Danh mục: Chưa phân loại

  • Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đ;ẩy vào đầu xe tải

    Cái kết của CSGT bị người vi phạm GT đ;ẩy vào đầu xe tải

    Đoạn clip ghi lại cảnh 1 nam thanh niên cố tình đẩy 1 đồng chí công an giao thông đang dắt  xe đạp điện vào đầu chiếc xe tải đang lao vùn vụt đến. 

    Chiều ngày 11/12, mạng xã hội lan truyền 1 đoạn clip ghi lại cảnh 1 chiến sĩ cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ thanh niên đi phía sau đẩy cả xe và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào chiếc xe  ô tô tải đang lao đến. Chiếc xe điện bị cuốn vào gầm xe tải, rất may mắn, chiến sĩ CSGT kịp tránh và chiếc xe tải cũng phanh kịp thời. Nam thanh niên sau đó bỏ chạy.

    Nam thanh niên đẩy xe điện và chiến sĩ cảnh sát giao thông vào xe tải đang lao đến. Ảnh cắt từ clip. 

    Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người, mọi người đang cười và văn bản cho biết '所'

    Sự việc được camera an ninh ghi lại vào khoảng 13h35 ngày 11/12, được cho là diễn ra trên đường 429, xã Phượng Dực, Hà Nội.

    Ngay sau khi chia sẻ, nhiều người bày tỏ sự phẫn nộ trước hành động của nam thanh niên này.

    “Đang dân sự thành hình sự luôn”

    “Loại này phải cho đi tù mọt gong”

    “Thằng này ác quá, suýt nữa thì cả lái xe tảu cũng bị oan gia”

    “Nên phạt thật nặng các hành vi như này”

    “Tôi xem mà tôi run luôn, may mắn cho chú công an và bác tài”…

    Đoạn clip này vẫn đang gây xôn xao CĐM, hiện vẫn chưa có thông tin chính thức từ cơ quan chức năng.

  • Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt

    Xóm Đông Hạ vốn yên bình, ruộng đồng trải dài đến tận chân núi, con đường đất đỏ quanh năm bụi phủ. Người dân nơi đây quen thuộc từng tiếng chó sủa, từng bước chân người đi chợ. Vậy nên chuyện gì “lệch nhịp” một chút cũng thành đề tài bàn tán, huống gì chuyện ông Cụ Lãm — bảy mươi hai tuổi, mắt còn tinh, lưng vẫn thẳng — ngày nào cũng mua hai chục ký thịt.

    Ban đầu, ai cũng nghĩ ông mua giùm nhà nào. Nhưng ngày này qua ngày khác, tháng này sang tháng khác, ông vẫn đèo chiếc xe đạp cọc cạch đến chợ, dừng trước quầy thịt bà Hoa, giọng khàn đặc:

    – Cô lấy cho tôi hai mươi ký như hôm qua.

    Người bán thịt nhìn ông, không dám hỏi nhiều. Có lần bà nhỏ giọng:

    – Mua gì mà nhiều vậy bác? Nhà bác có bao nhiêu người?

    Ông chỉ cười, ánh mắt như né tránh:

    – À… tôi dùng. Cô cứ bán đi.

    Câu trả lời nghe mơ hồ. Lần đầu thấy lạ, lần sau càng lạ hơn khi bà Hoa nhận ra ông trả tiền bằng những tờ tiền đã được xếp rất thẳng, sạch sẽ, như vừa được cất kỹ đâu đó. Không phải tiền trợ cấp, không phải tiền bán ruộng. Tiếng đồn lan ra xóm:

    “Ông Lãm nuôi chó dữ để giữ nhà.”
    “Không, ổng nuôi lợn lậu trong nhà.”
    “Hay là ổng buôn bán thứ gì bí ẩn?”

    Có người còn thì thầm:
    “Nhà ổng có tiếng động lạ ban đêm đó…”


    Sự việc lên đến đỉnh điểm khi bà Hoa thấy tay ông Lãm run run khi trả tiền, gương mặt xanh tái lạ lùng. Bà lo lắng:

    – Bác… bác không sao chứ?

    Ông không trả lời. Chỉ bỏ gói thịt lên xe, đạp đi mà không quay đầu lại.

    Bà Hoa linh cảm có chuyện gì đó không ổn. Một ông già hơn bảy mươi, sống một mình, ngày nào cũng mua chừng ấy thịt, không thể không đáng nghi. Bà gọi cho trưởng thôn, rồi trưởng thôn gọi lên xã. Chỉ sau nửa giờ, tin lan khắp xóm như lửa gặp gió.


    Buổi chiều, trời phủ mây xám. Tổ công tác xã đi cùng hai công an huyện tiến đến căn nhà ông Lãm cuối xóm. Căn nhà cũ kỹ, cửa gỗ đóng kín mít, sân trước đầy lá bàng rơi.

    – Bác Lãm! – Trưởng thôn gõ cửa – Bác mở cửa cho chúng tôi kiểm tra chút!

    Không tiếng trả lời.

    – Bác Lãm! Nếu bác không mở, chúng tôi buộc phải vào theo quy định!

    Vẫn im lặng.

    Công an xã nhìn nhau. Cuối cùng, họ quyết định phá khóa. Chỉ một tiếng kẹt mạnh, ổ khóa rơi xuống đất.

    Cửa bật mở, mọi người ùa vào rồi lập tức khựng lại.

    Mùi thịt lan ra nồng nặc, nhưng không phải mùi ôi thiu mà là mùi thịt được phơi, được xông khói rất công phu. Trong gian nhà rộng hun hút, những dàn treo thịt khô giăng từ đầu phòng đến cuối bếp, chi chít từng miếng thịt đỏ au được cắt thành khúc đều đặn. Hàng chục ký thịt khô treo lủng lẳng như một xưởng sản xuất.

    Ai cũng tái mặt.

    Bà Hoa sợ hãi lùi lại một bước:

    – Trời đất ơi… bác ấy… định làm gì trong đây vậy?

    Trưởng thôn bối rối:

    – Cái này… không phải nuôi lợn lậu. Không phải buôn hàng cấm… Nhưng… làm sao ăn hết?

    Một cán bộ công an hô lớn:

    – Mọi người tìm ông ấy đi! Có thể ông gặp tai nạn, ngất xỉu trong nhà!

    Họ tỏa ra. Chỉ vài phút sau, tiếng gọi vang lên từ gian phòng cuối:

    – Ở đây! Có người nằm ở đây!

    Tất cả chạy vào.

    Ông Lãm nằm trên giường, người chỉ vừa tỉnh, mặt nhợt nhạt. Bên cạnh là một chiếc thùng gỗ lớn chứa đầy những gói thịt đã hút chân không. Trên thùng là một tập giấy được buộc bằng dây thừng mỏng.

    Ông thều thào khi thấy mọi người:

    – Mấy chú… làm gì nhà tôi vậy?

    Trưởng thôn thở dài:

    – Bác ơi, bác làm cả xóm lo lắng. Bác bệnh mà không nói. Nhà bác toàn thịt… bác định làm gì mà mua nhiều vậy?

    Ông Lãm nhắm mắt lại, nước mắt chảy ra từ khóe mắt già nua.

    – Tôi… tôi chỉ muốn gửi cho thằng Nghĩa… con trai tôi…

    Không khí bỗng lặng như tờ.

    Cán bộ xã ngạc nhiên:

    – Anh Nghĩa… lính biên phòng phải không bác? Cháu nhớ anh ấy mà.

    Ông Lãm gật đầu, hai bàn tay run bần bật.

    – Hồi nó còn nhỏ… nó thích món thịt rim khô tôi làm lắm. Từ ngày nhập ngũ… xa nhà, tôi sợ nó thiếu thốn… nên tôi làm gửi nó mỗi tháng. Nó bảo ở trên đó lạnh… ăn thịt khô tiện. Tôi làm nhiều, gửi nhiều… Anh em nó cùng ăn… Tôi mừng.

    – Nhưng bác gửi… nhiều vậy sao? – trưởng thôn hỏi.

    Ông Lãm quay mặt đi, giọng nghẹn lại:

    – Mấy tháng rồi… nó không gọi về. Nhưng đồng đội nó… vẫn xuống làng, ghé lấy thùng thịt, nói là chuyển lên đồn cho nó.

    Ông thở dài:

    – Tôi biết… tụi nó thương tôi. Tôi biết… nhưng không dám tin.

    Mọi người nhìn nhau, lòng thắt lại. Một công an trẻ tuổi cúi đầu, nói nhỏ nhưng từng chữ như dao cắt:

    – Bác ơi… anh Nghĩa… hy sinh rồi. Đơn vị báo về nhưng chúng con xin phép giữ lại, vì sợ bác sốc. Đồng đội anh… vẫn thay anh xuống lấy thịt để bác tin rằng anh còn sống.

    Không gian như đóng băng. Bà Hoa đưa tay lên miệng bật khóc. Trưởng thôn quay mặt đi lau nước mắt.

    Ông Lãm ngồi bật dậy, đôi mắt mờ đục mở to:

    – Nó… nó ch;ết rồi ư?
    – Bác… tụi con xin lỗi…

    Ông lão buông người xuống, đôi vai rung lên như cố kìm tiếng nấc. Ai cũng tưởng ông sẽ gào lên, nhưng không. Ông chỉ nói bằng giọng khô khốc:

    – Biết… biết sao giờ… Nó là lính… Tôi sinh nó ra… cũng biết có ngày này…

    Không ai nói được gì.

    Một lúc lâu sau, ông đưa mắt nhìn căn phòng đầy thịt khô:

    – Tôi làm nhiều vậy… cũng chỉ mong nó… được ăn ngon. Thế mà…

    Ông mỉm cười, nụ cười đau đớn đến nhói lòng.


    Chính quyền thu xếp đưa ông đến trạm y tế xã kiểm tra sức khỏe. Bác sĩ bảo ông suy nhược nặng, thiếu ngủ nhiều ngày. Hóa ra, vì làm thịt xuyên đêm nên ông không nghỉ ngơi.
    Xã vận động đoàn thanh niên, hội phụ nữ dọn dẹp gian bếp, phơi phóng, vệ sinh lại. Nhưng họ giữ nguyên một góc nhỏ, nơi ông treo những miếng thịt đã được sấy đẹp nhất, như kỷ vật.

    Một tuần sau, lãnh đạo đồn biên phòng cùng vài chiến sĩ trẻ đến thăm. Họ mang theo một chiếc hộp gỗ.

    – Đây là những lá thư Nghĩa viết nhưng chưa gửi. Nó muốn cảm ơn bác vì những gói thịt… cả đơn vị ai cũng thích. Nhờ bác mà tụi con đỡ nhớ nhà.

    Ông Lãm cầm hộp thư, khóc không thành tiếng.

    Họ ở lại suốt buổi chiều, kể cho ông nghe từng câu chuyện về Nghĩa: cách anh chia phần thịt cho đồng đội, cách anh khoe bố mình giỏi nấu nướng ra sao. Nghe đến đoạn đó, ông già cười – lần đầu tiên kể từ hôm biến cố xảy ra.


    Từ đó, mỗi buổi chiều trong xóm Đông Hạ lại thấy ông Lãm ngồi trước hiên nhà, tập thể dục nhẹ, thi thoảng trò chuyện với bà con. Không còn những thùng thịt khổng lồ nữa. Nhưng mùi thịt rim khô vẫn phảng phất, vì ông vẫn làm – chỉ là làm một ít, để gửi tặng đồn biên phòng, “coi như thay thằng Nghĩa gửi cho tụi nó”.

    Người trong xóm lúc trước nghi ngờ, giờ ai gặp ông cũng cúi chào, hỏi han:
    – Hôm nay bác khỏe không?
    – Bác ăn cơm chưa?

    Ông cười hiền:

    – Ừ, khỏe. Nhờ xóm mình cả thôi.

    Và mỗi lần ai hỏi sao vẫn làm thịt khô, ông chỉ đáp:

    – Vì đó là cách tôi nhớ nó… Mà nhớ người mình thương thì… đâu có tội.

    Một câu nói khiến cả xóm nghẹn lại.


    Trên mái hiên, chỗ ông treo những miếng thịt khô đẹp nhất ngày nào, giờ còn một tấm di ảnh nhỏ của anh Nghĩa, cạnh tờ giấy ghi câu chữ chưa tròn ông viết nguệch ngoạc:

    “Con ăn cho ấm. Ở biên giới lạnh lắm. Ba thương con.

  • Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Người đàn ông giàu có đến thăm m;/ộ con gái mình vào mỗi cuối tuần, cho đến một ngày nọ, bỗng có bé gái nghèo khổ xuất hiện

    Ông Dũng – một doanh nhân giàu có có tiếng trong vùng – suốt ba năm trời đều đến thăm mộ con gái vào mỗi cuối tuần.

    Con gái ông – bé Thảo, 10 tuổi – mất trong một vụ tai nạn giao thông mà xe gây tai nạn bỏ trốn, không tìm được tung tích.
    Từ ngày đó, ông Dũng sống vật vờ như cái bóng.

    Hôm ấy, trong lúc ông đang lau bia mộ, bỗng một bé gái gầy gò, mặt lem nhem đất, tay cầm bịch bánh mì khô, đứng cách ông vài mét, chỉ thẳng vào bia:

    “Chú ơi… chị này sống gần nhà con mà. Chị hay đứng ở bờ sông, không nói gì hết.”

    Ông Dũng giật mình, tim như ngừng đập.

    Ông hỏi dồn:

    “Con… con thấy rõ không?”
    “Dạ, ngày nào con cũng thấy. Chị đứng ngay gốc xoài ở sau nhà con.”

    Ông Dũng vội vàng nắm tay bé gái:

    “Dẫn chú tới đó!”


    Khi tới nơi… ông Dũng chết lặng.

    Ngôi nhà bé gái dẫn ông tới là một căn nhà cấp bốn xiêu vẹo. Sau nhà đúng là có một gốc xoài lớn, bên cạnh là bờ sông nhỏ.

    Nhưng điều khiến ông Dũng rụng rời… là bức tranh treo trước sân.

    Một bức tranh màu nước cũ kỹ vẽ một bé gái mặc đúng chiếc váy trắng mà Thảo mặc hôm tai nạn xảy ra.

    Ông đứng không vững. Tay run lên:

    “Sao… sao con có bức này?”

    Bé gái cúi đầu:

    “Không phải của con. Chị đứng ở gốc xoài đưa cho con… rồi biến mất.”

    Ông Dũng cảm giác lạnh buốt sống lưng.


    Bà chủ nhà bước ra, và câu chuyện khiến ông bủn rủn.

    Bà chủ nghèo, dáng khắc khổ, nhận ông vào nhà. Nghe ông hỏi, bà kể:

    “Thật ra… tôi hay thấy một bé gái lảng vảng ngoài bờ sông từ hơn một năm nay.
    Người ta tưởng con tôi tưởng tượng, nhưng tôi thì thấy thật.
    Nó đứng đó, xanh xao, như ngóng ai.

    Mãi hôm trước tôi nhìn kỹ… mới nhận ra con bé không có… bóng.”

    Ông Dũng ngồi sụp xuống.

    Bà chủ run run mở chiếc hộp gỗ:

    “Cách đây ba năm, tôi nhặt được cái này trôi từ sông vào… Nhưng nghèo quá, tôi không dám mang đi trình báo.”

    Bên trong là:

    Một chiếc vòng tay bạc có khắc chữ Thảo

    Một mảnh áo váy rách

    Và một tờ giấy xét nghiệm ADN của một phòng khám tư, góc giấy bị rách nhưng vẫn đọc được tên bố mẹ.

    Tên người cha…
    Chính là ông Dũng.

    Ông Dũng tái mét, đôi mắt đỏ hoe.

    “Thảo… đã cố quay về tìm ba suốt ba năm qua…
    Mà ba thì chỉ biết đứng trước một nấm mồ rỗng…”

    Vụ tai nạn năm ấy, thi thể bé gái được nhận dạng sai vì cùng chiếc váy trắng. Con ông trôi xuống sông, kẹt vào khu vực bờ sau nhà người phụ nữ nghèo này.

    Bé gái nghèo sụt sịt hỏi:

    “Chú… chú có đón chị ấy về nhà không?
    Chị bảo chị lạnh lắm…”

    Ông Dũng ôm mặt bật khóc.

  • Hai bộ phận trên cơ thể ngứa ngáy là dấu hiệu của bệnh UT gan, nhiều người lại lầm tưởng là dị ứng

    Hai bộ phận trên cơ thể ngứa ngáy là dấu hiệu của bệnh UT gan, nhiều người lại lầm tưởng là dị ứng

    Ngoài vai trò giải độc, gan còn có chức năng tổng hợp, bài tiết và chuyển hóa các chất trong cơ thể, giúp duy trì sự cân bằng và sức khỏe tổng thể. Tuy nhiên, gan lại là một cơ quan đặc biệt vì nó không có “dây thần kinh đau”, điều này có nghĩa là khi gan bị tổn thương, cơ thể không cảm nhận ngay được sự đau đớn. Vì vậy, khi gan gặp vấn đề, chức năng chuyển hóa chất của cơ thể sẽ bị suy giảm, ảnh hưởng đến nhiều quá trình quan trọng. Để bảo vệ sức khỏe lá gan một cách hiệu quả, việc duy trì thói quen ăn uống khoa học, sinh hoạt hợp lý và lối sống lành mạnh là rất cần thiết.

    Trong trường hợp cơ thể bắt đầu xuất hiện một số dấu hiệu bất thường, đặc biệt là hai triệu chứng ngứa dưới đây, bạn nên chủ động đi kiểm tra sức khỏe ngay, bởi chúng có thể là những dấu hiệu cảnh báo rằng gan đang gặp vấn đề nghiêm trọng.

    Ngứa da

    Nhiều người thường nghĩ rằng ngứa da chỉ là kết quả của dị ứng hoặc do muỗi đốt. Tuy nhiên, nếu bạn bỗng dưng bị ngứa da kéo dài trong một khoảng thời gian mà không có nguyên nhân rõ ràng, thì đây có thể là dấu hiệu cảnh báo sớm một vấn đề về gan, bao gồm cả ung thư gan. Khi gan gặp vấn đề, khả năng trao đổi chất của cơ thể bị suy yếu, khiến dịch mật không thể di chuyển dễ dàng đến hệ tiêu hóa để hỗ trợ quá trình tiêu hóa. Lúc này, mật dư thừa sẽ bị lắng đọng trong túi mật, và một phần mật sẽ thấm vào máu. Máu lưu thông khắp cơ thể sẽ mang theo muối mật, làm cho chúng tích tụ dưới da, kích thích các đầu dây thần kinh và gây ngứa. Đây là một trong những triệu chứng quan trọng cần được chú ý.

    Bệnh sẩn ngứa do gan là một trong những triệu chứng gợi ý việc suy giảm chức năng thải độc của gan. Gan là một trong những cơ quan thiết yếu của cơ thể, đảm nhận nhiều vai trò quan trọng khác nhau. Khả năng lọc và loại bỏ các chất có hại cho cơ thể từ thức ăn, nước uống là một chức năng không thể thiếu luôn được gan đảm bảo. Tuy nhiên, nếu cơ thể người nhận quá nhiều các loại độc tố khác nhau, gan có thể sẽ bị tổn thương từ đó không thực hiện tốt được các hoạt động chuyển hóa cần có. Chất độc tồn dư trong cơ thể lâu ngày sẽ gây ra các biểu hiện lâm sàng như sẩn ngứa, mề đay. Bệnh sẩn ngứa do gan thường xuất hiện vào mùa hè, khi thời tiết khó chịu do nắng nóng, môi trường xung quanh ô nhiễm. Trong điều kiện này, cơ thể người thường tiết nhiều mô hôi, tuyến bã hoạt động mạnh là điều kiện thuận lợi cho việc hình thành nhiều sẩn ngứa. Người mắc bệnh sẩn ngứa do gan rất dễ tái phát nhiều lần, ảnh hưởng nhiều đến chất lượng cuộc sống. Nếu không được điều trị kịp thời, bệnh có thể âm thầm tiến triển trong thời gian dài, , gây suy giảm chức năng gan mạn tính, nặng nề hơn có thể dẫn đến xơ gan.

    Vì sao bệnh gan lại gây sẩn ngứa da

    Khi mắc bệnh, chức năng của gan không còn được hoạt động tốt, bao gồm cả việc lọc và thanh thải các độc tố. Các chất có hại được tích tụ nhiều trong cơ thể, lâu dần biểu hiện thành các dấu hiệu bất thường trên lâm sàng như các sẩn ngứa trên da. Một số chế độ sinh hoạt và dinh dưỡng không hợp lý đóng vai trò là những yếu tố đẩy nhanh tiến trình bệnh lý như:

    Sử dụng nhiều thực phẩm chế biến sẵn, nhiều chất bảo quản.
    Chế độ ăn ít chất xơ, thiếu hụt nhiều vitamin và khoáng chất.
    Chế độ làm việc căng thẳng, nhiều áp lực.
    Thường xuyên phải thức khuya, lao động thể chất quá sức.
    Lạm dụng các thức uống có cồn như rượu, bia. Rượu là một trong những nguyên nhân hàng đầu dẫn đến xơ gan đã được biết đến trên lâm sàng.

    Da bị ngứa, khi nào đến gặp bác sĩ?

    Nếu bạn cho rằng ngứa có thể là một dấu hiệu ung thư, hãy đến cơ sở y tế để thăm khám, chẩn đoán và có hướng xử lý kịp thời. Các triệu chứng ngứa da nên đi khám bao gồm:

    • Ngứa kéo dài hơn 2 ngày
    • Nước tiểu của bạn sẫm màu như màu trà
    • Da của bạn chuyển sang màu vàng
    • Bạn gãi da cho đến khi nó bị loét hoặc chảy máu
    • Phát ban nặng hơn khi bôi thuốc mỡ hoặc kem
    • Da c đỏ tươi hoặc có mụn nước đóng vảy
    • Có mủ hoặc dịch tiết ra từ da có mùi khó chịu
    • Không thể ngủ qua đêm vì ngứa
    • Dấu hiệu của một phản ứng dị ứng nghiêm trọng như khó thở , phát ban hoặc sưng mặt hoặc cổ họng

    Tóm lại, có nhiều nguyên nhân tiềm ẩn gây ngứa. Trong một số trường hợp, nó có thể là triệu chứng của một số loại ung thư hoặc điều trị ung thư. Nếu bạn bị ung thư và cảm thấy ngứa ngáy bất thường, hãy đến gặp bác sĩ để đảm bảo rằng đó không phải là dấu hiệu của một vấn đề nghiêm trọng. Bác sĩ có thể giúp bạn xác định nguyên nhân cụ thể và đưa ra một số gợi ý về cách giảm ngứa.

    Những bệnh ung thư nào có thể khiến da bị ngứa

    Nghiên cứu năm 2018 trên 16.000 người trong Hệ thống Y tế Johns Hopkins chỉ ra rằng những bệnh nhân bị ngứa toàn thân có nhiều khả năng bị ung thư hơn những bệnh nhân không ngứa. Các loại ung thư thường gặp nhất liên quan đến ngứa bao gồm:

    • Ung thư da: Da hay bị ngứa là một trong những dấu hiệu ung thư da phổ biến nhất. Nguyên nhân là bởi ung thư da được xác định do một điểm mới hoặc thay đổi trên da. Trong một số trường hợp, ngứa ngáy có thể là lý do khiến vết đó được chú ý.
    • Bệnh ung thư tuyến tụy: Những người bệnh ung thư tuyến tụy có thể khiến da bị ngứa. Tuy nhiên, ngứa không phải là triệu chứng trực tiếp của ung thư. Vàng da có thể phát triển do khối u gây tắc mật và các hóa chất trong mật có thể xâm nhập vào da và gây ngứa.
    • Lymphoma: Ngứa là một triệu chứng phổ biến của ung thư hạch da, u lympho tế bào T và u lympho Hodgkin. Ngứa ít phổ biến hơn ở hầu hết các loại ung thư hạch không Hodgkin. Nguyên nhân gây ngứa có thể do các hóa chất tại hệ thống miễn dịch tiết ra để phản ứng với các tế bào ung thư hạch.
    • Bệnh đa hồng cầu: Trong bệnh đa hồng cầu, ngứa có thể là một dấu hiệu ung thư. Ngứa có thể đặc biệt rõ ràng sau khi tắm nước nóng.
    • Ung thư đường mật
    • Ung thư túi mật
    • Ung thư gan

    Ngứa mắt

    Mắt là một bộ phận rất dễ bị tổn thương, đặc biệt khi chúng ta phải làm việc liên tục mà không chú ý đến việc nghỉ ngơi, dẫn đến tình trạng khô và ngứa mắt. Tuy nhiên, nếu mắt bạn vẫn xuất hiện tình trạng ngứa mà không có lý do rõ ràng, điều này có thể là một dấu hiệu tiềm ẩn của ung thư gan. Khi gan bị tổn thương, khả năng dự trữ máu của gan bị giảm sút, khiến quá trình lưu thông máu đến gan không đủ, dẫn đến tình trạng thiếu máu nuôi dưỡng các cơ quan trong cơ thể, bao gồm cả mắt. Điều này có thể gây ra tình trạng khô và ngứa mắt.

    Nếu bạn gặp phải cả hai triệu chứng ngứa này, đặc biệt là khi chúng xảy ra cùng lúc, bạn cần đến cơ sở y tế để kiểm tra và bảo vệ sức khỏe gan kịp thời. Việc phát hiện sớm sẽ giúp quá trình điều trị trở nên hiệu quả hơn, bảo vệ sức khỏe gan và các cơ quan khác trong cơ thể.

    Các dấu hiệu bệnh gan thường gặp

    1. Mệt mỏi chán ăn

    Mệt mỏi là triệu chứng phổ biến nhất của bệnh gan. Mặc dù cơ chế bệnh sinh cơ bản hiện vẫn chưa có kết luận chính xác nhưng được xác định liên quan đến những thay đổi trong dẫn truyền thần kinh trung ương. Nói cách khác, mệt mỏi chính là kết quả từ tín hiệu mất ổn định giữa não và gan tổn thương. Từ đó, cơ thể bắt đầu rơi vào trạng thái uể oải, tay chân bủn rủn và không có cảm giác thèm ăn.

    Việc kiểm soát triệu chứng này thường rất khó khăn, do đó, các phương pháp điều trị cụ thể hiện không có sẵn. Đối với trường hợp này, bác sĩ thường tìm cách loại bỏ những yếu tố nguyên nhân gây mệt mỏi tách biệt với bệnh gan ở người bệnh, chẳng hạn như thói quen sinh hoạt, thuốc điều trị…

    2. Ngứa, nổi mề đay, mụn nhọt

    Những triệu chứng này thường hiếm gặp ở bệnh gan liên quan đến rượu và gan nhiễm mỡ không do rượu. Ngược lại, xơ gan ứ mật nguyên phát (PBC), viêm đường mật xơ cứng nguyên phát (PSC)… lại có khả năng cao gây ra dấu hiệu ngứa, mụn nhọt hoặc nổi mề đay, tuy nhiên không phải ai bị ngứa cũng bị bệnh gan mà nhiều khi liên quan đến dị ứng. Theo nhiều nghiên cứu thử nghiệm và lâm sàng, những triệu chứng này có thể xuất phát từ các yếu tố sau:

    Axit mật.

    Một số chất tự nhiên trong cơ thể: Histamine, Serotonin…

    Tế bào da nhạy cảm.

    Lysophosphatidic acid (LPA) và autotaxin (một loại enzym hình thành LPA). (3)

    3. Nước tiểu sẫm màu

    Đây là triệu chứng cho thấy tế bào hồng cầu trong máu tích tụ quá nhiều bilirubin do gan không phân hủy bình thường. Lúc này, nước tiểu thường có màu như nước chè đặc. (4)

    4. Hơi thở có mùi

    Gan hoạt động như một bộ lọc, có nhiệm vụ tống khứ các chất thải ra khỏi máu và biến đổi một số chất trong máu thành mật để đi vào ruột, từ đó bài tiết ra theo phân. Khi cơ quan bị tổn thương, khả năng lọc những hợp chất chứa lưu huỳnh cũng bị hạn chế. Điều này đồng nghĩa với việc gan bị suy, dẫn đến việc xuất hiện mùi khó chịu trong hơi thở. Tuy nhiên, mùi bất thường này hoàn toàn không liên quan đến vấn đề vệ sinh hay sức khỏe răng miệng. Người bệnh không thể giải quyết bằng phương pháp súc miệng như thông thường.

    5. Đau hạ sườn phải

    Phần lớn các trường hợp đau hạ sườn phải đều mắc bệnh lý về gan, chẳng hạn như xơ gan, ung thư gan… Cơn đau có thể nhói nhưng thường là cảm giác tức nặng, xuất hiện rồi biến mất. Nếu triệu chứng này xảy ra thường xuyên và cường độ tăng dần khiến cơ thể mất khả năng hoạt động bình thường thì người bệnh cần tìm kiếm sự chăm sóc y tế càng sớm càng tốt.

    Ngoài ra, dấu hiệu đi kèm thường là mệt mỏi, chán ăn, buồn nôn, khó tiêu, sụt cân nhanh chóng… Khi tình trạng tiến triển nghiêm trọng hơn, người bệnh còn bị vàng da, vàng mắt và đổi màu nước tiểu.

    6. Màu phân thay đổi

    Đây là một trong những dấu hiệu bệnh gan thường gặp nhất, trong đó phổ biến là tắc mật. Đây là tình trạng đường mật trong cơ quan bị viêm hoặc kích thích, khiến dòng chảy của mật đến ruột bị cản trở.

    Thông thường, muối mật được gan giải phóng ra sẽ làm cho phân có màu vàng. Trong trường hợp cơ quan không sản xuất đủ mật hoặc dòng chảy của mật bị chặn, phân sẽ bạc màu.

    7. Nôn mửa dai dẳng

    Khi gan bị tổn thương, khả năng lọc chất độc ra khỏi cơ thể bị giảm sút nghiêm trọng, từ đó gây ra các vấn đề tiêu hóa bất thường. Lúc này, triệu chứng buồn nôn hoặc buồn nôn và nôn khi ngửi thấy mùi thức ăn. Đây có thể là triệu chứng bệnh gan đã chuyển biến nghiêm trọng, cần tìm kiếm sự chăm sóc y tế càng sớm càng tốt.

    8. Vàng da, vàng mắt

    Đây là triệu chứng cho thấy tế bào hồng cầu trong máu chứa quá nhiều bilirubin (một chất màu vàng cam). Khi những tế bào này chết đi, gan cũng bắt đầu lọc bulirubin ra khỏi máu. Tuy nhiên, nếu cơ quan bị tổn thương, không còn hoạt động bình thường, bilirubin sẽ dần tích tụ và gây ra hiện tượng vàng da, vàng mắt. Đây có thể là dấu hiệu điển hình cho một số bệnh lý sau:

    Viêm gan.

    Bệnh gan liên quan đến rượu.

    Tắc ống mật.

    Ung thư tuyến tụy.

    Ngoài ra, một số loại thuốc như acetaminophen, penicillin, thuốc tránh thai và steroid cũng thường liên quan đến bệnh gan, có thể gây triệu chứng vàng da, vàng mắt ở người bệnh.

    9. Dấu sao mạch trên da

    Dấu sao mạch trên da là phần cuối của tiểu động mạch với các mao mạch tỏa ra bên ngoài giống như chân nhện màu đỏ, hay gặp ở vunguwcj nagy dưới cổ. Đây thường là dấu hiệu bệnh gan mạn tính, hay gặp do uống rượu. Ngoài ra, triệu chứng này cũng xuất hiện ở ⅓ tổng số trường hợp mắc xơ gan. Theo đó, số lượng tổn thương sẽ tương quan với mức độ nghiêm trọng của bệnh lý cũng như sự xuất hiện của chứng giãn tĩnh mạch thực quản và dạ dày. (5)

    10. Xuất hiện các vết bầm tím dưới da

    Khi gan bị tổn thương, lượng protein tạo ra sẽ không đủ để tham gia vào quá trình đông máu, do đó da dễ bị bầm tím và chảy máu hơn bình thường. Hay gặp khi có xơ gan chức năng gan đã suy giảm. (6)

    11. Trướng bụng

    Trướng bụng là một trong những biểu hiện bệnh gan dễ nhận biết nhất, đặc biệt là xơ gan, xảy ra do sự mất cân bằng protein dẫn đến tích tụ dịch. Trong một số trường hợp, dịch còn có thể tích tụ vào các bộ phận khác trên cơ thể, chẳng hạn như tay, chân.

    12. Sưng phù chân

    Dấu hiệu điển hình của bệnh gan nhiễm mỡ là tích tụ chất chất béo trong gan, gây hiện tượng sưng phù chân. Nguyên nhân phổ biến nhất là lạm dụng rượu bia và xuất phát từ thói quen sống thiếu lành mạnh.

    13. Thay đổi tâm trạng và tính cách

    Chức năng gan kém sẽ dẫn đến sự tích tụ chất độc trong cơ thể, lâu dần xâm nhập vào máu và lan đến não. Ban đầu, người bệnh sẽ gặp phải triệu chứng mất tập trung, hay nhầm lẫn, sau đó tác động nghiêm trọng đến chất lượng giấc ngủ, đãng trí, thậm chí là mất phản ứng.

  • Người đàn ông khắc khổ đến công ty lớn xin làm bảo vệ

    Người đàn ông khắc khổ đến công ty lớn xin làm bảo vệ

    Trưa hôm đó, giữa cái nắng hầm hập của Sài Gòn, một người đàn ông trung niên gầy gò, áo đã sờn vai, bước vào sảnh tòa nhà Hoàng Minh Group.
    Tay ông run run cầm túi hồ sơ cũ:

    “Cô ơi, tôi… tôi đến xin làm bảo vệ.”

    Cô thư ký liếc nhìn ông từ đầu đến chân, môi nhếch lên khinh khỉnh:

    “Ông ơi, đây là tập đoàn chứ không phải trạm từ thiện.
    Nhìn ông y như ăn xin, ai mà dám thuê?
    Ra ngoài đi, ướt hết sàn rồi kìa.”

    Người đàn ông chỉ khẽ cúi đầu, giọng nghẹn:

    “Tôi chỉ cần công việc để sống qua ngày thôi…”

    Nhưng cô thư ký đã phẩy tay, quay đi.
    Đúng lúc đó, thang máy mở ra — Giám đốc Hoàng Minh vừa họp về. Anh định bước qua, nhưng ánh mắt chạm vào người đàn ông ấy… và dừng lại.

    Một luồng ký ức ùa về khi anh thấy vết bớt hình giọt nước trên cổ tay phải của người kia.
    Vết bớt ấy… 15 năm trước, anh từng nắm lấy mỗi khi được cha dắt qua con đường làng.

    Anh run rẩy tiến lại gần, lắp bắp:

    “Bác… bác tên là… Trần Văn Phúc… phải không?”

    Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt ngỡ ngàng.

    “Cậu… cậu là… Minh đó sao?”

    Cả sảnh như lặng đi. Giám đốc Hoàng Minh sững người, rồi quỳ sụp xuống, nước mắt trào ra:

    “Cha ơi… 15 năm rồi con mới tìm thấy cha!”

    Cô thư ký hoảng hốt, suýt đánh rơi điện thoại.

    Hoàng Minh nắm chặt bàn tay chai sạn ấy, giọng nghẹn ngào:

    “Ngày đó họ vu oan cha trộm tiền của hợp tác xã, cả làng đuổi cha đi. Con còn nhỏ, chẳng biết làm gì ngoài khóc.
    Con đã cố tìm, nhưng họ bảo cha chết rồi…”

    Ông Phúc cúi đầu, nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng:

    “Cha không dám về… sợ làm ảnh hưởng đến con. Chỉ mong một ngày con thành đạt, cha được nhìn con từ xa là đủ rồi.”

    Hoàng Minh ôm chặt lấy cha, nói nghẹn:

    “Không, cha phải về nhà với con. Con không để cha chịu khổ thêm phút nào nữa.”

    Cô thư ký chỉ biết quỳ gối xin lỗi trong im lặng, run rẩy đến trắng bệch cả mặt.

    Ngoài kia, nắng vẫn rát, nhưng trong sảnh tòa nhà hôm ấy, người đàn ông khắc khổ đã tìm lại được mái nhà — nơi ông bị tước mất suốt 15 năm chỉ vì một vết bớt và một niềm tin không bao giờ tắt.

  • “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    Tôi bị gả đi như một món hàng.
    Mẹ kế tôi nói: “Nhà đó giàu có, con chỉ cần ngoan ngoãn, coi như đổi đời.”
    Tôi im lặng, không phản kháng. Có lẽ vì từ ngày cha mất, tôi đã quen với cảm giác mình chẳng có quyền lựa chọn.

    Chú rể của tôi là An – người đàn ông được đồn là tàn tật, suốt ngày ngồi xe lăn. Người ta bảo anh từng là thiếu gia nổi tiếng, nhưng sau một vụ tai nạn xe, đôi chân liệt hoàn toàn, vị hôn thê bỏ đi, còn anh thì sống ẩn dật trong căn biệt thự lạnh lẽo.
    Và tôi – một cô gái nghèo, chẳng danh phận – trở thành “vợ của người tàn phế”.

    Đám cưới diễn ra trong sự lặng lẽ. Không pháo, không tiếng nhạc, không nụ cười. Chỉ có tôi, trong chiếc váy trắng cũ, đứng cạnh người đàn ông trầm tĩnh ấy, nhận những ánh nhìn thương hại và dèm pha.

    Khi xe đưa tôi về nhà chồng, mẹ kế chỉ kịp nói nhỏ:

    “Nhớ giữ mồm giữ miệng, đừng để mất lòng nhà họ.”
    Rồi bà quay đi, như vừa buông xuống một món hàng giao xong cho người ta.


    Căn biệt thự nơi tôi đến đẹp nhưng lạnh.
    Người hầu ít, không khí im lìm.
    Anh – người chồng mới cưới – chỉ khẽ gật đầu, nói giọng đều đều:

    “Từ nay, cô cứ ở đây, muốn làm gì thì làm. Tôi không can thiệp.”

    Không gọi tôi là “vợ”, không nhìn tôi lâu hơn một giây.
    Chúng tôi sống cùng nhà mà như hai người xa lạ.

    Ban ngày anh đọc sách trong thư phòng. Ban đêm tôi ngủ ở phòng bên cạnh.
    Thỉnh thoảng, tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên đều đặn – âm thanh ấy trở thành nhịp thời gian của căn nhà.

    Tôi từng nghĩ:

    “Mình đã hết đời rồi. Một cuộc hôn nhân mua bán, một người chồng chẳng thể bước đi.”


    Đêm tân hôn, người giúp việc đã về hết.
    Anh ngồi bên giường, còn tôi loay hoay cầm chăn. Không khí im phăng phắc.

    Tôi run, không biết phải nói gì. Anh thấy thế, khẽ nói:

    “Cô không cần thương hại tôi. Tôi biết tôi là gánh nặng.”

    Tôi vội lắc đầu:

    “Không… không phải vậy…”

    Rồi không hiểu sao, tôi lại bước đến, khom người xuống:

    “Để tôi giúp anh lên giường nghỉ.”

    Anh thoáng sững, đôi mắt sâu hun hút nhìn tôi, rồi gật đầu khẽ.
    Tôi vòng tay qua lưng anh, cố gắng cõng anh lên. Nhưng anh nặng hơn tôi tưởng.
    Chỉ vài bước, chân tôi trượt phải mép thảm, cả hai cùng ngã xuống nền gỗ.

    Tiếng “rầm” vang lên, đau điếng.
    Tôi vội chống dậy, định xin lỗi, nhưng bỗng khựng lại.

    Dưới lớp chăn mỏng, tôi cảm nhận được một thứ gì đó cử động.
    Anh cũng nhìn tôi – ánh mắt chợt thay đổi.
    Cả hai sững lại vài giây trong im lặng.

    Tôi lắp bắp:

    “Anh… anh còn cảm giác sao?”

    Anh cúi đầu, cười nhẹ – nụ cười vừa buồn, vừa bất lực:

    “Bác sĩ nói, nếu tập vật lý trị liệu, có thể đi lại được. Nhưng tôi không muốn nữa. Khi người ta bỏ anh lại chỉ vì anh không còn đứng vững, thì có đi lại được hay không… còn nghĩa gì đâu.”

    Giọng anh trầm, khàn.
    Tôi bỗng thấy nghèn nghẹn. Không phải vì thương hại, mà vì thấy nỗi đau trong lòng anh còn sâu hơn vết thương ở chân.

    Đêm đó, tôi nằm bên ngoài, trằn trọc không ngủ được.
    Câu nói ấy lặp lại mãi trong đầu tôi:

    “Không còn lý do để cố nữa.”


    Những ngày sau, tôi bắt đầu thay đổi.
    Buổi sáng, tôi đẩy xe lăn đưa anh ra ban công, bắt anh ngắm bình minh dù anh cau mày:

    “Tôi không thích ánh sáng.”
    Tôi cười:
    “Nhưng ánh sáng vẫn thích anh, nên đừng trốn nữa.”

    Anh im lặng, rồi không hiểu sao… cũng thôi không chống đối.

    Cứ thế, sáng nào tôi cũng ép anh ra vườn. Tôi kể chuyện linh tinh, chuyện hàng xóm, chuyện tôi từng bị mẹ kế nhốt trong bếp, chuyện cái váy cưới mượn tạm người khác.
    Anh nghe, đôi khi khẽ cười.
    Nụ cười đầu tiên tôi thấy sau nhiều ngày.

    Tôi cũng tập cho anh đứng. Ban đầu, chỉ vài giây. Rồi vài bước. Anh ngã, tôi đỡ. Anh đau, tôi xoa chân.
    Anh nói:

    “Em không sợ tôi à?”
    Tôi đáp:
    “Không. Chỉ sợ anh bỏ cuộc.”

    Tôi không biết từ khi nào, trong ánh mắt anh không còn lạnh nữa.
    Và trong tim tôi, nỗi sợ ngày cưới dần tan biến.


    Một tối, anh kể:

    “Ngày tôi bị tai nạn, cô ta bảo: ‘Em không thể sống với người tàn phế.’ Rồi đi. Tôi cố gắng tập đi suốt nửa năm. Nhưng càng cố, tôi càng thấy mình vô nghĩa.”

    Tôi lặng im, rồi hỏi:

    “Nếu có người ở lại, anh có cố không?”
    Anh nhìn tôi:
    “Có lẽ.”

    Câu trả lời đó khiến tim tôi nhói lên.
    Không phải thương hại. Là cảm động.
    Vì tôi hiểu, tôi cũng từng như anh – một kẻ bị bỏ rơi, không còn tin rằng mình xứng đáng được yêu.


    Một ngày nọ, mẹ kế tôi tìm đến.
    Vẫn giọng điệu cũ:

    “Giờ mày sống sung sướng rồi, nhớ gửi ít tiền cho mẹ. Tao bán mày đâu có uổng.”

    Tôi chưa kịp nói thì anh đã đến. Anh lặng lẽ đặt lên bàn một tấm séc:

    “Cảm ơn bà đã mang cô ấy đến với tôi. Nhưng từ nay, bà không còn quyền gì với cô ấy nữa.”

    Mẹ kế ngây ra, mặt biến sắc. Còn tôi… nước mắt rơi.
    Lần đầu tiên trong đời, có người đứng ra bảo vệ tôi, không vì lợi ích, không vì nghĩa vụ.

    Tối đó, tôi ngồi bên giường anh, khẽ nói:

    “Cảm ơn anh.”
    Anh mỉm cười:
    “Anh không làm vì em nợ anh. Anh làm vì anh nợ chính mình – đã để em phải chịu cô đơn quá lâu.”


    Thời gian trôi, anh đã có thể đi được vài bước, rồi nhiều hơn.
    Mỗi sáng, anh vẫn chống gậy, tôi vẫn nắm tay anh, chậm rãi đi quanh vườn.
    Anh hỏi:

    “Nếu một ngày anh đi lại bình thường, em có rời đi không?”
    Tôi cười:
    “Nếu anh vẫn cần người pha cà phê dở, em ở lại.”

    Anh bật cười, cái cười làm tan cả sương sớm.


    Một buổi sáng, tôi tỉnh dậy không thấy anh.
    Hoảng hốt chạy ra vườn, tôi đứng sững.

    Anh đang đi, không gậy, không vịn, chậm mà vững.
    Nắng sớm rơi xuống vai anh, long lanh như giọt nước mắt tôi vừa rơi.

    Anh đến gần, nắm lấy tay tôi:

    “Anh đã tìm lại được đôi chân, nhờ em.
    Nhưng em biết không – thứ em chữa cho anh, không phải chân, mà là tim.”

    Tôi khóc, ôm lấy anh.
    Và tôi hiểu, đêm ấy khi cả hai cùng ngã, không chỉ có cơ thể chạm đất, mà trái tim chúng tôi cũng chạm nhau lần đầu tiên.


    Giờ đây, căn nhà ngày xưa lạnh lẽo ấy đầy tiếng cười.
    Mỗi sáng, anh tự bước ra ban công, rót cho tôi tách trà.
    Tôi hỏi đùa:

    “Anh còn nhớ đêm tân hôn không?”
    Anh cười:
    “Nhớ chứ. Hôm ấy, em cõng anh. Còn hôm nay, đến lượt anh cõng em – đi qua nửa đời bình yên.”

    Tôi tựa đầu vào vai anh, khẽ mỉm cười.
    Hóa ra, người ta không cần đôi chân khỏe mạnh để bước đi trong đời, chỉ cần một trái tim đủ mạnh để bước về phía nhau.

  • Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Tại sao lại có mảnh vải trải ngang trên giường khách sạn? Nhiều người không biết tác dụng, hãy nghe cô dọn dẹp nói thật

    Những người thường xuyên đi xa không còn lạ lẫm gì với khách sạn. Có thể bạn đã từng chú ý đến một chi tiết nhỏ trên giường ngủ tại nhiều khách sạn: một mảnh vải có màu sắc tươi sáng và thiết kế đẹp mắt, thường được gọi là “khăn trải cuối giường”. Vậy mảnh vải này có công dụng gì?

    Trước hết từ góc độ thẩm mỹ, việc bổ sung khăn trải cuối giường thực sự làm tăng thêm vẻ đẹp và điểm nhấn cho căn phòng. Màu sắc của nội thất và ga trải giường trong khách sạn thường khá đơn điệu, và khăn trải cuối giường với các thiết kế đa dạng không chỉ phá vỡ sự đơn điệu đó mà còn hài hòa với tổng thể phong cách của phòng, nâng cao gu thẩm mỹ và đẳng cấp của không gian nghỉ ngơi. Nó như một tác phẩm nghệ thuật tinh tế, mang lại không khí nghệ thuật cho phòng khách sạn.

    Ảnh minh họa.

    Tuy nhiên, khăn trải cuối giường không chỉ đơn thuần là vật trang trí. Theo lời bộ phận vệ sinh, khăn trải cuối giường còn có những chức năng thực tiễn rất hữu ích. Trong quá trình lưu trú, khách hàng thường xuyên để các đồ dùng cá nhân như túi xách, quần áo lên cuối giường. Lúc này, khăn trải cuối giường sẽ giúp bảo vệ, tránh cho những vật dụng đó tiếp xúc trực tiếp với ga trải giường, giữ cho chúng sạch sẽ.

    Ngoài ra, khăn trải cuối giường còn đóng vai trò quan trọng trong dịch vụ phòng khách sạn. Khi khách rời phòng, nhân viên dọn dẹp có thể dễ dàng gấp khăn trải cuối giường lên để thay ga giường và vỏ gối mà không cần dời đồ đạc trên giường, giúp cải thiện hiệu quả công việc và giảm bớt sức lao động cho nhân viên.

    Khăn trải cuối giường không chỉ thực tiễn mà còn mang ý nghĩa văn hóa và truyền thống. Trong văn hóa truyền thống xưa, khăn trải cuối giường được coi là biểu tượng của địa vị và tầng lớp xã hội. Những hoa văn tinh xảo và kỹ thuật sản xuất tỉ mỉ của nó thể hiện sự tinh tế và khao khát vẻ đẹp trong cuộc sống của chủ nhân.

    Đặc biệt, chất liệu và quy trình sản xuất của khăn trải cuối giường cũng được chọn lọc kỹ lưỡng. Khăn trải cuối giường chất lượng cao thường được làm từ các loại vải sang trọng như lụa, lanh, được chế tác bởi những nghệ nhân lành nghề. Khăn trải cuối giường không chỉ có cảm giác thoải mái khi chạm vào mà còn góp phần mang lại cảm giác sang trọng cho phòng khách.

    Dù khăn trải cuối giường có nhiều ưu điểm, thực tế cho thấy nhiều người vẫn chưa hiểu rõ về nó, thậm chí một số người còn lầm tưởng đây chỉ là một vật trang trí. Nhưng qua lời giải thích của nhân viên vệ sinh, chúng ta có thể thấy rằng khăn trải cuối giường là một phần không thể thiếu trong phòng khách sạn, kết hợp hài hòa giữa yếu tố thẩm mỹ và tính năng thực tiễn.

    https://thuonghieuvaphapluat.vn/tai-sao-lai-co-manh-vai-trai-ngang-tren-giuong-khach-san-nhieu-nguoi-khong-biet-tac-dung-hay-nghe-co-don-dep-noi-that-vz93031.html

  • Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thị

    Vợ làm nghề gội đầu mátsa đi mua thịt lợn được chủ tiệm g;óa vợ giảm giá, chồng nghe tin sừngsổ ra chợ định xử luôn người đàn ông bán thị

    Vợ anh Tình tên Hòa, làm nghề gội đầu thư giãn ở thị trấn nhỏ. Cô đẹp nết, dễ cười, khách quen đều khen khéo miệng.
    Mấy hôm nay chồng ốm nằm nhà, Hòa ra chợ mua ít thịt nấu cháo.
    Ai ngờ ông Thông – chủ quầy thịt góa vợ, vừa gặp đã cười tươi, bớt luôn cho cô mấy chục nghìn:

    “Người đâu vừa đẹp vừa hiền, bán rẻ cho chị Hòa lấy may.”

    Chuyện nhỏ thôi, nhưng chẳng hiểu sao đến tai anh Tình thì biến thành:

    “Ông Thông đang tán vợ mày đấy, hôm nay còn bảo giảm giá riêng cho cô Hòa nữa cơ.”

    Nghe đến đó, Tình sôi máu.
    Anh đập mạnh chén thuốc, chửi thề một câu rồi vùng dậy:

    “Để tao xem ông ta dám làm gì vợ tao!”

    Anh mặc áo khoác, cầm con dao gọt hoa quả nhét túi, phóng ra chợ trong cơn ghen ngùn ngụt.
    Đi được nửa đường, thì bà Hợi hàng xóm thở hổn hển chạy theo:

    “Tình ơi! Quay về mau! Hòa… Hòa bị công an đưa đi rồi kìa!”

    Tình khựng lại, mặt tái mét:

    “Sao cơ?”

    Bà Hợi thở dốc kể:

    “Người ta vừa bắt cả nhóm massage trá hình trong tiệm gội đầu, nghe nói có cả khách quen bị giữ luôn… mà Hòa bị trùm khăn trùm đầu đưa lên xe công an rồi!”

    Tình đứng chết trân giữa đường, dao trong túi rơi xuống đất kêu “keng”.
    Anh lao về nhà, chợt thấy cái điện thoại của vợ rơi lại trên bàn, màn hình vẫn sáng tin nhắn chưa đọc:

    “Anh Thông đây. Em nhớ lấy thịt cho đứa bé ăn, anh để rẻ vì nó bị thiếu máu. Đừng nói với ai, anh chỉ muốn giúp.”

    Tình run rẩy ngồi sụp xuống, nước mắt trào ra.
    Anh nhớ lại đêm qua, vợ lén giấu mấy tờ hóa đơn thuốc, chỉ nói:

    “Con mình yếu lắm, anh đừng lo…”

    Ngoài ngõ, tiếng xe công an hú dài, hòa trong tiếng người xì xào, mùi thịt heo từ chợ vẫn phảng phất trong gió — ngai ngái, tanh nồng, mà cũng… đắng ngắt.

  • Đầu giường để 3 thứ, không T;;ai H;;ọa cũng Nợ Nần chồng chất, 10 nhà thì 9 nhà mắc phải

    Đầu giường để 3 thứ, không T;;ai H;;ọa cũng Nợ Nần chồng chất, 10 nhà thì 9 nhà mắc phải

    Theo quan niệm phong thủy, vị trí và vật dụng xung quanh đầu giường có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe, hòa khí vợ chồng và tài vận của gia chủ. Các chuyên gia phong thủy chỉ ra 3 loại vật phẩm đại kỵ không nên đặt ở đầu giường, cảnh báo rằng 10 nhà thì đến 9 nhà mắc phải sai lầm này.


    1. 3 Vật Phẩm Đầu Giường Để 3 Thứ Kiêng Kỵ Tuyệt Đối Cần Tránh

    Đầu giường để 3 thứ kiêng kỵ
    Đầu giường là nơi cần sự yên tĩnh tuyệt đối, tránh các vật mang sát khí hoặc năng lượng xấu.

    1.1. Vật Kiêng Kỵ 1: Gương Soi – Tích Tụ Âm Khí, Gây Hao Tài

    Đặt gương ở đầu giường, đặc biệt là chiếu thẳng vào giường, là một trong những đại kỵ lớn nhất. Gương thuộc hành Kim, mang tính lạnh và phản chiếu năng lượng mạnh mẽ.

    • Phong thủy: Gương phản xạ luồng khí tốt, làm phân tán sinh khí, khiến người ngủ thường xuyên mệt mỏi, mất ngủ, dễ gặp ác mộng. Gương chiếu vào giường còn dễ gây trục trặc quan hệ vợ chồng.
    • Tâm linh: Gương được xem là “cửa ngõ âm dương”, dễ hấp dẫn tà khí hoặc năng lượng xấu.

    Giải pháp: Nếu bắt buộc phải có gương trong phòng ngủ, nên đặt ở vị trí khuất, không chiếu vào giường ngủ, hoặc làm gương liền cánh tủ quần áo.

    1.2. Vật Kiêng Kỵ 2: Dao Kéo, Vật Sắc Nhọn – Rước Sát Khí, Dễ Gây Xung Đột

    Thói quen để dao gọt trái cây, kéo cắt móng tay, hay bất kỳ đồ vật sắc nhọn nào trong hộc đầu giường vì tiện lợi là điều cực kỳ kiêng kỵ.

    • Phong thủy: Dao kéo là biểu tượng của **sát khí** và bạo lực. Khi đặt ở đầu giường – nơi cần sự yên ổn – những vật này tạo ra trường khí xung khắc, khiến các mối quan hệ trong nhà căng thẳng, dễ cãi vã, bất hòa.
    • Tài vận: Tổ tiên dạy: “Sát khí không sinh tài khí.” Đầu giường tồn tại vật mang sát khí sẽ khiến tài vận khó tụ, nợ nần dễ phát sinh, làm ăn trắc trở.

    Giải pháp: Dao kéo hay những đồ sắc nhọn cần có chỗ để riêng, không tùy tiện để ở phòng ngủ hay đầu giường.

    1.3. Vật Kiêng Kỵ 3: Thiết Bị Điện Tử – Ngắt Mạch Năng Lượng, Hao Hụt Tài Lộc

    Đây là sai lầm phổ biến nhất trong thời đại công nghệ. Việc để điện thoại, iPad, laptop hoặc ổ sạc ngay đầu giường ảnh hưởng xấu đến cả sức khỏe và tài vận.

    • Khoa học: Thiết bị điện tử phát ra bức xạ điện từ liên tục, gây rối loạn giấc ngủ, suy giảm trí nhớ, đau đầu, mệt mỏi kéo dài.
    • Phong thủy: Sóng điện từ ngăn cản dòng năng lượng lưu thông tự nhiên, khiến cơ thể không hấp thụ được sinh khí, từ đó suy giảm tài lộc, làm ăn khó phát.

    Giải pháp: Bạn nên đặt thiết bị điện tử cách xa đầu giường, tắt nguồn hoặc chuyển sang chế độ máy bay khi ngủ để đảm bảo giấc ngủ chất lượng và hồi phục năng lượng tích cực.

  • Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…” –

    Đi công tác về thì cho::áng v:::áng khi con ngây thơ bảo: ” Tối nào cô T cũng đến dạy con học rồi cô T ng::ủ lại với bố…” –

    Tôi kéo chiếc vali nặng trịch vào nhà sau chuyến công tác Singapore dài 10 ngày. Căn hộ cao cấp vắng lặng, chỉ có tiếng ti vi đang mở ở phòng khách. Huy – chồng tôi – chắc vẫn chưa đi làm về. Thằng bé Bi, con trai 5 tuổi của tôi, đang ngồi chơi xếp hình trên thảm.

    Thấy mẹ, Bi hét lên sung sướng, lao vào lòng tôi: “Mẹ về! Mẹ có mua quà cho Bi không?” Tôi ôm con hít hà mùi sữa thơm tho, bao mệt mỏi tan biến. Vừa mở vali lấy bộ lego ra, tôi vừa hỏi chuyện con: “Mấy ngày mẹ đi vắng, ở nhà có ngoan không? Bố có cho con đi chơi đâu không?”

    Bi vừa lắp ghép siêu nhân vừa hồn nhiên đáp: “Con ngoan lắm. Tối nào cô Tuyết cũng đến dạy học, rồi cô Tuyết ngủ lại với bố. Bố bảo cô Tuyết mệt nên ngủ nhờ, nhưng mà… cô ấy ngủ trong phòng của mẹ cơ.” Nụ cười trên môi tôi cứng đờ. Tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt một nhát, đau điếng. “Con nói sao? Cô Tuyết gia sư ấy hả? Cô ngủ… trong phòng mẹ?”“Vâng ạ. Bố bảo con sang phòng bà vú ngủ để bố với cô Tuyết bàn chuyện học hành. Mà con thấy cô Tuyết cởi áo ra giống như lúc mẹ đi tắm ấy…”

    Tai tôi ù đi. Mọi thứ trước mắt chao đảo. Tuyết – cô sinh viên năm cuối trường Sư phạm, có khuôn mặt ngây thơ, hiền lành mà tôi tin tưởng thuê về dạy chữ cho con, lại là kẻ đâm sau lưng tôi? Còn Huy, người chồng tôi yêu thương, người tôi đã dùng cả thanh xuân và các mối quan hệ của gia đình để nâng đỡ lên ghế Giám đốc chi nhánh, lại dám dẫn gái về nhà ngay trên chiếc giường cưới của chúng tôi?

    Tôi hít một hơi thật sâu, cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào. Tôi không được khóc. Khóc lóc lúc này là hèn, là thua cuộc. Tôi hôn lên trán con: “Được rồi, mẹ biết rồi. Chuyện này là bí mật của hai mẹ con nhé, đừng nói với bố là con kể mẹ nghe.” Tôi vào phòng ngủ, bình tĩnh đến đáng sợ. Việc đầu tiên tôi làm không phải là đập phá đồ đạc, mà là mở máy tính, kết nối với hệ thống camera an ninh giấu kín tôi lắp trong phòng làm việc và phòng ngủ – thứ mà Huy chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của nó.

    Và kia rồi. Những đoạn video trần trụi, những âm thanh ghê tởm vang lên khiến tôi buồn nôn. Họ không chỉ “ngủ”. Họ còn toan tính. “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó? Em chán cảnh lén lút này rồi,” giọng Tuyết nũng nịu. “Gắng đợi thêm chút nữa. Đợt này nó đi công tác về, anh sẽ lừa nó ký giấy sang tên căn biệt thự ngoại ô cho anh để ‘kinh doanh’. Xong xuôi anh sẽ đá nó ra đường. Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta,” giọng Huy hả hê, đắc thắng.

    Tôi đóng máy tính. Cơn đau qua đi, thay vào đó là sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Được lắm. Muốn lấy tiền của tôi để nuôi bồ, rồi đá tôi ra đường? Để xem ai mới là người ra đường. Một tuần sau đó, tôi diễn vai một người vợ hoàn hảo. Tôi tỏ ra vui vẻ, ngọt ngào, thậm chí còn mua tặng Huy một chiếc đồng hồ hiệu. Huy hí hửng ra mặt, tin rằng tôi vẫn là con gà mờ ngu ngốc chỉ biết cắm đầu vào công việc.

    Tối thứ Bảy, tôi tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà, gọi là ăn mừng hợp đồng lớn tôi vừa ký được. Tôi mời vài người bạn thân thiết, bố mẹ chồng, và đặc biệt: mời cả cô Tuyết đến dự với tư cách “ân nhân” dạy dỗ con trai tôi. Bữa tiệc diễn ra trong không khí ấm cúng giả tạo. Huy đóng vai người chồng mẫu mực, gắp thức ăn cho tôi. Tuyết ngồi đối diện, e lệ, thi thoảng liếc mắt đưa tình với Huy khi nghĩ không ai để ý.

    Khi mọi người đã dùng xong món chính, tôi đứng dậy, cầm ly rượu vang, mỉm cười rạng rỡ: “Hôm nay, con mời bố mẹ và mọi người đến đây, ngoài việc ăn mừng công việc, con còn có một món quà đặc biệt muốn dành tặng cho chồng con và cô giáo của bé Bi“. Huy mắt sáng lên, chắc mẩm tôi sắp tuyên bố chuyện sang tên nhà. Tuyết cũng hồi hộp không kém.

    Tôi ra hiệu cho người giúp việc bật màn hình máy chiếu lớn giữa phòng khách. “Đây là ‘thành quả’ lao động miệt mài của anh Huy và cô Tuyết trong những ngày tôi đi vắng. Mời mọi người cùng thưởng thức“. Màn hình sáng lên. Không phải là phim ảnh gì xa xôi, mà là đoạn clip sắc nét trích xuất từ camera phòng ngủ. Cảnh Huy và Tuyết quấn lấy nhau, cùng những lời thoại toan tính chiếm đoạt tài sản vang lên rõ mồn một giữa căn phòng im phăng phắc.

    “Bao giờ anh mới bỏ mụ vợ già đó?…” “Tiền của nó, nhà của nó, rồi sẽ là của chúng ta…”. Chiếc ly trên tay mẹ chồng tôi rơi xuống sàn vỡ tan tành. Tuyết mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nấp sau ghế. Huy chết trân, mặt tái mét như xác chết, lắp bắp: “Lan… em… em nghe anh giải thích…”. Tôi nhếch mép, ném xấp tài liệu dày cộp xuống mặt bàn cái “bộp”.

    “Giải thích? Anh định giải thích rằng anh đang dạy cô ta kỹ năng sống à? Đây là đơn ly hôn tôi đã ký sẵn. Và đây…” – tôi chỉ tay vào tờ giấy khác – “Là quyết định sa thải anh khỏi vị trí Giám đốc chi nhánh. Anh quên rồi sao? Công ty đó là của bố tôi, tôi chỉ để anh ngồi vào đó cho đẹp mặt thôi.”. Tôi quay sang Tuyết, cô ả đang khóc lóc van xin. “Còn cô, cô Tuyết. Tôi đã gửi toàn bộ tư liệu này kèm theo đơn tố cáo vi phạm đạo đức nghề nghiệp lên ban giám hiệu trường cô và các trung tâm gia sư lớn. Chúc mừng cô, từ nay cô sẽ nổi tiếng khắp cái thành phố này.”

    Bố mẹ chồng tôi xấu hổ đến mức không dám ngẩng mặt lên. Huy quỳ sụp xuống chân tôi, níu lấy vạt váy: “Vợ ơi, anh sai rồi, anh bị nó dụ dỗ. Em tha cho anh, anh không thể mất tất cả thế này được!”. Tôi lạnh lùng gạt tay hắn ra, nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ nhất: “Anh không mất tất cả. Anh vẫn còn cô bồ trẻ đẹp kia mà. Hai người rất xứng đôi: một kẻ phản bội và một kẻ đào mỏ. Căn nhà này đứng tên tôi, mời hai người ra khỏi đây ngay lập tức. Đồ đạc của anh tôi đã cho người dọn ra vỉa hè rồi đấy.”

    Tôi ra hiệu cho bảo vệ khu chung cư – những người tôi đã dặn trước – vào “tiễn khách”. Huy và Tuyết bị lôi ra ngoài trong sự nhục nhã ê chề. Tiếng cửa đóng sầm lại, cắt đứt mọi ồn ào dơ bẩn. Tôi quay lại, ôm lấy bé Bi đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì. “Mẹ ơi, bố đi đâu thế?” “Bố đi học bài học của bố rồi con ạ. Từ nay, chỉ có hai mẹ con mình thôi, nhưng mẹ hứa, cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp hơn gấp ngàn lần.”

    Đêm đó, tôi ngủ một giấc ngon nhất trong suốt 5 năm qua. Đau đớn là thật, nhưng sự tự do và lòng tự trọng tôi vừa giành lại được còn quý giá hơn gấp bội. Kẻ bội bạc đã phải trả giá, và tôi – tôi sẽ bắt đầu một chương mới rực rỡ hơn.