Con gái ruột quát tháo đu;/ổi tôi ra khỏi nhà vì lỡ uống 1 ngụm nước cam của cháu ngoại, tôi đi luôn không cần suy nghĩ, nhưng nó không biết tôi đang cầm theo 2 tỷ và chuẩn bị làm 1 việc khiến tất cả phải hối hận…
Sau khi chồng m;/ất, bà Huệ bán căn nhà cấp bốn ở quê, lên thành phố ở cùng con gái là Ngọc Lan.
Bà nghĩ đơn giản: Con nuôi mẹ già – mẹ chăm cháu – cả nhà nương tựa nhau.
Mỗi sáng, bà đưa bé Bảo đi học.
Mỗi chiều, bà quét nhà, nấu cơm, giặt đồ.
Bà không than vãn.
Bà cũng chưa từng nói với con gái rằng bà còn 2 tỷ đồng tiền bán nhà đang gửi ngân hàng.
Chiều hôm ấy nóng như đổ lửa.
Cổ bà Huệ khô rát.
Trên bàn là ly nước cam bé Bảo uống dở.
Bà nhấp đúng một ngụm.
Ngay lúc đó, Ngọc Lan từ bếp bước ra, nhìn thấy.
“Mẹ làm cái gì vậy?” – Lan gằn giọng.
Bà Huệ giật mình:
“Mẹ khát quá… uống có một ngụm thôi mà con…”
Ngọc Lan đập mạnh cái muỗng xuống bàn:
“Đó là nước cho con tôi!
Mẹ già rồi mà không biết điều à?”
Bé Bảo đứng nép sau lưng mẹ nó, không nói một lời.
Ngọc Lan chỉ tay ra cửa:
“Nhà này không nuôi người già ăn bám!
Mẹ thích đi đâu thì đi!”
Bà Huệ đứng chết lặng.
Bà không khóc.
Không xin xỏ.
Bà chỉ lặng lẽ vào phòng, xách chiếc túi vải cũ – trong đó có sổ tiết kiệm 2 tỷ đồng.
Bước ra khỏi nhà, bà Huệ không quay đầu lại.
Chiều hôm đó, bà Huệ làm ba việc liên tiếp…

… mà cả đời Ngọc Lan sẽ không bao giờ ngờ tới.
Việc thứ nhất
Bà Huệ đến thẳng ngân hàng.
Không run rẩy.
Không do dự.
Bà ngồi rất lâu trước quầy giao dịch, yêu cầu rút toàn bộ 2 tỷ đồng trong sổ tiết kiệm. Nhân viên ngân hàng hỏi:
– Bà có cần suy nghĩ thêm không? Số tiền này rất lớn…
Bà Huệ chỉ khẽ lắc đầu:
– Tôi đã suy nghĩ suốt mười mấy năm làm mẹ rồi.
Ký xong, bà xếp tiền gọn gàng vào túi, ánh mắt bình thản đến lạ.
Việc thứ hai
Bà đi thẳng đến trung tâm nuôi dưỡng người già.
Không phải loại rẻ tiền, mà là nơi sạch sẽ, có vườn cây, có y tá túc trực ngày đêm.
Bà đăng ký phòng riêng, đóng trước 5 năm phí sinh hoạt, ký tên rất rõ ràng:
HUỆ – KHÔNG NGƯỜI THÂN ĐI CÙNG
Người quản lý ái ngại hỏi:
– Con cái bà đâu?
Bà mỉm cười, giọng nhẹ tênh:
– Con tôi… bận lắm. Tôi không muốn làm phiền nữa.
Việc thứ ba
Bà Huệ lập di chúc.
Trước mặt luật sư và hai người làm chứng.
Bà nói chậm rãi, từng câu như khắc vào đá:
“Toàn bộ số tiền còn lại và tài sản phát sinh sau này
tôi không để lại cho con gái ruột.”
Luật sư ngỡ ngàng:
– Vậy bà muốn để cho ai?
Bà Huệ im lặng vài giây… rồi nói:
– Cho cháu ngoại tôi – bé Bảo.
– Nhưng chỉ khi cháu đủ 18 tuổi.
– Và chỉ khi cháu ký giấy cam kết không phụ bạc mẹ mình như mẹ cháu đã làm với tôi.
Luật sư lặng người.
Ba ngày sau…
Ngọc Lan bắt đầu thấy… không ổn.
Không còn ai đưa Bảo đi học.
Không còn cơm nóng dọn sẵn mỗi chiều.
Không còn người giặt đồ, quét nhà.
Lan gọi điện.
Thuê bao không liên lạc được.
Một tuần sau, Lan tìm đến nhà trọ cũ, về quê, hỏi hàng xóm – không ai biết bà Huệ ở đâu.
Hai tháng trôi qua.
Ngọc Lan bắt đầu hoảng loạn thật sự khi phát hiện:
-
Không còn tiền tiết kiệm mẹ từng nói “để lo tuổi già”
-
Không còn ai giúp chăm con
-
Không còn chỗ dựa nào để quay đầu dựa vào
Một năm sau…
Ngọc Lan nhận được giấy triệu tập của văn phòng luật sư.
Tại đó, cô ta chết lặng khi nghe đọc di chúc.
Khi biết 2 tỷ không phải để lại cho mình, Ngọc Lan bật khóc, gào lên:
– Tôi là con ruột!
– Sao mẹ có thể đối xử với tôi như vậy?!
Luật sư chỉ nhẹ nhàng đáp:
– Bà Huệ từng nói một câu:
“Tôi sinh con ra để yêu thương,
không phải để chịu sỉ nhục chỉ vì một ngụm nước cam.”
Ở một nơi khác…
Trong khu vườn nhỏ đầy nắng,
bà Huệ ngồi đọc sách, uống nước cam nguyên ly, không cần xin phép ai.
Bà mỉm cười.
Có những người mẹ, chỉ cần bị đuổi khỏi nhà một lần…
là đủ để học cách yêu bản thân đến cuối đời.

Để lại một bình luận