Danh mục: Chưa phân loại

  • Đi họp lớp, người bạn già u nhất phát cho mỗi người 1 phong ..

    Đi họp lớp, người bạn già u nhất phát cho mỗi người 1 phong ..

    Hai mươi năm trôi qua kể từ ngày chúng tôi rời ghế nhà trường. Mỗi người một cuộc đời: người thành đạt, người bình thường, người vẫn đang vật lộn từng ngày. Nhưng nổi bật nhất, vẫn là Lương – cậu bạn được mệnh danh “giàu nhất lớp”.

    Hiện Lương là chủ một công ty lớn tại quận Hoàn Kiếm, thường xuất hiện trong các chương trình từ thiện ở Hà Nội và trên mạng xã hội như hình mẫu của một người đàn ông thành đạt, giản dị và nhân hậu.

    Buổi họp lớp được tổ chức tại Nhà hàng Metropole – số 15 Ngô Quyền, Hoàn Kiếm, một không gian sang trọng với ánh đèn vàng ấm áp. Mọi người bước vào trong những bộ vest, áo dài, giày tây lấp lánh, nhìn nhau và cười chào.

    Không khí bữa tiệc

    Ngay khi ngồi xuống, không khí sôi động. Tiếng cười, tiếng nói rôm rả vang khắp phòng. Người khoe con đã du học Mỹ, người chia sẻ vừa mua căn hộ mặt phố, ai đó tự hào kể dự án triệu đô mới hoàn thành.

    “Mình vừa nhận dự án 5 triệu đô, hợp tác với khách hàng Nhật Bản, rất thuận lợi!”

    “Con mình vừa đạt học bổng sang Mỹ, lớp còn nhớ chứ?”

    “Nhà mình vừa tậu thêm căn hộ Times City, giá hơn 10 tỷ, đầu tư sinh lời tuyệt vời!”

    Mọi người cười nói, khoe thành tựu, giàu có, địa vị. Nhưng giữa những câu chuyện đó, ai cũng chợt im lặng, lướt nhìn quanh để đo xem mình đã “đạt” bao nhiêu so với người khác.

    Trong khi tất cả đang khoe khoang, Lương lại bình thản. Anh không nói về tài sản hay dự án, mà hỏi han từng người: con cái, nơi ở, ai còn ở quê, ai đã lên thành phố. Lời nói của anh dịu dàng, trầm ấm, như đưa mọi người trở về tuổi học trò, về những ước mơ chưa phai.

    Cao trào: món quà bất ngờ

    Khi tiệc gần tàn, mọi người vẫn chưa ngớt khoe về xe mới, chuyến du lịch châu Âu, dự án kinh doanh… thì Lương đứng dậy, mọi ánh mắt đều hướng về anh.

    “Hai mươi năm rồi, có những điều ta quên đi… nhưng có những điều nên được nhớ lại. Hôm nay, coi như món quà nhỏ để mọi người mang về,”


    Anh trao từng phong bì trắng cho mọi người, rồi dặn: “Về nhà rồi hãy mở nhé.”

    Cả phòng chợt lặng đi. Một bữa tiệc giàu sang, khoe mẽ bỗng lắng xuống trước cử chỉ giản dị nhưng ẩn chứa nhiều ý nghĩa.

    Bên trong chiếc phong bì

    Về đến nhà, tôi mới mở phong bì. Không phải tiền, không phải thẻ quà tặng. Thay vào đó là một tờ giấy nhỏ kèm bức ảnh cả lớp chụp năm cuối cấp 3 tại

    trường THPT Trần Phú, Hà Nội. Dưới bức ảnh là dòng chữ nắn nót của Lương:

    “Nếu có thể quay lại, tôi vẫn muốn được ngồi cùng các bạn thêm một lần nữa, trong căn phòng cũ, với những ước mơ chưa kịp phai. Hãy giữ lại điều tốt đẹp nhất của thanh xuân.”

    Phía sau tờ giấy, là dòng chữ khiến tôi nghẹn lời:

    “Tôi đã chuẩn bị một quỹ học bổng mang tên lớp 12A1 – Trường THPT Trần Phú. Mỗi năm sẽ giúp 3 sinh viên nghèo ở trường cũ. Mỗi người bạn hôm nay, chính là đồng sáng lập.”

    Tôi đọc đi đọc lại, mắt cay cay. Không phải vì giá trị vật chất, mà vì tấm lòng sâu sắc của Lương – cậu bạn năm xưa.

    Hóa ra, thứ khiến người ta “giàu” không phải số tiền trong tài khoản, mà là cách họ dùng nó để gieo lại điều tử tế. Lương có thể dễ dàng tặng tiền mặt dày cộp, nhưng anh chọn cách khác: để mỗi người, khi mở phong bì, đều chạm đến ký ức đẹp nhất của mình và cùng nhau bắt đầu một việc ý nghĩa.

    Nhóm chat lớp sau đó nhộn nhịp lạ thường. Người viết: “Mình đã khóc”, người khác: “Lâu lắm mới cảm nhận được sự ấm áp đến vậy.” Một số còn đề nghị cùng góp thêm vào quỹ học bổng, biến sáng kiến của Lương thành hành động chung của cả lớp.

    Tối hôm đó, tôi ép bức ảnh vào khung, ánh đèn chiếu lên gương mặt từng người bạn. Tôi tin, tất cả những ai từng mở phong bì ấy sẽ mãi không quên cảm giác trong đêm hôm đó. Một món quà không đắt tiền, nhưng ấm lòng suốt đời.

  • Đón dâu cách 200km, nhà trai cho nhà gái nhịn đ/ói, cô dâu ném hoa cưới rồi tuyên bố một câu khiến cả họ chồng lặng người

    Đón dâu cách 200km, nhà trai cho nhà gái nhịn đ/ói, cô dâu ném hoa cưới rồi tuyên bố một câu khiến cả họ chồng lặng người

    Tiệc cưới hôm ấy, ai cũng nghĩ sẽ là ngày hạnh phúc nhất đời cô dâu tên Hân. Cô và Hoàng quen nhau gần 4 năm, vượt qua bao sóng gió để về chung một nhà. Đám cưới được tổ chức ở quê Hoàng, cách nhà Hân hơn 200km. Gia đình nhà gái dậy từ 3h sáng, trang điểm, chuẩn bị, rồi lên xe di chuyển từ sớm tinh mơ.

    Trên xe, mẹ Hân mang theo ít xôi để mọi người ăn tạm chống đói. Ai cũng nghĩ, tới nơi, nhà trai sẽ tiếp đãi cơm nước đàng hoàng trước khi làm lễ. Thế nhưng, thực tế lại khác xa.

    Khi đoàn nhà gái đến nơi, người của nhà trai chỉ ra nói đúng một câu:

    Các bác đợi làm lễ xong đã, ăn uống gì thì lát nữa.

    Bên ngoài trời nắng chang chang, trong khi mọi người đã nhịn đói suốt mấy tiếng trên xe. Hân nhìn mẹ mình mặt tái nhợt, bố thì run rẩy vì hạ đường huyết. Cô đưa mắt cầu cứu chồng, nhưng Hoàng chỉ khẽ kéo tay cô:

    Thôi em, đợi làm lễ xong đã, giờ mà ăn uống lôi thôi, bố mẹ anh mắng chết.

    Nghe câu ấy, trái tim Hân nhói lên. Cô hiểu, cả đời này Hoàng chỉ sợ bố mẹ anh, chứ không bao giờ sợ cô buồn. Buổi lễ kéo dài gần 2 tiếng. Tới khi xong xuôi, họ hàng nhà gái ai cũng mệt lả, có người còn ngất xỉu vì không chịu nổi. Thức ăn bày ra ê hề nhưng ai cũng ăn trong im lặng, nuốt nghẹn trong tủi thân.

    Đến lúc ném hoa cưới, Hân cầm bó hoa trên tay, nhìn những cô gái trẻ háo hức đứng chờ. Cô cười buồn, nhớ đến câu dặn của mẹ trước khi đi: “Hạnh phúc là thứ phải do con tự giữ lấy. Nếu không ai cho con, thì đừng cố giành, con nhé.”

    Bất ngờ, Hân quay người, không ném hoa cho ai mà thẳng tay ném mạnh bó hoa cưới xuống đất. Tiếng rơi vang lên trong sự ngỡ ngàng của quan khách. Hân ngẩng đầu, giọng bình thản nhưng đôi mắt đỏ hoe:

    Nếu hôn nhân là phải nhẫn nhịn như thế này, tôi xin trả lại. Tôi không cần.

    Nói xong, cô tháo chiếc khăn voan trên đầu, gỡ từng chiếc kẹp tóc, tháo đôi giày cưới và đặt ngay ngắn dưới chân mình. Rồi cô bước chân trần rời khỏi đám cưới, bỏ lại sau lưng tiếng la ó của mẹ chồng, tiếng kêu gọi vô vọng của Hoàng, và cả những ánh mắt hoảng hốt của họ hàng hai bên.

    Hân bước ra cổng, dưới cái nắng gay gắt, nhưng cô thấy lòng mình nhẹ tênh. Lần đầu tiên trong đời, cô dám chọn hạnh phúc cho riêng mình – một hạnh phúc không có đói khát, không có tủi nhục, và không có những giọt nước mắt thầm lặng.

  • Chào tất cả mọi người!

    Cảm ơn vì đã sử dụng WordPress. Đây là bài viết đầu tiên của bạn. Sửa hoặc xóa nó, và bắt đầu bài viết của bạn nhé!