Tiếng chuông báo tin nhắn ngân hàng vang lên “Ting ting”. Tuấn liếc nhìn màn hình điện thoại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Lương tháng này cộng thưởng doanh số lại tròn trĩnh 40 triệu đồng. Không chần chừ một giây, Tuấn thực hiện thao tác quen thuộc: Chuyển 38 triệu vào tài khoản của mẹ ruột. Chỉ giữ lại đúng 2 triệu trong ví để tiêu vặt và đổ xăng. Với Tuấn, đó là sự tính toán khôn ngoan.
“Đàn bà cầm tiền chỉ tổ tiêu hoang,” Tuấn thường lẩm bẩm như vậy mỗi khi Lan – vợ anh – ngập ngừng hỏi xin tiền đóng học phí cho con hay mua sắm đồ dùng trong nhà. Anh luôn tin rằng, mẹ là người giữ tiền tốt nhất, là “ngân hàng” an toàn tuyệt đối cho tương lai của anh. Còn vợ? Vợ chỉ là người ngoài, nay ở mai đi, tin sao được.
Ba năm kết hôn là ba năm Lan sống trong sự ghẻ lạnh về tài chính. Cô phải chật vật với đồng lương giáo viên ít ỏi để lo toan mọi thứ, từ mớ rau, con cá đến tiền bỉm sữa. Mỗi lần nhắc đến tiền, Tuấn lại gạt phắt đi: – Cô làm cũng có lương, sao cứ mở miệng là đòi tiền chồng? Tiền tôi gửi mẹ giữ để sau này mua nhà, lo cho cái gia đình này chứ đi đâu mà thiệt. Lan im lặng. Sự im lặng cam chịu tích tụ ngày này qua tháng khác như một quả bom nổ chậm.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Tuấn đang ngồi cà phê với đối tác thì nhận được cuộc gọi từ hàng xóm dưới quê. Giọng bà Năm hốt hoảng: – Tuấn ơi! Về ngay! Mẹ mày đang phơi quần áo thì ngã quỵ xuống sân, bất tỉnh rồi! Tao đang gọi xe cấp cứu đưa lên bệnh viện tỉnh đây! Chiếc ly trên tay Tuấn rơi xuống vỡ tan tành. Anh lao ra xe như một kẻ điên, phóng bạt mạng về phía bệnh viện. Trong đầu anh chỉ có hình ảnh mẹ già đang nằm thoi thóp.
Đến nơi, bác sĩ trưởng khoa bước ra với vẻ mặt nghiêm trọng: – Bệnh nhân bị xuất huyết não, tình trạng rất nguy kịch. Cần phẫu thuật gấp để giải tỏa chèn ép. Gia đình cần chuẩn bị ngay 200 triệu để làm thủ tục và chi trả các khoản phát sinh. Chậm một phút là nguy hiểm một phút.
200 triệu! Con số khiến Tuấn xây xẩm mặt mày. Anh biết mình có tiền, thậm chí có rất nhiều tiền đang nằm trong tài khoản của mẹ. Suốt 3 năm qua, số tiền anh gửi bà đã lên đến cả tỷ đồng. Nhưng nghiệt ngã thay, mẹ anh đang hôn mê sâu, điện thoại của bà thì khóa mật khẩu, thẻ ngân hàng và sổ tiết kiệm bà cất ở đâu trong căn nhà khóa trái dưới quê, Tuấn hoàn toàn mù tịt.
Trong túi Tuấn lúc này chỉ còn vài trăm nghìn. Bạn bè thì không ai có thể xoay ngay số tiền lớn như vậy trong tích tắc. Trong cơn hoảng loạn tột độ, người duy nhất anh nghĩ đến là Lan. Dù anh không đưa tiền cho cô, nhưng trong tiềm thức, anh vẫn hy vọng cô có một khoản phòng thân, hoặc ít nhất là có thể chạy vạy đâu đó. Tuấn run rẩy bấm số vợ. Chuông reo ba hồi, Lan bắt máy, giọng cô bình thản đến lạ lùng: – Alo, tôi nghe đây.
Tuấn hét vào điện thoại, giọng lạc đi vì sợ hãi: – Lan! Em đang ở đâu? Chuyển ngay cho anh 200 triệu! Mẹ bị xuất huyết não cần mổ gấp. Nhanh lên, tính mạng mẹ đang ngàn cân treo sợi tóc! Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây. Rồi bất ngờ, tiếng Lan vang lên, sắc lạnh và đầy phẫn uất, như lưỡi dao cứa vào lòng tự trọng đang rối bời của Tuấn: – “Mẹ anh mổ sao lại hỏi tiền tôi?”
Câu nói ấy như mồi lửa ném vào thùng xăng. Máu nóng dồn lên não, Tuấn gầm lên: – Cô nói cái gì? Cô có còn là con người không? Đó là mẹ tôi, là mẹ chồng cô đấy! Cô không đưa tiền tôi sẽ giết cô!
Lan cúp máy. Tuấn điên tiết. Anh không ngờ người vợ đầu gối tay ấp lại có thể máu lạnh đến thế vào giây phút sinh tử này. Đúng lúc đó, anh thấy bóng Lan thấp thoáng ở hành lang bệnh viện. Cô vừa đi vừa cầm điện thoại, vẻ mặt căng thẳng. Không kìm được cơn giận dữ, Tuấn lao đến như một con thú hoang. – Con đàn bà khốn nạn!
“Chát!”
Một cái tát trời giáng giáng xuống mặt Lan. Cô loạng choạng, ngã dúi dụi vào hàng ghế chờ, khóe môi rỉ máu. Mọi người xung quanh ồ lên kinh hãi. Tuấn chỉ tay vào mặt vợ, mắt vằn đỏ: – Mẹ tôi nằm trong kia chờ chết, tiền tôi làm ra tôi đưa mẹ giữ, giờ tôi cần gấp cô không giúp thì thôi lại còn nói giọng đó hả? Cô cút đi! Tôi vô phúc mới lấy phải ngữ vợ như cô!
Lan ôm má, ngước nhìn chồng. Không có nước mắt, chỉ có sự thất vọng ê chề và một ánh nhìn thương hại đến tột cùng. Cô không nói một lời, lẳng lặng đứng dậy và quay lưng bỏ đi. Tuấn thở hồng hộc, định quay lại phòng cấp cứu để van xin bác sĩ thì điện thoại trong túi quần rung lên bần bật. Là tin nhắn từ bố vợ – ông Minh.
Tuấn khựng lại. Bố vợ anh là người ít nói, nghiêm khắc, xưa nay chưa bao giờ nhắn tin cho con rể vào giờ này. Anh mở tin nhắn, và dòng chữ hiện lên khiến chân anh như bị đóng đinh xuống sàn gạch lạnh toát:
“Bố vừa chuyển 200 triệu thẳng vào tài khoản viện phí của bệnh viện rồi. Thằng Tuấn, mày hãy nhớ lấy bài học này: Vừa nãy cái Lan nó gọi cho tao, nó khóc không ra hơi, cầu xin tao bán gấp mảnh đất dưới quê để cứu mẹ mày. Nó biết mày đưa hết tiền cho mẹ, nhưng nó cũng biết thừa thằng em trai quý hóa của mày đã lừa mẹ lấy hết sạch số tiền đó đi đánh bạc từ tháng trước rồi. Mẹ mày sốc quá nên mới đột quỵ đấy! Vợ mày nó định nói cho mày biết nhưng mày có bao giờ cho nó cơ hội mở mồm đâu? Mày tát nó, là mày tát vào ân nhân của mẹ mày đấy con ạ!”
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay Tuấn, rơi xuống đất vỡ màn hình. Tai Tuấn ù đi. Mọi âm thanh xung quanh như bị hút vào một hố đen. Anh bàng hoàng nhớ lại thái độ lúng túng của mẹ dạo gần đây mỗi khi anh hỏi về sổ tiết kiệm. Anh nhớ lại những lần Lan định nói gì đó về em trai anh nhưng anh đều gạt đi và mắng cô là “đặt điều chia rẽ”.
Hóa ra, số tiền 40 triệu mỗi tháng anh gửi về đã “không cánh mà bay” vào những chiếu bạc của đứa em trai hư hỏng. Hóa ra, khi anh gọi điện quát tháo, Lan đã ở bệnh viện rồi. Hóa ra, câu nói “Mẹ anh mổ sao lại hỏi tiền tôi?” không phải là sự vô cảm, mà là sự uất ức tột cùng của một người vợ bị coi thường, nhưng vẫn âm thầm chạy vạy khắp nơi để cứu mẹ chồng. Cô hỏi thế, vì cô biết anh làm gì còn tiền? Cô hỏi thế, vì đau đớn thay cho sự mù quáng của chồng.
Tuấn nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay vừa giáng đòn đau đớn lên người phụ nữ duy nhất đứng ra bảo vệ gia đình anh lúc hoạn nạn. Anh chạy vội ra cổng bệnh viện, dáo dác tìm bóng dáng nhỏ bé quen thuộc. Dưới cơn mưa lất phất, Lan đang đứng co ro đợi taxi. Tuấn lao tới, quỳ sụp xuống ngay trước mặt vợ, mặc cho nước mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau.
– Lan ơi… anh sai rồi… anh sai thật rồi…
Lan nhìn xuống, ánh mắt cô vẫn buồn vời vợi. Cô không đỡ anh dậy, chỉ nhẹ nhàng nói, giọng nói đã khản đặc: – Anh đứng lên đi. Mẹ được đóng tiền rồi, bác sĩ sắp mổ đấy. Vào với mẹ đi. Còn chuyện chúng ta… để sau khi mẹ tỉnh lại rồi tính. Nói rồi cô bước lên chiếc taxi vừa trờ tới, để lại Tuấn trơ trọi giữa sân bệnh viện.
Lần đầu tiên trong đời, Tuấn hiểu thế nào là sự lạnh lẽo. Không phải cái lạnh của cơn mưa, mà là cái lạnh từ sự hối hận muộn màng. Anh có tiền, có thu nhập cao, nhưng anh đã đánh mất đi thứ tài sản quý giá nhất: Lòng tin và người vợ tào khang của mình. Bên trong phòng mổ, đèn đỏ vẫn sáng. Nhưng trong lòng Tuấn, mọi thứ đã tối sầm lại. Bài học này, cái giá phải trả không chỉ là 200 triệu, mà có thể là cả hạnh phúc gia đình mà anh đã tự tay đập nát.

Để lại một bình luận