Đồng hồ điểm 12 giờ 30 phút đêm. Tiếng lạch cạch quen thuộc nơi ổ khóa vang lên, xé toạc sự tĩnh mịch của căn nhà lạnh lẽo. Hùng bước vào, người nồng nặc mùi bia rượu quyện lẫn mùi nước hoa phụ nữ rẻ tiền – thứ mùi đặc trưng của những quán karaoke “tay vịn”. Đây là đêm thứ 20 liên tiếp anh về vào giờ này. Tôi ngồi trên ghế sofa, bóng tối bao trùm gương mặt hốc hác vì mất ngủ. Hùng giật mình khi thấy tôi, rồi cười hề hề, giọng nhừa nhựa: “Vợ chưa ngủ à? Anh đi tiếp khách, sếp ép hát hò mệt quá…”
“Tiếp khách? Khách nào ngày nào cũng hát đến nửa đêm? Khách nào mà mùi nước hoa bám đầy cổ áo thế kia?” – Tôi gằn giọng, sự kiên nhẫn đã chạm đáy. Hùng lờ đi, rút điện thoại ra nhắn tin nhoay nhoáy, miệng tủm tỉm cười. Cơn điên trong tôi bùng lên như ngọn lửa gặp xăng. Tôi lao tới, giật phăng chiếc điện thoại đời mới trên tay chồng.
“XOẢNG!”. Chiếc điện thoại va mạnh vào tường, vỡ tan tành, màn hình tối đen, mảnh kính văng tung tóe. Không gian im bặt. Tôi thở hồng hộc, chờ đợi một cơn thịnh nộ từ Hùng. Nhưng lạ thay, Hùng không đánh tôi, cũng không chửi bới. Mặt anh ta chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng nhìn vào đống xác điện thoại dưới sàn.
“Em… em vừa làm cái gì thế? Em có biết… em vừa giết chết chúng ta không?”. Hùng lắp bắp, giọng run rẩy sợ hãi tột độ. Anh ta lao vào nhặt cái sim ra, cố gắng lắp vào cái máy cục gạch cũ mèm trong ngăn kéo nhưng không được. Rồi Hùng vò đầu bứt tai, nhìn tôi bằng ánh mắt tuyệt vọng pha lẫn oán hận, trước khi lao ra khỏi nhà ngay trong đêm, không mang theo ví tiền hay quần áo.
Hai ngày trôi qua, Hùng bặt vô âm tín. Tôi gọi cho bạn bè, đồng nghiệp, ai cũng bảo lâu rồi Hùng không đi làm. Tôi bắt đầu lo sợ, ân hận vì hành động nóng nảy của mình. Đến rạng sáng ngày thứ ba, một tiếng chuông cửa réo rắt vang lên. Tôi chạy ra, tim đập thình thịch hi vọng là Hùng. Nhưng trước cổng sắt lạnh lẽo không có ai cả. Chỉ có một chiếc giỏ mây đặt trơ trọi dưới đất. Bên trong là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn đang ngủ li bì, và một tờ giấy được gài cẩn thận.
Tôi run rẩy cầm tờ giấy lên. Nét chữ nguệch ngoạc: “Con bé giống anh lắm. Anh nhận lấy mà nuôi, tôi hết kiên nhẫn rồi“. Trời đất như quay cuồng dưới chân tôi. Hóa ra, những đêm “đi hát” là đi hú hí với bồ nhí? Hóa ra anh ta sợ mất điện thoại là sợ mất liên lạc với ả nhân tình này? Tôi ôm lấy đứa bé vào nhà, nước mắt trào ra vì uất hận. Đứa bé quả thật có cái mũi cao và đôi môi mỏng hệt như Hùng.
Nhưng linh tính mách bảo tôi có gì đó không bình thường. Tại sao Hùng lại hoảng sợ đến mức bỏ đi? Tại sao cô bồ lại đem con đến trả đúng lúc này? Tôi quyết định tìm sự thật. Tôi lấy chiếc sim từ cái điện thoại bị đập nát của Hùng, lắp vào máy của mình. Vừa khởi động lên, hàng loạt tin nhắn chờ và cuộc gọi nhỡ dội về liên tục như thác lũ. Nhưng không có tin nhắn yêu đương nào cả. Tất cả đều đến từ một cái tên lưu là “Đại Ca Bảy”.
Tôi mở tin nhắn gần nhất, gửi đến đúng lúc tôi đập điện thoại Hùng: “12h30 rồi. Mày không gửi định vị và mã xác nhận thì coi như giao kèo hủy bỏ“. Tôi lướt lên những tin nhắn cũ hơn. Và rồi, tôi chết lặng. Từng dòng chữ như những nhát dao đâm xuyên qua tim gan, phơi bày một sự thật kinh khủng hơn cả việc ngoại tình. Hóa ra, Hùng không đi hát karaoke. Anh ta đi bài bạc. Số nợ đã lên đến 2 tỷ. Căn nhà này, anh ta đã cắm sổ đỏ ở chợ đen từ lâu.
Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở đoạn hội thoại cách đây 1 tháng:
- Hùng: “Đại ca thư thư cho em, em hết sạch tiền rồi.”
- Đại Ca Bảy: “Hết tiền thì trả bằng người. Mày có hai lựa chọn. Một là cả nhà mày phải trả giá đắt. Hai là mày nhận nuôi đứa bé này. Con của sếp tao với con bé tiếp viên, sếp không tiện ra mặt. Mày nuôi nó 1 năm, tao xóa nợ 300 triệu. Nhưng mày phải cam kết tuyệt đối bí mật, hằng đêm phải đến ‘điểm hẹn’ để báo cáo tình hình và nhận sữa thuốc.”
- Hùng: “Vâng, em đồng ý. Em sẽ nói dối vợ là đi làm thêm.”
Hóa ra đứa bé không phải con Hùng. Anh ta chỉ là một kẻ “đổ vỏ” thuê để trừ nợ! Nhưng tin nhắn cuối cùng, được gửi đến sau khi tôi đập điện thoại 30 phút, mới là thứ khiến tôi ngã khuỵu xuống sàn.
- Đại Ca Bảy: “Tao gọi mày 20 cuộc không nghe. Mày dám tắt máy, định ôm con của sếp tao bỏ trốn à? Mày gan lắm.”
- Tin nhắn tiếp theo (1 ngày trước): “Đã thế tao không cần mày nuôi nữa. Tao trả ‘cục nợ’ lại nhà mày. Còn món nợ 2 tỷ, vì mày vi phạm hợp đồng nên tao sẽ thu hồi theo cách khác. Tao vừa gửi ảnh vợ mày cho người cần rồi. Xinh xắn thế này chắc được giá. Chuẩn bị đón khách đi con ạ.”
Điện thoại trên tay tôi rơi xuống. Cùng lúc đó, tiếng động cơ xe máy gầm rú vang lên trước cổng. Tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng quát tháo của những gã đàn ông xăm trổ vọng vào: “Thằng Hùng đâu! Mở cửa! Không mở tao đ//ốt nhà!”
Tôi ôm chặt đứa bé xa lạ trong tay, nhìn ra cánh cửa gỗ mỏng manh đang rung lên bần bật. Hùng đã biến mất, để lại tôi cùng một đứa trẻ không máu mủ và một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu. Sự ghen tuông mù quáng và cú đập điện thoại định mệnh ấy, không ngờ đã cắt đứt sợi dây cứu sinh cuối cùng của gia đình tôi, đẩy tôi vào hang ổ của quỷ dữ…
Còn nữa….

Để lại một bình luận