Chồng mang 10 tỷ đi mua nhà cho b;;ồ nhưng lúc cần gấp 200 triệu để m::ổ cho con vợ hỏi thì anh ta hù::ng h:;ổ qu::át

Kim đồng hồ chỉ 11 giờ đêm. Tôi ngồi co ro trên hành lang bệnh viện lạnh lẽo, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến dạ dày quặn thắt. Trong phòng cấp cứu, bé Bin – con trai 3 tuổi của tôi – đang giành giật sự sống từng giây với căn bệnh tim bẩm sinh vừa tái phát đột ngột. Bác sĩ trưởng khoa bước ra, gương mặt nghiêm trọng: “Chị cần chuẩn bị ngay 200 triệu để làm phẫu thuật gấp. Van tim của bé bị hở nặng, chậm trễ thêm vài tiếng nữa thì chúng tôi không dám chắc điều gì.”

200 triệu. Con số ấy như tảng đá đè nát lồng ngực tôi. Trong tài khoản của tôi chỉ còn vỏn vẹn 5 triệu đồng – số tiền tôi dành dụm từ việc bán hàng online lặt vặt. Tôi run rẩy bấm số gọi cho Tuấn – chồng tôi. Tuấn làm trưởng phòng kinh doanh cho một công ty bất động sản lớn, lương cứng và hoa hồng mỗi tháng không dưới 50 triệu. Nhưng suốt 4 năm chung sống, anh chưa từng đưa tôi giữ một đồng. Hàng tháng, anh “phát chẩn” cho tôi 5 triệu để đi chợ, còn lại anh nói phải “tái đầu tư” và quan hệ ngoại giao. Tôi vì muốn êm cửa êm nhà, lại nghĩ chồng giỏi giang biết lo xa nên cũng ngậm bồ hòn làm ngọt.

Chuông reo hồi lâu Tuấn mới bắt máy, giọng lè nhè tiếng nhạc và tiếng ly cốc va chạm: “Alo? Gọi gì giờ này? Đang tiếp khách.” “Anh ơi… về ngay đi. Con… con phải mổ gấp. Bác sĩ bảo cần 200 triệu…” Tôi khóc nấc lên. Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Tuấn gắt gỏng vang lên, lấn át cả tiếng nhạc: “Cái gì? 200 triệu? Cô điên à? Tự nhiên đòi tiền tấn ở đâu ra?”

“Anh làm lương cao mà… Cứu con đi anh, mạng sống của con quan trọng hơn tất cả…”

“Tôi về ngay đây. Phiền phức quá!”

30 phút sau, Tuấn xuất hiện. Anh mặc bộ vest bóng lộn, người nồng nặc mùi rượu ngoại và nước hoa đắt tiền. Thay vì chạy vào nhìn con, anh đứng chống nạnh trước mặt tôi, mặt đỏ gay: “Bác sĩ đâu? Sao lại phải mổ? Vẽ chuyện để moi tiền à?”

Tôi kéo tay anh, van xin: “Anh đóng tiền tạm ứng đi anh. Bác sĩ giục lắm rồi. Em không có tiền…” Tuấn hất tay tôi ra, mắt trừng lên sòng sọc. Câu nói tiếp theo của anh như gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt tôi, khiến tôi chết điếng: “Tôi làm gì có tiền mà hỏi! Lương tháng nào tiêu hết tháng đó, làm ăn thua lỗ đầy ra đấy. Cô là mẹ, cô đẻ nó ra thì cô tự đi mà lo. Muốn mổ thì về mà vay bố mẹ cô ấy!”

Tôi sững sờ, không tin vào tai mình. “Anh nói cái gì vậy? Anh lương 50 triệu, anh đi xe sang, mặc đồ hiệu, mà con sống chết trước mặt anh lại bảo không có tiền?”“Đã bảo không có là không có! Đừng có lải nhải!” Tuấn quát lớn khiến mấy y tá phải quay lại nhìn. “Tôi đi về đây, mai còn phải đi ký hợp đồng sớm. Cô tự xoay xở đi.”

Nói rồi, anh quay lưng bước thẳng, bỏ mặc tôi đứng trơ trọi giữa hành lang bệnh viện trắng toát lạnh lẽo. Sự tàn nhẫn của anh đã giết chết chút tình nghĩa vợ chồng cuối cùng còn sót lại trong tôi. Tôi ngồi sụp xuống sàn, tuyệt vọng cùng cực. Bố mẹ tôi ở quê đều nghèo, xoay đâu ra 200 triệu trong đêm nay? Nhìn qua ô cửa kính, thấy con trai bé bỏng đang gắn đầy dây rợ, tôi đau đớn muốn xé lòng.

Đúng lúc đó, ánh mắt tôi va phải một vật dưới sàn nhà. Là chiếc ví da của Tuấn. Lúc nãy khi hất tay tôi và quay người quá mạnh, ví của anh đã rơi ra từ túi áo vest mà anh không hay biết. Tôi nhặt lên, hy vọng trong đó có thẻ tín dụng hay tiền mặt để đóng tạm ứng. Nhưng bên trong chỉ có vài triệu tiền lẻ. Tuy nhiên, ở ngăn bí mật sâu nhất, tôi thấy một tờ giấy gấp tư.

Tôi mở ra xem. Đó là một “Giấy Đặt Cọc Mua Căn Hộ” tại dự án cao cấp nhất thành phố. Tên người mua: Nguyễn Văn Tuấn. Tên người được tặng/đồng sở hữu: Trần Thị Ngọc My. Số tiền đặt cọc: 500 triệu đồng. Ngày đặt cọc: Hôm nay. Mắt tôi tối sầm lại. Ngọc My – cái tên nghe lạ hoắc. Nhưng nhìn vào ngày tháng, tôi nhận ra sự thật kinh hoàng. Chiều nay, trong khi con trai bắt đầu sốt cao, anh ta đã mang 500 triệu đi đặt cọc mua nhà cho bồ nhí. 500 triệu cho một cô gái lạ, nhưng 200 triệu cứu mạng con trai ruột thì anh ta bảo “không có”, bảo tôi “tự đi mà lo”.

Cơn giận bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt sự yếu đuối trong tôi. Tôi không còn là người vợ cam chịu nữa. Tôi là một người mẹ, và tôi phải cứu con mình. Tôi rút điện thoại, bấm số gọi vào số máy lạ được ghi trong tờ giấy đặt cọc – số của nhân viên sale bất động sản. “Alo, có phải anh Hưng bên dự án X không? Tôi là vợ anh Tuấn. Chồng tôi vừa để quên ví, trong đó có tờ cọc 500 triệu chiều nay…”

Đầu dây bên kia đon đả: “Dạ vâng chào chị! Chúc mừng anh chị ạ, căn hộ đó view đẹp nhất khu đấy, cô My chắc chắn sẽ thích…” Tôi ngắt lời, giọng lạnh tanh, đanh thép: “Anh nghe cho kỹ đây. Số tiền 500 triệu đó là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân nhưng chồng tôi lén lút mang đi giao dịch bất hợp pháp cho người thứ ba. Tôi đang đứng trước phòng công an kinh tế. Nếu trong vòng 15 phút nữa, anh không hoàn lại số tiền cọc đó vào tài khoản của tôi, tôi sẽ kiện công ty anh tội tiếp tay tẩu tán tài sản và làm ầm ĩ lên truyền thông. Lúc đó, dự án của các anh đừng hòng bán được hàng.”

Cậu nhân viên sales hoảng hồn. Dự án đang hot, dính phốt pháp lý lúc này là chết dở. Cậu ta ấp úng: “Chị bình tĩnh… nhưng thủ tục hoàn cọc…”“Tôi không cần biết thủ tục. Tôi gửi số tài khoản bệnh viện và mã số bệnh nhân của con tôi cho anh. Anh làm việc với sếp anh ngay. Chuyển thẳng 200 triệu tiền viện phí vào đó, còn 300 triệu chuyển lại cho chồng tôi cũng được. Nếu không thấy tin nhắn báo tiền từ bệnh viện, sáng mai tôi sẽ livestream đốt tờ cọc này ngay trước sàn giao dịch của các anh!”

Tôi tắt máy, tim đập thình thịch. Đây là một ván bài liều lĩnh. 10 phút trôi qua dài như cả thế kỷ.

Ting! Điện thoại tôi báo tin nhắn. Không phải tiền về tài khoản tôi, mà là tin nhắn từ hệ thống bệnh viện: “Bệnh nhân Nguyễn Bình An đã được thanh toán tạm ứng 200.000.000 VND. Mời người nhà làm thủ tục phẫu thuật.” Tôi òa khóc, chân đứng không vững. Tôi chạy vội vào phòng trực, ký giấy mổ cho con. Cánh cửa phòng phẫu thuật sáng đèn, con tôi được cứu rồi.

30 phút sau, Tuấn hớt hải chạy quay lại bệnh viện, mặt cắt không còn giọt máu. Có lẽ bên sàn bất động sản đã gọi báo cho anh ta. Anh ta lao đến chỗ tôi, định giơ tay tát: “Cô… cô dám phá việc lớn của tôi à? Cô nói gì với nó mà nó hủy cọc?” Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt anh ta, không hề né tránh. Tôi giơ chiếc ví và tờ giấy đặt cọc lên, dõng dạc nói giữa hành lang đông người:

“Việc lớn của anh là mua nhà cho gái, còn việc lớn của tôi là cứu sống con trai mình. Anh có giỏi thì đánh đi? Đánh vợ ngay tại đây, để mọi người thấy rõ bộ mặt của một thằng đàn ông lương 50 triệu nhưng tiếc tiền cứu con, mang tiền đi nuôi gái!” Mọi người xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, bàn tán. Có người còn giơ điện thoại lên quay. Tuấn chột dạ, hạ tay xuống, nghiến răng: “Về nhà tôi sẽ tính sổ với cô.”

“Không cần về,” Tôi ném chiếc ví vào ngực anh ta. “Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến công ty anh. Và tôi cũng sẽ gửi kèm bản sao tờ giấy đặt cọc này cho sếp tổng của anh – người nổi tiếng ghét nhất thói trăng hoa, bỏ bê gia đình. Anh chuẩn bị tinh thần mà giải trình đi.”

Tuấn đứng chết trân, gương mặt chuyển từ giận dữ sang sợ hãi. Anh ta biết tôi nắm đằng chuôi. Mất gia đình, mất danh dự, và có thể mất cả công việc béo bở – cái giá quá đắt cho sự tàn nhẫn của mình.

Tôi quay lưng bước về phía phòng chờ, lòng nhẹ bẫng. Cuộc phẫu thuật sẽ thành công, tôi tin là vậy. Và sau đêm nay, mẹ con tôi sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, không có bóng dáng của người đàn ông tệ bạc ấy nữa.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *