Bát mắm tôm và bà mẹ chồng quyền lực – Tâm Sự

Không gian căn chung cư giữa lòng Sài Gòn đặc quánh mùi hôi nồng nặc và sự sỉ nhục. Diệp đứng đó, mái tóc mây mà cô dày công chăm sóc giờ bết bát, tím thẫm màu mắm tôm. Từng giọt nước mắm tôm đặc quánh, lẫn với ớt băm rơi xuống bờ vai gầy, thấm qua chiếc váy ngủ bằng lụa đắt tiền. “Cô nhìn lại mình đi! Vừa già, vừa khô khan, lại còn không biết điều. Nhìn Vy xem, cô ấy hiền dịu và quan trọng là đang mang trong bụng dòng máu nhà họ Trần!” – Long, chồng Diệp, gầm lên, tay vẫn còn cầm cái bát không.

Bên cạnh anh ta, Vy – ả nhân tình với chiếc bụng lùm lùm – giả vờ sợ hãi nấp sau lưng Long, nhưng đôi mắt lại ánh lên tia nhìn đắc thắng. Vy nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, giọng nũng nịu: “Anh đừng nóng, chị Diệp chắc cũng chỉ vì ghen quá thôi. Nhưng mắm tôm mùi thế này… em sợ ảnh hưởng đến tiểu thiếu gia trong bụng.”

Diệp không khóc, không gào thét. Sự im lặng của cô khiến Long càng thêm điên tiết. Diệp chậm rãi lấy khăn giấy lau đi vết mắm tôm đang chảy xuống mắt, cô nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường: 19:00. “Mọi người diễn xong chưa?” – Diệp hỏi, giọng bình thản đến lạnh xương sống. “Cô còn thách thức à? Cút ra khỏi nhà tôi ngay!” – Long chỉ tay ra cửa.

Diệp vẫn im lặng. Cô bước lại phía sofa, thong thả ngồi xuống mặc kệ mùi hôi thối trên người. Cô biết, đúng 6 phút nữa, thiên đường của kẻ bội bạc sẽ sụp đổ.

Cú điện thoại từ “Lệnh bà”

19:06. Điện thoại của Long đổ chuông liên hồi. Là bà Lan – mẹ đẻ của Long, người đàn bà thép đang nắm giữ 70% cổ phần tập đoàn mỹ phẩm mà Long đang làm Giám đốc điều hành.

Long hớn hở bắt máy, tưởng rằng mẹ gọi đến để chúc mừng tin vui về “cháu đích tôn”: “Mẹ ạ! Con đang định báo mẹ…”. “THẰNG KHỐN NẠN! MÀY ĐÃ LÀM GÌ CÁI DIỆP?” – Tiếng bà Lan thét ra lửa qua loa thoại, to đến mức Vy cũng nghe thấy. Long ngớ người: “Mẹ… sao mẹ biết? Con chỉ dạy bảo nó một chút vì nó dám hỗn với mẹ con của Vy…”

“Mày dạy bảo nó bằng mắm tôm à? Mày có biết camera giấu kín trong nhà nối thẳng về điện thoại của tao không?” – Bà Lan rít lên qua điện thoại. “Nghe cho rõ đây. Từ giây phút này, tao bãi nhiệm chức danh Giám đốc của mày. Thẻ tín dụng, xe đứng tên công ty, tất cả sẽ bị khóa trong vòng 30 giây tới.”

Mặt Long biến sắc, mồ hôi hột bắt đầu chảy ra: “Mẹ, mẹ nói đùa gì vậy? Vì một đứa con dâu mà mẹ đối xử với con trai độc nhất như thế sao? Còn cháu nội của mẹ thì sao?”

Bản án cho ả “Tiểu tam” ảo tưởng

Bà Lan cười lạnh, một nụ cười khiến Vy rùng mình: “Cháu nội? Tao đã cho người kiểm tra hồ sơ ở phòng khám của con bé đó rồi. Cái thai là thật, nhưng bố nó là thằng bồ cũ đang ngồi t//ù của nó chứ không phải mày. Nó định đổ vỏ cho mày để chiếm cái nhà này đấy, đồ ngu!”

Vy rụng rời chân tay, định lên tiếng thanh minh nhưng bà Lan đã chặn họng: “Còn cô, cô Vy ạ. Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng cô làm giả giấy tờ xét nghiệm ADN và lịch sử tình trường của cô cho luật sư rồi. Đừng hòng lấy một xu nào từ nhà họ Trần. Bảo vệ đang lên, hai người có 2 phút để dọn ra khỏi căn hộ của CON DÂU TAO.”

Long quay sang nhìn Vy, đôi mắt đỏ ngầu: “Cô… cô lừa tôi? Cái thai không phải của tôi?” Vy lắp bắp: “Long, anh nghe em giải thích… em vì quá yêu anh nên mới làm thế…” Bốp! Một cái tát cháy má từ Long giáng xuống mặt Vy. Nhưng ngay lập tức, Diệp đứng dậy, chặn tay Long lại.

“Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu đó để đánh phụ nữ trong nhà tôi.” – Diệp lạnh lùng nói. “Bà Lan đã sang tên căn Penthouse này cho tôi từ tháng trước làm quà kỷ niệm 5 năm ngày cưới rồi. Anh và cô ta, mời biến.”

Sự thật phía sau sự im lặng

Lúc này, cửa thang máy mở ra. Bà Lan bước vào, sang trọng và đầy uy quyền. Bà đi thẳng đến bên Diệp, lấy chiếc khăn tay lụa lau đi vệt bẩn trên mặt con dâu, ánh mắt đầy xót xa: “Mẹ xin lỗi, mẹ đến muộn để con phải chịu nhục.”

Bà quay sang nhìn đứa con trai đang quỳ sụp dưới chân mình van nài: “Long, mày tưởng Diệp chỉ là đứa con dâu cam chịu sao? Mày có biết toàn bộ chiến lược marketing đưa công ty lên sàn chứng khoán năm ngoái là do Diệp thức đêm viết ra không? Mày chỉ là cái vỏ rỗng tuếch do tao và nó dựng lên thôi.”

Bà Lan ra lệnh cho vệ sĩ tống cổ Long và Vy ra hành lang. Tất cả quần áo của Long bị ném ra ngoài như những mớ giẻ rách. Vy gào khóc, Long đấm cửa van xin, nhưng vô vọng. Trong căn phòng rộng lớn giờ chỉ còn hai người phụ nữ. Diệp nhìn mẹ chồng, khẽ mỉm cười: “Cảm ơn mẹ đã tin con.”

Bà Lan vỗ nhẹ tay Diệp: “Phụ nữ chúng ta có thể bao dung, nhưng không bao giờ được phép để hạng người đó chà đạp. Đi tắm rửa đi con, bát mắm tôm đó là cái giá quá rẻ để tống khứ hai kẻ rác rưởi ra khỏi đời mình.”

Đêm đó, Diệp ngủ một giấc thật ngon. Cô hiểu rằng, sự im lặng của người phụ nữ không phải là yếu đuối, mà là khoảng lặng trước một cơn bão đủ sức quét sạch những kẻ không xứng đáng ra khỏi cuộc đời họ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *