Danh mục: Chưa phân loại

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông. “Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”

    Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông. “Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”



    Vừa sinh con xong tỉnh lại, tôi đã bị chồng tá///t một cái. Cha mẹ im lặng, bố mẹ chồng thì m//ắng ch///ửi om sòm. Đến khi nhìn đứa bé lần đầu tiên, tôi ch///ết l//ặng… Thảo nào chồng đòi l//y hô//n!

    Tôi tỉnh lại giữa mùi thuốc sát trùng, ánh đèn trắng lạnh buốt và tiếng bước chân vội vàng phía ngoài hành lang. Người đầu tiên tôi thấy khi mở mắt không phải là chồng, không phải bố mẹ, mà là cô y tá cúi xuống kiểm tra dây truyền dịch. Đầu óc tôi mơ hồ như vừa đi từ một giấc ngủ dài, nặng nề và đầy ác mộng.

    “Chị tỉnh rồi à? Chúc mừng chị mẹ tròn con vuông. Thai to nên chị phải mổ, mất máu nhiều lắm, may mà kịp thời.”

    Tôi muốn hỏi con đâu. Nhưng môi khô nứt, giọng yếu ớt, chưa kịp nói thì cửa phòng bật mở.

    Chồng tôi – người đàn ông tôi tin tưởng suốt ba năm làm vợ – lao vào như một cơn giông.

    “Cô nhìn xem cô đã làm cái gì đi!”

    Rồi bốp — một cú tát giáng thẳng vào mặt tôi.

    Tôi choáng váng, đau đến mức nước mắt tự trào ra. Cô y tá sửng sốt:
    “Anh làm gì vậy? Đây là phòng hậu phẫu! Anh ra ngoài ngay!”

    Nhưng chồng tôi không ra. Anh ta chỉ đứng đó, thở hổn hển, ánh mắt như chứa đầy căm ghét.

    Tôi không hiểu. Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy ngay sau khi sinh con?

    Bố mẹ tôi đứng ngay cửa, mặt tím tái nhưng… không ai nói một câu bênh tôi. Bố cúi đầu. Mẹ thì quay mặt đi lau nước mắt. Còn bố mẹ chồng thì lao vào, mắng chửi om sòm:

    “Cô làm khổ con trai tôi hết lần này tới lần khác!”

    “Trời ơi nhà này xui xẻo gì mà cưới phải loại đàn bà như cô!”

    “Biết vậy cưới đứa khác cho rồi!”

    Tiếng chửi ồn ào đến mức tôi choáng váng, lẫn lộn giữa nỗi đau thể xác và nỗi tủi hổ dồn dập.

    Tôi chỉ có thể thều thào:
    “Tôi… tôi đã làm gì?”

    Không ai trả lời.

    Chỉ có ánh mắt đỏ ngầu của chồng tôi nhìn xuống như đang nhìn một tội nhân.

    Tôi nằm viện ba ngày mới được bế con lần đầu tiên.

    Ba ngày đó, không ai trong gia đình để đứa bé lại cho tôi xem. Cứ mỗi lần tôi hỏi, họ đều lảng đi. Có người còn bảo:
    “Để mẹ nghỉ, đừng nghĩ nhiều.”

    Nhưng tôi không thể không nghĩ.

    Tôi sinh con ra, là máu thịt của mình, vậy mà ba ngày tôi chưa được thấy mặt con. Điều gì đó rất bất thường.

    Đêm thứ ba, tôi nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Vết mổ đau buốt, nhưng lòng tôi còn đau gấp trăm lần. Chồng tôi không hề ngủ lại canh tôi. Anh chỉ vào chửi, rồi bỏ đi như chạm phải vật gì bẩn thỉu.

    Khoảng gần sáng, tôi nghe tiếng hai người thì thầm ngoài cửa phòng.

    Giọng mẹ tôi, run rẩy:
    “Con bé vừa sinh xong, sao nói nó được? Để nó hồi phục chút rồi hãy tính.”

    Giọng bố chồng tôi, cộc cằn:
    “Tính gì nữa? Rõ ràng mọi chuyện quá rồi! Nó có mắt mà không biết nhìn chồng. Bây giờ đẻ ra cái thứ ấy, bảo sao thằng Vinh nó phẫn nộ!”

    Tôi giật mình.

    Cái thứ ấy?

    Họ đang nói về con tôi.

    Tay tôi run lên. Tôi định ngồi dậy, nhưng vết mổ kéo xuống đau như xé ruột.

    Sáng hôm sau, khi tôi đang cố nhích người dậy tự uống miếng nước, cô y tá bế con vào.

    “Chị ơi, bé đang khóc. Chị ôm con đi nhé.”

    Tôi òa khóc ngay lập tức, vừa đau vừa hạnh phúc. Hai bàn tay tôi run bần bật khi nhận lấy đứa bé.

    Nhưng khoảnh khắc tôi kéo khăn lên để nhìn mặt con…

    Tôi chết lặng.

    Tôi gần như rơi cả đứa bé xuống.

    Đứa trẻ – con tôi – có làn da ngăm đậm, đôi mắt to, mí rõ, sống mũi cao và những đường nét… hoàn toàn không giống tôi, cũng chẳng giống chồng.

    Một gương mặt quá khác.

    Quá xa lạ.

    Tôi cảm giác cơ thể mình đông cứng lại. Tim như bị ai bóp nghẹt. Tôi nghe tiếng mình lắp bắp:

    “Đ… đứa này… không… giống tôi.”

    Cô y tá hơi lúng túng:
    “Em bé là kết quả xét nghiệm từ bụng mẹ đưa xuống. Không thể nhầm đâu chị.”

    Không thể nhầm.

    Nhưng nếu không nhầm… thì điều này nghĩa là gì?

    Chồng tôi bước vào đúng lúc ấy. Anh nhìn tôi, rồi nhìn đứa bé, rồi cười nhạt – một nụ cười mà tôi sẽ không bao giờ quên.

    “Cô xem đi. Cái này là con tôi à?”

    “Anh… anh đang nói gì?”

    “Cô còn giả vờ nữa à? Thảo nào suốt thai kỳ cô né tránh tôi, thảo nào cô cấm tôi đến các buổi khám thai, thảo nào đứa bé ra đời nhìn không giống bất cứ ai trong họ nhà tôi!”

    Rồi anh tiến lại gần, gằn từng chữ:

    “Tôi sẽ ly hôn. Và tôi sẽ kiện cô vì ngoại tình, mang thai đứa bé không phải của tôi.”

    Tôi bủn rủn.

    Tôi chưa bao giờ phản bội anh. Chưa bao giờ.

    Nhưng nhìn đứa bé trong tay… tất cả lý lẽ đều trở nên vô nghĩa.

    Tôi được xuất viện trong nỗi tủi nhục khôn cùng.

    Chồng không đưa đón. Bố mẹ chồng đi trước, không thèm nhìn mặt tôi. Bố mẹ ruột thì cúi mặt im lặng, như thể họ biết điều gì đó mà tôi không biết.

    Nhà tôi – căn nhà tôi ở suốt ba năm – giờ giống như chốn lạ. Ai cũng tránh ánh mắt tôi. Ai cũng nhìn tôi như kẻ tội đồ.

    Chỉ duy nhất đứa bé – đứa bé tôi sinh ra – vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ, không biết mình đang là tâm điểm của một cơn bão.

    Mỗi lần tôi nhìn con bé, tôi đều nghẹn ngào. Tôi đã mang thai nó chín tháng mười ngày, ăn không ngon, ngủ không yên, chịu bao đau đớn… vậy mà tại sao…

    Tại sao con lại không giống tôi?

    Tại sao tôi lại không nhớ được khoảnh khắc thụ thai?

    Tại sao chồng lại nói tôi né tránh anh?

    Tôi cố nhớ lại… nhưng trí nhớ luôn dừng lại ở một thời điểm: gần tháng thứ ba của thai kỳ, tôi bị sốt cao và phải truyền dịch. Sau đó… mọi thứ mơ hồ.

    Rất mơ hồ.

    Ba ngày sau khi về nhà, chồng tôi mang đơn ly hôn đến, đặt mạnh xuống bàn.

    “Cô ký đi. Tôi không nuôi con ai khác.”

    Tôi hét lên trong tuyệt vọng:
    “Anh bảo con không phải của anh, vậy của ai?”

    “Cô tự biết!”

    Tôi gào lên:
    “Tôi chưa từng phản bội anh!”

    Anh cười khẩy:
    “Vậy cô giải thích thế nào về cái mặt của đứa bé?”

    Tôi chết lặng.

    Không thể giải thích được.

    Tôi ký. Tôi không còn sức để cãi nữa.

    Nhưng ngay hôm đó, một chuyện xảy ra làm cả gia đình… chết đứng.

    Buổi chiều, trong lúc dọn đồ, tôi nghe tiếng mẹ tôi nói chuyện rất nhỏ ở phòng khách với bố.

    Mẹ tôi khóc nức nở:
    “Chúng ta sai thật rồi. Con bé chịu bao tiếng oan, mà vẫn không biết gì hết. Đáng lẽ… đáng lẽ phải nói cho nó sự thật từ lâu…”

    “Sự thật gì?” – tôi đứng ở cầu thang, nghẹt thở.

    Mẹ tôi quay lại, mặt trắng bệch.

    Tôi bước xuống, hỏi như phát điên:
    “Sự thật gì? Nói đi!”

    Cả nhà im lặng.

    Một im lặng đáng sợ.

    Rồi bố tôi thở dài, giọng run như chưa bao giờ run đến vậy:

    “Không phải con ngoại tình. Mà là… chồng con.”

    Tôi thấy tai mình ù đi.

    Bố tiếp tục:

    “Nó vô sinh. Nó biết nhiều năm rồi. Nhưng nó giấu con. Nó ép chúng ta và bác sĩ phải im lặng.”

    Tôi há hốc miệng.

    “Anh ấy… vô sinh?”

    “Phải. Chúng ta đã van nó nói cho con, nhưng nó sợ mất mặt. Sợ mất con. Nên nó đồng ý phương pháp hỗ trợ… bằng mẫu hiến tặng.”

    Tôi bật khóc:

    “Vậy đứa bé…”

    “Mẫu hiến đó… không giống người Việt. Thế nên đứa bé mới có nét lai.”

    Tôi gần như khuỵu xuống.

    Tất cả mảnh ghép vỡ vụn đang lao vào nhau trong đầu tôi.

    Tôi không phản bội. Tôi không làm gì sai. Tôi chỉ bị lừa.

    Bị chính người chồng đầu ấp tay gối lừa.

    Anh ta muốn có con nhưng không thể tự mình làm được.

    Anh ta ép gia đình đôi bên giữ bí mật.

    Anh ta để tôi mang thai mà không cho tôi biết sự thật.

    Rồi khi đứa bé sinh ra không giống anh ta… anh ta lại quay sang đổ lỗi cho tôi, sỉ nhục tôi, đánh tôi, và đẩy tôi vào hố sâu tội lỗi.

    Tôi cảm giác lồng ngực như bị xé toạc.

    Chiều hôm đó, tôi mang toàn bộ sự thật tới nhà chồng.

    Tôi đặt kết quả xét nghiệm – bản mà bố mẹ tôi đưa – lên bàn:
    “Kết quả vô sinh của anh. Anh còn chối không?”

    Chồng tôi biến sắc:
    “Cô… cô biết từ khi nào?”

    “Từ hôm nay. Nhưng đáng lẽ tôi phải biết từ ba năm trước.”

    Anh ta lắp bắp:
    “Tôi… tôi chỉ muốn giữ sĩ diện…”

    Tôi gào lên, nước mắt tuôn xối xả:

    “Còn sĩ diện nào khi anh để vợ mình mang tiếng ngoại tình? Anh để tôi sinh con trong tủi nhục, để gia đình anh sỉ vả tôi! Anh có còn là con người không?!”

    Bố mẹ chồng tái mặt.

    Mẹ chồng run giọng:
    “Con… con Vinh, chuyện này là thật sao?”

    Anh ta im lặng.

    Một sự im lặng tự thú.

    Cả nhà chồng nhìn tôi – không còn khinh bỉ, không còn la mắng – mà là bàng hoàng.

    Tôi lau nước mắt, nói rõ từng chữ:

    “Đứa bé là con tôi. Và là con hợp pháp của chúng ta. Nhưng anh không xứng làm cha nó.”

    Tôi bế con ra khỏi căn nhà ấy.

    Không ngoảnh lại.

    Không tha thứ.

    Không tiếc nuối.

    Bởi tôi vừa hiểu một điều:

    Thứ đáng sợ nhất không phải là bị phản bội.
    Mà là bị người mình tin tưởng nhất đẩy vào địa ngục… để bảo vệ lòng tự trọng giả dối của họ.

  • Bộ Tài chính thông tin về việc tặng quà toàn dân dịp Tết

    Bộ Tài chính thông tin về việc tặng quà toàn dân dịp Tết

    Cử tri Đắk Lắk đề nghị Chính phủ tiếp tục quan tâm đến chính sách tặng quà nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán và các ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

    Về vấn đề này, Bộ Tài chính thông tin: Hằng năm, vào các dịp lễ, Tết quan trọng của đất nước, Chủ tịch nước đều ban hành chính sách tặng quà đối với người có công với cách mạng, như Tết Nguyên đán, ngày Thương binh – Liệt sĩ 27/7.

    Năm 2025, nhân dịp kỷ niệm 50 năm Ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước và 80 năm ngày Quốc khánh (2/9/1945 – 2/9/2025), Chủ tịch nước đã ban hành quyết định tặng quà cho người có công với cách mạng, với mức 500.000 đồng/người.

    Cùng dịp Quốc khánh 2/9, Đảng và Nhà nước cũng đã quyết định t ặng quà tới toàn thể nhân dân , với mức 100.000 đồng/người, như một lời tri ân và chia sẻ niềm vui trong ngày lễ lớn.

     - Ảnh 2.

    Cử tri Đắk Lắk đề nghị Chính phủ tiếp tục quan tâm đến chính sách tặng quà nhân dân trong dịp Tết Nguyên đán và các ngày lễ lớn trọng đại của đất nước.

    Bộ Tài chính tiếp nhận ý kiến của cử tri, và cho biết sẽ phối hợp cùng các bộ, cơ quan liên quan tham mưu, báo cáo cấp có thẩm quyền khi nguồn lực ngân sách được đảm bảo. Việc ban hành chính sách nói chung và tặng quà cho nhân dân nói riêng được thực hiện trên cơ sở chủ trương của Đảng, chỉ đạo của Chính phủ và khả năng cân đối của ngân sách nhà nước hằng năm.

    Theo thông báo mới nhất của Bộ Nội vụ, lịch nghỉ Tết Âm lịch năm 2026 gồm 5 ngày theo quy định (1 ngày trước Tết và 4 ngày sau Tết) từ thứ Hai 16/2/2026 (29 tháng Chạp năm Ất Tỵ) đến hết thứ Sáu 20/02/2026 (mùng 4 tháng Giêng năm Bính Ngọ). Do liền kề 2 ngày nghỉ cuối tuần trước và 2 ngày nghỉ cuối tuần sau, viên chức, người lao động sẽ được nghỉ 9 ngày liên tục

    Đối với người lao động không thuộc khối công chức, viên chức, doanh nghiệp tự lựa chọn phương án nghỉ: 1 ngày cuối năm + 4 ngày đầu năm; hoặc 2 ngày cuối năm + 3 ngày đầu năm; hoặc 3 ngày cuối năm + 2 ngày đầu năm.

    Người sử dụng lao động phải thông báo lịch nghỉ ít nhất 30 ngày trước khi áp dụng, nếu ngày nghỉ lễ trùng ngày nghỉ hằng tuần thì người lao động được nghỉ bù theo quy định của Bộ luật Lao động. Doanh nghiệp được khuyến khích cho người lao động nghỉ tương tự lịch nghỉ của khối công chức, viên chức hoặc thỏa thuận phương án thuận lợi hơn.

  • Lan – sinh viên năm 3– đã chạy vạy khắp nơi để cứ;;u cha đang nằm viện chờ thay thậ.n

    Lan – sinh viên năm 3– đã chạy vạy khắp nơi để cứ;;u cha đang nằm viện chờ thay thậ.n

    Lan – sinh viên năm 3– đã chạy vạy khắp nơi để c;ứu cha đang nằm viện chờ thay thận.
    Nhà chỉ còn mẹ già và đứa em trai 10 tuổi. Cô đã gõ cửa từng nhà, từng quỹ từ thiện nhưng 1 tỷ với cô là con số không tưởng.

    Cho đến khi ông Trần Đức Hào, một ông trùm buôn gỗ lớn – người mà Lan từng quen biết khi đi làm thêm – chủ động nhắn:

    “Qua với anh một đêm. Sáng mai anh chuyển đủ 1 tỷ.”

    Lan khóc suốt cả buổi tối. Nhưng cha cô chỉ còn vài ngày.
    Cuối cùng, cô chấp nhận.

    Và đúng như lời hứa, 1 tỷ lập tức được chuyển vào tài khoản bệnh viện.
    Ca phẫ-u thu;/ật của cha cô được sắp xếp ngay.

    Một tuần sau, Lan đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe để chuẩn bị hiến thận cho cha.

    Nhưng bác sĩ vừa mở hồ sơ của cô… đã sững người.

    Bác sĩ Minh – người theo dõi bệnh tình của cha Lan – nhìn kết quả xét nghiệm máu của Lan hồi lâu, rồi hỏi chậm rãi:

    “Lan… em đã làm gì trong tuần vừa rồi chưa?”

    Lan hoảng:

    “Không… em chỉ làm hồ sơ ghép thận. Có chuyện gì vậy bác sĩ?”

    Ông Minh đặt tờ giấy xét nghiệm xuống bàn, giọng nghẹn lại:

    “Em… không thể hiến thận được nữa.
    Lan, em đã…

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

    Ông Minh đặt tờ giấy xét nghiệm xuống bàn, giọng như nghẹn lại:

    “Em… không thể hiến thận được nữa.
    Lan, em đã… mắc u;ng th;ư máu giai đoạn đầu.”

    Lan ngây người.

    Trong đầu cô như có tiếng nổ lớn.

    “Không… không thể nào… bác sĩ, em vẫn khỏe, em đâu có dấu hiệu gì…”

    Bác sĩ Minh lắc đầu, mắt đỏ hoe:

    “Loại u;ng th;ư này âm thầm lắm. Chỉ khi xét nghiệm chuyên sâu mới phát hiện được. Nếu không làm hồ sơ hiến thận, có khi em còn chẳng biết mình mắc bệnh.”

    Lan khuỵu xuống ghế.

    Cô ôm đầu, toàn thân run bần bật.
    Trời đất đảo lộn.

    Một tuần trước, cô còn nghĩ chỉ cần mình hi sinh một quả thận là cha sẽ được sống.
    Giờ thì chính cô… còn không chắc giữ nổi mạng sống mình.

    “Bác sĩ…” – Lan run giọng – “Vậy… việc hiế;n th;ận cứu cha em thì sao?”

    Bác sĩ Minh im lặng vài giây.

    Rồi ông nói chậm rãi:

    “Anh không biết có nên nói điều này không… nhưng Lan, ca ghép thận của cha em đã được chuyển sang người hiến khác. Một người giấu tên đăng ký hiến tặng ngay sau khi biết tình trạng của ông.”

    Lan bàn;g ho/àng:

    “Người… giấu tên? Tại sao lại…”

    Bác sĩ Minh nhìn Lan đầy tiếc nuối:

    “Anh cũng không biết, nhưng người đó vừa hoàn thành đủ thủ tục sáng nay. Tất cả chi phí ghép thận… cũng đã được thanh toán.”

    Lan run rẩy đứng dậy bước ra khỏi phòng.

    Cô đi dọc hành lang bệnh viện, mắt trống rỗng.
    Đến khi ngoặt qua khu vắng, cô chợt khựng lại.

    Một bóng người đang đứng chờ.

    Ông Trần Đức Hào.

    Lan bủn rủn, lùi lại bản năng.
    Cô sợ ông sẽ đòi hỏi thêm, sẽ siết nợ, sẽ biến cô thành món hàng như nhiều lời đồn đáng sợ.

    Nhưng ông chỉ đứng đó…
    vẻ mặt nặng nề hơn cô từng thấy.

    “Lan…” – ông cất giọng khàn khàn – “Bác sĩ nói gì với em rồi?”

    Lan không trả lời. Chỉ cúi đầu.

    Ông Hào tiến đến, đưa cho cô một phong bì.

    “Đây là hồ sơ hiến thận của anh. Người hiến giấu tên… là anh.”

    Lan sững người.

    Cô mở ra:
    Tên ông, nhóm máu, phân tích ADN… mọi thứ đều khớp.

    “Nhưng… tại sao?” – Lan bật thốt, mắt đỏ hoe – “Em chỉ là một đứa sinh viên nghèo. Em với anh… đâu có gì để anh làm như vậy?”

    Ông Hào nhìn Lan, đôi mắt sâu hoắm mệt mỏi:

    “Anh không phải người tốt, Lan. Cả đời anh sống vì tiền, vì quyền lực. Nhưng khi em gọi điện cảm ơn sau ca mổ của cha, giọng em… khiến anh không ngủ được đêm đó.”

    Ông cúi xuống, như thú nhận tội:

    “Anh đã lấy đi của em thứ trong sạch nhất của một cô gái. Anh biết em chỉ vì tuyệt vọng. Nên anh muốn trả lại cho em theo cách duy nhất mà anh có thể.”

    Lan run rẩy, nước mắt rơi từng giọt.

    “Còn bệnh của em…” – ông khẽ nói – “Anh đã liên hệ bác sĩ đầu ngành. Anh sẽ lo toàn bộ chi phí điều trị. Đừng từ chối.”

    Lan nghẹn lại:

    “Anh làm vậy… để đổi lại điều gì?”

    Ông lắc đầu:

    “Để anh còn cơ hội… làm một con người tử tế lần cuối trước khi nhắm mắt.”

    Lan bật khóc.

    Cha cô được cứu, còn cô – một cô gái tưởng chừng đánh đổi cả cuộc đời – lại được cứu bởi chính người mà cô từng tuyệt vọng phải dựa vào.

    Một chương đời đau đớn của Lan khép lại.

    Để mở ra một chương khác – nơi cô hiểu rằng:

    Đôi khi, phép màu không đến từ thánh thiện,
    mà từ sự ăn năn của những con người tưởng chừng tồi tệ nhất.

  • Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết lyhôn vì câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m

    Kiếm 50 triệu/tháng vẫn không dám gửi cho bố mẹ 1 đồng mà dành hết lo cho vợ con, nhưng tôi quyết lyhôn vì câu nói lạnh lùng của vợ lúc mẹ chồng ố::m

    “Ting!”…Tin nhắn báo lương tháng này hiện lên trên màn hình điện thoại: +52.400.000 VND.

    Nam thở phào nhẹ nhõm, nhấp ngụm cà phê đắng ngắt. Với mức thu nhập này ở thành phố, người ta gọi anh là “thành đạt”. Nhưng kỳ lạ thay, trong ví Nam lúc nào cũng chỉ có vài trăm nghìn tiền mặt để đổ xăng và ăn trưa. Anh không dám gửi về quê cho bố mẹ dù chỉ một đồng, thậm chí cái áo ấm mùa đông cho bố, anh cũng phải đắn đo nâng lên đặt xuống rồi tặc lưỡi: “Thôi để tháng sau”.

    Tất cả là vì Thu – vợ anh…

    Thu là một người phụ nữ đẹp, sành điệu và biết hưởng thụ. Quan điểm của Thu rất rõ ràng: “Đời người ngắn lắm, làm được thì phải tiêu được. Anh làm ra tiền mà để vợ con khổ thì thà em lấy xe ôm còn hơn”.

    Để “vợ không khổ”, Nam giao toàn bộ thẻ lương cho vợ. Anh nhìn Thu xúng xính trong những bộ váy thiết kế tiền triệu, con cái học trường quốc tế, check-in ở những resort 5 sao mỗi cuối tuần. Anh tự hào vì mình lo được cho gia đình nhỏ đủ đầy. Anh tặc lưỡi nghĩ bố mẹ ở quê có lương hưu, lại có vườn tược, chắc ông bà chẳng cần gì đâu. Sự im lặng cam chịu của bố mẹ khiến Nam lầm tưởng rằng mọi thứ vẫn ổn.

    Cho đến tối hôm qua…. Trời mưa tầm tã. Nam vừa đi làm về, người ướt sũng. Thu đang ngồi trên sô pha, vừa đắp mặt nạ vừa xem tạp chí thời trang. Trên bàn là chiếc túi xách hàng hiệu mới cứng mà cô vừa “quẹt” thẻ lương của Nam chiều nay – giá 28 triệu đồng.

    Điện thoại Nam reo lên. Là số của bố: “A lô, bố à? – Nam bắt máy, giọng hơi run vì linh tính chẳng lành. – Nam ơi… Mẹ… mẹ mày bị tai biến rồi. Đang cấp cứu ở huyện. Bác sĩ bảo nặng lắm, phải chuyển lên tuyến trên gấp. Con xem… con xem có về được ngay không”?

    Tiếng bố lạc đi trong tiếng mưa và tiếng ồn ào của bệnh viện. Tim Nam như ngừng đập. Anh đánh rơi cả cặp táp, mặt cắt không còn giọt máu: “Bố bình tĩnh, con về ngay! Bố chuẩn bị xe chuyển mẹ lên đây, con sẽ lo hết”!

    Nam quay sang Thu, giọng gấp gáp, lạc cả đi: – “Em! Mẹ bị tai biến, đang chuyển lên viện Bạch Mai. Em soạn giúp anh vài bộ quần áo, rút ít tiền mặt rồi mình vào viện đón mẹ luôn. Tình hình này chắc mẹ phải nằm viện dài ngày, anh tính đón mẹ về nhà mình chăm sóc một thời gian cho tiện, chứ để mẹ nằm viện hành lang thì khổ lắm”.

    Thu từ từ gỡ chiếc mặt nạ giấy ra, để lộ làn da căng bóng. Cô nhìn Nam, không có chút hốt hoảng hay lo lắng nào, mà thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu. Cô thong thả với lấy lọ kem dưỡng da, thoa nhẹ lên cổ, rồi buông một câu ráo hoảnh:

    “Bà ốm thì anh gửi tiền về thuê người ở làng họ chăm. Chứ mang bà lên đây làm gì? Nhà mình chung cư chật chội, lại toàn đồ đạc đắt tiền. Với lại… mẹ anh ở quê hôi hám, lại còn tai biến nằm một chỗ, đái ỉa cả ra giường, mùi mẽ kinh khủng lắm. Em chịu, em không phục vụ được đâu. Anh đừng có mang rắc rối về nhà này”.

    Không gian như đóng băng lại. Nam đứng sững sờ, tai ù đi. Anh tưởng mình nghe nhầm. Anh nhìn người vợ xinh đẹp, thơm phức mùi nước hoa đắt tiền trước mặt, bỗng thấy xa lạ và đáng sợ đến rùng mình. “Em nói cái gì? – Nam gằn giọng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm vào da thịt – Đó là mẹ anh! Là bà nội của các con em đấy! Em sợ hôi hám? Em sợ bẩn giường”?

    Thu vẫn dửng dưng, giọng cong cớn: “Thì sự thật nó thế. Em nói sai à? Anh đi làm cả ngày, ai là người dọn? Chẳng lẽ bắt em dọn cứt đái cho bà già chồng? Anh có tiền, anh cứ thuê người phục vụ, tội gì phải khổ. Em nói trước, anh mà mang bà về đây là em bế con về ngoại đấy”.

    “Chát!”

    Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Thu khiến cô ngã dúi dụi xuống ghế. Lần đầu tiên sau 5 năm chung sống, Nam đánh vợ. Thu ôm má, trố mắt nhìn chồng, định gào lên ăn vạ nhưng ánh mắt đỏ ngầu, vằn lên những tia máu của Nam khiến cô nghẹn họng.

    Nam không nói gì thêm. Anh đi thẳng đến tủ quần áo, không phải để lấy đồ cho mình, mà để lôi cái vali du lịch ra. Anh vơ vội mấy bộ quần áo của mình ném vào đó “Anh… anh làm cái gì đấy? Anh dám đánh tôi vì bà già đó à”? – Thu hét lên.

    Nam quay lại, giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo và sắc bén hơn bao giờ hết: “Cô nhìn lại cái túi trên bàn đi. 28 triệu. Bằng một năm tiền thuốc thang của mẹ tôi đấy. Tôi làm ra 50 triệu một tháng, đưa hết cho cô không thiếu một xu, để cô đắp lên người những thứ phù phiếm này. Trong khi mẹ tôi, cái áo rách vai cũng phải khâu lại để mặc, ốm đau không dám đi khám vì sợ tốn tiền của con trai. Tôi đúng là thằng ngu, thằng bất hiếu”!

    Nam cười cay đắng, nước mắt trào ra: “Cô chê mẹ tôi hôi hám? Đúng, mẹ tôi hôi mùi bùn đất, hôi mùi mồ hôi chua loét vì bán mặt cho đất bán lưng cho trời nuôi tôi ăn học, để tôi có cái bằng đại học, có cái lương 50 triệu cho cô hưởng thụ hôm nay. Cái mùi hôi hám đó nuôi sống cả gia đình tôi đấy! Còn cô, cô thơm tho lắm, nhưng tâm hồn cô thối nát rồi”.

    Thu sững sờ. Cô chưa bao giờ thấy Nam như thế này. Người chồng hiền lành, chiều vợ “đội lên đầu” thường ngày đã biến mất: “Anh định đi đâu? Anh bỏ mặc mẹ con tôi à”? – Thu bắt đầu hoảng sợ.

    – Tôi về với mẹ tôi. – Nam kéo khóa vali, xách túi laptop lên – Cô bảo cô không chịu được cảnh mẹ tôi đái ra giường chứ gì? Được, vậy thì cô không cần phải chịu nữa. Tôi giải thoát cho cô.

    Nam rút trong ví ra chiếc thẻ tín dụng phụ mà anh từng đưa cho Thu tiêu xài xả láng, bẻ đôi ngay trước mặt vợ, ném xuống sàn nhà.

    – Từ giờ phút này, tôi không còn là cái máy ATM của cô nữa. Cô muốn sống sang chảnh, tự đi mà kiếm tiền. Đơn ly hôn tôi sẽ gửi luật sư soạn. Tài sản chung cư này chia đôi, còn con cái, tôi sẽ giành quyền nuôi dưỡng vì cô không đủ tư cách dạy chúng nó về chữ “Hiếu”.

    – Anh điên rồi! Chỉ vì một câu nói mà anh phá nát cái nhà này? – Thu lao đến níu tay Nam.

    Nam gạt tay vợ ra, ánh mắt nhìn cô đầy thương hại: – Không phải vì một câu nói. Mà vì câu nói đó đã lột trần con người cô. Tôi có thể chấp nhận cô tiêu hoang, chấp nhận cô lười biếng, nhưng tôi không thể ngủ chung giường với một kẻ coi thường đấng sinh thành của mình. Vợ có thể lấy người khác, nhưng mẹ thì chỉ có một thôi.

    Nam bước ra khỏi cửa, lao mình vào màn mưa xối xả.

    Chiếc xe lao đi trong đêm tối hướng về phía bệnh viện. Nam khóc. Anh khóc như một đứa trẻ. Anh khóc vì thương bố mẹ, khóc vì hối hận cho sự nhu nhược bấy lâu nay của mình. 50 triệu một tháng thì có nghĩa lý gì khi mẹ ốm mà con trai không ở bên, lại còn để vợ sỉ nhục mẹ như thế?

    Đêm hôm đó, tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng – cái mùi mà vợ anh ghê tởm, Nam nắm chặt bàn tay chai sần, gầy guộc của mẹ. Bà đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn còn hôn mê.

    Nhìn khuôn mặt khắc khổ của mẹ, Nam thấy lòng mình thanh thản lạ lùng dù ngày mai anh sẽ phải đối mặt với tòa án ly hôn. Anh đã mất đi một người vợ đẹp, một gia đình kiểu mẫu mà người ngoài ngưỡng mộ. Nhưng anh đã tìm lại được chính mình, tìm lại được tư cách làm người, làm con – thứ mà anh đã đánh mất suốt 5 năm qua trong những ảo vọng xa hoa giả tạo.

    Và anh biết, mùi của mẹ không bao giờ là hôi hám. Đó là mùi của yêu thương, mùi của sự hy sinh mà không loại nước hoa đắt tiền nào trên thế giới này có thể sánh được.

  • Bí mật phòng 502

    Bí mật phòng 502

    Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình điện thoại của chồng, lòng lạnh ngắt như tro tàn: “Phòng 502, khách sạn G. Plaza, 8 giờ tối. Em mặc bộ đồ ngủ anh tặng nhé. Meow meow.” Chồng tôi – Kiên – vẫn đang huýt sáo trong phòng tắm, xịt nước hoa thơm phức, chuẩn bị cho “cuộc họp khẩn với đối tác nước ngoài”. Anh ta không hề biết rằng, chiếc iPhone đời mới anh ta vừa mua tặng tôi tuần trước đã được đồng bộ hóa iCloud với máy anh ta – một sơ hở chết người của những kẻ vừa muốn ăn vụng vừa muốn làm màu với vợ.

    Tôi không khóc. Nước mắt của đàn bà bị phản bội chỉ làm nhòe đi lớp trang điểm chứ không rửa sạch được sự dơ bẩn của đàn ông. Tôi tô lại son môi màu đỏ rượu, chọn một chiếc váy đen xẻ tà quyến rũ nhất, xách túi và bước ra khỏi nhà trước Kiên 30 phút.

    “Em đi đâu đấy?” – Tiếng Kiên vọng ra từ phòng tắm. “Em đi spa, hôm nay về muộn chút nhé chồng yêu.” – Tôi đáp lại, giọng ngọt ngào không một gợn sóng.

    19:45 – Tại phòng 502.

    Tôi dùng thẻ phòng dự phòng (mà tôi đã khéo léo lấy được nhờ “tiền trảm hậu tấu” với cô lễ tân vốn là em họ xa của bạn thân tôi) để vào trước. Căn phòng sang trọng, ánh đèn vàng mờ ảo. Trên bàn đã đặt sẵn một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly pha lê. Có vẻ ả nhân tình này cũng rất biết hưởng thụ.

    Tôi không bật đèn sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, chỉ để ánh sáng lờ mờ từ đèn ngủ hắt lên. Tôi ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đỏ, quay lưng lại phía cửa ra vào, tay cầm ly rượu vang lắc nhẹ. Tôi nhắn một tin cho ả nhân tình (từ số máy lạ mà tôi đã chuẩn bị): “Kế hoạch thay đổi. Anh Kiên bận đột xuất, em không cần đến nữa. Anh đã chuyển khoản bù đắp 10 triệu vào tài khoản. Đừng gọi lại, vợ anh đang nghi ngờ.”

    Tin nhắn báo “Đã xem”. Ả ta – một cô sinh viên thực tập ham tiền – chắc chắn sẽ chọn 10 triệu và một buổi tối rảnh rỗi thay vì đến phục vụ một lão già U40. Sân khấu giờ chỉ còn mình tôi. Tôi đợi diễn viên chính xuất hiện.

    20:05.

    Tiếng tít thẻ từ vang lên khô khốc. Cánh cửa mở ra. Mùi nước hoa Dior Sauvage nồng nặc xộc vào – mùi hương mà tôi từng rất yêu thích, giờ đây lại khiến tôi buồn nôn. Kiên bước vào, hăm hở khóa trái cửa. Thấy bóng người phụ nữ ngồi trên ghế, anh ta cười khúc khích, giọng nói trở nên nhão nhoét đầy dục vọng: “Bé cưng đến sớm thế? Anh nhớ cái eo nhỏ của em quá. Nào, quay lại đây để anh ‘phạt’ vì tội làm anh mong cả ngày nay nào.”

    Kiên vừa nói vừa nới lỏng cà vạt, bước nhanh về phía tôi. Anh ta vòng tay ôm lấy cổ tôi từ phía sau, cúi xuống định hôn lên tóc tôi. “Em đổi nước hoa à? Mùi này… quen quen…”. Tôi nhấp một ngụm rượu, giọng lạnh tanh vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch: “Quen chứ. Chai Chanel No.5 này anh mua tặng em kỷ niệm 5 năm ngày cưới mà. Anh quên nhanh thế sao?”

    Cánh tay đang ôm cổ tôi cứng đờ lại như hóa đá. Hơi thở nóng hổi bên tai tôi tắt ngấm. Tôi cảm nhận được nhịp tim của Kiên đập thình thịch vào lưng ghế, không phải vì hưng phấn, mà vì kinh hoàng.

    Tôi chậm rãi đứng dậy, quay người lại, đối diện với chồng. Trong ánh đèn ngủ mờ ảo, khuôn mặt Kiên trắng bệch, cắt không còn giọt máu. Anh ta há hốc mồm, mắt trợn trừng như nhìn thấy ma. “Vợ… Lan… Sao… sao em lại ở đây?” – Kiên lắp bắp, lùi lại phía sau làm đổ cả lọ hoa trang trí. Xoảng!

    Tôi mỉm cười, tiến lại gần anh ta từng bước một. “Sao anh ngạc nhiên thế? Chẳng phải anh hẹn ‘đối tác’ ở đây sao? Em là cổ đông lớn nhất của cuộc đời anh, em đến dự họp không được à?”

    “Anh… anh giải thích… Em hiểu lầm rồi… Đây là… anh bị gài…”“Suỵt!” – Tôi đưa ngón tay lên miệng ra hiệu im lặng. “Đừng làm mất hứng. Vở kịch hay còn ở phía sau mà.”

    Tôi cầm điều khiển tivi, bấm nút Play. Trên màn hình tivi 55 inch hiện lên đoạn video sắc nét. Không phải phim tình cảm, mà là cảnh Kiên đang ôm ấp cô bồ trước cổng công ty, cảnh anh ta lén lút chuyển tiền mua túi hiệu, và đặc biệt nhất… là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa anh ta và cô bồ hôm qua: “Yên tâm, mụ vợ anh ở nhà ngu lắm, chỉ biết cắm mặt vào bếp thôi. Đợi anh rút hết vốn ở công ty gia đình chuyển sang tên em, rồi anh sẽ đá mụ ấy ra đường.”

    Kiên ngã quỵ xuống sàn. Hóa ra, tôi đã biết tất cả từ lâu. Tôi không ngu ngơ, tôi chỉ đang đợi con mồi béo lên để làm thịt. “Em… em nghe anh nói. Anh chỉ đùa thôi! Anh say rượu nói linh tinh thôi! Vợ ơi tha thứ cho anh!” – Kiên bò đến ôm chân tôi khóc lóc thảm thiết.

    Tôi nhìn xuống gã đàn ông hèn hạ dưới chân mình, lòng không còn chút xót thương. Tôi đá nhẹ chân anh ta ra, rồi lấy từ trong túi xách một tập hồ sơ đặt lên bàn. “Anh muốn tôi tha thứ? Được thôi. Ký vào đây.”

    Kiên vội vàng cầm lên. Đó là Thỏa thuận phân chia tài sản trong hôn nhân và Đơn đồng thuận ly hôn. Theo thỏa thuận, toàn bộ căn nhà, quyền nuôi con và 80% cổ phần công ty sẽ thuộc về tôi. Kiên sẽ ra đi với chiếc xe ô tô cũ và khoản nợ ngân hàng mà anh ta đã lén vay để đầu tư ảo (mà thực chất là bị tôi gài bẫy).

    “Em… em ép anh vào đường cùng sao? Anh không ký! Tài sản này có công của anh!” – Kiên gào lên.

    Tôi nhún vai, cầm điện thoại lên: “Được thôi. Vậy tôi sẽ gửi đoạn video ‘họp đối tác’ này cho Chủ tịch Hội đồng quản trị (bố tôi) và đăng lên group cư dân khu phố nhé? Anh nghĩ xem, một Giám đốc ngoại tình, lại còn âm mưu biển thủ tài sản vợ, liệu còn đất sống ở cái thành phố này không?”

    Ngón tay tôi lơ lửng trên nút “Gửi”. Kiên run lẩy bẩy. Hắn biết bố tôi là người thế nào, và danh dự là thứ duy nhất hắn còn lại để kiếm cơm. “Đừng! Anh ký! Anh ký ngay!”. Kiên run rẩy cầm bút, ký roẹt vào các văn bản. Nước mắt nước mũi hắn tèm lem, trông thảm hại không thể tả.

    Cầm chắc tập hồ sơ trong tay, tôi chỉnh lại váy, mỉm cười mãn nguyện. “Cảm ơn sự hợp tác của anh. À quên, cô bồ của anh…”. Tôi mở cửa phòng, một người phụ nữ bước vào. Không phải cô sinh viên thực tập, mà là vợ của sếp tổng công ty đối thủ – người mà Kiên đang nịnh nọt để xin dự án. Bà ta nhìn Kiên với ánh mắt khinh bỉ. “Hóa ra cậu Kiên đây là người như vậy. Dự án hợp tác hủy bỏ nhé.”

    Hóa ra, tôi đã mời bà ấy đến “uống trà” ở phòng bên cạnh và cho bà ấy xem trực tiếp màn kịch này qua camera giấu kín. Kiên chết lặng, ngồi trơ ra như phỗng đá. Hắn mất vợ, mất con, mất tài sản, và giờ mất luôn cả đường sự nghiệp.

    Tôi bước ra khỏi phòng 502, hít một hơi thật sâu. Không khí bên ngoài khách sạn thật trong lành. Tôi nhắn tin cho tài xế: “Đón chị. Chúng ta đi ăn mừng. Tự do rồi.” Phía sau lưng, cánh cửa phòng 502 khép lại, nhốt chặt một gã đàn ông cùng sự sụp đổ hoàn toàn của cuộc đời hắn – cái giá phải trả cho sự phản bội chưa bao giờ là rẻ.

    Phụ nữ hiện đại, đánh ghen không cần dùng vũ lực, không cần chửi bới ầm ĩ cho thiên hạ cười chê. Sự trả thù đáng sợ nhất là khi người phụ nữ giữ được cái đầu lạnh, tước đi tất cả những gì mà gã đàn ông bội bạc tự hào nhất: Tiền bạc, Sự nghiệp và Danh dự. Hãy yêu thương bản thân và luôn nắm đằng chuôi trong mọi cuộc chơi.

  • Bí mật dưới n:ấ:m m:;ộ ở ngh:ĩa tr::ang –

    Bí mật dưới n:ấ:m m:;ộ ở ngh:ĩa tr::ang –

    Nghĩa trang thành phố chiều chủ nhật nào cũng vậy, ảm đạm và lạnh lẽo, nhưng hôm nay không khí càng thêm thê lương bởi cơn mưa phùn lất phất cuối thu. Ông Thành, chủ tịch tập đoàn địa ốc H.T, đứng lặng người trước ngôi mộ đá hoa cương trắng toát. Trên bia mộ, nụ cười rạng rỡ của cô gái tuổi đôi mươi như đang thách thức nỗi đau già nua trong mắt người cha. “Hải My, con gái…” – Ông Thành thì thầm, giọng khàn đặc, bàn tay nhăn nheo vuốt ve tấm ảnh.

    Đã ba năm trôi qua kể từ vụ tai nạn thảm khốc ấy. Chiếc xe lao xuống vực, bốc cháy dữ dội. Ông Thành đã dùng tiền bạc và quyền lực để che lấp nỗi đau, nhưng mỗi cuối tuần, ông lại trở về đây, trút bỏ vẻ uy nghi để làm một người cha cô độc. Ông đặt bó hoa ly trắng – loài hoa con gái ông thích nhất – xuống thềm đá, chuẩn bị quay lưng bước đi thì một tiếng động lạ vang lên.

    Từ sau rặng tùng già, một bé gái gầy gò, quần áo lấm lem bùn đất rụt rè bước ra. Con bé chừng sáu, bảy tuổi, tay cầm một bao tải dứa đựng vỏ chai nhựa. Đôi mắt nó to tròn, đen láy, nhìn chằm chằm vào ông Thành, rồi lại nhìn vào tấm ảnh trên bia mộ. Ông Thành định rút ví cho con bé ít tiền lẻ rồi rời đi, nhưng con bé bỗng giơ ngón tay đen nhẻm, chỉ thẳng vào bức ảnh Hải My trên bia đá: “Chú ơi”… – Giọng nó lí nhí, nhưng trong không gian tĩnh mịch, âm thanh ấy vang lên rõ mồn một. – “Chị kia sống ở gần nhà con”.

    Ông Thành sững người. Trái tim ông như bị ai đó bóp nghẹt. Ông quay phắt lại, nhìn trân trân vào đứa bé: “Cháu nói cái gì”? – Giọng ông run rẩy, pha lẫn sự giận dữ vì nghĩ đứa trẻ đang nói đùa trên nỗi đau của mình. – “Người trong ảnh đã mất rồi. Cháu đừng nói bậy”. Đứa bé sợ hãi lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn kiên định: – “Không ạ… Con thấy chị ấy mỗi ngày. Chị ấy hay ngồi khâu nón ở bến sông. Nhưng chị ấy buồn lắm, chẳng bao giờ cười như trong ảnh đâu”.

    Cơn gió lạnh buốt thốc qua, cuốn theo đám lá khô xào xạc. Ông Thành cảm thấy lạnh toát sống lưng. Lý trí mách bảo ông đây là trò lừa đảo, hoặc sự nhầm lẫn ngây thơ của trẻ con. Nhưng linh tính của một người cha, tia hy vọng mong manh đến điên rồ bỗng bùng lên dữ dội: “Dẫn chú đi”. – Ông Thành nói, giọng như ra lệnh nhưng cũng đầy van lơn. – “Nếu cháu nói dối, chú sẽ không tha đâu. Nhưng nếu là thật… chú sẽ cho cháu tất cả những gì cháu muốn”.

    Chiếc Maybach sang trọng của ông Thành len lỏi vào những con hẻm chật hẹp, nhếch nhác mà cả đời ông chưa từng đặt chân tới. Bánh xe nghiến lên sỏi đá, bùn lầy bắn tung tóe lên thân xe bóng loáng. Đứa bé gái, tên là Nụ, ngồi co ro trên ghế da cao cấp, chỉ đường bằng những cái gật đầu rụt rè. Càng đi sâu vào khu xóm liều ven sông, lòng ông Thành càng trĩu nặng. Mùi rác thải, mùi nước cống bốc lên nồng nặc. Làm sao con gái ông, tiểu thư cành vàng lá ngọc, có thể sống ở một nơi như thế này?

    – “Đến rồi ạ”. – Bé Nụ lí nhí. Trước mặt ông là một túp lều dựng tạm bợ bằng tôn gỉ và những tấm bạt rách nát, nằm chênh vênh sát mép nước đen ngòm. Ông Thành bước xuống xe, đôi giày da Ý đắt tiền lún sâu vào bùn. Ông ra hiệu cho tài xế và vệ sĩ đứng lại, một mình bước theo bé Nụ. “Chị ơi! Có người tìm này”! – Bé Nụ gọi vọng vào.

    Bên trong túp lều tối tăm, chỉ có ánh sáng yếu ớt hắt vào từ khe hở của mái tôn. Một dáng người phụ nữ gầy guộc đang ngồi quay lưng lại, cặm cụi khâu những chiếc nón lá cũ kỹ. Mái tóc cô ấy dài, xơ xác, buộc túm lại bằng một sợi dây vải. Nghe tiếng gọi, người phụ nữ giật mình, làm rơi chiếc kim xuống đất. Cô từ từ quay lại. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng. Ông Thành nín thở, hai tay bám chặt vào khung cửa mục nát để khỏi ngã quỵ.

    Khuôn mặt người phụ nữ ấy chi chít những vết sẹo lồi lõm, dấu tích của một vụ bỏng nặng. Một bên mắt của cô dường như đã hỏng, mờ đục. Nhưng đường nét khuôn mặt ấy, sống mũi ấy, và đặc biệt là ánh nhìn hoảng hốt ấy… – “Hải… Hải My”? – Ông Thành thốt lên, giọng vỡ vụn. Người phụ nữ nghe thấy cái tên đó thì co rúm người lại, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu, miệng ú ớ những âm thanh vô nghĩa: “Á… ơ…”.

    Một bà lão mù lòa từ góc tối của túp lều lần mò bước ra, chắn trước mặt cô gái: – “Ông là ai? Ông muốn gì ở con Câm”? Ông Thành quỳ sụp xuống nền đất ẩm ướt, nước mắt tuôn rơi lã chã. – “Bà ơi… đó là con gái tôi. Con gái tôi tưởng đã chết ba năm trước”. Bà lão thở dài, hạ đôi tay gầy guộc xuống: – Ba năm trước, tôi đi nhặt ve chai ở hạ nguồn sông, thấy nó trôi dạt vào bờ, toàn thân cháy xém, thoi thóp thở. Tôi đem về cứu chữa bằng thuốc lá rừng. Nó sống, nhưng mất trí nhớ, mất cả giọng nói. Tôi gọi nó là Câm. Nó ngoan lắm, chỉ biết khâu nón nuôi thân…

    Ông Thành nghe như sét đánh ngang tai. Vụ tai nạn năm đó, chiếc xe lao xuống sông, thi thể trong xe cháy đen không thể nhận dạng… Hóa ra con gái ông đã bị dòng nước cuốn đi trước khi chiếc xe phát nổ hoàn toàn, và người vợ của ông vì quá đau đớn khi mất con nên đã không muốn pháp y can thiệp chỉ muốn chôn cất con gái sớm để linh hồn con được siêu thoát nên gia đình đã nhận nhầm một thi thể vô danh nào đó làm con mình.

    Ông Thành bò đến bên con gái. Cô gái hoảng sợ định lùi lại, nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn trên má người đàn ông lạ mặt, một cảm giác thân thuộc mãnh liệt dâng trào trong cô. Cô ngừng run, đưa bàn tay chai sần, đầy vết kim châm lên chạm vào khuôn mặt ông. Ông Thành nắm lấy bàn tay ấy, áp vào má mình, khóc nấc lên như một đứa trẻ: – “Bố đây… Bố đến đón con về đây… Xin lỗi con… Bố sai rồi”… Trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi chiều tà, bé Nụ đứng nép ở cửa, mỉm cười nhìn cảnh tượng ấy. Nó không biết “bố” là gì, vì nó mồ côi, nhưng nó biết hôm nay, “chị kia” sẽ không còn phải buồn nữa.

    Một tuần sau. Ngôi mộ của Hải My ở nghĩa trang đã được di dời. Thay vào đó, ông Thành lập một quỹ từ thiện mang tên “Bé Nụ” để giúp đỡ những đứa trẻ xóm liều và xây dựng lại khu nhà ổ chuột ven sông. Trong căn biệt thự lộng lẫy, Hải My – giờ đây với khuôn mặt vẫn còn những vết sẹo chưa phẫu thuật thẩm mỹ hết, nhưng ánh mắt đã bình yên trở lại – đang ngồi bên cửa sổ. Cô chưa nhớ lại hoàn toàn quá khứ, nhưng cô biết người đàn ông tóc bạc đang cẩn thận gọt từng miếng táo cho cô kia là người yêu thương cô nhất trên đời.

    Ông Thành nhìn con gái, rồi nhìn ra ngoài trời. Cơn mưa đã tạnh từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng ấm áp. Ông nhận ra rằng, đôi khi phép màu không đến từ những điều xa vời, mà đến từ sự thiện lương của một đứa trẻ nghèo khổ, và từ chính tình yêu thương không bao giờ tắt trong trái tim mỗi người. Bí mật dưới nấm mộ giả đã được phơi bày, nhưng điều quý giá nhất ông tìm thấy không phải là sự thật, mà là cơ hội thứ hai để được làm cha.

  • Sinh nhật cháu, bà ngoại tặng 1 triệu, bà nội mang tới một cuốn sổ đỏ, tôi ôm con về nhà mẹ đẻ

    Sinh nhật cháu, bà ngoại tặng 1 triệu, bà nội mang tới một cuốn sổ đỏ, tôi ôm con về nhà mẹ đẻ

    Sinh nhật đầu tiên của cháu mà mẹ chồng cũng mang ra để làm chiêu trò mát mặt với mọi người thì tôi cũng đến chịu.

    Ảnh minh họa

    Chuyện đã kể thì phải kể từ những ngày đầu mới về làm dâu con trong nhà chồng tôi thấy mẹ chồng tính tình khá xởi lởi, yêu thương con cháu nên tôi cũng rất quý bà.

    Song khi mới ở hết tháng đầu, tôi mới tá hỏa khi mẹ chồng bỗng dưng đòi chúng tôi tiền sinh hoạt chung:

    – Tháng đầu các con sống chung thì coi như bố mẹ “tặng” nhưng từ tháng sau, hai vợ chồng phải đưa cho bố mẹ 7 triệu/tháng bao gồm tiền ăn ở, sinh hoạt, điện nước… Trước kia chồng con chỉ có một mình, là con của bố mẹ nên không tính toán nhưng giờ đã có gia đình riêng, là “cá thể” độc lập nên phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Các con cứ ở đây, đưa tiền sinh hoạt cho bố mẹ hàng tháng cho đến khi nào tích góp đủ tiền ra mua nhà sống riêng cho thoải mái.

    Tới lúc đó tôi mới biết mẹ chồng mình tính tình không thoáng như tôi nghĩ mà lại rất keo kiệt, chắt bóp, mua cho tôi bất kì thứ gì cũng ghi sổ lại để… đòi nợ.

    Khoảng thời gian sống chung tôi vẫn thể hiện mình là người con có trách nhiệm đạo hiếu với cha mẹ nên thỉnh thoảng tôi hay mua đồ tặng bà, lễ Tết thì biếu tiền bố mẹ vì tôi nghĩ, bố mẹ chồng tôi cũng chỉ có chồng tôi là con duy nhất, sau này của nải của ông bà cũng chẳng đi đâu được, cũng cho chồng và các con tôi mà thôi. Ông bà tiết kiệm sau cũng cho con cho cháu chứ chẳng mang theo được.

    Ảnh minh họa

    Ấy vậy nhưng những tính toán của tôi sai bét và tôi chỉ kịp nhận ra sau khi con đầu lòng của chúng tôi chào đời. Kể từ lúc tôi sinh con tới lúc đưa đứa trẻ về nhà, mẹ chồng tôi ngoài đến thăm hỏi, giúp đỡ này kia còn không bỏ ra một đồng nào cho cháu. Vậy nhưng lúc nào cũng đi ra ngoài khoe khoang với mọi người:

    – Ôi tôi lo cho các con cháu từ A-Z không thiếu thứ gì. Tiền đẻ con bé ở viện, tiền taxi đón nó về nhà rồi tiền giường, tiền phòng, bỉm sữa mỗi tháng là một tay tôi lo hết chứ chúng nó còn trẻ lại vừa mua nhà, làm gì có đồng nào mà nuôi con.

    Tin này được người ta đồn lại tới tai tôi, tôi nghe mà tức điên. Đến cả chồng tôi anh cũng phải đính chính lại với bà:

    – Mẹ bớt đi kể chuyện không đúng đi, mẹ có cho chúng con được đồng nào đâu mà mẹ lại bảo là mua cho cháu không thiếu thứ gì? Tiền của mẹ toàn để tiêu linh tinh vào mấy hội nhóm, mua đồ trên mạng mà chẳng thấy cho con cho cháu.

    – Mẹ nói cho vui vậy chứ thực ra nếu chi vào mấy khoản lắt nhắt kia thì chẳng đáng bao tiền, tiền của bà để dồn vào cho cháu một món quà to. Các con chứ chờ đấy.

    Nghe vậy nhưng tôi cũng chẳng hóng vì biết tính sẵn mẹ chồng keo kẹt.

    Ấy vậy mà đúng ngày sinh nhật 1 tuổi của con gái, tôi bị bất ngờ khi mẹ chồng mình tặng cháu nội 1 căn nhà thật. Trước mặt quan khách họ hàng, mẹ chồng tôi cầm ra một tờ sổ đỏ căn hộ chung cư.

    Ảnh minh họa

    Mẹ chồng tôi phát biểu:

    – Nuôi con trai rồi lại phải nuôi con dâu, tốn kém đã đành giờ lại nuôi cả cháu nội các ông bà ạ. Chẳng giấu gì mọi người, nhân ngày sinh nhật 1 tuổi của đứa cháu đầu tiên, vợ chồng em có căn nhà nhỏ muốn tặng cho cháu làm quà, coi như là cái vốn để cháu ăn học trong tương lai, mong cháu lớn khỏe nhanh còn phụng dưỡng ông bà.

    Sau câu nói của mẹ chồng, tất cả mọi người vỗ tay rầm rầm. Ai nấy khen ngợi mẹ chồng tôi đúng là bà của năm vì hào phóng tặng cháu nội hẳn 1 căn nhà. Thậm chí có người còn xì xào “Đúng là bà nội khác hẳn bà ngoại”, đem hai người so sánh vì mẹ ngoại chỉ có lì xì 1 triệu đồng đưa vào tay cháu.

    Mẹ chồng bao lâu nay không cho cháu nổi 1 đồng mà giờ tặng hẳn căn hộ chung cư làm tôi không thể tin nổi. Tôi đứng ngay lên nhận lấy tờ giấy sổ đỏ mà mẹ chồng đang cầm trên tay, lật mở ra tôi ngỡ ngàng khi nhìn thấy dòng tên người đứng trong tờ sổ đỏ đó vẫn là tên bố mẹ chồng tôi chứ không phải tên con mình. Tôi ngạc nhiên hỏi:

    – Ơ sao ông bà tặng quà cho cháu nhưng tên căn hộ lại là của ông bà vậy ạ?

    Mẹ chồng tôi cứng họng khi bị con dâu hỏi vặn nhưng bà kịp thanh minh:

    – Là ông bà chưa kịp sang tên, sắp tới sẽ sang tên cho cháu nhé.

    Ảnh minh họa

    Sau hôm sinh nhật đó, mẹ chồng tôi trì hoãn việc sang tên đổi chủ tờ sổ đỏ nên đến giờ sau 1 tháng con chúng tôi vẫn chưa được đứng tên căn nhà đó.

    Tôi giận chồng không đủ kinh tế và quyết đoán ra ở riêng, giận mẹ chồng chỉ muốn mát mặt chứ không thực chất yêu thương cháu nên dọn đồ đưa con về nhà ngoại ở.

  • Chưa bao giờ tôi nghĩ… Một tin nhắn sẽ kéo cả quá khứ mà tôi muốn ch ôn v;ùi quay trở lại.

    Chưa bao giờ tôi nghĩ… Một tin nhắn sẽ kéo cả quá khứ mà tôi muốn ch ôn v;ùi quay trở lại.

    Tôi là Mai, 34 tuổi, làm nhân viên chăm sóc khách hàng. Cuộc sống hôn nhân của tôi với Khánh – chồng tôi – khá êm đềm. Chúng tôi cưới được 5 năm, chưa có con nhưng cả hai đều cố gắng.

    Chưa bao giờ tôi nghĩ…
    Một tin nhắn sẽ kéo cả quá khứ mà tôi muốn chôn vùi quay trở lại.


    1. TIN NHẮN LẠ – NHƯ TIẾNG SÉT GIỮA TRỜI QUANG

    Buổi tối, khi Khánh đang tắm, điện thoại tôi rung.

    Số lạ.
    Tin nhắn duy nhất:

    “Chị làm ơn đừng phá hạnh phúc gia đình em nữa.”

    Tôi sững sờ.

    Tôi?
    Phá gia đình ai?

    Tôi trả lời:

    “Bạn là ai? Tôi không hiểu.”

    Phía bên kia trả lời ngay:

    “Đừng giả vờ. Chồng em có gia đình rồi.”

    Tim tôi đập mạnh.

    Chồng em?
    Ý cô ta… là chồng cô ta đang liên quan đến tôi?

    Tôi nhìn về phía phòng tắm, nước vẫn chảy.
    Trong đầu chỉ có một suy nghĩ:

    “Chồng mình có bồ?”


    2. TỪ NGHI NGỜ ĐẾN ÁM ẢNH

    Tôi bắt đầu quan sát Khánh:

    Anh thường về trễ hơn vài tuần gần đây.

    Hay ôm khư khư chiếc điện thoại.

    Có lúc đọc tin nhắn mỉm cười một mình.

    Tôi cố gắng lục trong đầu xem gần đây có tiếp xúc với ai khiến gia đình người ta hiểu lầm không. Nhưng không.

    Tôi không thân ai ngoài đồng nghiệp nữ.
    Bạn nam cũ? Tất cả đã cắt đứt.

    Vậy ai đang vu tôi phá hoại?


    3. CUỘC GẶP MẶT – KHI SỰ SỢ HÃI BIẾN THÀNH TỨC GIẬN

    Tôi nhắn tin xin gặp người đó để “nói chuyện rõ ràng”.

    Một cuộc hẹn được chốt tại quán cà phê nhỏ cuối hẻm.

    Người xuất hiện trước mặt tôi là một cô gái trẻ tầm 22, gầy gò, ánh mắt vừa tức giận vừa khinh bỉ.

    Cô đặt chiếc điện thoại trước mặt tôi:

    “Chị còn gì để nói?”

    Tôi nuốt nước bọt:

    “Chị chưa từng quen chồng em. Em đang hiểu lầm rồi.”

    Cô gái bật cười:

    “Hay nhỉ? Chị không quen mà chị nhắn tin cho anh ấy từ nhiều năm trước? Chị là nguyên nhân khiến mẹ em bỏ đi đấy!”

    Tôi chết lặng.

    Mẹ em ấy?

    Tôi chưa kịp hiểu thì cô đẩy chiếc điện thoại về phía tôi.
    Trên màn hình là ảnh chụp một đoạn tin nhắn cũ — 10 năm trước.

    Một số lạ.
    Một đoạn văn đầy cay nghiệt:

    “Tôi nói thật, chị xem lại chồng mình đi. Hắn cặp kè sau lưng chị đấy.”

    “Nếu chị còn để hắn qua lại với tôi, tôi sẽ công khai hết.”

    “Đàn bà ngu mới tin đàn ông.”

    Cô gái lạnh giọng:

    “Đây là tin nhắn chị từng gửi mẹ em.”

    Tôi chết lặng.
    10 năm trước… đúng là tôi từng nhắn như vậy.
    Nhưng người tôi gửi là chị Trâm – người tôi hiểu lầm là phá hoại chuyện tình của tôi với Tuấn (người yêu cũ).

    Tôi từng nghĩ Tuấn ngoại tình với chị Trâm – đồng nghiệp của anh ta.
    Trong cơn ghen mù quáng, tôi lấy số điện thoại từ danh bạ Tuấn, nhắn tin công kích chị ấy.

    Tôi không biết…
    chị ấy đã có chồng và một đứa con gái nhỏ.

    Và cô gái đang ngồi trước mặt tôi chính là đứa trẻ năm ấy.


    4. SỰ THẬT VỀ “SỰ PHẢN BỘI” 10 NĂM TRƯỚC

    Tôi run rẩy:

    “Em… nghe chị nói. Chị lúc ấy hiểu lầm. Chị không biết mẹ em đã có gia đình.”

    Cô gái ngước lên, ánh mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn sắc lạnh:

    “Mẹ em bị chị xúc phạm, bố em phát hiện tin nhắn đó. Ông nghĩ mẹ phản bội, rồi đánh đập, hất hủi. Mẹ em chịu không nổi, đã bỏ đi ngay trong đêm. Suốt 10 năm qua… em không biết mẹ ở đâu.”

    Tôi sững người.

    Những lời nói tôi từng buông ra vì ghen tuông trẻ con…
    Hóa ra lại trở thành lưỡi dao cứa nát một gia đình.

    Tôi thở khó nhọc:

    “Chị xin lỗi… chị thật sự xin lỗi…”

    Cô gái nghẹn giọng:

    “Chị nghĩ một câu xin lỗi là đủ à?”


    5. TWIST – VÀ CUỘC GỌI KHIẾN MỌI THỨ VỠ RA

    Giữa lúc không khí căng như dây đàn, điện thoại tôi đổ chuông.
    Là Khánh.

    Tôi không muốn nghe.
    Nhưng cô gái giật phắt lấy điện thoại, bấm loa ngoài:

    “Đây, nghe xem chồng chị nói gì!”

    Giọng Khánh vang lên:

    “Mai à, đồ em gửi chị Trâm em chưa gửi kịp. Chị ấy hẹn gặp chiều nay rồi. Em đi cùng anh nhé, chị ấy muốn cảm ơn chúng ta.”

    Tôi đứng hình.

    Chị… Trâm?

    Cô gái ngẩn ra:

    “Mẹ em?”

    Tôi lắp bắp:

    “Khánh… biết chị Trâm?”

    Khánh thở dài:

    “À… anh quên kể. Hôm trước anh gặp một cô đi nhặt đồng nát gần công trình. Nhìn quen quen nên anh hỏi. Cô ấy nói từng làm cùng chỗ với em hồi xưa. Cô ấy tên Trâm.”

    Chân tôi như khuỵu xuống.
    Cô gái thì bật dậy:

    “Mẹ… mẹ em ở đâu?”


    6. CUỘC GẶP LẠI SAU 10 NĂM

    Chúng tôi chạy đến khu nhà trọ cũ nơi Khánh nói.

    Tại căn phòng nhỏ tồi tàn, chị Trâm ngồi gấp những chai nhựa.
    Tóc chị đã bạc nhiều, dáng người gầy sọp.

    Khi thấy cô gái, chị Trâm sững lại, làm rơi cả túi ve chai.

    “Mai… con… đúng là con không…?”

    Cô gái lao vào ôm mẹ, khóc nức nở.

    Tôi đứng lùi lại, nước mắt chảy dài.

    Vì tôi mà họ xa nhau 10 năm.
    Nhưng cũng vì tin nhắn hôm nay… mà họ gặp lại nhau.

    Chị Trâm nhìn tôi, ánh mắt không giận dữ, chỉ thoáng buồn:

    “Ngày đó cô biết con ghen. Cô cũng không trách… chỉ là cô không ngờ nó khiến gia đình cô tan nát như vậy.”

    Tôi quỵ xuống:

    “Cháu xin lỗi… Nếu không phải vì cháu… cuộc sống cô sẽ không… như bây giờ…”

    Chị Trâm kéo tôi dậy:

    “Đứng lên đi con. Lỗi của con là bồng bột. Lỗi của chồng cô mới là tệ bạc. Mỗi người đi một con đường, có lẽ… giờ gặp lại cũng là cái duyên.”

    Cô gái ôm tôi:

    “Chị… em xin lỗi vì đã trách nhầm chị.”

    Tôi nghẹn:

    “Không. Chị mới là người nợ gia đình em một lời xin lỗi.”


    7. KẾT – HẠNH PHÚC ĐÔI KHI ĐẾN TỪ VIỆC ĐỐI DIỆN QUÁ KHỨ

    Sau hôm đó, mẹ con chị Trâm ở lại Sài Gòn.
    Công ty Khánh giúp chị xin công việc tạp vụ nhẹ nhàng, có bảo hiểm.
    Cô gái – tên Ngọc – đi học nghề spa.

    Còn tôi…
    tôi học được bài học quan trọng:

    Một tin nhắn đầy nóng nảy có thể phá nát một gia đình.
    Nhưng cũng có thể mở ra cơ hội hàn gắn nếu ta đủ can đảm đối diện với sai lầm.

    Khánh khẽ ôm tôi sau lưng:

    “Em thấy không? May mà hôm đó em không bỏ anh giữa chừng.”

    Tôi cười, nước mắt rơi:

    “Nếu không có tin nhắn đó… chắc mẹ con họ cũng chưa gặp lại.”

    Đời đôi khi nghiệt ngã, nhưng cũng tròn trịa theo cách khó ngờ.

  • Đêm trước ngày cưới, chú rể ‘cao ch ạy xa bay’ cùng người yêu c ũ mà không lời từ biệt, để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc phải lên xe hoa với em trai chú r

    Đêm trước ngày cưới, chú rể ‘cao ch ạy xa bay’ cùng người yêu c ũ mà không lời từ biệt, để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc phải lên xe hoa với em trai chú r

    Tôi đứng trước gương, chiếc váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy thân hình, nhưng trái tim tôi lại nặng trĩu. Chỉ còn ba ngày nữa là đến đám cưới, vậy mà Huy – chú rể của tôi, người tôi đã yêu và tin tưởng suốt ba năm – đột nhiên biến mất. Một lá thư ngắn ngủi để lại trên bàn, với vài dòng nguệch ngoạc: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Anh đã yêu người con gái khác. Tha thứ cho anh.”

    Nhà trai rối loạn, nhà gái bàng hoàng. Mẹ tôi khóc ngất, bố tôi thở dài, còn tôi thì chết lặng. Nhưng vì danh dự hai bên gia đình, chúng tôi không thể hủy hôn lễ. Sau một đêm bàn bạc căng thẳng, gia đình Huy đưa ra một giải pháp bất ngờ: em trai của Huy, Minh – người mà tôi chỉ gặp vài lần trong các buổi họp mặt gia đình – sẽ thay anh trai làm chú rể. Tôi không có quyền từ chối. Tôi chỉ gật đầu, như một con rối bị giật dây, lòng đầy uất ức và tủi nhục.

    Ngày cưới diễn ra trong không khí gượng gạo. Minh, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, nắm tay tôi bước vào lễ đường. Anh ta không nói nhiều, chỉ làm đúng những gì nghi thức yêu cầu. Tôi nhìn anh, cố tìm một chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là sự xa cách. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đang thương hại tôi không? Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái danh dự gia đình này?

    Đêm tân hôn, tôi ngồi co ro trên giường, chiếc váy cưới đã được thay bằng bộ đồ ngủ mỏng manh. Minh bước vào, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài im lặng, nhưng bất ngờ, anh kéo tôi vào lòng. Tôi giật mình, định đẩy ra, nhưng sức mạnh của anh khiến tôi không thể kháng cự. “Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng trầm và lạ lùng dịu dàng. “Tôi muốn cho em xem một thứ.”

    Anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã trầy xước. Anh mở một đoạn video, và tôi gần như ngừng thở khi nhìn thấy. Đó là Huy, đang đứng trong một căn phòng tối tăm, bị trói chặt vào ghế. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ánh mắt anh ta hoảng loạn. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ video: “Nếu mày không biến mất khỏi đám cưới, cô ta sẽ chết.” Tôi nhận ra ngay người con gái được nhắc đến – Linh, bạn thân của tôi, người mà Huy luôn nói rằng anh ta chỉ xem như em gái.

    Tôi quay sang Minh, đầu óc quay cuồng. “Đây là… sao lại thế này?” Minh nhìn tôi, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy quyết tâm. “Huy không bỏ trốn vì yêu ai khác. Anh ấy bị ép buộc. Tôi đã tìm ra manh mối này vài ngày trước, nhưng không kịp ngăn cản. Tôi đồng ý cưới em để bảo vệ em, và để có thời gian tìm cách cứu anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ. Hóa ra, tất cả những gì tôi nghĩ về sự phản bội của Huy đều là một màn kịch. Nhưng điều khiến tim tôi đập mạnh hơn cả là ánh mắt của Minh khi anh nói: “Tôi sẽ không để em chịu tổn thương thêm nữa. Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em, không phải vì anh trai tôi, mà vì chính tôi muốn thế.”

    Đêm tân hôn ấy, thay vì những giọt nước mắt tủi hờn, tôi cảm nhận được một tia hy vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng câu chuyện này chỉ mới bắt đầu, và bí mật đằng sau chiếc điện thoại ấy sẽ dẫn chúng tôi vào một cơn bão lớn hơn.