Danh mục: Chưa phân loại

  • X;;in ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s ững s ;ờ nhận ra cô dâu là mẹ th ấ t lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ng ỡ ng;àng…

    X;;in ăn giữa tiệc cưới xa hoa, cậu bé s ững s ;ờ nhận ra cô dâu là mẹ th ấ t lạc, quyết định sau đó của chú rể khiến cả đám cưới ng ỡ ng;àng…

    Cậu bé ấy tên là Minh, 10 tuổi. Minh không có cha mẹ. Cậu chỉ nhớ rằng năm 2 tuổi, ông Bảy – một lão ăn xin già sống dưới chân cầu – đã tìm thấy cậu trong một chiếc thau nhựa trôi dạt bên rãnh nước. Khi ấy, cậu bé không biết nói rõ, chỉ khóc đến khản tiếng. Trên cổ cậu, chỉ có một chiếc vòng tay len màu đỏ đã sờn, cùng một mảnh giấy cũ nát ghi: “Xin ai tốt bụng nuôi giùm thằng bé này. Nó tên Minh.”
    Ông Bảy không có gì ngoài đôi chân đã mỏi và chiếc bị rách, nhưng ông vẫn bế cậu bé về nuôi, chia nhau từng mẩu bánh mì nhặt được. Dù khổ cực, ông luôn dặn Minh:

    – Mai sau con lớn, nếu có gặp lại mẹ, nhớ tha thứ cho bà ấy. Không ai bỏ con mà không đau lòng cả.

    Minh lớn lên giữa những tiếng rao ve chai, giữa các trạm chờ xe buýt và gầm cầu ẩm thấp. Cậu chưa bao giờ biết mẹ trông như thế nào. Chỉ nghe ông Bảy kể rằng, trên tờ giấy gói cậu ngày xưa có dính một vết son và sợi tóc dài quấn quanh. Ông đoán mẹ cậu từng là người rất trẻ, có thể còn chưa trưởng thành khi sinh ra cậu.

    Một ngày nọ, ông Bảy lên cơn ho nặng và phải nhập viện. Không có tiền, Minh phải tự đi xin ăn nhiều hơn thường lệ. Hôm ấy, nghe người ta nói ở khu biệt thự kế bên đang có đám cưới to nhất khu, Minh đánh liều bước đến, bụng đói meo và khát khô cổ.

    Cậu bé lom khom nép ngoài cổng, mắt tròn xoe nhìn bàn tiệc đầy ắp thức ăn. Một cô phụ bếp thấy thương, dúi cho cậu một hộp xôi còn nóng và bảo:

    – Ngồi đằng kia ăn đi, đừng để ai thấy.

    Minh cúi đầu cảm ơn, rồi vừa ăn vừa ngước nhìn vào trong. Khách khứa sang trọng, váy áo lộng lẫy, tiếng cười rộn rã. Cậu bé thầm nghĩ: Không biết mẹ mình có đang sống ở một nơi như thế này không… Hay cũng nghèo như mình?

    Bỗng tiếng MC vang lên:

    – Xin mời cô dâu bước ra sân khấu!

    Âm nhạc nổi lên. Tất cả ánh mắt đều hướng về phía cầu thang trải thảm đỏ. Và rồi… cô dâu xuất hiện. Trong chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt trang điểm rạng rỡ, mái tóc đen dài uốn lọn mềm mại, nụ cười dịu dàng như ánh nắng ban mai.

    Nhưng điều khiến Minh đứng sững lại, không phải vì vẻ đẹp ấy… mà là chiếc vòng len đỏ đeo trên cổ tay cô dâu – giống hệt chiếc vòng từng quấn quanh cổ tay cậu năm xưa.

    Minh dụi mắt. Cậu không tin vào điều mình đang thấy. Cậu đứng bật dậy, bước nhanh về phía sân khấu, giọng run lên:

    – Cô ơi… chiếc vòng tay đó… cô có phải là mẹ cháu không…?

    Cô dâu khựng lại.

    Tiếng nói ấy… ánh mắt ấy… Và rồi cô nhìn xuống chiếc vòng – thứ mà cô luôn giữ làm vật kỷ niệm, vì đó là chiếc vòng cô tự tay đan, định đeo cho đứa con trai mà cô buộc phải bỏ lại trong cơn hoảng loạn tuổi 17.

    Cô quay người, quỳ sụp xuống trước cậu bé:

    – Trời ơi… Minh… Là con phải không? Con… còn sống…

    Cả khán phòng nín lặng.

    Cô dâu ôm chầm lấy Minh, nước mắt tuôn như suối:

    – Mẹ xin lỗi… Mẹ tìm con bao nhiêu năm… Mẹ không dám tin có ngày được nhìn thấy con…

    Minh đứng im trong vòng tay lạ lẫm ấy. Cậu chưa kịp hiểu hết. Nhưng hơi ấm ấy, tiếng khóc nghẹn ngào ấy… khiến tim cậu run lên. Đôi tay nhỏ vòng lại ôm mẹ, nhẹ nhàng như sợ điều này chỉ là mơ.

    Cả khán phòng nín lặng. Gia đình chú rể cũng lặng người, ai nấy đều sốc trước sự thật vừa được hé lộ giữa phút giây trọng đại. Bố mẹ chú rể nhìn nhau, ánh mắt không giấu nổi sự hoang mang. Nhưng rồi họ nhìn thấy cảnh tượng cô dâu quỳ sụp, ôm đứa trẻ nghèo khó kia mà khóc nức nở. Từng giọt nước mắt chứa đựng bao nỗi dằn vặt, bao tháng năm day dứt. Trái tim người làm cha, làm mẹ của họ chùng xuống.

    Chú rể vẫn giữ tay cô dâu, dịu giọng:

    – Anh biết chuyện này từ khi mình bắt đầu tìm hiểu. Em đã dũng cảm kể với anh tất cả. Anh yêu em vì chính con người thật của em, quá khứcủa em từng trải qua cũng không khiến anh bớt yêu em. Và hôm nay… anh càng tin rằng, em là người phụ nữ tuyệt vời nhất. – Nếu đây là con em, thì anh tin… em chưa bao giờ từ bỏ nó. Anh sẽ không để cả hai mẹ con em phải chia lìa thêm lần nữa.

    Gia đình chú rể, sau phút giây bất ngờ, cũng dần lắng lòng. Họ nhìn hai mẹ con đang ôm nhau giữa sảnh tiệc, nhìn ánh mắt chân thành của chú rể, rồi nhìn nhau gật đầu nhẹ. Người mẹ chú rể bước tới, nắm tay cô dâu:

    – Con à… chuyện gì qua rồi thì hãy cho nó qua. Gia đình mình đón con từ hôm nay như đón chính con gái của mình. Và đứa trẻ này… cũng là cháu nội của bố mẹ.

    Nước mắt cô dâu lại rơi, nhưng lần này là vì hạnh phúc. Cô cúi đầu, xúc động phát biểu đôi lời trước tất cả quan khách:

    – Con biết, tuổi trẻ bồng bột đã khiến con lầm lỡ, khiến con đánh mất những gì thiêng liêng nhất. Con đã sống từng ngày trong ân hận. Hôm nay, con xin cảm ơn gia đình chồng, cảm ơn bố mẹ anh – những người bao dung đã mở rộng vòng tay đón con và cả đứa con thơ tội nghiệp này. Con hứa sẽ sống xứng đáng, làm một người vợ, người mẹ, người con dâu tốt trong gia đình mình.

    Tiếng vỗ tay vang lên khắp sảnh cưới, như để chúc mừng cho một hạnh phúc được viết lại từ tình yêu thương và sự tha thứ.

    Hôm ấy, đám cưới không chỉ là ngày thành hôn, mà còn là ngày đoàn tụ của tình mẫu tử, là minh chứng cho sức mạnh của lòng bao dung, và là khởi đầu của một gia đình trọn vẹn, nơi mọi trái tim cùng hướng về nhau bằng chân thành và yêu thương.

    Hôm ấy, đám cưới không còn là một nghi lễ đơn thuần. Nó trở thành ngày mà một người mẹ tìm lại được đứa con thất lạc, và một cậu bé đường phố tìm lại được tình thân máu mủ sau mười năm lưu lạc.

    Minh không biết điều gì sẽ chờ đợi phía trước. Nhưng cậu biết, từ hôm nay, cậu không còn là cậu bé bị bỏ rơi bên ống cống nữa. Cậu là con trai của người mẹ đã khóc nghẹn vì yêu thương cậu, suốt cả thanh xuân không dám tha thứ cho chính mình.

    “Không ai sinh ra đã muốn rời bỏ con mình. Có chăng là những số phận bị dồn đến đường cùng. Nhưng tình mẫu tử – dù có bị ngắt quãng – vẫn mãnh liệt như dòng m: á:u, chờ ngày tìm về nhau.”

    ……

    Sau lễ cưới, khi mọi chuyện lắng xuống, cô dâu và chú rể bàn bạc rồi cùng nhau tìm đến căn nhà lụp xụp bên gầm cầu, nơi ông Bảy và Minh vẫn ngày ngày nương tựa vào nhau mà sống.

    Họ mang theo chút quà, một giỏ trái cây tươi, vài hộp bánh và cả một khoản tiền lớn như tấm lòng tri ân sâu nặng. Vừa thấy ông Bảy, cô dâu đã quỳ sụp xuống, nước mắt giàn giụa:

    – Ông ơi… con xin ông cho con được đón Minh về, cho con được làm tròn bổn phận của một người mẹ bao năm nay vẫn hằng day dứt.

    Chú rể cúi đầu thật thấp:

    – Thưa ông, nhờ ông mà Minh mới có được ngày hôm nay. Chúng con xin ông hãy yên tâm, từ nay Minh sẽ được yêu thương, chăm sóc đầy đủ. Đây là chút tấm lòng nhỏ của vợ chồng con, mong ông nhận cho, để những năm tháng tới ông có thể sống thanh nhàn, bớt khổ cực.

    Ông Bảy nhìn họ, gương mặt hằn vết nhọc nhằn năm tháng chợt dịu lại. Đôi mắt ông ánh lên niềm vui lẫn nghẹn ngào:

    – Ông nuôi nó chỉ mong một ngày nó tìm được mẹ. Nay trời thương cho mẹ con trùng phùng, ông mãn nguyện rồi. Tiền bạc ông không màng, nhưng tấm lòng của hai con, ông xin nhận để gọi là phúc phần tuổi già.

    Minh ôm chầm lấy ông:

    – Con vẫn sẽ là cháu của ông mà… Con và mẹ và bố mới của con nữa, sẽ thường xuyên đến thăm ông, không để ông buồn và cô đơn đâu ạ!

    Từ hôm ấy, cứ cuối tuần hay dịp rảnh rỗi, vợ chồng cô dâu lại dắt Minh đến thăm ông Bảy. Họ mang theo ít đồ ăn ngon, thuốc men, quần áo mới cho ông. Những buổi chiều bên bờ sông, Minh lại tíu tít kể cho ông nghe chuyện học hành, chuyện ở nhà mới. Cô dâu chú rể luôn nhắc Minh:

    – Con đừng quên ông Bảy là người đã cho con cuộc đời này lần nữa.

    Ông Bảy, từ một người ve chai lủi thủi giữa đời, bỗng thấy mình giàu có vô ngần – giàu vì có đứa cháu yêu thương, giàu vì có tấm lòng của đôi vợ chồng trẻ trọn nghĩa vẹn tình. Ánh mắt ông mỗi lần tiễn họ ra về luôn ánh lên niềm hạnh phúc bình dị, ấm áp lạ thường.

  • Đêm trước ngày cưới, chú rể ‘ca o ch;ạy xa bay’ cùng người yêu c;ũ mà không lời từ biệt, để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc phải lên xe hoa với em trai chú rể admin

    Đêm trước ngày cưới, chú rể ‘ca o ch;ạy xa bay’ cùng người yêu c;ũ mà không lời từ biệt, để giữ thể diện cho gia đình, tôi buộc phải lên xe hoa với em trai chú rể admin

    Tôi đứng trước gương, chiếc váy cưới trắng tinh khôi ôm lấy thân hình, nhưng trái tim tôi lại nặng trĩu. Chỉ còn ba ngày nữa là đến đám cưới, vậy mà Huy – chú rể của tôi, người tôi đã yêu và tin tưởng suốt ba năm – đột nhiên biến mất. Một lá thư ngắn ngủi để lại trên bàn, với vài dòng nguệch ngoạc: “Anh xin lỗi, anh không thể cưới em. Anh đã yêu người con gái khác. Tha thứ cho anh.”

    Nhà trai rối loạn, nhà gái bàng hoàng. Mẹ tôi khóc ngất, bố tôi thở dài, còn tôi thì chết lặng. Nhưng vì danh dự hai bên gia đình, chúng tôi không thể hủy hôn lễ. Sau một đêm bàn bạc căng thẳng, gia đình Huy đưa ra một giải pháp bất ngờ: em trai của Huy, Minh – người mà tôi chỉ gặp vài lần trong các buổi họp mặt gia đình – sẽ thay anh trai làm chú rể. Tôi không có quyền từ chối. Tôi chỉ gật đầu, như một con rối bị giật dây, lòng đầy uất ức và tủi nhục.

    Ngày cưới diễn ra trong không khí gượng gạo. Minh, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, nắm tay tôi bước vào lễ đường. Anh ta không nói nhiều, chỉ làm đúng những gì nghi thức yêu cầu. Tôi nhìn anh, cố tìm một chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là sự xa cách. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đang thương hại tôi không? Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái danh dự gia đình này?

    Đêm tân hôn, tôi ngồi co ro trên giường, chiếc váy cưới đã được thay bằng bộ đồ ngủ mỏng manh. Minh bước vào, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài im lặng, nhưng bất ngờ, anh kéo tôi vào lòng. Tôi giật mình, định đẩy ra, nhưng sức mạnh của anh khiến tôi không thể kháng cự. “Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng trầm và lạ lùng dịu dàng. “Tôi muốn cho em xem một thứ.”

    Anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã trầy xước. Anh mở một đoạn video, và tôi gần như ngừng thở khi nhìn thấy. Đó là Huy, đang đứng trong một căn phòng tối tăm, bị trói chặt vào ghế. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ánh mắt anh ta hoảng loạn. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ video: “Nếu mày không biến mất khỏi đám cưới, cô ta sẽ chết.” Tôi nhận ra ngay người con gái được nhắc đến – Linh, bạn thân của tôi, người mà Huy luôn nói rằng anh ta chỉ xem như em gái.

    Tôi quay sang Minh, đầu óc quay cuồng. “Đây là… sao lại thế này?” Minh nhìn tôi, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy quyết tâm. “Huy không bỏ trốn vì yêu ai khác. Anh ấy bị ép buộc. Tôi đã tìm ra manh mối này vài ngày trước, nhưng không kịp ngăn cản. Tôi đồng ý cưới em để bảo vệ em, và để có thời gian tìm cách cứu anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ. Hóa ra, tất cả những gì tôi nghĩ về sự phản bội của Huy đều là một màn kịch. Nhưng điều khiến tim tôi đập mạnh hơn cả là ánh mắt của Minh khi anh nói: “Tôi sẽ không để em chịu tổn thương thêm nữa. Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em, không phải vì anh trai tôi, mà vì chính tôi muốn thế.”

    Đêm tân hôn ấy, thay vì những giọt nước mắt tủi hờn, tôi cảm nhận được một tia hy vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng câu chuyện này chỉ mới bắt đầu, và bí mật đằng sau chiếc điện thoại ấy sẽ dẫn chúng tôi vào một cơn bão lớn hơn.

  • Ch::ê con dâu “g::ái b::ản” vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ

    Ch::ê con dâu “g::ái b::ản” vù:ng s:âu v:ùng x:a nên mẹ chồng phố chỉ bỏ phong bì 1 triệu đi dẫn lễ

    Tôi là gái Hà Nội gốc, cái “gốc” Hàng Ngang, Hàng Đào chính hiệu, ăn nói nhẹ nhàng nhưng thâm thúy, nếp nhà giữ gìn từ cái bát ăn cơm đến cách cầm đũa. Chồng tôi hiền lành, nhưng tôi thì khác. Cả cuộc đời này, niềm tự hào lớn nhất của tôi là Thái – cậu con trai độc nhất, 32 tuổi, cao ráo, đẹp trai, lương tháng 50 triệu, lại đang làm quản lý cho một tập đoàn nước ngoài. Với một người mẹ như tôi, con dâu tương lai phải là tiểu thư khuê các, hay ít nhất cũng phải “môn đăng hộ đối”, nhà mặt phố, bố làm to.

    Vậy mà đùng một cái, nó về nằng nặc đòi cưới Thủy – một con bé ở tận vùng núi xa xôi.

    Tôi đã xây xẩm mặt mày. Đường sá xa xôi hẻo lánh, rừng thiêng nước độc, nghĩ đến cảnh đi lại đã thấy rùng mình chứ đừng nói đến chuyện thông gia. Tôi gặng hỏi, cấm cản, thậm chí dọa từ mặt, nhưng thằng bé chỉ cười, ánh mắt kiên định lạ thường: — “Mẹ cứ tin con. Con biết con chọn ai mà.”

    Ông nhà tôi thì xuôi xoa: “Thôi bà ạ, con nó thích thì chiều. Thời đại nào rồi mà còn cấm cản”. Tôi nghe mà tức anh ách. Nhà mình chẳng phải dạng vừa, danh gia vọng tộc, sao lại phải mò lên tận đó để rước dâu? Nhưng “trời không chịu đất thì đất phải chịu trời”, tôi miễn cưỡng gật đầu, nhưng trong lòng đã lên một kế hoạch để “dạy” cho nhà bên ấy biết thế nào là lễ nghĩa phố thị.

    Ngày dẫn lễ, tôi quyết định làm thật đơn giản, hay nói trắng ra là sơ sài. — “Bà làm thế có mặt mũi quá không?” – Chồng tôi ái ngại nhìn ba cái tráp hỏi. — “Ông khéo lo. Nhà nó ở vùng sâu vùng xa, vớ được trai Hà Nội gốc như thằng Thái thì khác gì vớ được cục vàng ròng. Mình về đấy là ban ơn cho họ, cần gì cầu kỳ. Ba tráp là đủ: ít bánh chưng, mấy gói chè, chai rượu nếp, thêm vài hộp bánh quy gia công cho có lệ.”

    Tôi nhét vào phong bì lễ đen đúng một triệu đồng. Tôi nghĩ bụng: Ở trên bản, một triệu chắc to lắm, thế là tử tế chán rồi.

    Đoàn nhà trai lèo tèo hơn chục người, toàn họ hàng thân thiết mà tôi ép đi cùng. Chiếc xe 16 chỗ ì ạch bò lên những cung đường Tây Bắc ngoằn ngoèo. Sương mù dày đặc, xe tròng trành như muốn long sòng sọc khiến tôi say lử đử. Nhìn ra cửa sổ chỉ thấy núi non trùng điệp, heo hút, tôi lại càng ngán ngẩm, chỉ mong đến nơi làm cho nhanh cái lễ rồi về.

    Đến gần trưa, xe bắt đầu đi vào đường bản. Đúng như tôi dự đoán, ngôi nhà của Thủy hiện ra đơn sơ, nằm lọt thỏm giữa thung lũng. Nhưng lạ thay, cờ phướn rợp trời, tiếng trống chiêng rộn rã vang vọng cả một góc rừng. Tôi nhếch mép cười thầm: “Chắc cả làng kéo đến xem mặt mũi người Hà Nội, xem nhà nghèo vớ được rể quý đây mà.” Tôi chỉnh lại cái áo dài nhung, vuốt lại mái tóc, chuẩn bị tâm thế của một “bà hoàng” xuống thăm dân.

    Nhưng… vừa bước xuống xe, nụ cười ngạo nghễ trên môi tôi cứng lại.

    Không khí trang nghiêm đến rợn người. Hai hàng thanh niên bản vạm vỡ, mặc trang phục thổ cẩm truyền thống rực rỡ, đứng thẳng tắp hai bên đường dẫn vào nhà. Họ cầm rước những cây nêu trang trí cầu kỳ. Chính giữa sân là một cụ già uy nghi, râu tóc bạc trắng như cước, tay nắm cây gậy đầu khắc hình chim đại bàng bằng bạc sáng loáng. Sau lưng cụ là một đội múa trống hùng hậu, tiếng trống đánh theo nhịp điệu hào hùng, dồn dập như nghi thức đón vua chúa ngày xưa, chứ không phải kiểu văn nghệ làng xã lôm côm.

    Thái khẽ kéo tay tôi, giọng nghiêm trọng: — “Mẹ, bình tĩnh nhé. Đừng nói gì vội.”

    Tôi cau mày, tim đập thình thịch vì choáng ngợp: — “Cái nhà này… làm gì mà long trọng thế? Hay họ định dằn mặt mình?”

    Chưa kịp để tôi định thần, cụ già bước tới. Cụ không cúi rạp mình như tôi tưởng tượng, mà giơ tay chào theo kiểu truyền thống đầy uy lực, rồi cất giọng tiếng Kinh trầm ấm, chuẩn xác từng ngữ điệu: — “Chào thông gia từ Hà Nội. Quý hóa quá. Đường sá xa xôi, các vị đã vất vả rồi.”

    Tôi lúng túng đáp lại vài câu sáo rỗng, cái vẻ bề trên tự nhiên bay biến đâu mất. Một người phụ nữ trung niên, sang trọng trong bộ váy thổ cẩm cách tân đính đá lấp lánh bước tới. Đó là mẹ Thái. Bà cười hiền hậu nhưng khí chất toát ra khiến người ta phải nể trọng: — “Mời nhà trai vào nhà. Mọi người dưới xuôi chắc chưa quen, hôm nay là lễ đón rể của gia đình Trưởng tộc dòng họ chúng tôi.”

    Tôi giật nảy mình, lắp bắp: — “Trưởng… Trưởng tộc cơ ạ?”

    Bà ấy mỉm cười, nhẹ nhàng chỉ tay về phía sau ngôi nhà sàn gỗ đơn sơ ban đầu. Theo hướng tay bà chỉ, tôi suýt đánh rơi cái túi xách hàng hiệu. Ẩn sau ngôi nhà sàn truyền thống là một quần thể kiến trúc bề thế. Một căn nhà sàn khổng lồ, to gấp năm lần cái nhà phía trước, cột gỗ lim đen bóng, mái lợp ngói âm dương rêu phong cổ kính. Trước sân là hai trụ đá nguyên khối chạm khắc tinh xảo. Và choáng váng hơn cả, xếp dọc hai bên sân là dàn xe bán tải gầm cao, xe SUV hạng sang biển số tứ quý đỗ ngay ngắn.

    Tôi bắt đầu thấy khó thở. Nhà này… không phải nghèo. Mà là giàu. Giàu một cách thâm trầm, kín đáo và uy nghi hơn bất cứ đại gia nào tôi từng gặp ở phố cổ.

    Khi bước vào gian chính, cảnh tượng trước mắt khiến tôi muốn độn thổ. Ba tráp lễ “hàng chợ” của nhà trai được đặt lên chiếc bàn gỗ hương đỏ rực. Nó lọt thỏm, nhỏ xíu, trông thảm hại và nực cười bên cạnh 12 tráp lễ mà nhà gái đã chuẩn bị sẵn để “đáp lễ” và mời khách.

    Tôi đứng ngây ra như trời trồng. Trên bàn nhà họ bày la liệt rượu ngoại hạng sang, những mâm bạc đầy ắp thịt thú rừng hun khói, bánh trái đặc sản gói trong lá dong xanh mướt, và đặc biệt là những chiếc vòng cổ, lắc tay bằng bạc trắng tinh xảo được bày biện trang trọng.

    Mẹ Thủy liếc nhìn ba cái tráp sơ sài của tôi, ánh mắt bà không hề có chút khinh bỉ, mà chỉ thoáng vẻ thông cảm. Bà nói nhỏ nhẹ, đủ để tôi nghe thấy: — “Chắc dưới xuôi phong tục giản tiện hơn… chứ trên này, lễ lạt với người Trưởng tộc là bộ mặt của cả bản. Nhưng không sao, chúng tôi quý cái tình, cái nghĩa.”

    Trời ơi! Câu nói ấy như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. “Tấm lòng” gì chứ? Là sự keo kiệt, khinh người của tôi thì có! Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt, tai ù đi. Một triệu đồng trong cái phong bì kia giờ đây trở nên nặng trĩu như tảng đá đè lên lương tâm tôi.

    Thấy tôi chết đứng, Thái ghé tai thì thầm, giọng vừa trách móc vừa giải thích: — “Con đã bảo mẹ đừng xem thường. Nhà Thủy là dòng họ có uy tín nhất vùng này. Bố Thủy làm chủ chuỗi du lịch sinh thái và là trùm xuất khẩu nông sản sang Châu Âu. Mẹ Thủy làm ở Sở Văn hóa đã về hưu. Thủy học Thạc sĩ ở Anh về, giờ đang quản lý dự án bảo tồn văn hóa của tỉnh.”

    Tôi há hốc mồm, không thốt nên lời. — “Thế… thế sao cái nhà ngoài kia…?” — “Đó là nhà thờ tổ, giữ nguyên trạng để nhớ về cội nguồn. Còn biệt phủ phía sau thung lũng kia mới là nơi cả nhà sinh hoạt.”

    Tôi quay đầu nhìn ra xa. Đúng là thấp thoáng sau rặng cây là một biệt thự kính ba tầng hiện đại, vườn tược trải dài ngút ngàn. Tôi suýt ngã quỵ vì xấu hổ. Tôi đã lấy cái thước đo vật chất hạn hẹp của mình để đo lòng người và gia thế của họ.

    Tiếng chiêng lại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ bẽ bàng của tôi. Cụ Trưởng tộc nâng chén rượu sừng trâu, dõng dạc tuyên bố: — “Hôm nay, chúng tôi đón rể Hà Nội không phải vì cậu ấy ở phố lớn, nhà mặt tiền. Chúng tôi đón cậu ấy vì thấy cậu ấy có chữ, có tâm, và quan trọng nhất là thương con gái chúng tôi thật lòng, không chê bai nguồn cội của nó.”

    Ông nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sắc sảo nhưng bao dung: — “Còn bà thông gia, nếu có điều gì về phong tục chưa hiểu, cứ để chúng tôi tiếp đãi. Người miền núi chúng tôi, lòng dạ thẳng như ruột ngựa, nhưng rộng như rừng già.”

    Tôi cúi gằm mặt, lí nhí cảm ơn. Sự lịch thiệp, hào sảng của họ càng làm tôi thấy mình nhỏ bé, thiển cận và tầm thường biết bao. Tôi – kẻ tự vỗ ngực “dân gốc Hà Nội” – giờ đây ngồi im thin thít như đứa trẻ mắc lỗi.

    Đến cuối buổi, Thủy mới xuất hiện. Không phải cô gái quê mùa tôi tưởng tượng, Thủy mặc bộ váy dân tộc cách điệu tinh tế, khuôn mặt sáng bừng tri thức, cử chỉ thanh lịch, đoan trang. Em đến bên tôi, cúi đầu lễ phép: — “Con cảm ơn mẹ đã không quản đường xa đến đây. Con biết mẹ lo lắng cho anh Thái, nhưng con hứa sẽ cùng anh ấy vun vén vẹn toàn.”

    Tim tôi mềm nhũn. Cô gái này… không phải là “đũa mốc chòi mâm son”. Mà là châu ngọc giấu trong đá.

    Tối hôm ấy, khi mọi nghi lễ kết thúc, gia đình Thủy khăng khăng dùng xe bán tải riêng của nhà để đưa đoàn chúng tôi về khách sạn nghỉ ngơi. Ngồi cạnh Thái trong chiếc xe êm ru, mùi da ghế thượng hạng thoang thoảng, tôi nhìn ra màn đêm núi rừng hùng vĩ bên ngoài.

    Tôi nắm tay con trai, giọng nghèn nghẹn: — “Thái à… Mẹ sai rồi. Con lấy được cái Thủy là phúc đức của nhà mình.” Thái cười, nụ cười nhẹ nhõm: — “Con đã bảo mẹ rồi mà. Vàng hay thau, không phải cứ ở phố mới thấy được đâu.” Thế nhưng tới hôm đám cưới tổ chức ở Hà Nội nó mới thực sự khiến tôi chết đứng chết ngồi.

    Đám cưới được tổ chức tại một khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất Hà Nội. Khỏi phải nói, tôi đã lo lắng đến mất ngủ. Không phải lo nhà gái làm tôi xấu hổ, mà lo… đám bạn bè, họ hàng “mồm mép tép nhảy” của tôi sẽ bị sốc văn hóa.

    Ngồi ở bàn tiệc, mấy bà bạn trong hội quý bà của tôi bắt đầu xì xào, phe phẩy cái quạt giấy thêu tay: — “Khổ thân thằng Thái, trai phố cổ, du học về mà lại vớ phải cô vợ vùng cao. Chắc nhà bà Thúy phải gánh còng lưng rồi.” — “Nghe bảo đi lại vất vả lắm, chắc nhà bên ấy nghèo, mong đổi đời nhờ rể Hà Nội đây.”

    Tôi nghe hết, nhưng chỉ nhấp ngụm rượu vang, cười mỉm chi đầy bí hiểm: — “Các bà cứ chờ xem đã.” Đúng 11 giờ, MC hô to: “Xin trân trọng kính mời phái đoàn nhà gái tiến vào lễ đường!”. Cánh cửa lớn bật mở. Cả khán phòng đang ồn ào bỗng im phăng phắc.

    Không phải là một đoàn người quê mùa luộm thuộm như họ tưởng tượng. Dẫn đầu là bố mẹ Thủy. Ông thông gia mặc bộ vest được may đo thủ công từ Ý, phong thái đĩnh đạc, ngực cài bông hoa lan rừng quý hiếm. Bà thông gia khoác trên mình bộ áo dài nhung đen, nhưng điểm nhấn là chuỗi vòng cổ ngọc bích xanh ngắt – thứ mà dân sành sỏi nhìn qua là biết giá trị bằng cả một căn chung cư.

    Theo sau là dàn nam thanh nữ tú bưng tráp lại quả. Nhưng điều khiến quan khách Hà Nội “mắt tròn mắt dẹt” chính là khí chất của họ. Không khúm núm, không e dè, họ bước đi tự tin, nụ cười rạng rỡ, toát lên vẻ hào sảng của núi rừng nhưng vẫn đầy lịch thiệp.

    Đến phần trao quà cưới, không khí càng căng thẳng. Mấy bà bạn tôi thì thầm: — “Chắc lại trao cái kiềng vàng 1-2 chỉ là cùng.” Bố Thủy bước lên sân khấu, cầm micro, giọng nói trầm ấm vang khắp khán phòng: — “Gia đình chúng tôi ở xa, không có gì nhiều, chỉ có chút quà mọn gọi là vốn liếng cho hai con lập nghiệp tại thủ đô.”

    Ông mở chiếc hộp gỗ mun chạm trổ tinh xảo. Bên trong không phải vàng miếng, mà là một bộ trang sức bằng đá quý thô sơ nhưng rực rỡ, loại đá mà giới sưu tầm săn lùng cả đời không thấy.

    Và chưa hết. Ông rút ra một cuốn sổ màu hồng, đặt vào tay Thái: — “Bố biết các con thích tự do. Đây là căn biệt thự ven hồ Tây mà bố đã nhờ bạn bè dưới này tìm mua tháng trước. Để các con có chốn đi về riêng tư, đỡ phiền đến bà thông gia.”

    Cả hội trường ồ lên một tiếng kinh ngạc. Mấy bà bạn tôi đánh rơi cả thìa súp. — “Biệt thự… Hồ Tây á?” – Tiếng ai đó thốt lên đầy thảng thốt.

    Tôi nhìn khuôn mặt tái mét của mấy bà bạn hay soi mói, rồi nhìn sang nụ cười hạnh phúc và đầy tự hào của Thái. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy cái danh “Hà Nội gốc” của mình thật nhỏ bé trước sự hào phóng và tiềm lực thâm sâu của gia đình “nhà quê” ấy.

    Tôi đứng dậy, bước lên sân khấu, nắm chặt tay bà thông gia trước hàng trăm ánh mắt ngưỡng mộ: — “Cảm ơn ông bà. Tôi mới là người phải cảm ơn vì đã tin tưởng gả con gái vàng ngọc cho nhà tôi.”

    Đêm ấy, tiệc tàn, nhưng câu chuyện về “đám cưới cô gái bản” vẫn còn được dân phố cổ bàn tán mãi. Họ đâu biết rằng, núi cao đôi khi còn che khuất cả những tòa nhà chọc trời.

  • Bố đưa gi ấy n;ợ 900 triệu đồng cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc, đúng một năm sau, cậu út lại bất ngờ nhận về tờ giấy a4

    Bố đưa gi ấy n;ợ 900 triệu đồng cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc, đúng một năm sau, cậu út lại bất ngờ nhận về tờ giấy a4

    Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai…

    Ngày bố từ bệnh viện trở về, ông lặng lẽ đặt lên bàn một tờ giấy nợ: 900 triệu đồng, người vay là chính ông. Ba anh em tôi đứng nhìn nhau, ai cũng thoái thác. Anh cả bận lo cho con học đại học, anh hai mới mở cửa hàng chưa có vốn xoay. Còn tôi – thằng út – thì mới lấy vợ, nhà còn đang trả góp.

    Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

    Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.

    Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
    – Con đọc đi.

    Tôi mở ra… và sững sờ.

    Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.

    Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:
    – Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.

    Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…

  • Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại

    Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại

    Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Quốc gia, hiện nay (15/12), do không khí lạnh suy yếu, miền Bắc chuyển sang thời tiết hanh khô, nhiệt độ tăng mạnh.

    Dự báo, khoảng 17-18/12, một đợt không khí lạnh tăng cường lệch đông tràn xuống sẽ khiến Bắc Bộ trời nhiều mây, mưa rào rải rác. Từ ngày 19/12 có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm.

    Miền Bắc sắp đón đợt không khí lạnh mới, mưa to trở lại - Ảnh 1.

    2 ngày tới, miền Bắc dự báo sẽ đón một đợt không khí lạnh mới (Ảnh: Hà Nội mới).

    Dự báo thời tiết các khu vực trên cả nước đêm 15 và ngày 16/12

    Thời tiết Hà Nội đêm không mưa, ngày nắng. Nhiệt độ từ 17-24 độ.

    Phía Tây Bắc Bộ đêm có mưa vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 15-24 độ.

    Phía Đông Bắc Bộ có mưa vài nơi. Trời rét, vùng núi có nơi rét đậm. Nhiệt độ từ 16-24 độ.

    Khu vực Thanh Hóa – Thừa Thiên Huế: phía Bắc có mưa vài nơi, phía Nam có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to. Nhiệt độ từ 15-23 độ.

    Duyên hải Nam Trung Bộ: phía Bắc có mưa, mưa rào rải rác và có nơi có dông, cục bộ có nơi mưa to; phía Nam có mưa rào và dông vài nơi. Nhiệt độ từ 22-30 độ.

    Cao nguyên Trung Bộ đêm có mưa rào vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 18-28 độ.

    Nam Bộ đêm có mưa rào và dông vài nơi, ngày nắng. Nhiệt độ từ 23-33 độ.

  • 3 loại cá dễ là “ổ UT ”, ngon đến mấy cũng đừng ăn: Loại thứ 2 nhiều gia đình rất thích

    3 loại cá dễ là “ổ UT ”, ngon đến mấy cũng đừng ăn: Loại thứ 2 nhiều gia đình rất thích

    Trong nhiều trường hợp, cá lại không phải là thực phẩm “ăn càng nhiều càng tốt” như chúng ta thường nghĩ.

    Cá luôn được xem là thực phẩm “vàng” cho sức khỏe. Với hàm lượng protein cao, ít chất béo bão hòa và giàu axit béo không no, cá thường được khuyến khích sử dụng trong chế độ ăn uống lành mạnh. Không ít gia đình coi cá là lựa chọn thay thế thịt đỏ, thậm chí ăn cá gần như mỗi ngày với niềm tin rằng “càng ăn càng tốt”.

    Tuy nhiên, các nghiên cứu khoa học và quan sát lâm sàng cho thấy, không phải mọi loại cá đều an toàn để tiêu thụ thường xuyên. Một số loại cá, do điều kiện nuôi trồng, môi trường sinh sống hoặc cách chế biến, có thể chứa các yếu tố gây hại cho sức khỏe. Nếu sử dụng lâu dài với tần suất cao, những loại cá này có thể làm gia tăng nguy cơ mắc các bệnh mạn tính, trong đó có ung thư.

    Dưới đây là ba nhóm cá được giới chuyên môn cảnh báo cần thận trọng, cùng những lý do khoa học phía sau.

    1. Lươn nuôi không kiểm soát

    Lươn từ lâu được xem là món ăn bổ dưỡng trong ẩm thực châu Á, thường xuất hiện trong các quán ăn bình dân lẫn nhà hàng. Tuy nhiên, theo các nghiên cứu, một số lươn nuôi trong môi trường không đạt chuẩn có thể chứa tồn dư thuốc và hóa chất bị cấm.

    Đáng chú ý nhất là malachite green (xanh malachite) – một chất kháng khuẩn từng được sử dụng phổ biến trong nuôi trồng thủy sản. Chất này đã bị cấm hoàn toàn từ năm 2002 do được chứng minh có khả năng gây độc và liên quan đến ung thư. Khi đi vào cơ thể người, malachite green có thể chuyển hóa thành dạng tồn dư bền vững, tích lũy trong gan và thận, gây tổn thương chức năng các cơ quan này nếu tiếp xúc lâu dài.

     - Ảnh 1.
    Ngoài ra, một số cơ sở nuôi lươn có thể sử dụng kháng sinh không đúng quy định để phòng bệnh hoặc thúc đẩy tăng trưởng. Việc tiêu thụ thường xuyên các sản phẩm chứa dư lượng kháng sinh không chỉ làm tăng nguy cơ kháng thuốc, mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến hệ miễn dịch và chuyển hóa của cơ thể.

    Vì vậy, các chuyên gia khuyến cáo người tiêu dùng chỉ nên sử dụng lươn có nguồn gốc rõ ràng, được nuôi trồng theo quy trình kiểm soát nghiêm ngặt, tránh mua lươn trôi nổi hoặc chế biến tại những cơ sở không đảm bảo an toàn thực phẩm.

    2. Cá biển sâu cỡ lớn

    Nhóm cá thứ hai cần đặc biệt lưu ý là các loài cá biển sâu có kích thước lớn, tiêu biểu như cá mập, cá kiếm và cá ngừ đại dương cỡ lớn. Những loài cá này thường sống lâu năm và nằm ở tầng cao của chuỗi thức ăn, khiến chúng dễ dàng tích tụ các kim loại nặng thông qua hiện tượng khuếch đại sinh học.

    Trong số các kim loại nặng, thủy ngân là mối nguy hiểm được nghiên cứu nhiều nhất. Các bằng chứng khoa học đã chỉ ra rằng phơi nhiễm thủy ngân có thể gây tổn thương hệ thần kinh, ảnh hưởng đến trí nhớ, khả năng tập trung và vận động. Đặc biệt, nghiên cứu dịch tễ học của Trường Y tế Công cộng Harvard cho thấy, phụ nữ mang thai ăn cá có hàm lượng thủy ngân cao làm tăng nguy cơ rối loạn phát triển thần kinh ở thai nhi.

     - Ảnh 2.

    Không chỉ dừng lại ở tác động thần kinh, việc tích lũy kim loại nặng trong cơ thể còn có liên quan đến nguy cơ ung thư gan, thận và phổi khi tiếp xúc kéo dài. Chính vì vậy, nhiều cơ quan y tế khuyến cáo trẻ em, phụ nữ mang thai và phụ nữ cho con bú nên hạn chế hoặc tránh tiêu thụ các loài cá biển sâu kích thước lớn.

    3. Cá ướp muối, hun khói

    Loại cá thứ ba được xếp vào nhóm rủi ro là các sản phẩm cá chế biến theo phương pháp ướp muối, hun khói hoặc phơi khô, chẳng hạn như cá mặn, cá khô, cá xông khói. Những phương pháp chế biến này giúp bảo quản thực phẩm lâu hơn và tạo hương vị đặc trưng, nhưng cũng đồng thời làm phát sinh các hợp chất gây hại.

    Trong quá trình chế biến và bảo quản kéo dài, đặc biệt ở môi trường có hàm lượng muối cao, cá có thể sinh ra nitrosamine – một nhóm chất đã được Tổ chức Y tế Thế giới và Cơ quan Nghiên cứu Ung thư Quốc tế (IARC) xếp vào nhóm chất gây ung thư loại I. Các nghiên cứu đã chứng minh mối liên hệ rõ ràng giữa nitrosamine và ung thư dạ dày, ung thư vòm họng.

     - Ảnh 3.
    Một nghiên cứu của Trung tâm Phòng chống Ung thư thuộc Đại học Trung Sơn cho thấy, tại những khu vực có thói quen tiêu thụ cá mặn thường xuyên, tỷ lệ mắc ung thư vòm họng cao hơn nhiều lần so với khu vực khác. Điều này phản ánh tác động lâu dài của thói quen ăn uống đối với sức khỏe cộng đồng.

    Do đó, các chuyên gia khuyến cáo cá ướp muối, hun khói không nên được sử dụng như thực phẩm hằng ngày, mà chỉ nên ăn với tần suất thấp và lượng nhỏ.

    Ăn cá thế nào để an toàn hơn?

    Từ cả góc nhìn y học hiện đại lẫn y học cổ truyền, nguyên tắc chung đều là ăn đa dạng, vừa phải và cân đối. Cá vẫn là thực phẩm có giá trị dinh dưỡng cao, nhưng không nên lệ thuộc vào một vài loại cá nhất định hoặc tiêu thụ quá mức.

    Người tiêu dùng được khuyến nghị lựa chọn cá có nguồn gốc rõ ràng, ưu tiên các loại cá nhỏ, cá nuôi đạt chuẩn, ít tích tụ kim loại nặng. Phương pháp chế biến cũng rất quan trọng: hấp, luộc hoặc nấu canh giúp hạn chế sinh ra các chất độc hại so với hun khói hay ướp muối.

    Theo các chuyên gia dinh dưỡng, mỗi người chỉ nên ăn cá từ hai đến ba lần mỗi tuần, mỗi lần khoảng 100-150 gram. Việc kết hợp cá với rau xanh, trái cây và các thực phẩm giàu chất chống oxy hóa cũng góp phần làm giảm tác động của các yếu tố có hại.

    Nguồn: https://soha.vn/3-loai-ca-de-la-o-ung-thu-ngon-den-may-cung-dung-an-loai-thu-2-nhieu-gia-dinh-rat-thich-198251215105432552.htm

  • Đêm T â/n H ô ;n Chồng phát hiện ra người Vợ của mình không còn tro;ng trắ;ng như cô đã nói, anh ta nổi điên gọi bố mẹ vợ sang 3 mặt 1 lời

    Đêm T â/n H ô ;n Chồng phát hiện ra người Vợ của mình không còn tro;ng trắ;ng như cô đã nói, anh ta nổi điên gọi bố mẹ vợ sang 3 mặt 1 lời

    Đêm tânhôn.
    Sau bao tháng ngày yêu đương ngọt ngào,  hồi hộp bước vào căn phòng phủ đầy hoa hồng và nến thơm.
    Cô tin rằng, đêm nay sẽ là khởi đầu cho một cuộc sống mới, yên bình bên Tuấn – người đàn ông bề ngoài thành đạt, lịch lãm, lại luôn miệng nói yêu thương cô hết lòng.

    Nhưng mọi thứ vỡ vụn chỉ sau chưa đầy một tiếng


    Tuấn ném mạnh tấm chăn ra khỏi giường, mắt đỏ ngầu:

    “Cô lừa tôi à?! Cô nói là chưa từng yêu ai, là giữ cho tôi cơ mà?!”

    Hà chết sững, nước mắt trào ra, run rẩy:

    “Anh à… em… chuyện đó là quá khứ, em không muốn nhắc lại vì sợ anh tổn thương…”

    Tuấn gào lên, đập nát ly rượu trên bàn:

    “Cô là loại đàn bà dối trá! Tôi cưới cô về làm gì? Để bị cả đời đội sừng à?!”

    Anh ta không nghe thêm lời nào, móc điện thoại ra, gọi thẳng cho bố mẹ vợ:

    “Bố mẹ sang ngay đi! Tôi muốn ba mặt một lời!”


    Chưa đầy 15 phút, bố mẹ Hà có mặt.
    Người cha im lặng, gương mặt xám lại, còn mẹ Hà – bà Ngọc – vẫn giữ thái độ bình tĩnh lạ thường.
    Tuấn chỉ tay thẳng vào Hà, giọng rít qua kẽ răng:

    “Con gái bà không còn trinh trắng, mà còn giấu giếm! Gia đình bà dạy con kiểu gì vậy?”

    Không khí đặc quánh.
    Bố Hà định mở lời nhưng mẹ Hà nhẹ nhàng ngắt:

    “Anh Tuấn, nếu hôm nay cậu muốn nói chuyện rõ ràng thì tôi cũng xin phép nói cho hết. Chứ không thôi, chỉ một chiều thì tội con gái tôi.”

    Tuấn ngạc nhiên:

    “Bà nói cái gì? Tôi là người bị lừa đấy!”

    Bà Ngọc cười nhạt, móc trong túi ra một xấp ảnh và vài tờ giấy cũ.

    “Anh có nhớ trước khi cưới con gái tôi, ai là người đã đến quán Lounge K. Ở đó anh làm gì, cần tôi nhắc không?”

    Tuấn đứng hình.
    Cả bố mẹ vợ và Hà đều sững sờ.
    Bà Ngọc tiếp lời, giọng sắc lạnh:

    “Anh từng là trai bao cao cấp, chuyên phục vụ các quý bà giàu có. Có cần tôi đọc luôn tên vài người không?”

    Không khí như nổ tung.
    Tuấn tái mặt, lùi dần ra sau:

    “Bà… bà nói bậy! Tôi…”

    Bà Ngọc ném xuống bàn hóa đơn chuyển tiền cùng vài tấm ảnh chụp Tuấn tay trong tay với những người phụ nữ lớn tuổi.

    “Anh tưởng xóa quá khứ là xong à? Anh quên mất người đầu tiên thuê anh… chính là chị bạn tôi. Và người mách tôi chuyện đó, cũng chính là chị ấy.”


    Tuấn ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi túa ra như tắm.
    Cả đời anh cố che đậy, gột rửa quá khứ trai bao để leo lên nấc thang danh vọng.
    Anh lấy Hà – một cô gái thuần hậu – như cách để “rửa tội” cho bản thân.

    Nhưng nào ngờ… chính người mẹ vợ hiền lành lại biết tất cả.

    Bà Ngọc nói tiếp, từng lời lạnh như dao:

    “Anh nghĩ tôi không biết sao? Tôi im lặng vì con gái tôi yêu anh thật lòng. Nhưng anh làm nhục nó ngay trong đêm cưới, thì tôi không còn gì phải giấu.”

    “Anh bảo nó không trong trắng, vậy anh nghĩ anh sạch sẽ lắm à? Mấy năm bán thân cho đàn bà có chồng, còn gì dơ bẩn hơn thế?”


    Tuấn cúi gằm mặt, cả người run rẩy.
    Hà ngồi bệt xuống sàn, nước mắt rơi lã chã.
    Bố Hà chỉ thở dài, nói một câu khiến ai nấy lặng người:

    “Người có quá khứ, không đáng xấu hổ. Chỉ có người không dám nhận quá khứ của mình mới thật đáng thương.”


    Sáng hôm sau, Tuấn biến mất khỏi nhà.
    Nhưng trước khi đi, anh để lại tờ giấy:

    “Con xin lỗi. Con từng nghĩ lấy vợ ngoan hiền sẽ giúp mình quên được quá khứ. Nhưng hóa ra, chính con mới là kẻ dối trá.”

    Ba tháng sau, Hà ký đơn ly hôn, trở lại cuộc sống bình thường.
    Ngày cô tốt nghiệp lớp pha chế, mẹ đưa cho cô tấm ảnh cũ – ảnh Tuấn phục vụ trong quán Lounge K, đằng sau bà viết một dòng:

    “Đừng bao giờ sợ sự thật, con ạ. Chính nó mới cứu được con khỏi những kẻ giả tạo.”

  • Vì thương con lấy chồng vất vả, tôi và ông xã bàn nhau cho con gái 2 tỷ làm của hồi môn, đủ để con mua một căn chung cư tiện nghi. Tôi nhớ ngày nhận nhà

    Vì thương con lấy chồng vất vả, tôi và ông xã bàn nhau cho con gái 2 tỷ làm của hồi môn, đủ để con mua một căn chung cư tiện nghi. Tôi nhớ ngày nhận nhà

    8 năm qua, tôi cứ nghĩ rằng giúp các con bao việc thì các con sẽ hiểu tấm lòng mình, nhưng mà sự thật lại không giống như tôi tưởng tượng.

    Lúc con gái và con rể mới hẹn hò, tôi chỉ biết sơ qua gia cảnh nhà con rể. Con gái tôi không quan tâm đến gia cảnh nhà bạn trai, chỉ cần hai người tính cách hợp nhau là được, mấy chuyện khác không quan trọng bằng.

    Sau một thời gian tìm hiểu, hai con tiến đến hôn nhân. Vì sợ con lấy chồng vất vả, tôi và chồng bàn nhau cho con gái  279 triệu làm của hồi môn.

    Vì con rể chưa mua nhà riêng thế nên các con sống chung với bố mẹ chồng.

    Chuyện mẹ chồng, nàng dâu

    Trong mắt bà thông gia, bà coi con gái tôi vẫn là đứa trẻ con chưa hiểu chuyện. Cho nên, trong nhà, mọi chuyện đều do bà ấy quyết định, con gái và con rể phải nghe theo. Để gia đình mưa thuận gió hòa, lúc đầu, con gái tôi phải nhẫn nhịn nhiều chuyện.

    Cứ như vậy, một thời gian sau, con gái tôi cảm thấy không thoải mái. Hai người có thể vì một chuyện nhỏ có thể lớn tiếng cãi nhau. Lâu ngày, ảnh hưởng đến tình cảm đến gia đình. Chuyện kéo dài đến khi con gái tôi sinh cháu ngoại, mâu thuẫn mẹ chồng – nàng dâu càng gay gắt hơn.

    Nói đi nói lại, nguyên nhân cũng chỉ vì khoảng cách thế hệ. Là người mẹ ruột, tôi sẵn sàng bao dung con mình, nhưng là mẹ chồng, bà ấy sẽ có suy nghĩ khác. Chỉ vì chuyện bế cháu, hai người bất đồng quan điểm suốt thời gian dài. Con gái tôi là người yếu sức, dễ khóc. Vậy nên, cứ cách mấy hôm tôi lại sang thăm con.

    Hết lòng thương con gái

    Cháu ngoại được nửa năm tuổi, con gái không chịu nổi nên chuyển đến sống cùng tôi, con rể cũng đến theo.

    Từ lúc con về ở với tôi, tôi nhiều việc hơn. Nhưng nghĩ lại, sức khỏe con gái ngày càng tốt, sắc khí hồng hào hơn tôi thấy vất vả cũng là chuyện đáng.

    Căn nhà tôi ở không phải là quá rộng, vì muốn cho con thoải mái, tôi và chồng bàn nhau mua cho con một căn nhà.

    Lúc đầu, suy nghĩ của chúng tôi là, vợ chồng con gái không có tiền lại còn vừa sinh con. Nếu như hai bên gia đình có thể phụ ra chút, thì mua một căn nhà trả góp. Tôi nghĩ chuyện này đơn giản cho đến khi bà thông gia từ chối.

    Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của con, tôi không thể nào không thương được. Cuối cùng, tôi và chồng quyết định bỏ ra  874 triệu cùng với số tiền hai vợ chồng con tích cóp được mua một căn nhà trả góp rộng 100 mét vuông.
    photo-1723517507514
    Tôi nhớ ngày nhận nhà, vợ chồng con gái liên tục cảm ơn tôi. Các con nói sẽ cho vợ chồng tôi một phòng để đến sau này chúng tôi muốn qua ở thì sẵn dùng.

    Thật ra, tôi cũng có nhà riêng và không có ý định đến nhà các con sống. Tuy vậy, nghe được con nói thế, tôi rất hạnh phúc, rất mãn nguyện.

    Mấy năm sau, vì gánh nặng mỗi tháng trả góp tiền nhà, tôi phải hỗ trợ các con nhiều thứ. Hai vợ chồng con gái bận rộn công việc nên thường qua nhà tôi ăn cơm.

    Từ lúc cháu ngoại đi mẫu giáo cho đến khi đi học, tôi là người đưa đón cháu. Rồi tiền sữa uống, tiền đồ chơi, quần áo đều là vợ chồng tôi mua cho. Lớn hơn một chút là là tiền học. Con gái tôi thường xuyên than rằng kinh tế gia đình khó khăn nên không đành lòng để con chịu khổ.

    Đến ngày hôm nay, với sự giúp đỡ của ông bà ngoại, về cơ bản, vợ chồng con gái đã trả hết tiền nhà, cuộc sống dần dần ổn định. Thấy vậy, chúng tôi rất vui lòng.

    Ông bà thông gia bắt đầu quan tâm đến hai vợ chồng

    Không biết là do khoảng cách lâu ngày hay vì lý do gì, từ hai năm trở lại đây, tôi nhận ra, bà thông gia bắt đầu quan tâm gia đình các con.

    Trước đây, con gái và con rể ít khi về nhà, bà ấy cũng không hỏi lý do, cũng không hỏi han cháu nội. Hai người chỉ biết sống cuộc sống của họ, hết ăn uống rồi đi du lịch.

    Còn bây giờ, cứ đến cuối tuần, ông bà thông gia mời các con đến nhà ăn cơm, trước khi về không quên nhét vào tay các con ít hoa quả để mang về nhà.

    Mỗi lần, con gái tôi kể chuyện này, tôi khá vui vì cuối cùng mẹ chồng con dâu hòa thuận. Nói thật, tôi hy vọng, mối quan hệ hai người dần trở nên tốt đẹp, tôi sẽ yên tâm khi dưỡng già.

    Một lần nọ, cháu nội tôi hào hứng kể: “Bà ơi, bà nội mua cho nhà con một chiếc xe ô tô đấy.”

    Con gái tôi kể lại. Con nói rằng ông bà thông gia quan tâm, biết các con không có xe nên mua tặng một chiếc xe.

    Mua nhà, chăm cháu ngoại 8 năm, không bằng bà nội mua cho một chiếc ô tô: Bà ngoại U60

    Bỗng dưng, tôi cảm thấy có gì đó rất khác. Đêm hôm đó, tôi nói chuyện với chồng: “Ông xem, vợ chồng mình giúp đỡ con gái không phải là ít, bây giờ lại không bằng bên nội mua một chiếc xe…

    Lúc đầu, nhà mình mua nhà, một đồng họ không bên ấy không chịu bỏ ra. Giờ cháu ngoại đã lên 8, họ chưa từng đưa cháu đi học được một ngày…”

    Lúc tôi nói mấy lời này, chồng tôi động viên tôi quá nhạy cảm, nghĩ nhiều. Một phần tôi nghĩ rằng tôi là người hay lo.

    Nhưng không ngờ được, một ngày, con gái tôi xin tôi  349 triệu  với một lý do tôi không thể kinh ngạc hơn.

    Một lần, con sang thăm tôi. Con kể rằng mẹ chồng cho con tương đương với 349 triệu để mua xe. Nhưng chiếc xe ấy các con không thích. Ý của các con là muốn có thêm 349 triệu  nữa thì sẽ mua được chiếc xe cao cấp hơn.

    Hơn nữa, con còn nói vì mẹ chồng cho 349 triệu  thì chúng tôi cũng phải cho số tiền tương ứng.

    Tôi hiểu ý con, nghe xong, tôi trầm mặc một hồi. Tôi quyết định từ chối. Bao năm nay, chúng tôi bỏ ra không ít tiền, không ít sức lực để vun vén cho gia đình, tiền tiêu cũng không phải là ít. Giờ lại bảo chúng tôi cần phải có trách nhiệm về chuyện mua xe này. Tôi thật sự không hiểu nổi.

  • Nữ s i nh ma;ng th a; i khi đang học đại học rồi m;ấ t t í c h, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật…

    Nữ s i nh ma;ng th a; i khi đang học đại học rồi m;ấ t t í c h, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật…

    Con gái tôi không bao giờ bỏ đi mà không nói một lời. Tôi tin có chuyện gì đó đã xảy ra…” – bà Hoa lẩm bẩm khi nhìn vào tấm ảnh cũ trên bàn thờ.

    Câu chuyện bắt đầu cách đây mười năm, khi Lan – cô nữ sinh năm ba đại học, duy nhất trong gia đình – đột ngột biến mất. Lan vốn là niềm tự hào của cha mẹ: học giỏi, chăm ngoan, hiền lành, sống kín đáo. Nhưng rồi một ngày, Lan bỗng không trở về ký túc xá sau giờ học. Điện thoại không liên lạc được. Bạn bè, thầy cô đều không biết tung tích.

    Gia đình hoảng loạn. Bà Hoa cùng chồng đi khắp nơi tìm kiếm: từ bệnh viện, công an, đến tận quê của bạn bè Lan. Nhưng mọi manh mối đều rơi vào ngõ cụt. Từ một cuộc sống bình yên, cả nhà rơi vào cơn ác mộng không hồi kết.

    Điều kỳ lạ là trước khi mất tích, Lan có nhiều biểu hiện khác lạ. Cô thường xin về quê ít ngày, hay giấu mẹ chuyện gì đó. Bà Hoa từng vô tình nhìn thấy trong balo của con một tờ  giấy khám thai, nhưng Lan chỉ nói dối rằng đi cùng bạn, rồi lảng sang chuyện khác. Lúc ấy bà cũng không nghi ngờ nhiều. Đến khi Lan mất tích, ký ức về tờ giấy khám thai kia mới ám ảnh bà từng ngày.

    Suốt nhiều tháng trời, gia đình đi tìm. Có người nói nhìn thấy Lan cùng một chàng trai lạ đi xe khách về tỉnh khác. Có người lại bảo Lan từng đến bệnh viện phụ sản một mình. Nhưng không bằng chứng cụ thể nào được xác nhận. Cảnh sát cũng kết luận “tự nguyện bỏ đi”, và hồ sơ dần bị gác lại.

    Mười năm trôi qua, cuộc sống gia đình bà Hoa nhuốm màu tang tóc. Người chồng vì đau khổ mà sinh bệnh, mất sau vài năm. Bà Hoa một mình lặng lẽ sống với nỗi đau mất con, mỗi ngày thắp nhang cầu mong Lan còn sống.

    Cho đến một buổi sáng mưa, khi bà Hoa nhận được một cuộc gọi lạ. Giọng phụ nữ bên kia run run:
    “Bác… có phải bác là mẹ của chị Lan không? Con… con có chuyện muốn nói với bác về chị ấy.”

    Cuộc gọi đó mở ra sự thật chấn động mà suốt 10 năm bà Hoa không hề biết.

    Người gọi điện cho bà Hoa tên Mai, sống ở một thị trấn cách quê bà gần 200km. Mai mới 19 tuổi, giọng non nớt, nhưng câu chuyện Mai kể khiến bà Hoa nghẹn ngào.

    Mai nói rằng cô chính là… con gái của Lan. Ngày ấy, Lan mang thai khi đang học đại học, vì sợ hãi và áp lực, không dám nói với gia đình. Cha đứa bé – một sinh viên năm cuối – sau khi biết chuyện đã bỏ đi biệt tích. Một mình Lan đối mặt với nỗi sợ, vừa học vừa cố giấu bụng bầu đang lớn dần. Khi không thể che giấu nữa, Lan quyết định bỏ học, lặng lẽ rời ký túc xá.

    Cô tìm đến một nhà trọ rẻ tiền ở tỉnh khác để sinh con. Sau khi sinh Mai, Lan làm đủ nghề để nuôi con: bán hàng, phục vụ quán ăn, thậm chí đi làm công nhân. Cả thanh xuân của Lan gắn liền với nỗi khổ cực và sự tủi nhục.

    Nhưng bi kịch chưa dừng lại. Khi Mai 8 tuổi, Lan mắc bệnh hiểm nghèo. Không tiền chạy chữa, cô chỉ cầm cự được vài năm rồi qua đời. Trước khi mất, Lan để lại cho con một cuốn nhật ký, trong đó ghi rõ tên mẹ – bà Hoa, quê quán, và lời nhắn: “Nếu con lớn, hãy tìm về với bà ngoại. Mẹ xin lỗi vì đã để bà phải đau khổ vì mẹ.”

    Mai giữ cuốn nhật ký suốt nhiều năm, đến nay mới đủ dũng cảm gọi điện cho bà Hoa. Câu chuyện như nhát dao cắt sâu vào trái tim người mẹ già. Bà vừa mừng rỡ khi biết con mình từng sống, vừa đau đớn khi nhận ra đã mãi mất đi đứa con gái.

    Ngày hôm sau, bà Hoa bắt xe đến thị trấn xa lạ kia. Khi gặp Mai – cô bé có đôi mắt giống hệt Lan ngày trẻ – bà òa khóc nức nở. Bà ôm chặt lấy Mai, như thể bù đắp cho 10 năm trời chờ đợi và cho cả một đời hối tiếc.

    Nhưng niềm vui đoàn tụ chưa kịp trọn vẹn, thì một chi tiết trong cuốn nhật ký của Lan khiến bà Hoa rùng mình: “Nếu một ngày con tìm về, hãy cẩn thận… vì không phải ai cũng mong mẹ con mình được yên.”

    Bà Hoa bắt đầu tìm hiểu kỹ hơn về những năm tháng cuối đời của Lan. Hàng xóm nơi Lan từng sống kể lại rằng, có một người đàn ông lạ thường xuyên đến tìm Lan, đe dọa, khiến cô sợ hãi. Có lần Lan còn bị đánh đến mức phải nhập viện, nhưng không dám báo công an.

    Mai kể lại rằng mẹ luôn dặn em tránh xa “người đàn ông xấu ấy”. Chưa bao giờ Lan tiết lộ danh tính, chỉ nói đó là “cha ruột” của em. Người đàn ông ấy có lẽ đã biết chuyện Lan mang thai từ trước, nhưng thay vì chịu trách nhiệm, lại quay về gây áp lực, sợ chuyện ảnh hưởng đến tương lai và gia đình mình.

    Bà Hoa quyết tâm lần theo manh mối. Nhờ sự giúp đỡ của một người quen cũ, bà tìm ra danh tính: đó là một doanh nhân thành đạt hiện đang sống ở thành phố lớn. Người này từng học chung trường đại học với Lan, và đúng là bạn trai cũ của cô.

    Khi bà Hoa đến đối chất, ông ta chối bỏ tất cả, nói rằng “Lan tự ý bỏ đi, tôi không liên quan.” Nhưng những dòng nhật ký, những vết thương cũ, và cả lời kể của Mai là minh chứng ngược lại.

    Cuộc đấu tranh để đòi lại công lý cho con gái trở thành động lực sống mới của bà Hoa. Dù đã già yếu, bà quyết định cùng Mai gửi đơn tố cáo, tìm lại công bằng cho Lan. Bởi với bà, không chỉ là minh oan cho con, mà còn là cách để giữ lại danh dự cuối cùng cho một người mẹ trẻ đã hy sinh cả đời.

    Câu chuyện khép lại trong một buổi chiều hoàng hôn. Bà Hoa và Mai đứng trước ngôi mộ mới xây của Lan, thắp nén nhang. Giọt nước mắt chan hòa, nhưng lần này không chỉ là nỗi đau, mà còn là niềm an ủi: sự thật cuối cùng đã được hé lộ, và tình mẫu tử dù bị chia cắt mười năm, vẫn đủ sức kết nối những thế hệ lại với nhau.

  • Đang “v:ui v:ẻ” với b;ồ trong khách sạn thì nhận được điện thoại báo tin vợ vào viện m::ổ c::ấp cứ::u…

    Đang “v:ui v:ẻ” với b;ồ trong khách sạn thì nhận được điện thoại báo tin vợ vào viện m::ổ c::ấp cứ::u…

    Tiếng chuông điện thoại réo vang inh ỏi phá tan bầu không khí mờ ảo, nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền trong căn phòng khách sạn hạng sang. Tôi nhíu mày, quờ tay tìm chiếc điện thoại đang rung bần bật trên mặt bàn kính, trong lòng thầm rủa xả kẻ nào dám làm phiền giây phút “thăng hoa” của tôi và Vy – cô bồ trẻ nóng bỏng kém tôi cả chục tuổi.

    Màn hình hiện lên cái tên “Toàn” – thằng bạn thân nối khố.

    – “A lô, gì đấy mày? Đêm hôm rồi…” – Tôi gắt gỏng.

    – “Hùng! Mày đang ở đâu? Về ngay! Cái Lan… cái Lan nó bị ngất xỉu, tao vừa đưa vào viện. Bác sĩ bảo vỡ ruột thừa, biến chứng nhiễm trùng máu gì đó, phải mổ cấp cứu gấp! Mày về ký giấy cam kết nhanh lên!”

    Giọng Toàn gấp gáp, thở không ra hơi. Trong một thoáng, tim tôi hẫng đi một nhịp. Lan – vợ tôi, người phụ nữ tần tảo ở nhà. Nhưng ngay lúc đó, bàn tay mềm mại của Vy lướt nhẹ trên ngực trần khiến tôi rùng mình. Ánh mắt lả lơi của cô ấy như sợi dây xích kéo tôi lại.

    Đầu tôi nảy số rất nhanh. Nếu bây giờ về, tôi sẽ mất đứt kỳ nghỉ 10 ngày “thiên đường” mà tôi đã dày công lừa vợ là đi công tác Đà Nẵng để hú hí với nhân tình. Vé máy bay đã đặt, phòng resort 5 sao ở Nha Trang đã thanh toán (tôi nói dối vợ là đi Đà Nẵng nhưng thực ra bay Nha Trang với bồ).

    – “Chết tiệt! Tao… tao đang ở Đà Nẵng mày ơi. Giờ này làm gì còn chuyến bay nào. Mày… mày giúp tao với. Mày ký thay tao được không? Tao ủy quyền qua điện thoại. Mày là anh em chí cốt, tao tin mày. Cứu vợ tao với, tao sẽ tìm cách về sớm nhất có thể!”

    Tôi diễn cái giọng hốt hoảng, bất lực đến mức chính tôi cũng thấy mình có năng khiếu làm diễn viên.

    Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tiếng Toàn vang lên, nghe nặng trịch: – “Được rồi. Mày thu xếp về ngay đi. Tình hình căng lắm.”

    Cúp máy, tôi thở phào nhẹ nhõm. Vy nũng nịu rúc vào lòng tôi: “Sao thế anh? Vợ anh làm sao à? Thế mình có đi Nha Trang nữa không?”

    Tôi ôm lấy eo Vy, cười nhếch mép: “Đi chứ. Vợ anh ở nhà có thằng Toàn lo rồi. Nó là bác sĩ, lại là bạn thân, nó xoay sở tốt hơn anh. Anh về thì cũng chỉ đứng nhìn chứ làm được gì. Thôi, kệ đi, đời được mấy tí.”

    Và thế là, tôi tắt nguồn điện thoại chính, chỉ dùng cái sim rác để liên lạc với Vy, bắt đầu chuỗi ngày “cháy hết mình” ở thiên đường biển xanh cát trắng.

    10 ngày trôi qua như một giấc mộng. Tôi chìm đắm trong những bữa tiệc hải sản, những đêm say sưa quên lối về bên cô bồ trẻ đẹp. Tôi tự tin rằng Lan vốn hiền lành, tin người, chỉ cần về bịa ra vài lý do công việc trắc trở, mua cho cô ấy món quà đắt tiền là mọi chuyện sẽ êm xuôi.

    Ngày thứ 10, tôi tạm biệt Vy ở sân bay, bắt taxi về nhà. Để kịch bản thêm phần hoàn hảo, tôi cố tình làm cho quần áo xộc xệch, khuôn mặt phờ phạc ra vẻ vừa trải qua một chuyến công tác bão táp.

    Chiếc taxi dừng trước cổng. Căn nhà vẫn mở cửa, nhưng có gì đó là lạ. Chiếc xe ô tô VinFast Lux A của tôi – chiếc xe tôi để nhà cho vợ đi – không thấy đâu. Thay vào đó là một chiếc xe tải nhỏ đang đỗ trước sân, mấy người lạ mặt đang khuân vác những thùng đồ ra ngoài.

    Tôi hoảng hốt chạy vào: – “Này! Các người làm cái gì đấy? Ai cho phép dọn đồ nhà tôi?”

    Không ai trả lời tôi. Tôi lao thẳng vào phòng khách.

    Lan đang ngồi đó, trên chiếc ghế sofa quen thuộc. Cô ấy gầy đi nhiều, khuôn mặt xanh xao nhưng đôi mắt thì ráo hoảnh, sắc lạnh đến lạ thường. Bên cạnh cô ấy là Toàn, và một người đàn ông mặc vest chỉnh tề – hình như là luật sư.

    – “Lan! Em… em khỏi rồi à? Anh lo quá! Mấy hôm nay bão lũ chia cắt, điện thoại mất sóng, anh không sao về được…” – Tôi lao đến định nắm tay vợ, diễn nét mặt đau khổ tột cùng.

    – “Buông ra!” – Lan gạt phắt tay tôi, giọng đanh thép khiến tôi sững sờ.

    Cô ấy ném lên mặt bàn một xấp ảnh dày cộp. Những bức ảnh sắc nét đến từng chi tiết: Tôi ôm eo Vy ở bãi biển, tôi hôn Vy trong quán bar, và cả cảnh “giường chiếu” nóng mắt qua khe cửa kính resort chưa kéo rèm.

    Tôi chết điếng người, chân tay bủn rủn.

    – “Đây là ‘công tác vùng bão lũ’ của anh đấy à?” – Lan nhếch mép cười nhạt, nụ cười chứa đầy sự khinh bỉ. – “Anh nghĩ tôi là con ngốc sao Hùng? Email xác nhận đặt phòng resort Nha Trang nó gửi về email chung của hai vợ chồng mà anh quên à? Tối hôm anh đi, tôi đã thấy rồi. Tôi không nói vì tôi muốn xem anh diễn đến bao giờ. Ai ngờ… ông trời có mắt, cho tôi trận ốm thập tử nhất sinh này để tôi thấy rõ bộ mặt thật của anh.”

    Tôi lắp bắp: – “Vợ ơi… em nghe anh giải thích… Anh trót dại…”

    – “Không giải thích gì cả.” – Lan ngắt lời, đẩy về phía tôi một tập hồ sơ. – “Đây là đơn ly hôn, tôi đã ký sẵn. Còn đây là giấy tờ xác nhận tài sản.”

    Tôi cầm tờ giấy lên, mồ hôi vã ra như tắm.

    – “Anh nhìn cho kỹ đi.” – Lan tiếp lời, chậm rãi từng chữ. – “Căn nhà này là bố mẹ tôi cho tiền mua, nhưng vì tin anh, tôi để anh đứng tên cùng. Nhưng may quá, 10 ngày qua, trong lúc anh đang bận ‘vui vẻ’, tôi đã nhờ luật sư lật lại hồ sơ chứng minh nguồn tiền, cộng với bằng chứng ngoại tình này, anh sẽ ra đi tay trắng. Chiếc xe ô tô anh cũng đừng hòng mang đi, nó thuộc về công ty gia đình tôi.”

    – “Em… em làm thế là triệt đường sống của anh! Dù gì cũng nghĩa vợ chồng…” – Tôi van lơn, nhìn sang Toàn cầu cứu.

    Nhưng Toàn chỉ lắc đầu, nhìn tôi đầy thất vọng: – “Tao đã khuyên mày về. Tao đã cho mày cơ hội cuối cùng. Chính mày chọn bồ chứ không chọn vợ. Lúc Lan nằm trên bàn mổ, người ký giấy sinh tử là tao, người túc trực 24/24 là tao. Mày không có tư cách gì ở đây cả.”

    Lan đứng dậy, chỉ tay ra cửa: – “Mấy thùng đồ ngoài kia là quần áo của anh. Tôi đã dọn sẵn giúp anh rồi đấy. Vali của anh tôi cũng để ngay cạnh cửa. Ký đơn đi rồi biến khỏi mắt tôi ngay lập tức.”

    Tôi nhìn quanh căn nhà khang trang, nhìn người vợ mà tôi từng nghĩ là nhu mì dễ bắt nạt, giờ đây sừng sững như một tòa thành không thể lay chuyển. 10 ngày hoan lạc đổi lấy cả cuộc đời gây dựng. Tôi mất vợ, mất nhà, mất danh dự, mất cả người bạn thân nhất.

    Tôi run rẩy ký vào đơn ly hôn, lầm lũi kéo chiếc vali bước ra khỏi nhà. Cánh cổng sắt đóng sầm lại sau lưng lạnh lùng.

    Ngoài trời nắng chói chang, nhưng tôi thấy tối sầm trước mắt. Tôi đã trắng tay thật rồi.