Danh mục: Chưa phân loại

  • Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Khoang hạng phổ thông hôm ấy đông nghẹt người.
    Người phụ nữ nghèo ngồi sát cửa sổ, ôm chiếc túi vải cũ bạc màu, lưng khom xuống như cố thu mình lại để không làm phiền ai.

    Bỗng bốp!
    Một chiếc giày trẻ con bay thẳng vào vai bà.

    Bà giật mình, quay lại.
    Cậu bé khoảng mười tuổi, ăn mặc toàn đồ hiệu, đang cười khúc khích.
    Chưa kịp phản ứng, chiếc giày còn lại lại bị ném tới, lần này trúng thẳng vào ngực bà.

    Bà không nói gì.
    Chỉ lặng lẽ nhặt đôi giày lên, đặt xuống sàn, đẩy nhẹ về phía cậu bé.

    Nhưng điều đó chỉ khiến cậu ta thích thú hơn.

    “Ê bà kia, nhặt giỏi vậy thì nhặt tiếp đi!”
    Cậu bé cười lớn, vươn chân đạp nhẹ vào túi đồ của bà.

    Hành khách xung quanh bắt đầu khó chịu.
    Một tiếp viên hàng không tiến lại, giọng nghiêm nghị:
    “Em nhỏ, hành vi của em không phù hợp. Nếu còn tiếp diễn, chúng tôi buộc phải lập biên bản.”

    Cậu bé chưa kịp phản ứng thì người mẹ đứng phắt dậy.

    “Cô lấy quyền gì dạy con tôi?”
    Giọng bà ta cao vút, sắc lẹm.
    “Nó chỉ là con nít! Đi máy bay tôi trả tiền đàng hoàng, không phải đi ăn xin như mấy người rảnh rỗi này!”

    Nói rồi, bà ta liếc thẳng vào người phụ nữ nghèo, ánh mắt đầy khinh miệt.

    Khoang máy bay im phăng phắc.
    Tiếp viên giữ bình tĩnh, nhắc lại quy định an toàn.
    Nhưng người mẹ không dừng lại:
    “Muốn làm lớn chuyện à? Gọi trưởng tiếp viên ra đây!”

    Người phụ nữ nghèo cúi đầu.
    Bà kéo chặt chiếc túi vải, khẽ nói, gần như thì thầm:
    “Thôi… không sao đâu.”

    Mười phút sau, khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, trưởng tiếp viên cùng hai nhân viên an ninh xuất hiện.

    Họ không nhìn người phụ nữ nghèo.
    Họ đứng trước mặt hai mẹ con nhà giàu.

    “Xin mời bà và con ở lại sau khi hạ cánh để làm việc,” trưởng tiếp viên nói chậm rãi.
    “Chúng tôi đã nhận được phản ánh chính thức từ nhiều hành khách, kèm video ghi lại toàn bộ sự việc.”

    Người mẹ tái mặt.
    “Video gì?”
    Bà quay sang nhìn xung quanh — những chiếc điện thoại đã hạ xuống, nhưng ánh mắt mọi người thì không.

    Chưa hết.

    Trưởng tiếp viên nói tiếp, giọng không còn khách sáo:
    “Và bà cũng nên biết, người phụ nữ bà vừa xúc phạm… là người được mời lên chuyến bay này theo diện hỗ trợ y tế đặc biệt. Bà ấy là người hiến tủy cho một bệnh nhi đang chờ ghép khẩn cấp.”

    Khoang máy bay chết lặng.

    Cậu bé ngừng cười.
    Người mẹ lắp bắp, môi run lên nhưng không thốt nổi lời nào.

    Máy bay hạ cánh.
    Hai mẹ con bị mời ở lại cuối cùng.
    Không còn sự kiêu căng. Không còn tiếng hét.

    Người phụ nữ nghèo bước xuống trước.
    Vẫn chiếc túi vải cũ.
    Nhưng dáng lưng bà thẳng hơn.

    Có những cái giá không phải trả bằng tiền.
    Mà bằng sự xấu hổ trước chính con mình.

  • Chồng đ.ã m:ấ;t 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, s;ự th;ật được h;é l:ộ –

    Chồng đ.ã m:ấ;t 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, s;ự th;ật được h;é l:ộ –

    Mười lăm năm sau ngày chồng q;ua đ;;ời, bà Lan bất ngờ nhìn thấy ông – dáng người quen thuộc, mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền – đang đi nghỉ mát ở Sầm Sơn cùng một gia đình khác. Bà chết lặng, tay run run níu chặt chiếc nón. Người đàn ông ấy chẳng thể lẫn đi đâu được, chính là chồng bà – ông Minh. Người đã được chôn cất, đã có tấm ;bia m;ộ đàng hoàng, người mà suốt bao năm nay bà vẫn hương khói mỗi ngày rằm mùng một.

    Mười lăm năm trước, ông Minh được thông báo gặp tai nạn trên công trình. Cơ thể ông không tìm thấy nguyên vẹn, chỉ còn lại vài dấu vết để người ta xác nhận. Bà Lan đau đớn tột cùng, ôm hai con thơ dại. Từ ấy, bà vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cả cuộc đời bà thu gọn lại trong gánh hàng rau ở chợ, từng đồng lời gửi gắm thành học phí cho các con.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Nỗi nhớ chồng chưa bao giờ nguôi. Đêm nào bà cũng thắp đèn dầu, thì thầm kể với di ảnh ông những chuyện trong ngày. Có khi bà tự hỏi: “Nếu ngày ấy ông còn sống, chắc mình đâu khổ đến thế?”. Nhưng rồi bà lại tự an ủi, rằng số phận đã an bài, bà phải sống thay cả phần của ông.

    Vậy mà hôm nay, trong tiếng sóng biển rì rào và ánh nắng chiều trải dài, người đàn ông ấy xuất hiện. Ông đang cười nói với một người phụ nữ trẻ hơn bà, bên cạnh là hai đứa nhỏ gọi ông bằng “bố”. Hình ảnh ấy như nhát dao xoáy vào lòng bà Lan. Bà muốn lao đến hỏi cho ra lẽ, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống cát.

    Bà chỉ biết đứng lặng, để nước mắt lăn dài, trong đầu cuộn lên hàng nghìn câu hỏi:

    • Tại sao ông lại còn sống?

    • Vì sao ông bỏ mặc vợ con mà sống với gia đình mới?

    • Mười lăm năm qua, ông ở đâu?

    Đêm ấy, bà không sao ngủ được. Trong đầu cứ vang vọng tiếng sóng, cùng gương mặt chồng. Sự thật như một tảng đá đè nặng lên tim. Bà biết, cuộc đời mình sắp phải đối diện với một biến cố khác.

    Hôm sau, bà Lan tìm cách tiếp cận. Bà đi quanh khu nghỉ dưỡng, quan sát gia đình kia. Ông Minh vẫn vậy: dáng đi chậm rãi, ánh mắt hiền lành, chỉ khác là đôi vai trông có vẻ nặng nề hơn.

    Bà không thể kìm nén, quyết định đối diện. Khi ông Minh đi một mình ra bãi biển, bà bước đến, giọng run run:
    – Ông… Minh…

    Ông sữ;ng người, quay lại. Ánh mắt ngỡ ngàng, miệng lắp bắp:
    – Lan… Là… em sao?

    Hai người đứng trước nhau, im lặng, chỉ có tiếng sóng biển vỗ bờ. Rồi ông Minh ngồi xuống ghế đá, thở dài như trút cả núi trong lòng.

    Ông kể: tai nạn năm xưa đúng là nghiêm trọng. Ông bị thư;ơng nặ;ng, trôi dạt sang một vùng ven biển xa. Người ta cứ u sống ông nhưng ông mất trí nhớ, không nhớ nổi tên tuổi hay quê quán. Một gia đình ngư dân tốt bụng cưu mang, chữa trị. Nhiều năm sau ông mới hồi phục, nhưng ký ức vẫn mờ mịt. Ông chỉ nhớ mình tên Minh, còn lại thì quên sạch.

    Người phụ nữ bên cạnh ông – bà Hạnh – là người đã tận tình chăm sóc ông suốt những ngày khốn khó. Họ nên duyên vợ chồng, có với nhau hai con. Chỉ đến vài năm gần đây, ông mới bắt đầu mơ thấy những hình ảnh lạ lẫm: bóng dáng người phụ nữ tóc dài ngồi bên ngọn đèn dầu, hai đứa trẻ gọi “ba ơi”. Nhưng ông không dám tin đó là ký ức thật.

    Nghe xong, bà Lan ngồi lặng. Nỗi đau vì bị bỏ rơi dần nhường chỗ cho sự xót xa. Hóa ra, ông cũng là nạn nhân của số phận. Ông không phản bội, mà chỉ bị trói buộc bởi trí nhớ đứt gãy.

    Bà khóc, nhưng lần này nước mắt không còn chát mặn như hôm trước. Bà nhìn ông, giọng nghẹn ngào:
    – Bao năm nay, mẹ con tôi sống trong nỗi đau mất ông. Nhưng giờ biết ông còn sống, tôi không oán trách nữa…

    Ông Minh nắm lấy tay bà, đôi mắt ngấn lệ. Ông vừa vui mừng, vừa hổ thẹn. Hai cuộc đời, hai gia đình – tất cả chồng chéo lên nhau, khiến ông day dứt khôn nguôi.

    Những ngày sau đó, hai gia đình gặp mặt. Ban đầu, bà Hạnh khá bất ngờ, thậm chí lo lắng. Nhưng khi nghe ông Minh thú nhận toàn bộ sự thật, bà chỉ lặng người rồi khóc. Bà biết, tình nghĩa mười lăm năm qua không thể xóa bỏ, nhưng bà cũng không muốn níu kéo ông trong dằn vặt.

    Hai người phụ nữ – bà Lan và bà Hạnh – nhìn nhau. Cả hai đều là nạn nhân của số phận, đều là người mẹ tận tụy. Họ không còn coi nhau là đối thủ, mà là những người đàn bà cùng chia sẻ một phần đời với một người đàn ông.

    Cuối cùng, họ quyết định chọn cách nhân văn nhất: để ông Minh có trách nhiệm với cả hai gia đình. Ông trở về thăm quê, nhận lại hai đứa con đầu đã trưởng thành. Những năm tháng mất mát được bù đắp bằng sự đoàn tụ muộn màng. Đồng thời, ông vẫn ở bên chăm sóc bà Hạnh và hai con nhỏ, vì đó là gia đình đã cưu mang ông trong lúc kh;ốn kh ó.

    Thời gian dần trôi, vết thương lòng khép lại. Hai bên gia đình xem nhau như người thân. Lễ tết quây quần, tiếng cười vang lên bên mâm cơm. Bà Lan không còn lẻ loi, bà Hạnh cũng không mất đi người chồng. Ông Minh, từ chỗ d;ay d;ứt, cuối cùng đã tìm lại được sự bình yên khi sống trọn tình, trọn nghĩa.

    Câu chuyện khép lại không bằng sự tan vỡ, mà bằng tình người, sự tha thứ và sẻ chia. Biển Sầm Sơn, nơi từng là nơi bắt đầu cú sốc, giờ trở thành chứng nhân cho một cuộc đoàn tụ lạ kỳ – nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện, để tất cả cùng hướng về tương lai.

  • Một tin vui với người dân Hà Nội –

    Một tin vui với người dân Hà Nội –

    Hà Nội triển khai các giải pháp hỗ trợ, bảo vệ người dân trên không gian mạng

    Theo Cổng thông tin điện tử TP. Hà Hội, Thành phố đang triển khai các giải pháp hỗ trợ, bảo vệ người dân trên không gian mạng ở mức cơ bản, tạo lập niềm tin số tới người dân.

    Theo đó, Phó Chủ tịch UBND Thành phố Trương Việt Dũng đã ban hành Kế hoạch số 338/KH-UBND ngày 12/12/2025 về triển khai giải pháp hỗ trợ, bảo vệ người dân trên không gian mạng ở mức cơ bản, tạo lập niềm tin số.

    Kế hoạch nêu rõ: Thành phố đặt mục tiêu 100% hệ thống thông tin giải quyết thủ tục hành chính, hệ thống cung cấp dịch vụ công trực tuyến Thành phố được đánh giá phê duyệt bảo đảm an toàn thông tin, công khai chính sách bảo vệ dữ liệu cá nhân và đáp ứng tiêu chuẩn bảo mật theo quy định.

    Việc này giúp tăng cường niềm tin số bảo vệ người dùng xây dựng một môi trường mạng an toàn, bảo mật đáng tin cậy. Từ đó, quyền lợi của người dân trong sử dụng dịch vụ công trực tuyến được bảo đảm.

    Đồng thời, Hà Nội phấn đấu tối thiểu 85% người dân sử dụng Internet, sử dụng dịch vụ công trực tuyến cung cấp thông tin dữ liệu hồ sơ thủ tục hành chính được trang bị kiến thức, kỹ năng cơ bản về an toàn thông tin, nhận diện và phòng chống lừa đảo trực tuyến.

    Qua đó, góp phần giúp người dân hình thành thói quen, việc sử dụng Internet, dịch vụ công trực tuyến an toàn, lành mạnh, qua đó củng cố nền tảng niềm tin số.

     Nhiều nhiệm vụ và giải pháp được thực hiện

    Để triển khai Kế hoạch, Thành phố yêu cầu thực hiện các nhiệm vụ và giải pháp sau:

    Thứ nhất, bảo vệ người dân và ứng phó nhanh với các rủi ro, sự cố trên không gian mạng: Xây dựng và vận hành Trung tâm phản ứng nhanh về an ninh mạng và lừa đảo của Thành phố (24/7), tích hợp Hotline, Cổng thông tin điện tử và ứng dụng di động để tiếp nhận, xử lý kịp thời các phản ánh, báo cáo lừa đảo của người dân.

    Bảo đảm hoạt động liên tục, có cơ chế tiếp nhận đa kênh, tạo điều kiện để mọi đối tượng đều có thể tiếp cận và báo cáo sự cố kịp thời.

    Xây dựng và triển khai Cơ chế phong tỏa, thu hồi khẩn cấp nhằm kịp thời ngăn chặn, thu hồi tài sản của người dân bị chiếm đoạt do lừa đảo trực tuyến. Đây là giải pháp trọng tâm thể hiện cam kết, sự quyết tâm của Thành phố trong bảo vệ tài sản của người dân, góp phần hình thành mô hình ứng cứu khẩn cấp tài chính số mang tính tiên phong, có khả năng nhân rộng toàn quốc.

    Giám sát, thu thập, phân tích thông tin trên không gian mạng, phát hiện sớm các hành vi vi phạm, lừa đảo, giả mạo, hoặc xâm phạm người dân, tổng hợp và ban hành cảnh báo an ninh mạng.

    Tổ chức diễn tập an ninh mạng và phòng, chống lừa đảo trực tuyến định kỳ hằng năm nhằm nâng cao nhận thức, kỹ năng phản ứng và khả năng phối hợp giữa các cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp và người dân.

     - Ảnh 2.

    Hà Nội đang đẩy mạnh giải pháp giúp tăng cường niềm tin số bảo vệ người dùng xây dựng một môi trường mạng an toàn, bảo mật đáng tin cậy

    Thứ hai, tuyên truyền, tập huấn kỹ năng và nâng cao nhận thức: Tổ chức chương trình truyền thông, phổ biến kỹ năng nhận diện lừa đảo, tin giả và bảo vệ dữ liệu cá nhân cho người dân, cán bộ, công chức, viên chức, học sinh, sinh viên và các nhóm đối tượng dễ bị tổn thương.

    Đồng thời, Thành phố tổ chức các chương trình tập huấn trực tiếp và trực tuyến về kỹ năng an toàn thông tin mạng nhằm trang bị kiến thức, kỹ năng cơ bản trong sử dụng Internet, mạng xã hội và các dịch vụ số an toàn, có trách nhiệm.

    Phối hợp các Bộ, ban, ngành tham mưu, xây dựng Đề án Công dân số; nghiên cứu xây dựng bộ tài liệu “Công dân số an toàn” và tiếp tục triển khai, thực hiện Kế hoạch số 138/KH-UBND của UBND Thành phố về triển khai Phong trào Bình dân học vụ số.

    Thứ ba, đảm bảo an toàn thông tin, bảo vệ dữ liệu cá nhân và xây dựng niềm tin số: Tổ chức đánh giá an toàn thông tin định kỳ, thường xuyên đối với hệ thống dịch vụ công, trang/cổng thông tin điện tử, hạ tầng dữ liệu và phần mềm, ứng dụng thuộc phạm vi quản lý của các Sở, ban, ngành, UBND xã, phường.

    Triển khai Hệ thống Trung tâm điều hành an ninh mạng (SOC) Thành phố Hà Nội nhằm tăng cường năng lực giám sát, phát hiện sớm và ứng phó kịp thời với các nguy cơ, sự cố tấn công mạng.

    Theo đó, hệ thống SOC được xây dựng nhằm hình thành nền tảng kỹ thuật hạ tầng an toàn mạng đồng bộ, phục vụ chuyển đổi số toàn diện của Thành phố, bảo vệ dữ liệu, quyền riêng tư của người dân, tạo lập niềm tin số và môi trường mạng an toàn, lành mạnh.

    Thực hiện chứng nhận và gắn “tín nhiệm mạng” cho các hệ thống dịch vụ công, trang/cổng thông tin điện tử, hạ tầng dữ liệu và phần mềm, ứng dụng và nền tảng số thuộc phạm vi quản lý của các Sở, ban, ngành, UBND xã, phường.
    https://soha.vn/mot-tin-vui-voi-nguoi-dan-ha-noi-198251214141929755.htm

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • C;;ông a;n cả;nh bá;o nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera –

    C;;ông a;n cả;nh bá;o nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera –

    Công an tỉnh Cà Mau cho biết, thời gian gần đây, xuất hiện tình trạng các video clip nhạy cảm trích từ camera của các hộ gia đình bị phát tán và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội.

    Đa số đây là các video, hình ảnh sinh hoạt riêng tư, thậm chí là nhạy cảm của các thành viên trong gia đình.

    Các đối tượng không chỉ dừng lại ở hành vi xâm phạm bí mật đời tư mà còn sử dụng nguồn dữ liệu này để thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác, như: Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, cưỡng đoạt tài sản, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của công dân,… gây bức xúc trong dư luận và ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự.

    Điều đó cho thấy, hệ thống camera giám sát của nhiều hộ gia đình mắc phải một số điểm yếu chung và đang bị các đối tượng tội phạm khai thác triệt để thông qua hình thức tấn công xâm nhập hệ thống camera, từ đó đánh cắp dữ liệu cá nhân để phát tán và rao bán như:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 1.
    Nhiều hộ gia đình sau khi lắp đặt camera, thường không thay đổi mật khẩu mà sử dụng luôn mật khẩu mặc định hoặc có thay đổi nhưng đặt mật khẩu yếu, không thay đổi mật khẩu thường xuyên dẫn đến các đối tượng xấu dễ dàng dò tìm mật khẩu thông qua các công cụ, tiện ích hoặc nguồn mở trên internet.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 2.
    Các hộ gia đình thường lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm, như: phòng ngủ, phòng thay đồ hoặc các khu vực riêng tư khác vì nhiều mục đích. Tuy nhiên, chính vì việc này, khi các đối tượng xấu xâm nhập được hệ thống camera đã khai thác triệt để nguồn dữ liệu nhạy cảm của người dân bằng cách trích xuất, sau đó biên tập lại và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội hoặc các diễn đàn “đen”.

    Trước tình trạng trên, cơ quan Công an khuyến cáo người dân:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 3.

    Mật khẩu mạnh thường có nhiều ký tự gồm chữ hoa, thường, số và ký tự đặc biệt. Không nên sử dụng các thông tin có liên quan đến cá nhân và người thân trong gia đình (họ tên, ngày tháng năm sinh, biệt danh,…) để đặt mật khẩu.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 4.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 5.

    Không lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm (phòng ngủ, phòng thay đồ,…) nếu như không thực sự cần thiết; hoặc sử dụng chức năng che chắn vật lý khi không sử dụng.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 6.
    Những việc làm trên tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả trong việc bảo mật hệ thống camera gia đình. Do đó, mỗi người dân cần nâng cao cảnh giác, thực hiện các biện pháp bảo đảm an toàn cho hệ thống giám sát ngôi nhà của mình nhằm bảo vệ bản thân và gia đình trước nguy cơ bị tấn công xâm nhập.

    Theo doisongphapluat.nguoiduatin.vn
    https://kenh14.vn/cong-an-canh-bao-nong-toi-tat-ca-cac-gia-dinh-dang-lap-camera-

  • Anh cả giàu có tuyên bố s:ốc về tiền ph:úng viế:ng bố, cả nhà c;:ãi nh;au ;n;aylửa

    Anh cả giàu có tuyên bố s:ốc về tiền ph:úng viế:ng bố, cả nhà c;:ãi nh;au ;n;aylửa

    Vì khoản tiền phú ng vi ếng đá”m m”a bố, người anh cả giàu có đã cho tôi một cái nhìn khắc nghiệt và đầy chua xót.

    Bố mẹ tôi sinh được 3 người con trai, tôi là con thứ 2. Tất cả chúng tôi đều đã lập gia đình. Bố mẹ sống cùng người con cả.

    Hoàn cảnh của 3 anh em nhiều khác biệt. Anh cả tôi làm nghề buôn hàng khô, mỗi tháng chở khoảng 15 chuyến hàng lên miền ngược bán. Nghe đâu, mỗi chuyến như vậy lãi cả chục triệu đồng. Có lần, chị dâu cả khoe, của nả nhà chị tính cả tiền, vàng lẫn đất đai phải ăn đến 3 đời không hết.

    Tôi và người em út làm nông và chăn nuôi nên kinh tế chỉ đủ ăn, đủ mặc, lo cho con cái học hành.

    Nghe anh cả sân si về số tiền phúng viếng tang cha, lòng tôi đầy chua xót. Ảnh minh họa

    Mọi việc trong nhà, từ tiền giỗ chạp, tiền thuốc men, chữa bệnh của bố mẹ, 3 anh em tôi luôn chia đều. Thậm chí, xét về công sức chăm sóc bố mẹ dù là ở viện hay ở nhà, tôi và em út còn bỏ ra nhiều hơn vì vợ chồng anh cả bận ngược xuôi buôn bán.

    Mấy lần, vợ tôi phàn nàn: “Nhà anh kỳ cục. Chăm bố mẹ là bổn phận chung của các con, ai ít thời gian thì phải bỏ nhiều tiền và ngược lại.

    Đằng này, người giàu nhất thì cứ thong dong, 2 đứa con nghèo lại tối mặt tối mũi, vừa lo kiếm ăn vừa lo chăm bố mẹ. Đấy là em chưa nói, anh cả ở chung, được hưởng đất đai, của nả nhiều hơn thì phải gánh vác nhiều hơn mới đúng”.

    Tôi hiểu rõ hơn ai hết điều ấy nhưng vẫn đe vợ không được hé răng với người ngoài. Phận làm con, chăm sóc bố mẹ lúc già cả, ốm đau là cái tâm chứ đâu chỉ là trách nhiệm.

    Nhưng người anh cả giàu có của tôi đã cho tôi một cái nhìn khác, khắc nghiệt và chua xót hơn nhiều.

    Đầu năm 2024, mẹ tôi qua đời. Khoản tiền phúng viếng sau đám tang 3 anh em thống nhất đưa cho bố giữ, rồi khi bố ốm đau thì sẵn lấy ra lo, riêng tiền viếng vào đợt giỗ 49, 100 ngày thì đem ra làm cỗ. Mọi sự êm xuôi, không một lời phàn nàn, tị nạnh.

    Cách đây 1 tháng, bố tôi qua đời, mọi sự mới hóa mớ bòng bong. Ngay sau đám tang, anh em tôi ngồi lại kiểm kê tiền phúng viếng. Tổng số tiền thu được là gần 100 triệu đồng, tên người viếng và số tiền cụ thể đều được ghi chép cẩn thận.

    Cha mẹ đã mất cả rồi, tôi và em út đề xuất dùng số tiền phúng viếng đó lo tang lễ bố, thừa đâu thì để dành cho đợt giỗ 49 ngày.

    Nào ngờ, anh cả tôi nói sốc: “Chẳng cần nói thì các chú cũng biết, tôi làm ăn lớn, bạn bè, khách khứa đến viếng rất đông, tiền viếng cũng nhiều. Số tiền phúng viếng này phải đến 2/3 là của tôi. Giờ bảo đem hết ra lo đám, thế tôi thiệt quá à?”.

    Thì ra, anh cả tôi toan tính thiệt hơn, muốn tiền viếng thăm của ai thì người đó nhận, sau này sẵn mang đi trả nợ. Tôi nghe mà chua xót trong lòng.

    Em út của tôi vẫn cố thỏa thuận: “Xưa đám tang mẹ thế nào thì giờ đám tang cha vẫn vậy cho dễ tính. 100 triệu tiền phúng viếng này ngoài người quen của mỗi anh em thì còn có người quen của bố mẹ, họ hàng chung của gia đình. Giờ anh cả muốn rạch ròi thì tính đến bao giờ mới xong”.

    “Tiền có đồng, cá có con. Đã tính là phải xong”, anh cả tôi chốt. Và thế là mấy anh em lại xúm vào rà sổ, tính toán chi li, chia chác từng đồng tiền phúng viếng. Chốt lại, phong bì liên quan đến ai người đó giữ, khoản viếng thăm chung đem ra làm cỗ.

    Tôi cầm trong tay hơn 10 triệu đồng tiền phúng viếng bố mà tan nát cõi lòng. Lần chia chác này, có lẽ cũng chia rẽ luôn tình cảm anh em, khi em út tôi tuyên bố: “Em chỉ làm chung nốt 49 và 100 ngày của bố. Sau đó, em tự cúng riêng”.

    Tôi nghe được đâu đó câu nói “Tiền phúng điếu chính thực là khoản nợ cuối cùng mà người chết phải mang dù đã chết rồi”. Quả thực, ngay khi đã lo toan trọn vẹn cho bố mẹ từ lúc ốm đau đến khi bố mẹ nằm xuống, tôi vẫn thấy 3 anh em quả là những đứa con bất hiếu.

  • Suốt 11 năm biết vợ ng:oại t:ình, anh vẫn chọn im lặng. Nhưng đến khi vợ nằm hấphối, anh mới bình thản bước lại gần nói một câu nhẹ như gió thoảng… nhưng đủ khiến gương mặt vợ t;ái m;;ét, đôi mắt mở trừng như vừa nghe điều không thể tin nổi. Và câu nói ấy… đã thay đổi tất cả

    Suốt 11 năm biết vợ ng:oại t:ình, anh vẫn chọn im lặng. Nhưng đến khi vợ nằm hấphối, anh mới bình thản bước lại gần nói một câu nhẹ như gió thoảng… nhưng đủ khiến gương mặt vợ t;ái m;;ét, đôi mắt mở trừng như vừa nghe điều không thể tin nổi. Và câu nói ấy… đã thay đổi tất cả

    Mười một năm trước, vào một buổi tối mưa phùn lạnh buốt, Hoàng tình cờ đọc được những tin nhắn mà vợ anh – Thảo – giấu trong chiếc điện thoại cũ. Tin nhắn chỉ vài dòng, nhưng đủ khiến tim anh khựng lại: “Anh nhớ em”, “Gặp nhau tối mai nhé”. Hoàng đứng chết lặng, tay run đến mức không thể kéo thêm bất kỳ đoạn chat nào nữa. Anh không muốn tin… nhưng rồi sự thật ấy cứ âm ỉ như vết bỏng, mỗi ngày một rỉ máu.

    Thế nhưng Hoàng chọn im lặng. Anh nhìn con gái 4 tuổi khi ấy, ngủ say trong chiếc chăn bông với đôi tay nhỏ xíu quàng lên cổ gấu bông, và hiểu rằng mình không được quyền phá nát gia đình này.
    Từ đó, mười một năm dài, anh sống với nỗi đau mà chính anh cũng không hiểu vì sao mình chịu đựng nổi. Anh biết vợ vẫn tiếp tục những cuộc hẹn lén lút, biết cả người đàn ông kia là ai, thậm chí vô số lần bắt gặp ánh mắt họ trao nhau tưởng như giấu được tất cả mọi người – ngoại trừ anh.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Hoàng không bao giờ trách. Anh chỉ lặng lẽ đối xử tốt với vợ, chăm lo cho con, và chôn kín mọi thứ vào lòng. Đôi khi, chính sự bình thản của anh khiến Thảo tự tin rằng anh hoàn toàn không biết gì.

    Cho đến ngày Thảo đổ bệnh.

    Căn bệnh tiến triển nhanh hơn mọi dự đoán. Khi nhập viện, bác sĩ nói với Hoàng: “Có lẽ cô ấy chỉ còn vài ngày.” Anh gật đầu, không khóc, không hoảng loạn. Những năm dài tổn thương đã tạo trong anh một sự bình tĩnh kỳ lạ.

    Đêm cuối, khi hơi thở Thảo trở nên khó nhọc, cô nắm lấy tay anh, đôi mắt trũng sâu vì đau đớn nhưng cũng như đang chờ một câu trả lời nào đó suốt bao năm.
    Hoàng đứng dậy, bước đến gần, hơi nghiêng xuống để nghe rõ từng hơi thở.

    Không trách móc. Không nước mắt.

    Anh chỉ nói một câu, giọng nhẹ đến mức tưởng như là gió thoảng:

    “Anh đã biết tất cả… từ mười một năm trước.”

    Gương mặt Thảo lập tức tái mét. Đôi mắt mở lớn, tràn ngập nỗi sợ và bàng hoàng. Cơ thể yếu ớt của cô run lên. Người phụ nữ ấy hiểu rằng một sự thật mà cô nghĩ sẽ chôn vùi mãi mãi, cuối cùng lại hiện lên ngay lúc cô không thể thoát khỏi.

    Và chính câu nói nhẹ như không ấy… đã khiến mọi thứ thay đổi hoàn toàn.

    Trong khoảnh khắc nghe Hoàng nói, Thảo như bị kéo ngược lại suốt mười một năm trước. Tất cả những lần lén lút, những tin nhắn xóa vội, những cái cớ vụng về… từng thứ một hiện ra trong đầu cô như một bộ phim tua nhanh. Cô muốn mở miệng nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng.

    Hoàng kéo ghế ngồi xuống bên giường bệnh, ánh mắt không trách móc nhưng cũng không còn dịu dàng như trước. Đó là ánh mắt của một người đã chịu đựng quá lâu và giờ chỉ còn lại sự mệt mỏi.

    Thảo run rẩy thở gấp:
    – Anh… biết từ khi nào?
    – Từ ngày em nói với anh rằng em “ở lại công ty để làm báo cáo”. Nhưng anh biết hôm đó em không ở công ty.

    Giọng Hoàng bình thản lạ thường. Anh không nói lớn, không giận dữ, nhưng mỗi từ đều như một mũi dao khiến Thảo đau hơn cả nỗi đau bệnh tật.

    – Tại sao anh không nói? – Thảo hỏi trong tiếng thở đứt quãng.
    – Vì anh sợ con mất mẹ. Và anh sợ chính mình mất con.

    Câu trả lời ấy làm Thảo bật khóc. Nước mắt cố chảy nhưng yếu đến mức không thành dòng.

    Hoàng tiếp tục, giọng trầm xuống:
    – Anh không phải không biết người đó là ai. Anh còn biết cả những buổi hẹn. Biết vài lần em nói dối vụng về đến mức chỉ cần nhìn là hiểu.
    Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
    – Nhưng anh chọn im lặng… Vì anh nghĩ nếu em còn muốn trở về, anh sẽ giữ cửa mở.

    Thảo nghe mà lòng quặn lại. Cô nhớ những ngày Hoàng tự tay nấu ăn, giặt đồ, đưa đón con đi học… cô tưởng đó là nghĩa vụ của một người chồng thương vợ. Không ngờ phía sau sự ân cần ấy là một nỗi đau bị ép phải nuốt xuống từng ngày.

    – Em xin lỗi… – Thảo cố nói, giọng lạc đi. – Em… không nghĩ anh biết…
    – Biết hay không không quan trọng nữa. – Hoàng đáp. – Điều anh tiếc… là mười một năm qua, em chưa từng thật sự muốn dừng lại.

    Thảo nhắm chặt mắt, hai hàng nước mắt lăn xuống thái dương. Cô biết anh nói đúng. Cô không hề dứt khoát. Những lần hẹn hò vụng trộm ban đầu chỉ là sự say nắng, nhưng rồi thành thói quen, thành thứ cảm xúc mà cô nghĩ Hoàng không bao giờ chạm tới. Chính sự dịu dàng của anh khiến cô lầm tưởng mình có quyền làm tổn thương anh.

    Hơi thở Thảo ngày càng yếu. Hoàng đưa tay lau một giọt mồ hôi trên trán cô – một cử chỉ quen thuộc nhưng chứa đầy khoảng cách.

    – Anh Hoàng… – cô gọi, giọng run run. – Nếu có thể quay lại…
    Hoàng ngắt lời:
    – Em đừng nói những điều ấy. Giờ em cần nghỉ. Anh không đến để nghe lời hối lỗi. Anh chỉ muốn em biết rằng anh đã im lặng vì con… không phải vì anh không đau.

    Thảo mở mắt nhìn anh, ánh mắt hoang hoải của một người biết mình đã mất tất cả quá muộn.

    Và đúng lúc ấy, cánh cửa phòng mở ra. Một người bước vào.

    Hoàng quay lại… và gương mặt anh trở nên lạnh băng.

    Người đàn ông kia xuất hiện.

    Người đàn ông đứng ở cửa là Minh — người đã bước vào cuộc đời Thảo cách đây hơn một thập kỷ. Không ai nói gì suốt vài giây dài đến nghẹt thở. Minh tiến gần hơn, vẻ mặt đầy lo lắng nhìn Thảo.

    – Em… sao rồi? – Minh hỏi nhỏ.

    Hoàng lặng lẽ đứng lên, nhường chỗ nhưng không rời mắt khỏi người đàn ông kia. Không phải ánh nhìn thù hận, mà là ánh nhìn của một người đã chẳng còn mong chờ điều gì nữa.

    Thảo nhìn Minh, rồi nhìn Hoàng. Có lẽ lần đầu tiên trong đời cô hiểu cái gọi là hậu quả. Hai người đàn ông – một người đã yêu thương cô suốt đời, một người chỉ đồng hành những lúc cô yếu lòng – giờ đứng ở hai đầu giường bệnh, mà cô không còn sức để đối diện ai.

    Minh cúi đầu, giọng nghẹn lại:
    – Anh xin lỗi. Anh không nghĩ mọi chuyện… đi đến mức này.

    Hoàng đáp khẽ:
    – Chuyện không đến mức này vì anh.
    Câu nói ấy khiến Minh cứng người.

    Hoàng nói tiếp, bình thản đến lạnh lẽo:
    – Mười một năm qua, anh chưa từng đến tìm tôi, chưa từng xin lỗi, chưa từng hỏi xem gia đình tôi sẽ ra sao. Anh chỉ xuất hiện khi em ấy cần… nhưng chưa bao giờ nghĩ đến những người khác.

    Minh định nói gì đó nhưng rồi lại im, bởi anh ta biết Hoàng nói đúng.

    Thảo nấc lên một tiếng yếu ớt:
    – Hai người… đừng… vì em…

    Hoàng nhìn vợ, ánh mắt mềm đi một chút:
    – Không ai vì em mà cãi nhau nữa. Chúng tôi đã qua tuổi đó rồi.

    Minh lùi lại một bước, như nhận ra sự hiện diện của mình ở đây quá thừa thãi. Anh ta quay sang Hoàng:

    – Nếu anh muốn tôi rời đi…

    Hoàng lắc đầu:
    – Ở lại cũng được. Nhưng để rõ ràng một điều: từ giờ trở đi, những việc liên quan đến con gái tôi… anh không có quyền xen vào.

    Minh cúi đầu.
    – Tôi hiểu.

    Thảo lại khóc. Cô chưa từng thấy Hoàng mạnh mẽ đến vậy. Suốt bao năm, cô nghĩ anh yếu đuối vì chấp nhận im lặng. Nhưng giờ cô hiểu: anh im lặng vì đủ bản lĩnh để chịu đựng nỗi đau mà người khác khó mà chịu nổi.

    Hơi thở của Thảo mỗi lúc một đứt đoạn. Cô cố nắm lấy tay Hoàng:
    – Anh… đừng… ghét em…

    Hoàng siết nhẹ tay cô, lần đầu tiên trong buổi tối ấy anh mỉm cười – một nụ cười buồn nhưng ấm áp:
    – Anh không ghét em. Nhưng cũng không còn… yêu được nữa.

    Câu nói ấy khiến Thảo run lên. Cô biết mình đã đánh mất người đàn ông mà cô từng nghĩ sẽ luôn ở đó.

    – Em xin anh… chăm sóc con… – Thảo nói, mắt nhòe đi.
    – Đó là điều duy nhất anh chắc chắn làm tốt. – Hoàng đáp.

    Minh đứng lặng, đôi mắt đỏ hoe. Anh ta không dám tiến lại gần hơn, bởi trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, Thảo không gọi tên anh… mà chỉ nhìn Hoàng.

    Vài phút sau, hơi thở của Thảo yếu dần, rồi ngừng lại trong sự yên tĩnh tuyệt đối.

    Hoàng đứng im. Không khóc, không gào, chỉ khẽ cúi đầu như tiễn một phần tuổi trẻ của mình đi theo người phụ nữ trước mặt.

    Khi các bác sĩ bước vào, Minh lặng lẽ ra ngoài. Hoàng kéo tấm chăn lên ngực Thảo, chỉnh lại tóc cô, rồi rời khỏi phòng với dáng vẻ kiên định đến lạ.

    Ngoài hành lang, anh dừng lại, thở dài một hơi sâu.

    Mười một năm im lặng – cuối cùng cũng khép lại.

    Nhưng phía trước anh còn một điều quan trọng hơn mọi nỗi đau:

    Con gái anh đang chờ bố về.

    Sau tang lễ của Thảo, căn nhà trở nên im lặng đến lạ thường. Không còn tiếng chân của ai đi lại trong bếp, không còn mùi nước hoa thoang thoảng mỗi buổi sáng, cũng không còn những câu nói quen thuộc mà dù đau hay buồn, Hoàng vẫn đã từng quen thuộc trong suốt bao năm.

    Chỉ còn lại hai cha con.

    Con gái Hoàng – bé An – năm nay mười lăm tuổi. Độ tuổi nhạy cảm nhất, dễ tổn thương nhất. Suốt những ngày mẹ nằm viện rồi ra đi, An luôn kiên cường, nhưng Hoàng biết trong lòng con đang dậy sóng. Cô bé không phải đứa trẻ ngây thơ để không hiểu chuyện. Những lần mẹ viện cớ đi công tác, những lần mẹ lơ đễnh trong bữa cơm gia đình, An đều ghi lại trong trí nhớ dù không hiểu hết.

    Cho tới lúc Hoàng bắt gặp con đứng lặng trước di ảnh mẹ, nước mắt chảy dài nhưng không bật thành tiếng.

    Buổi tối đó, Hoàng ngồi xuống cạnh con.

    – Con nhớ mẹ lắm, đúng không? – anh hỏi.

    An gật đầu. Một lúc sau, cô bé nói nhỏ:
    – Con chỉ tiếc… mẹ không ở bên con nhiều hơn.

    Hoàng im lặng. Anh không thể nói gì khác, bởi sự thật là anh cũng từng tiếc như vậy.

    Sau sự ra đi của Thảo, Hoàng quyết định thay đổi một số điều. Anh xin công ty cho làm việc từ xa nhiều hơn để có thời gian ở nhà. Anh bắt đầu học cách làm những món An thích, như pasta kem gà hay bánh pancake dâu mà trước nay chỉ Thảo làm. Mỗi buổi tối, hai cha con cùng ngồi ăn cơm, không khí mới đầu còn gượng gạo, nhưng dần dần trở nên ấm áp kỳ lạ.

    Một hôm, trong lúc dọn lại phòng của Thảo, Hoàng tìm thấy một cuốn sổ nhỏ. Bìa đã cũ, viền giấy hơi sờn. Anh mở ra, và bất ngờ thấy những trang nhật ký viết ngắn gọn, không đều ngày, không hẳn là bí mật, nhưng cũng không phải những điều cô từng chia sẻ.

    Có một đoạn khiến anh đứng lặng hồi lâu:

    “Hoàng tốt với mình quá. Đến mức đôi khi mình sợ anh ấy sẽ biết mọi thứ. Mình muốn dừng lại… nhưng không đủ dũng khí. Anh ấy không trách, nhưng chính vì anh ấy không trách nên mình thấy mình tệ hơn.”

    Hoàng khép cuốn sổ lại. Đau? Có. Nhưng nhẹ hơn nhiều so với những năm trước. Có lẽ vì giờ khoảng cách giữa họ không còn tồn tại nữa – mọi bí mật đã kết thúc cùng người giữ nó.

    Một buổi chiều, khi hai cha con đi bộ trong công viên, An hỏi một câu khiến Hoàng bất ngờ:

    – Bố… bố có giận mẹ không?

    Anh dừng lại, nhìn con bé đang đu đưa dây buộc tóc trong tay, đôi mắt đen tròn đầy lo lắng.

    – Bố từng giận. – Hoàng đáp thật. – Nhưng giận không giúp bố giữ được những gì quan trọng. Còn bây giờ… bố chỉ mong mẹ con thanh thản.

    An gật đầu.
    – Con chỉ sợ… bố sẽ khóc một mình.

    Hoàng bật cười, xoa đầu con:
    – Nếu bố khóc, con cho bố mượn vai nhé?

    Cô bé mỉm cười, ánh mắt sáng lên – nụ cười hiếm hoi kể từ khi Thảo mất.

    Tối đó, Hoàng mở cửa phòng làm việc, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Trong hộp là những tấm hình gia đình: lúc An mới sinh, lúc Thảo bế con trên bãi biển, lúc cả ba đi ăn sinh nhật. Anh nhìn những bức ảnh ấy thật lâu rồi đặt vào một hộp lớn hơn, đóng nắp lại.

    Không phải để quên đi, mà để cất lại.

    Cuộc đời của anh và An sẽ bước sang một chương mới. Một chương không còn bóng dáng của sự phản bội, cũng không còn nỗi ám ảnh của im lặng. Chỉ có hai cha con – và những ngày phía trước.

    Đêm đó, trước khi đi ngủ, Hoàng viết vào cuốn sổ tay của chính mình:

    “Không có vết thương nào lành trong một ngày. Nhưng cha con mình sẽ cùng nhau chữa lành.”

    Và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh ngủ một giấc sâu, không mơ thấy quá khứ.

  • Đi 200km mới đón được dâu, ai ngờ đến cửa buồng, 10 cô bạn thân của vợ tôi ùa ra đòi 10 triệu mới cho dẫn dâu đi

    Đi 200km mới đón được dâu, ai ngờ đến cửa buồng, 10 cô bạn thân của vợ tôi ùa ra đòi 10 triệu mới cho dẫn dâu đi

    “Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu”, câu nói khiến cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi bỏ về trước sự chưng hửng của họ hàng hai bên.

    Dẫu biết rằng bước vào hôn nhân đồng nghĩa với việc phải học cách đối diện thử thách, tôi không ngờ thử thách đầu tiên của cuộc hôn nhân lại tới ngay trong đám cưới của mình.

    Tôi năm nay 27 tuổi. Vợ sắp cưới tên Linh, kém tôi 4 tuổi. Đáng lẽ hôm qua sẽ là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, khi được đón nàng về dinh, thì lại trở thành ngày buồn nhất trong suốt quãng thời gian chúng tôi bên nhau.

    9h, tôi cùng họ nhà trai đã có mặt trước cửa nhà gái. Trong không khí rộn ràng của ngày cưới, mọi sự chú ý tập trung vào nhân vật chính là tôi. Lòng hồi hộp, tôi chỉnh đi chỉnh lại chiếc cà vạt để mình trông hoàn hảo nhất trong ngày trọng đại của cuộc đời.

    Tôi bắt đầu nghĩ tới vợ sắp cưới của mình – người con gái tôi yêu suốt ba năm. Chỉ cần tưởng tượng khoảnh khắc được nắm tay cô ấy bước qua cánh cửa nhà gái, chính thức là một gia đình, tôi lại nở nụ cười mãn nguyện.

    Mọi thủ tục diễn ra nhanh gọn để kịp giờ đón dâu. Tôi đứng giữa đoàn nhà trai, lòng nôn nao, ánh mắt liên tục hướng về phía cửa phòng nơi cô dâu đang chờ. Trước cánh cửa ấy, hội bạn của cô ấy đã đứng sẵn từ lúc nào.

    Tôi biết đó là tục chặn cửa để thử thách chú rể nên vẫn vui vẻ, tin chắc rằng không thử thách nào trong ngày này có thể làm khó được tôi. Cuối cùng giây phút tôi chờ mong cũng tới. Tôi bước lên cầu thang trong tiếng vỗ tay của mọi người.

    Hội bạn cô dâu chặn tôi lại như dự đoán và bắt đầu đưa ra luật chơi. Ban đầu tôi nghĩ họ sẽ đặt cho tôi những câu hỏi thật hóc búa nhưng rồi một người trong nhóm nói to: “Muốn vào thì chú rể và phù rể sẽ phải đưa 10 triệu đồng”.

    Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, tưởng mình nghe nhầm. Trong khi tôi còn ngập ngừng trước tình huống khó xử thì hội bạn gái cười lớn bảo rằng giá đó là đã giảm rồi, bình thường còn cao hơn. Một người bạn khác tiếp lời, giọng nửa đùa nửa thật: “Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu”.

    Khoảnh khắc ấy, tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Xung quanh là họ hàng hai bên, trong đó bố mẹ tôi đang đứng phía sau, gương mặt tỏ rõ vẻ khó chịu. Tôi nhận ra ánh mắt tò mò của mọi người đang hướng về phía chúng tôi.

    Tôi ấp úng, cố gắng xóa tan không khí ngượng ngùng này: “Được rồi. Mình sẽ đưa 10 triệu đồng sau đám cưới nhé”. Thực lòng, tôi nghĩ nếu đó là khoản tượng trưng cho ngày vui trọn vẹn thì tôi sẵn sàng.

    Tuy nhiên, hội bạn cô dâu dường như vẫn không buông tha cho tôi. Một người trong nhóm bạn cố tình nói lớn: “Vậy hạ xuống 5 triệu đồng. Chú rể không đồng ý thì không cho lên phòng cô dâu”.

    Mặt tôi chợt tái mét. Theo cách họ nói, tôi cảm giác mình không còn là chú rể đến đón dâu mà như một con nợ đang bị chủ nợ đòi tiền ngay trong ngày cưới.

    Tôi vô thức nhìn về phía trong phòng cô dâu. Qua khe cửa mở hé, tôi thấy gương mặt Linh tái đi. Cô ấy bắt gặp ánh mắt của tôi nhưng không nói gì, cũng không bước ra can ngăn.

    Thoáng chốc tôi lại nghe thấy rõ tiếng xì xào bàn tán từ hội bạn cô dâu: “Chú rể ki bo thật. Không phải Linh có bầu thì còn lâu mới cho cưới”. Tai tôi ù đi, tôi tức đến nỗi không nói thành lời. Quay lại nhìn bố mẹ, tôi thấy bố chỉ lặng lẽ quay đi.

    Tôi biết bố mẹ đang cố bình tĩnh để giữ thể diện cho tôi và gia đình. Chính điều ấy lại càng làm bùng lên sự tức giận trong tôi. “Không cưới thì không cưới”, tôi nói trong cơn giận dữ.

    Tôi xin phép toàn thể gia đình nhà gái để ra về. Không ai kịp phản ứng. Tôi cúi đầu bước vội ra xe. Tiếng xì xào phía sau lưng tôi nhỏ dần, nhường chỗ cho một khoảng lặng lớn trong lòng tôi.

    Buổi chiều hôm đó, vợ sắp cưới cùng bố mẹ cô ấy sang nhà tôi. Cô ấy khóc rất nhiều. Bố mẹ cô ấy xin lỗi tôi và gia đình, nói rằng họ không lường trước được nhóm bạn lại cư xử quá đáng như vậy.

    Tôi tin điều ấy. Nhưng tôi cũng biết rõ gia đình tôi không đáng chịu những điều mất mặt ấy. Tôi chỉ nói với Linh và gia đình rằng mình cần thời gian suy nghĩ thấu đáo, tạm thời hoãn cưới xin lại. Bố mẹ tôi đồng ý. Sự việc ngày hôm đó quả thực gây ảnh hưởng không nhỏ tới gia đình tôi.

    Sau vài ngày suy nghĩ và nói chuyện thẳng thắn với Linh, tôi quyết định vẫn tiếp tục đám cưới. Tôi vẫn yêu cô ấy, vẫn muốn chịu trách nhiệm với đứa con trong bụng, và tôi tin rằng Linh thực sự không biết trước cũng như không đồng tình với hành động của nhóm bạn. Cô ấy đã khóc rất nhiều, giải thích rằng nhóm bạn tự ý làm quá, còn cô ấy chỉ biết ngồi trong phòng mà không dám can ngăn vì sợ mất mặt thêm.

    Gia đình hai bên ngồi lại với nhau. Bố mẹ Linh chân thành xin lỗi, hứa sẽ tổ chức lại lễ đón dâu một cách trang trọng, không có bất kỳ trò chặn cửa đòi tiền nào nữa. Bố mẹ tôi ban đầu còn do dự, nhưng thấy tôi kiên quyết và cũng thương cháu nội sắp chào đời, cuối cùng cũng đồng ý. Chúng tôi chọn một ngày gần nhất để làm lễ, lần này giản dị hơn, chỉ tập trung vào nghi thức chính và tiệc gia đình, không mời rộng.

    Đám cưới thứ hai diễn ra suôn sẻ. Linh rạng rỡ trong áo cưới, nắm tay tôi bước ra với nụ cười hạnh phúc thật sự. Không có chặn cửa, không có trò đùa quá trớn. Mọi người đều nhẹ nhõm, và tôi cảm nhận được rằng đây mới là khởi đầu đúng nghĩa của hôn nhân chúng tôi.

    Nhưng nhóm bạn của Linh thì phải “trả giá” một cách đích đáng.

    Chuyện cũ chưa kịp nguội thì đã lan truyền rộng rãi trên mạng xã hội. Ai đó trong đám cưới hôm trước đã quay clip đoạn chặn cửa và đăng lên các hội nhóm cưới hỏi, kèm caption kiểu “Nhóm bạn cô dâu biến ngày cưới thành chợ tiền”. Chỉ sau một đêm, clip viral khắp nơi. Câu nói “Không đưa thì khỏi cưới, có sao đâu” cùng câu “Không phải Linh có bầu thì còn lâu mới cho cưới” bị cư dân mạng chỉ trích dữ dội. Nhiều người gọi họ là “bạn đểu”, “tham tiền”, “phá hoại hạnh phúc người khác”.

    Một vài cô trong nhóm làm nghề tổ chức sự kiện, MC cưới, makeup cô dâu… đột nhiên bị hủy hợp đồng hàng loạt. Khách cũ tag tên họ vào bài viết cảnh báo “tránh xa nhóm này kẻo đám cưới thành đám chửi”. Có cô bị công ty cắt vai trò đại diện hình ảnh vì sợ ảnh hưởng thương hiệu. Cô bạn thân nhất của Linh – người nói câu nặng nhất – còn bị chính những người bạn khác trong hội unfriend, block vì “sợ lây drama”. Họ phải đăng bài xin lỗi công khai trên Facebook, nhưng bình luận bên dưới toàn gạch đá, nhiều người còn đào lại story cũ để bóc phốt thêm.

    Linh sau đó đã thẳng thắn nói chuyện với nhóm bạn. Cô ấy tuyên bố từ nay chỉ giữ quan hệ xã giao, không còn thân thiết như trước. Một số cô cố gắng níu kéo, mang quà sang nhà xin lỗi cả tôi lẫn Linh, nhưng chúng tôi chỉ nhận lời xin lỗi chứ không tha thứ dễ dàng. Dần dần, họ tự thấy ngại nên không còn xuất hiện nữa.

    Giờ đây, tôi và Linh đã cưới được gần một tháng. Cuộc sống hôn nhân bắt đầu bình yên, chúng tôi cùng nhau chuẩn bị cho đứa bé sắp chào đời. Mỗi khi nhìn vợ cười, tôi lại thấy quyết định tha thứ của mình là đúng. Còn nhóm bạn kia, họ đã học được bài học đắt giá: đùa quá trớn trong ngày vui của người khác có thể khiến chính mình mất đi rất nhiều thứ.

    Mọi người nghĩ sao? Nếu là bạn, bạn có tha thứ để tiếp tục đám cưới không, hay vẫn chọn bỏ qua tất cả?

  • Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng “ă:n vụ:ng”, cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bímật của mẹ chồng nhiều năm trước

    Trong lúc sửa điều hòa, thợ kỹ thuật phát hiện trong trần nhà có… túi đồ phụ nữ lạ. Tôi nghi chồng “ă:n vụ:ng”, cho đến khi mở túi ra, sự thật lại liên quan đến bímật của mẹ chồng nhiều năm trước

    1. Túi đồ từ trên trời rơi xuống

    Tôi tên là Lan, 32 tuổi, sống cùng chồng và mẹ chồng trong căn nhà nhỏ mặt tiền đường Lê Trọng Tấn. Nhà ba tầng, lâu năm, kết cấu kiểu cũ: trần thạch cao chỗ dày chỗ mỏng. Gần đây phòng ngủ vợ chồng tôi nóng bất thường, máy điều hòa bật mà gió chỉ phả ra hơi ấm. Tôi gọi thợ kỹ thuật đến kiểm tra.

    Anh thợ tên Tín, dáng nhỏ thó, hiền lành. Anh vừa đứng lên chiếc thang nhôm, tháo mặt nạ điều hòa, vừa hỏi:

    – Chị dùng bao lâu rồi?
    – Cũng 5 năm rồi. Dạo này nó yếu lắm.

    Tín soi đèn pin lên sâu bên trong trần nhà, nhíu mày:

    – Ơ… Trong này có cái gì lạ lắm chị ơi.

    Tim tôi đập thình thịch.

    – Lạ… là sao?

    Tín luồn tay lên khe hở giữa trần và dàn lạnh, cố lôi ra một vật gì đó. Chỉ vài giây, anh đặt xuống giường… một chiếc túi xách phụ nữ màu đỏ rượu.

    Nhìn cái túi, tôi chết điếng. Loại túi này đắt tiền, sang chảnh, không phải phong cách của tôi. Tôi cảm thấy chân mình mềm nhũn.

    – Em nghĩ chắc ai đó bỏ quên lúc sửa trần? – Tín đoán.

    Nhưng căn nhà này từ khi tôi về làm dâu đến giờ chưa hề sửa lại trần phòng ngủ.

    Túi nằm ở đó, như một sự thật đang thách thức tôi.

    Tín sửa xong máy điều hòa rồi chào ra về. Trước khi đi anh còn nói:

    – Em nghĩ chị nên hỏi lại mọi người trong nhà xem sao. Túi còn khá mới đó chị.

    Tôi đóng cửa phòng, tay run bần bật khi cầm túi lên. Bên ngoài không bụi bặm, chứng tỏ nó chỉ mới được đặt vào đây… không lâu.

    Tôi nghĩ ngay đến chồng.

    Phòng ngủ này là của hai vợ chồng. Nếu có người phụ nữ nào khác từng bước vào đây… tôi chắc sẽ phát điên.

    Ở dưới nhà, tiếng mẹ chồng tôi lục đục dọn cơm. Còn chồng tôi đang đi công tác ở Buôn Ma Thuột, tối mai mới về.

    Tôi hít sâu, sờ vào khóa kéo.

    2. Bên trong chiếc túi

    Trong túi có:

    – Một ví nhỏ
    – Một khăn tay thêu hoa hồng
    – Một chiếc vòng bạc bị gãy mất một mắt
    – Một tờ giấy cũ gấp làm đôi
    – Và… một tấm ảnh đen trắng cỡ nhỏ.

    Tôi mở ví trước. Không có tiền, chỉ có một tờ giấy chứng sinh cũ kỹ, ố vàng, đề năm 1989. Trên giấy ghi tên một người mẹ: Nguyễn Thị Thanh.

    Thanh? Tôi không quen ai tên đó.

    Tiếp theo, tôi mở tấm ảnh. Trong ảnh là một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, nét đẹp mảnh mai, gương mặt phảng phất buồn bã. Điều làm tôi giật mình là bên cạnh cô gái ấy là… mẹ chồng tôi, lúc còn trẻ, khoảng ba mươi mấy tuổi.

    Tôi ngồi thụp xuống giường, tay run rẩy. Tại sao ảnh của mẹ chồng lại nằm trong túi đồ phụ nữ được giấu trong trần nhà?

    Và tại sao lại có giấy chứng sinh?

    Tôi mở tiếp tờ giấy gấp đôi. Đó là một lá thư, nét chữ mềm mại:

    “Chị Lệ,
    Em để đứa bé lại cho chị chăm một thời gian. Em không còn lựa chọn nào khác.
    Em biết chị thương em, nên em gửi gắm.
    Nếu một ngày em không quay lại… em mong chị đừng trách em.
    – Thanh”

    Tôi đọc xong mà toàn thân lạnh đi.

    Thanh… gửi con lại cho mẹ chồng tôi?

    Vậy… chồng tôi có phải con ruột của bà Lệ không?

    Ý nghĩ ấy khiến tôi nghẹt thở.

    Bà Lệ – mẹ chồng tôi – vốn ít nói, trầm tính, và từ trước đến nay vẫn luôn có khoảng cách nhẹ với chính con trai mình. Tôi từng cho rằng đó là tính cách. Nhưng giờ thì…

    Tôi đem túi trộm vào phòng làm việc, giấu dưới bàn. Tôi cần nói chuyện với bà. Tôi không muốn tự mình đoán thêm rồi đau lòng vô ích.

    Tôi xuống bếp, nhẹ nhàng:

    – Mẹ ơi, con… muốn hỏi mẹ chuyện này chút được không?

    Bà ngẩng lên, đôi mắt vốn luôn hiền nhưng nay có gì đó cảnh giác.

    – Ừ, có chuyện gì mà mặt mũi con tái thế?

    Tôi nuốt khan.

    – Con… tìm thấy một túi đồ trên trần phòng ngủ. Trong đó có ảnh mẹ và một cô tên Thanh… với giấy chứng sinh.

    Bà Lệ buông đôi đũa xuống bàn đánh “cạch”.

    – Con nói… con tìm thấy ở đâu?

    – Trên trần phòng con ạ.

    Mặt bà trắng bệch như vừa nhìn thấy ma.

    Tôi chưa kịp hỏi thêm thì bà đứng bật dậy, giọng run run:

    – Con đưa mẹ xem!

    Tôi dẫn bà lên phòng, lấy túi ra. Vừa nhìn thấy nó, bà Lệ lập tức ôm chặt vào lòng, nước mắt trào ra như đê vỡ.

    – Trời ơi… tưởng mất rồi…

    – Mẹ… đây là gì ạ? Con không hiểu.

    Bà bóp chặt quai túi, run đến mức tôi phải dìu bà ngồi xuống giường.

    Rồi bà nói, bằng giọng trầm khàn:

    – Con dâu à… chuyện này mẹ giấu mấy chục năm nay. Mẹ không nghĩ… đến lúc nó lại lộ ra theo cách như vậy.

    Tôi nín thở.

    – Cô gái trong hình… là em ruột mẹ. Em gái mẹ – Thanh.

    Tôi đứng hình vài giây.

    – Em gái mẹ? Vậy còn…

    – Đứa bé trong giấy chứng sinh… chính là con của nó.

    Gió điều hòa phả qua lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng câu kế tiếp của mẹ chồng:

    – Và đứa bé ấy… chính là chồng con.

    Tôi nắm chặt mép giường cho khỏi ngã. Điều tôi sợ nhất phút trước – hóa ra… lại đúng theo cách còn đau hơn.

    3. Bí mật của một người mẹ

    Bà Lệ kể, giọng đứt quãng như từng câu đều cắt vào tim:

    – Em mẹ yêu một người đàn ông có gia đình. Nó khờ dại, yêu hết mình, rồi có thai. Khi biết tin, anh ta bỏ rơi nó. Lúc ấy nó tuyệt vọng lắm, định phá thai nhưng mẹ ngăn. Nó sinh thằng Tùng… nhưng nó bị trầm cảm sau sinh nặng lắm con à. Nó không dám nhìn con, không đủ can đảm làm mẹ. Một đêm mưa, nó để lại đứa bé cho mẹ rồi bỏ đi… Mẹ tìm nó suốt năm trời nhưng chỉ nhận được tin nó chết vì tai nạn ở miền Trung.

    Tôi lặng người. Vậy chồng tôi… là con của một mối tình bị nguyền rủa?

    – Mẹ nuôi thằng Tùng như con ruột. Ba nó lúc ấy mất sớm rồi, nên hàng xóm ai cũng nghĩ nó là con mẹ. Mẹ chưa từng dám nói nó biết. Mẹ sợ nó sốc, sợ nó hận mẹ vì đã giấu chuyện của mẹ ruột nó…

    Bà lau nước mắt, đôi vai run lẩy bẩy.

    – Còn vì sao túi đồ trên trần? – tôi hỏi khẽ.

    – Lúc mới sinh, mẹ cất túi này kỹ lắm, để làm kỷ vật cho nó sau này… nhưng rồi vợ chồng con dọn về, mẹ sợ các con thấy, lại sợ nó vô tình tìm được. Mẹ… đem giấu lên trần, chỗ ít ai nghĩ đến nhất.

    Tôi nghẹn họng.
    Câu chuyện tôi tưởng giống phim truyền hình – hóa ra lại xảy ra ngay trong ngôi nhà nhỏ này.

    Nhưng có một điều còn ám ảnh hơn.

    – Con biết… con nghi ngờ chồng con ngoại tình đúng không? – bà Lệ nhìn tôi đầy thương xót. – Nhưng con yên tâm, thằng Tùng nó không bao giờ làm vậy đâu. Nó thương con lắm.

    Tôi cắn môi đến bật máu.
    Hóa ra lòng mình bé nhỏ đến mức nghi oan cho người yêu mình nhất.

    4. Đêm chồng về

    Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Câu chuyện của bà Lệ như một vết cắt dài, đau nhưng không thể trách. Tôi nhìn người đàn ông nằm cạnh mình – Tùng – và chợt hiểu rằng anh đang sống mà không biết nguồn gốc của chính mình.

    Tôi muốn nói cho anh biết, nhưng tôi hiểu đó không phải việc tôi có quyền quyết định.

    Nửa đêm, tôi thấy mẹ chồng đứng lặng ở sân thượng, hướng mặt về phía con đường rợp đèn vàng. Tôi nhẹ nhàng đến bên:

    – Mẹ… có định nói cho anh Tùng không?

    – Mẹ muốn – bà khẽ nói – nhưng mẹ sợ nó đau, sợ nó không gọi mẹ là “mẹ” nữa.

    Tôi nắm tay bà:

    – Nếu là người tốt, anh ấy sẽ hiểu.

    Bà nhìn tôi như thể trong tôi có câu trả lời bà tìm mấy chục năm nay.

    – Con… có thể ngồi cạnh mẹ lúc mẹ nói chuyện với nó không?

    Tôi gật đầu.

    5. Sự thật được mở ra

    Chiều hôm sau, Tùng về. Mới nhìn thấy tôi và mẹ ngồi cùng nhau ở phòng khách, anh lập tức cau mày:

    – Có chuyện gì mà hai người nhìn nghiêm vậy?

    Bà Lệ không nói ngay. Bà đặt túi đỏ xước nhẹ lên bàn.

    – Tùng à… con ngồi xuống đi. Mẹ có điều quan trọng phải nói.

    Anh ngạc nhiên:

    – Túi của ai vậy mẹ?

    Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ anh đã khóc.

    Tôi ngồi cạnh, đặt tay lên vai bà, ra hiệu để bà nói những lời khó khăn ấy.

    Rồi bà kể lại tất cả – từ người mẹ ruột tên Thanh, đến việc gửi con, rồi bỏ đi mãi mãi, và cả lý do túi đồ nằm trên trần nhà…

    Tùng im lặng. Sự im lặng quặn lên như một cơn bão không tiếng sét.

    Tôi sợ anh sẽ sụp đổ.
    Nhưng anh chỉ ngồi đó, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài.

    Một lúc lâu sau, Tùng quỳ xuống trước mẹ mình.

    – Mẹ nuôi con suốt ba mươi mấy năm… mẹ đã hy sinh cả đời vì con. Dù con sinh ra từ ai, mẹ vẫn là mẹ của con. Người sinh ra con chưa chắc là mẹ, nhưng người nuôi dưỡng con mới thật sự là mẹ.

    Câu nói ấy như xoa dịu tất cả những vết thương.

    Bà Lệ bật khóc. Tôi cũng khóc. Ba con người ôm nhau trong căn phòng nhỏ, nơi trước đó vài giờ còn chất chứa hoài nghi và bí mật.

    6. Hạt giống yêu thương

    Những ngày sau đó, Tùng chủ động tìm hiểu về mẹ ruột. Anh đến nơi bà Thanh từng sống, thắp nén nhang ở mộ bà. Trở về, anh nói với tôi:

    – Lan à, anh thấy nhẹ lòng lắm. Anh biết ơn mẹ đã nuôi anh, và biết ơn em… vì đã không giấu anh sự thật này.

    Tôi mỉm cười, nắm tay anh.

    Từ ngày bí mật ấy được mở ra, mẹ chồng tôi như trút được gánh nặng mấy chục năm. Bà vui vẻ, khỏe hơn, và lúc nào cũng nói:

    – Hóa ra chỉ cần nói thật thôi, nỗi sợ cũng tan.

    Còn tôi, tôi hiểu một điều:

    Nghi ngờ trong hôn nhân thường đến từ nỗi sợ, không phải từ sự thật.

    Và đôi khi, những gì ta tưởng là phản bội – lại liên quan đến một nỗi đau khác, sâu xa và âm thầm hơn nhiều.

  • Cô ng an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera

    Cô ng an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera

    Công an tỉnh Cà Mau cho biết, thời gian gần đây, xuất hiện tình trạng các video clip nhạy cảm trích từ camera của các hộ gia đình bị phát tán và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội.

    Đa số đây là các video, hình ảnh sinh hoạt riêng tư, thậm chí là nhạy cảm của các thành viên trong gia đình.

    Các đối tượng không chỉ dừng lại ở hành vi xâm phạm bí mật đời tư mà còn sử dụng nguồn dữ liệu này để thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật khác, như: Truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, cưỡng đoạt tài sản, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của công dân,… gây bức xúc trong dư luận và ảnh hưởng xấu đến tình hình an ninh, trật tự.

    Điều đó cho thấy, hệ thống camera giám sát của nhiều hộ gia đình mắc phải một số điểm yếu chung và đang bị các đối tượng tội phạm khai thác triệt để thông qua hình thức tấn công xâm nhập hệ thống camera, từ đó đánh cắp dữ liệu cá nhân để phát tán và rao bán như:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 1.
    Nhiều hộ gia đình sau khi lắp đặt camera, thường không thay đổi mật khẩu mà sử dụng luôn mật khẩu mặc định hoặc có thay đổi nhưng đặt mật khẩu yếu, không thay đổi mật khẩu thường xuyên dẫn đến các đối tượng xấu dễ dàng dò tìm mật khẩu thông qua các công cụ, tiện ích hoặc nguồn mở trên internet.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 2.
    Các hộ gia đình thường lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm, như: phòng ngủ, phòng thay đồ hoặc các khu vực riêng tư khác vì nhiều mục đích. Tuy nhiên, chính vì việc này, khi các đối tượng xấu xâm nhập được hệ thống camera đã khai thác triệt để nguồn dữ liệu nhạy cảm của người dân bằng cách trích xuất, sau đó biên tập lại và rao bán trên các nền tảng mạng xã hội hoặc các diễn đàn “đen”.

    Trước tình trạng trên, cơ quan Công an khuyến cáo người dân:

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 3.

    Mật khẩu mạnh thường có nhiều ký tự gồm chữ hoa, thường, số và ký tự đặc biệt. Không nên sử dụng các thông tin có liên quan đến cá nhân và người thân trong gia đình (họ tên, ngày tháng năm sinh, biệt danh,…) để đặt mật khẩu.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 4.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 5.

    Không lắp đặt camera tại các khu vực nhạy cảm (phòng ngủ, phòng thay đồ,…) nếu như không thực sự cần thiết; hoặc sử dụng chức năng che chắn vật lý khi không sử dụng.

    Công an cảnh báo nóng tới tất cả các gia đình đang lắp camera- Ảnh 6.
    Những việc làm trên tuy đơn giản nhưng rất hiệu quả trong việc bảo mật hệ thống camera gia đình. Do đó, mỗi người dân cần nâng cao cảnh giác, thực hiện các biện pháp bảo đảm an toàn cho hệ thống giám sát ngôi nhà của mình nhằm bảo vệ bản thân và gia đình trước nguy cơ bị tấn công xâm nhập.

    Theo doisongphapluat.nguoiduatin.vn
    https://kenh14.vn/cong-an-canh-bao-nong-toi-tat-ca-cac-gia-dinh-dang-lap-camera-215251221003648764.chn