Bí mật dưới n:ấ:m m:;ộ ở ngh:ĩa tr::ang –

Nghĩa trang thành phố chiều chủ nhật nào cũng vậy, ảm đạm và lạnh lẽo, nhưng hôm nay không khí càng thêm thê lương bởi cơn mưa phùn lất phất cuối thu. Ông Thành, chủ tịch tập đoàn địa ốc H.T, đứng lặng người trước ngôi mộ đá hoa cương trắng toát. Trên bia mộ, nụ cười rạng rỡ của cô gái tuổi đôi mươi như đang thách thức nỗi đau già nua trong mắt người cha. “Hải My, con gái…” – Ông Thành thì thầm, giọng khàn đặc, bàn tay nhăn nheo vuốt ve tấm ảnh.

Đã ba năm trôi qua kể từ vụ tai nạn thảm khốc ấy. Chiếc xe lao xuống vực, bốc cháy dữ dội. Ông Thành đã dùng tiền bạc và quyền lực để che lấp nỗi đau, nhưng mỗi cuối tuần, ông lại trở về đây, trút bỏ vẻ uy nghi để làm một người cha cô độc. Ông đặt bó hoa ly trắng – loài hoa con gái ông thích nhất – xuống thềm đá, chuẩn bị quay lưng bước đi thì một tiếng động lạ vang lên.

Từ sau rặng tùng già, một bé gái gầy gò, quần áo lấm lem bùn đất rụt rè bước ra. Con bé chừng sáu, bảy tuổi, tay cầm một bao tải dứa đựng vỏ chai nhựa. Đôi mắt nó to tròn, đen láy, nhìn chằm chằm vào ông Thành, rồi lại nhìn vào tấm ảnh trên bia mộ. Ông Thành định rút ví cho con bé ít tiền lẻ rồi rời đi, nhưng con bé bỗng giơ ngón tay đen nhẻm, chỉ thẳng vào bức ảnh Hải My trên bia đá: “Chú ơi”… – Giọng nó lí nhí, nhưng trong không gian tĩnh mịch, âm thanh ấy vang lên rõ mồn một. – “Chị kia sống ở gần nhà con”.

Ông Thành sững người. Trái tim ông như bị ai đó bóp nghẹt. Ông quay phắt lại, nhìn trân trân vào đứa bé: “Cháu nói cái gì”? – Giọng ông run rẩy, pha lẫn sự giận dữ vì nghĩ đứa trẻ đang nói đùa trên nỗi đau của mình. – “Người trong ảnh đã mất rồi. Cháu đừng nói bậy”. Đứa bé sợ hãi lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn kiên định: – “Không ạ… Con thấy chị ấy mỗi ngày. Chị ấy hay ngồi khâu nón ở bến sông. Nhưng chị ấy buồn lắm, chẳng bao giờ cười như trong ảnh đâu”.

Cơn gió lạnh buốt thốc qua, cuốn theo đám lá khô xào xạc. Ông Thành cảm thấy lạnh toát sống lưng. Lý trí mách bảo ông đây là trò lừa đảo, hoặc sự nhầm lẫn ngây thơ của trẻ con. Nhưng linh tính của một người cha, tia hy vọng mong manh đến điên rồ bỗng bùng lên dữ dội: “Dẫn chú đi”. – Ông Thành nói, giọng như ra lệnh nhưng cũng đầy van lơn. – “Nếu cháu nói dối, chú sẽ không tha đâu. Nhưng nếu là thật… chú sẽ cho cháu tất cả những gì cháu muốn”.

Chiếc Maybach sang trọng của ông Thành len lỏi vào những con hẻm chật hẹp, nhếch nhác mà cả đời ông chưa từng đặt chân tới. Bánh xe nghiến lên sỏi đá, bùn lầy bắn tung tóe lên thân xe bóng loáng. Đứa bé gái, tên là Nụ, ngồi co ro trên ghế da cao cấp, chỉ đường bằng những cái gật đầu rụt rè. Càng đi sâu vào khu xóm liều ven sông, lòng ông Thành càng trĩu nặng. Mùi rác thải, mùi nước cống bốc lên nồng nặc. Làm sao con gái ông, tiểu thư cành vàng lá ngọc, có thể sống ở một nơi như thế này?

– “Đến rồi ạ”. – Bé Nụ lí nhí. Trước mặt ông là một túp lều dựng tạm bợ bằng tôn gỉ và những tấm bạt rách nát, nằm chênh vênh sát mép nước đen ngòm. Ông Thành bước xuống xe, đôi giày da Ý đắt tiền lún sâu vào bùn. Ông ra hiệu cho tài xế và vệ sĩ đứng lại, một mình bước theo bé Nụ. “Chị ơi! Có người tìm này”! – Bé Nụ gọi vọng vào.

Bên trong túp lều tối tăm, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khe hở của mái tôn. Một dáng người phụ nữ gầy guộc đang ngồi quay lưng lại, cặm cụi khâu những chiếc nón lá cũ kỹ. Mái tóc cô ấy dài, xơ xác, buộc túm lại bằng một sợi dây vải. Nghe tiếng gọi, người phụ nữ giật mình, làm rơi chiếc kim xuống đất. Cô từ từ quay lại. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Ông Thành nín thở, hai tay bám chặt vào khung cửa mục nát để khỏi ngã quỵ.

Khuôn mặt người phụ nữ ấy chi chít những vết sẹo lồi lõm, dấu tích của một vụ bỏng nặng. Một bên mắt của cô dường như đã hỏng, mờ đục. Nhưng đường nét khuôn mặt ấy, sống mũi ấy, và đặc biệt là ánh nhìn hoảng hốt ấy… – “Hải… Hải My”? – Ông Thành thốt lên, giọng vỡ vụn. Người phụ nữ nghe thấy cái tên đó thì co rúm người lại, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa: “Á… ơ…”.

Một bà lão mù lòa từ góc tối của túp lều lần mò bước ra, chắn trước mặt cô gái: – “Ông là ai? Ông muốn gì ở con Câm”? Ông Thành quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, nước mắt tuôn rơi lã chã. – “Bà ơi… đó là con gái tôi. Con gái tôi tưởng đã chết ba năm trước”. Bà lão thở dài, hạ đôi tay gầy guộc xuống: – Ba năm trước, tôi đi nhặt ve chai ở hạ nguồn sông, thấy nó trôi dạt vào bờ, toàn thân cháy xém, thoi thóp thở. Tôi đem về cứu chữa bằng thuốc lá rừng. Nó sống, nhưng mất trí nhớ, mất cả giọng nói. Tôi gọi nó là Câm. Nó ngoan lắm, chỉ biết khâu nón nuôi thân…

Ông Thành nghe như sét đánh ngang tai. Vụ tai nạn năm đó, chiếc xe lao xuống sông, thi thể trong xe cháy đen không thể nhận dạng… Hóa ra con gái ông đã bị dòng nước cuốn đi trước khi chiếc xe phát nổ hoàn toàn, và người vợ của ông vì quá đau đớn khi mất con nên đã không muốn pháp y can thiệp chỉ muốn chôn cất con gái sớm để linh hồn con được siêu thoát nên gia đình đã nhận nhầm một thi thể vô danh nào đó làm con mình.

Ông Thành bò đến bên con gái. Cô gái hoảng sợ định lùi lại, nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn trên má người đàn ông lạ mặt, một cảm giác thân thuộc mãnh liệt dâng trào trong cô. Cô ngừng run, đưa bàn tay chai sần, đầy vết kim châm lên chạm vào khuôn mặt ông. Ông Thành nắm lấy bàn tay ấy, áp vào má mình, khóc nấc lên như một đứa trẻ: – “Bố đây… Bố đến đón con về đây… Xin lỗi con… Bố sai rồi”… Trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà, bé Nụ đứng nép ở cửa, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy. Nó không biết “bố” là gì, vì nó mồ côi, nhưng nó biết hôm nay, “chị kia” sẽ không còn phải buồn nữa.

Một tuần sau. Ngôi mộ của Hải My ở nghĩa trang đã được di dời. Thay vào đó, ông Thành lập một quỹ từ thiện mang tên “Bé Nụ” để giúp đỡ những đứa trẻ xóm liều và xây dựng lại khu nhà ổ chuột ven sông. Trong căn biệt thự lộng lẫy, Hải My – giờ đây với khuôn mặt vẫn còn những vết sẹo chưa phẫu thuật thẩm mỹ hết, nhưng ánh mắt đã bình yên trở lại – đang ngồi bên cửa sổ. Cô chưa nhớ lại hoàn toàn quá khứ, nhưng cô biết người đàn ông tóc bạc đang cẩn thận gọt từng miếng táo cho cô kia là người yêu thương cô nhất trên đời.

Ông Thành nhìn con gái, rồi nhìn ra ngoài trời. Cơn mưa đã tạnh từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp. Ông nhận ra rằng, đôi khi phép màu không đến từ những điều xa vời, mà đến từ sự thiện lương của một đứa trẻ nghèo khổ, và từ chính tình yêu thương không bao giờ tắt trong trái tim mỗi người. Bí mật dưới nấm mộ giả đã được phơi bày, nhưng điều quý giá nhất ông tìm thấy không phải là sự thật, mà là cơ hội thứ hai để được làm cha.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *