Vợ vừa lên bàn đ::ẻ thì nh:ân tì:nh của chồng nhắn tin: “Chồng chị với em nãy giờ 4 hi//ệp rồi đấy… Anh ấy bảo chị ra mà học hỏi, Ở phòng 302 nhé…”. Nhưng người đọc tin nhắn lại là mẹ chồng, để rồi 30 phút sau thì chuyện ki::nh ho::àng đã xảy ra,,,
Phòng chờ si:;nh bệ:nh vi:ện phụ sản quốc tế ngập tràn mùi cồn và tiếng máy móc “tít tít” đều đặn. Lan n:ằm trên giư::ờng, mồ hôi vã ra như tắm, hai tay nắm chặt lấy thành giường trắng toát. Cơn đa::u chuyển dạ kéo đến từng đợt như muốn x::é to:;ạc cơ thể cô.
Bên cạnh Lan không phải là chồng, mà là bà Thanh – mẹ chồng cô. Bà Thanh năm nay ngoài 60, nhưng vẫn giữ được nét sang trọng, quyền quý của một nữ doanh nhân từng th::ét ra lử:;a trên thương trường. Bà vừa lau mồ hôi cho con dâu, vừa sốt ruột nhìn ra cửa.
“Thằng Tuấn đâu rồi? Vợ sắp đ::ẻ mà còn đi đâu không biết!” – Bà Thanh gắt lên, tay rút điện thoại gọi cho con trai lần thứ mười. Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.
Lan th:ều th:ào, cố gượng cười trấn an mẹ chồng: “Anh ấy bảo… đi gặp đối tác quan trọng ký hợp đồng… để kiếm tiền mua bỉm sữa cho con… Chắc anh ấy đang bận họp nên tắt máy thôi mẹ ạ…”
Bà Thanh thở dài, xót xa nhìn con dâu. Lan là đứa con dâu bà ưng ý nhất: ngoan hiền, hiểu chuyện, lại hết lòng vì gia đình. Bà biết Tuấn – con trai bà – có tính trăng hoa, nhưng bà không ngờ vào cái giờ phút s:inh t::ử này, nó lại dám vắng mặt.
“Ting!”
Điện thoại của Lan đặt trên tủ đầu giường bỗng sáng màn hình. Lan đang qu::ằn qu::ại trong cơn đa::u nên không để ý. Bà Thanh sợ có chuyện gấp hoặc Tuấn nhắn tin, liền cầm lên xem.
Màn hình khóa hiện lên một tin nhắn từ số lạ, không lưu tên, nhưng nội dung thì đ::ập vào mắt bà Thanh rõ mồn một, sắc lẹm như da::o cau ch::ém vào đá:
“Chồng chị với em nãy giờ 4 hiệp rồi đấy… Anh ấy bảo chị ra mà học hỏi, Ở phòng 302 nhé… Anh ấy ch::;ê chị như khúc gỗ, chẳng biết chi::ều chồng.”
Bà Thanh run lên bần bật…

…Bà Thanh run lên bần bật…
Trong một giây, mặt bà tái mét.
Rồi chuyển sang đỏ bừng vì tức giận — thứ tức giận lạnh toát, sâu đến tận xương.
Bà siết chặt điện thoại, nhìn sang Lan đang quằn quại, hai tay nắm lấy thành giường như cố bám vào chút tỉnh táo cuối cùng.
Không.
Con dâu bà không đáng chịu nỗi nhục này.
Bà Thanh lập tức gọi điều dưỡng:
– “Cô trông giúp con dâu tôi 5 phút. Tôi có việc cần xử lý ngay.”
Không ai hiểu chuyện gì, chỉ thấy bước chân bà Thanh vang lên mạnh mẽ, từng bước như dồn hết cả giận dữ lẫn tàn nhẫn của một người mẹ nhìn thấy con trai mình phản bội gia đình.
30 phút sau…
Cửa phòng sinh bật mở.
Bà Thanh quay lại, mái tóc hơi rối, ánh mắt sắc như dao nhưng gương mặt bình tĩnh lạ thường. Áo bà có vết nhăn, và trên cổ tay còn dấu bấm đỏ — như thể vừa có một cuộc vật lộn đầy kịch tính ở đâu đó.
Lan nhìn bà, hơi thở đứt quãng:
– “M… mẹ… mẹ đi đâu vậy ạ?”
Bà Thanh nắm lấy tay Lan, siết chặt:
– “Không sao. Không có gì phải lo.”
Lan cố gượng hỏi tiếp, cảm giác bất an trào lên:
– “Còn… anh Tuấn… anh ấy…”
Bà Thanh nhìn thẳng vào mắt Lan, sâu và nặng:
– “Từ giờ phút này, con chỉ cần tập trung sinh con.
Còn chuyện của Tuấn… để mẹ xử lý.
Và mẹ hứa với con:
Con sẽ không phải đối mặt với bất kỳ ai làm tổn thương mình nữa.”
Lan bật khóc. Không phải vì đau đớn, mà vì trong khoảnh khắc đó, cô biết mình không một mình.
Ngoài hành lang, y tá vội vã chạy đi chạy lại.
Tiếng loa bệnh viện thông báo ai đó ở tầng 3 đang được đưa vào phòng trực ban để làm việc với ban quản lý.
Một vài người xì xào:
– “Hình như phòng 302 có chuyện lớn…”
– “Nghe bảo có đánh ghen mà không phải đánh… mà là mẹ chồng bắt quả tang cái gì đó…”
– “Không biết ai sai, ai đúng, nhưng nhìn mặt bà kia là biết không đùa được rồi…”
Lan nghe loáng thoáng, tim thắt lại, nhưng bà Thanh chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô:
– “Con yên tâm sinh cháu cho mẹ.
Những thứ bẩn thỉu… mẹ dọn xong rồi.”

Để lại một bình luận