Tôi làm lái xe cho một quý bà giàu có. Một hôm bà yêu cầu tôi đưa đến… nghĩa trang và quỳ xuống trước một ngôi m::ộ. Người trên tấm hình khiến tôi run rẩy…
Tôi làm tài xế riêng cho bà Hạnh đã gần ba năm.
Bà là kiểu phụ nữ mà chỉ cần xuất hiện ở đâu, người khác tự khắc nhỏ giọng lại. Giàu có, goá chồng, ngoài sáu mươi, ăn mặc giản dị nhưng mọi thứ bà dùng đều toát lên vẻ đắt tiền.
Còn tôi, chỉ là một thằng lái xe thuê. Ba mươi lăm tuổi, ly hôn, sống một mình trong căn phòng trọ ở quận ven. Công việc này ổn định, lương cao hơn chạy xe dịch vụ, lại không phải bon chen. Tôi chỉ cần làm đúng một việc: lái xe và im lặng.
Bà Hạnh không thích nhiều lời.
Mỗi sáng, tôi đợi trước cổng biệt thự. Bà bước ra, gật đầu, nói địa chỉ. Tôi lái. Hết.
Cho đến hôm đó.
Một buổi sáng trời âm u, bà không nói điểm đến ngay. Xe lăn bánh được một lúc, bà mới lên tiếng:
– Cậu lái xe quen đường ngoại thành không?
– Dạ, quen ạ.
– Tốt. Đi nghĩa trang Phúc An.
Tôi thoáng khựng tay lái.
Người già hay đi viếng mộ, tôi không lạ. Nhưng lạ là bà Hạnh đi một mình, không hoa, không nhang, chỉ mặc bộ áo dài đen giản dị.
Xe chạy gần một tiếng thì tới nơi.
Nghĩa trang vắng, gió thổi ràn rạt qua những hàng cây. Bà Hạnh xuống xe, bước chậm rãi. Tôi theo sau, tay cầm chiếc ô che nắng cho bà.
Chúng tôi dừng trước một ngôi mộ cũ, bia đá đã sờn chữ.
Bà nhìn rất lâu.
Rồi bất ngờ quay sang tôi…

…bà Hạnh quay sang tôi, ánh mắt trầm đến lạ.
– Cậu… quỳ xuống đi.
Tôi sững người.
Là tài xế, tôi quen đứng sau, chưa từng bị yêu cầu làm điều gì kỳ quặc như thế. Nhưng giọng bà không phải ra lệnh, mà giống như… van nài.
Tôi chần chừ vài giây rồi quỳ xuống trước ngôi mộ.
Bà Hạnh cúi người, phủi nhẹ lớp bụi trên bia đá. Khi bà nghiêng sang một bên, tấm ảnh gắn trên mộ hiện ra rõ ràng.
Tôi thấy tim mình đập loạn.
Người trong ảnh…
là tôi.
Không phải tôi của hiện tại, mà là tôi năm khoảng mười tuổi. Khuôn mặt gầy gò, ánh mắt lơ ngơ, mái tóc cắt ngắn xơ xác. Chính là tấm ảnh mà mẹ nuôi tôi từng giữ, nói rằng chụp ở trại trẻ mồ côi trước khi bà nhận tôi về.
Tôi bật dậy theo phản xạ:
– Bà… bà làm cái trò gì vậy?
Giọng tôi run đến mức chính mình cũng không nhận ra.
Bà Hạnh nhắm mắt lại. Rất lâu. Rồi bà nói, chậm rãi từng chữ, như sợ nếu nói nhanh hơn thì sẽ vỡ nát:
– Đây không phải mộ của cậu.
– Đây là… mộ cha ruột của cậu.
Tai tôi ù đi.
– Năm đó, ông ấy chết trong một tai nạn công trường. Khi tôi phát hiện mình mang thai, gia đình ông ấy không chấp nhận. Còn tôi… tôi hèn. Tôi chọn tiền và danh dự.
Bà Hạnh cười nhạt, nụ cười cay đắng:
– Tôi sinh cậu ra, để cậu lại trại trẻ mồ côi. Rồi tôi ra nước ngoài, làm ăn, giàu lên… nhưng đêm nào cũng mơ thấy gương mặt này.
Bà chỉ tay vào bức ảnh trên bia mộ.
Tôi đứng chết lặng.
Những mảnh ký ức vụn vỡ ùa về:
những đêm sốt không ai dỗ,
những lần nhìn bạn bè được đón về,
và câu hỏi tôi chưa từng dám hỏi: “Mẹ ruột mình là ai?”
– Tôi tìm cậu suốt mười năm. Khi tìm được thì cậu đã lớn, có cuộc sống riêng. Tôi không dám nhận. – Giọng bà khàn đi – Tôi chỉ dám… ở gần cậu.
Tôi bỗng hiểu ra tất cả.
Vì sao tôi được chọn làm tài xế giữa hàng chục người.
Vì sao bà biết rõ ngày sinh của tôi, dị ứng của tôi, cả việc tôi thuận tay trái.
Vì sao mỗi lần tôi ốm, bà đều bảo quản gia nấu cháo gửi sang phòng lái xe.
– Vậy… ba năm nay… – tôi nghẹn giọng – bà biết là tôi?
Bà gật đầu.
– Hôm nay là ngày giỗ ông ấy. Tôi đưa cậu đến đây không phải để nhận con…
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, nước mắt rơi xuống tấm bia lạnh:
– …mà để xin cậu tha thứ.
Gió thổi mạnh hơn. Nghĩa trang xào xạc.
Tôi không khóc. Không hét.
Chỉ cảm thấy một khoảng trống rất lớn trong ngực mình.
Tôi quỳ xuống lại, lần này không phải vì bà yêu cầu, mà vì… tôi không còn đứng vững.
– Tôi không biết có tha thứ được không… – tôi nói thật – Nhưng ít nhất hôm nay, tôi biết mình từ đâu mà đến.
Bà Hạnh run rẩy đặt tay lên vai tôi, không dám ôm.
– Thế là đủ rồi… với tôi.
Chiều hôm đó, trên đường về, bà ngồi phía sau, vẫn im lặng như mọi khi.
Nhưng trước khi xuống xe, bà nói một câu mà tôi sẽ nhớ suốt đời:
– Dù cậu có gọi tôi là gì…
thì từ hôm nay trở đi, cậu không còn là một đứa trẻ bị bỏ lại nữa.
Chiếc xe lăn bánh.
Trong gương chiếu hậu, tôi thấy bà đứng rất lâu trước cổng.
Còn tôi, lần đầu tiên sau ba mươi lăm năm, hiểu rằng:
có những sự thật đến muộn, nhưng vẫn đủ sức làm thay đổi cả một đời người.

Để lại một bình luận