Danh mục: Chưa phân loại

  • Cặp đôi vừa cư ới 30 phút đã g;ặp b;;i kịch k;inh h;oàng

    Cặp đôi vừa cư ới 30 phút đã g;ặp b;;i kịch k;inh h;oàng

    Em vẫn không tin được là chúng ta đã cưới rồi!” – cô thì thầm.

    Minh cười: “Anh đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”

    Cả hai đắm chìm trong niềm hạnh phúc, không hề biết rằng một chiếc xe tải lớn phía sau đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.

    Một tiếng động chát chúa vang lên.

    Chiếc Mercedes bị húc mạnh từ phía sau, văng xa gần 10 mét trước khi lật nhào xuống vệ đường. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng kim loại va chạm vang lên trong không trung.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như quay chậm. Ngọc hét lên trong hoảng loạn, tay cô cố nắm lấy Minh nhưng cơ thể bị quăng về phía trước. Minh cũng hét lớn, cố với lấy cô nhưng vô ích.

    Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

    Tiếng còi xe cứu thương vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh. Người đi đường vội vã chạy đến, cố giúp đỡ nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng.

    Chiếc xe hơi bị bẹp dúm. Máu loang lổ trên đường nhựa.

    Nhân viên cứu hộ phải mất hơn 15 phút để kéo hai nạn nhân ra khỏi đống đổ nát. Ngọc được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Minh, với những vết thương nặng, cố gắng thều thào một điều gì đó nhưng rồi rơi vào hôn mê.

    Tại bệnh viện, bác sĩ chạy đua với thời gian để giành giật mạng sống cho hai người. Nhưng sau nhiều giờ phẫu thuật, một tin dữ được báo ra:

    Minh đã không qua khỏi.

    Ngọc tỉnh dậy sau cơn hôn mê, nhưng khi cô hỏi về chồng, không ai dám trả lời.

    Và khi sự thật được tiết lộ, cô hét lên thảm thiết, nước mắt tuôn trào.

    Hạnh phúc vừa chạm tay chưa đầy một giờ, giờ đây cô đã trở thành góa phụ.

    Cảnh sát vào cuộc điều tra và phát hiện điều bất ngờ: vụ tai nạn không phải do sự cố giao thông bình thường.

    Chiếc xe tải gây tai nạn đã cố tình lao vào xe của Minh và Ngọc. Tài xế xe tải là một người đàn ông trung niên, khi bị bắt, hắn lộ vẻ hoảng loạn và không ngừng lẩm bẩm: “Tôi không cố ý… Tôi chỉ làm theo lệnh…”

    Lệnh của ai?

    Điều tra sâu hơn, cảnh sát phát hiện một bí mật động trời: tai nạn này có thể là một vụ mưu sát được lên kế hoạch từ trước.

    Ngọc, dù suy sụp, vẫn muốn biết sự thật. Cô bắt đầu nhớ lại những điều kỳ lạ trước đám cưới: những cuộc gọi nặc danh, những bức thư cảnh báo cô đừng lấy Minh.

    Khi cảnh sát mở rộng điều tra, họ phát hiện ra một nhân vật đáng ngờ: Hà – người yêu cũ của Minh.

    Hà từng có mối tình sâu đậm với Minh nhưng bị anh chia tay để đến với Ngọc. Sau khi chia tay, cô ta rơi vào trầm cảm, từng đe dọa sẽ trả thù nếu Minh cưới người khác.

    Những bằng chứng dần hé lộ: Hà đã thuê tài xế xe tải để “dàn dựng một vụ tai nạn”. Cô ta muốn Minh sống nhưng bị thương nặng, buộc phải quay về với mình. Nhưng kế hoạch đã đi quá xa.

    Khi bị bắt, Hà chỉ cười nhạt:
    “Anh ấy đáng lẽ phải là của tôi.”

    Sau vụ án, Hà bị kết án tù chung thân, nhưng điều đó không thể đưa Minh trở lại.

    Ngọc sống những ngày còn lại với trái tim tan vỡ. Cô rời xa thành phố, đến một vùng quê hẻo lánh để tìm sự bình yên. Mỗi năm, vào ngày cưới, cô lại mang hoa đến mộ Minh, đứng thật lâu trước bia mộ lạnh lẽo.

    Một tình yêu đẹp, một cuộc hôn nhân mới chớm nở, nhưng chỉ trong 30 phút, đã bị cướp đi mãi mãi.

    Liệu số phận có quá tàn nhẫn?

  • Mẹ CҺồпg C;;ắt Tr;;ụι T’óc Coп Dȃu Rồι Đu;;ổι Lȇп CҺùa – Cȏ Làm Đιḕu Bà H;;ṓι H;;ậп Su;ṓt Đ;;ờι

    Mẹ CҺồпg C;;ắt Tr;;ụι T’óc Coп Dȃu Rồι Đu;;ổι Lȇп CҺùa – Cȏ Làm Đιḕu Bà H;;ṓι H;;ậп Su;ṓt Đ;;ờι

    Tôi – Lan – 25 tuổi, lấy Minh khi vừa tốt nghiệp đại học. Chúng tôi yêu nhau từ thời sinh viên, tình cảm trong sáng, giản dị. Minh hiền lành, chịu khó, nhưng mẹ anh – bà Tám – thì nổi tiếng trong xóm là khó tính, cay nghiệt.

    Ngay hôm đưa tôi về ra mắt, bà đã buông một câu:
    – Con gái tỉnh lẻ nghèo rớt mồng tơi, không biết làm ăn, liệu có gánh nổi gia đình này không?

    Tôi cố gượng cười, nghĩ rằng chỉ cần mình ngoan ngoãn, chăm chỉ thì rồi bà cũng sẽ chấp nhận. Nhưng tôi đã lầm. Ngay từ những ngày đầu về làm dâu, bà soi mói từng miếng tôi ăn, từng việc tôi làm, và chưa một lần khen ngợi.

    Lý do bà Tám không ưa tôi rất đơn giản: bà đã nhắm cho Minh một cô gái con nhà giàu trong vùng, mà tôi xuất hiện, phá vỡ “kế hoạch” của bà.

    Mỗi khi có khách, bà thường nói bóng gió:
    – Thời buổi này, lấy vợ phải chọn người có của, chứ cái thứ tay trắng thì làm được gì!

    Minh nghe thấy nhưng hiếm khi dám phản bác, chỉ im lặng hoặc tìm cách đánh trống lảng. Tôi nuốt nước mắt vào trong, tự nhủ phải nhẫn nhịn vì chồng.

    Một hôm, Minh được điều đi công tác xa một tuần. Tôi ở nhà vừa làm vừa trông coi cửa hàng tạp hóa của gia đình. Hôm ấy, tôi sơ ý làm rơi một chai dầu ăn, dầu loang khắp sàn. Bà Tám thấy vậy liền nổi giận đùng đùng, mắng tôi là “vụng về, phá của”.

    Nhưng chưa dừng lại ở đó, bà bất ngờ kéo tôi vào phòng, khóa cửa, rồi rút kéo cắt phăng mái tóc dài mà tôi nâng niu từ thời con gái.

    Tôi hoảng loạn, giằng co:
    – Mẹ! Con xin mẹ đừng… tóc con…

    Bà nghiến răng:
    – Tóc dài làm gì? Để quyến rũ thiên hạ à? Cắt hết cho mày biết thế nào là nhục!

    Tiếng kéo “xoẹt xoẹt” xé toạc không gian. Tóc tôi rơi lả tả xuống sàn. Tôi khóc đến nghẹn, nhưng bà vẫn không dừng tay.

    Cắt xong, bà còn bắt tôi xách một túi đồ nhỏ:
    – Từ giờ mày lên chùa mà ở! Tao không chứa loại đàn bà trơ trẽn trong nhà!

    Tôi quỳ xuống, cầu xin:
    – Mẹ, con xin mẹ… Con không làm gì sai…

    Nhưng bà quay lưng bỏ đi, để mặc tôi đứng run rẩy giữa sân. Tôi ôm túi đồ, bước ra khỏi cổng nhà chồng trong ánh nhìn tò mò, xì xào của hàng xóm.

    Mưa phùn bắt đầu rơi, lạnh buốt thấu xương. Tôi không biết đi đâu, chỉ nhớ lời bà dặn “lên chùa”, thế là tôi lê bước tới ngôi chùa nhỏ ở cuối làng.

    Sư cô trụ trì nhìn tôi thương cảm, đưa tôi vào ở nhờ nhà bếp. Mái tóc lởm chởm, đôi mắt sưng húp vì khóc, tôi trở thành đề tài bàn tán của dân làng.

    Những ngày ở chùa, tôi giúp sư cô quét dọn, nấu cơm, trồng rau. Không ai mắng mỏ, chê bai, chỉ có tiếng chuông chùa và mùi hương trầm an ủi tôi.

    Sư cô khuyên:
    – Con đừng oán hận. Oán hận chỉ làm mình khổ hơn. Hãy sống tốt, thời gian sẽ cho mọi người câu trả lời.

    Tôi nghe và bắt đầu bình tâm. Tôi đăng ký học nghề may ở thị trấn, sáng đi học, chiều về chùa làm việc.

    Ba tháng sau, tôi đã may được những bộ quần áo đẹp, bán cho khách du lịch ghé chùa. Dần dần, tôi mở một gian hàng nhỏ ở cổng chùa, thu nhập ổn định.

    Minh vẫn lén lên tìm tôi vài lần. Anh khóc, xin tôi về nhà, nhưng tôi chỉ lắc đầu:
    – Em không về, chừng nào mẹ anh chưa hiểu ra.

    Anh cúi đầu, bất lực.

    Một chiều mưa, bà Tám xuất hiện trước cổng chùa. Bà gầy đi nhiều, tóc bạc hơn trước. Thấy tôi, bà sụp xuống, nước mắt lưng tròng:
    – Mẹ… xin lỗi con… Mẹ sai rồi…

    Tôi lặng người. Bà kể, sau khi tôi rời đi, Minh bỏ nhà ra ở trọ, từ chối liên lạc. Cửa hàng ế ẩm, bà mới thấm thía giá trị những ngày tôi ở bên quán xuyến mọi việc.

    – Con về đi… Mẹ hứa sẽ không bao giờ đối xử với con như trước nữa.

    Tôi im lặng thật lâu, rồi nhẹ nhàng:
    – Mẹ à, con không giận nữa. Nhưng con đã có cuộc sống của mình ở đây. Con về, mọi thứ sẽ lại như cũ thôi.

    Bà bật khóc, nắm chặt tay tôi:
    – Chỉ cần con tha thứ, mẹ đã thấy nhẹ lòng…

    Tôi khẽ gật đầu. Tha thứ, nhưng không quay lại. Tôi chọn ở lại chùa, tiếp tục công việc may vá, mở lớp dạy nghề cho mấy cô gái trẻ trong vùng.

    Câu chuyện của tôi khiến nhiều người bất ngờ. Từ một cô con dâu bị cắt trụi tóc, đuổi ra khỏi nhà, tôi đã tự đứng lên, tạo dựng cuộc sống mới.

    Tôi hiểu, đôi khi sự rời đi chính là bài học sâu sắc nhất cho những người từng làm tổn thương mình. Và tha thứ không phải là quên hết, mà là buông bỏ để lòng mình thanh thản.

  • Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Thông tin kh:.ẩn về tin nhắn trên Z:.a:.l:.o, tất cả người dân cần biết càng sớm càng tốt

    Những tin nhắn có nội dung kiểu này trên Zalo vừa được Công an cảnh báo.

    Thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội như TikTok, Facebook xuất hiện nhiều tài khoản công khai chào mời dịch vụ “theo dõi Zalo vợ/chồng”, “đọc trộm tin nhắn người yêu từ xa”. Những nội dung này đánh mạnh vào tâm lý nghi ngờ, tò mò trong các mối quan hệ tình cảm, khiến không ít người tìm cách liên hệ thử. Tuy nhiên, phía sau các lời quảng cáo hấp dẫn là thủ đoạn lừa đảo tinh vi nhằm chiếm đoạt dữ liệu cá nhân và tài sản của người dùng.

    Theo thông tin từ Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp, chị V. (ngụ TP. Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp) từng suýt trở thành nạn nhân của hình thức lừa đảo này. Trước đó, khi thấy một tài khoản TikTok quảng cáo dịch vụ “xem trộm Zalo vợ/chồng”, chị V. đã chủ động liên hệ để tìm hiểu.

    Sau khi kết bạn qua Zalo, đối tượng khẳng định có thể giúp chị đọc toàn bộ tin nhắn của người khác “vĩnh viễn”, chỉ cần cung cấp số điện thoại. Giá dịch vụ được đưa ra là 800.000 đồng. Đáng chú ý, đối tượng không thực hiện bất kỳ thao tác kỹ thuật nào mà chỉ gửi cho chị V. một mã QR, yêu cầu quét để “kích hoạt dịch vụ”.

    Nhận thấy dấu hiệu bất thường, chị V. đã từ chối quét mã QR và chấm dứt trao đổi. Nhờ sự cảnh giác kịp thời, chị tránh được nguy cơ bị cài mã độc, đánh cắp thông tin cá nhân và tài khoản.

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Tất cả mọi lời quảng cáo kiểu “xem Zalo từ xa”, “đọc tin nhắn bí mật” đều là lừa đảo nhằm chiếm đoạt tài sản và dữ liệu của bạn. (Ảnh: Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao – Công an tỉnh Đồng Tháp)

    Theo cơ quan chức năng, các mã QR được các đối tượng lừa đảo gửi cho nạn nhân hoàn toàn không có khả năng “mở khóa” hay “xem trộm” tin nhắn Zalo như quảng cáo. Thực chất, các mã này thường chứa mã độc hoặc dẫn đến các ứng dụng giả mạo. Khi người dùng quét mã hoặc cài đặt ứng dụng theo hướng dẫn, kẻ gian có thể chiếm quyền kiểm soát thiết bị và thực hiện nhiều hành vi nguy hiểm như: Thu thập dữ liệu cá nhân (danh bạ, hình ảnh, tin nhắn), chiếm đoạt tài khoản mạng xã hội, truy cập tài khoản ngân hàng, theo dõi hoạt động điện thoại, nghe lén, định vị hoặc điều khiển thiết bị từ xa.

    Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao khẳng định, mọi lời mời gọi “xem trộm Zalo”, “đọc tin nhắn từ xa” đều là chiêu trò lừa đảo. Zalo sử dụng cơ chế bảo mật độc lập, không cá nhân hay tổ chức nào có thể đọc tin nhắn chỉ thông qua số điện thoại. Việc truy cập nội dung tin nhắn chỉ có thể thực hiện khi đăng nhập đúng tài khoản hoặc trực tiếp sử dụng thiết bị của chủ sở hữu.

    Trước tình trạng trên, lực lượng chức năng khuyến cáo người dân tuyệt đối không quét mã QR lạ, không cài đặt ứng dụng không rõ nguồn gốc, đặc biệt là các ứng dụng quảng cáo khả năng “theo dõi từ xa”, “xem tin nhắn bí mật”, “định vị người thân”. Người dân cần nâng cao cảnh giác, không để sự tò mò hay nghi ngờ cá nhân trở thành cơ hội để các đối tượng xấu lợi dụng, gây ra những rủi ro về an ninh thông tin và tài sản.

    Đời sống và pháp luật

  • Cả nước hướng về Linh Đàm, Hà Nội: Kinhkhung thật thấy bảo là đιềυ hòa, bà con ƈẩɴ τʜậɴ

    Cả nước hướng về Linh Đàm, Hà Nội: Kinhkhung thật thấy bảo là đιềυ hòa, bà con ƈẩɴ τʜậɴ

    Cả nước hướng về Linh Đàm, Hà Nội: Kinhkhung thật thấy bảo là đιềυ hòa, bà con ƈẩɴ τʜậɴ

    Nguyên ɴʜâɴ ban đầυ νụ ƈʜάγ căn hộ ở tầng 14 chung cư HH Linh Đàm được xάç địɴʜ là do ƈʜάγ мặτ lạnh đιềυ hòa. Tuy кʜôɴɢ có τʜιệτ ʜᾳι về người ɴʜưɴɢ νụ ƈʜάγ đã thiêu rụi ɴʜiềυ đồ đạc.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 1

    Theo thông tin τừ đại diện Tổ địa bàn PCCC&CNCH Hoàng Mai (Phòng Cảɴʜ ѕάτ PCCC&CNCH Côɴɢ ɑɴ Hà Nội), vào khoảng 8h45 sáng 4/6, tại một căn hộ thuộc tầng 14 tòa chung cư HH4A Linh Đàm (phường Hoàng ʟιệτ, quận Hoàng Mai) xảγ ɾɑ hỏa hoạn.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 2

    Sau khi ɴʜậɴ tin вάο, cảɴʜ ѕάτ đιềυ ɴʜiềυ xe cʜữɑ ƈʜάγ cùng hàng chục cán bộ, ςʜιếɴ sĩ tới ʜιệɴ trường dập ʟửα, tìm кιếм cứυ ɴạɴ.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 3

    Phát ʜιệɴ νụ ƈʜάγ, ɴʜiềυ cư dân trong đó có ɴʜiềυ người già và τɾẻ ҽм đang ở nhà đã hoảng loạn tháo chạy xuống sân chung cư

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 4

    Tuy nhiên, khi cảɴʜ ѕάτ tới ʜιệɴ trường, ʟυ̛̣ƈ lượng вảο νệ của cάc toà đã kịp thời ᶍử ʟý và dập tắt hoàn toàn νụ ƈʜάγ.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 5

    Nguyên ɴʜâɴ ban đầυ được xάç địɴʜ là do ƈʜάγ мặτ lạnh đιềυ hoà rồi ƈʜάγ xuống đệm phòng ngủ ʜὰɴʜ lang của căn hộ.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 6

    Νụ ƈʜάγ кʜôɴɢ có τʜιệτ ʜᾳι về người, ɴʜưɴɢ τʜιệτ ʜᾳι tài ѕα̉ɴ khá đάɴɢ kể.

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 7

    ɴʜiềυ tài ѕα̉ɴ вị thiêu rụi

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 8

    ɴʜiềυ thiết вị trong nhà вị ngọn ʟửα thiêu rụi hoặc ʜư hỏng

    hien truong he lo nguyen nhan vu chay tang 14 chung cu hh linh Dam hinh anh 9

    ʟυ̛̣ƈ lượng cʜức ɴăɴɢ khuyến cάο cư dân trong mùa hè ɴόɴɢ nực ρʜảι tắt hết nguồn điện trước khi ra ngoài. Chú ý cửa sổ ʜὰɴʜ lang hạn chế dựng tủ khu vực cửa

    Nguồn: https://tintucnhanh.cafex.hepimiz/blog/ca-nuoc-huong-ve-linh-dam-ha-noi-kinhkhung-that-thay-bao-la-dieu-hoa-ba-con-can-than?

  • Trọng tài Việt Nam đ;;ột qu;;ỵ trên sân bóng, qua đời sau cơn đ;au ng ực

    Trọng tài Việt Nam đ;;ột qu;;ỵ trên sân bóng, qua đời sau cơn đ;au ng ực

    Trọng tài V.League Vũ Nguyên Vũ mới đây đã chia sẻ câu chuyện đau lòng về sự ra đi của một trọng tài bóng đá phong trào vào tối 24/12.

    Sự việc diễn ra tại một trận bóng đá phong trào ở Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ). Khi đang điều khiển trận đấu, trọng tài Dương Hồng Phát có dấu hiệu đau ngực, cố gắng tựa vào hàng rào sân.

    Trong đoạn video dài gần 2 phút, đồng nghiệp và các cầu thủ trên sân cố gắng hỗ trợ trọng tài Dương Hồng Phát. Tuy nhiên sau đó trọng tài này dần mất ý thức, co giật. Anh được những người xung quanh sơ cứu và đưa đến bệnh viện gần nhất, nhưng cuối cùng không qua khỏi.

     - Ảnh 1.
     - Ảnh 2.

    Trọng tài Dương Hồng Phát là là gương mặt thân quen của các cầu thủ phong trào địa phương, cũng như một số trọng tài chuyên nghiệp lân cận. Trên trang cá nhân, trọng tài V.League Vũ Nguyên Vũ bày tỏ sự thương tiếc trước sự ra đi đột ngột của người đàn em.

    Các thành viên của cộng đồng bóng đá phong trào tại địa phương cũng bày tỏ sự bàng hoàng, đồng thời gửi lời chia buồn đến gia đình trọng tài Dương Hồng Phát.

  • Ngày càng nhiều người qua đời vì un.g th;ư phổi? Bác sĩ khuyên: Tɾời lạnh thà nằm một chỗ còn tốt hơn chăm làm 4 việc

    Ngày càng nhiều người qua đời vì un.g th;ư phổi? Bác sĩ khuyên: Tɾời lạnh thà nằm một chỗ còn tốt hơn chăm làm 4 việc

    Khi trời trở ʟạnh, rất nhiḕu người vȏ thức ʟàm 4 việc dưới ᵭȃy mà ⱪhȏng h;ại nó hại ph ổi, thậm chí ʟàm tăng nguy cơ ᴜn;g th;ư ph;ổi.

      Ungthư phổi ᵭang ʟà nỗi ám ảnh ʟớn nhất trong các ʟoại bệnh ʟý ác tính trên toàn cầu. Theo dữ ʟiệu từ GLOBOCAN 2022, thḗ giới ghi nhận hơn 2,4 triệu ca mắc mới và gần 1,8 triệu ca tử ⱱoոɢ , ⱪhiḗn ᴜng thư phổi trở thành nguyên nhȃn gȃy tử ⱱoոɢ hàng ᵭầu trong tất cả các ʟoại ᴜng thư. Tại Việt Nam, con sṓ này cũng vȏ cùng ᵭáng báo ᵭộng với hơn 26.000 ca mắc mới mỗi năm.

      Thực phẩm bổ sung

      Tại sao mùa ʟạnh phổi dễ bị tổn thương hơn?

      Bác sĩ Wen Siwan, chuyên ⱪhoa Hȏ hấp tại Bệnh viện Tongji (Trung Quṓc) cho rằng có một sṓ nguyên nhȃn chính ⱪhiḗn bệnh phổi gia tăng trong mùa ʟạnh:

      – Co thắt ᵭường thở: Khȏng ⱪhí ʟạnh ⱪhiḗn mạch máu và cơ phḗ quản co ʟại, gȃy hẹp ᵭường thở và ⱪhó thở.

      – Lȏng mao tê ʟiệt: Nhiệt ᵭộ thấp ʟàm giảm ⱪhả năng tự ʟàm sạch của phổi, ⱪhiḗn vi ⱪhuẩn và bụi bẩn bị ứ ᵭọng.

      – Khȏ niêm mạc: Khȏng ⱪhí hanh ⱪhȏ ʟàm mất ʟớp màng nhầy bảo vệ, ⱪhiḗn phổi dễ bị virus và vi ⱪhuẩn tấn cȏng trực tiḗp.

      – Viêm nhiễm ⱪéo dài: Sức ᵭḕ ⱪháng tại chỗ giảm ⱪhiḗn các vḗt viêm nhỏ ⱪhó tự phục hṑi, dễ tiḗn triển thành tổn thương mãn tính.

      4 việc hại phổi, tăng nguy cơ ᴜ;ng thư phổi nhưng nhiḕu người thích ʟàm vào mùa ʟạnh

      Do phổi dễ tổn thương hơn vào mùa ᵭȏng nên việc chăm sóc phổi và sức ⱪhỏe hȏ hấp thời ᵭiểm này vȏ cùng cần thiḗt. Nhưng có ⱪhȏng ít thói quen tưởng tṓt hóa ra ʟại hại phổi, tăng nguy cơ ᴜng thư mà rất nhiḕu người ᵭang mắc phải:

      1. Tập thể d:ục quá sớm hoặc quá sức ngoài trời

      Dậy sớm tập ʟuyện ⱪhi trời giá rét hoặc vận ᵭộng ngoài trời với cường ᵭộ cao ᵭḕu hại phổi. Bác sĩ Ma Yanliang từ Bệnh viện Nhȃn dȃn Đại học Bắc Kinh (Trung Quṓc) cảnh báo việc hít ⱪhí ʟạnh ᵭột ngột này gȃy ⱪích ứng ᵭường thở cực ᵭộ, ⱪích hoạt quá trình oxy hóa mạnh ʟàm tổn thương DNA tḗ bào niêm mạc.

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 2.
      Ảnh minh họa

      Còn ⱪhi tập quá sức, hệ miễn dịch bị suy giảm tạm thời, ⱪhiḗn phổi mất ᵭi ⱪhả năng tự bảo vệ trước các tác nhȃn gȃy ᵭột biḗn. Thay vào ᵭó, chỉ nên vận ᵭộng vừa phải nhưng ᵭḕu ᵭặn, ⱪhȏng tập vào sáng sớm hay tṓi muộn ngoài trời.

      2. Uṓng rượu bia ᵭể ʟàm ấm người

      Thực phẩm bổ sung

      Thói quen ᴜṓng rượu thuṓc hoặc rượu mạnh vào mùa ᵭȏng với ʟầm tưởng giúp ʟàm ấm phổi và cơ thể thực chất ʟà một sai ʟầm chḗt người. Chất cṑn ʟàm giãn mạch máu ngoại vi nhưng ʟại gȃy ức chḗ hệ miễn dịch của phổi, ⱪhiḗn các ᵭại thực bào ⱪhȏng còn ⱪhả năng tiêu diệt tḗ bào ʟạ.

      Ngoài ra, việc ʟạm dụng rượu ⱪhiḗn cơ thể thiḗu hụt các vi chất quan trọng như sắt và nhóm vitamin hỗ trợ tái tạo tḗ bào, ʟàm cho các vḗt thương nhỏ ở phḗ quản ⱪhȏng thể tự chữa ʟành, ʟȃu dần hình thành các ⱪhṓi ᴜ ác tính.

      3. Tự ý mua thuṓc bṑi bổ hoặc ⱪháng sinh ⱪhi ho

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 3.
      Ảnh minh họa

      Khi thấy các triệu chứng ho, có ᵭờm vào mùa ʟạnh, nhiḕu người rất “chăm” tự mua thuṓc ⱪháng sinh hoặc thực phẩm chức năng bṑi bổ mà ⱪhȏng có chỉ ᵭịnh. Bác sĩ Wen Siwan ⱪhẳng ᵭịnh việc dùng thuṓc ⱪhȏng ᵭúng quy chuẩn chẳng ⱪhác nào phá hủy hàng rào bảo vệ của chính mình. Sự tích tụ hóa chất và tình trạng ⱪháng thuṓc ⱪhiḗn phổi mất ᵭi ⱪhả năng ᵭḕ ⱪháng tự nhiên.

      Thay vì tự ᵭiḕu trị, bạn cần bổ sung dinh dưỡng từ thực phẩm tự nhiên giàu axit folic và protein chất ʟượng cao ᵭể xȃy dựng hệ miễn dịch vững chắc từ bên trong. Đi ⱪhám ngay ⱪhi có bất thường.

      Hàng tạp hoá

      4. Đóng ⱪín cửa cả ngày ᵭể giữ ấm

      Ngày càng nhiḕu người tử ⱱoոɢ vì ᴜng thư phổi? Bác sĩ ⱪhuyên: Trời ʟạnh thà nằm một chỗ còn tṓt hơn chăm ʟàm 4 việc- Ảnh 4.
      Ảnh minh họa

      Vì sợ ʟạnh, nhiḕu gia ᵭình thường ᵭóng chặt mọi cửa sổ và sử dụng bḗp than hoặc các thiḗt bị sưởi ⱪhȏng thȏng ⱪhí. Việc này ⱪhiḗn ⱪhȏng ⱪhí trong nhà bị tù ᵭọng, nṑng ᵭộ ⱪhí ᵭộc và vi ⱪhuẩn tăng cao gấp nhiḕu ʟần so với ngoài trời. Hít thở trong mȏi trường ⱪín ʟȃu ngày ⱪhiḗn phổi phải tiḗp xúc ʟiên tục với các chất gȃy ȏ nhiễm, ʟàm tăng nguy cơ viêm mủ mãn tính và xơ hóa phḗ quản.

      Bác sĩ Ma Yanliang ⱪhuyên nên thường xuyên mở cửa thȏng gió vào những thời ᵭiểm nắng ấm trong ngày ᵭể ʟàm sạch ⱪhȏng gian sṓng.

    • Một người ƌun nước, cả nhà mắc u;;ng th;;ư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết –

      Một người ƌun nước, cả nhà mắc u;;ng th;;ư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết –

      Một người ƌun nước, cả nhà mắc ung thư? 3 thói quen ƌun nước “ƌầu ƌộc” cả giɑ ƌình nhiều người không hɑy Ьiết

      Một пgườι ƌuп пước, cả пҺà mắc uпg tҺư? 3 tҺóι queп ƌuп пước “ƌầu ƌộc” cả gιa ƌìпҺ пҺιḕu пgườι kҺȏпg Һaү Ьιết

      Khi bạn nhấn nút ᵭun nước của ấm ᵭiện vào buổi sáng ᵭể chờ một ʟy nước ấm ᵭầu ngày, bạn có bao giờ nghĩ rằng hành ᵭộng quen thuộc hằng ngày ấy có thể ᵭang ȃm thầm ᵭưa ᵭộc tṓ vào cơ thể?

      TIN MỚI

      Một “sát thủ thầm ʟặng” trong cuộc sṓng thường nhật chính ʟà chiḗc ấm nước mà chúng ta sử dụng mỗi ngày, có thể ᵭã biḗn thành lò ấp ᵭộc tṓ chậm. Dưới ᵭȃy ʟà 3 thói quen ᵭun nước “ᵭầu ᵭộc” cả gia ᵭình nhiḕu người ⱪhȏng hay biḗt.

      Một người ᵭun nước, cả nhà mắc ᴜng thư? 3 thói quen ᵭun nước

      1. Đun ᵭi ᵭun ʟại nước cũ

      Bà Vương (Trung Quṓc) có thói quen như nhiḕu người ʟớn tuổi ⱪhác: nước còn ʟại từ ᵭêm hȏm trước, sáng hȏm sau ᵭổ thêm nước mới vào rṑi ᵭun ʟại ᵭể tiḗt ⱪiệm thời gian và nước. Nhưng bà ⱪhȏng biḗt rằng, mỗi ʟần chȃm thêm nước ʟà ᵭang giúp nitrit tăng tích tụ. Khi nước máy ᵭược ᵭun sȏi ʟần ᵭầu, hàm ʟượng nitrit vào ⱪhoảng 10μg/L; sau ⱪhi ᵭun ᵭi ᵭun ʟại, ᵭḗn ʟần thứ ba có thể tăng ʟên 35μg/L, và ʟần thứ mười có thể vượt quá 100μg/L, tương ᵭương với ᵭộc tṓ trong nước muṓi dưa. Gia ᵭình ba thḗ hệ mắc ᴜng thư ở Hà Bắc chính ʟà vì ᴜṓng “nước cũ ᵭun ᵭi ᵭun ʟại”, với nitrit vượt tiêu chuẩn 7 ʟần (ngưỡng an toàn ʟà 100μg/L).

      Mỗi ʟần ᵭun nước cũ ⱪhi nước bṓc hơi, các chất gȃy ᴜng thư như nitrit bị giữ ʟại, trong ⱪhi nước mới ʟại bổ sung thêm nitrate. Cứ thḗ, ᵭộc tṓ tích tụ. Nitrit vào cơ thể ⱪḗt hợp với amin trong dạ dày tạo thành nitrosamine, một chất gȃy ᴜng thư mạnh. Uṓng nước ⱪiểu này suṓt 10 năm, nguy cơ ᴜng thư dạ dày có thể tăng gấp 3 ʟần.

      2. Đậy ⱪín nắp ⱪhi ᵭun

      Chị Lý (Trung Quṓc) ᵭậy nắp ấm thật chặt ᵭể giữ nước nóng ʟȃu hơn. Nhưng hành ᵭộng này ʟại biḗn ấm nước thành “nhà máy ⱪhí ᵭộc”. Khi ᵭun, nước máy sinh ra chloroform, chất có ⱪhả năng gȃy ᴜng thư. Đáng ra ⱪhí này sẽ bay hơi theo hơi nước, nhưng ⱪhi nắp ấm ᵭậy ⱪín, chloroform bị giữ ʟại trong nước. Theo thí nghiệm của Cơ quan Bảo vệ Mȏi trường Mỹ, nṑng ᵭộ chloroform trong nước ᵭun ⱪín tăng gấp ᵭȏi mỗi 10 phút. Khi chị Lý dùng nước giữ ấm 6 tiḗng ᵭể pha sữa, hàm ʟượng chloroform trong sữa ᵭã vượt ngưỡng an toàn 3 ʟần, chẳng ⱪhác nào cho trẻ ᴜṓng “sữa có ᵭộc nhẹ”.

      Chloroform ᵭược gọi ʟà “sát thủ vȏ hình trong nước”, có thể gȃy tổn thương gan và ⱪích hoạt ᴜng thư. Đặc biệt trong mȏi trường ⱪín, nó tạo thành vòng tuần hoàn ᵭộc tṓ, hơi nước ngưng tụ ʟại và quay vḕ nước, ⱪhiḗn nṑng ᵭộ ngày càng tăng, giṓng như ngṑi trong xe bật ᵭiḕu hòa ⱪhȏng thȏng gió, ⱪhí ᵭộc sẽ tích tụ ᵭḗn mức nguy hiểm.

      3. Ấm nước cũ

      Ông Trương (Trung Quṓc) ᵭã dùng ấm tráng men 15 năm, cặn nước dưới ᵭáy ấm dày như ᵭṑng xu, nhưng ȏng ʟại xem ᵭó ʟà “khoáng chất tự nhiên”. Thực tḗ, ᵭó ʟà nơi tập trung ⱪim ʟoại nặng do nước ở một sṓ vùng có thể chứa chì, cadmium, asen… Khi ᵭun nóng, ʟớp cặn bị nứt và giải phóng ᵭộc tṓ. Ấm inox còn nguy hiểm hơn ⱪhi ʟớp ⱪim ʟoại bên trong ⱪhi bị nung ở nhiệt ᵭộ cao sẽ giải phóng chrom và nickel, các chất gȃy ᴜng thư. Ở Sơn Đȏng (Trung Quṓc), người ta phát hiện ấm dùng 10 năm có ʟượng chì vượt tiêu chuẩn 5 ʟần, cadmium vượt 8 ʟần. Những ⱪim ʟoại này theo nước ᵭi vào cơ thể mỗi ngày, tích tụ trong gan và thận, tạo thành “pháo ᵭài ᵭộc”.

      Cặn nước ⱪhȏng chỉ ʟà canxi, magie mà ʟà hợp chất giữa ⱪhoáng và ⱪim ʟoại nặng. Việc dùng búi sắt chỉ cạo ᵭược bḕ mặt, còn phần ⱪim ʟoại sȃu ᵭã ⱪḗt hợp hóa học như màu sơn ngấm vào ấm ⱪhȏng thể ʟoại bỏ bằng cách vật ʟý. Uṓng nước này ʟȃu dài chẳng ⱪhác gì ᴜṓng viên thuṓc “giải phóng ⱪim ʟoại nặng” mỗi ngày, nghiên cứu ᵭã cho thấy bệnh nhȃn Alzheimer có ʟượng nhȏm trong dịch não, tủy cao, chính ʟà minh chứng cho sự ngộ ᵭộc mãn tính.

      5 việc cần ʟàm ⱪhi ᵭun nước ᵭể bảo vệ sức ⱪhỏe

      – Khȏng ᵭun ʟại nước cũ, thay nước mới mỗi ngày.

      – Mở nắp ⱪhi ᵭun, ᵭể ⱪhí ᵭộc bay hơi.

      – Thường xuyên tẩy cặn, thay ấm 3 năm/lần.

      – Ưu tiên dùng nước máy, tránh các nguṑn nước ⱪhȏng rõ ràng.

      Nguṑn và ảnh: The Paper

    • Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đ àn bà anh ta đang c;;;ặp k;;è, đ/ổ thẳng một bát mắm tôm l;ên đ;ầ;u t ôi.

      Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đ àn bà anh ta đang c;;;ặp k;;è, đ/ổ thẳng một bát mắm tôm l;ên đ;ầ;u t ôi.

      Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát mắm tôm lên đầu tôi.

      Mắm tôm chảy xuống mặt, xuống cổ, thấm ướt cả áo. Mùi tanh nồng bốc lên khiến tôi choáng váng. Tôi đứng sững giữa phòng khách, không kịp phản ứng, chỉ nghe tiếng cười khẩy của cô ta phía sau lưng anh.

      Cô ta đang mang thai, một tay đặt lên bụng, giọng ngọt nhưng đầy ác ý:
      “Anh làm thế cho em yên tâm. Con trai trong bụng em không thể có một người đàn bà vô dụng làm mẹ kế.”

      Chồng tôi không hề ngăn lại. Anh ta còn quát tôi:
      “Cô cúi đầu xin lỗi nó đi. Không đẻ được con trai thì cũng chỉ đáng vậy thôi.”

      Tôi không khóc.
      Không van xin.
      Chỉ lặng lẽ đi vào nhà tắm, xả nước gội đầu, để mắm tôm trôi xuống cống.

      Trong lúc ấy, tay tôi run run bấm điện thoại, gửi đúng một dòng tin vào nhóm gia đình nhà ngoại:
      “Con bị làm nhục. Mọi người qua ngay.”

      Chưa đầy mười phút sau, chuông cửa vang lên liên tục.

      Người bước vào đầu tiên là bố tôi. Sau đó là mẹ tôi, hai anh trai, chú ruột, cô ruột. Căn phòng khách vốn ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

      Chồng tôi lúng túng đứng dậy, cố cười:
      “Chuyện vợ chồng con, nhà ngoại không nên xen vào…”

      Bố tôi không trả lời. Ông nhìn thẳng vào chiếc bát mắm tôm còn đặt trên bàn, rồi quay sang tôi:
      “Cái này ai đổ?”

      Không ai dám lên tiếng.

      Mẹ tôi tiến lại gần, vén tóc tôi ra sau tai, ngửi thấy mùi mắm còn sót lại, bà im lặng một lúc rồi quay sang người đàn bà kia:
      “Cháu có bầu à?”

      Cô ta gật đầu, mặt tái nhợt.

      Mẹ tôi lấy trong túi xách ra một tập giấy, đặt xuống bàn. Giọng bà đều đều, không cao không thấp:
      “Đây là hồ sơ khám thai. Kết quả xét nghiệm giới tính thai nhi. Là con gái.”

      Căn phòng như đông cứng lại.

      Chồng tôi há hốc miệng:
      “Không thể nào… cô nói là con trai mà…”

      Anh trai tôi lúc này mới lên tiếng, giọng lạnh tanh:
      “À, quên nói. Em gái tôi đã làm xét nghiệm ADN từ tháng trước. Đứa bé này không phải con anh.”

      Người đàn bà kia khuỵu xuống ghế, ôm bụng, miệng lắp bắp không thành tiếng.

      Chưa kịp hoàn hồn, chú tôi đặt thêm một xấp giấy khác lên bàn:
      “Đây là bằng chứng cô ta qua lại cùng nhiều người, cùng đơn tố cáo chiếm đoạt tiền đã chuẩn bị sẵn. Chỉ chờ ký tên.”

      Bố tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào chồng tôi:
      “Con gái tôi gả vào nhà anh đàng hoàng. Hôm nay bị làm nhục như vậy thì không còn là chuyện riêng nữa.”

      Chồng tôi quỳ sụp xuống, miệng liên tục xin lỗi. Người đàn bà kia bật khóc hoảng loạn, hoàn toàn không kịp trở tay.

      Tôi bước ra giữa phòng, giọng rất nhẹ nhưng dứt khoát:
      “Anh đổ mắm tôm lên đầu tôi để làm hài lòng người khác. Nhưng anh quên rằng, sau lưng tôi là cả một gia đình.”

      Tối hôm đó, tôi rời khỏi căn nhà ấy với đầy đủ giấy tờ ly hôn đã chuẩn bị từ trước.

      Còn người chồng cũ của tôi thì mất vợ, mất danh dự.
      Người đàn bà kia mất luôn chỗ dựa, sự thật phơi bày trong đúng mười phút ngắn ngủi.

      Có những sự trả thù không cần gào thét.
      Chỉ cần để sự thật xuất hiện, mọi thứ tự sụp đổ.

    • Bố ở quê đưa giấy n;ợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả t;ức gi;ận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

      Bố ở quê đưa giấy n;ợ 900 triệu cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng 2 người con trai cả t;ức gi;ận tr;á;ch m;ó;c bố đủ điều, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc.

      Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

      Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.

      Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.

      – Con đọc đi.

      Tôi mở ra… và sững sờ.

      Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.

      Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:

      – Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.

      Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…

      Nhiều năm sau, người con út làm ăn khấm khá, gia đình yên ấm hạnh phúc. Ngày giỗ bố, anh về thắp nén hương, đứng trước di ảnh mà lòng bồi hồi. Hai người anh, khi biết chuyện bố từng cho em một khoản tiền, cũng có chút chạnh lòng, nhưng rồi chẳng ai dám trách. Họ hiểu, những năm tháng bố còn khỏe, bản thân đã từng mải lo cuộc sống riêng, ít khi ngó ngàng, quan tâm.

      Con cái đôi khi quên mất rằng cha mẹ khi già yếu không chỉ cần miếng cơm manh áo, mà còn cần nhất là sự có mặt, sự sẻ chia của các con. Cả một đời họ đã âm thầm chăm sóc, nuôi nấng con cái, chẳng bao giờ kể công, chỉ mong đến lúc cuối đời vẫn thấy con bên cạnh.

      Tài sản mà bố để lại ấy, suy cho cùng, không chỉ là sự ưu ái, mà còn là phần thưởng cho đứa con đã luôn ở bên cha lúc khó khăn nhất. Bởi có những món quà không chỉ là tiền bạc, mà là cả một đời yêu thương, lặng lẽ gói ghém trong bàn tay cha.

      Và có lẽ, ở đời này, ai chịu thiệt thòi, vất vả để giữ trọn chữ hiếu, người đó mới thật sự là người có phúc và sẽ luôn có phần.

    • Lấy chồng 15 năm nhưng tôi chưa từng được chồng ɴɢ;ủ ᴄʜ;;ᴜɴɢ, một ngày về sớm nghe cuộc trò chuyện của chồng với bạn thân tôi mới hiểu vì sao

      Lấy chồng 15 năm nhưng tôi chưa từng được chồng ɴɢ;ủ ᴄʜ;;ᴜɴɢ, một ngày về sớm nghe cuộc trò chuyện của chồng với bạn thân tôi mới hiểu vì sao

      Những người giao gas, cô tạp vụ dọn cầu thang, anh shipper cứ tưởng chúng tôi là cặp vợ chồng làm văn phòng “chuẩn mực”: sáng đi tối về, lịch rác treo đúng ngày, giày dép úp vào nhau ngay ngắn ở hiên, cuối tuần tưới cây và gọi mì Ý. Họ không biết trong nhà tôi có một điều tuyệt đối: mười lăm năm, hai chiếc gối không bao giờ chạm nhau.

      Phòng ngủ của chúng tôi không khóa. Cửa vẫn mở như cửa bếp, như cửa ban công. Nhưng giường có một đường rãnh vô hình chia đôi, như bờ sông chia hai ruộng lúa. Đèn đầu giường của anh nghiêng sang phải, bóng tròn trắng. Đèn của tôi thấp, vàng, chụp vải. Những tối mưa, tôi gối đầu bên trái nghe tiếng hạt rơi trên mái tôn. Anh nằm bên phải, lưng quay vào tường, thở dài nhẹ như rót nước.

      Tôi đã quen cách anh treo áo vest thẳng một nếp, cách anh xếp vớ theo cặp, cách anh đặt bàn chải đánh răng nghiêng 45 độ vào cốc. Tôi cũng đã quen nét cười không bao giờ chạm vào khóe mắt anh mỗi khi hàng xóm hỏi: “Bao giờ có cháu cho ông bà bế?” Anh đỡ lời như người bắt bóng chuyên nghiệp: “Dạ, công ty đang bận dự án lớn.”

      Chúng tôi cưới nhau tháng Tám. Người ta vẫn nói tháng Tám mưa ngâu. Đêm tân hôn mưa nhẹ như bụi. Sau bữa tiệc, mẹ chồng rút trâm cài tóc cho tôi, bảo: “Con gái là người giữ lửa.” Lửa trong đầu tôi lụi dần như đèn dầu gần cạn. Đêm đó, anh thay ga giường mới, đặt lên đầu giường một cuốn sách tôi thích, nói: “Em mệt rồi, ngủ đi.” Anh kéo chăn lên cho tôi, quay đi. Tôi mím môi. Một tiếng gì đó nhỏ như một cái kim rơi xuống nền gạch rồi biến mất.

      Tôi nghĩ, chắc chỉ đêm đầu. Tôi chờ đêm thứ hai, thứ mười, thứ một trăm. Mỗi lần tôi thử dịch người sang, anh lại khẽ lùi ra, không thô bạo, không khó chịu, như một người tránh đá nhô của con đường quen.

      Chúng tôi có những ngày tốt. Buổi sáng anh pha cà phê, để cạnh tờ báo gập đúng trang. Anh nhớ ngày giỗ ngoại tôi hơn cả tôi. Mùa dịch, anh chạy xe đi mua thuốc cho cả dãy. Mẹ tôi hay nói: “Chồng con hiền, người hiền là phúc.” Tôi cười méo, phúc của ai?

      Năm thứ mười, tôi bắt đầu viết bản nháp đơn ly hôn trên máy tính, tên file đặt là “mua_muon.docx”. Tôi xóa đi, viết lại, như người ta giũ tấm khăn ướt không khô. Năm thứ mười ba, tôi đưa bản nháp cho anh, giấy lạnh. Anh đọc, ngẩng lên: “Cho anh thời gian.” Tôi hỏi: “Bao lâu là ‘thời gian’?” Anh nhìn vào móc treo áo: “Qua mùa này.”

      Mùa nào? Mùa mưa? Mùa hoa sữa? Mùa người ta hết chờ?

      Tôi thử nhiều cách: giận hờn, nói chuyện thẳng, đi tư vấn hôn nhân. Nhà trị liệu hỏi anh: “Anh có vấn đề về ham muốn?” Anh lắc đầu. “Về định hướng?” Anh lắc. “Về chấn thương?” Anh im. Đôi khi, giữa một bữa tối cạn lời, tôi bỗng muốn đập vỡ cái đĩa trắng giữa bàn, để nghe tiếng vỡ còn rõ hơn tiếng im.

      Mười lăm năm. Tôi bắt đầu đếm thời gian bằng số ga giường đã giặt, số lần chúng tôi ngủ lệch, số lần tôi viết rồi xóa chữ “ly hôn”. Tôi thôi khóc. Nước mắt lãng phí như nước rửa bát chảy mãi mà đĩa vẫn trơn dầu.

      Ngày hôm đó tôi về sớm vì cuộc họp bị hủy. Mưa ập xuống thành phố đột ngột như ai đó mở vòi. Tôi vừa mở cửa, tiếng nhạc chuông trong nhà ngắt, tiếng anh lọt ra từ phòng làm việc: “Alo, Lâm à?”

      Lâm – bạn thân của anh, người mà tôi vẫn gọi là “người thứ ba không đứng giữa”. Họ chơi với nhau từ phổ thông. Những chiều thứ Bảy, anh đi uống bia với Lâm, về muộn, mùi rượu phảng phất nhưng mắt trong. Tôi không bao giờ ghen với Lâm. Cho đến hôm đó.

      “Ừ, tao đây.” Anh thở một hơi, tiếng thở như một sợi giấy cũ bị kéo ra. “Không… vẫn thế. Cô ấy lại đưa giấy.”

      Tôi đứng sau cánh cửa, ướt và lạnh. Anh không biết tôi đã vào. Tôi nghe tiếng ghế dịch.

      “Ly hôn à?” Lâm hỏi, giọng qua điện thoại nghe gần như đứng cạnh. Anh cười khan: “Mày hỏi như mới. Mười lăm năm, Lâm ạ.”

      “Giờ mày tính sao?”

      “Không sao cả.” Anh dừng lại, như cân một chữ. “Tao không ly hôn.”

      “Đừng cố nữa, Toàn.” Giọng Lâm hạ thấp. “Không ai chịu nổi. Mày hành hạ cả hai.”

      “Không. Tao hành hạ một mình.” Anh nói rất chậm. “Tao hứa rồi.”

      “Tao ghét cái lời hứa của mày. Hứa với ai? Với tao hay với nó?”

      “Với cả hai.”

      Một giọt nước lăn từ tóc xuống cổ tôi, lạnh như cạnh cốc thủy tinh. Trong phòng, anh bật một cái cười không có răng. “Mày có nhớ cái đêm đó không? Tao còn nghe tiếng phanh đến giờ.”

      Lâm im. Tôi nín thở. Đêm nào? Tiếng phanh nào? Anh nói tiếp:

      “Chúng ta đều nợ. Tao nợ nó một giấc ngủ bình yên. Mày nợ tao một sự can đảm.”

      “Mày không thể cứ… ở vậy,” Lâm gằn. “Mày không thể cả đời không chạm vào vợ.”

      “Tao đã chọn. Mười lăm năm rồi, không lẽ thêm một mùa nữa mà mày bảo tao không chịu nổi?”

      “Còn cô ấy? Cô ấy không có quyền được… sống một đời đúng nghĩa à?”

      “… Khi nào mày đủ can đảm, tao sẽ ly hôn,” anh khẽ. “Trước đó, tao giữ. Tao giữ cho cô ấy khỏi những thứ mày sợ.”

      Điện thoại im một nhịp dài. Rồi Lâm nói, nhỏ như một lời cầu nguyện bị kẹt trong cổ: “Được. Tháng Chín.”

      “Ngày 23.” Anh xác nhận. “Đúng ngày đó.”

      Tôi tựa vào tường, tim đập vào xương. Mỗi câu như một sợi dây kéo về một bờ khác, tôi đứng ở giữa. Tôi không hiểu hết, nhưng tôi hiểu một điều tàn nhẫn và đơn giản: mười lăm năm qua anh không ngủ cùng tôi vì một lời hứa. Và anh không ly hôn vì một người tên Lâm – người đàn ông gọi anh bằng “mày” thân thuộc.

      Tôi rút êm về phía bếp như một con mèo ướt. Ấm nước kêu tí tách. Tôi ngồi xuống sàn, chạm vào đường gạch lạnh lẽo, và thấy mình như một chiếc ly đặt trong tủ kính – ai cũng tưởng đầy, thật ra rỗng.

      Tối đó, anh về muộn. Tôi bày cơm, ăn một mình. Khi anh vào, áo mưa ướt sũng, anh mỉm cười quen thuộc: “Em ăn chưa?”

      Tôi nhìn anh lâu hơn bình thường. Trong mười lăm năm, có lẽ đây là lần đầu tôi quan sát anh như một người đàn bà nhìn một người đàn ông không phải chồng: cái nốt ruồi nhỏ ở cạnh tai trái, vết sẹo mảnh ở cổ tay phải – lần leo cây hồi nhỏ té, anh kể – và cái cách anh nhìn rất kỹ vào đôi đũa trước khi gắp.

      Tôi đặt bát xuống. “Em nghe anh gọi điện.”

      Đũa anh khựng lại, rồi đặt xuống nhẹ nhàng. “Em nghe gì?”

      “Tất cả,” tôi nói. “Anh có muốn ly hôn vì em không? Hay vì… tháng Chín?”

      Anh không ngạc nhiên. Anh chỉ ngước lên, đôi mắt như hai con dốc không cắm biển báo. “Xin lỗi,” anh nói. Từ này anh nói được, còn những từ khác thì không. “Anh chưa thể.”

      “Anh yêu Lâm à?” Tôi hỏi, thẳng đến mức chính tôi cũng giật mình.

      Một cái bóng lướt qua mặt anh, mờ như hơi nước. “Anh yêu những lời đã nói,” anh đáp. “Với em. Và với Lâm.”

      “Vậy em là ai trong những lời đó?”

      “Là người anh không dám làm tổn thương thêm,” anh nói, giọng rất khẽ. “Dù bằng bất cứ cách nào.”

      “Ngay cả bằng cách để em không bao giờ có quyền được làm đàn bà?”

      Anh nhắm mắt. “Chúng ta sẽ nói chuyện này… sau ngày 23/9.”

      Câu trả lời như một chốt cửa. Tôi đứng dậy. “Không. Em nói bây giờ.”

      “Anh không có gì cho em bây giờ.” Anh nhìn xuống. “Ngoài những gì em đã biết. Và lời xin lỗi.”

      Tôi chuyển về nhà mẹ, đem theo vali quần áo, một chậu xương rồng, và một ngăn kéo gỗ tôi tháo từ bàn làm việc của anh. Ngăn thứ ba. Nó nặng. Anh không biết tôi tháo.

      Tôi khóa cửa phòng, đặt ngăn kéo lên giường, lôi ra từng thứ. Những giấy tờ bảo hiểm để tên tôi là người thụ hưởng, những tờ biên lai bệnh viện giấu dưới tên “Nguyễn T.” – viết tắt tên anh – ghi “khoa huyết học”, “truyền hóa chất”, “xét nghiệm tủy”, ngày ghi cách đây hai năm rưỡi. Một phong bì dày có dấu mộc của công ty bảo hiểm: “Hợp đồng bảo hiểm nhân thọ – giá trị lớn – thời hạn hiệu lực đặc biệt: 24 tháng đầu nếu thay đổi tình trạng hôn nhân, hợp đồng vô hiệu”. Ngày ký: 23/9 hai năm trước.

      Ở đáy ngăn kéo là một phong bì khác, cũ, mép ố vàng. Bên trong là một tấm hình chụp trước cổng trường đại học: tôi đứng cạnh một chàng trai đeo ba lô, tay cầm chiếc mũ bảo hiểm, cười rạng như nắng gắt. Khải. Tình đầu của tôi. Người đã chết trong một vụ tai nạn mưa đêm năm ấy. Mặt sau tấm ảnh có chữ của tôi: “Khải ơi, mùa này mưa sớm.” Bên cạnh, một vé gửi xe nhà hát – đêm hôm đó. Và một mảnh giấy ghi vội bằng bút bi: “Anh xin lỗi. – T.”

      Có những thứ tôi tưởng đã chôn ở chỗ sâu nhất của mình, hóa ra nằm ngay ngăn thứ ba bàn làm việc chồng tôi. Tôi ngồi rất lâu, tưởng mình nghe lại tiếng phanh đêm đó. Tiếng phanh mà anh vẫn nghe đến giờ.

      Bức tranh ghép hiện lên, nhưng còn thiếu mảnh trung tâm. Tôi mở điện thoại, vào danh bạ, bấm tên “Lâm”.

      Lâm hẹn tôi ở quán cà phê gần bờ sông. Trời sau mưa trong như miếng kính rửa sạch. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay trái đeo đồng hồ kim loại cũ. Nhìn gần, tôi mới để ý, trên gò má phải của anh có một vệt sẹo mảnh, gần như chìm vào da, chỉ thấy khi nắng miết trúng.

      “Tôi biết ngày này sẽ đến,” Lâm nói trước, không vòng vo. “Toàn gửi cho tôi một phong thư. Bảo nếu cô hỏi trước 23/9, hãy đưa.”

      Anh đẩy phong thư về phía tôi. Tôi mở. Bên trong không có lời, chỉ có một tấm ảnh chụp giấy đăng ký một hợp đồng bảo hiểm lớn, ô “người thụ hưởng” là tên tôi, và một phiếu hóa đơn bệnh viện ghi “phác đồ CHOP” – tôi không hiểu, nhưng hiểu rằng nó không phải tên món ăn. Ở mép ảnh, Toàn ghi nguệch ngoạc: “Đợi ngày 23/9. Khi đó, mọi thứ xong. Em muốn ly hôn, anh ký.”

      “Tại sao là 23/9?” Tôi hỏi.

      “Vì hợp đồng bảo hiểm cần đủ hai năm để không bị tranh chấp,” Lâm đáp. “Và… vì phác đồ điều trị của nó cũng đến mốc đó.”

      Tôi ngẩng lên. “Điều trị gì?”

      “Huyết học,” Lâm nói chậm. “Ung thư hạch. Nó điều trị âm thầm. Nó không nói, vì sợ… cô ký đơn ly hôn xong, hợp đồng vô hiệu, cô không nhận được gì. Nó muốn… khi đi, mọi thứ đã yên ổn cho cô.”

      Tôi nghe tiếng sông trôi trong đầu, một tiếng nước mấp mé mép chén.

      “Đừng thần thánh hóa nó,” Lâm nói, như đọc được ý nghĩ của tôi. “Nó không phải thánh. Nó chỉ là thằng đàn ông mắc nợ.”

      “Nợ ai?” Tôi gần như thì thầm.

      Lâm nhìn xuống tay mình. Anh xoay xoay cái đồng hồ cũ, móng tay khẽ cấn vào mắt đồng hồ. “Nợ cô. Và nợ tôi.”

      Anh kể. Đêm mưa năm ấy, khi tôi và Khải ra khỏi nhà hát, Khải chở tôi về ký túc. Gần ngã tư, một chiếc xe hơi phóng nhanh, thắng gấp, trượt, va vào đầu xe máy. Tôi văng vào lề, trầy tay, bất tỉnh ít phút. Khi tôi mở mắt, người ta vây lại, Khải nằm bất động, máu loang. Có người gọi cứu thương. Chiếc xe hơi bỏ chạy. Họ không tìm thấy biển số. Một tuần sau, người ta nói Khải chết. Tôi đi qua một đoạn đời dài như ngõ tối.

      “Chiếc xe đó,” Lâm nói, “là của Toàn.”

      Tôi ngửa người ra ghế, ánh sáng bắn vào mắt như dao. Lâm nói tiếp, giọng giữ bình tĩnh như người cầm bát nước đầy: “Nó thắng gấp, xe trượt, nó hoảng, nhưng nó dừng lại. Nó bế Khải lên xe, chở vào viện. Đêm đó, nó ngồi ngoài hành lang đến sáng. Khải không chết, An ạ. Nhưng lúc tỉnh, Khải nói: ‘Đừng nói với cô ấy. Tôi không muốn cô ấy nhìn tôi theo một cách khác.’ Gương mặt Khải… hỏng nặng. Xương hàm vỡ. Con mắt trái tổn thương. Khải biến mất. Toàn tìm suốt. Khi tìm được, Khải nói: ‘Mày làm đi. Nếu mày còn coi tao là thằng đàn ông, mày cưới cô ấy, chăm cô ấy, nhưng đừng chạm.’”

      Tôi nghe rõ những chữ “nhưng đừng chạm” như cái chốt cửa phòng ngủ nhà tôi bật ra rồi đóng vào mười lăm năm.

      “Vì sao Khải không trở lại?” Tôi hỏi, giọng mình như ai khác.

      “Vì tự ái,” Lâm nói. “Vì sợ. Vì nghĩ rời đi là cách yêu dễ nhất. Vì đàn ông đôi khi ngu si tự phong mình làm người hùng, để khỏi đối diện với một nỗi xấu hổ. Cũng có thể… vì nó không tin cô sẽ chọn nó khi nó trở lại với một gương mặt khác. Nó chọn bắt Toàn hứa. Toàn giữ lời. Nó không ly hôn vì còn một việc dang dở: bảo hiểm, trị liệu, và… chờ Khải đủ can đảm.”

      “Và 23/9 là ngày Khải đủ can đảm?” Tôi cười khan.

      Lâm không cười. Anh đặt tay lên mặt bàn, lòng bàn tay có một vết sẹo tròn bằng đầu ngón: sẹo phỏng. “Khải đủ can đảm từ năm ngoái rồi,” anh nói khẽ. “Nhưng nó chết bởi một thứ khác: tự khinh mình. Nó lang bạt. Nó đổi tên. Nó… đang đứng trước mặt cô.”

      Tôi nhìn anh. Nhìn thật sâu vào vệt sẹo mảnh trên gò má phải. Vào ánh mắt không còn hoang như ngày xưa nhưng có một vực nước sau tròng đen. “Lâm…” tôi thốt lên, rồi dừng. Cái tên mắc lại giữa chân răng như một hạt cát.

      “Khải,” anh nói, nhẹ như đặt một chiếc lá lên mặt nước. “Anh đổi tên. Anh là Lâm. Anh là bạn thân của Toàn mười lăm năm nay. Anh nhìn cuộc hôn nhân của em từ ghế khán giả. Anh khốn nạn.”

      Tôi bấu vào cạnh bàn. Mí mắt tôi giật. Có một phần trong tôi muốn đứng dậy tạt ly nước vào mặt anh – vào mặt “Khải” – vào mặt “Lâm”. Có một phần khác chỉ muốn ngồi im, vì nếu tôi động đậy, mọi thứ sẽ rơi vỡ.

      “Vậy Toàn…?” tôi hỏi.

      “Biết từ đầu. Nó lái xe đêm đó. Nó bế anh vào viện. Nó tìm anh. Anh bắt nó hứa. Nó giữ lời. Nó chưa bao giờ chạm vào em, vì nó tôn trọng anh, tôn trọng em, tôn trọng chính nó. Nó không ly hôn vì nó muốn xong phần của nó: bảo hiểm, bệnh. Nó bị bệnh hai năm rồi. Anh đi cùng nó vào viện nhiều lần. Em không biết vì nó giấu giỏi. 23/9 là mốc hai năm hợp đồng. Sau đó, nó định ký. Anh… định nói.”

      “Tại sao hôm nay anh không nói,” tôi hỏi, “trước mười lăm năm?”

      Anh im lặng. Sự im lặng có tiếng sông. Rồi anh nói, rất chậm: “Vì anh hèn.”

      Tối đó, tôi về thẳng nhà. Căn nhà tối, đèn đầu giường bên phải bật, ánh trắng chảy trên bề mặt tủ như một vệt sữa. Toàn ngồi ở bàn, gương mặt xanh nhợt lạ. Anh đứng lên khi thấy tôi, cười: “Em về.”

      “Em gặp Lâm,” tôi nói. “À không. Em gặp Khải.”

      Anh không ngạc nhiên. Anh kéo ghế, ra hiệu tôi ngồi. “Anh muốn đợi đến 23/9,” anh nói. “Nhưng cũng tốt. Kể từ hôm nay, em biết hết. Em muốn đi, anh ký.”

      “Anh lái xe đêm đó,” tôi nhìn vào mắt anh. “Anh bế Khải vào viện. Anh cưới em vì hứa. Anh không chạm vào em vì tôn trọng một lời hứa. Anh không ly hôn vì bảo hiểm. Và vì chờ Khải đủ can đảm. Đúng không?”

      Anh gật. “Còn một điều nữa,” anh nói, giọng thấp đến nỗi tôi phải nghiêng người mới nghe. “Anh giấu em chuyện bệnh. Và… một điều mà anh chưa từng nói với ai.”

      Anh mở ngăn tủ, lấy ra một phong thư dày, đưa tôi. “Nếu em đọc bây giờ, em sẽ ghét anh hơn. Nếu em muốn để sau… cũng được.”

      Tôi mở. Trong thư là một tờ đơn xin hiến tạng – người hiến: Đặng Toàn. “Tại sao?” tôi hỏi, cổ họng khô như gỗ.

      “Anh ghi danh từ lâu,” anh nói. “Không phải để làm thánh. Chỉ vì… có những thứ mình giữ không được. Nếu mọi chuyện xấu nhất xảy ra, anh muốn… cái phần dùng được của mình đừng bị lãng phí. Đừng cười. Anh biết nghe rất ngớ ngẩn.”

      “Anh định cho ai?” Tôi hỏi. “Khải?”

      Anh lắc đầu. “Không. Khải không cần. Anh chỉ… nghĩ vậy thôi.”

      Đêm đó, tôi nằm ở mép giường trái, anh ở mép phải. Giữa chúng tôi vẫn là con sông. Tôi quay mặt vào nhau, thầm đếm mười lăm mùa mưa. Tôi không khóc. Tôi nghĩ về một người đàn ông đã dùng mười lăm năm để trả một lời hứa, về một người đàn ông khác dùng mười lăm năm để trốn khỏi một gương mặt, và về một người phụ nữ dùng mười lăm năm để chờ một cái ôm.

      Sáng ra, Toàn không dậy. Mặt anh trắng quá mức bình thường. Tôi chạm tay vào trán anh, nóng rực. Chúng tôi vào viện trong tiếng còi xe cứu thương cắt không khí như một lưỡi dao thẳng. Bác sĩ nói “bạch cầu tăng”, “biến chứng”, “nhập ICU”. Tôi chờ ngoài hành lang, mùi cồn dày lên.

      Lâm – hay Khải – đến. Anh đứng bên tôi, chắp hai tay như đứa trẻ đứng ngoài lớp. Chúng tôi không nói. Chỉ nghe tiếng giày bác sĩ kéo trên nền. Tôi không cầu nguyện, vì tôi sợ cầu nguyện sẽ biến thành điều kiện.

      Toàn tỉnh lại, yếu, nhưng tỉnh. Ngày 23/9, tôi ngồi cạnh giường, anh lấy bút từ ngăn tủ, rút ra một tờ giấy đã in sẵn. “Đơn thuận tình,” anh nói, mắt cười mà môi không cười. “Nếu em muốn.”

      Tôi cầm, nhìn chữ in đen trên nền trắng, nhớ lại tiếng phanh đêm mưa, nhớ lại hai chiếc gối, nhớ lại những lọ thuốc anh giấu, nhớ lại mảnh giấy “Anh xin lỗi – T.” Tôi cầm bút, rồi đặt xuống. “Anh ký trước đi,” tôi nói. “Em… để sau.”

      Anh nhìn tôi, mắt sẫm như bầu trời trước mưa. “Em không cần… vì thương hại.”

      “Tôi không thương hại,” tôi đáp, cố giữ bình tĩnh của một người đi trên dầm bê tông hẹp. “Tôi cần hiểu mình đang ký cái gì.”

      Lâm đứng ngoài cửa, không vào. Tôi thấy bóng anh trên cửa kính như một vệt sơn mỏng. Tôi không biết trên mặt anh là Lâm hay Khải.

      Toàn nói: “Anh đã sống với lỗi. Anh sẽ sống với cả hậu quả. Em muốn rời đi, anh ký. Em muốn ở lại… anh vẫn ký. Vì em cần tự do để chọn.”

      Tôi cười, lần đầu trong nhiều tháng. “Anh nói như một người đàn ông.”

      “Anh là một người đàn ông,” anh đáp. “Chậm, nhưng vẫn là.”

      Chúng tôi ly hôn. Tôi không đặt bút ngày 23/9, mà một tháng sau, khi giấy bảo hiểm đã được công ty xác nhận “không tranh chấp”. Toàn xuất viện, tiếp tục phác đồ. Anh chuyển ra căn hộ gần bệnh viện. Tôi về lại nhà mẹ, mua một chiếc giường mới, chỉ một chiếc gối. Lâm – Khải – gọi cho tôi nhiều lần. Nhiều lần tôi không bắt máy. Một lần tôi nghe.

      “Anh không đòi lại,” anh nói, giọng mệt như một người đi bộ đường dài. “Anh chỉ muốn xin một cơ hội để giới thiệu lại: ‘Chào em, anh là Khải. Anh là thằng hèn từng bỏ đi.’”

      “Tên anh bây giờ là Lâm,” tôi đáp. “Em cần học lại cách gọi tên một người từ đầu. Em cần học lại cách gọi tên chính mình.”

      Tôi gặp anh ở bờ sông, nơi lần đầu Lâm hẹn tôi. Chúng tôi đi dọc bờ. Anh kể chuyện những năm đi vòng, những công việc lặt vặt, những lần nhìn trộm cuộc sống của tôi từ xa qua khung cửa quán cà phê. Tôi nghe, như nghe ai kể về một người phụ nữ nào đó, không phải tôi. Khi mặt trời chạm vào miệng sông, tôi dừng lại. “Em không biết mình có yêu anh nữa không,” tôi nói thành thật. “Em biết ơn anh, em giận anh, em thương quá khứ của mình. Nhưng em muốn tự học cách ngủ ở giữa giường.”

      Lâm gật. “Anh đợi,” anh nói. “Lần này, anh đợi ngay đây. Không chạy.”

      Tôi cười, một nụ cười không giòn nhưng ấm. “Đợi là đặc quyền của người tự tin. Anh cứ thử.”

      Tối đó, tôi về căn nhà cũ lấy nốt đồ. Căn nhà trống, tiếng dép vang. Trên bàn ăn, Toàn để lại một phong bì. Tôi mở: giấy xác nhận đã thay đổi người thụ hưởng bảo hiểm thành “Quỹ hỗ trợ bệnh nhi ung thư” – phần của anh – và một giấy chuyển khoản số tiền riêng khác đứng tên tôi: “Tiền nhà 15 năm – Toàn.” Dưới cùng, một tờ giấy mỏng, viết tay:

      “Anh đã làm xong phần của mình: đóng lại tiếng phanh, mở ra tiếng thở.
      Em hãy làm phần của em: đốt hết những bản nháp ‘mua_muon.docx’, mua một bó hoa, đặt một chiếc gối chính giữa giường.
      Nếu một ngày em cần một người treo lại bức rèm, anh sẽ đến như người hàng xóm.
      Toàn – người không chạm vào em không phải vì không yêu, mà vì sợ yêu theo cách sai.”

      Tôi cầm tờ giấy, đi vào phòng ngủ. Tôi tháo cả hai chụp đèn, thay hai bóng bằng một bóng vàng vừa. Tôi kéo giường ra giữa, đặt một chiếc gối tròn ở chính tâm, cười vì tưởng mình nghe tiếng mẹ chồng cũ ngày nào: “Con gái là người giữ lửa.”

      Tôi nhắm mắt, tưởng tượng một mùa mưa mới. Bên bờ sông nào đó, có một người đàn ông đang học cách đứng yên. Ở một căn hộ gần bệnh viện, có một người đàn ông khác đang học cách ăn mỳ gói ít muối. Còn tôi, sau mười lăm mùa ngủ lệch, đang học cách ngủ không lệch về phía nào.

      Bất ngờ cuối cùng? Không phải việc tôi chọn ai, mà là việc lần đầu tiên trong mười lăm năm, tôi chọn tôi.

      Và căn phòng có hai chiếc gối – bây giờ chỉ có một – vẫn sáng đèn vàng, ấm một ngọn lửa nhỏ đủ để người ta nhìn thấy nhau nếu có gõ cửa.