Danh mục: Chưa phân loại

  • Vợ xi,n chồng tiền mua cái váy mới để mặc trong sinh nhật con trai 2t, chồng n:::ém cho 500 ngàn

    Vợ xi,n chồng tiền mua cái váy mới để mặc trong sinh nhật con trai 2t, chồng n:::ém cho 500 ngàn

    iếng kim đồng hồ tích tắc trong căn phòng khách rộng lớn nhưng lạnh lẽo. Mai ngồi lặng lẽ bên cạnh cậu con trai hai tuổi đang say giấc, tay cô vân vê gấu áo phông đã sờn cũ. Hôm nay là sinh nhật tròn hai tuổi của bé Bo, và cũng là buổi đại tiệc của gia tộc họ Trần – một đế chế kinh doanh có tiếng tăm.

    Nghe tiếng lạch cạch ở cửa, Mai đứng dậy. Thành bước vào, mùi rượu vang và nước hoa phụ nữ nồng nặc phả ra từ chiếc áo vest đắt tiền. Chẳng thèm nhìn vợ, anh ta ném chiếc cặp da xuống sofa.

    “Thành này…” Mai khẽ khàng lên tiếng, giọng cô hơi run. “Ngày mai là tiệc sinh nhật con ở nhà nội. Em… em muốn xin anh ít tiền mua một chiếc váy mới. Đồ cũ của em đều đã chật và lỗi mốt cả rồi.”

    Thành dừng lại, quay đầu nhìn Mai bằng ánh mắt dò xét từ đầu đến chân. Một cái nhìn đầy sự ghẻ lạnh. Anh ta rút từ trong ví ra một tờ 500 nghìn đồng, không đưa tận tay mà thẳng tay ném nó lên mặt bàn trà, tờ tiền mỏng manh rơi xuống sàn nhà một cách trơ trẽn.

    “Cầm lấy,” Thành buông giọng khinh miệt. “Xấu như lợn xề mà còn đòi váy với vóc. Cô có đắp vàng lên người thì cũng chẳng sang lên được đâu. Mua cái nào tử tế vào, đừng có mặc mấy loại rẻ tiền làm mất mặt tôi với quan khách.”

    Mai nhìn tờ tiền nằm cô độc trên nền gạch. Trái tim cô thắt lại, cảm giác nhục nhã dâng lên tận cổ họng. Cô không cúi xuống nhặt. Cô chỉ ngước lên nhìn người đàn ông mình từng yêu say đắm, giờ đây chỉ còn là một kẻ kiêu ngạo và trống rỗng.

    “Anh thật sự nghĩ vậy sao?” Mai hỏi nhỏ.

    “Đừng có hỏi thừa. Lo mà chuẩn bị cho tốt đi!” Thành gắt gỏng rồi đi thẳng vào phòng tắm, để lại Mai đứng đó giữa bóng tối bao trùm. Cô lẳng lặng quay bước, không cầm lấy đồng tiền bố thí kia.

    Tối hôm sau, biệt thự nhà họ Trần rực rỡ ánh đèn. Hàng trăm khách mời là những đối tác làm ăn, những người có máu mặt trong giới thượng lưu tề tựu đông đủ. Thành đứng giữa sảnh, ly rượu vang trên tay, cười nói đắc ý. Anh ta đang tận hưởng cảm giác là “người thừa kế sáng giá”, người đang vận hành khối tài sản khổng lồ của gia đình.

    Mọi người bắt đầu xì xào khi nhân vật chính của buổi tiệc xuất hiện. Nhưng không phải Thành, mà là Mai.

    Cánh cửa sảnh chính mở ra. Mai bước vào, thanh tao và lộng lẫy trong chiếc váy lụa cao cấp màu đen tuyền, cắt xẻ tinh tế tôn lên vóc dáng mảnh mai mà quyến rũ. Trông cô không hề giống “con lợn xề” mà Thành từng nhạo báng. Khí chất sang trọng và đôi mắt sắc lạnh của cô khiến cả khán phòng nín lặng.

    Thành sững sờ, ly rượu trên tay suýt rơi xuống. Anh ta bước vội đến, rít qua kẽ răng: “Cô lấy tiền đâu ra mua bộ váy này? Tôi bảo cô mua đồ tử tế, chứ không bảo cô đi mượn nợ để làm màu!”

    Mai không trả lời anh ta. Cô thản nhiên bước lên sân khấu chính, nơi bố mẹ Thành đang đứng. Cô nhận lấy micro từ tay người quản trò, nụ cười trên môi bình thản đến lạ lùng.

    “Kính thưa các vị khách quý, thưa bố mẹ,” Mai dõng dạc nói, giọng cô vang vọng khắp sảnh tiệc. “Hôm nay là sinh nhật tròn hai tuổi của con trai con. Nhưng cũng là ngày con muốn tặng cho bản thân mình một món quà: Sự tự do.”

    Mọi người bắt đầu xôn xao. Thành biến sắc, định lao lên kéo cô xuống nhưng đã bị hai người đàn ông lạ mặt trong bộ vest đen – vốn là vệ sĩ riêng của bố mẹ Mai – ngăn lại.

    Mai nhìn thẳng vào mắt Thành, từng chữ đanh thép:

    “Hôm nay, con xin tuyên bố sẽ ly hôn với người đàn ông này. Một người chồng không chỉ coi thường, miệt thị vợ mình bằng những lời lẽ xúc phạm nhất, mà còn là một kẻ ngoại tình, lăng nhăng bên ngoài ngay cả khi con trai mình còn chưa cai sữa.”

    Cô giơ điện thoại lên, màn hình lớn phía sau sân khấu lập tức trình chiếu những hình ảnh Thành ôm ấp những cô gái lạ trong khách sạn, những dòng tin nhắn chuyển khoản hàng trăm triệu cho nhân tình, đối lập hoàn toàn với tờ 500 nghìn anh ta ném lên bàn tối qua.

    Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Bố mẹ Thành tái mặt vì xấu hổ. Thành gào lên: “Cô điên rồi! Cô lấy quyền gì mà làm loạn ở đây? Cút ra khỏi nhà tôi ngay!”

    Mai cười nhạt, lấy ra một tệp hồ sơ đỏ đặt lên bàn:

    “Nhà của anh? Anh nhầm rồi Thành ạ. Bố mẹ tôi đã quá dung túng cho anh suốt 3 năm qua. Căn biệt thự này và chiếc xe sang trọng anh đang đi đều đứng tên tôi, là tài sản bố mẹ tôi cho riêng tôi trước khi cưới. Tôi đã ký đơn thu hồi lại toàn bộ. Ngay đêm nay, mời anh rời khỏi đây với hai bàn tay trắng, đúng như lúc anh bắt đầu.”

    Dưới ánh đèn sân khấu, Mai trông thật quyền lực. Cô cúi chào bố mẹ chồng cũ một cách lịch sự nhưng xa cách, rồi bế con trai từ tay người giúp việc, bước thẳng ra phía cổng nơi chiếc limousine của gia đình mình đã chờ sẵn.

    Phía sau lưng cô, Thành quỵ xuống giữa những lời xì xào chê bai của hàng trăm khách mời. Chiếc váy mới của Mai không chỉ đẹp vì lụa là, mà nó đẹp vì đó là bộ áo giáp của một người phụ nữ đã quyết định đứng dậy từ đống tro tàn của sự khinh rẻ.

  • Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Con làm toán 8 + 8 : 4 = 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải

    Nhiều học sinh và phụ huynh cho rằng với bộ môn toán học, đáp án là yếu tố quan trọng nhất khi giải một bài toán. Tuy nhiên thực tế điều này hoàn toàn không phải vậy, khi làm bài kiểm tra hoặc khi đi thi tuyệt đối cần phải lưu ý nhiều điều khi làm toán để không bị cô giáo gạch sai, trừ điểm mà bản thân vẫn không hiểu được vấn đề.

    Chị Lý mới đây đăng tải một chia sẻ của mình trên một nhóm hội các bà mẹ có con đang học tiểu học. Chị kể về trường hợp của con chị, hy vọng cũng là bài học để các bậc cha mẹ nhắc nhở con em mình cẩn thận hơn khi làm toán.

    Chị Lý cho hay, con trai chị có một bài kiểm tra toán mỗi tuần và hầu hết chị không lo lắm vì học lực của bé rất tốt và kỹ năng làm toán đề rất chuẩn chỉnh. Thế nhưng mới đây cậu bé đi học về với gương mặt ủ rũ, đưa ra cho mẹ một bài kiểm tra toán không được điểm tuyệt đối chỉ vì bị trừ điểm ở một phép tính. Chị Lý nhắc nhở con trai cần tính toán kĩ hơn để cho ra đáp án đúng, sẽ không bị trừ điểm.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 1

    Thế nhưng con trai lại đáp ngược lại “Con cho ra kết quả chính xác y như các bạn nhưng vẫn bị cô gạch sai. Con không hiểu tại sao”. Nghe con trai nói vậy, chị Lý mới cầm lấy bài kiểm tra để xem lỗi sai của con trai, chị cẩn thận làm lại ra giấy để xem kết quả như thế nào thì quả thực vẫn cho ra kết quả giống như cậu bé mà thôi. Chị Lý nghi ngờ có thể cô giáo đã nhầm lẫn, gạch nhầm bài của con trai nên an ủi cậu bé “Để mẹ đi hỏi cô giáo, mong cô chấm lại điểm cho con”.

    Vào ngày hôm sau khi đưa con trai đi học, bà mẹ đã cầm tờ kiểm tra để “kiện điểm”. Tuy nhiên những lời giải thích của cô giáo sau đó khiến bà mẹ phải tâm phục khẩu phục.

    Cô giáo cho biết kết quả của học sinh làm thì đúng nhưng cách làm của con lại chưa triệt để. Điều này cũng vô cùng quan trọng. Theo đó đề bài bài toán yêu cầu học sinh nhóm phép tính vào trong ngoạc rồi tính.

    Theo đó cách làm chính xác phải là:

    8 + 8 : 4

    = 8 + (8:4)

    = 8 + 2

    = 10

    Lỗi sai của cậu bé này là chưa thực hiện đúng yêu cầu đã tính. Mặc dù kết quả đều như nhau nhưng cách thực hiện thì sai.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 2

    Ảnh minh họa

    Hay một trường hợp của một cậu bé khác cũng mắc lỗi tương tự khi làm bài toán 58-(28-10). Cậu nhóc đã hoàn thành bài toán một cách tỉ mỉ và cho kết quả rằng 40. Thế nhưng thật bất ngờ cô giáo đã gạch sai đáp án này. Bà mẹ đã phải cẩn thận tính lại vẫn thấy đúng là kết quả trên nhưng không hiểu sao cô giáo lại gạch đi. Có thể cô giáo đã gạch nhầm chăng?

    Chính vì thế bà mẹ đưa bài toán này để hỏi lại cô giáo. Cô giáo đồng tình với phụ huynh rằng đáp án của con trai chị quả thực không sai. Tuy nhiên cách làm của bé lại hoàn toàn sai. Theo đó đề bài của bài toán là “yêu cầu bé bỏ dấu ngoặc và thực hiện đổi dấu, sau đó mới tính toán”. Thế nhưng em học sinh lại không bỏ dấu ngoặc mà vẫn tính toán như thường.

    Thật trùng hợp là dù làm theo cách nào thì kết quả của bài toán vẫn là 40 nhưng không phải phép tính nào cũng may mắn như thế. Cô giáo nói rằng “Tuy đáp án của con không sai nhưng cách con giải quyết vấn đề không đúng với yêu cầu của bài toán. Do đó cô cũng không thể chấm điểm cho con được”. Với lời giải thích của cô giáo, người mẹ cũng đồng tình và nhận thấy rằng không những con trai bất cẩn mà bản thân chị cũng bất cẩn.

    Từ những câu chuyện trên đây có thể thấy toán tiểu học đơn giản nhưng cũng có những chiêu thức để phân loại học sinh, giúp các em phát triển nhiều kĩ năng tính toán, suy tư lo gic, đọc hiểu… Chính vì thế các bậc cha mẹ cũng cần nhắc nhở con em mình kĩ khi làm toán để không mất điểm oan:

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 4

    Đọc câu hỏi là bước đầu tiên để trau dồi thói quen xem xét câu hỏi nghiêm túc

    Việc rèn luyện cho học sinh thói quen xem lại câu hỏi là một nhiệm vụ lâu dài, đòi hỏi sự chung sức của phụ huynh và thầy cô. Trong quá trình dạy và học, phụ huynh có thể dùng ngón tay để đọc câu hỏi cùng con, nói chậm để đảm bảo con hiểu rõ câu hỏi, nếu con chưa hiểu thì đọc lại 2-3 lần.

    Ưu điểm: thu hút sự chú ý, đồng thời củng cố khả năng đọc văn bản của trẻ. Học sinh tiểu học có khả năng nhận biết và ghi nhớ rất tốt. Nếu cha mẹ thường xuyên học và đọc cùng con cũng có thể giúp con mở rộng đa dạng nhiều kiến thức khác nhau.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 5

    Rèn luyện thói quen đọc hiểu

    Ưu điểm của việc này là có thể nâng cao hơn nữa sự hiểu biết và ấn tượng của trẻ về nhiều đề tài khác nhau. Vì hành động và suy nghĩ có mối liên hệ chặt chẽ nên việc đọc tốt chủ đề tương đương với đọc truyện. Vậy nếu gấp đôi sợi dây dài 10cm thì mỗi đoạn dài bao nhiêu cm? Lúc này, bạn nên để trẻ tự làm, tự mình vạch ra độ dài của từng nửa gấp khúc, khi trẻ hiểu rõ ràng thì bố mẹ nên khen ngợi động viên trẻ.

    Con làm toán 8 + 8 : 4 10 bị cô gạch sai, mẹ đi kiện thì tâm phục nghe cô giải - 6

    Đánh dấu các điểm chính và phụ trong khi đọc

    Các câu hỏi ứng dụng Toán học thường có nhiều nội dung và cung cấp nhiều thông tin. Do đó, các em bắt buộc phải rút ra các điểm chính khi làm bài. Đồng thời, lọc ra những thông tin quan trọng, điều này giúp các em nắm bắt chính xác yêu cầu của câu hỏi cũng như hướng giải quyết.

    Việc trau dồi những thói quen này không phải “ngày một ngày hai”, mà cần phải được trau dồi trong một thời gian dài. Vì vậy, hãy đồng hành và khuyến khích con bạn nhiều hơn để chúng có được những thói quen tốt, có lợi cho việc cải thiện khả năng tiếp nhận thông tin cũng như chất lượng tổng thể của trẻ.

  • Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải

    Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán “6+3 = 9” bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải

    Toán học ở bậc tiểu học không chỉ dừng lại ở việc làm quen với các con số hay phép tính cộng trừ đơn giản, mà còn là nền tảng quan trọng để rèn luyện tư duy suy luận cho học sinh.

    Thông qua việc phân tích đề bài, tìm mối quan hệ giữa các dữ kiện và suy nghĩ từng bước để đi đến lời giải, trẻ dần hình thành khả năng logic, biết đặt câu hỏi “vì sao” và “như thế nào”, từ đó phát triển tư duy độc lập và kỹ năng giải quyết vấn đề ngay từ những năm đầu đến trường.

    Giống như câu chuyện của một bà mẹ Việt dưới đây mở ra rất nhiều bài học của cả cha mẹ lẫn học sinh.

    Bài kiểm tra toán của học sinh lớp 1 khiến mẹ thắc mắc.

    Theo chia sẻ từ một bà mẹ có tài khoản mạng xã hội Tâm Nguyễn, con gái cô mang về nhà một bài kiểm tra toán bị cô giáo chấm “Sai” 2 phép tính nhưng bà mẹ soi đi soi lại vẫn không thể hiểu con đã làm sai ở đâu và phải làm như thế nào mới đúng?

    Không thể tìm ra lời giải, người mẹ quyết định chia sẻ lên mạng xã hội và “cầu cứu” dân mạng.

    Theo đó, bài toán đưa ra hai bức tranh khác nhau, một bức tranh vẽ những quả trứng và một bức tranh vẽ những quả táo. Yêu cầu đưa ra là học sinh hãy viết phép tính thích hợp.

    Ngay lập tức, em học sinh đã có 2 phép tính cộng là 6 + 3 = 9 và 8 + 2 = 10.

    Người mẹ lên mạng hỏi cách làm đúng.

    Người mẹ lên mạng hỏi cách làm đúng.

    Tuy nhiên, mọi việc không chỉ đơn giản như thế bởi cô giáo đã chấm “Sai” dưới 2 phép tính này.

    Cũng giống như người mẹ, rất nhiều phụ huynh khác đều không thể hiểu em học sinh đã làm sai ở đâu và họ cũng không cho ra được phép tính đúng phải là như thế nào.

    – Con tôi đang học lớp 1. Phải nói thật là chương trình Toán bây giờ khó quá. Không phải tôi giấu dốt, chồng tôi học Toán khá giỏi mà có những bài còn phải bó tay.

    – Nhiều lúc tôi nghĩ hay là mình nên đi học lại lớp 1. Có những bài tôi phải suy nghĩ rất lâu mới ra, thì không hiểu các con làm sao có thể hiểu được.

    – Nếu không đọc bình luận của mọi người, có khi tôi cũng không biết mình sai ở đâu và phải làm thế nào cho đúng.

    Tuy vậy, cũng có một số phụ huynh khác đưa ra lời giải khá hợp lý cho bài toán này.

    Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán amp;#34;6+3 9amp;#34; bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải - 3

    Mẹ Việt thắc mắc vì con làm toán amp;#34;6+3 9amp;#34; bị cô gạch sai, lên mạng hỏi thì tâm phục vì lời giải - 4

    Tuy nhiên, không ít cha mẹ cho rằng dạng bài như vậy giúp rèn luyện tư duy cho học sinh, nhưng cách chấm bài của cô giáo lại có phần quá gò bó.

    – Rèn tư duy nhưng lại gò bó thì rất khó chấp nhận. Đã là Toán tư duy thì nên cho học sinh được giải thích cách làm của mình. Nếu cách giải hợp lý thì vẫn nên cho điểm, như vậy mới thực sự khuyến khích tư duy. Tại sao lại ép buộc trẻ phải suy nghĩ theo đúng ý của người ra đề, trong khi rất nhiều hình vẽ ngay cả người lớn cũng không biết nên làm phép cộng hay phép trừ.

    – Toán tư duy thì nên để trẻ được thoải mái suy nghĩ, miễn là kết quả đúng. Đây lại là kiểu tư duy có khuôn mẫu, buộc trẻ phải tư duy theo đúng cách của người khác mới được coi là đúng. Chưa kể nhiều bài tập chỉ là bản photocopy trắng đen, hình ảnh mờ nhạt, có hôm nhìn rất mỏi mắt.

    – Với những dạng bài như thế này, nhiều khi cô giáo chỉ dạy học sinh làm phép cộng hoặc phép trừ. Nhưng theo tôi, cha mẹ nên dạy con theo bản chất của vấn đề. Ví dụ, nói với con rằng: đây là các quả trứng, nhưng có ba bạn đã chui ra khỏi vỏ rồi, như vậy là đi ra, là ít đi, thì con làm phép trừ. Hoặc có hai quả táo không còn xuất hiện nữa, vì đó là những quả táo ngon đã được chọn để ăn, mà ăn mất đi thì phải trừ bớt.

    – Dạy như vậy, sau này con sẽ học bằng sự hiểu biết, chứ không chỉ học thuộc công thức.

  • Hôm đó, Thu đẩy cửa bước vào phòng tôi vào buổi sáng, nói ngập ngừng: “Má… cuối buổi trưa mình ra ngân hàng rút tiền nha. Con đưa má đi.”

    Hôm đó, Thu đẩy cửa bước vào phòng tôi vào buổi sáng, nói ngập ngừng: “Má… cuối buổi trưa mình ra ngân hàng rút tiền nha. Con đưa má đi.”

    Tôi tên là bà Hạnh, năm nay sáu mươi hai tuổi. Chồng tôi mất đã ba năm, để lại cho tôi căn nhà hai tầng và một khoản tiết kiệm đủ sống. Con trai tôi – Nam – đi làm xa, một tháng mới về được đôi ba lần. Nó cưới vợ được năm năm, con dâu tôi – Thu – là giáo viên cấp hai, đẹp người, nhẹ nhàng nhưng ít nói. Tôi không thân cũng chẳng ghét, nhưng trong lòng luôn giữ một khoảng cách.

    Hôm đó, Thu đẩy cửa bước vào phòng tôi vào buổi sáng, nói ngập ngừng:

    “Má… cuối buổi trưa mình ra ngân hàng rút tiền nha. Con đưa má đi.”

    Tôi nhìn nó, hơi bất ngờ. Bình thường nó ít xen vào chuyện tài chính của tôi.

    “Sao gấp vậy con?”

    Thu cắn môi, tránh ánh mắt:

    “Má cần sửa nhà, con tính rút bớt cho má, với lại… có vài chuyện quan trọng nên con nghĩ má rút ra cầm cho chắc.”

    Cách nó nói khiến tôi hơi lạnh sống lưng. Nhưng tôi không nghi ngờ nhiều. Nhà cửa xuống cấp thật, tiền thì của tôi, mà con dâu có lòng tốt, tôi cũng thuận theo.

    Đến trưa, chúng tôi đến ngân hàng. Thu bảo tôi vào rút tiền, còn nó đứng đợi bên ngoài vì “đang nhận tin nhắn công việc”. Tôi vào đúng quầy quen thuộc, cô nhân viên tên Chi – người tôi gặp suốt từ khi gửi sổ tiết kiệm – hôm nay nhìn tôi bằng ánh mắt khó tả.

    “Cô cần rút bao nhiêu ạ?” – Chi hỏi, giọng nhỏ hẳn đi.

    “Tôi rút 300 triệu để sửa nhà.”

    Chi gõ vào máy tính, nhưng yết hầu cô ấy liên tục trồi lên, gương mặt lộ vẻ bối rối.

    Chưa đầy một phút sau, cô ấy đứng dậy:

    “Cô… chờ cháu chút. Cháu đi lấy chứng từ.”

    Cô ấy đi khuất sau cánh cửa nhỏ dẫn vào phía trong. Tôi đứng chờ, chống gậy, nhìn dòng người ra vào. Chưa đầy ba phút sau, Chi trở lại. Và khoảnh khắc ấy, đời tôi rẽ sang một hướng khác.

    Cô ấy đặt giấy tờ xuống bàn, đưa tôi ký. Khi tôi ký xong, cô ấy cúi xuống như đang nhặt gì đó… rồi nhét thật nhanh vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, vừa đủ nhét giữa các ngón tay.

    Giọng cô ấy run run:

    “Cô cất kỹ nhé… và… nhớ về thẳng nhà. Đừng tin ai hết.

    Tôi giật mình:

    “Con nói gì vậy?”

    Cô ấy cười gượng gạo:

    “Ý cháu là… cẩn thận tiền bạc ạ. Trời dạo này nhiều chuyện mất cắp.”

    Tôi mở tay ra. Trong lòng bàn tay là một mảnh giấy nhỏ nhàu nát, trên đó chỉ có hai chữ:

    “CHẠY ĐI!”

    Tim tôi đập mạnh. Chuyện gì đang xảy ra?

    Tôi quay lại phía cửa kính. Thu đang đứng đó, nhìn vào, ánh mắt lóe lên điều gì đó mà tôi không kịp hiểu.

    Tôi cất mảnh giấy vào túi áo, lấy tiền và bước ra ngoài.

    “Xong chưa má?” – Thu hỏi.

    Tôi gật đầu, cố giữ bình tĩnh.

    “Về thôi con.”


    Đường về nhà chỉ 15 phút, nhưng tôi thấy như dài vô tận. Gió lạnh quất vào mặt mà tôi không cảm nhận gì. Trong đầu chỉ quanh quẩn hai chữ:
    CHẠY ĐI.

    Chạy khỏi ai? Tại sao?

    Khi Thu dừng xe trước cổng, tôi thấy cổng nhà… không khóa. Điều này chưa từng xảy ra.

    Tôi nói nhanh:

    “Con ở ngoài, để má vào trước.”

    Thu nhíu mày nhưng vẫn gật đầu.

    Tôi đẩy cửa. Và cảnh tượng bên trong khiến tôi đứng chết lặng.

    Phòng khách bừa bộn như vừa bị ai lục tung.
    Ngăn kéo bật ra.
    Giấy tờ nằm vương vãi dưới sàn.
    Cánh cửa tủ gỗ chỗ tôi cất giấy tờ nhà mở he hé.

    Nhưng điều khiến tôi nghẹn thở nhất—

    Két sắt của tôi bị mở toang hoác.

    Tôi choáng đến mức phải vịn vào tường.

    Phía giữa phòng, Thu đứng đó. Không hề run sợ. Không hoảng loạn. Mà… bình tĩnh đến rợn người.

    Ánh mắt nó nhìn thẳng vào tôi—lạnh lẽo, căng thẳng, và như đang giấu điều gì đó.

    “Má…” – giọng nó khàn đi – “Cuối cùng má cũng về.”

    Tôi lùi lại một bước.
    “Chuyện… chuyện gì đây?”

    Thu hít một hơi thật sâu.

    “Có người vào nhà.”

    Tôi nhìn quanh, rồi nhìn đôi mắt nó.
    Không có dấu hiệu cạy cửa, phá khóa. Nhưng két sắt – thứ chỉ có tôi và chồng tôi trước đây biết mã số – giờ đang mở tung.

    Tôi run giọng:

    “Sao con biết? Ai làm? Và… tại sao con lại đứng ở đây?”

    Thu siết chặt hai tay:

    “Vì con đã phát hiện ra từ sáng.”

    “Phát hiện gì?”

    Nó cắn môi, rồi ném xuống bàn một xấp phong bì.

    Trên cùng là… giấy báo nợ ngân hàng đứng tên con trai tôi – Nam.


    Tôi bủn rủn.

    “Đây… là sao?”

    Thu ngồi xuống, ánh mắt đỏ hoe:

    “Tối hôm qua Nam về nhà. Con tưởng ảnh ngủ rồi nên đi tắm. Nhưng khi ra ngoài, con thấy ảnh đứng ở tủ hồ sơ của má. Ảnh đang tìm gì đó… rất gấp.”

    Tôi nghẹn họng:

    “Nó… tìm thứ gì?”

    “Con không biết. Nhưng sáng nay, trước khi đi làm, ảnh dặn con đưa má ra ngân hàng rút tiền.”

    Tôi chao đảo. Nam từ nhỏ chưa bao giờ hỏi xin tôi đồng nào. Vậy tại sao giờ nó lại…?

    Thu đưa tôi xấp giấy trong tay:

    “Ảnh nợ hơn bảy trăm triệu. Ngân hàng gửi thông báo về. Hôm qua con tình cờ thấy.”

    Tôi choáng váng.

    Chồng tôi mất để lại hai trăm triệu. Tôi góp nhặt để làm sổ tiết kiệm. Tưởng rằng cuộc sống đã bình yên, không ngờ đứa con trai duy nhất lại…

    “Vậy còn két sắt?”

    Thu nói:

    “Con ngồi chờ má ở phòng khách. Con nghe tiếng động trên lầu nên chạy lên thì thấy cửa phòng má hé mở. Két sắt đã bị ai đó mở.”

    Tôi hỏi ngay:

    “Sao con không gọi công an?”

    “Con… không dám. Vì con nghĩ người đó có thể vẫn đang ở quanh đây.”

    Cách nó nói làm tim tôi co thắt. Nhưng có điều gì đó không đúng.

    “Tại sao con lại dám vào phòng má? Và làm sao con biết mã két sắt?”

    Thu cúi gằm:

    “Con không biết mã. Khi con vào, nó đã mở sẵn.”

    Không khí đặc quánh trong phòng. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, cố tìm câu trả lời. Nhưng nó chỉ đứng đó, run rẩy thật, không phải kiểu đóng kịch.

    Tôi cố trấn tĩnh:

    “Con nói thật cho má biết. Con có lấy gì trong két không?”

    Thu nhắm mắt, nước mắt trào ra.

    “Không má. Con chỉ… đang tìm sổ đỏ để đem cất chỗ khác. Con sợ… có người đang nhắm vào tài sản của má.”


    Đúng lúc ấy, điện thoại Thu đổ chuông.
    Tên người gọi hiện lên: Nam.

    Thu nhìn tôi, tay run bần bật:

    “Má… con không dám nghe.”

    Tôi hít một hơi rồi bấm loa ngoài.

    Giọng Nam vang lên, gấp gáp và sợ hãi:

    “Thu! Má đâu rồi? Sao không nghe máy? Em có đưa má rút tiền không?”

    Thu nhìn tôi. Tôi siết điện thoại:

    “Má đây.”

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Nam nuốt nước bọt:

    “Má rút tiền chưa?”

    Tôi lạnh sống lưng.
    Câu hỏi đầu tiên của nó… không phải “má có sao không” hay “nhà có bị trộm không” mà là “má rút tiền chưa”.

    Tôi cố giữ giọng bình thường:

    “Rút rồi.”

    Nam nói như thở phào:

    “Má giữ kỹ. Tối nay con sẽ về nói chuyện.”

    Tôi hỏi ngay:

    “Con đang nợ nần gì?”

    Nam cứng họng vài giây rồi tắt máy.

    Thu gần như khuỵu xuống ghế.

    “Má… ổng không ổn rồi.”


    Tôi quyết định phải kiểm tra lại két sắt. Tôi rà từng giấy tờ, từng phong bì.

    Không mất tiền.
    Không mất vàng.
    Không mất sổ đỏ.

    Nhưng có một thứ… biến mất.

    Một cuốn sổ màu đen nhỏ – chồng tôi để lại – nơi ông ghi lại toàn bộ danh sách những người nợ tiền ông, và những khoản ông từng gửi tiết kiệm rải rác các nơi.

    Tôi chợt nhớ: tuần trước, Nam có ghé về tìm “sổ khám bệnh cũ của ba”. Khi đó tôi thấy nó lục trong tủ mà không nghi ngờ.

    Thu run run:

    “Má… con nghĩ Nam tìm đúng cuốn đó.”

    Tôi siết chặt ngực áo. Cảm giác đau như ai bóp tim.

    “Vậy người vào nhà là Nam?”

    Thu ngập ngừng:

    “Con không dám chắc. Nhưng ánh mắt ảnh tối qua… rất lạ.”

    Tôi ngồi bệt xuống ghế. Nước mắt nóng hổi trào ra.

    “Thu… nếu con biết chuyện từ sớm, sao con không nói má?”

    Thu nhìn tôi, đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết:

    “Vì con sợ má không tin con. Con sợ má nghĩ con phá gia đình.”

    Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy ở nó không phải sự lạnh lùng như lúc đầu tôi thấy… mà là sự bất lực.

    Chỉ có điều… chuyện vẫn chưa hết.


    Điện thoại tôi rung.
    Là số lạ.

    Tôi bắt máy:

    “Alô?”

    Giọng Chi – cô nhân viên ngân hàng – run rẩy:

    “Cô ơi… cô về nhà chưa?”

    “Rồi. Cô bé viết giấy ‘chạy đi’ là sao?”

    Đầu dây vang lên tiếng thở gấp:

    “Cô Hạnh… sáng nay có một người đàn ông đến ngân hàng. Ảnh đứng gần quầy của cô. Ảnh cố nhìn vào màn hình khi cô làm thủ tục. Khi cháu hỏi có cần giúp gì không, ảnh bỏ đi.”

    Tôi nổi gai ốc:

    “Người đó… trông như thế nào?”

    “Khoảng ba mươi mấy tuổi, cao tầm mét bảy, mặc áo sơ mi xanh… và chân đi đôi giày màu nâu cũ.”

    Tim tôi rớt xuống.

    Đó… chính là đôi giày Nam đang đi.

    Tôi chết lặng.

    Chi nói tiếp, giọng run bần bật:

    “Lúc cô ký giấy, cháu thấy người đó đứng ngoài cửa kính nhìn vào. Ánh mắt rất kỳ lạ… như muốn chắc chắn cô rút tiền.”

    Tôi ngồi sụp xuống ghế. Căn phòng quay cuồng quanh tôi.

    Thu quỳ xuống cạnh tôi, nắm lấy tay tôi:

    “Má… con xin lỗi vì phải nói điều này. Nhưng… con nghĩ Nam đang lún vào thứ gì đó rất nguy hiểm.”


    Gần tám giờ tối, Nam mở cửa bước vào.
    Mắt đỏ ngầu.
    Tóc rối.
    Áo nhăn nhúm.

    “Má… mình nói chuyện được không?”

    Tôi nhìn nó, lòng nghẹn lại:

    “Con vào nhà làm gì sáng nay?”

    Nó sững người.
    “Con… con chỉ tìm vài giấy tờ của ba.”

    “Con nợ bao nhiêu?”

    Nó im lặng.

    “Nam! Má hỏi con nợ bao nhiêu?”

    Nó gào lên:

    “Một tỉ hai!”

    Tôi run rẩy:

    “Sao con…?”

    “Con bị lừa. Con đầu tư theo lời bạn. Rồi bạn bỏ trốn. Con phải vay nóng để trả. Má… con sợ lắm!”

    Tôi nghẹn lại:

    “Vậy con vào nhà má để tìm tiền à?”

    Nam sụp xuống, ôm đầu:

    “Con chỉ… muốn tìm sổ tiết kiệm của ba. Con nghĩ ba có để lại tiền ở đâu đó…”

    Thu đứng cạnh tôi, giọng lạnh đi:

    “Vậy còn két sắt? Anh mở làm gì?”

    Nam như bị tát:

    “Két… mở rồi mà? Em vào trước mà?”

    Thu trợn tròn mắt:

    “Anh nói gì? Lúc tôi vào, két đã mở. Tôi tưởng anh mở!”

    Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc.

    Tôi lắp bắp:

    “Vậy… ai mở két?”

    Ba người nhìn nhau.
    Không ai có câu trả lời.

    Nhưng Nam bỗng nhớ ra điều gì đó. Nó rùng mình:

    “Má… ba còn… ai khác biết mã két không?”

    Tôi lắc đầu:

    “Chỉ có ba con và má.”

    Nam mím môi, da mặt tái nhợt:

    “Ba… từng đưa mã két cho anh.”

    Tôi và Thu đồng loạt quay sang:

    “Hả?!”

    Nam cúi đầu:

    “Năm ngoái, trước khi ba mất, ba bảo anh giữ phòng khi má cần. Anh quên mất… đến giờ mới nhớ.”

    Toàn thân tôi lạnh toát.

    Vậy nghĩa là—
    mã két không chỉ mình tôi biết.
    Mà… Nam biết.
    Và có thể… người khác cũng biết.

    Thu run rẩy:

    “Nam… ngoài anh ra, ba còn đưa mã cho ai không?”

    Nam ngơ ngác:

    “Có. Ba còn đưa cho… cô Lan.”

    Tôi gần như ngã xuống.

    Cô Lan – người giúp việc cũ của nhà tôi.
    Ba năm trước cô ấy nghỉ việc đột ngột… và không quay lại.


    Ngay tối hôm đó, công an xã đến kiểm tra hiện trường. Không có dấu hiệu cạy cửa. Không có ai ngoài gia đình xuất hiện trong nhà.

    Nhưng điều đáng sợ nhất…

    Dấu vân tay lạ trên két sắt trùng khớp với dấu vân tay trong hồ sơ của cô Lan.

    Họ cho biết: cô Lan đã tham gia vào một đường dây lấy cắp thông tin người già, giả mạo hồ sơ để chiếm đoạt tài sản. Một tháng gần đây, cô ấy xuất hiện ở nhiều khu vực gần nhà tôi.

    Chiếc két bị mở tung… là do cô ta.
    Cô ta tìm cuốn sổ đen – nơi ghi toàn bộ các khoản tiết kiệm cũ của chồng tôi – để tìm cách rút tiền.

    Cuốn sổ đã bị lấy đi.

    Còn mảnh giấy “CHẠY ĐI” mà Chi đưa cho tôi—
    không phải nhắm vào Thu.
    Không phải nhắm vào Nam.
    Mà là… cảnh báo tôi phải về nhà thật nhanh trước khi kẻ đó quay lại.


    Nam quỳ xuống trước mặt tôi, khóc nức nở:

    “Má… con xin lỗi. Con gây ra phiền phức cho má…”

    Tôi đặt tay lên đầu nó.
    “Con sai. Nhưng không phải con gây ra chuyện hôm nay.”

    Tôi quay sang Thu:

    “Con… cảm ơn con. Nếu không có con, hôm nay có khi má không còn gì.”

    Thu bật khóc.
    “Má tin con hả?”

    Tôi gật đầu.

    “Từ nay má tin con.”

    Cô ôm lấy tôi, nghẹn ngào như dồn nén suốt bao năm.

    Một tuần sau, công an báo tin: cô Lan bị bắt khi đang cố rút tiền từ một tài khoản đứng tên chồng tôi mở năm 2013.

    Cuốn sổ đen được thu hồi.

    Nhìn nó nằm trên bàn, tôi rùng mình.

    Nếu hôm đó tôi không nhận được mảnh giấy “CHẠY ĐI”…
    Nếu tôi về muộn hơn 30 phút…
    Có lẽ mọi thứ đã mất sạch.

    Tôi cất cuốn sổ vào két mới.
    Đổi mã.
    Và lần đầu tiên trong đời, tôi chủ động đưa mã két cho Thu.

    Nó sững người:

    “Má… sao lại đưa con?”

    Tôi mỉm cười:

    “Vì con là người duy nhất không lục két của má.”

    Thu bật khóc. Tôi cũng khóc.

    Còn Nam—
    nó bắt đầu lại từ đầu.
    Không vay mượn. Không đầu tư liều.
    Và mỗi khi nhắc chuyện hôm đó, nó vẫn còn rùng mình.

    Còn tôi—
    đến giờ, mỗi lần mở ngăn kéo và nhìn thấy mảnh giấy cũ nhàu với hai chữ “CHẠY ĐI”—
    tôi vẫn không khỏi lạnh sống lưng.

    Vì đôi khi,
    một lời cảnh báo vô danh…
    có thể cứu cả một đời người.

  • Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…

    Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…

    Chồng mỗi tháng kiếm cả 100 triệu,chỉ đưa vợ 100 ngàn ngày,5 năm sau anh qua đời, vợ s/ữngs/ờ thấy…“

    Anh đi làm đây, 100 nghìn cho hôm nay, chi tiêu cho khéo!”
    Hà nhận lấy tờ tiền từ tay chồng, ánh mắt chùng xuống rồi quay lưng vào bếp. Hôm nay là ngày thứ 1.825 – tròn năm năm – kể từ khi cô bắt đầu sống với “ngân sách 100 nghìn mỗi ngày”. Với số tiền ấy, Hà phải lo từ cơm nước, chợ búa đến sữa cho con, băng vệ sinh, điện thoại, điện nước – tất cả.

    Anh Hoàng – là giám đốc một công ty thiết kế nội thất nổi tiếng, mỗi tháng thu nhập không dưới 100 triệu. Nhưng kể từ sau khi cưới, anh bắt đầu áp dụng “nguyên tắc tài chính gia đình”: vợ giữ nhà, chồng giữ tiền.

    “Phụ nữ mà cầm nhiều tiền là hư, em cứ ở nhà chăm con, mọi việc anh lo!” – Hoàng luôn nói vậy.Sau đám cưới là chuỗi ngày lạnh nhạt, kiểm soát, và những lời nói nhẹ như lông mà nặng như đá.
    “Cô biết ơn tôi đi, không có tôi nuôi thì mẹ con cô ăn gì?”

    “Muốn tiền thì mở miệng ra xin đi, đừng có làm ra vẻ tự trọng!”
    Hà từng là một giáo viên dạy văn – mơ mộng, yêu nghề, yêu trẻ. Nhưng từ khi có thai, Hoàng ép cô nghỉ dạy. “Mang bầu mà đi đứng thế à? Ở nhà, đừng để tôi phải phiền!” Và thế là, cô trở thành bà nội trợ toàn thời gian, dần rời xa bạn bè, học trò, sách vở. Tài khoản ngân hàng chỉ còn vài chục ngàn.

    Trưa hôm ấy, Hà nhận được cuộc gọi từ c/ông a/n.

    Giọng người bên kia trầm lặng:

    “Chúng tôi xin chia buồn… Chồng chị gặp t/ai n/ạn….

    …“Chồng chị gặp tai nạn giao thông trên đường cao tốc. Không qua khỏi.”

    Chiếc điện thoại rơi khỏi tay Hà.
    Căn bếp nhỏ bỗng im phăng phắc, chỉ còn tiếng nồi canh sôi lục bục rồi trào ra ngoài.

    Tang lễ diễn ra chóng vánh nhưng đông nghịt. Đồng nghiệp, đối tác, bạn làm ăn của Hoàng đến kín cả nhà. Người ta thì thầm về một giám đốc giỏi giang, kiếm tiền như nước, “ra đi khi còn quá trẻ”.
    Chỉ có Hà đứng lặng trong góc, gương mặt hốc hác, trên tay vẫn là chiếc ví cũ sờn – thứ cô dùng suốt 5 năm qua để đựng… những tờ 100 nghìn mỗi ngày.

    Sau 49 ngày, luật sư của Hoàng tìm đến.

    “Anh Hoàng để lại di chúc.”

    Hà giật mình. Suốt những năm chung sống, Hoàng chưa từng bàn với cô một câu về tiền bạc, tài sản. Cô vẫn nghĩ, mình chẳng có quyền gì ngoài việc nuôi con.

    Luật sư đặt lên bàn một xấp hồ sơ dày.

    Và rồi, Hà sững sờ.

     Toàn bộ tài sản đứng tên Hoàng – nhà đất, cổ phần công ty, tiền gửi ngân hàng – đều đã được chuyển sang một quỹ ủy thác… mang tên cô và con trai.
     Riêng mỗi tháng, từ 5 năm trước, Hoàng đã âm thầm chuyển 50 triệu vào một tài khoản tiết kiệm dài hạn – tài khoản đó cũng mang tên Hà, nhưng bị khóa, chỉ mở khi có sự kiện “đặc biệt”.

    Sự kiện ấy… chính là cái chết của anh.

    Hà run run cầm bản sao kê.
    Số tiền trong tài khoản khiến cô choáng váng.

    Nhưng điều khiến cô nghẹn thở nhất là một lá thư tay, được gấp gọn trong phong bì vàng úa:

    “Hà,
    Nếu em đọc được những dòng này, có lẽ anh đã không còn.
    Anh xin lỗi.

    Anh biết mình đã tàn nhẫn. Anh sợ em giỏi hơn anh, sợ một ngày em không cần anh nữa.
    100 nghìn mỗi ngày không phải vì anh thiếu tiền… mà vì anh thiếu tự tin.

    Anh muốn giữ em ở lại bằng sự phụ thuộc.

    Nhưng anh cũng không đủ độc ác để đẩy em và con vào đường cùng.

    Số tiền này… là tất cả những gì anh nợ em – nợ tuổi trẻ, nợ ước mơ, nợ lòng tự trọng mà anh đã bóp nghẹt suốt 5 năm.

    Nếu có thể, hãy sống cho chính mình.
    Đừng tha thứ cho anh nếu em không muốn.”

    Hà gập lá thư lại.
    Không khóc.
    Không oán trách.

    Ba tháng sau, cô trở lại bục giảng – mái tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt khác hẳn người phụ nữ cam chịu ngày nào.
    Cô mở lại tài khoản ngân hàng, nhưng không tiêu xài phung phí.
    Việc đầu tiên Hà làm là lập quỹ học bổng mang tên chính mình – dành cho những giáo viên nữ phải bỏ nghề vì hôn nhân.

    Có người hỏi:
    “Chị có hận chồng không?”

    Hà mỉm cười, bình thản:

    “Không.
    Chỉ tiếc… giá như anh ấy hiểu ra sớm hơn.”

     Có những người đàn ông giàu tiền nhưng nghèo nhân cách.
    Và có những người phụ nữ chỉ thật sự giàu… khi họ không còn phải xin ai 100 nghìn cho một ngày sống.

  • Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ tháng sau

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ tháng sau

    Mua bán, cho mượn tài khoản ngân hàng: Cá nhân có thể bị phạt tới 200 triệu đồng từ 9/2

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ 9/2 - Ảnh 1.

    Từ ngày 9/2, Nghị định số 340/2025/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tiền tệ và ngân hàng chính thức có hiệu lực, với nhiều mức xử phạt tăng mạnh nhằm siết chặt tình trạng mua bán, cho thuê, cho mượn tài khoản ngân hàng và ví điện tử – những hành vi đang bị lợi dụng phổ biến trong các hoạt động lừa đảo, rửa tiền.

    Theo nghị định mới, cá nhân thực hiện hành vi mua, bán, thuê, cho thuê, mượn hoặc cho mượn tài khoản thanh toán, cũng như mua bán thông tin tài khoản thanh toán với số lượng từ 1 đến dưới 10 tài khoản sẽ bị phạt tiền từ 100 – 150 triệu đồng. Mức xử phạt này tăng gấp nhiều lần so với quy định trước đây, vốn chỉ dao động 40 – 50 triệu đồng.

    Trường hợp vi phạm với từ 10 tài khoản thanh toán trở lên, mức phạt được nâng lên 150 – 200 triệu đồng, trong khi trước đây mức phạt tối đa chỉ khoảng 100 triệu đồng. Cùng mức xử phạt này còn áp dụng đối với các hành vi sử dụng giấy tờ tùy thân giả mạo để mở và sử dụng tài khoản thanh toán khi chưa đến mức bị truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Đáng chú ý, nghị định mới cũng quy định xử phạt đối với ngân hàng cho phép khách hàng sử dụng giấy tờ tùy thân đã hết hạn trong quá trình mở và sử dụng tài khoản thanh toán. Với hành vi mở hoặc duy trì tài khoản thanh toán nặc danh, mạo danh, mức phạt có thể lên tới 200 – 250 triệu đồng, cao hơn đáng kể so với khung 100 – 150 triệu đồng trước đây.

    Siết chặt cả ví điện tử và thẻ ngân hàng

    Tất cả người dân có tài khoản ngân hàng chú ý: Sẽ bị phạt tới 200 triệu đồng nếu làm điều này từ 9/2 - Ảnh 2.

    Không chỉ tài khoản ngân hàng, các hành vi vi phạm liên quan đến ví điện tử cũng bị xử phạt nghiêm. Cụ thể, cá nhân mua bán, thuê, cho thuê, mượn hoặc cho mượn từ 1 đến dưới 10 ví điện tử sẽ bị phạt 50 – 100 triệu đồng; nếu trên 10 ví, mức phạt tăng lên 100 – 120 triệu đồng.

    Tương tự, hành vi mua bán, cho thuê, mở hộ thẻ ngân hàng bị phạt 60 – 80 triệu đồng, và có thể tăng lên 200 triệu đồng nếu số lượng từ 10 thẻ trở lên, trong trường hợp chưa đủ yếu tố truy cứu trách nhiệm hình sự.

    Ngoài hình thức phạt tiền, Nghị định 340/2025/NĐ-CP còn quy định rõ các biện pháp khắc phục hậu quả. Theo đó, người vi phạm buộc phải nộp lại toàn bộ số lợi bất hợp pháp thu được từ hành vi vi phạm vào ngân sách Nhà nước, đồng thời tịch thu tang vật, phương tiện được sử dụng để thực hiện hành vi vi phạm.

    Với các mức xử phạt tăng mạnh và chế tài bổ sung nghiêm khắc, nghị định mới được kỳ vọng sẽ góp phần hạn chế tình trạng mua bán tài khoản, ví điện tử, qua đó tăng cường an toàn hệ thống ngân hàng và bảo vệ người dùng trước các rủi ro tài chính trên không gian số.

  • Theo các bác sỹ tại Bệnh viện K, thịt đỏ và thịt chế biến sẵn không chỉ làm tăng nguy cơ gây nên ung thư đại trực tràng mà còn khiến cơ thể dễ mắc các loại ung thư nguy hiểm khác như

    Theo các bác sỹ tại Bệnh viện K, thịt đỏ và thịt chế biến sẵn không chỉ làm tăng nguy cơ gây nên ung thư đại trực tràng mà còn khiến cơ thể dễ mắc các loại ung thư nguy hiểm khác như

    Theo các bác sỹ tại Bệnh viện K, thịt đỏ và thịt chế biến sẵn không chỉ làm tăng nguy cơ gây nên ung thư đại trực tràng mà còn khiến cơ thể dễ mắc các loại ung thư nguy hiểm khác như: Ung thư thực quản, phổi, tuyến tụy, nội mạc tử cung và ung thư dạ dày.

    Theo nghiên cứu bởi Quỹ Nghiên cứu Ung thư Thế giới (WCRF), tiêu thụ nhiều thịt đỏ chưa qua chế biến và thịt chế biến sẵn làm tăng nguy cơ ung thư đại trực tràng. Cụ thể, cứ tăng 50g tiêu thụ thịt chế biến sẵn hàng ngày làm tăng nguy cơ gây ung thư lên 18%; tăng 100g tiêu thụ thịt đỏ chưa chế biến hàng ngày tăng nguy cơ ung thư lên 17%.

    Cụ thể, nitrit hoặc nitrat được thêm vào thịt để bảo quản có thể làm tăng tiếp xúc ngoại sinh với nitrosamine, hợp chất N-nitroso và tiền chất của chúng. Chế độ ăn uống chứa hợp chất N-nitroso có liên quan đến nguy cơ ung thư, đặc biệt là ung thư đường tiêu hóa.

    Chẳng hạn, trong nghiên cứu EPIC-Norfolk, lượng N-nitrosodimethylamine làm tăng nguy cơ ung thư đường tiêu hóa lên 1,13 lần, đặc biệt là ung thư trực tràng lên 1,46 lần.

    Lượng muối cao trong các loại thịt chế biến sẵn cũng được coi là một yếu tố gây nguy cơ ung thư dạ dày. Ăn nhiều muối có thể làm hỏng niêm mạc dạ dày, tăng hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh, tương tác hiệp đồng với các chất gây ung thư dạ dày và làm tăng sự xâm nhập của vi khuẩn Helicobacter pylori.

    Bệnh viện K cảnh báo: Loại thịt này đang ‘nuôi dưỡng’ ung thư, chỉ cần ăn 50g mỗi ngày là tự động tăng nguy cơ đối mặt tử thần lên 18% - Ảnh 1.

    Cứ tăng 50g tiêu thụ thịt chế biến sẵn hàng ngày làm tăng nguy cơ gây ung thư lên 18%

    Sắt haem trong thịt đỏ có thể dẫn đến stress oxy hóa, do đó có thể làm tăng quá trình peroxy hóa lipid, dẫn đến biến đổi protein và tổn thương ADN. Ngoài ra, sắt trong haem cũng làm tăng sự hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh vì haem trong thịt đỏ có thể dễ dàng bị nitro hóa và hoạt động như một tác nhân nitro hóa.

    Dựa trên kết quả của nhóm thuần tập Điều tra Triển vọng Châu Âu về Ung thư và Dinh dưỡng (EPIC), sự hình thành hợp chất N-nitroso nội sinh khi tiêu thụ thịt đỏ và thịt chế biến sẵn liên quan đến tăng nguy cơ ung thư dạ dày.

    Một số nghiên cứu dịch tễ học cũng đã chỉ ra mối liên quan giữa chế độ ăn uống có các amin thơm dị vòng và hydrocacbon thơm đa vòng với nguy cơ mắc các loại ung thư khác nhau, đặc biệt là polyp tuyến đại trực tràng và ung thư đại trực tràng. Do đó, Quỹ Nghiên cứu Ung thư Thế giới đã đưa ra khuyến nghị về việc tiêu thụ thịt đỏ nên giới hạn ở mức <500g / tuần và rất ít hoặc không sử dụng thịt chế biến sẵn để tránh làm tăng khả năng gây bệnh ung thư.

  • Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán 2026

    Sáng 12-12, Cục Cảnh sát giao thông (C08, Bộ Công an) ban hành kế hoạch nhằm siết chặt trật tự và đảm bảo an toàn giao thông phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI…

    Theo C08, đợt cao điểm được triển khai trên phạm vi toàn quốc với yêu cầu chủ động nắm tình hình từ sớm, từ xa, dự báo đúng và xử lý kịp thời mọi nguy cơ mất an toàn giao thông, ùn tắc, tai nạn đặc biệt nghiêm trọng và các vụ việc gây rối trật tự công cộng.

    Kế hoạch trên với mục tiêu không để xảy ra điểm nóng, bảo đảm tuyệt đối an toàn cho các sự kiện chính trị, kinh tế, văn hóa quan trọng diễn ra trong năm 2026.


    Sáng 12-12, cảnh sát giao toàn quốc tổ chức lễ xuất quân thực hiện kế hoạch. Ảnh: C08 cung cấp
    Lực lượng cảnh sát giao thông sẽ triển khai đồng bộ các giải pháp nghiệp vụ, kiềm chế tai nạn giao thông, hạn chế ùn tắc tại Hà Nội, TPHCM và các địa bàn trọng điểm; xử lý nghiêm các hành vi vi phạm như tụ tập, đua xe trái phép, lạng lách, đánh võng, chống người thi hành công vụ.

    Cùng với đó, C08 yêu cầu toàn lực lượng chấp hành nghiêm quy trình công tác và điều lệnh công an nhân dân, ứng xử chuẩn mực, không để phát sinh mâu thuẫn nhỏ dẫn tới phức tạp, ảnh hưởng đến an ninh, an toàn của các sự kiện.

    Trên tuyến đường bộ, các tổ công tác tập trung kiểm tra, xử lý các hành vi vi phạm là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn như sử dụng rượu bia và chất ma túy khi điều khiển phương tiện, chạy quá tốc độ, đi sai làn đường, chuyển hướng không có tín hiệu, điều khiển xe quá tải, quá khổ hoặc cơi nới thùng hàng.

    Từ 10 giờ mùng 1 Tết Nguyên đán Bính Ngọ, cảnh sát giao thông toàn quốc đồng loạt kiểm tra nồng độ cồn.

    Với tuyến đường thủy, C08 chỉ đạo siết chặt quản lý phương tiện, thuyền viên, điều kiện an toàn tại cảng, bến và các hoạt động vận chuyển hàng hóa, hành khách.

    Một trong những nội dung quan trọng của đợt cao điểm là tổ chức tuần tra, kiểm soát liên tuyến trên toàn tuyến Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau. C08 triển khai mô hình kết hợp hóa trang và công khai, tuần tra cơ động và kiểm soát cố định, bố trí lực lượng 24/24 giờ với 4 ca trực mỗi ngày.

    Cùng với hoạt động tuần tra, C08 yêu cầu 100% tổ công tác sử dụng thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ, gồm camera cầm tay và camera mini gắn trên người để ghi hình xuyên suốt quá trình kiểm tra, xử lý tại điểm kiểm soát hoặc tại trạm cảnh sát giao thông.

    Trong khi đó, để bảo đảm giao thông thông suốt phục vụ Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và các hoạt động dịp Tết Nguyên đán, lực lượng cảnh sát giao thông tại các địa phương được yêu cầu chủ động nắm chắc thông tin về lịch trình di chuyển của các đoàn đại biểu và lãnh đạo Đảng, Nhà nước; khảo sát kỹ các nút giao trọng điểm, khu vực lễ hội, điểm du lịch, những đoạn đường đèo dốc và vị trí có nguy cơ sạt lở cao.

    Khi xảy ra ùn tắc, lực lượng phải triển khai phân luồng từ xa, phối hợp ứng trực cả ban đêm tại các điểm nguy hiểm, đồng thời sẵn sàng huy động lực lượng khi có yêu cầu tăng cường dẫn đoàn hoặc xử lý tình huống đột xuất.

  • Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Ch/ế/t Điếng Khi Biết Sự Thật

    Con Gái Tôi 10 Tuổi Cứ Về Từ Nhà Ngoại Là Khóc Nấc – Tôi Âm Thầm Gắn Máy Ghi Âm Và Chết Điếng Khi Biết Sự Thật.

    Con gái tôi – bé Thảo My, 10 tuổi – trước đây rất thích về nhà ngoại. Mỗi cuối tuần, chỉ cần tôi nói “Chiều nay về ngoại nha con”, con bé đã nhảy cẫng lên, tự xếp quần áo, còn mang theo cả tập vở để khoe với bà.

    Nhưng mọi chuyện bắt đầu thay đổi cách đây hơn hai tháng.

    Lần đầu tiên tôi nhận ra điều bất thường là vào một buổi tối Chủ nhật. Tôi vừa dắt xe vào sân thì Thảo My từ trong nhà ngoại chạy ra, mặt đỏ bừng, mắt sưng húp. Con bé lao thẳng lên xe, ôm chặt lưng tôi mà nức nở.

    “Con sao vậy?” – tôi hỏi.
    Thảo My lắc đầu, khóc không thành tiếng.

    Tôi nghĩ có thể con nhớ nhà, hoặc bị ai đó trêu. Nhưng rồi… tuần sau, rồi tuần sau nữa, tình trạng ấy lặp lại. Cứ mỗi lần về từ nhà ngoại, con bé đều khóc. Không phải khóc lớn, mà là khóc nấc, nghẹn lại, như cố kìm nén.

    Đáng sợ nhất là ánh mắt của con. Không còn trong veo như trước, mà lúc nào cũng tránh né, sợ sệt. Tôi hỏi thì con chỉ nói:
    “Con mệt.”
    Hoặc:
    “Con không muốn nói.”

    Tôi đem chuyện kể với chồng – anh Hùng. Anh gạt đi:
    “Chắc con dỗi gì thôi. Nhà ngoại toàn người thân, có gì đâu mà lo.”

    Nhưng là mẹ, tôi không thể không lo. Trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó rất sai.

    Một lần, tôi vô tình nghe Thảo My nói mớ trong lúc ngủ:
    “Con xin lỗi… con xin lỗi mà…”

    Tôi lạnh sống lưng. Một đứa trẻ 10 tuổi thì phải xin lỗi ai? Vì điều gì?

    Đêm đó, tôi gần như không ngủ. Sáng hôm sau, tôi lục ngăn kéo cũ, lấy ra một chiếc máy ghi âm nhỏ – món đồ tôi từng dùng khi đi làm thêm bán hàng online.

    Tôi lưỡng lự rất lâu. Gắn máy ghi âm cho con – tôi thấy mình như đang phản bội chính con gái. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ điều gì đó không thể cứu vãn.

    Cuối cùng, tôi gắn chiếc máy vào ngăn nhỏ trong cặp của Thảo My, giả vờ chỉnh lại sách vở rồi nói:
    “Con sang ngoại chơi ngoan nha.”

    Khi con bé quay lưng đi, tôi không ngờ rằng…
    sự thật sắp nghe được lại khiến tôi chết điếng.

    Buổi chiều hôm đó dài hơn bao giờ hết. Tôi ở nhà mà lòng như có lửa đốt. Cứ vài phút lại nhìn đồng hồ, rồi lại tự trách mình: Hay mình đa nghi quá?

    Đến tối, khi Thảo My về, con bé vẫn như mọi lần – mặt tái, mắt đỏ, lặng lẽ ăn cơm rồi vào phòng. Tôi cố tỏ ra bình thường, chờ đến khi con ngủ say mới lén lấy chiếc máy ghi âm ra.

    Tôi cầm nó trên tay mà run.
    Tôi sợ nghe. Nhưng tôi còn sợ không nghe hơn.

    Đoạn đầu chỉ là tiếng xe, tiếng gió. Rồi tiếng nói quen thuộc vang lên – giọng mẹ tôi, bà ngoại của Thảo My.

    “Con gái, sao hôm nay học dốt vậy?”
    Giọng Thảo My nhỏ xíu:
    “Dạ… con được 8 điểm.”

    “8 điểm mà cũng gọi là khá à? Mày nhìn con nhà người ta đi!”

    Tôi nuốt khan. Mẹ tôi vốn khó tính, nhưng đến đây vẫn chưa phải điều khiến tôi sợ.

    Rồi một giọng đàn ông vang lên. Là cậu Tâm – em trai ruột của tôi, sống chung nhà với mẹ.

    “Con gái con đứa mà yếu đuối vậy? Mới có mấy lời đã khóc.”

    Tiếp theo là âm thanh khiến tim tôi thắt lại – tiếng khóc bị nén của Thảo My.

    “Con xin lỗi… con sẽ cố gắng hơn…”

    Giọng mẹ tôi gay gắt:
    “Khóc cái gì? Ở đây tao dạy cho nên người. Ở nhà mày chiều nó quá rồi!”

    Rồi đến đoạn khiến tôi phải bịt miệng để không bật khóc.

    Cậu Tâm nói, giọng lạnh tanh:
    “Không nghe lời là chú nói cho ba mẹ mày biết mày hỗn. Lúc đó coi ai bênh mày.”

    Thảo My nức nở:
    “Con sợ… con không dám nói đâu…”

    Tôi tắt máy. Không dám nghe tiếp.
    Tay tôi run đến mức không cầm nổi điện thoại.

    Hóa ra, con tôi không bị đánh. Nhưng con bị đe dọa, bị chê bai, bị tổn thương tinh thần mỗi ngày. Một đứa trẻ 10 tuổi bị người lớn áp đặt, so sánh, làm cho sợ hãi đến mức không dám mở miệng.

    Tôi sang phòng con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ mà nước mắt chảy không ngừng. Tôi nhận ra mình đã sai ở một điểm chí mạng:
    Tôi nghĩ rằng “người thân thì không thể làm tổn thương nhau”.

    Đêm đó, tôi mở lại máy ghi âm, nghe thêm vài đoạn nữa. Mỗi đoạn là một nhát dao. Không có bạo lực thể xác, nhưng từng câu nói đủ khiến một đứa trẻ tự ti, sợ hãi, nghĩ rằng mình vô dụng.

    Tôi biết… nếu không dừng lại, con tôi sẽ mang vết thương này suốt cả đời.

    Sáng hôm sau, tôi cho Thảo My nghỉ học. Tôi ôm con vào lòng, lần đầu tiên hỏi thẳng:
    “Ở nhà ngoại… có ai làm con buồn không?”

    Con bé im lặng rất lâu. Rồi bật khóc nức nở.
    “Mẹ ơi… con sợ nói ra mẹ giận bà… con sợ chú Tâm…”

    Tôi nghe mà đau như bị bóp nghẹt tim. Tôi nói với con, từng chữ một:
    “Không ai được quyền làm con sợ. Kể cả người thân.”

    Chiều hôm đó, tôi và chồng sang nhà ngoại. Tôi không la hét. Không khóc lóc. Tôi bật máy ghi âm, đặt lên bàn.

    Mẹ tôi sững sờ.
    Cậu Tâm tái mặt.

    Không ai nói được câu nào khi nghe chính giọng mình vang lên.

    Tôi chỉ nói một câu:
    “Nếu đây là cách dạy con, thì từ nay con tôi sẽ không về đây nữa.”

    Mẹ tôi nổi giận, nói tôi hỗn, nói tôi làm quá. Nhưng lần này, tôi không lùi. Tôi hiểu rằng bảo vệ con quan trọng hơn việc làm hài lòng người lớn.

    Từ đó, Thảo My không còn về nhà ngoại một mình. Tôi cho con đi tư vấn tâm lý trẻ em. Những đêm đầu, con vẫn khóc trong mơ. Nhưng dần dần, con cười lại.

    Và tôi hiểu ra một điều đau lòng nhưng cần thiết:
    Không phải mọi tổn thương đều để lại vết bầm. Có những tổn thương chỉ để lại nỗi sợ.

  • Con ch;;ó đen trong nhà liên tục gầm gừ với đứa trẻ mới s:i:nh vào mỗi đêm, người cha thấy bất thường liền vội vàng gọi côngan

    Con ch;;ó đen trong nhà liên tục gầm gừ với đứa trẻ mới s:i:nh vào mỗi đêm, người cha thấy bất thường liền vội vàng gọi côngan

    Từ ngày vợ sinh con, Hưng – một ông bố trẻ sống tại quận ven thành phố – luôn cẩn thận trong việc chăm sóc con trai đầu lòng. Gia đình anh nuôi một con chó đen giống Rottweiler tên là Mực. Bình thường Mực rất hiền, thân thiện với người trong nhà, thậm chí còn thường nằm bên nôi canh giấc ngủ cho bé Bin.

    Nhưng vài tuần trở lại đây, vào đúng nửa đêm, Mực bắt đầu có những hành vi kỳ lạ. Nó đứng ở cửa phòng em bé, gầm gừ, rít nhẹ, lông dựng đứng và không chịu rời đi. Ban đầu Hưng nghĩ nó bị kích động bởi âm thanh nào đó bên ngoài. Nhưng lạ thay, tiếng gầm chỉ xảy ra khi bé Bin đang ngủ — và chỉ vào khoảng 2 giờ sáng.

    Đến đêm thứ ba liên tiếp, Mực còn sủa lớn và lao thẳng vào phòng bé, chui đầu xuống gầm giường rồi rít lên dữ dội. Cảm thấy có điều gì đó không ổn, Hưng quyết định kiểm tra kỹ toàn bộ căn phòng. Khi cúi xuống gầm giường, anh thoáng thấy một vật gì đó động đậy.

    Không dám chủ quan, Hưng lập tức gọi công an vì sợ có người đột nhập. Chưa đầy 15 phút sau, đội tuần tra có mặt tại hiện trường. Sau khi dọn dẹp đồ đạc và chiếu đèn pin kỹ lưỡng vào gầm giường, mọi người sững sờ khi thấy…

    một chiếc balo cũ kỹ, lấp ló phía sau hộp tã giấy.

    Bên trong balo là thiết bị nghe lén và một camera nhỏ đang hoạt động.

    Mọi người nín thở. Người bố không thể tin vào mắt mình.

    Sau khi trích xuất thẻ nhớ, công an phát hiện thiết bị đã ghi lại hàng chục giờ sinh hoạt của cả gia đình, chủ yếu là trong phòng em bé.

    Căn hộ vốn được Hưng thuê lại từ một người quen cũ – một kỹ sư công nghệ từng làm cho một công ty bảo mật, người đã chuyển đi vì lý do “ra nước ngoài định cư”. Có vẻ như căn nhà đã bị gài thiết bị từ trước, và vô tình con chó là “người đầu tiên” cảm nhận được sự bất thường.

    Câu chuyện sau đó được giữ kín để phục vụ điều tra. Thiết bị được thu giữ, người chủ cũ bị truy tìm. Nhưng với Hưng, điều khiến anh ám ảnh nhất không phải là những gì chiếc camera ghi lại…

    Mà là cảm giác rợn người khi nghĩ về việc có ai đó, từng dõi theo từng bước chân con mình mỗi đêm, từ ngay dưới gầm giường.