Danh mục: Chưa phân loại

  • Bố vợ lên vay tiền chữa bệ;;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Bố vợ lên vay tiền chữa bệ;;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Bố vợ lên vay tiền ch ữa bệ;nh, con rể không cho gặp còn nói 1 câu khiến ông bỏ về ngay lập tức… và 3 năm sau, người con rể phải q..u/ỳ xuống xin tha th..ứ vì…!

    Ông Ba đứng lặng trước cánh cổng sắt cao quá đầu người.

    Chiếc balo sờn rách khoác sau lưng, đôi dép nhựa đã mòn gót. Cả chặng đường hơn trăm cây số từ quê lên thành phố, ông đi bằng xe đò, rồi cuốc bộ thêm gần hai cây số nữa để tìm đến căn biệt thự này.

    Nơi con gái ông đang sống.

    Nơi ông chưa từng dám bước chân vào.

    Lần này, ông buộc phải đến.

    Bác sĩ nói ông cần m//ổ gấp. Nếu chậm thêm, khó giữ được m/ạ//n/g. Ông không có tiền. Người duy nhất ông nghĩ tới… là con gá//i.

    Ông đứng chờ rất lâu. Đến khi cổng mở, không phải con gá/i ông bước ra, mà là con rể.

    Người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng vẻ thành đạt, ánh mắt lạnh lùng quét từ đầu đến chân ông Ba.

    — Ông tìm ai?

    Ông Ba mím môi, giọng run run:
    — Bố đây con rể cho bố gặp cái Hoa có chút việc!
    Người con rể nhíu mày, khoanh tay:
    — Vợ tôi đang bận. Với lại… ông đến đây có chuyện gì?

    Ông Ba cúi đầu, tay s//iết chặt quai balo:
    —Bố bị bệ/nh nặ/ng… cần m/ổ gấp. Lên đây vay vợ chồng con ít tiền, sau này có bán đất, bán nhà… bố cũng trả…

    Chưa nói hết câu, người con rể đã cười nhạt:
    — Ông nghĩ nhà này là ngân hàng à?

    Rồi anh ta buông một câu, nhẹ tênh nhưng sắc như dao:
    — Người nghèo như ông, sống ch//ết/ cũng có khác gì đâu mà phải chữa.

    Ông Ba ch/ế/t lặng.

    Ti/m ông như bị ai bó/p nghẹt. Tai ù đi. Câu nói ấy không chỉ đu/ổi ông ra khỏi cổng… mà còn xé nát chút tự trọng cuối cùng của một người cha.

    Ông không năn nỉ.
    Không cãi.
    Không khóc.

    Ông lặng lẽ quay lưng, kéo lại chiếc balo rách, bước đi từng bước chậm chạp. Trước khi rời đi, ông chỉ ngoái nhìn cánh cổng lần cuối… nơi con gái ông đang sống mà ông không được phép gặp.

    Ba tháng sau…

    Sau ngày rời khỏi cánh cổng biệt thự ấy, ông Ba không chết.

    Ông về quê, gom góp hết giấy tờ, bán đi nửa mảnh đất tổ tiên, được đúng 4 tỷ đồng.
    Ông nhập viện tuyến trên, mổ kịp thời. Những ngày nằm giữa lằn ranh sống – chết, hàng xóm thay nhau vào chăm: người nấu cháo, người giặt đồ, người trực đêm.

    Không ai hỏi ông có con cái hay không.
    Chỉ bảo nhau:
    — Ông già này hiền lắm, cứu được thì cứ cứu.

    Ông Ba vượt qua cửa tử.

    Xuất viện, ông lập một cuốn sổ tiết kiệm dưỡng già, sửa lại căn nhà cũ: lợp mái mới, xây lại gian bếp, trồng thêm mấy luống rau.
    Sáng tưới cây, chiều pha trà, tối nghe đài.

    Ông sống an nhiên, không oán, không hận, cũng không nhắc đến con rể một lần nào nữa.

    Rồi một ngày, ba năm sau

    Chiếc xe sang cũ kỹ dừng trước cổng nhà quê.
    Con gái ông bước xuống trước, gầy đi nhiều.
    Phía sau là người con rể năm nào – gương mặt hốc hác, không còn vẻ ngạo mạn.

    Công ty phá sản.
    Nhà cửa, xe cộ đều bán sạch.
    Không còn đường lui, anh ta dẫn vợ về xin bố bán nốt phần đất còn lại để cứu vãn cuộc đời.

    Họ quỳ xuống.

    Con gái ông khóc:
    — Bố… cho vợ chồng con xin lần này thôi…

    Ông Ba nhìn họ rất lâu.
    Không giận.
    Không cười.
    Ánh mắt ông bình thản đến lạ.

    Rồi ông nói chỉ đúng một câu:

    “Ngày bố cần cứu mạng, các con coi bố không đáng sống — thì hôm nay, bố cũng không dám bán nốt tuổi già của mình để cứu các con.”

    Người con rể cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền đất.

    Lần này, không ai đuổi ông ta đi.
    Nhưng cũng không còn cơ hội để xin lại.

  • Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt

    Có rất nhiều lý do khiến bạn nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt để bảo vệ sức khỏe của chính bản thân.

    Năm 2018, báo Người Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Lý do vì sao nên ngừng ăn cá rô phi càng sớm càng tốt”. Nội dung như sau:

    Cá là một trong những thực phẩm cung cấp nhiều chất dinh dưỡng quan trọng cho cơ thể. Tuy vậy, các chuyên gia y tế lại cảnh báo mối nguy hại với sức khỏe từ cá rô phi.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Cá rô phi được nuôi rất phổ biến trên thế giới

    Cá rô phi chứa ít chất dinh dưỡng. Các nhà nghiên cứu từ trường Y khoa của Đại học Wake Forest đã nghiên cứu và cho ra một báo cáo về hàm lượng axit béo omega-3 trong các loại cá phổ biến. Điều đáng nói là cá rô phi chứa ít axit béo hơn hầu hết các loại cá trong danh sách này. Bạn cần biết rằng omega-3 có rất nhiều lợi ích, đặc biệt trong việc giảm nguy cơ mắc bệnh Alzheimer. Trong khi đó, nó lại chứa rất nhiều omega-6. Lượng omega-6 trong cá rô phi còn cao hơn trong hamburger hoặc thịt xông khói.

    Cá rô phi có thể gây ra bệnh Alzhermer. Điều này được lý giải là trong nó có axit arachidonic – một hợp chất làm tăng đáng kể tổn thương viêm trước bệnh Alzhermer. Điều này có nghĩa, trong khi bạn ăn cá thu, cá mòi… sẽ làm giảm nguy cơ phát triển bệnh Alzhermer thì cá rô phi lại làm tăng nguy cơ mắc bệnh.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Bạn cũng cần biết rằng hầu hết cá rô phi trên thị trường là được nuôi. Nó là loại cá được nuôi phổ biến thứ 2 trên thế giới. Điều này có nghĩa cá rô phi có thể ăn bất cứ thứ gì. Nó có thể được nhồi kháng sinh và thực phẩm biến đổi gen để phát triển nhanh hơn.

    cá rô phi, ngừng ăn cá rô phi, tác hại ăn cá rô phi

    Trong cá rô phi có thể có chất gây ung thư. Theo các nghiên cứu thì nó có thể mang các chất gây ung thư cao hơn tới 10 lần so với các loại cá khác. Điều này là do thức ăn mà nông dân dùng để nuôi cá rô phi. Trong khi được nuôi, cá rô phi có thể nhiễm thuốc trừ sâu, hóa chất công nghiệp. Một nhà nghiên cứu đã tìm thấy dioxin trong cá rô phi. Chất này có liên quan đến sự phát triển của bệnh ung thư.

  • 3 thực phẩm “đ;;ộc bảng A” chứa chất gây u;;ng th;;ư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    3 thực phẩm “đ;;ộc bảng A” chứa chất gây u;;ng th;;ư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn

    Ngày nay, ung thư đã trở thành sát thủ số một đe dọa tính mạng và sức khỏe của con người. Đối với căn bệnh hiểm nghèo này, việc phòng ngừa từ sớm là rất quan trọng. Càng tránh xa những tác nhân có khả năng gây ung thư thì bạn càng khỏe mạnh, tuổi thọ cũng được kéo dài. Vậy những tác nhân đó là gì?

    Ung thư có thể liên quan đến 4 thói quen xấu này

    1. Thức khuya

    Thức khuya là “căn bệnh” của lối sống hiện đại. Thường xuyên thức khuya không chỉ dẫn đến tình trạng thiếu ngủ, gây mệt mỏi mà còn làm rối loạn đồng hồ sinh học, gây rối loạn nội tiết, giảm khả năng miễn dịch của cơ thể, tăng nguy cơ mắc một số bệnh ung thư cho chúng ta.

    2. Hút thuốc

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 1.

    Thuốc lá có chứa các chất có hại như nicotine. Thói quen hút thuốc càng sớm, càng nhiều thì nguy cơ ung thư phổi cũng ngày càng cao. Chưa hết, ngoài ung thư phổi, thói quen này còn là nguyên nhân của một loạt các loại ung thư nguy hiểm khác như: ung thư miệng, ung thư tuyến tụy, ung thư thanh quản…

    3. Không khám sức khỏe thường xuyên

    Đối với nhóm nguy cơ cao mắc bệnh ung thư, việc khám sức khỏe định kỳ, xét nghiệm sàng lọc ung thư là rất quan trọng. Chỉ khi đi khám thường xuyên thì mới có thể phát hiện sớm nhất những bất thường trong cơ thể, từ đó ngăn chặn được những nguy hiểm đang manh nha tấn công sức khỏe bạn.

    4. Ăn uống không kiểm soát

    Việc ăn uống mỗi ngày ảnh hưởng lớn đến trạng thái sức khỏe của bạn. Do đó, nếu không duy trì thói quen ăn uống lành mạnh, mầm mống ung thư có thể tấn công cơ thể bạn bất cứ lúc nào.

    Trong bữa ăn hằng ngày, nên hạn chế ăn thực phẩm nhiều muối bởi nếu bạn ăn nhiều sẽ sản sinh ra nitrit – chất gây ung thư, làm tăng nguy cơ ung thư dạ dày, ung thư thực quản, ung thư gan và các loại ung thư khác. Ngoài ra, ăn nhiều đồ nóng cũng sẽ làm niêm mạc thực quản bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí dẫn đến biến đổi ác tính, lâu dần gây ung thư thực quản, ung thư dạ dày, ung thư thanh quản…

    3 loại thực phẩm chứa chất gây ung thư cấp 1, WHO kêu gọi: Hãy ngừng ăn ngay

    Tổ chức Y tế Thế giới đã xếp aflatoxin (AFT) là chất gây ung thư cấp 1. Đây là một loại độc tố rất có hại, nếu đi vào cơ thể vượt quá 1 mg sẽ gây ra các tổn thương DNA, vượt quá 20 mg sẽ gây ra ung thư.

    Aflatoxin thường tồn tại trong đất, động vật và thực vật, các loại hạt khác nhau, đặc biệt là đậu phộng và quả óc chó, là loại mycotoxin độc nhất và có hại nhất đối với con người. Có hơn 20 loại aflatoxin, trong đó 4 loại chính được tìm thấy trong thực phẩm là B1, B2, G1 và G2. Trong đó, Aflatoxin B1 có khả năng gây ung thư cao hơn cả.

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 2.

    Độc tính của aflatoxin gấp 10 lần KCN và 68 lần asen nên độc tính rất mạnh, có thể gây tổn thương gan dẫn đến hoại tử xuất huyết, thoái hóa mỡ tế bào gan và tăng sản đường mật. Tổn thương lá lách và tuyến tụy cũng có thể xảy ra.

    Ngoài ra, việc hấp thụ aflatoxin liều thấp trong thời gian dài có thể gây ngộ độc mãn tính, dẫn đến tổn thương gan mãn tính, chẳng hạn như xơ gan, thoái hóa tế bào nhu mô gan, chậm lớn và giảm cân ở động vật.

    Aflatoxin do Aspergillus flavus và Aspergillus parasiticus sinh ra trong quá trình trao đổi chất, thường có trong thực phẩm bị mốc. Đây là độc chất rất nguy hiểm, có thể tấn công mô gan, gây ung thư gan, thậm chí gây tử vong.

    Aflatoxin thường trú ngụ trong nhiều thực phẩm chúng ta ăn mỗi ngày. Đặc biệt, Tổ chức Y tế Thế giới đã khuyến cáo mọi người không nên ăn 4 loại thực phẩm này:

    1. Nấm ngâm lâu

    3 thực phẩm “độc bảng A” chứa chất gây ung thư nhóm 1 được WHO khuyến cáo ngừng ăn - Ảnh 3.

    Mộc nhĩ là thực phẩm khô, vì vậy trước khi chế biến cần phải ngâm vào nước để mềm và nở ra. Tuy nhiên điều này cũng sẽ ẩn chứa nguy hiểm cho sức khỏe bởi mộc nhĩ ngâm càng lâu thì càng dễ biến chất và dễ gây ngộ độc. Trong đó có aflatoxin cực độc, ngay cả khi được rửa nhiều lần, aflatoxin cũng không thể được loại bỏ.

    2. Ngũ cốc bị mốc

    Các loại ngũ cốc như đậu, gạo, ngô, lúa mạch… và sản phẩm làm từ chúng như bún, mì, các loại mì ống, bơ đậu phộng… một khi bị mốc, hàm lượng aflatoxin sẽ rất cao. Đặc biệt là đậu phộng (lạc) bị nhiễm nấm mốc sẽ sinh ra độc tố aflatoxin B1 cực độc, với 1 liều lượng cực nhỏ đã có thể gây u gan hoặc ung thư gan. Do đó, nếu thấy các loại ngũ cốc hư hỏng thì phải nhanh chóng loại bỏ ngay để đảm bảo an toàn cho sức khỏe gia đình bạn.

    3. Thực phẩm được chế biến với dầu sử dụng nhiều lần, kém chất lượng

    Dầu lạc, dầu ngô được chiết xuất từ đậu phộng và ngô. Nếu quá trình vận chuyển và bảo quản không đúng cách sẽ dễ bị mốc, tăng nguy cơ xuất hiện aflatoxin trong dầu. Bên cạnh đó, bạn cũng không nên sử dụng dầu đã dùng nhiều lần hay kém chất lượng vì có thể chứa aflatoxin. Khi mua, mọi người chọn sản phẩm của các hãng uy tín để tránh rủi ro.

    (Theo Toutiao)

  • Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đ;ứng khi thấy cảnh tượng h//ã i h ù//ng trong nhà

    Vợ vừa si::nh 3 tháng chồng bỏ đi làm xa cả năm không liên lạc. Ngày về anh mang theo túi tiền 1 tỷ, nhưng vừa mở cửa thì ch//ết đ;ứng khi thấy cảnh tượng h//ã i h ù//ng trong nhà

    Chuyến xe khách cuối cùng của ngày dừng lại ở đầu làng khi trời đã nhập nhoạng tối. Gió bấc rít từng cơn lạnh buốt, nhưng trong lòng Minh lại nóng rực như có lửa đốt. Anh siết chặt chiếc ba lô cũ kỹ đang đeo trước ngực, bên trong là cả một gia tài – 1 tỷ đồng tiền mặt.

    Đó là mồ hôi, nước mắt và cả máu của anh sau một năm trời “bán mạng” ở vùng biên giới. Một năm qua, Minh cắt đứt mọi liên lạc với gia đình. Không phải anh vô tâm, mà vì đặc thù công việc trong rừng sâu nước độc không có sóng điện thoại, và cũng vì anh muốn đánh cược một lần. Anh muốn khi trở về sẽ mang theo số tiền khổng lồ để vợ con đổi đời, để mẹ già được nở mày nở mặt với xóm giềng. Anh muốn bù đắp cho Liên – người vợ trẻ vừa mới sinh con được 3 tháng khi anh dứt áo ra đi.

    “Liên ơi, chờ anh nhé. Tết này nhà mình sẽ to nhất cái làng này.” – Minh lẩm bẩm, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt sạm đen vì nắng gió. Anh tưởng tượng ra cảnh Liên sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc khi thấy chồng về, mẹ anh sẽ xuýt xoa khi thấy cọc tiền dày cộp. Đứa con trai hơn 1 một tuổi chắc đã chập chững biết đi rồi.

    Về đến cổng nhà, Minh khựng lại. Khác với không khí nhộn nhịp đèn hoa của hàng xóm, ngôi nhà của anh chìm trong bóng tối và sự im lìm đáng sợ. Cổng sắt khép hờ, hoen rỉ. Sân gạch mọc đầy rêu mốc. Cây đào phai anh trồng năm ngoái giờ trơ trọi cành khô, không một nụ hoa báo hiệu xuân về.

    Một cảm giác bất an len lỏi dọc sống lưng. Minh đẩy cổng bước vào.

    – Mẹ! Liên ơi! Anh về rồi đây!

    Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ va đập lập cập.

    Minh bước vội lên bậc tam cấp, cửa chính không khóa. Anh đẩy mạnh cửa bước vào. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với một mùi hôi nồng nặc – mùi của sự ốm đau, bệnh tật và thiếu vệ sinh. Anh bật công tắc đèn, nhưng bóng đèn tuýp chớp tắt vài cái rồi tối om. Minh vội lấy đèn pin điện thoại soi vào. Ánh sáng loang loáng quét qua căn phòng khách bừa bộn, bụi phủ mờ trên bàn ghế.

    Và rồi, ánh đèn dừng lại ở góc nhà, nơi trải một chiếc chiếu manh cũ nát. Minh chết đứng. Chiếc ba lô tiền tỷ trên vai rơi bịch xuống đất. Liên – vợ anh – đang nằm co quắp dưới sàn nhà lạnh lẽo, người gầy rộc đi chỉ còn da bọc xương. Tóc tai cô rối bù, khuôn mặt hốc hác, trắng bệch như tàu lá chuối. Bên cạnh cô là đứa con trai bé bỏng, nằm im lìm, hơi thở yếu ớt và khò khè như tiếng mèo hen. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh chỉ có một bát cháo loãng đã đóng váng và vài vỉ thuốc dở dang.

    – Liên! Con ơi!

    Minh gào lên, lao đến ôm lấy vợ. Người Liên lạnh toát, nhưng khi chạm vào trán con trai, anh hoảng hốt rụt tay lại. Thằng bé nóng như hòn than. Nó đang sốt cao li bì, da tím tái đi vì thiếu oxy.

    – Trời ơi! Sao lại ra nông nỗi này? Mẹ đâu? Mẹ đâu rồi?

    Minh lay gọi vợ trong tuyệt vọng. Liên hé đôi mắt lờ đờ, nhìn thấy chồng mà ngỡ như ảo giác. Cô mấp máy môi, giọng thều thào không ra hơi: – Anh… anh về rồi… Cứu con… Mẹ ơi, cứu con…

    Nói rồi cô lịm đi trong vòng tay anh.

    Không còn thời gian để suy nghĩ hay hỏi han, Minh xốc vội vợ lên lưng, một tay ôm đứa con đang sốt hầm hập, lao ra khỏi nhà như một kẻ điên.

    – Cấp cứu! Có ai không? Cứu vợ con tôi với!

    Tiếng hét xé lòng của Minh náo động cả xóm nhỏ yên tĩnh. Mấy người hàng xóm vội vã chạy sang. Nhìn cảnh tượng thê lương ấy, ai cũng xót xa. Một người vội lấy xe máy chở giúp Minh đưa vợ con lên bệnh viện huyện.

    Tại phòng cấp cứu, Minh ngồi thụp xuống sàn nhà lang, hai bàn tay ôm lấy đầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Chiếc ba lô chứa 1 tỷ đồng nằm chỏng chơ bên cạnh, giờ đây trông nó thật vô nghĩa và mỉa mai.

    Bác sĩ bước ra, lắc đầu ái ngại: – Vợ anh bị suy kiệt cơ thể nghiêm trọng, tụt huyết áp và hạ đường huyết. Còn đứa bé bị viêm phổi nặng, biến chứng suy hô hấp, lại thêm suy dinh dưỡng độ 3. Chậm chút nữa là không cứu được cả hai mẹ con. Anh làm chồng kiểu gì mà để vợ con đói khát đến mức này?

    Từng lời bác sĩ nói như ngàn mũi kim châm vào tim Minh. Anh làm chồng kiểu gì ư? Anh đi kiếm tiền tỷ cơ mà!

    Lúc này, bác hàng xóm đi cùng mới vỗ vai Minh, thở dài kể lại sự tình: – Chú đi biền biệt cả năm không tin tức, không gửi về đồng nào. Cái Liên nó mới sinh xong yếu ớt, lại mất sữa. Mẹ chú thì… chậc… bà ấy bảo chú đi theo gái rồi, bỏ mặc vợ con ở nhà. Bà ấy sang nhà cô Út ở thị trấn bế cháu ngoại, cả tháng nay có về đâu. Vợ chú ốm, con đau, tiền không có, nó phải ăn cháo loãng cầm hơi, vay mượn khắp nơi nhưng ai cũng sợ nó không trả được nên chẳng dám cho vay nhiều. Hôm qua tôi thấy im ắng quá, định sang xem thế nào thì chú về…

    Minh nghe đến đâu, ruột gan thắt lại đến đó. Hóa ra, sự “biến mất” để tạo bất ngờ của anh lại trở thành bản án tử cho vợ con ở nhà. Mẹ anh – người anh tin tưởng giao phó vợ con – lại nhẫn tâm bỏ mặc con dâu và cháu nội ruột thịt trong lúc khốn cùng nhất để đi chăm cháu ngoại.

    Minh run rẩy cầm điện thoại gọi cho mẹ. Đầu dây bên kia, tiếng nhạc xuân rộn ràng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên. – Alo, ai đấy? – Giọng mẹ anh khỏe khoắn. – Mẹ… con Minh đây. – Giọng anh lạc đi. – Ôi Minh à! Con về chưa? Có tiền không? Mẹ đang ở nhà cái Út, vui lắm…

    – Mẹ! – Minh hét lên, cắt ngang lời bà. – Vợ con sắp chết rồi! Cháu nội mẹ sắp chết đói rồi! Mẹ đang ở đâu khi chúng nó nằm vật vờ ở nhà hả mẹ?

    Đầu dây bên kia im bặt. Minh dập máy, ném chiếc điện thoại xuống sàn vỡ tan tành.

    Anh nhìn qua ô cửa kính phòng bệnh. Liên đang nằm thiêm thiếp truyền nước, dây rợ chằng chịt. Đứa con bé bỏng nằm trong lồng kính thở oxy. Anh nhìn xuống túi tiền 1 tỷ. Một tỷ này có mua lại được sức khỏe của con anh không? Có xóa đi được nỗi ám ảnh đói khát và sự cô độc của vợ anh suốt một năm qua không?

    Minh gục đầu khóc nức nở như một đứa trẻ. Anh đã thắng trong canh bạc kiếm tiền, nhưng anh đã thua trắng trong canh bạc cuộc đời. Anh cứ nghĩ mang tiền về là mang hạnh phúc về. Nhưng hạnh phúc không nằm trong những tờ polymer lạnh lẽo ấy. Hạnh phúc là sự hiện diện, là bát cháo nóng lúc ốm đau, là bờ vai để vợ tựa vào.

    Tết gần kề nhưng với Minh, mùa xuân năm nay là mùa xuân lạnh lẽo và hối hận nhất cuộc đời. Anh thầm thề, nếu vợ con anh qua khỏi kiếp nạn này, anh sẽ không bao giờ rời xa họ nữa, dù có phải ăn cơm rau cháo qua ngày. Tiền nhiều để làm gì, khi mở cửa nhà ra, thứ chào đón mình suýt chút nữa là hai cái xác lạnh băng?

  • Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Một trong những đại kỵ phong thủy đầu giường ai cũng cần chú ý chính là gương soi. Rất nhiều người vì sở thích hay tiện lợi mà để gương ở đầu giường, thậm chí quay thẳng vào đầu giường, tuy nhiên điều này cực kỳ không nên.

    Quan niệm phong thủy cho rằng, gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh, phản chiếu năng lượng mạnh mẽ. Nếu gương chiếu thẳng giường ngủ sẽ hắt lại sự lạnh lẽo đáng sợ. Đồng thời, gương sẽ phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng.

    Còn xét về mặt tâm linh, gương được xem như “cửa ngõ âm dương”, đồ vật này có khả năng hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu. Vì thế đặt ở đầu giường rất không tốt, chưa kể việc gương chiếu vào giường còn khiến quan hệ vợ chồng trục trặc, dễ cãi vã, có người thứ ba.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, đặc biệt là phần đầu giường. Nếu có thể nên làm gương liền cánh tủ quần áo, đóng vào phía trong là tốt nhất.

    Gương soi – Tích tụ âm khí, phá giấc ngủ, hao tài tốn của

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Một số người vì tiện lợi nên có thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, thậm chí là đồ vật sắc nhọn trong hộc đầu giường cho dễ lấy. Tuy nhiên, đây là điều cực kỳ kiêng kỵ trong phong thủy vì nó không hề tốt.

    Dao kéo hay đồ vật sắc nhọn là biểu tượng của sát khí. Những đồ vật này mang tính bạo lực, dễ gạy nguy hiểm. Khi đặt ở đầu giường – nơi vốn cần sự yên ổn – những vật này dễ tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng, dễ xảy ra cãi vã, bất hòa. Ngoài ra gia chủ có thể gặp phải tai nạn không mong muốn.

    Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Nghĩa là nếu đầu giường tồn tại vật mang sát khí, thì tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, đừng để ở phòng ngủ hay tùy tiện ở đấu giường.

    Dao kéo, vật sắc nhọn – Rước sát khí, dễ gây xung đột, bệnh tật

    Thiết bị điện tử – Ngắt mạch năng lượng, gây mất ngủ và tài lộc hao hụt

    Trong thời đại công nghệ, ai cũng đều sở hữu một chiếc điện thoại thông minh, hay máy tính…  nhiều người thường để điện thoại, iPad, laptop hoặc cả ổ sạc ngay đầu giường để tiện sử dụng. Tuy nhiên, đây lại là một trong những sai lầm phổ biến nhất, âm thầm ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe lẫn phong thủy tài vận.

    Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ. Gây ra hiện tượng đau đầu, mệt mỏi kéo dài. Về phong thủy, những sóng điện từ này ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Việc xem điện thoại quá nhiều trước khi ngủ còn gây hại cho mắt, não bộ, ảnh hưởng chất lượng giấc ngủ nghiêm trọng.

    Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ. Tốt nhất là đọc sách giấy hoặc thiền nhẹ để dễ ngủ và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘há;o h;ức’ với đà n ô’ng, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến 3 độ tuổi này, phụ nữ nào đặc biệt ‘há;o h;ức’ với đà n ô’ng, các anh tinh ý sẽ chọn được bạn đời

    Đến độ tuổi này, phụ nữ có khaokhát, gần gũi, gắn bó với phái mạnh.

    Thiếu nữ ở độ tuổi 20

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu. Trong thời niên thiếu, họ thường bị bố mẹ cấm cản, nên chưa được tự do yêu đương.

    Đến khi bước sang tuổi 20, đa số các cô gái đã trưởng thành và cảm xúc yêu đương trở nên mãnh liệt hơn. Chính vì vậy, ở độ tuổi này, các cô gái thường đặc biệt háo hức với tình yêu. Nếu bạn nhận ra điều này và theo đuổi người mình yêu, khả năng thành công sẽ rất cao.

    Những cô gái ở độ tuổi 20 vừa mới bắt đầu khám phá tình yêu.
    Phụ nữ ở độ tuổi 30

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn. Nếu đến thời điểm này mà cô ấy vẫn chưa kết hôn, có thể là do trước đây chưa gặp được người đàn ông phù hợp để xây dựng mối quan hệ lâu dài. Điều này không phải vì cô ấy không muốn yêu, mà chỉ là chưa tìm được người thích hợp.

    Tuy nhiên, với việc đã 30 tuổi, cô ấy chắc chắn phải đối mặt với áp lực về chuyện kết hôn. Vì vậy, trái tim cô ấy thường rất rộng mở. Một người đàn ông tinh tế sẽ dễ dàng khiến cô ấy cảm động và có thể tạo được sự chú ý, làm tăng khả năng thành công trong việc theo đuổi phụ nữ ở độ tuổi này.

    Khi bước sang tuổi 30, phụ nữ thường trở nên quyến rũ và thu hút hơn.
    Phụ nữ trung niên ở độ tuổi 40

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.

    Phụ nữ ở độ tuổi này thường đã thành đạt trong sự nghiệp và có cách ứng xử khéo léo. Họ tỏa ra sức quyến rũ mạnh mẽ với đàn ông. Dù có thể đã trải qua những tổn thương, họ vẫn sẵn sàng mở lòng nếu gặp người thực sự yêu thương và quan tâm đến mình.

    Đối với một người phụ nữ 40 tuổi, chỉ cần bạn chăm sóc chu đáo và giao tiếp nhiều hơn trong cuộc sống hàng ngày, cô ấy sẽ dễ dàng cảm mến và dành tình cảm cho bạn.

    Gọi phụ nữ ở tuổi 40 là trung niên có thể không còn chính xác nữa, vì trong xã hội hiện đại, nhiều phụ nữ ở độ tuổi này vẫn giữ được vẻ đẹp, duyên dáng và sự trẻ trung.
    Khi theo đuổi một người phụ nữ, đừng vội vàng. Phụ nữ thường mong muốn gặp người đàn ông tinh tế và nhạy cảm trong cách cư xử. Dù có thể khao khát tình yêu, họ không dễ dàng bộc lộ ngay lập tức. Nếu bạn biết cách ăn nói khéo léo, hành động nhiều hơn và ít nói, trái tim của phụ nữ sẽ dễ dàng mở rộng với bạn.

  • Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Cậu bé con nhà giàu liên tục tr;/êu ch-ọc và tháo giày né;;m vào người phụ nữ ngh;;èo trên máy bay, nhưng khi một tiếp viên hàng không can thiệp để cảnh cáo cậu ta

    Khoang hạng phổ thông hôm ấy đông nghẹt người.
    Người phụ nữ nghèo ngồi sát cửa sổ, ôm chiếc túi vải cũ bạc màu, lưng khom xuống như cố thu mình lại để không làm phiền ai.

    Bỗng bốp!
    Một chiếc giày trẻ con bay thẳng vào vai bà.

    Bà giật mình, quay lại.
    Cậu bé khoảng mười tuổi, ăn mặc toàn đồ hiệu, đang cười khúc khích.
    Chưa kịp phản ứng, chiếc giày còn lại lại bị ném tới, lần này trúng thẳng vào ngực bà.

    Bà không nói gì.
    Chỉ lặng lẽ nhặt đôi giày lên, đặt xuống sàn, đẩy nhẹ về phía cậu bé.

    Nhưng điều đó chỉ khiến cậu ta thích thú hơn.

    “Ê bà kia, nhặt giỏi vậy thì nhặt tiếp đi!”
    Cậu bé cười lớn, vươn chân đạp nhẹ vào túi đồ của bà.

    Hành khách xung quanh bắt đầu khó chịu.
    Một tiếp viên hàng không tiến lại, giọng nghiêm nghị:
    “Em nhỏ, hành vi của em không phù hợp. Nếu còn tiếp diễn, chúng tôi buộc phải lập biên bản.”

    Cậu bé chưa kịp phản ứng thì người mẹ đứng phắt dậy.

    “Cô lấy quyền gì dạy con tôi?”
    Giọng bà ta cao vút, sắc lẹm.
    “Nó chỉ là con nít! Đi máy bay tôi trả tiền đàng hoàng, không phải đi ăn xin như mấy người rảnh rỗi này!”

    Nói rồi, bà ta liếc thẳng vào người phụ nữ nghèo, ánh mắt đầy khinh miệt.

    Khoang máy bay im phăng phắc.
    Tiếp viên giữ bình tĩnh, nhắc lại quy định an toàn.
    Nhưng người mẹ không dừng lại:
    “Muốn làm lớn chuyện à? Gọi trưởng tiếp viên ra đây!”

    Người phụ nữ nghèo cúi đầu.
    Bà kéo chặt chiếc túi vải, khẽ nói, gần như thì thầm:
    “Thôi… không sao đâu.”

    Mười phút sau, khi máy bay chuẩn bị hạ cánh, trưởng tiếp viên cùng hai nhân viên an ninh xuất hiện.

    Họ không nhìn người phụ nữ nghèo.
    Họ đứng trước mặt hai mẹ con nhà giàu.

    “Xin mời bà và con ở lại sau khi hạ cánh để làm việc,” trưởng tiếp viên nói chậm rãi.
    “Chúng tôi đã nhận được phản ánh chính thức từ nhiều hành khách, kèm video ghi lại toàn bộ sự việc.”

    Người mẹ tái mặt.
    “Video gì?”
    Bà quay sang nhìn xung quanh — những chiếc điện thoại đã hạ xuống, nhưng ánh mắt mọi người thì không.

    Chưa hết.

    Trưởng tiếp viên nói tiếp, giọng không còn khách sáo:
    “Và bà cũng nên biết, người phụ nữ bà vừa xúc phạm… là người được mời lên chuyến bay này theo diện hỗ trợ y tế đặc biệt. Bà ấy là người hiến tủy cho một bệnh nhi đang chờ ghép khẩn cấp.”

    Khoang máy bay chết lặng.

    Cậu bé ngừng cười.
    Người mẹ lắp bắp, môi run lên nhưng không thốt nổi lời nào.

    Máy bay hạ cánh.
    Hai mẹ con bị mời ở lại cuối cùng.
    Không còn sự kiêu căng. Không còn tiếng hét.

    Người phụ nữ nghèo bước xuống trước.
    Vẫn chiếc túi vải cũ.
    Nhưng dáng lưng bà thẳng hơn.

    Có những cái giá không phải trả bằng tiền.
    Mà bằng sự xấu hổ trước chính con mình.

  • Chồng đ.ã m:ấ;t 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, s;ự th;ật được h;é l:ộ –

    Chồng đ.ã m:ấ;t 15 năm sau, một lần bà nhìn thấy ông đi nghỉ ở Sầm Sơn cùng gia đình mới của ông, s;ự th;ật được h;é l:ộ –

    Mười lăm năm sau ngày chồng q;ua đ;;ời, bà Lan bất ngờ nhìn thấy ông – dáng người quen thuộc, mái tóc điểm bạc, nụ cười hiền – đang đi nghỉ mát ở Sầm Sơn cùng một gia đình khác. Bà chết lặng, tay run run níu chặt chiếc nón. Người đàn ông ấy chẳng thể lẫn đi đâu được, chính là chồng bà – ông Minh. Người đã được chôn cất, đã có tấm ;bia m;ộ đàng hoàng, người mà suốt bao năm nay bà vẫn hương khói mỗi ngày rằm mùng một.

    Mười lăm năm trước, ông Minh được thông báo gặp tai nạn trên công trình. Cơ thể ông không tìm thấy nguyên vẹn, chỉ còn lại vài dấu vết để người ta xác nhận. Bà Lan đau đớn tột cùng, ôm hai con thơ dại. Từ ấy, bà vừa làm mẹ, vừa làm cha. Cả cuộc đời bà thu gọn lại trong gánh hàng rau ở chợ, từng đồng lời gửi gắm thành học phí cho các con.

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Nỗi nhớ chồng chưa bao giờ nguôi. Đêm nào bà cũng thắp đèn dầu, thì thầm kể với di ảnh ông những chuyện trong ngày. Có khi bà tự hỏi: “Nếu ngày ấy ông còn sống, chắc mình đâu khổ đến thế?”. Nhưng rồi bà lại tự an ủi, rằng số phận đã an bài, bà phải sống thay cả phần của ông.

    Vậy mà hôm nay, trong tiếng sóng biển rì rào và ánh nắng chiều trải dài, người đàn ông ấy xuất hiện. Ông đang cười nói với một người phụ nữ trẻ hơn bà, bên cạnh là hai đứa nhỏ gọi ông bằng “bố”. Hình ảnh ấy như nhát dao xoáy vào lòng bà Lan. Bà muốn lao đến hỏi cho ra lẽ, nhưng đôi chân như bị đóng chặt xuống cát.

    Bà chỉ biết đứng lặng, để nước mắt lăn dài, trong đầu cuộn lên hàng nghìn câu hỏi:

    • Tại sao ông lại còn sống?

    • Vì sao ông bỏ mặc vợ con mà sống với gia đình mới?

    • Mười lăm năm qua, ông ở đâu?

    Đêm ấy, bà không sao ngủ được. Trong đầu cứ vang vọng tiếng sóng, cùng gương mặt chồng. Sự thật như một tảng đá đè nặng lên tim. Bà biết, cuộc đời mình sắp phải đối diện với một biến cố khác.

    Hôm sau, bà Lan tìm cách tiếp cận. Bà đi quanh khu nghỉ dưỡng, quan sát gia đình kia. Ông Minh vẫn vậy: dáng đi chậm rãi, ánh mắt hiền lành, chỉ khác là đôi vai trông có vẻ nặng nề hơn.

    Bà không thể kìm nén, quyết định đối diện. Khi ông Minh đi một mình ra bãi biển, bà bước đến, giọng run run:
    – Ông… Minh…

    Ông sữ;ng người, quay lại. Ánh mắt ngỡ ngàng, miệng lắp bắp:
    – Lan… Là… em sao?

    Hai người đứng trước nhau, im lặng, chỉ có tiếng sóng biển vỗ bờ. Rồi ông Minh ngồi xuống ghế đá, thở dài như trút cả núi trong lòng.

    Ông kể: tai nạn năm xưa đúng là nghiêm trọng. Ông bị thư;ơng nặ;ng, trôi dạt sang một vùng ven biển xa. Người ta cứ u sống ông nhưng ông mất trí nhớ, không nhớ nổi tên tuổi hay quê quán. Một gia đình ngư dân tốt bụng cưu mang, chữa trị. Nhiều năm sau ông mới hồi phục, nhưng ký ức vẫn mờ mịt. Ông chỉ nhớ mình tên Minh, còn lại thì quên sạch.

    Người phụ nữ bên cạnh ông – bà Hạnh – là người đã tận tình chăm sóc ông suốt những ngày khốn khó. Họ nên duyên vợ chồng, có với nhau hai con. Chỉ đến vài năm gần đây, ông mới bắt đầu mơ thấy những hình ảnh lạ lẫm: bóng dáng người phụ nữ tóc dài ngồi bên ngọn đèn dầu, hai đứa trẻ gọi “ba ơi”. Nhưng ông không dám tin đó là ký ức thật.

    Nghe xong, bà Lan ngồi lặng. Nỗi đau vì bị bỏ rơi dần nhường chỗ cho sự xót xa. Hóa ra, ông cũng là nạn nhân của số phận. Ông không phản bội, mà chỉ bị trói buộc bởi trí nhớ đứt gãy.

    Bà khóc, nhưng lần này nước mắt không còn chát mặn như hôm trước. Bà nhìn ông, giọng nghẹn ngào:
    – Bao năm nay, mẹ con tôi sống trong nỗi đau mất ông. Nhưng giờ biết ông còn sống, tôi không oán trách nữa…

    Ông Minh nắm lấy tay bà, đôi mắt ngấn lệ. Ông vừa vui mừng, vừa hổ thẹn. Hai cuộc đời, hai gia đình – tất cả chồng chéo lên nhau, khiến ông day dứt khôn nguôi.

    Những ngày sau đó, hai gia đình gặp mặt. Ban đầu, bà Hạnh khá bất ngờ, thậm chí lo lắng. Nhưng khi nghe ông Minh thú nhận toàn bộ sự thật, bà chỉ lặng người rồi khóc. Bà biết, tình nghĩa mười lăm năm qua không thể xóa bỏ, nhưng bà cũng không muốn níu kéo ông trong dằn vặt.

    Hai người phụ nữ – bà Lan và bà Hạnh – nhìn nhau. Cả hai đều là nạn nhân của số phận, đều là người mẹ tận tụy. Họ không còn coi nhau là đối thủ, mà là những người đàn bà cùng chia sẻ một phần đời với một người đàn ông.

    Cuối cùng, họ quyết định chọn cách nhân văn nhất: để ông Minh có trách nhiệm với cả hai gia đình. Ông trở về thăm quê, nhận lại hai đứa con đầu đã trưởng thành. Những năm tháng mất mát được bù đắp bằng sự đoàn tụ muộn màng. Đồng thời, ông vẫn ở bên chăm sóc bà Hạnh và hai con nhỏ, vì đó là gia đình đã cưu mang ông trong lúc kh;ốn kh ó.

    Thời gian dần trôi, vết thương lòng khép lại. Hai bên gia đình xem nhau như người thân. Lễ tết quây quần, tiếng cười vang lên bên mâm cơm. Bà Lan không còn lẻ loi, bà Hạnh cũng không mất đi người chồng. Ông Minh, từ chỗ d;ay d;ứt, cuối cùng đã tìm lại được sự bình yên khi sống trọn tình, trọn nghĩa.

    Câu chuyện khép lại không bằng sự tan vỡ, mà bằng tình người, sự tha thứ và sẻ chia. Biển Sầm Sơn, nơi từng là nơi bắt đầu cú sốc, giờ trở thành chứng nhân cho một cuộc đoàn tụ lạ kỳ – nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện, để tất cả cùng hướng về tương lai.

  • Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm

    Phía Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin ban đầu về dự báo thời tiết dịp Tết Nguyên Đán Bính Ngọ 2026.

    Ngày 4 tháng 12 năm 2025, báo Lao Động đăng tải bài viết với tiêu đề “Dự báo thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 lạnh hơn mọi năm”. Nội dung như sau:

    Ngày 4.12, Bộ Nông nghiệp và Môi trường đã tổ chức buổi họp báo thường kỳ thông tin báo chí về tình hình sản xuất, thiên tai trong thời gian vừa qua.

    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh
    Toàn cảnh Họp báo thường kỳ tháng 11 của Bộ Nông nghiệp và Môi trường. Ảnh: Phương Anh

    Tại buổi họp báo, ông Hoàng Đức Cường – Phó Cục trưởng Cục Khí tượng Thủy văn đã thông tin chi tiết về những kỷ lục, dị thường của thiên tai trong 11 tháng năm 2025.

    Trên thế giới, nhiều kỷ lục về nhiệt độ cao nhất tại nhiều nơi được ghi nhận vượt 48 độ C, thiết lập kỷ lục mới về số ngày liên tiếp có nhiệt độ cực đại (Hoa Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ, tháng 7.2025). Tại Bắc Đại Tây Dương, nhiệt độ bề mặt nước biển tiếp tục duy trì kỷ lục cao nhất vượt 25,5 độ C vào cuối mùa hè, cung cấp nguồn năng lượng chưa từng có cho các xoáy thuận nhiệt đới. Hậu quả là sự tan băng kỷ lục, như ở Tây Nam Greenland, ước tính đã mất tới 300 tỉ tấn băng chỉ trong mùa hè 2025 góp phần đáng kể vào mức dâng mực nước biển toàn cầu.

    Tại Việt Nam, năm 2025 được ghi nhận là một năm có diễn biến thiên tai khí tượng thủy văn cực kỳ bất thường và dị thường, gây ra những thiệt hại nghiêm trọng trên cả nước. Tổng thiệt hại kinh tế ước tính đã vượt 85.000 tỉ đồng và đã có 409 người chết và mất tích tính đến cuối tháng 11.2025.

    Tính đến hết tháng 11.2025, đã có 21 cơn bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động trên Biển Đông và trở thành năm có số lượng bão/áp thấp nhiệt đới hoạt động nhiều nhất trên Biển Đông kề từ khi có số liệu quan trắc (từ năm 1961), năm nhiều nhất trước đó là 2017 với 20 cơn bão/áp thấp nhiệt đới.

    Ngoài kỷ lục về số lượng bão/áp thấp nhiệt đới, mùa bão năm 2025 còn ghi nhận một số tính chất đặc biệt, bất thường và cực đoan. Cùng với đó là tình hình lũ lụt nghiêm trọng đã xảy ra trên diện rộng, với mực nước đỉnh lũ trên các sông vượt mốc lịch sử ở cả Bắc Bộ, Trung Bộ, cao nguyên Trung Bộ, hạ lưu sông Cửu Long.

    Ông Hoàng Đức Cường cho biết thiên tai năm 2025 diễn biến bất thường trên diện rộng. Ảnh: Nguyễn Hạnh.
    Ông Hoàng Đức Cường cũng đưa ra những nhận định về dự báo thời tiết dịp cuối năm. Ảnh: Nguyễn Hạnh.

    “Sự kiện hoạt động bão bất thường, lũ lớn nghiêm trọng, diện rộng bất thường trong năm 2025 tại Việt Nam cũng như trên thế giới là một minh chứng rõ ràng cho thấy quy luật lũ truyền thống đang thay đổi, phản ánh xu hướng thời tiết ngày càng cực đoan, khó lường do tác động của biến đổi khí hậu”, ông Hoàng Đức Cường nói.

    Nhận định về dự báo diễn biến thiên tai tháng cuối năm 2025 và đầu năm 2026, đại diện Cục Khí tượng Thủy văn cho biết trong tháng 12.2025, trên khu vực Biển Đông có khả năng xuất hiện từ 1-2 cơn bão/áp thấp nhiệt đới. Hiện nay, ở vùng biển phía Đông của khu vực miền Trung Philippines đang tồn tại một áp thấp nhiệt đới có khả năng vượt qua khu vực miền Trung của Philippines và đi vào Biển Đông, có khả năng mạnh lên thành bão (cơn bão số 16).

    Trong tháng 12.2025, không khí lạnh tiếp tục có xu hướng gia tăng về tần suất, cường độ và có thể xuất hiện tình trạng rét đậm, rét hại ở miền Bắc nhưng tập trung tại khu vực vùng núi phía Bắc. Không khí lạnh tiếp tục hoạt động mạnh trong các tháng 1 và 2 năm 2026, gây ra các đợt rét đậm, rét hại. “Theo những nhận định sơ bộ, thời tiết Tết Nguyên Đán 2026 có thể sẽ lạnh hơn mọi năm. Cục sẽ có những thông tin dự báo chi tiết trước khoảng 20 ngày đến 1 tháng trước dịp nghỉ lễ quan trọng này”, ông Hoàng Đức Cường thông tin.

  • Anh cả giàu có tuyên bố s:ốc về tiền ph:úng viế:ng bố, cả nhà c;:ãi nh;au ;n;aylửa

    Anh cả giàu có tuyên bố s:ốc về tiền ph:úng viế:ng bố, cả nhà c;:ãi nh;au ;n;aylửa

    Vì khoản tiền phú ng vi ếng đá”m m”a bố, người anh cả giàu có đã cho tôi một cái nhìn khắc nghiệt và đầy chua xót.

    Bố mẹ tôi sinh được 3 người con trai, tôi là con thứ 2. Tất cả chúng tôi đều đã lập gia đình. Bố mẹ sống cùng người con cả.

    Hoàn cảnh của 3 anh em nhiều khác biệt. Anh cả tôi làm nghề buôn hàng khô, mỗi tháng chở khoảng 15 chuyến hàng lên miền ngược bán. Nghe đâu, mỗi chuyến như vậy lãi cả chục triệu đồng. Có lần, chị dâu cả khoe, của nả nhà chị tính cả tiền, vàng lẫn đất đai phải ăn đến 3 đời không hết.

    Tôi và người em út làm nông và chăn nuôi nên kinh tế chỉ đủ ăn, đủ mặc, lo cho con cái học hành.

    Nghe anh cả sân si về số tiền phúng viếng tang cha, lòng tôi đầy chua xót. Ảnh minh họa

    Mọi việc trong nhà, từ tiền giỗ chạp, tiền thuốc men, chữa bệnh của bố mẹ, 3 anh em tôi luôn chia đều. Thậm chí, xét về công sức chăm sóc bố mẹ dù là ở viện hay ở nhà, tôi và em út còn bỏ ra nhiều hơn vì vợ chồng anh cả bận ngược xuôi buôn bán.

    Mấy lần, vợ tôi phàn nàn: “Nhà anh kỳ cục. Chăm bố mẹ là bổn phận chung của các con, ai ít thời gian thì phải bỏ nhiều tiền và ngược lại.

    Đằng này, người giàu nhất thì cứ thong dong, 2 đứa con nghèo lại tối mặt tối mũi, vừa lo kiếm ăn vừa lo chăm bố mẹ. Đấy là em chưa nói, anh cả ở chung, được hưởng đất đai, của nả nhiều hơn thì phải gánh vác nhiều hơn mới đúng”.

    Tôi hiểu rõ hơn ai hết điều ấy nhưng vẫn đe vợ không được hé răng với người ngoài. Phận làm con, chăm sóc bố mẹ lúc già cả, ốm đau là cái tâm chứ đâu chỉ là trách nhiệm.

    Nhưng người anh cả giàu có của tôi đã cho tôi một cái nhìn khác, khắc nghiệt và chua xót hơn nhiều.

    Đầu năm 2024, mẹ tôi qua đời. Khoản tiền phúng viếng sau đám tang 3 anh em thống nhất đưa cho bố giữ, rồi khi bố ốm đau thì sẵn lấy ra lo, riêng tiền viếng vào đợt giỗ 49, 100 ngày thì đem ra làm cỗ. Mọi sự êm xuôi, không một lời phàn nàn, tị nạnh.

    Cách đây 1 tháng, bố tôi qua đời, mọi sự mới hóa mớ bòng bong. Ngay sau đám tang, anh em tôi ngồi lại kiểm kê tiền phúng viếng. Tổng số tiền thu được là gần 100 triệu đồng, tên người viếng và số tiền cụ thể đều được ghi chép cẩn thận.

    Cha mẹ đã mất cả rồi, tôi và em út đề xuất dùng số tiền phúng viếng đó lo tang lễ bố, thừa đâu thì để dành cho đợt giỗ 49 ngày.

    Nào ngờ, anh cả tôi nói sốc: “Chẳng cần nói thì các chú cũng biết, tôi làm ăn lớn, bạn bè, khách khứa đến viếng rất đông, tiền viếng cũng nhiều. Số tiền phúng viếng này phải đến 2/3 là của tôi. Giờ bảo đem hết ra lo đám, thế tôi thiệt quá à?”.

    Thì ra, anh cả tôi toan tính thiệt hơn, muốn tiền viếng thăm của ai thì người đó nhận, sau này sẵn mang đi trả nợ. Tôi nghe mà chua xót trong lòng.

    Em út của tôi vẫn cố thỏa thuận: “Xưa đám tang mẹ thế nào thì giờ đám tang cha vẫn vậy cho dễ tính. 100 triệu tiền phúng viếng này ngoài người quen của mỗi anh em thì còn có người quen của bố mẹ, họ hàng chung của gia đình. Giờ anh cả muốn rạch ròi thì tính đến bao giờ mới xong”.

    “Tiền có đồng, cá có con. Đã tính là phải xong”, anh cả tôi chốt. Và thế là mấy anh em lại xúm vào rà sổ, tính toán chi li, chia chác từng đồng tiền phúng viếng. Chốt lại, phong bì liên quan đến ai người đó giữ, khoản viếng thăm chung đem ra làm cỗ.

    Tôi cầm trong tay hơn 10 triệu đồng tiền phúng viếng bố mà tan nát cõi lòng. Lần chia chác này, có lẽ cũng chia rẽ luôn tình cảm anh em, khi em út tôi tuyên bố: “Em chỉ làm chung nốt 49 và 100 ngày của bố. Sau đó, em tự cúng riêng”.

    Tôi nghe được đâu đó câu nói “Tiền phúng điếu chính thực là khoản nợ cuối cùng mà người chết phải mang dù đã chết rồi”. Quả thực, ngay khi đã lo toan trọn vẹn cho bố mẹ từ lúc ốm đau đến khi bố mẹ nằm xuống, tôi vẫn thấy 3 anh em quả là những đứa con bất hiếu.