Chồng đưa mẹ và tất cả chị em bên nhà nội đi ăn tiệc nhà hàng mừng Noel nhưng vợ con thì phải ở nhà dọn dẹp

Không khí Giáng sinh tràn ngập khắp phố phường Hà Nội với ánh đèn lung linh và tiếng nhạc Jingle Bells rộn rã. Nhưng bên trong căn hộ của chúng tôi, không khí lại lạnh lẽo và căng thẳng đến nghẹt thở. Hùng – chồng tôi, đang đứng chỉnh tề trước gương trong bộ vest bóng lộn. Bên ngoài phòng khách, mẹ chồng và ba cô em chồng đang xúng xính váy áo, cười nói rôm rả, mùi nước hoa sực nức cả một góc nhà. Họ đang chuẩn bị đi ăn tiệc mừng Giáng sinh tại một nhà hàng 5 sao sang trọng nhất thành phố.

Còn tôi, vẫn mặc bộ đồ ở nhà cũ kỹ, tay cầm cái chổi lau nhà, tóc búi vội lòa xòa. Bé Bống, bé Na – 2 con gái sinh đôi 4 tuổi của tôi, ngồi thu lu một góc sofa, mắt rưng rưng nhìn bố và bà nội, ánh mắt thèm thuồng được đi chơi. “Anh ơi, hay là cho mẹ con em đi cùng với. Cả năm nay em cũng chưa được ra ngoài ăn bữa nào ngon. Với lại hôm nay là Noel mà…” Tôi lí nhí đề nghị, dù biết trước câu trả lời.

Hùng quay lại, nhíu mày nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ ngán ngẩm: “Em nhìn lại mình đi. Lôi thôi lếch thếch thế kia vào nhà hàng 5 sao người ta cười cho thối mũi à? Với lại xe chật rồi, mẹ với mấy cô ngồi là vừa đủ. Em ở nhà dọn dẹp cái nhà này đi, bẩn như cái chuồng lợn.”

Mẹ chồng tôi đang tô lại son môi, nghe thế thì bĩu môi, buông một câu sắc như dao cạo: “Gớm, đòi hỏi cái gì. Ở nhà mà tu chí làm ăn, dọn dẹp nhà cửa. Loại đàn bà không biết đẻ con trai thì chỉ thế thôi. Đã ‘điếc’ lại còn đòi đú đởn. Nhà này có phúc mới cho cô ở lại, chứ phải nhà khác nó đuổi cổ đi từ lâu để rước người đẻ được cháu đích tôn về rồi.”

Ba cô em chồng hùa theo cười khúc khích, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha lẫn khinh miệt. Tim tôi thắt lại, đau nhói. 5 năm làm dâu, tôi nai lưng ra làm việc, lo kinh tế chính cho cả cái gia đình này, nhưng trong mắt họ, tôi chỉ là một cái máy ATM biết đi và là một “tội đồ” vì chỉ sinh được con gái.

Hùng không hề bênh vực vợ, anh ta vỗ vai mẹ: “Thôi mẹ bớt giận, đi thôi kẻo muộn giờ đặt bàn. Hôm nay con đãi cả nhà tôm hùm, cua hoàng đế, ăn cho sướng miệng.” Cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng cười nói tắt ngấm. Chỉ còn lại tôi và con gái trong căn nhà trống trải. Bé Bống òa khóc nức nở: “Mẹ ơi, con muốn ăn tôm hùm…”. Bé Na mếu máo: Con muốn ăn cua hoàng đế. Con muốn đi chơi…”

Ôm con vào lòng, nhìn giọt nước mắt lăn trên má con, sự cam chịu ngu ngốc trong tôi suốt 5 năm qua bỗng vỡ vụn. Tôi đã nhẫn nhịn vì muốn giữ gia đình cho con, tôi đã giao hết thẻ lương, thẻ tín dụng cho chồng quản lý để anh ta ra oai với thiên hạ. Nhưng đổi lại là gì? Là sự sỉ nhục ngay trước mặt con trẻ. “Loại đàn bà không biết đẻ con trai thì chỉ thế thôi sao?” Tôi lẩm bẩm lại câu nói của mẹ chồng, rồi cười nhạt. Được, hôm nay tôi sẽ cho họ thấy “loại đàn bà” này có thể làm được những gì.

Tôi lau nước mắt cho con, kiên quyết đứng dậy: “Nín đi 2 con. Mẹ con mình cũng đi ăn tiệc. Mà phải là tiệc xịn hơn bố!” Tôi mở tủ, lấy ra chiếc váy nhung đỏ sang trọng mà tôi đã mua từ lâu nhưng chưa bao giờ dám mặc vì sợ mẹ chồng nói “hoang phí”. Tôi trang điểm thật kỹ, xịt nước hoa, rồi diện cho 2 con gái bộ váy công chúa lộng lẫy nhất.

Tôi lấy điện thoại, truy cập vào ứng dụng ngân hàng. Một thao tác đơn giản nhưng dứt khoát: Khóa thẻ tín dụng phụ – chiếc thẻ mà Hùng đang cầm đi để thanh toán cho bữa tiệc tối nay. Chiếc thẻ đó hạn mức 200 triệu, nhưng chủ tài khoản chính là TÔI. Lương của Hùng chỉ đủ tiêu vặt, toàn bộ chi phí sinh hoạt và sĩ diện của gia đình này đều từ tiền kinh doanh online của tôi mà ra. Sau đó, tôi gọi một chiếc taxi hạng sang, đưa 2 con gái đến chính cái nhà hàng 5 sao mà chồng tôi đang ăn.

Tại nhà hàng, gia đình chồng đang ăn uống linh đình. Vỏ tôm hùm, vỏ cua vương vãi đầy bàn. Họ livestream, chụp ảnh check-in sang chảnh, caption toàn những lời hoa mỹ về sự hiếu thảo của con trai và sự giàu có của gia đình. Tôi dắt tay 2 con bước vào. Cả nhà hàng ngoái nhìn. Tôi rực rỡ và kiêu sa, khác hẳn người phụ nữ lam lũ thường ngày. Tôi chọn một bàn ở khu VIP trên tầng lửng, nơi có thể nhìn bao quát xuống bàn của gia đình chồng nhưng họ khó nhìn thấy tôi.

Tôi gọi những món đắt tiền nhất cho 2 con gái. Ba mẹ con cụng ly nước trái cây, tận hưởng không khí Giáng sinh ấm áp mà không cần nhìn sắc mặt ai. Khoảng 2 tiếng sau, tàn tiệc. Hùng vẫy tay gọi phục vụ thanh toán. Tôi ngồi trên cao, nhâm nhi ly rượu vang, lặng lẽ quan sát màn kịch hay sắp bắt đầu. Người phục vụ đưa hóa đơn. Hùng liếc qua, con số lên đến hơn 15 triệu đồng. Anh ta cười khẩy, rút chiếc thẻ đen quyền lực ra đưa cho nhân viên với vẻ mặt đầy tự mãn.

Ba phút sau, nhân viên quay lại, vẻ mặt ái ngại: “Thưa anh, thẻ bị từ chối ạ.” Hùng cau mày: “Vớ vẩn! Thẻ này hạn mức 200 triệu, sao mà từ chối được? Quẹt lại đi!” Nhân viên thử lại lần nữa, rồi lắc đầu: “Máy báo thẻ bị khóa hoặc không đủ số dư ạ.”

Mẹ chồng và các em chồng bắt đầu xôn xao. Hùng toát mồ hôi hột. Anh ta lôi hết các thẻ khác trong ví ra. Nhưng tất cả các thẻ đó đều là thẻ phụ từ tài khoản của tôi. Và dĩ nhiên, tôi đã khóa sạch sẽ. “Sao thế con? Có trả được không? Mẹ vừa mới đăng Facebook khoe là con trai đãi tiệc xong đấy, đừng để người ta cười cho,” Mẹ chồng lo lắng hỏi.

Hùng luống cuống gọi điện cho tôi. Chuông điện thoại reo vang ngay tại nhà hàng. Tôi bắt máy, giọng lạnh băng:

“Alo?”

“Cô làm cái quái gì thế hả? Sao thẻ không quẹt được? Cô khóa thẻ rồi đúng không? Mở ra ngay! Tôi đang đứng trước mặt cả nhà và nhân viên đây này, đừng để tôi điên lên!” Hùng gầm gừ trong điện thoại.

Tôi nhấp một ngụm rượu, bình thản đáp: “Sao anh bảo tôi chỉ là loại đàn bà không biết đẻ con trai, chỉ biết ở nhà dọn dẹp? Loại đàn bà vô dụng ấy lấy đâu ra tiền cho các người ăn tôm hùm?”

“Cô… cô nói cái gì?”

“Tôi nói là, bữa tiệc đó anh tự bỏ tiền túi ra mà trả. Tiền của tôi để dành nuôi con gái tôi, không phải để nuôi những kẻ khinh miệt mẹ con tôi.”

Nói rồi, tôi cúp máy. Từ trên tầng lửng, tôi từ từ bước xuống cầu thang xoắn ốc giữa sảnh lớn, tay dắt bé Bống. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Hùng và gia đình chồng nhìn tôi trân trân như thấy ma. Mẹ chồng há hốc mồm, đánh rơi cả chiếc khăn ăn xuống đất.

“Kìa… cái Liên…” Bà lắp bắp. Tôi đi lướt qua bàn của họ, dừng lại đúng một giây, nhìn thẳng vào mặt Hùng – người đàn ông đang tái mét vì xấu hổ và giận dữ.

“Anh Hùng này,” tôi nói lớn, đủ để những bàn xung quanh nghe thấy. “Mấy năm nay tôi kiếm tiền nuôi cả nhà anh, anh hưởng thụ quen rồi nên quên mất ai là chủ cái ví đúng không? Hôm nay tôi tặng anh bài học miễn phí nhé. Đàn bà không biết đẻ con trai cũng được, nhưng chắc chắn biết kiếm tiền và biết tiêu tiền cho người xứng đáng.” Rồi tôi cúi xuống nói với 2 con gái: “Chào bà nội, chào bố đi con. Mẹ con mình về nhà mới. Cái nhà cũ để bố con tự dọn.”

Tôi dắt con bước thẳng ra cửa, để lại đằng sau sự hỗn loạn. Hùng bị nhân viên giữ lại yêu cầu thanh toán. Với số lương ba cọc ba đồng của anh ta, cộng với việc không mang tiền mặt, tôi biết đêm nay sẽ là một đêm Noel “đáng nhớ” và ê chề nhất cuộc đời họ. Họ sẽ phải gọi điện vay mượn khắp nơi, hoặc ở lại rửa bát trừ nợ cũng nên.

Bước ra đường phố lạnh giá, tôi hít một hơi thật sâu. Lạnh thật, nhưng lòng tôi lại ấm áp lạ thường. Tự do, hóa ra có mùi vị ngọt ngào đến thế.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *