1. Người mẹ một tay – và hành trình không ai muốn trải qua
Tên chị là Ngọc, 29 tuổi. Ba năm trước, chị cùng chồng trải qua một tai nạn giao thông kinh hoàng. Chồng chết tại chỗ. Còn chị – mất đi cánh tay phải.
“Khi tỉnh dậy, em như người vô hồn. Em nghĩ đời mình thế là hết.”
Nhưng ngay bên cạnh giường bệnh, bác sĩ đặt vào tay chị một sinh linh bé bỏng mới ba tháng tuổi – bé Bim. Con sống sót kỳ diệu sau cú va đập.
“Em phải sống… vì con.”
Câu nói ấy trở thành lý do để chị đứng dậy, dù chỉ còn một tay.
Chị học lại cách làm mọi thứ: ôm con, dọn dẹp, nấu ăn, thay tã, giặt đồ… bằng chỉ một cánh tay.
Khi chồng mất, nhà chồng quay lưng. Gia đình chị nghèo, cha mẹ già yếu. Nhà thuê chật hẹp, tiền bỉm sữa đội lên từng ngày.
Ngọc đi xin việc khắp nơi.
Nhưng nhìn hồ sơ chị, nhìn cánh tay cụt không thể giấu, ai cũng lắc đầu:
“Không phù hợp.”
“Công ty không tuyển khuyết tật.”
“Chị lo cho con đi, kiếm việc làm gì.”
Chị nghe nhiều đến mức… không còn đau nữa.
Nhưng hôm ấy, chị vẫn quyết định mang con theo vì không còn tiền gửi ai trông, cũng không thể bỏ mất cơ hội cuối cùng.
Cơ hội xin vào một công ty lớn, lương ổn định, đủ để hai mẹ con sống một cuộc đời đàng hoàng.
2. Cuộc phỏng vấn bắt đầu – và câu trả lời khiến giám đốc đứng hình
Khang nhìn hồ sơ, hỏi thẳng:
“Chị nghĩ với một tay, chị có thể làm được gì trong công ty? Chúng tôi cần người nhanh, chính xác, và chịu áp lực.”
Ngọc không né tránh.
“Em có thể làm chậm hơn người khác một chút… nhưng em làm tới nơi tới chốn. Và em chưa bao giờ bỏ cuộc.”
Khang nheo mắt:
“Lý do gì khiến chị tin rằng công ty nên chọn chị, thay vì hàng trăm ứng viên khác đầy đủ cả hai tay?”
Ngọc ngẩng đầu. Ánh mắt chị không yếu mềm như lúc bước vào.
“Vì em không có đường lui.”
Cả phòng im bặt.
Chị nói tiếp, giọng bình thản đến mức khiến mọi người rùng mình:
“Người còn đường lui có quyền chọn lựa. Còn em chỉ có một con đường: bước tiếp.
Nếu không đi làm, em và con không có cơm ăn.
Nếu không cố gắng, không ai cứu mẹ con em cả.
Em không giỏi nhất, nhưng em là người không bao giờ chấp nhận bỏ cuộc.”
Khang bất giác siết cây bút trong tay.
Không ai từng trả lời ông như thế. Không ai nói chuyện về sự sống còn bằng giọng bình tĩnh đến lạnh sống lưng như vậy.
Bé Bim lúc này kéo áo mẹ:
“Mẹ ơi, con khát nước…”
Chị vội cúi xuống, lấy trong túi ra bình nước nhỏ, mở nắp bằng chiếc răng và tay trái duy nhất, đưa cho con. Động tác thuần thục đến mức những người trong phòng… đứng hình.
Một tay.
Nuôi con.
Và vẫn giữ được sự dịu dàng.
Ông Khang, lần đầu trong đời, thấy mắt mình cay.
3. Quá khứ mà chị chưa bao giờ kể
Cuộc phỏng vấn kéo dài hơn dự kiến. Dường như Khang muốn biết về người phụ nữ này nhiều hơn.
Ông hỏi:
“Tại sao chị cứ phải làm việc nặng nhọc một mình? Không có ai giúp sao?”
Ngọc cười buồn:
“Em đã từng nhờ… nhưng người ta nói phụ nữ tàn tật thì không ai nhận làm vợ, không ai muốn thuê.
Em tập quen dần với việc không ai giúp cả.”
“Còn gia đình chị?”
“Mẹ bệnh tim, cha già yếu. Nếu em không gửi tiền về đều, họ không sống nổi.”
“Vậy còn bạn bè?”
“Bạn ạ? Khi em mất một tay, người ta nhìn em bằng ánh mắt thương hại. Em không muốn làm gánh nặng cho ai.”
Khang nghẹn họng.
Căn phòng không còn tiếng xào xạc giấy bút, không còn tiếng gõ bàn phím của bộ phận nhân sự.
Tất cả đều chỉ nhìn chị – một người phụ nữ đã phải sống một cuộc đời mà bất kỳ ai cũng thấy quá sức.
Nhưng chị vẫn đứng đó. Không khóc. Không than. Không đổ lỗi.
4. Khi lòng kiêu hãnh của một người mẹ vượt lên tất cả
Khang hỏi câu mà bất cứ người tuyển dụng nào cũng hỏi:
“Nếu hôm nay không được nhận vào công ty thì sao?”
Ngọc cúi xuống nhìn con. Một giây. Hai giây.
Rồi chị đáp:
“Em sẽ lại xin việc ở nơi khác. Dù người ta cười, dù người ta từ chối, em vẫn phải làm.
Vì nếu em gục xuống…
— con em sẽ không ai chăm.”
Bé Bim lúc này ôm lấy cổ mẹ, thì thầm:
“Con thương mẹ.”
Khoảnh khắc đó, ngay cả người khó tính nhất cũng phải chùn lòng.
5. Giám đốc đứng hình – và quyết định thay đổi cả cuộc đời hai mẹ con
Ông Khang đứng dậy, bước đến trước mặt Ngọc.
Ông nhìn chị thật lâu rồi hỏi:
“Chị có biết vì sao tôi im lặng từ nãy đến giờ không?”
Ngọc lắc đầu.
“Vì tôi đang nghĩ… nếu tôi rơi vào hoàn cảnh như chị, liệu có đủ mạnh mẽ như chị không.”
Bàn tay ông run nhẹ. Ông nói tiếp:
“Chị không phải người giỏi nhất trong kỹ năng.
Nhưng chị là người mạnh nhất tôi từng gặp trong đời.”
Cả phòng như bị điện giật.
Ông Khang cúi xuống nhìn bé Bim, mỉm cười rất hiền:
“Cháu tên gì?”
“Dạ con là Bim ạ!”
“Con muốn mẹ có việc làm không?”
“Dạ có! Mẹ làm việc rồi mẹ mua cơm cho con!”
Tiếng cười bật ra giữa căn phòng căng thẳng. Nhưng trong đôi mắt người lớn lại lấp lánh nước.
Khang quay lại nhìn Ngọc:
“Từ bây giờ, chị là nhân viên chính thức của công ty.
Vị trí: nhân viên hành chính.
Lương: gấp rưỡi mức trung bình.
Và…”
Ông dừng lại, giọng ấm lên:
“Công ty sẽ hỗ trợ chị 30% chi phí gửi trẻ mỗi tháng.”
Ngọc mở to mắt.
“Anh… anh nói thật sao?”
“Tôi chưa bao giờ đùa trong phòng phỏng vấn.”
Nước mắt chị rơi. Nhưng đó không phải là nước mắt của nỗi buồn.
Là nước mắt của người lần đầu được đối xử công bằng… sau nhiều năm chỉ nhận về thương hại hoặc hắt hủi.
6. Cái kết – và bài học không chỉ dành cho người tuyển dụng
Một tháng sau, trong buổi họp nội bộ, ông Khang kể lại câu chuyện của Ngọc với tất cả nhân viên:
“Đôi khi, chúng ta đánh giá người khác chỉ bằng phần cơ thể họ thiếu… mà quên rằng bên trong họ là sức mạnh nhiều người lành lặn không bao giờ có được.”
Cả công ty lặng đi.
Ngày Ngọc nhận tháng lương đầu tiên, chị ôm con và mỉm cười rạng rỡ hơn bất kỳ ai.
Bé Bim nói:
“Mẹ ơi, mẹ có hai tay rồi! Một tay của mẹ, một tay… của con nè!”
Chị bật khóc.
Bởi sau bao đổ vỡ, chị hiểu ra rằng:
Con người không bị đánh bại bởi những gì họ mất,
mà bởi việc họ từ bỏ những gì họ còn.

Để lại một bình luận