Danh mục: Chưa phân loại

  • Ông Đạt cố lấy lại vẻ nghi êm nghị: “Cái đó không liên quan đến công việc của cô.”

    Ông Đạt cố lấy lại vẻ nghi êm nghị: “Cái đó không liên quan đến công việc của cô.”

    Chương 1: Sự Mở Đầu Lạnh Lẽo

    Ông Đạt là một người đàn ông 65 tuổi, doanh nhân bất động sản đã về hưu. Ông sống cô độc trong căn biệt thự rộng lớn trị giá hàng chục tỷ đồng ở ngoại ô thành phố. Căn nhà lộng lẫy, nhưng không khí luôn lạnh lẽo, hệt như tính cách của chủ nhân nó. Ông Đạt khó tính, cầu toàn, và có một nỗi ám ảnh đặc biệt về sự kín đáo.

    Sáu tháng qua, Ông Đạt đã thay ba người giúp việc. Người thì nói quá nhiều về đời tư của ông, người thì làm việc cẩu thả, người thì “mắt to hơn não”, luôn tò mò về những món đồ đắt tiền của ông.

    Sáng thứ Bảy, cô Thu đến phỏng vấn. Cô 48 tuổi, dáng người hơi đậm, tóc buộc gọn gàng. Chiếc áo sơ mi trắng đã cũ nhưng sạch sẽ. So với các ứng viên trẻ tuổi, cô Thu không có vẻ ngoài sáng sủa hay bằng cấp cao, nhưng ánh mắt cô lại có một sự bình tĩnh và sắc sảo khác thường.

    Ông Đạt mở đầu cuộc phỏng vấn một cách lạnh lùng: “Mức lương tôi trả là 8 triệu đồng, bao ăn ở. Cô có kinh nghiệm 20 năm làm việc nhà, vậy cô nghĩ sao về mức lương này?”

    Cô Thu bình thản đáp: “Tôi nghĩ 8 triệu là mức lương phổ thông, thưa ông. Tôi hiểu.”

    “Tốt,” Ông Đạt gật đầu, “Vậy chúng ta bắt đầu. Tôi muốn cô đi cùng tôi một vòng quanh nhà. Cô có 10 phút để quan sát.”

    Chương 2: Cuộc Kiểm Tra Thầm Lặng

    Ông Đạt dẫn Cô Thu đi một vòng quanh biệt thự. Ông không nói gì, chỉ quan sát phản ứng của cô.

    Hành lang dài lát đá cẩm thạch Ý sáng bóng. Ông Đạt cố ý đặt một chiếc đồng hồ quả lắc lên tường hơi lệch khoảng 3 độ. Cô Thu đi qua, không nói một lời, nhưng khi quay lại, tay cô nhẹ nhàng đặt lên chiếc đồng hồ, sửa lại cho nó hoàn hảo thẳng hàng mà không cần phải hỏi ý ông chủ.

    Ông Đạt hơi nhếch môi. Người giúp việc trước đây đã đi qua đó cả chục lần mà không hề nhận ra.

    Họ bước vào phòng làm việc của ông. Căn phòng được sắp xếp hoàn hảo. Tuy nhiên, sau một kệ sách chất đầy tiểu thuyết kinh điển, có một két sắt được giấukín, lộ ra một góc kim loại nhỏ dưới ánh đèn mờ.

    Cô Thu chỉ liếc qua đó một cái, rồi tập trung nhìn vào chiếc bàn làm việc. Trên bàn, có một tập hồ sơ bị lật úp, và một chiếc lọ nhỏ đựng thuốc ngủ nằm lẫn giữa bút và giấy tờ. Bên cạnh đó là một chai rượu ngoại đắt tiền, bám một lớp bụi mỏng.

    Ông Đạt dẫn cô ra khu vườn. “Cô có thấy gì đặc biệt không?”

    Cô Thu nhìn vào khu vườn được cắt tỉa hoàn hảo, rồi chỉ vào một góc khuất, nơi có một cây hoa trà bị héo úa một nửa. “Cây hoa trà này bị tưới quá nhiều, rễ đã bị úng thối rồi. Cần thay đất và tỉa cành gấp.” Cô nói.

    Chỉ 10 phút đi một vòng, Cô Thu không hề xuýt xoa về sự xa hoa của căn nhà. Cô chỉ tập trung vào những điểm bất thường và những thứ cần được chăm sóc.

    Chương 3: Hai Câu Nói Chuyển Đổi Giá Trị

    Họ trở lại phòng khách. Ông Đạt ngồi xuống chiếc ghế bành da, rót trà. Ông nhìn thẳng vào Cô Thu, vẻ mặt không cảm xúc.

    “Cô Thu, cô đã thấy căn nhà. Cô đã thấy công việc. Tôi nhắc lại, 8 triệu đồng. Cô có muốn nói gì thêm không?”

    Cô Thu ngồi thẳng lưng. Cô không bắt đầu bằng việc kể lể về gánh nặng gia đình hay kinh nghiệm nấu ăn. Cô đi thẳng vào vấn đề của Ông Đạt.

    Cô nhìn vào chiếc bàn cà phê, nơi Ông Đạt vừa đặt lọ thuốc ngủ xuống. Cô nói, giọng điềm tĩnh, không chút khách sáo.

     Câu 1: Quan sát Thể chất và Tinh thần

    “Thưa ông, tôi thấy lọ thuốc ngủ của ông đã được kê thêm ba lần trong tháng này, nhưng chai rượu ngoại ông mua từ năm ngoái vẫn chưa được mở.”

    Cả căn phòng bỗng chốc im lặng. Ông Đạt ní.n thở, chiếc tách trà dừng lại giữa không trung. Cô Thu không hỏi Ông có ngủ được không, cô chỉ nói ra một sự thật trần trụi mà ông đang phải đối mặt: sự cô đơn đã vượt qua khả năng thư giãn, đến mức phải dùng thuốc.

    Ông Đạt là một người kín đáo, và việc cô Thu chỉ dựa vào một vật dụng nhỏ trên bàn để nhìn thấu nỗi khổ tâm của ông đã khiến ông kinh ngạc. Người giúp việc không cần dọn dẹp tâm hồn ông, nhưng họ cần phải nhận ra khi nào nó đang bị mục nát.

    Ông Đạt cố lấy lại vẻ nghiêm nghị: “Cái đó không liên quan đến công việc của cô.”

    Cô Thu gật đầu, chấp nhận. Cô biết mình đã có được sự chú ý của ông. Cô nhắm thẳng vào vấn đề thứ hai: sự an toàn và riêng tư của Ông Đạt, thứ mà ông ám ảnh. Cô đã nhìn thấy chiếc két sắt.

     Câu 2: Đánh vào An toàn và Giá trị Riêng tư

    “8 triệu là cho người dọn dẹp và nấu ăn. 20 triệu là cho người biết rằng chiếc két sắt sau giá sách kia không chỉ chứa tiền, mà còn chứa sự an toàn của ông, và biết khi nào nên nói, khi nào nên im lặng về những gì cô nhìn thấy.”

    Cú đánh này là quyết định. Cô Thu không chỉ định giá công việc của mình mà còn định giá sự trung thành tuyệt đối và khả năng quản lý rủi ro cho cuộc sống cá nhân của Ông Đạt. Cô nói rằng, mức chênh lệch 12 triệu là chi phí cho việc mua lại sự tin cậy và kín đáo mà không một hợp đồng lao động nào có thể đảm bảo.

    Chương 4: Quyết Định Giá Trị

    Ông Đạt ngồi im, chiếc tách trà đã đặt xuống bàn. Ông nhìn cô Thu không chớp mắt, không phải với sự nghi ngờ, mà với sự đánh giá một cách sâu sắc.

    Trong khoảnh khắc đó, ông không còn thấy một người giúp việc 48 tuổi nữa. Ông thấy một người quản gia tâm lý, một người bảo vệ với kinh nghiệm sống và khả năng quan sát vượt trội. Cô Thu đã chứng minh cô là người duy nhất trong số các ứng viên nhìn vào nhu cầu thực sự của ông, chứ không phải bề ngoài.

    Ông Đạt thở dài một hơi dài, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên môi ông.

    “Cô Thu…” Ông nói, giọng đã mềm mỏng hơn, “Cô là người thứ tư đến đây. Ba người trước chỉ nhìn vào tivi, vào tranh vẽ, và tò mò về xe hơi của tôi. Cô là người duy nhất nhìn vào tủ thuốc, nhìn vào cây hoa trà đang chết và nhìn ra chỗ tôi giấu tiền.”

    Ông Đạt đứng dậy, chìa tay ra một cách trang trọng:

    “Tôi đồng ý. Mức lương của cô là 20 triệu đồng. Nhưng cô Thu, hãy nhớ rõ, tôi không trả 20 triệu cho việc dọn dẹp. Tôi trả 20 triệu cho hai câu nói vừa rồi và sự im lặng đi kèm với nó.”

    Cô Thu mỉm cười nhẹ nhàng, bắt tay ông một cách dứt khoát: “Ông Đạt sẽ không bao giờ phải thất vọng về giá trị mà ông đã trả. Và cây hoa trà sẽ sống lại vào tuần tới.”

    Cô Thu không xin việc, cô định giá bản thân. Cô không bán sức lao động, cô bán sự thấu hiểu và lòng trung thành, thứ mà một người đàn ông giàu có và cô độc khao khát nhất.

    Và đó là cách Cô Thu, người giúp việc 48 tuổi, tăng lương của mình từ 8 triệu lên 20 triệu chỉ bằng hai câu nói.

  • Con cháu dà n cảnh đánh lừ-a bà cụ được báo mộ.ng là bà phải về quê trông coi bàn thờ tổ tiên

    Con cháu dà n cảnh đánh lừ-a bà cụ được báo mộ.ng là bà phải về quê trông coi bàn thờ tổ tiên

    Bà Nhàn – 79 tuổi – sống cùng đại gia đình 3 thế hệ trong căn biệt thự mới xây, phần lớn do tiền tiết kiệm cả đời của bà mà có. Nhưng từ ngày nhà cửa khang trang, con cháu không còn ai thực sự cần bà nữa.

    – Mẹ già rồi, đi lại chậm chạp.
    – Cơm thì ăn riêng, phòng thì ẩm mốc, lẩm cẩm cả ngày!

    Có lần, cháu trai còn nói trống không:

    – Bà lên ở một thời gian thôi chứ đâu có ký tên trong sổ đỏ? Nhà này giờ của ba má con!

    Một hôm, sau nhiều lần bị “vô tình” cho ăn cơm nguội, chăn gối ẩm mốc, TV thì bị giấu điều khiển, bà Nhàn bỗng nghe con gái út nhẹ giọng dỗ dành:

    – Mẹ ơi, đêm qua con mơ thấy ông ngoại báo mộng. Ổng nói… bàn thờ tổ ở quê lâu quá không ai hương khói. Mẹ về đó trông coi đi. Ở trên này… chật chội, với lại mẹ không hợp phong thủy nhà mới…

    Bà Nhàn khựng người.
    Không nói gì. Chỉ lặng lẽ gật đầu.

    Sáng sớm hôm sau, bà xếp đồ vào túi vải cũ, mang theo chỉ một tấm ảnh gia đình và lọ dầu gió, bắt chuyến xe về quê.

    Con cháu thở phào.

    – Đỡ chật nhà.
    – Bà già tưởng mình còn quan trọng.
    – Mấy bữa nữa nhờ hàng xóm nấu cơm cho bả là được!

    Ba tháng sau.

    Cả nhà náo loạn khi nhận được giấy mời họp mặt họ tộc – do chính bà Nhàn triệu tập tại nhà thờ tổ ở quê.

    Bà chính thức tuyên bố:

    – Từ nay, toàn bộ 5 mảnh đất ruộng còn sổ đỏ mang tên tôi, căn nhà cổ 3 gian giữa làng, và sổ tiết kiệm gần 900 triệu, tôi không để lại cho bất kỳ đứa con cháu nào đang sống trên phố.

    – Tôi để lại cho Quỹ xây nhà từ đường họ Nguyễn, cùng nhóm thiện nguyện đang chăm sóc người già neo đơn tại quê tôi.

    Con trai cả giãy nảy:

    – Mẹ! Sao mẹ lại làm vậy?
    – Con cháu ruột của mẹ mà mẹ nỡ lòng nào…?

    Bà chỉ cười. Ánh mắt thâm trầm, giọng chậm rãi nhưng rắn rỏi:

    – Chính tụi bây báo mộng cho tao mà. Tao chỉ về quê theo “điềm trời”, tiện thể trông coi lại lòng người.

    – Lũ bây xây biệt thự nhưng quên xây chữ hiếu.
    – Tao nghèo vật chất, chứ chưa bao giờ nghèo tỉnh táo.


    Cả họ bàng hoàng.
    Từ đó, bàn thờ tổ sáng khói đều đặn mỗi ngày — nhưng là do người dân làng thắp, chứ không còn là con cháu của bà cụ Nhàn.

  • Chú rể đ::ột ng::ột b::iến m::ất trước ngày đón dâu, bức thư đị::nh mệ::nh vỏn vẹn 5 dòng h/é l/ộ sự thật đ::au lò:;ng

    Chú rể đ::ột ng::ột b::iến m::ất trước ngày đón dâu, bức thư đị::nh mệ::nh vỏn vẹn 5 dòng h/é l/ộ sự thật đ::au lò:;ng

    Tôi và Nam gặp nhau trong một buổi tiệc cuối năm của bạn chung. Anh trầm tính, ít nói, làm ở ngân hàng – kiểu người luôn biết chính xác mình cần gì. Còn tôi làm truyền thông – ồn ào, năng động, nói nhiều hơn mức cần thiết. Nhưng kỳ lạ, khi ở bên Nam, tôi lại thấy lòng mình lặng. Giữa thế giới hỗn độn, anh giống như một khoảng yên trong tim tôi.

    Chúng tôi yêu nhau hai năm. Không hoa hồng, không quỳ gối giữa phố đông, chỉ là những tối ngồi bên nhau ở quán cà phê nhỏ, nói về những thứ tầm thường nhất trên đời: Tiền thuê nhà, bữa cơm tối, và giấc mơ có một ngôi nhà nhỏ, vài đứa trẻ chạy quanh bàn ăn.

    Mối tình ấy không ồn ào, nhưng đủ sâu để tôi tin rằng đó chính là điểm dừng cuối cùng của mình. Ảnh cưới chụp vào đầu xuân, khi hoa sưa nở trắng cả con phố Trần Phú. Thiệp đã in, tiệc đã đặt, mọi thứ đều sẵn sàng. Mẹ tôi gọi đó là “đám cưới trong mơ” của con gái độc nhất.
    Tôi đếm từng ngày, háo hức nhìn chiếc váy cưới treo trong tủ, tưởng tượng khoảnh khắc Nam nắm tay mình trước bao ánh mắt.

    Thế rồi, một buổi chiều định mệnh, cách đám cưới chỉ còn mười ngày, Nam hẹn tôi ra quán cà phê cũ. Trời hôm đó xám như màu tro. Anh ngồi trước mặt tôi, tay siết chặt ly nước lọc, đôi mắt xa xăm, giọng run: “Mình… dừng lại đi, Minh Anh.”. Chỉ bốn từ. Không lý do, không nước mắt.
    Anh đứng dậy, rời đi, để tôi ngồi lại giữa tiếng nhạc mơ hồ và mùi cà phê lạnh ngắt.

    Tôi không hỏi. Không níu kéo. Chỉ cảm thấy tim mình vỡ ra từng mảnh, nhưng đầu óc lại trống rỗng đến lạ. Anh biến mất sau hôm đó. Không cuộc gọi, không tin nhắn, tài khoản mạng xã hội cũng xóa sạch. Tất cả những gì còn lại chỉ là khoảng trống – nơi từng có anh.

    Tôi như người mất phương hướng. Ngày vẫn trôi, nhưng mọi thứ xung quanh trở thành tấm nền mờ nhòe. Tôi tự hỏi, mình sai ở đâu? Tại sao hạnh phúc đến sát kề mà lại tan thành khói chỉ sau một buổi chiều?

    Đúng hôm sau, mẹ tôi nhận được một phong bì trắng, gửi tới nhà bằng đường bưu điện. Bên trong là bức thư viết tay của Nam. Chữ anh run, mực nhòe ở vài chỗ như có nước mắt rơi xuống.

    “Minh Anh,
    Anh xin lỗi vì đã chọn cách này.
    Em xứng đáng với một người đàn ông có thể cho em một gia đình trọn vẹn, những đứa con khỏe mạnh.
    Anh đã cố gắng, đã hy vọng, nhưng không thể.
    Anh không muốn em phải sống với nỗi dằn vặt và thất vọng.
    Hãy quên anh, và sống hạnh phúc.
    – Nam.”

    Tôi đọc, tim như bị bóp nghẹt. Không hiểu “không thể” mà anh nói là gì. Mẹ tôi là người đi tìm câu trả lời. Bà đến gặp bác sĩ quen – người làm việc ở bệnh viện Nam từng đến khám. Nghe xong, vị bác sĩ chỉ thở dài, giọng nặng nề:

    “Ba tháng trước, cậu ấy đến khám vô sinh. Kết quả: không có tinh trùng. Tôi nhớ rõ, vì mẹ cậu ấy gọi điện hỏi cách giấu chuyện này, nói sẽ cưới xong rồi tính. Nhưng cậu Nam không đồng ý, chỉ im lặng cả buổi, rồi ra về. Hôm đó, tôi thấy mắt cậu ấy đỏ hoe…”

    Tôi ngồi im, đầu ong ong. Vậy ra, anh không bỏ tôi vì hết yêu, mà vì không thể cho tôi làm mẹ. Tôi không biết nên khóc hay nên cười. Anh đã chọn cách “hy sinh cao thượng”, nhưng lại tước đi quyền được lựa chọn của tôi. Anh biến mất để giữ thể diện, để trốn khỏi nỗi xấu hổ mang tên “vô sinh”, nhưng lại để tôi gánh trọn nỗi đau của kẻ bị bỏ rơi không lời giải thích.

    Tôi đã từng muốn ghét anh. Nhưng rồi, mỗi khi nghĩ đến ánh mắt đỏ hoe của anh trong lời kể của bác sĩ, tôi chỉ thấy thương. Thương cho người đàn ông không đủ can đảm đối mặt,
    nhưng vẫn đủ tình để rời đi trong lặng lẽ.Tôi gửi cho anh một tin nhắn cuối cùng, dù biết anh sẽ không bao giờ đọc: “Cảm ơn anh vì đã rời đi đúng lúc. Nhưng giá như anh tin em hơn một chút.”

    Rồi tôi gói lại váy cưới, đóng thùng, mang quyên tặng. Bỏ lại phía sau cả một giấc mơ dang dở, tôi bay vào Sài Gòn nhận công việc mới. Những tháng sau đó, tôi sống kỷ luật: sáng dậy sớm chạy bộ, ăn uống điều độ, đọc sách đến khuya. Không còn khóc, không còn nhớ. Chỉ còn một niềm tin: Không ai cứu mình ngoài chính mình.

    Một người bạn từng hỏi tôi: “Nếu ngày đó Nam nói thật, em có cưới anh ấy không?”. Tôi im lặng. Rồi đáp: “Em không biết. Nhưng em biết chắc, hôn nhân không thể xây bằng những lời giấu giếm. Sự thật đau đến mấy, còn hơn là dối nhau đến suốt đời.”

    Giờ đây, mỗi khi ngang qua quán cà phê cũ, tôi vẫn nhìn vào chiếc bàn góc cửa sổ nơi anh từng ngồi. Không phải để hoài niệm, mà để nhắc mình: Có những cuộc chia ly, dù tàn nhẫn, vẫn là cách duy nhất để cả hai được tự do.

    Tôi không cần ai hoàn hảo, chỉ cần một người đủ trung thực để ở lại.
    Và khi chưa gặp được người đó, tôi vẫn có thể sống trọn vẹn –
    bằng chính hơi thở, công việc, và lòng kiêu hãnh của mình.

  • Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi 60t, lên thành phố làm giúp việc chăm cụ ông 75t góa vợ, 2 tháng sau tôi lên thăm thì bác trai ngỏ ý muốn cưới mẹ tôi để sống chung một nhà

    Mẹ tôi, người phụ nữ bình dị với mái tóc đã điểm bạc, năm nay tròn 60 tuổi. Sau những năm tháng ở quê chăm lo cho gia đình, bà quyết định lên thành phố tìm công việc giúp việc để có thêm thu nhập và thay đổi không khí. May mắn thay, bà nhận được công việc chăm sóc một cụ ông 75 tuổi góa vợ, sống một mình trong căn nhà phố rộng lớn.

    Hai tháng trôi qua, tôi lên thăm mẹ và không khỏi bất ngờ khi cụ ông, người bà gọi là “bác trai”, bất ngờ ngỏ ý muốn cưới bà. “Cưới xin gì nữa tuổi này,” tôi nghĩ thầm, nhưng bác trai nói rằng ông muốn sống cùng mẹ tôi như một gia đình trọn vẹn.

    Mẹ tôi ban đầu lưỡng lự, nhưng bác trai nhiệt tình thuyết phục, lại thêm lời hứa hẹn: ông sẽ để lại căn nhà phố trị giá 30 tỷ cho mẹ tôi, còn con riêng của ông thì không được gì. Mẹ tôi xúc động, và cuối cùng đồng ý. Họ đăng ký kết hôn, không tổ chức đám cưới, chỉ lặng lẽ trở thành vợ chồng trên pháp lý.

    Một tháng sau, bác trai yêu cầu mẹ tôi làm thủ tục sang tên căn nhà cho bà. Sắp giấy tờ trong tay, mẹ tôi hớn hở bước vào văn phòng công chứng, tưởng chừng như mọi thứ đã an bài. Nhưng khi nhân viên kiểm tra hồ sơ, bà nghe câu nói làm bà “hú hồn”:

    “Xin lỗi bà, nhưng toàn bộ tài sản đã được chuyển giao cho con trai ông từ năm ngoái theo hợp đồng tặng cho. Hiện tại ông ấy không còn bất kỳ tài sản nào đứng tên.”

    Mẹ tôi sững sờ, không tin vào tai mình. Thì ra, bác trai đã “tính trước một bước”, giữ lại căn nhà cho con trai riêng của mình, còn lời hứa với mẹ tôi chỉ là một chiếc bánh vẽ.

    Về đến nhà, mẹ tôi đối chất với bác trai. Ông chỉ nhún vai cười nhẹ, bảo rằng:
    “Quan trọng là chúng ta sống với nhau vui vẻ, còn tài sản đâu có mang xuống m.ồ được!”

    Mẹ tôi ngẩn người, rồi cười chua chát. Bài học nhớ đời: Lời hứa trên giấy không bao giờ chắc chắn, nhất là khi đối phương đã có kế hoạch khác từ trước.

  • Già rồi không làm được gì, chỉ tổ đ;á;i kh ai, chật nhà! Mẹ ra nhà kho cạnh chu;ồng heo nằm cho yên tĩnh

    Già rồi không làm được gì, chỉ tổ đ;á;i kh ai, chật nhà! Mẹ ra nhà kho cạnh chu;ồng heo nằm cho yên tĩnh

    Trời cuối đông, gió hun hút luồn qua khe cửa, lạnh buốt đến tận xương. Trong căn nhà hai tầng mới xây, gạch men sáng bóng, tủ gỗ sơn mùi thơm, chỉ có căn nhà kho phía sau – ẩm thấp, chật chội, nằm cạnh chuồng lợn – là tối tăm và bốc mùi khai nồng.

    Bà Lựu nằm ở đó.

    Một tấm chăn cũ sờn mép, một chiếc chiếu rách, một cái gối ố vàng. Bên ngoài, tiếng lợn ụt ịt lẫn với tiếng nước tiểu rơi xuống nền xi măng.

    Người phụ nữ từng gồng lưng nuôi con khôn lớn, giờ chỉ còn lại da bọc xương, run rẩy trong cơn ho. Mỗi lần bà rướn người định ngồi dậy là lại ngã dúi xuống, hơi thở đứt quãng.

    “Má ơi, má ráng nằm yên. Con vừa dọn nhà kho rồi, sạch lắm.”

    Giọng của Hạnh – đứa con gái duy nhất – vang lên phía ngoài cửa. Nhưng không có chút dịu dàng nào.

    Bà Lựu mỉm cười yếu ớt.
    “Má làm phiền tụi con quá. Má xin lỗi.”

    Hạnh thở dài, kéo khẩu trang che mũi.
    “Má có bệnh thì phải chịu, con còn đi làm, lo cơm nước cho chồng con. Má cứ nằm trong nhà, khai mù trời, ai chịu nổi. Con đã bảo rồi, ở nhà kho yên tĩnh, không ai quấy rầy.”

    Bà Lựu gật đầu.
    Bà biết Hạnh ghét mùi của bà. Mỗi khi bà tiểu ra giường, cả nhà lại cau mày. Con rể còn lớn tiếng: “Nhà này đâu phải viện dưỡng lão!”.

    Từ hôm đó, Hạnh dọn cho bà cái chỗ trong nhà kho, sát bên chuồng lợn, nói là “để tiện dọn dẹp”.

    Ngày qua ngày, bà nằm đó, nghe tiếng chân người qua lại, tiếng bát đũa lách cách, tiếng tivi trong nhà – tất cả như một thế giới khác mà bà không còn thuộc về.

    Buổi chiều, thằng Bi – con trai của Hạnh – mang cơm ra. Nó đặt mâm xuống, mặt nhăn nhó:
    “Ngoại ăn lẹ đi, má biểu con còn học bài. Cơm nguội rồi, con khỏi hâm.”

    Bà nhìn chén cơm nguội lạnh, miếng cá kho khô quắt, vẫn mỉm cười:
    “Ừ, con về đi học. Cảm ơn con.”

    Khi bóng thằng nhỏ khuất sau cánh cửa, bà lặng lẽ rơi nước mắt.


    Ngày xưa, nhà bà nghèo lắm. Chồng mất sớm, bà đội nắng, đội mưa bán rau ngoài chợ, từng đồng cất kỹ để nuôi Hạnh học. Có lần Hạnh bị bạn chê “mẹ mày bán rau hôi như phân”, nó về khóc nức nở. Bà chỉ cười:

    “Không sao đâu con, miễn con học giỏi, sau này có nghề, đừng như má.”
    Ai ngờ, khi Hạnh “có nghề”, lại cũng là lúc bà bị gạt ra khỏi đời con.


    Một hôm trời mưa, nước dột qua mái tôn, nhỏ tong tong lên mặt. Bà co người lại, ho sặc sụa. Tấm chăn ướt sũng.

    Buổi tối, Hạnh ra đưa cho bà một cái áo khoác cũ.

    “Trời lạnh rồi, má mặc cái này cho ấm.”

    Bà run run cầm lấy. Áo đó là của chồng Hạnh – cái áo mà anh ta định bỏ đi.
    “Cảm ơn con.” – bà nói nhỏ.

    Hạnh chỉ “ừ” một tiếng, rồi quay vào nhà, đóng cửa. Tiếng khóa “cạch” vang lên.

    Trong bóng tối, bà nghe tiếng chó sủa, tiếng mưa đập lên mái tôn, và tiếng lòng mình rạn vỡ.


    Ngày hôm sau, hàng xóm – bà Sáu – ghé qua.
    “Ủa, chị Lựu nằm đây thiệt hả? Trời đất ơi, sao tụi nhỏ để chị nằm sát chuồng lợn vậy nè?”

    Hạnh nghe vậy, sẵng giọng:
    “Bà đừng nói nhiều. Má tôi quen chỗ này rồi, trong nhà hôi chịu sao nổi. Bà không sống chung thì bà không hiểu.”

    Bà Sáu lắc đầu, bỏ về, nước mắt rưng rưng.


    Từ hôm đó, chẳng ai ghé nữa.
    Chỉ có những con chuột ban đêm chạy qua, cắn vụn những mẩu bánh Hạnh để lại.
    Có đêm, bà mơ thấy chồng về. Ông đứng giữa ánh sáng mờ, gọi:
    “Bà ơi, mình về thôi. Ở đây lạnh lắm.”

    Bà choàng tỉnh, khóc như đứa trẻ.


    Một buổi sáng, Hạnh định mang cơm ra thì thấy im lặng lạ thường.
    Cửa nhà kho khép hờ, gió thổi tấm màn cũ bay phần phật.

    “Má?” – Hạnh gọi. Không tiếng trả lời.

    Cô mở cửa, thấy mẹ nằm nghiêng, hai tay đan vào nhau trước ngực, gương mặt thanh thản như đang ngủ.
    Trên bàn, một mẩu giấy run rẩy nét chữ:

    “Má xin lỗi vì làm phiền con. Má thương con nhiều lắm. Cảm ơn vì những năm qua con đã cho má chỗ nằm.”

    Một câu ngắn ngủi, mà như lưỡi dao cắm sâu vào tim Hạnh.

    Cô quỵ xuống, nước mắt rơi lã chã.
    Cô chạm vào tay mẹ – lạnh cứng.
    Ngoài trời, nắng chiếu qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt hốc hác của bà – yên bình đến lạ.


    Tang lễ tổ chức vội vàng. Người ta đến thắp nhang, xì xào bàn tán:
    “Tội nghiệp bà Lựu, cực cả đời mà cuối cùng chết trong nhà kho.”
    “Con gái gì mà nhẫn tâm vậy trời…”

    Hạnh nghe hết. Mỗi lời như một nhát dao.
    Cô im lặng, nước mắt lăn dài, nhưng chẳng ai còn an ủi nổi.

    Đêm đó, sau khi khách về, Hạnh dọn dẹp lại. Khi vào nhà kho, cô chợt thấy dưới tấm chiếu cũ có cái hộp gỗ.
    Mở ra, bên trong là một cuốn sổ tiết kiệm – hơn 200 triệu.
    Tờ giấy nhỏ kẹp giữa trang cuối:

    “Má để dành cho con. Mai mốt nếu má không còn, con dùng tiền này lo cho thằng Bi học. Má nghèo, không có gì hơn.”

    Hạnh ngồi sụp xuống, ôm mặt gào khóc.

    Cô nhớ lại, năm ngoái bà bán mảnh vườn cuối cùng, nói “để dưỡng già”. Ai ngờ, bà vẫn để dành cho con.
    Từng đồng, từng xu, từ tiền trợ cấp, tiền bán ve chai… Tất cả bà dành hết cho đứa con đã xua bà ra nhà kho.

    Hạnh khóc đến khàn giọng.
    Trời ngoài kia sấm chớp, mưa đổ ào xuống, nước tràn vào kho. Cô ngồi giữa căn phòng ẩm ướt, ôm tấm chăn cũ, ngửi thấy mùi của mẹ – mùi của đất, của mồ hôi, của tình thương bị bỏ quên.


    Từ đó, Hạnh đổi khác.
    Cô dọn lại căn nhà kho, xây lại thành một gian phòng sạch sẽ, có bàn thờ nhỏ. Mỗi sáng, cô thắp hương, nói chuyện với mẹ:
    “Má ơi, hôm nay con mua quà cho thằng Bi rồi nè. Nó được điểm tốt, chắc má mừng lắm hả?”

    Mỗi câu nói, cô lại bật khóc.

    Còn thằng Bi, lần đầu nó hỏi:
    “Má ơi, sao hồi trước mình không cho ngoại ở trong nhà?”

    Hạnh lặng người.
    Cô không biết trả lời thế nào.

    Câu hỏi ấy ám ảnh cô suốt nhiều năm.


    Ba năm sau, nhà Hạnh bị giải tỏa để làm đường. Cô gom đồ, dọn hết, chỉ riêng bàn thờ mẹ thì giữ nguyên.
    Lúc chuyển đi, người thợ bỗng gọi:
    “Chị ơi, dưới nền nhà kho này có cái gì lạ nè!”

    Họ đào lên, thấy một túi vải cũ. Trong đó có một bức thư chưa gửi – giấy đã úa vàng:

    “Con gái yêu của má,

    Má biết con cực, con mệt, má không trách đâu.
    Chỉ mong sau này, nếu má không còn, con đừng thấy áy náy.
    Má nằm đâu cũng được, miễn con và cháu được bình an.
    Má thương con – luôn luôn.”

    Chữ cuối cùng bị nhòe, chắc do nước mắt rơi.

    Hạnh ôm bức thư, quỵ xuống, khóc như đứa trẻ.
    Cô nhận ra, trên đời này chỉ có một người luôn tha thứ cho mình – đó là mẹ.


    Tối hôm ấy, Hạnh đốt nhang.
    Ngọn lửa cháy hắt lên, soi gương mặt đã già đi nhiều vì hối hận.
    Cô thì thầm:
    “Má ơi… con xin lỗi. Con đã để má nằm ở nơi dơ bẩn nhất, trong khi má lại giữ cho con phần sạch sẽ nhất của tình thương.”

    Khói hương quyện lên, bay thành hình người mờ ảo.
    Trong giây phút ấy, Hạnh ngỡ như thấy mẹ mỉm cười – hiền lành, bao dung, như ngày nào.


    Kết

    Từ đó, mỗi dịp Tết, Hạnh vẫn về thăm mảnh đất cũ – nơi từng là nhà kho, nơi từng có người mẹ nằm giữa mùi phân lợn và nước dột, nhưng trái tim lại thơm ngát tình thương.

    Người ta hỏi cô sao cứ giữ cái nền nhà cũ ấy, cô chỉ đáp:
    “Đó là nơi mẹ tôi từng nằm. Cũng là nơi tôi học được cách làm người.”

  • Bị mẹ chồng đu;ổi đi sau khi chồng m.ất, 12 năm sau bà xin tôi quay về, bí mật khiến tôi nghẹ.n ngào

    Bị mẹ chồng đu;ổi đi sau khi chồng m.ất, 12 năm sau bà xin tôi quay về, bí mật khiến tôi nghẹ.n ngào

    Tôi viết những dòng này khi nước mắt vẫn còn chưa kịp khô. Cuộc đời có những điều đến tận khi mọi chuyện đã qua, người ta mới hiểu được lòng người, mới thấu được chữ thương đằng sau nghi;ệt ng,ã.

    Tôi lấy chồng năm 23 tuổi, khi ấy gia đình phản đối dữ lắm. Bố mẹ tôi bảo:

    – Hai anh em ruột ở chung, sớm muộn cũng sinh chuyện. Con gái lấy chồng nghè.o lại còn phải sống chung với cả nhà chồng, khổ lắm con ạ.

    Nhưng tôi yêu anh, người đàn ông hiền lành, chăm chỉ, luôn biết nghĩ cho người khác. Vì vậy, tôi bỏ ngoài tai tất cả, nhất quyết lấy anh dù bố mẹ giận mà gần như đoạn tuyệt liên lạc.

    Về làm dâu, tôi được lòng cả nhà. Nhà chồng tôi đông người gồm mẹ chồng, em chồng, em dâu, rồi đến vợ chồng tôi và sau đó có đứa con trai đầu lòng. 6 con người sống chung dưới một mái nhà, vậy mà chưa bao giờ to tiếng. Mẹ chồng nghiêm nhưng công bằng, em dâu hiền lành, còn chồng tôi thương vợ con hết mực. Tôi vẫn nghĩ mình thật may mắn.

    Nhưng hạnh phúc ngắn chẳng tày gang. Khi con trai vừa tròn 6 tuổi, chồng tôi phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối. Lúc ấy, tôi đang mang thai bé thứ 2, là một bé gái. Anh mới 32 tuổi. Cả bầu trời như sụp xuống. Tôi không tin nổi người chồng khỏe mạnh của mình lại rời bỏ mẹ con tôi sớm như vậy.

    Ngày anh mất, tôi như người mất hồn. Tôi sống như cái bóng, ôm hai đứa con thơ mà chẳng biết tương lai về đâu.

    Ngày anh mất, tôi như người mất hồn. (Ảnh minh họa)

    Một thời gian sau, có người mai mối cho tôi đi bước nữa, bảo còn trẻ thì nên tìm người nương tựa, nhưng tôi đều từ chối. Tôi chỉ muốn ở vậy cả đời, nuôi con khôn lớn, sống trọn nghĩa với nhà chồng. Thế nhưng, mẹ chồng tôi lại không cho. Bà nói thẳng:

    – Cô là người khắc chồng, ở lại đây chỉ khiến nhà này gặp họa. Cô đi đi, đừng để hại đến em nó nữa.

    Tôi quỳ xuống van xin bà, nước mắt chan đầy:

    – Mẹ ơi, con không còn nơi nào để đi. Hai đứa nhỏ còn cần mẹ nó mà…

    Bà quay đi, lạnh lùng nói:

    – Trẻ con có chú, có bà nội lo, cô đi đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa.

    Em chồng và em dâu khi ấy cũng khóc, năn nỉ mẹ:

    – Chị dâu bao năm nay hết lòng vì nhà mình, mẹ sao nỡ đuổi chị đi.

    Nhưng mẹ chồng tôi vẫn cứng rắn, không ai lay chuyển được. Không còn chỗ nào bấu víu, tôi đành gạt nước mắt, bồng con gái rời khỏi căn nhà từng là cả thế giới của mình.

    Tôi không thể về nhà bố mẹ đẻ, vì họ đã quá tổn thương. Sau cùng, tôi lên thành phố kiếm việc làm, khoảng 1 năm sau thì tái giá với một người đàn ông goá vợ. Anh là chủ một cửa hàng nhỏ, thật thà, thương người.

    Anh ấy cư xử với tôi dịu dàng, đối xử với con gái tôi như con ruột. Tôi biết ơn, nhưng trong lòng vẫn đau đáu về đứa con trai ở nhà chồng. Vì mẹ chồng không cho liên lạc, nên suốt 12 năm, tôi chưa một lần được nhìn thấy con.

    Một ngày nọ, em trai chồng cũ tìm đến tôi. Cậu ấy gầy hơn xưa, tóc đã điểm bạc. Cậu ấy nói:

     Chị dâu, mẹ bệnh nặng lắm rồi, bà luôn nhắc đến chị, chỉ mong được gặp chị một lần trước khi đi.

    Nghe vậy, tim tôi như thắt lại. Tôi vội vã dắt con gái về quê. Mẹ chồng nằm trên giường, gương mặt già nua, yếu ớt, nhìn tôi mà nước mắt chảy dài. Bà nắm tay tôi run rẩy, miệng chỉ gọi được hai tiếng “con dâu” rồi lịm đi. Bà ra đi ngay trong buổi chiều hôm ấy.

    Tôi ở lại lo tang lễ, trong lòng cảm xúc rối bời. Lúc ấy, người em chồng mới kể lại cho tôi nghe sự thật mà suốt 12 năm qua tôi không hề hay biết.

    Một ngày nọ, em trai chồng cũ tìm đến tôi. (Ảnh minh họa)

    Hóa ra trước khi mất, chồng cũ tôi đã dặn mẹ:

    – Mẹ ơi, cô ấy là người con yêu nhất đời này. Con không muốn vì con mà cô ấy khổ mãi. Mẹ hãy giúp cô ấy tìm được người tốt, đừng để cô ấy sống cô đơn một đời.

    Vì giữ lời dặn đó, mẹ chồng tôi mới giả vờ nhẫn tâm, bịa ra chuyện “tôi khắc chồng” để ép tôi đi, chỉ mong tôi có thể bắt đầu cuộc sống mới. Bà đã chấp nhận mang tiếng ác, chỉ để tôi được hạnh phúc.

    Nghe đến đó, tôi không cầm được nước mắt. Bao năm oán trách, bao tủi hờn trong lòng bỗng hóa thành nỗi thương vô hạn. Tôi quỳ xuống trước di ảnh bà, khấn rằng:

    – Mẹ ơi, con hiểu rồi… Con cảm ơn mẹ.

    Trong đám tang, con trai tôi, nay đã là một thanh niên cao lớn, đến bên tôi nói nhỏ:

    – Bao năm nay chú thương con như bố ruột. Chú làm việc quần quật để nuôi con ăn học, có lần còn ngất xỉu vì kiệt sức.

    Tôi nghẹn ngào, nhìn đứa con mà nước mắt trào ra. Tôi từng nghĩ mình bị tước đi tất cả, hóa ra lại được yêu thương theo một cách khác, âm thầm mà sâu nặng.

    Trước khi rời đi, tôi lặng lẽ gửi cho em chồng 300 triệu và dặn:

    – Chị đã nợ em cả thanh xuân, đời này khó trả hết được. Số tiền này là chút tấm lòng của chị. Em hãy cầm số tiền này và lo cho gia đình thật tốt.

    Cuộc đời thật lắm ngã rẽ. Có những người vì thương ta mà buộc phải làm điều khiến ta tổn thương. Mẹ chồng tôi đã chọn cách tàn nhẫn nhất để cho tôi con đường sống tốt hơn. Mãi đến khi bà mất, tôi mới hiểu lòng bà.

    Giờ đây, tôi chỉ mong ở nơi xa, mẹ chồng và chồng cũ tôi sẽ yên lòng, vì tôi đã hiểu, đã tha thứ và vẫn mãi mang ơn họ suốt đời.

  • Cựu tuyển thủ bóng đá vừa qua đời

    Cựu tuyển thủ bóng đá vừa qua đời

    Tin cựu tiền vệ Hồ Văn Lợi giã từ cõi tạm ở tuổi 55 khiến nhiều thế hệ người yêu bóng đá Việt Nam bàng hoàng và xót xa.

    Hồ Văn Lợi ra đi lặng lẽ sau cơn bạo bệnh rạng sáng 12-11 nhưng dấu ấn để lại trong lòng đồng đội, giới chuyên môn và người hâm mộ bóng đá TP HCM nói riêng, bóng đá Việt Nam nói chung, thì không hề nhỏ.

    Hồ Văn Lợi bị loại từ vòng tuyển chọn vì thấp bé

    Sinh năm 1970 tại Huế, Hồ Văn Lợi đến với bóng đá theo cách ít ai nghĩ đến. Anh từng bị loại ngay từ vòng tuyển chọn năng khiếu chỉ vì… vóc dáng thấp bé.

    Tuy vậy, cuộc đời bóng đá của anh đã chứng minh điều ngược lại: Tài năng, ý chí và trái tim chơi bóng quan trọng hơn chiều cao. Trong suốt hơn một thập niên, Hồ Văn Lợi là linh hồn tuyến giữa của Cảng Sài Gòn – một trong 3 đội bóng mang tính biểu tượng của thành phố (cùng với Hải Quan và Sở Công nghiệp TP HCM).

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 1.

    Hồ Văn Lợi (quỳ, 14) tại lễ đăng quang của Cảng Sài Gòn

    Không cao to, không ồn ào, nhưng mỗi lần anh chạm bóng, khán giả sân Thống Nhất đều cảm nhận được nét tinh quái, thông minh và tài hoa. Anh chạy ít, nhưng nghĩ nhanh. Anh không va chạm nhiều, nhưng biết cách làm trái bóng phục tùng.

    Nếu anh ruột của Lợi là trung vệ Hồ Văn Tam tiêu biểu cho lối chơi mạnh mẽ, gan lì thì “Tiếu già” Hồ Văn Lợi là đại diện của trường phái chơi hoa mỹ, tinh tế và chọn vị trí cực tốt để dứt điểm – điều hiếm thấy ở một tiền vệ tấn công thấp bé, nhẹ cân. Chỉ cần hàng thủ đối phương sơ sẩy, Hồ Văn Lợi sẽ xuất hiện đúng lúc để trừng phạt họ…

    Hồ Văn Lợi gây sốc với danh hiệu “Vua phá lưới”

    Cầu thủ nhỏ con ấy từng đoạt danh hiệu Vua phá lưới V-League 2001-2002 – điều hiếm có với một nội binh ở thời giải đấu còn sôi động ngoại binh và sức mạnh cơ bắp.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 2.

    Hồ Văn Lợi

    Đặc biệt, Lợi gắn bó trọn sự nghiệp với Cảng Sài Gòn – điều càng tạo nên hình ảnh đẹp: một cầu thủ trung thành, sống tử tế, yêu bóng đá theo cách giản dị và chân thành nhất. Anh không có duyên khoác áo tuyển quốc gia ở các giải lớn, nhưng trong trái tim người hâm mộ Sài Gòn, anh luôn là biểu tượng.

    Cựu tuyển thủ bóng đá Hồ Văn Lợi qua đời - Ảnh 3.

    Đồng đội, thân hữu nỗ lực hỗ trợ Hồ Văn Lợi những ngày anh bạo bệnh. Anh ruột của anh là cựu trung vệ Hồ Văn Tam (áo nâu) nhận sự đóng góp, hỗ trợ của các đồng nghiệp, người hâm mộ

    Những năm cuối đời, bệnh tật hành hạ khiến anh phải chiến đấu trong lặng lẽ. Bạn bè, đồng đội – những người từng một thời vào sinh ra tử cùng anh – đã cùng nhau giúp đỡ, động viên anh vượt qua. Nhưng rồi, anh đã không thể giữ lại được cuộc sống đầy sóng gió ấy.

    Hôm nay, khi Hồ Văn Lợi rời xa sân cỏ trần gian, người ta nhớ đến anh không chỉ là một cầu thủ tài hoa, mà còn là một con người giản dị, hiền lành, giàu nghĩa tình. Một phần ký ức bóng đá Sài Gòn – thời hào hoa, nghĩa hiệp và giàu chất nhân văn – cũng theo anh mà khép lại.

    Vĩnh biệt Hồ Văn Lợi – người nghệ sĩ của tuyến giữa Cảng Sài Gòn. Trái bóng ngừng lăn, nhưng dấu giày của anh sẽ còn mãi trong ký ức người yêu bóng đá Việt Nam.

  • Em Bé ĐãMất Bấ,t N,gờ Cử Độпg Troпg Qu;aп T.à’ι KҺιếп Mọι Ngườι Ho/ảп/g Lo;ạп…Hé Lộ Sự TҺật K’ι;пҺ Ho;àп;g Được PҺ;ơι B àү

    Em Bé ĐãMất Bấ,t N,gờ Cử Độпg Troпg Qu;aп T.à’ι KҺιếп Mọι Ngườι Ho/ảп/g Lo;ạп…Hé Lộ Sự TҺật K’ι;пҺ Ho;àп;g Được PҺ;ơι B àү

    Tiếng chuông chùa vọng lại từ xa trong một đêm cuối tháng Bảy, oi nồng mùi nhang khói quyện với hương trầm, tạo nên một không khí nặng nề, u buồn trong căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm đường Lê Văn Sĩ, Sài Gòn. Trong góc phòng khách chật hẹp, dưới ánh đèn vàng vọt, một chiếc quan tài màu trắng nhỏ xíu đặt giữa những vòng hoa tang trắng muốt, chứa đựng thân hình bé bỏng của bé Minh An – một thiên thần chỉ mới tròn 10 tháng tuổi.

    Thu Hằng, người mẹ trẻ 28 tuổi với đôi mắt sưng húp vì khóc suốt ba ngày qua, ngồi bất động bên cạnh quan tài, tay vẫn nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con. Mới tuần trước, những ngón tay bé bỏng ấy còn nắm chặt ngón tay cô, đòi mẹ bế. Vậy mà giờ đây, chúng lạnh cóng và im lìm.

    Bên cạnh cô, Minh Khang, người chồng 33 tuổi, đang cố kìm nén những giọt nước mắt, vai run lên từng hồi. Là một kỹ sư công nghệ thông tin với công việc ổn định tại một công ty phần mềm lớn, anh luôn tự hào là trụ cột vững chắc của gia đình. Nhưng giờ đây, trước nỗi đau mất con, anh chỉ còn là một cái bóng của chính mình.

    “Sao con lại bỏ ba mẹ mà đi sớm vậy, con?” Hằng thì thầm, giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều. “Mới hôm qua con còn cười với mẹ, còn đòi ăn cháo… Sao hôm nay con lại nằm đây?”

    Những người thân trong gia đình và hàng xóm xung quanh không ai cầm được nước mắt trước cảnh tượng đau lòng. Bà Tám ở căn nhà đối diện – người đã theo dõi từng bước lớn lên của Minh An từ ngày còn đỏ hỏn – lặng lẽ lấy khăn chấm những giọt nước mắt không ngừng rơi. Bà đã sống trong xóm này gần 40 năm, chứng kiến không biết bao nhiêu sinh ly từ biệt, nhưng chưa bao giờ bà thấy một cảnh tượng nào đau lòng như thế này.

    “Trời ơi, mới tuần trước con bé còn chạy qua nhà bà chơi…” Bà Tám thổn thức. “Nó cười dễ thương lắm, ai thấy cũng phải yêu. Vậy mà giờ…”

    Đêm đã về khuya. Chỉ còn vài giờ nữa là đến giờ đưa tang. Phần lớn người đưa tang đã ra về, chỉ còn lại những người thân thiết nhất ở lại. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng kinh cầu siêu đều đều từ các cụ già trong xóm hòa với tiếng thở dài đau đớn của những người còn thức.

    Chị Yến , chị gái của Hằng , đang ngồi ở góc phòng, mắt đỏ hoe. Là một điều dưỡng với 12 năm kinh nghiệm tại khoa nhi Bệnh viện Nhi Đồng 1, chị không thể không cảm thấy có điều gì đó bất thường trong cách Minh An ra đi. Những câu hỏi cứ day dứt trong đầu chị, nhưng đây không phải lúc để đặt ra những nghi vấn ấy.

    Đột nhiên, khi Hằng đang vuốt ve bàn tay con lần cuối, một điều kỳ lạ xảy ra. Cô cảm nhận được một cái gì đó – một cảm giác rất nhẹ, như thể những ngón tay bé xíu đang cử động. Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là ảo giác do quá đau buồn và kiệt sức. Nhưng rồi…

    “Anh Khang…” Hằng thốt lên, giọng run rẩy. “Em… em cảm thấy tay con động đậy!”

    Khang vội vàng đến bên vợ, ánh mắt lo lắng. “Em bình tĩnh, có thể em mệt quá rồi.” Anh cố trấn an vợ, dù trong lòng cũng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Nhưng rồi anh cũng cảm nhận được điều bất thường: da của Minh An không lạnh như những giờ trước, ngược lại, có một hơi ấm nhẹ tỏa ra từ thân thể bé nhỏ của con.

    “Chị Yến ơi!” Hằng gọi chị gái, giọng gấp gáp. “Chị lại đây xem!”

    Chị Yến vội vàng đến bên quan tài. Những năm kinh nghiệm làm điều dưỡng giúp chị nhanh chóng nhận ra điều bất thường khi chạm vào làn da của Minh An. Mắt chị mở to kinh ngạc.

    “Gọi cấp cứu ngay!” Chị Yến hét lên, giọng không giấu được sự kích động. “Cháu còn ấm, và hình như có nhịp mạch rất nhẹ!”

    Căn phòng bỗng chốc náo loạn. Những người còn lại vội vã chạy đến. Chú Bảy, hàng xóm sát vách, vội chạy về nhà lấy xe máy để chờ người đi gọi xe cấp cứu. Anh Tùng, em trai của Khang và cũng là một dược sĩ, chạy đi tìm bác sĩ gần nhà.

    “Bình tĩnh, mọi người bình tĩnh!” Chị Yến cố gắng giữ trật tự. “Chúng ta cần không khí thông thoáng. Ai không cần thiết thì ra ngoài một chút!”

    Khoảnh khắc chờ đợi xe cấp cứu là những phút dài đằng đẵng nhất trong đời Hằng và Khang. Họ không dám rời mắt khỏi con, sợ rằng nếu chớp mắt, điều kỳ diệu này sẽ biến mất. Chị Yến liên tục theo dõi các dấu hiệu sinh tồn của Minh An, trong lòng cầu nguyện xe cấp cứu sẽ đến thật nhanh.

    “Nhịp mạch vẫn còn, rất yếu nhưng đều,” chị Yến thông báo, giọng run run vì xúc động. “Em thấy không? Ngực cháu cũng phập phồng nhẹ – rất khó nhận ra, nhưng chắc chắn là có.”

    Hằng gật đầu, nước mắt lã chã rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của hy vọng. Cô nắm chặt tay chồng, tim đập thình thịch chờ đợi. Xung quanh họ, mọi người đều nín thở theo dõi từng biến chuyển của tình hình.

    Tiếng còi hú của xe cấp cứu vang lên trong đêm khuya, khiến cả xóm nhỏ giật mình thức giấc. Ánh đèn xanh đỏ hắt vào những bức tường cũ kỹ, tạo nên một khung cảnh như trong phim. Các nhân viên y tế nhanh chóng tiếp cận và kiểm tra tình trạng của Minh An. Họ dùng các thiết bị chuyên dụng để đo các chỉ số sinh tồn.

    “Có nhịp tim!” Một nhân viên cấp cứu thông báo, giọng đầy phấn khích. “Yếu nhưng rõ ràng. Chúng ta phải đưa bé đến bệnh viện ngay lập tức!”

    Bà Tám chắp tay lạy Phật, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện: _”Phật độ rồi, Phật không nỡ để gia đình ta chịu cảnh đau lòng này…”_

    Trên đường đến bệnh viện, trong khi các nhân viên y tế tận tình chăm sóc cho Minh An, Hằng không ngừng hồi tưởng về chuỗi sự kiện đau lòng vừa qua. Tất cả bắt đầu từ một cơn sốt tưởng chừng như bình thường.

    Ba ngày trước, Minh An bắt đầu có dấu hiệu sốt nhẹ. Ban đầu, Hằng nghĩ đó chỉ là phản ứng khi mọc răng của con – vì bé đang trong độ tuổi đó. Cô đã cho con uống thuốc hạ sốt thông thường và nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng đến tối, cơn sốt càng lúc càng cao, khiến bé khóc không ngừng.

    “Anh ơi, em thấy lo quá,” Hằng nói với chồng. “Con sốt cao quá, môi tím tái, người nóng ran. Hay mình đưa con đi khám đi?”

    Khang đồng ý ngay. Họ đưa con đến phòng khám tư của bác sĩ Đức – một bác sĩ nhi khoa được nhiều người trong khu phố tin tưởng. Phòng khám lúc đó khá đông, và họ phải chờ gần hai tiếng mới đến lượt. Trong suốt thời gian chờ đợi, Minh An không ngừng khóc, người nóng ran như một cục than.

    Tuy nhiên, thay vì khám kỹ cho bé như mọi khi, bác sĩ Đức chỉ liếc qua vài giây rồi vội vàng kê đơn thuốc hạ sốt. Ông thậm chí còn không buồn rời mắt khỏi điện thoại di động – nơi đang chiếu một trận bóng đá quan trọng.

    “Không có gì đáng ngại đâu,” ông nói với giọng thờ ơ. “Cho uống thuốc này là khỏi thôi. Mấy đứa nhỏ hay bị vậy lắm.”

    Hằng cảm thấy không yên tâm: “Bác sĩ có thể khám kỹ hơn cho cháu được không ạ? Con em sốt cao lắm, người tím tái, thở gấp. Chị lo quá.”

    Bác sĩ Đức đáp, vẫn mải nhìn điện thoại: “Tôi làm bác sĩ nhi mấy chục năm rồi. Nhìn là biết bệnh gì. Cứ về cho uống thuốc đi.”

    Họ đành phải ra về với toa thuốc trên tay, dù trong lòng vẫn không yên. Đêm đó, tình trạng của Minh An càng trở nên tồi tệ: bé thở gấp, môi tím tái và cứ mê man thiếp đi.

    “Hoàng ơi, em sợ quá!” Hằng kêu lên.

    Họ vội đưa con đến Bệnh viện Nhi Đồng. Tại đây, sau khi chụp X-quang và xét nghiệm, các bác sĩ phát hiện Minh An đã bị viêm phổi nặng, có dấu hiệu của nhiễm trùng huyết. Bé được đưa vào phòng cấp cứu ngay lập tức – nhưng dường như đã quá muộn.

    “Tình trạng của cháu rất nghiêm trọng,” bác sĩ trưởng khoa cấp cứu nói với họ. “Chúng tôi sẽ cố hết sức, nhưng anh chị phải chuẩn bị tinh thần.”

    Sau vài giờ chiến đấu với tử thần, tim Minh An ngừng đập. Ít nhất, đó là những gì các bác sĩ thông báo. Họ tuyên bố thời điểm tử vong và bày tỏ lời chia buồn với gia đình.

    Hằng gục ngã khi nghe tin. Còn Khang đứng như trời trồng, không thể tin vào tai mình. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu, nhưng không ai có thể thực sự sẵn sàng đón nhận cái chết của con mình.

    Những ngày sau đó trôi qua như một cơn ác mộng. Họ lo thủ tục m.ai táng, đón tiếp người thân đến viếng, và cố gắng chấp nhận một sự thật quá đau đớn.

    Cho đến đêm định mệnh này.

    Xe cấp cứu đến bệnh viện trong tình trạng khẩn cấp. Minh An được đưa thẳng vào phòng hồi sức tích cực – nơi một đội ngũ y bác sĩ đã được thông báo trước và đang chờ sẵn. Các thiết bị theo dõi sinh hiệu được gắn vào người bé, và quá trình hồi sức được tiến hành ngay lập tức.

    Trong phòng chờ, Hằng và Khang nắm chặt tay nhau, tim đập thình thịch chờ đợi tin tức. Chị Yến đứng cạnh họ, liên tục giải thích về các quy trình y tế đang diễn ra để giúp họ bớt lo lắng. Xung quanh họ, người thân và bạn bè tập trung càng lúc càng đông. Bà Tám và một số người hàng xóm đã theo đến bệnh viện, mang theo nước và bánh mì cho gia đình. Họ ngồi cùng nhau, đọc kinh cầu nguyện cho Minh An.

    Anh Tùng, với kiến thức về y dược của mình, cố gắng giải thích cho mọi người hiểu về tình trạng của bé:

    “Có những trường hợp tương tự trên thế giới,” anh nói. “Người ta gọi là Lazarus Syndrome – hội chứng sống lại. Nhưng rất hiếm gặp, và thường xảy ra ngay sau khi tim ngừng đập, chứ không phải sau mấy ngày như thế này.”

    Giờ phút trôi qua như thế kỷ. Mọi người trong phòng chờ đều nín thở mỗi khi có bác sĩ đi ngang qua, hy vọng sẽ nhận được tin tức về Minh An. Hằng không ngừng cầu nguyện, miệng lẩm nhẩm những lời khấn với Phật, với trời, với tất cả các đấng thiêng liêng mà cô có thể nghĩ đến.

    Cuối cùng, sau gần bốn tiếng đồng hồ căng thẳng, bác sĩ trưởng khoa hồi sức tích cực bước ra. Ông là một người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc và ánh mắt hiền từ sau cặp kính trắng.

    Hằng và Khang vội vàng đứng dậy, tim như ngừng đập.

    “Tôi có một tin tốt và một tin xấu,” ông nói, giọng trầm tĩnh. “Tin tốt là cháu đã qua cơn nguy kịch. Các chỉ số sinh tồn đã ổn định, mặc dù còn yếu.”

    Hằng và Khang ôm trầm lấy nhau, nước mắt tuôn rơi. Những người xung quanh vỗ tay, ai nấy đều xúc động trước phép màu đã xảy ra. Bà Tám quỳ xuống, chắp tay tạ ơn trời Phật.

    “Còn tin xấu là gì, bác sĩ?” Khang hỏi, giọng lo lắng.

    Bác sĩ thở dài: “Qua kiểm tra kỹ lưỡng, chúng tôi phát hiện ra một điều rất nghiêm trọng: có vẻ như Minh An chưa bao giờ thực sự chết.”

    Câu nói của bác sĩ như một quả bom, làm choáng váng tất cả mọi người trong phòng. Khang siết chặt tay vợ, cố gắng hiểu những gì mình vừa nghe.

    “Em bé đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu do biến chứng của bệnh viêm phổi,” bác sĩ giải thích. “Các dấu hiệu sinh tồn rất yếu, khó phát hiện nếu không có thiết bị chuyên dụng – nhưng chúng vẫn còn. Điều này có nghĩa là đã có một sai sót nghiêm trọng trong việc chẩn đoán tử vong của em bé.”

    Cả gia đình bàng hoàng khi biết sự thật. Nếu họ không phát hiện ra những dấu hiệu sự sống của con trong đêm đó, có lẽ Minh An đã thực sự ra đi mãi mãi – không phải vì bệnh tật, mà vì sự tắc trách của con người.

    “Tôi sẽ báo cáo vụ việc này lên ban giám đốc bệnh viện và Sở Y tế,” bác sĩ nói. “Đây là một sai sót nghiêm trọng, cần được điều tra làm rõ. Nhưng bây giờ, điều quan trọng nhất là tập trung cứu chữa cho bé.”

  • Vất vả làm thêm nuôi Chồng ăn học bác học hàng chục năm trời, đến khi Thành Đạt làm bác sĩ bệnh viện lớn thì quay ra đ òi b,ỏ vợ

    Vất vả làm thêm nuôi Chồng ăn học bác học hàng chục năm trời, đến khi Thành Đạt làm bác sĩ bệnh viện lớn thì quay ra đ òi b,ỏ vợ

    Cả làng ai cũng bảo Lan số khổ.
    Cưới Nam – một cậu sinh viên nghèo y khoa, cô vừa làm công nhân, vừa đi rửa bát thuê, tích cóp từng đồng để lo cho chồng ăn học.
    10 năm ròng, cô gầy rộc đi, quần áo vá chằng vá đụp, trong khi Nam thì ngày một bóng bẩy, áo sơ mi phẳng lì, giày thơm mùi hàng ngoại.

    Ngày Nam tốt nghiệp, cầm tấm bằng bác sĩ, anh ta hứa sẽ “để em hết khổ”.
    Nhưng đời không như phim.

    Vừa vào làm tại bệnh viện lớn trong thành phố, Nam bắt đầu thay đổi:
    đi sớm về khuya, điện thoại đặt mật khẩu, nói chuyện với vợ cũng bằng giọng kẻ cả.
    Lan vẫn nhẫn nhịn, nghĩ do anh bận. Cho đến hôm cô vô tình thấy tin nhắn trong điện thoại chồng:

    “Anh nói chuyện ly hôn với vợ chưa? Em không muốn làm người thứ ba mãi.”

    Tim cô như có ai bóp nghẹt.
    Anh từng nói cô là người duy nhất, là hậu phương cả đời — vậy mà giờ đây, khi anh thành danh, lại xem cô như cái gánh nặng.

    Chiều hôm đó, Nam về nhà, lạnh lùng đặt trước mặt vợ tờ đơn ly hôn, nói dửng dưng:

    “Anh không còn tình cảm. Em ký đi. Anh sẽ bù cho em một khoản tiền, coi như đền đáp công sức.”

    Lan lặng người.
    Tiền ư? Tiền nào mua nổi mười mấy năm tuổi trẻ cô đã hy sinh?
    Không cãi, không khóc, cô chỉ gật đầu:

    “Được. Nhưng mai anh nhớ có mặt ở bệnh viện. Em có chuyện muốn nói với giám đốc của anh.”

    Sáng hôm sau, Lan ăn mặc chỉnh tề, tay cầm xấp giấy tờ bước vào bệnh viện nơi Nam đang làm.
    Giám đốc cùng vài bác sĩ khác đang họp, thấy cô đến, tưởng có việc gấp.
    Lan mở tập hồ sơ, giọng bình tĩnh đến rợn người:

    “Tôi là vợ hợp pháp của bác sĩ Nguyễn Minh Nam. Tôi là người đã trả toàn bộ học phí suốt 10 năm học y của anh ấy – gần 600 triệu đồng. Tôi cũng là người đứng tên vay vốn hộ anh ấy khi anh chưa có bằng tốt nghiệp. Đây là toàn bộ giấy chuyển tiền, hóa đơn và bản sao hợp đồng vay nợ.”

    Căn phòng im phăng phắc.
    Giám đốc cau mày, còn Nam tái mét mặt, lắp bắp:

    “Lan, em… em làm gì thế?”

    Cô cười nhạt:

    “Tôi đến để xin rút tên khỏi tất cả khoản bảo lãnh cho anh. Và xin báo lại rằng anh Nam đã dùng danh nghĩa vợ hợp pháp để ký hợp đồng vay vốn trước đây. Từ nay, tôi không chịu trách nhiệm về bất kỳ khoản nào anh ta mang tên tôi nữa.”

    Nói rồi cô đặt tờ đơn ly hôn có sẵn chữ ký lên bàn giám đốc, giọng dõng dạc:

    “Anh ta có thể bỏ vợ, nhưng không thể xóa được sự thật mình là kẻ phụ bạc, quên ơn người đã nuôi ăn học thành người.”

    Giám đốc nhìn Nam với ánh mắt thất vọng.
    Cả phòng họp sững sờ.
    Nam cúi gằm, mồ hôi túa ra.
    Còn Lan quay người bước đi, lưng thẳng, dáng bình thản đến lạnh lùng.

    Cánh cửa phòng họp khép lại —
    và cũng là lúc vị bác sĩ “thành đạt” mất đi tất cả: danh dự, niềm tin, và người phụ nữ đã vì mình hi sinh cả thanh xuân.

  • Tổ tiên dặn rằng có 5 loại cây chục năm không ra hoa, nhưng khi hoa nở sẽ mang đến điềmbáo thịnh vượng và tài lộc cho gia đình

    Tổ tiên dặn rằng có 5 loại cây chục năm không ra hoa, nhưng khi hoa nở sẽ mang đến điềmbáo thịnh vượng và tài lộc cho gia đình

    Cây cảnh, hoa cảnh, phong thủy cây cảnh

    Mọi người chơi cây cảnh đều biết đến Tùng La Hán. Mọi người thường quen thuộc với hình ảnh tán lá xanh mướt của cây cảnh này, hiếm khi thấy nó ra hoa.

    Cây Tùng luôn mang điềm lành. Người xưa có câu: “Trong nhà có cây tùng, đời đời không nghèo”. Trồng một chậu cây cảnh này tại nhà không chỉ mang ý nghĩa tốt đẹp mà còn có tác dụng làm cảnh rất tốt. Cây cảnh này cũng có nghĩa là điềm lành và trường thọ.

    Do hiếm khi cây cảnh nở hoa nên khi cây cảnh tùng La Hán nở hoa, mọi người cho rằng đó là điềm báo tốt lành. Hoa của cây cảnh tùng La Hán có hình dạng nhọn, trông rất ưa nhìn và có sức sống.

    Để cây cảnh phát triển tốt và ra hoa, bạn cần cho chúng đón được nhiều ánh sáng mặt trời và thường xuyên bổ sung một ít phốt pho, kali thì màu lá sẽ đẹp hơn.

    Tuy rằng có thể trong sân trồng một cây tốt lành, chưa chắc có thể thay đổi vận mệnh của sinh mệnh, nhưng nếu cây cảnh ý nghĩa tốt đẹp, trong lòng thấy rất thoải mái.

    Lưỡi hổ

    Cây cảnh, hoa cảnh, phong thủy cây cảnh

    Những cây này được coi là biểu tượng của phúc khí, mang lại thịnh vượng và may mắn.

    Lưỡi hổ là cây cảnh trong nhà phổ biến. Chúng là cây cảnh lá, có lá dày và xanh, chịu hạn tốt, ít nhu cầu nước, cần thời gian nuôi dưỡng dài thì lưỡi hổ mới nở hoa.

    Khi lưỡi hổ nở hoa, cụm hoa là một chùm hoa, hoa trông tương đối nhỏ, màu hoa từ trắng đến xanh nhạt, thường có mùi thơm thanh nhã và ngọt ngào, có thể phát huy tác dụng giải độc, có giá trị trang trí cao, thời gian ra hoa của cây cảnh này tương đối dài.

    Cây cảnh này cần phải được trồng và chăm sóc trong hơn 5 năm trước khi nó nở hoa. Thời gian ra hoa của nó vào khoảng tháng 11 hàng năm, kéo dài 1 tháng.

    Sau khi ra hoa, cây cảnh sẽ kết trái. Lúc này nhu cầu dinh dưỡng của cây cảnh nhiều nên cần phải bổ sung phân bón kịp thời.

    Theo người xưa, cây cảnh lưỡi hổ nở hoa là dự báo điềm lành, có ý nghĩa phát tài, để trong nhà có thể mang lại may mắn, phú quý cho gia đình.

    Ngôn ngữ hoa của cây cảnh này là tràn đầy sức sống, đồng thời cũng tượng trưng cho tính cách cứng rắn, vì tương đối dễ thích nghi nên còn mang ý nghĩa không bỏ cuộc.

    Đây là cây cảnh tốt lành được ưa thích. Muốn cây cảnh nở hoa, bạn cần thường xuyên cho cây phơi nắng, đảm bảo thông thoáng. Khi đất khô hãy tưới nước, cây cảnh sẽ phát triển mạnh mẽ hơn.

    Cây kim tiền

    Cây cảnh, hoa cảnh, phong thủy cây cảnh

    Nói đến cây cảnh ngày Tết không thể không nhắc tới cây kim tiền. Đúng như tên gọi của nó, kim là phát tài, tiền là giàu sang phú quý, cây kim tiền sẽ mang đến tài lộc, sung túc cho gia chủ. Cây kim tiền có danh tiếng tốt nhờ những chiếc lá giống như đồng xu giúp chúng trở thành một thỏi nam châm hút tiền vàng cực tốt. Loại cây mọng nước này cũng rất dễ chăm sóc và không cần tốn nhiều công sức. Bạn chỉ cần tưới đẫm nước và tránh để dưới ánh nắng trực tiếp.

    Cũng giống như cây lưỡi hổ, kim tiền rất khó ra hoa. Vì vậy, nếu cây kim tiền trong nhà bạn ra hoa, đây là một điềm lành cho gia đình. Hoa kim tiền có màu trắng, hình trụ dài mọc từ gốc lên, trên hoa có các nếp hoa văn uốn lượn tinh tế. Cây kim tiền ra hoa sẽ mang lại tài lộc gấp đôi cho gia chủ trong năm tới. Bạn nên trồng loại cây này vào năm mới hoặc làm quà tặng Tết.

    Cây thiết mộc lan

    Thiết mộc lan là một loài cây thân gỗ nhiều lá với sức sống bền bỉ. Bạn chỉ cần cắm 1 cành nhỏ xuống đất cũng có thể mọc thành một cây lớn. Nhờ tán lá xanh mướt, vươn dài, cây thiết mộc lan giúp cung cấp oxy và phủ xanh không gian sống cho gia đình. Bên cạnh đó, theo phong thủy, khi thiết mộc lan ra hoa thì sắp tới gia chủ sẽ có nhiều niềm vui, bình an và tài lộc.

    Hoa của cây thiết mộc lan có màu trắng hoặc nâu tím, mọc thành từng chùm to dài và có mùi hương thơm dịu nhẹ, giúp nhà cửa luôn thơm tho, gia chủ duy trì tinh thần thoải mái, an nhiên. Thiết mộc lan hiếm ra hoa nhưng khi nở lại lâu tàn, chúng có thể giữ hoa nở trong vòng 2 tháng, thể hiện cho phú quý bền chặt của gia đình.

    Ngọc bích

    Cây cảnh, hoa cảnh, phong thủy cây cảnh

    Ngọc bích (ngọc ngân) cũng là cây cảnh được nhiều người ưa thích. Cây cảnh này càng trồng lâu thì lá và thân càng mập mạp, phát triển thành cây cổ thụ bonsai, hình dáng độc đáo.

    Để cây cảnh này ra hoa cũng rất khó, phải trồng một thời gian lâu và khi 1 mùa hoa kết thúc để đến vụ tiếp theo cũng đợi vài năm.

    Do hiếm khi ra hoa nên người xưa cho rằng, cây cảnh ngọc bích nở hoa là điềm lành, những điều tốt đẹp sắp xảy ra trong gia đình.

    Mùa hoa của cây cảnh này không xác định, có thể có mùa hạ, mùa thu và mùa đông, thời gian ra hoa sau mỗi đợt hoa dài hơn, có thể kéo dài vài tháng.

    Nếu muốn cây cảnh này nở hoa, trước tiên chúng ta phải nhớ thay chậu mỗi năm một lần để đảm bảo đất tơi xốp và đủ chất dinh dưỡng.

    Đất trồng trong chậu phải khô ráo, tưới nước kỹ, môi trường sống thông thoáng, nửa tháng tưới phân hữu cơ loãng một lần có thể khiến cây dễ ra hoa hơn.

    1 cây cảnh ra hoa là điềm báo taihọa

    Tre là loài cây quen thuộc với hầu hết mọi người và cũng nhiều người trồng tre trúc trong vườn nhà. Tuy nhiên, loài cây này rất quen thuộc nhưng lại hiếm người thấy tre nở hoa.

    Nhưng tre nở hoa đối với người xưa lại không phải nở hoa. Người xưa cho rằng: “Tre trúc nở hoa, ắt có tai họa”.

    Vì sao lại có nhận định như vậy? Lý do chính là tre sẽ khô héo và chết sau khi ra hoa, kết trái. Nhiều sách ghi lại, tre thay rễ 60 năm 1 lần và khi thay rễ là phải sinh hoa, sinh hoa là phải kết trái, kết trái là phải khô héo.

    Hơn nữa, phương thức sinh sản của tre chủ yếu là sinh sản vô tính bằng bộ rễ. Toàn bộ khu rừng tre trúc có thể được lai tạo từ một ngọn tre duy nhất, điều này cũng khiến toàn bộ khu rừng trúc có cùng độ tuổi. Vì vậy, một khi mùa hoa đến, toàn bộ rừng tre sẽ chết.

    Mọi người đều mong cuộc sống như mùa xuân trăm hoa đua nở, hương thơm ngào ngạt đất trời. Sự sống của thực vật đại diện cho sự kế thừa của cuộc sống và một tương lai đầy hy vọng.

    Do đó, không ai thích trong vườn nhà mình có sự chết chóc, mất sự sống, hy vọng. Trong khi tre lại chỉ nở hoa 1 lần trong đời, nở hoa có nghĩa là tàn đời. Nên người xưa cho rằng, tre nở hoa là báo hiệu taihọa có thể xảy ra với gia đình.