Em Bé ĐãMất Bấ,t N,gờ Cử Độпg Troпg Qu;aп T.à’ι KҺιếп Mọι Ngườι Ho/ảп/g Lo;ạп…Hé Lộ Sự TҺật K’ι;пҺ Ho;àп;g Được PҺ;ơι B àү

Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa trong một đêm cuối tháng Bảy, oi nồng mùi nhang khói quyện với hương trầm, tạo nên một không khí nặng nề, u buồn trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm đường Lê Văn Sĩ, Sài Gòn. Trong góc phòng khách chật hẹp, dưới ánh đèn vàng vọt, một chiếc quan tài màu trắng nhỏ xíu đặt giữa những vòng hoa tang trắng muốt, chứa đựng thân hình bé bỏng của bé Minh An – một thiên thần chỉ mới tròn 10 tháng tuổi.

Thu Hằng, người mẹ trẻ 28 tuổi với đôi mắt sưng húp vì khóc suốt ba ngày qua, ngồi bất động bên cạnh quan tài, tay vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con. Mới tuần trước, những ngón tay bé bỏng ấy còn nắm chặt ngón tay cô, đòi mẹ bế. Vậy mà giờ đây, chúng lạnh cóng và im lìm.

Bên cạnh cô, Minh Khang, người chồng 33 tuổi, đang cố kìm nén những giọt nước mắt, vai run lên từng hồi. Là một kỹ sư công nghệ thông tin với công việc ổn định tại một công ty phần mềm lớn, anh luôn tự hào là trụ cột vững chắc của gia đình. Nhưng giờ đây, trước nỗi đau mất con, anh chỉ còn là một cái bóng của chính mình.

“Sao con lại bỏ ba mẹ mà đi sớm vậy, con?” Hằng thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều. “Mới hôm qua con còn cười với mẹ, còn đòi ăn cháo… Sao hôm nay con lại nằm đây?”

Những người thân trong gia đình và hàng xóm xung quanh không ai cầm được nước mắt trước cảnh tượng đau lòng. Bà Tám ở căn nhà đối diện – người đã theo dõi từng bước lớn lên của Minh An từ ngày còn đỏ hỏn – lặng lẽ lấy khăn chấm những giọt nước mắt không ngừng rơi. Bà đã sống trong xóm này gần 40 năm, chứng kiến không biết bao nhiêu sinh ly từ biệt, nhưng chưa bao giờ bà thấy một cảnh tượng nào đau lòng như thế này.

“Trời ơi, mới tuần trước con bé còn chạy qua nhà bà chơi…” Bà Tám thổn thức. “Nó cười dễ thương lắm, ai thấy cũng phải yêu. Vậy mà giờ…”

Đêm đã về khuya. Chỉ còn vài giờ nữa là đến giờ đưa tang. Phần lớn người đưa tang đã ra về, chỉ còn lại những người thân thiết nhất ở lại. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng kinh cầu siêu đều đều từ các cụ già trong xóm hòa với tiếng thở dài đau đớn của những người còn thức.

Chị Yến , chị gái của Hằng , đang ngồi ở góc phòng, mắt đỏ hoe. Là một điều dưỡng với 12 năm kinh nghiệm tại khoa nhi Bệnh viện Nhi Đồng 1, chị không thể không cảm thấy có điều gì đó bất thường trong cách Minh An ra đi. Những câu hỏi cứ day dứt trong đầu chị, nhưng đây không phải lúc để đặt ra những nghi vấn ấy.

Đột nhiên, khi Hằng đang vuốt ve bàn tay con lần cuối, một điều kỳ lạ xảy ra. Cô cảm nhận được một cái gì đó – một cảm giác rất nhẹ, như thể những ngón tay bé xíu đang cử động. Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là ảo giác do quá đau buồn và kiệt sức. Nhưng rồi…

“Anh Khang…” Hằng thốt lên, giọng run rẩy. “Em… em cảm thấy tay con động đậy!”

Khang vội vàng đến bên vợ, ánh mắt lo lắng. “Em bình tĩnh, có thể em mệt quá rồi.” Anh cố trấn an vợ, dù trong lòng cũng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Nhưng rồi anh cũng cảm nhận được điều bất thường: da của Minh An không lạnh như những giờ trước, ngược lại, có một hơi ấm nhẹ tỏa ra từ thân thể bé nhỏ của con.

“Chị Yến ơi!” Hằng gọi chị gái, giọng gấp gáp. “Chị lại đây xem!”

Chị Yến vội vàng đến bên quan tài. Những năm kinh nghiệm làm điều dưỡng giúp chị nhanh chóng nhận ra điều bất thường khi chạm vào làn da của Minh An. Mắt chị mở to kinh ngạc.

“Gọi cấp cứu ngay!” Chị Yến hét lên, giọng không giấu được sự kích động. “Cháu còn ấm, và hình như có nhịp mạch rất nhẹ!”

Căn phòng bỗng chốc náo loạn. Những người còn lại vội vã chạy đến. Chú Bảy, hàng xóm sát vách, vội chạy về nhà lấy xe máy để chờ người đi gọi xe cấp cứu. Anh Tùng, em trai của Khang và cũng là một dược sĩ, chạy đi tìm bác sĩ gần nhà.

“Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh!” Chị Yến cố gắng giữ trật tự. “Chúng ta cần không khí thông thoáng. Ai không cần thiết thì ra ngoài một chút!”

Khoảnh khắc chờ đợi xe cấp cứu là những phút dài đằng đẵng nhất trong đời Hằng và Khang. Họ không dám rời mắt khỏi con, sợ rằng nếu chớp mắt, điều kỳ diệu này sẽ biến mất. Chị Yến liên tục theo dõi các dấu hiệu sinh tồn của Minh An, trong lòng cầu nguyện xe cấp cứu sẽ đến thật nhanh.

“Nhịp mạch vẫn còn, rất yếu nhưng đều,” chị Yến thông báo, giọng run run vì xúc động. “Em thấy không? Ngực cháu cũng phập phồng nhẹ – rất khó nhận ra, nhưng chắc chắn là có.”

Hằng gật đầu, nước mắt lã chã rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hy vọng. Cô nắm chặt tay chồng, tim đập thình thịch chờ đợi. Xung quanh họ, mọi người đều nín thở theo dõi từng biến chuyển của tình hình.

Tiếng còi hú của xe cấp cứu vang lên trong đêm khuya, khiến cả xóm nhỏ giật mình thức giấc. Ánh đèn xanh đỏ hắt vào những bức tường cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh như trong phim. Các nhân viên y tế nhanh chóng tiếp cận và kiểm tra tình trạng của Minh An. Họ dùng các thiết bị chuyên dụng để đo các chỉ số sinh tồn.

“Có nhịp tim!” Một nhân viên cấp cứu thông báo, giọng đầy phấn khích. “Yếu nhưng rõ ràng. Chúng ta phải đưa bé đến bệnh viện ngay lập tức!”

Bà Tám chắp tay lạy Phật, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện: _”Phật độ rồi, Phật không nỡ để gia đình ta chịu cảnh đau lòng này…”_

Trên đường đến bệnh viện, trong khi các nhân viên y tế tận tình chăm sóc cho Minh An, Hằng không ngừng hồi tưởng về chuỗi sự kiện đau lòng vừa qua. Tất cả bắt đầu từ một cơn sốt tưởng chừng như bình thường.

Ba ngày trước, Minh An bắt đầu có dấu hiệu sốt nhẹ. Ban đầu, Hằng nghĩ đó chỉ là phản ứng khi mọc răng của con – vì bé đang trong độ tuổi đó. Cô đã cho con uống thuốc hạ sốt thông thường và nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng đến tối, cơn sốt càng lúc càng cao, khiến bé khóc không ngừng.

“Anh ơi, em thấy lo quá,” Hằng nói với chồng. “Con sốt cao quá, môi tím tái, người nóng ran. Hay mình đưa con đi khám đi?”

Khang đồng ý ngay. Họ đưa con đến phòng khám tư của bác sĩ Đức – một bác sĩ nhi khoa được nhiều người trong khu phố tin tưởng. Phòng khám lúc đó khá đông, và họ phải chờ gần hai tiếng mới đến lượt. Trong suốt thời gian chờ đợi, Minh An không ngừng khóc, người nóng ran như một cục than.

Tuy nhiên, thay vì khám kỹ cho bé như mọi khi, bác sĩ Đức chỉ liếc qua vài giây rồi vội vàng kê đơn thuốc hạ sốt. Ông thậm chí còn không buồn rời mắt khỏi điện thoại di động – nơi đang chiếu một trận bóng đá quan trọng.

“Không có gì đáng ngại đâu,” ông nói với giọng thờ ơ. “Cho uống thuốc này là khỏi thôi. Mấy đứa nhỏ hay bị vậy lắm.”

Hằng cảm thấy không yên tâm: “Bác sĩ có thể khám kỹ hơn cho cháu được không ạ? Con em sốt cao lắm, người tím tái, thở gấp. Chị lo quá.”

Bác sĩ Đức đáp, vẫn mải nhìn điện thoại: “Tôi làm bác sĩ nhi mấy chục năm rồi. Nhìn là biết bệnh gì. Cứ về cho uống thuốc đi.”

Họ đành phải ra về với toa thuốc trên tay, dù trong lòng vẫn không yên. Đêm đó, tình trạng của Minh An càng trở nên tồi tệ: bé thở gấp, môi tím tái và cứ mê man thiếp đi.

“Hoàng ơi, em sợ quá!” Hằng kêu lên.

Họ vội đưa con đến Bệnh viện Nhi Đồng. Tại đây, sau khi chụp X-quang và xét nghiệm, các bác sĩ phát hiện Minh An đã bị viêm phổi nặng, có dấu hiệu của nhiễm trùng huyết. Bé được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức – nhưng dường như đã quá muộn.

“Tình trạng của cháu rất nghiêm trọng,” bác sĩ trưởng khoa cấp cứu nói với họ. “Chúng tôi sẽ cố hết sức, nhưng anh chị phải chuẩn bị tinh thần.”

Sau vài giờ chiến đấu với tử thần, tim Minh An ngừng đập. Ít nhất, đó là những gì các bác sĩ thông báo. Họ tuyên bố thời điểm tử vong và bày tỏ lời chia buồn với gia đình.

Hằng gục ngã khi nghe tin. Còn Khang đứng như trời trồng, không thể tin vào tai mình. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu, nhưng không ai có thể thực sự sẵn sàng đón nhận cái chết của con mình.

Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng. Họ lo thủ tục m.ai táng, đón tiếp người thân đến viếng, và cố gắng chấp nhận một sự thật quá đau đớn.

Cho đến đêm định mệnh này.

Xe cấp cứu đến bệnh viện trong tình trạng khẩn cấp. Minh An được đưa thẳng vào phòng hồi sức tích cực – nơi một đội ngũ y bác sĩ đã được thông báo trước và đang chờ sẵn. Các thiết bị theo dõi sinh hiệu được gắn vào người bé, và quá trình hồi sức được tiến hành ngay lập tức.

Trong phòng chờ, Hằng và Khang nắm chặt tay nhau, tim đập thình thịch chờ đợi tin tức. Chị Yến đứng cạnh họ, liên tục giải thích về các quy trình y tế đang diễn ra để giúp họ bớt lo lắng. Xung quanh họ, người thân và bạn bè tập trung càng lúc càng đông. Bà Tám và một số người hàng xóm đã theo đến bệnh viện, mang theo nước và bánh mì cho gia đình. Họ ngồi cùng nhau, đọc kinh cầu nguyện cho Minh An.

Anh Tùng, với kiến thức về y dược của mình, cố gắng giải thích cho mọi người hiểu về tình trạng của bé:

“Có những trường hợp tương tự trên thế giới,” anh nói. “Người ta gọi là Lazarus Syndrome – hội chứng sống lại. Nhưng rất hiếm gặp, và thường xảy ra ngay sau khi tim ngừng đập, chứ không phải sau mấy ngày như thế này.”

Giờ phút trôi qua như thế kỷ. Mọi người trong phòng chờ đều nín thở mỗi khi có bác sĩ đi ngang qua, hy vọng sẽ nhận được tin tức về Minh An. Hằng không ngừng cầu nguyện, miệng lẩm nhẩm những lời khấn với Phật, với trời, với tất cả các đấng thiêng liêng mà cô có thể nghĩ đến.

Cuối cùng, sau gần bốn tiếng đồng hồ căng thẳng, bác sĩ trưởng khoa hồi sức tích cực bước ra. Ông là một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc và ánh mắt hiền từ sau cặp kính trắng.

Hằng và Khang vội vàng đứng dậy, tim như ngừng đập.

“Tôi có một tin tốt và một tin xấu,” ông nói, giọng trầm tĩnh. “Tin tốt là cháu đã qua cơn nguy kịch. Các chỉ số sinh tồn đã ổn định, mặc dù còn yếu.”

Hằng và Khang ôm trầm lấy nhau, nước mắt tuôn rơi. Những người xung quanh vỗ tay, ai nấy đều xúc động trước phép màu đã xảy ra. Bà Tám quỳ xuống, chắp tay tạ ơn trời Phật.

“Còn tin xấu là gì, bác sĩ?” Khang hỏi, giọng lo lắng.

Bác sĩ thở dài: “Qua kiểm tra kỹ lưỡng, chúng tôi phát hiện ra một điều rất nghiêm trọng: có vẻ như Minh An chưa bao giờ thực sự chết.”

Câu nói của bác sĩ như một quả bom, làm choáng váng tất cả mọi người trong phòng. Khang siết chặt tay vợ, cố gắng hiểu những gì mình vừa nghe.

“Em bé đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do biến chứng của bệnh viêm phổi,” bác sĩ giải thích. “Các dấu hiệu sinh tồn rất yếu, khó phát hiện nếu không có thiết bị chuyên dụng – nhưng chúng vẫn còn. Điều này có nghĩa là đã có một sai sót nghiêm trọng trong việc chẩn đoán tử vong của em bé.”

Cả gia đình bàng hoàng khi biết sự thật. Nếu họ không phát hiện ra những dấu hiệu sự sống của con trong đêm đó, có lẽ Minh An đã thực sự ra đi mãi mãi – không phải vì bệnh tật, mà vì sự tắc trách của con người.

“Tôi sẽ báo cáo vụ việc này lên ban giám đốc bệnh viện và Sở Y tế,” bác sĩ nói. “Đây là một sai sót nghiêm trọng, cần được điều tra làm rõ. Nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất là tập trung cứu chữa cho bé.”

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *