Lan – sinh viên năm 3– đã chạy vạy khắp nơi để c;ứu cha đang nằm viện chờ thay thận.
Nhà chỉ còn mẹ già và đứa em trai 10 tuổi. Cô đã gõ cửa từng nhà, từng quỹ từ thiện nhưng 1 tỷ với cô là con số không tưởng.
Cho đến khi ông Trần Đức Hào, một ông trùm buôn gỗ lớn – người mà Lan từng quen biết khi đi làm thêm – chủ động nhắn:
“Qua với anh một đêm. Sáng mai anh chuyển đủ 1 tỷ.”
Lan khóc suốt cả buổi tối. Nhưng cha cô chỉ còn vài ngày.
Cuối cùng, cô chấp nhận.
Và đúng như lời hứa, 1 tỷ lập tức được chuyển vào tài khoản bệnh viện.
Ca phẫ-u thu;/ật của cha cô được sắp xếp ngay.
Một tuần sau, Lan đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe để chuẩn bị hiến thận cho cha.
Nhưng bác sĩ vừa mở hồ sơ của cô… đã sững người.
Bác sĩ Minh – người theo dõi bệnh tình của cha Lan – nhìn kết quả xét nghiệm máu của Lan hồi lâu, rồi hỏi chậm rãi:
“Lan… em đã làm gì trong tuần vừa rồi chưa?”
Lan hoảng:
“Không… em chỉ làm hồ sơ ghép thận. Có chuyện gì vậy bác sĩ?”
Ông Minh đặt tờ giấy xét nghiệm xuống bàn, giọng nghẹn lại:
“Em… không thể hiến thận được nữa.
Lan, em đã…
Mua vitamin và thực phẩm chức năng

Ông Minh đặt tờ giấy xét nghiệm xuống bàn, giọng như nghẹn lại:
“Em… không thể hiến thận được nữa.
Lan, em đã… mắc u;ng th;ư máu giai đoạn đầu.”
Lan ngây người.
Trong đầu cô như có tiếng nổ lớn.
“Không… không thể nào… bác sĩ, em vẫn khỏe, em đâu có dấu hiệu gì…”
Bác sĩ Minh lắc đầu, mắt đỏ hoe:
“Loại u;ng th;ư này âm thầm lắm. Chỉ khi xét nghiệm chuyên sâu mới phát hiện được. Nếu không làm hồ sơ hiến thận, có khi em còn chẳng biết mình mắc bệnh.”
Lan khuỵu xuống ghế.
Cô ôm đầu, toàn thân run bần bật.
Trời đất đảo lộn.
Một tuần trước, cô còn nghĩ chỉ cần mình hi sinh một quả thận là cha sẽ được sống.
Giờ thì chính cô… còn không chắc giữ nổi mạng sống mình.
“Bác sĩ…” – Lan run giọng – “Vậy… việc hiế;n th;ận cứu cha em thì sao?”
Bác sĩ Minh im lặng vài giây.
Rồi ông nói chậm rãi:
“Anh không biết có nên nói điều này không… nhưng Lan, ca ghép thận của cha em đã được chuyển sang người hiến khác. Một người giấu tên đăng ký hiến tặng ngay sau khi biết tình trạng của ông.”
Lan bàn;g ho/àng:
“Người… giấu tên? Tại sao lại…”
Bác sĩ Minh nhìn Lan đầy tiếc nuối:
“Anh cũng không biết, nhưng người đó vừa hoàn thành đủ thủ tục sáng nay. Tất cả chi phí ghép thận… cũng đã được thanh toán.”
Lan run rẩy đứng dậy bước ra khỏi phòng.
Cô đi dọc hành lang bệnh viện, mắt trống rỗng.
Đến khi ngoặt qua khu vắng, cô chợt khựng lại.
Một bóng người đang đứng chờ.
Ông Trần Đức Hào.
Lan bủn rủn, lùi lại bản năng.
Cô sợ ông sẽ đòi hỏi thêm, sẽ siết nợ, sẽ biến cô thành món hàng như nhiều lời đồn đáng sợ.
Nhưng ông chỉ đứng đó…
vẻ mặt nặng nề hơn cô từng thấy.
“Lan…” – ông cất giọng khàn khàn – “Bác sĩ nói gì với em rồi?”
Lan không trả lời. Chỉ cúi đầu.
Ông Hào tiến đến, đưa cho cô một phong bì.
“Đây là hồ sơ hiến thận của anh. Người hiến giấu tên… là anh.”
Lan sững người.
Cô mở ra:
Tên ông, nhóm máu, phân tích ADN… mọi thứ đều khớp.
“Nhưng… tại sao?” – Lan bật thốt, mắt đỏ hoe – “Em chỉ là một đứa sinh viên nghèo. Em với anh… đâu có gì để anh làm như vậy?”
Ông Hào nhìn Lan, đôi mắt sâu hoắm mệt mỏi:
“Anh không phải người tốt, Lan. Cả đời anh sống vì tiền, vì quyền lực. Nhưng khi em gọi điện cảm ơn sau ca mổ của cha, giọng em… khiến anh không ngủ được đêm đó.”
Ông cúi xuống, như thú nhận tội:
“Anh đã lấy đi của em thứ trong sạch nhất của một cô gái. Anh biết em chỉ vì tuyệt vọng. Nên anh muốn trả lại cho em theo cách duy nhất mà anh có thể.”
Lan run rẩy, nước mắt rơi từng giọt.
“Còn bệnh của em…” – ông khẽ nói – “Anh đã liên hệ bác sĩ đầu ngành. Anh sẽ lo toàn bộ chi phí điều trị. Đừng từ chối.”
Lan nghẹn lại:
“Anh làm vậy… để đổi lại điều gì?”
Ông lắc đầu:
“Để anh còn cơ hội… làm một con người tử tế lần cuối trước khi nhắm mắt.”
Lan bật khóc.
Cha cô được cứu, còn cô – một cô gái tưởng chừng đánh đổi cả cuộc đời – lại được cứu bởi chính người mà cô từng tuyệt vọng phải dựa vào.
Một chương đời đau đớn của Lan khép lại.
Để mở ra một chương khác – nơi cô hiểu rằng:
Đôi khi, phép màu không đến từ thánh thiện,
mà từ sự ăn năn của những con người tưởng chừng tồi tệ nhất.

Để lại một bình luận