoang máy bay im phăng phắc.
    Tiếp viên giữ bình tĩnh, nhắc lại quy định an toàn.
    Nhưng người mẹ không dừng lại:
    “Muốn làm lớn chuyện à? Gọi trưởng tiếp viên ra đây!”

    Người phụ nữ nghèo cúi đầu.
    Bà kéo chặt chiếc túi vải, khẽ nói, gần như thì thầm:
    “Thôi… không sao đâu.”

    Mười phút sau, khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, trưởng tiếp viên cùng hai nhân viên an ninh xuất hiện.

    Họ không nhìn người phụ nữ nghèo.
    Họ đứng trước mặt hai mẹ con nhà giàu.

    “Xin mời bà và con ở lại sau khi hạ cánh để làm việc,” trưởng tiếp viên nói chậm rãi.
    “Chúng tôi đã nhận được phản ánh chính thức từ nhiều hành khách, kèm video ghi lại toàn bộ sự việc.”

    Người mẹ tái mặt.
    “Video gì?”
    Bà quay sang nhìn xung quanh — những chiếc điện thoại đã hạ xuống, nhưng ánh mắt mọi người thì không.

    Chưa hết.

    Trưởng tiếp viên nói tiếp, giọng không còn khách sáo:
    “Và bà cũng nên biết, người phụ nữ bà vừa xúc phạm… là người được mời lên chuyến bay này theo diện hỗ trợ y tế đặc biệt. Bà ấy là người hiến tủy cho một bệnh nhi đang chờ ghép khẩn cấp.”

    Khoang máy bay chết lặng.

    Cậu bé ngừng cười.
    Người mẹ lắp bắp, môi run lên nhưng không thốt nổi lời nào.

    Máy bay hạ cánh.
    Hai mẹ con bị mời ở lại cuối cùng.
    Không còn sự kiêu căng. Không còn tiếng hét.

    Người phụ nữ nghèo bước xuống trước.
    Vẫn chiếc túi vải cũ.
    Nhưng dáng lưng bà thẳng hơn.

    Có những cái giá không phải trả bằng tiền.
    Mà bằng sự xấu hổ trước chính con mình.