Danh mục: Chưa phân loại

  • H;am lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tânhôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    H;am lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tânhôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy

    Chuyển đến nội dung Menu Đóng

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài.

    Hương có goại hình ưa nhìn, lại tốt nghiệp đại học nên đặt mục tiêu phải lấy chồng đại gia, hoặc ít nhất là lấy đàn ông tài giỏi thành đạt. Quyết tâm theo đuổi mục tiêu này nên đến năm 27 tuổi, Hương vẫn độc thân. Bạn bè xung quanh Hương đã có chồng con, họ khuyên cô đừng cầu toàn đòi hỏi, phụ nữ đẹp mấy cũng có thời. Nhưng Hương mặc kệ, cô không tin người ưu tú như mình lại không lấy chồng giàu có được.

    Sau đó có người quen mai mối cho Hương lấy chồng Việt kiều. Họ nói người này tuy từng ly hôn nhưng rất giàu có, lại thành đạt với 2 công ty lớn. Nghe thế, Hương liền nuôi hy vọng. Cô nhắn tin, trò chuyện với vị đại gia này, khi nhìn thấy anh đẹp trai phong độ qua màn hình điện thoại gọi điện thì cô càng vừa ý.

    Sau một thời gian yêu đương qua mạng thì vị đại gia kia cầu hôn, Hương vui mừng đồng ý. Cô đồng ý để anh lo hết thủ tục kết hôn rồi rước cô sang nước ngoài. Dù vậy, anh ấy nói chưa thể về nước để làm đám cưới cùng cô. Hương tỏ ra hiểu chuyện thông cảm cho chồng tương lai, một mình chuẩn bị tổ chức đám cưới. Mọi chi tiêu, sắm sửa cho lễ cưới đều được vị đại gia kia trả không tiếc tiền. Tài khoản của Hương tăng vèo lên con số khiến cô há hốc kinh ngạc. Hương hài lòng nghĩ, phải lấy chồng giàu thế này thì cả đời cô mới ấm êm được.

    Ham lấy chồng đại gia, ngày cưới tôi đeo vàng kín cổ, ai ngờ trong đêm tân hôn, vừa thấy chồng bước ra từ nhà tắm, tôi chỉ muốn tông cửa bỏ chạy - Ảnh 1
    Ảnh minh họa: Internet

    Không ngờ, đến ngày cưới, vị đại gia của Hương vẫn chưa xuất hiện. Anh ấy nói vì công việc nên trễ chuyến bay. Hương dù tủi thân khi đám cưới không có chú rể nhưng vẫn thấy tự hào khi đeo vàng đầy cổ khiến ai cũng xuýt xoa lấy chồng đại gia thật sướng.

    Sau khi đám cưới kết thúc, Hương được tài xế đưa về biệt thự sang trọng. Đêm tân hôn, Hương ngồi đợi chú rể về. Đến đêm khuya, có người mở cửa, Hương hồi nộp đợi khoảnh khắc vợ chồng gặp nhau. Nhưng khi đèn được bật lên thì Hương hoảng hồn tái mặt.

    Người đàn ông đang đứng giữa phòng không phải là người phong độ, đẹp trai mà cô thường xuyên nói chuyện cùng. Chồng cô bây giờ là một lão già U60, mặt mày nhăn nhúm, đọc tóc bạc trắng. Thấy Hương hoảng hốt định la lên thất thanh thì ông ta vội nói:

    “Anh là chồng em đây. Vì sợ em chê anh già nên anh phải mướn người để gọi video call với em. Nhưng anh mới là người nhắn tin với em mỗi ngày. Giờ mình là vợ chồng rồi, em phải chấp nhận anh”.

    Hương kinh sợ tột cùng, cô tông cửa lao thẳng ra khỏi phòng tân hôn. Với Hương, đó là đêm tân hôn kinh hoàng nhất cô từng trải qua. Dù sau này cô đã đơn phương ly hôn chồng nhưng cô vẫn còn thấy sợ hãi, vì mê giàu sang mà cô bị lừa đau đớn, nhém chút nữa là cả đời phải hối hận.

  • Giá vàng hôm nay (17-12): Giảm mạnh

    Giá vàng hôm nay (17-12): Giảm mạnh

    Giá vàng miếng trong nước hôm nay

    Giá vàng miếng hôm nay giảm mạnh so với phiên giao dịch rạng sáng qua.

    Cụ thể, các thương hiệu SJC, DOJI, PNJ, Bảo Tín Minh Châu cùng niêm yết giá vàng miếng ở mức 153,6 – 155,6 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra, giảm 1,6 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều.

    Phú Quý giao dịch vàng miếng ở mức 152,8 – 155,6 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra, giảm 1,4 triệu đồng/lượng mua vào và giảm 1,6 triệu đồng/lượng bán ra.

    Giá vàng hôm nay (17-12): Giảm mạnh

    Giá vàng hôm nay (17-12): Giảm mạnh. Ảnh minh họa: kinhtedothi.vn

    Giá vàng miếng trong nước cập nhật sáng 17-12 như sau: 

    Vàng Rạng sáng 16-12 Rạng sáng 17-12 Chênh lệch
    Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra Mua vào Bán ra
    Đơn vị tính:Triệu đồng/lượng Đơn vị tính:Nghìn đồng/lượng
    SJC 155,2 157,2 153,6 155,6 -1600 -1600
    DOJI 155,2 157,2 153,6 155,6 -1600 -1600
    PNJ 155,2 157,2 153,6 155,6 -1600 -1600
    Bảo Tín Minh Châu 155,2 157,2 153,6 155,6 -1600 -1600
    Phú Quý SJC 154,2 157,2 152,8 155,6 -1400 -1600

    Giá vàng nhẫn trong nước hôm nay

    Cùng chiều đi xuống, giá vàng nhẫn hôm nay cũng giảm mạnh so với rạng sáng qua.

    SJC niêm yết vàng nhẫn ở ngưỡng 149,9 – 152,7 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra, giảm 1,7 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều.

    Vàng nhẫn thương hiệu DOJI và PNJ cùng giao dịch ở ngưỡng 151 – 154 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra, giảm 800 nghìn đồng/lượng ở cả hai chiều.

    Vàng nhẫn Bảo Tín Minh Châu giảm 1 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều, giao dịch ở mốc 151,8 – 154,8 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra.

    Vàng nhẫn thương hiệu Phú Quý giảm 1 triệu đồng/lượng ở cả hai chiều, niêm yết ở mức 151 – 154 triệu đồng/lượng mua vào – bán ra.

    Giá vàng thế giới hôm nay     

    Rạng sáng nay, giá vàng thế giới giao dịch quanh ngưỡng 4.302 USD/ounce, giảm 4 USD/ounce so với rạng sáng qua. Quy đổi theo tỷ giá Vietcombank, chưa thuế, phí, giá vàng thế giới tương đương khoảng 136,9 triệu đồng/lượng.

    Như vậy, giá vàng miếng trong nước đang cao hơn giá vàng thế giới 18,7 triệu đồng/lượng.

    Giá vàng hôm nay (17-12): Giảm mạnh
    Ảnh minh họa: Getty

    Giá vàng thế giới đã tăng mạnh vào đầu tuần rồi giảm trở lại so với kỷ lục đạt được tuần trước. Giá vàng chạm mốc hơn 4.300 USD trong thời gian ngắn rồi đi xuống. Nhìn chung, luận điểm cơ bản về vàng còn nguyên vẹn, khi các nhà đầu tư tìm kiếm các lựa chọn thay thế cho trái phiếu chính phủ và tiền tệ trong bối cảnh bất ổn kinh tế trong nước và thế giới kéo dài.

    Giá vàng giảm trong phiên ngày hôm qua khi nhà đầu tư tỏ ra thận trọng trước dữ liệu việc làm của Mỹ công bố trong ngày, yếu tố có thể cung cấp manh mối về triển vọng cắt giảm lãi suất của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed).

    “Vàng đang chịu áp lực khi nhà đầu tư chốt lời trước các dữ liệu kinh tế quan trọng của Mỹ, những yếu tố sẽ định hình kỳ vọng về lãi suất của Fed trong năm tới”, ông Lukman Otunuga, chuyên gia phân tích nghiên cứu cao cấp tại FXTM, cho biết. Ông nói thêm rằng việc giá suy yếu dưới mốc tâm lý 4.300 USD cũng khiến phe bán vẫn còn hiện diện trên thị trường.

    Dự báo về xu hướng giá vàng thế giới, các chuyên gia nhận định, giá vàng quay đầu giảm do áp lực chốt lời và tâm lý né rủi ro hạ nhiệt trước thông tin tích cực về đàm phán Nga – Ukraine.

    Tuy vậy, James Stanley – chiến lược gia thị trường cấp cao tại Forex cho rằng, xu hướng ngắn và trung hạn của thị trường vàng thế giới vẫn rất tích cực. Theo đánh giá kỹ thuật, giá vàng đang trong xu hướng đi lên. Khi vùng kháng cự đáng kể duy nhất còn lại chỉ là đỉnh lịch sử trước đó, rủi ro điều chỉnh sâu là không lớn.

    Daniel Pavilonis – nhà môi giới hàng hóa cao cấp tại RJO Futures nhận định, vàng đang thể hiện sức mạnh tương đối vượt trội sau nhịp điều chỉnh cuối tuần, các yếu tố nền tảng hỗ trợ cho đà tăng giá của kim loại quý nhìn chung chưa thay đổi.

    Báo cáo của Hội đồng vàng thế giới (WGC) dự báo giá vàng năm 2026 tiếp tục chịu tác động từ những bất định địa kinh tế kéo dài, tiềm ẩn những yếu tố khó lường. Vai trò của vàng như một công cụ đa dạng hóa danh mục và nguồn ổn định giá trị vẫn giữ vị trí then chốt trong bối cảnh thị trường tài chính tiếp tục biến động mạnh.

    KHÁNH MINH

    * Mời bạn đọc vào chuyên mục Kinh tế xem các tin, bài liên quan. 

  • Từ tiếng Việt nào để nguyên là con b:ò, bỏ bớt chữ vẫn là con b:ò

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con b:ò, bỏ bớt chữ vẫn là con b:ò

    Một câu đố tiếng Việt tưởng dễ mà khó, tưởng đùa mà lại rất ‘đỉnh cao’ sẽ dẫn dắt bạn vào một hành trình vừa hài hước.

    Trong kho tàng trò chơi ngôn ngữ Việt Nam, có những câu đố không nhằm đánh đố kiến thức, mà thử thách khả năng “bẻ lái” của bộ não – và câu đố ‘Từ nào trong tiếng Việt, để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò?’ chính là một trong số đó.

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò? Ảnh minh họa.

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò? Ảnh minh họa.

    Sự thú vị nằm ở chỗ: dù bạn có cắt, bỏ, rút gọn thì con bò ấy vẫn trước sau như một, hiên ngang đứng đó, không chịu biến thành con gì khác. Nghe xong, nhiều người cau mày suy nghĩ, tưởng phải vận dụng kiến thức ngữ pháp, từ vựng hay thậm chí triết học. Nhưng không! Đáp án lại đơn giản đến mức bạn chỉ muốn… gõ nhẹ vào trán mình vì sao không nghĩ ra sớm hơn.

    Câu đố này không chỉ là một trò vui, mà còn là lời nhắc rằng tiếng Việt luôn chứa đựng những điều bất ngờ thú vị. Chỉ một từ thôi mà có thể khiến cả buổi trò chuyện trở nên rộn ràng hơn rất nhiều.

    Còn bạn, đã nghĩ ra từ đó chưa? Nếu chưa, hãy cứ để đầu óc mình bay nhảy thêm một chút. Biết đâu trong lúc bạn đang suy nghĩ, con bò kia vẫn đang… ung dung nhai cỏ đợi bạn khám phá!

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò?

  • Con trai tôi mua nhà tiền 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền to tiếng

    Con trai tôi mua nhà tiền 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền to tiếng

    Nguyễn Văn Tâm, 68 tuổi, sống ở một làng ven sông Lam. Ngày nào cũng vậy: sáng tưới luống rau, trưa pha ấm chè, chiều ngồi đan rọ gà nhìn lũ trẻ thả diều. Vợ mất sớm, ông gà trống nuôi con trai là Khôi học hành nên người. Ông không tái hôn, cặm cụi từng đồng gửi ra Hà Nội cho con. Ước một điều giản dị: “Nó có nhà ở thủ đô, cưới được vợ hiền — thế là mãn nguyện.”

    Mười lăm năm bươn chải, Khôi thành kỹ sư. Cưới Linh, giáo viên mẫu giáo. Hai vợ chồng vừa mua căn hộ 3 tỷ ở Nam Từ Liêm. Hôm gọi về khoe, ông Tâm cười mà nước mắt giàn giụa. Ông xách cái túi vải bạc màu: vài bắp ngô nếp, mấy quả bưởi quê, một hũ mắm tép — bảo “lúc nào rảnh bố sẽ ra thăm”.

    Hôm ấy, ông chẳng báo trước. Ông nghĩ: “Con mình — máu mủ — cần chi khách sáo.”

    5 giờ 50 chiều, cửa kính tự động ngoài sảnh chung cư hắt bóng ông già lóng ngóng. Bác bảo vệ hỏi:
    – Cụ vào tòa nào ạ?
    – Tòa B… cháu Khôi nhà tôi tầng 18.

    Intercom reo. Giọng Khôi ồn ào lẫn tiếng bát đũa:
    – Ai đấy?
    – Bố này! Bố vừa lên Hà Nội, bố ghé thăm.

    Khoảnh khắc im lặng. Rồi một câu cộc lốc:
    – Bố lên sao không gọi trước? Giờ cơm rồi, bọn con đang bận!

    Ông Tâm ngắc ngứ:
    – Bố… tiện đường… mang ít quà quê…
    Đầu dây khựng lại. Tiếng Linh vọng mỏng tang:
    – Mở đi, anh. Mở cho xong.

    Cửa mở. Linh đứng trong, trang điểm nhẹ, áo ngủ lụa màu ngà. Bên bàn ăn, hai người nữa: bố mẹ vợ của Khôi, mới ra ở cùng “để tiện trông cháu sau này”. Họ ngước nhìn ông một lượt rồi cúi xuống bát. Mâm cơm đã dọn. Chỗ của ông? Một bát sứ trắng để trơ bên mép bàn.

    Khôi gượng gạo:
    – Bố vào đi. Nhưng mà lần sau bố gọi trước, để con sắp xếp, chứ… nhà chật.

    Ông Tâm cười xòa, giơ túi quà:
    – Bưởi vườn nhà đấy. Với mắm tép…
    Mẹ Linh nhíu mày:
    – Ở chung cư kín, mùi mắm… cũng hơi…
    Linh cười nhạt:
    – Để con bọc lại mang xuống hầm rác.

    Bữa cơm chìm trong tiếng muỗng chạm bát khô khốc. Bố vợ Khôi kể về suất đầu tư nhà trọ “mua xong cho thuê, lời lắm”. Linh hỏi chồng:
    – Lát nữa anh nhớ dặn bố đừng bày quà quê linh tinh lên ban công. Camera bắt đấy.
    Khôi:
    – Ừ.

    Ông Tâm ngồi lọt thỏm, bỗng thấy nồi canh ngót như mặn hơn. Ông gật lia lịa:
    – Ờ, ờ… bố biết rồi…

    Đêm ấy, ông được trải tấm đệm mỏng ngoài phòng khách. “Con chịu khó nhé bố, giường kín người rồi,” Khôi nói. Ông xua tay, “bố ngủ đâu chả được”.

    2. 1 giờ 57 — tiếng thì thầm sau cánh cửa

    Lạ nhà, ông không ngủ nổi. Gần 2 giờ sáng, ông khát nước, lò dò qua trước phòng vợ chồng Khôi. Cánh cửa khép hờ. Tiếng nói vọng ra, mảnh như sợi dây căng:

    Linh (thì thầm):
    – Em nói rồi, bố anh kiểu quê mùa, tự nhiên xách mắm xách bưởi đến giờ cơm… mất điểm. Ở đây ai người ta thế!

    Khôi (mệt mỏi):
    – Ừ… mai anh bảo bố về. Mẹ em ở đây còn phải sắp xếp chỗ. Nhà này có mỗi hai phòng.

    Mẹ Linh (lấn lên):
    – Cậu phải tế nhị. Bảo khéo khéo: “Bố bận việc đồng áng, cuối tuần con về thăm.” À với lại… cái mảnh đất hương hỏa nghe nói mặt đường to lắm, đúng không? Nếu cậu khéo, nhờ bố sang tên sớm, vợ chồng cậu mới xoay được tiền trả nốt ngân hàng. Đừng để lâu, nhỡ đổi ý.

    Khôi (im một nhịp):
    – Ừ… để con tính.

    Linh (cười khẩy):
    – Em không muốn sau này bố anh lù lù ra ở luôn đây đâu, ảnh hưởng hết kế hoạch của em. Mẹ còn tính mở tiệm dưới sảnh. Cần vốn.

    Một tiếng “rắc” nho nhỏ: ông Tâm giật mình, tay siết chặt thành ghế. Mồ hôi lạnh rịn lưng. Ông lùi lại, chậm như bóng, quay về chỗ đệm trải dưới sàn. Thở khẽ. Mắt mở trừng trong bóng tối.

    3. Chuyến xe sớm và cú điện thoại

    5 giờ sáng. Ông gấp gọn chăn, buộc lại túi vải. Không đánh thức ai. Ông đi nhẹ như mèo, luồn qua hành lang, bấm thang máy. Sảnh vắng. Bác bảo vệ đêm ngáp dài, vẫn kịp chào:
    – Cụ về sớm thế ạ?
    – Ừ, việc đồng áng…

    Xe khách rời bến, sương Hà Nội ôm kín ô cửa. Ông áp trán lên kính, thấy mắt cay. Điện thoại rung.

    Khôi:
    – Bố đang ở đâu? Sao bố đi không nói gì?
    Ông Tâm:
    – Bố về rồi.
    Khôi (ngập ngừng):
    – Bố… giận con à? Hôm qua con… bực việc công ty. Tối nay con qua đón bố lại Hà Nội đi ăn phở…

    Ông im lặng. Rồi đột ngột đổi giọng, vừa chậm vừa chắc:
    – Bố định bàn chuyện đất. Mảnh hương hỏa ngoài mặt đường. Bố già rồi, muốn sang tên sớm cho đứa biết giữ nếp nhà.

    Bên kia, một nhịp thinh lặng. Rồi Khôi nói nhanh hơn, ấm hơn thường ngày:
    – Bố để con lo! Con sẽ sửa sang lại nhà từ đường, bố không phải vất vả nữa. Với lại… sang tên giờ hợp lý, vợ chồng con đang cần thêm vốn trả ngân hàng…

    Ông gật đầu, ừ hử mấy tiếng, cúp máy. Bàn tay trên đùi nắm lại, chậm rãi. Ông đã hiểu.

    4. “Giấy tờ hôm nào bố con mình làm”

    Hai tuần sau. Khôi gọi liên hồi. Ông không nhấc. Đến khi Khôi về quê, ông mới nhẩn nha pha ấm trà.

    – Bố, hôm trước bố bảo chuyện đất… con sắp xếp rồi, mai ra phường làm giấy tờ? – Khôi cười, ánh mắt phập phồng mong đợi.
    – Ờ, giấy tờ hôm nào bố con mình làm. – Ông rót trà, giọng đều. – Nhưng trước đó… bố muốn nghe con nói thật: con tính với mảnh đất ấy làm gì?

    Khôi chớp mắt, nhìn quanh.
    – Thì… đất để đấy… thờ cúng… rồi sau này con tính…
    Ông đặt chén xuống đĩa, tiếng sứ chạm nhau khẽ mà sắc:
    – Đừng dối. Con tính bán đi trả nợ ngân hàng, phải không?

    Khôi sững lại. Ông Tâm nhìn thẳng:
    – Đêm hôm ấy… bố nghe hết. “Bố lù lù ra ở luôn”, “mất điểm”, “sang tên sớm”… Con nói hay người khác nói — bố không phân biệt nữa. Nhưng bố nghe con im lặng.

    Khôi tím mặt, giọng nhỏ đi:
    – Con… xin lỗi. Con bị cuốn theo. Vợ con… mẹ vợ con… ai cũng nói. Con sợ bố lên ở chung…
    – Bố đã xin ở chung bao giờ? – Ông cắt lời. – Bố chỉ muốn gõ cửa nhìn con, ăn bữa cơm không bị coi là phiền.

    Khôi cúi gằm, bàn tay xoắn vào nhau.

    Chiều đó, Linh và bố mẹ cô cũng về quê “giải thích”. Căn bếp nhà ông Tâm thơm mùi cá kho, canh chua bắp chuối, rau rừng chấm mắm tép. Mẹ Linh nhìn hũ mắm, vẫn nhăn mặt theo thói quen, nhưng cố cười:
    – Dạ, con xin lỗi… hôm ấy con lỡ lời. Đô thị phức tạp nên bọn con…

    Ông Tâm xới cơm, không nhìn ai:
    – Người ta lỡ lời khi bất ngờ. Còn chuyện tính toán thì không gọi là lỡ.

    Linh nuốt nước bọt, hạ giọng:
    – Bố đừng hiểu lầm. Con…
    – Bố không giận. – Ông nói chậm, nhưng dứt. – Bố chỉ rút kinh nghiệm: già rồi, đi đâu phải gọi trước. Còn đất… bố sẽ giao cho người biết “gọi trước” với tổ tiên mỗi mồng một, ngày rằm.

    Khôi ngước lên, hoảng hốt:
    – Bố!

    Ông rút trong túi ra tập giấy tờ:
    – Đất đã sang tên cho Thắng – con anh cả của bố. Nó không giàu, nhưng ba năm nay chưa sót ngày thắp hương. Nó sang sửa lại nhà từ đường, bố thấy an lòng.

    Không khí đông cứng. Mẹ Linh tái mặt. Linh cắn môi. Khôi đứng dậy, đổ sập xuống ghế, mắt đỏ hoe:
    – Con… con đã sai.

    Ông Tâm thở dài. Giọng bỗng mềm lại:
    – Sai thì sửa. Bố không cần đất, cũng chẳng cần ở chung. Bố cần con trai của bố – thằng Khôi biết đỡ tay cho bố xách túi, biết đặt thêm một cái bát khi bố đến nhà. Đến cái bát mà con cũng… quên.

    Tối hôm đó, Khôi ở lại. Anh theo ông ra hiên, lặng lẽ thay bóng đèn, xếp lại đống rọ gà. Ông nhìn, không nói. Trước khi ngủ, Khôi lấy điện thoại, xoá mấy tin nhắn Linh催 giục “thuyết phục bố đổi lại”. Anh gõ một tin nhắn dài cho vợ: “Ngày mai chưa về. Anh ở quê với bố.”

    Sáng hôm sau, ông Tâm dậy từ 4 giờ. Khôi đã pha sẵn ấm chè.
    – Bố, cho con làm lại từ đầu. – Khôi nói, không quanh co. – Con sẽ mua thêm bát, gọi bố lên ăn cơm, gọi trước. Con không cần đất, con… cần bố.

    Ông khẽ gật, quay vào nhà, rút một phong bì mỏng, đưa con:
    – Đây là bản di chúc mới. Đất đã sang tên Thắng. Nhưng… bố lập một khoản nhỏ để giữ hương hàng tháng – đứng tên con. Điều kiện: mỗi tháng con tự tay về quê một lần, thắp hương, ăn bữa cơm với bố. Không xong, bố nhờ pháp lý chuyển luôn cho nhà Thắng.

    Khôi ôm lấy ông, bật khóc như đứa trẻ. Ngoài sân, gió sông Lam thổi tan mùi hương trà nóng. Một con diều giấy từ bãi bên kia khẽ vút lên cao.

    Ở tầng 18 xa xôi, Linh đứng tựa cửa kính, nhìn thành phố loang sáng. Cô nhắn cho mẹ: “Mẹ ạ, chắc con phải học lại cách gọi trước – không phải với bảo vệ hay intercom, mà với lương tâm.”

    Còn ông Tâm, trưa ấy ngồi bên hiên, chậm rãi ăn bát cơm chan canh rau. Ông không còn đau vì một câu “bố lên sao không nói trước”. Ông mỉm cười: từ nay, mỗi tháng sẽ có một tiếng gõ cửa đúng hẹn. Và lần này, người gõ cửa đã học cách mở cửa lòng mình.

  • 22 năm ở vậy nuôi con cho người yêu c;ũ. Nào ngờ, một cái quay lưng của con trai vào ngày tốt nghiệp đã khiến người đàn ông bật kh óc

    22 năm ở vậy nuôi con cho người yêu c;ũ. Nào ngờ, một cái quay lưng của con trai vào ngày tốt nghiệp đã khiến người đàn ông bật kh óc

    Hai mươi hai năm trước, trong một buổi chiều mưa lất phất, căn phòng trọ ẩm thấp nơi Hùng trú ngụ chỉ vang tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường rỉ sét. Anh ngồi thất thần trước bàn, gương mặt hốc hác sau chuỗi ngày dài bươn chải mà vẫn trắng tay. Tất cả vốn liếng lao theo vụ làm ăn thất bại, để lại trên vai anh một món nợ chồng chất. Bạn bè dần rời bỏ, họ hàng xa lánh, ngay cả ánh mắt hàng xóm cũng trở nên dè bỉu. Hùng nghĩ cuộc đời mình có lẽ chấm hết ở tuổi ba mươi.

    Cánh cửa gỗ kêu kẽo kẹt, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Thảo – người anh từng yêu, từng hứa hẹn một tương lai, nay đứng trước mặt anh. Trong vòng tay cô là một đứa bé đỏ hỏn, tiếng khóc yếu ớt át cả tiếng mưa ngoài hiên. Gương mặt Thảo nhợt nhạt, ánh mắt mệt mỏi xen chút lạnh lùng. “Con anh đấy… Em không thể nuôi. Nếu anh không nhận, em để nó lại rồi đi.”

    Hùng chết lặng, tim như ngừng đập. Anh không kịp hỏi tại sao, không kịp hiểu điều gì đang xảy ra. Mọi thứ đến quá nhanh, như một vết dao cứa thẳng vào vết thương chưa lành. Anh nhìn đứa bé nhỏ nhoi, bàn tay co quắp run rẩy. “Thảo… em nói gì vậy? Sao lại…” – giọng anh nghẹn lại, nhưng Thảo đã xoay người bỏ đi.

    Tiếng khóc của đứa trẻ khiến Hùng không thể bỏ mặc. Anh bế nó lên, cảm nhận hơi ấm mỏng manh đang run rẩy trong vòng tay. Một dòng cảm xúc kỳ lạ tràn qua: vừa sợ hãi vừa thương xót, vừa nghi ngờ vừa bất lực. Anh thì thầm, mắt ươn ướt: “Con đừng sợ… Bố ở đây.” Câu nói bật ra như một lời hứa anh không thể rút lại.

    Từ ngày đó, Hùng bước vào hành trình làm cha đầy chông gai. Anh chạy đủ nghề vặt: phụ hồ, xe ôm, bốc vác chợ đêm. Mỗi đồng tiền nhặt nhạnh đều dành cho sữa, cho tã, cho thuốc khi con sốt. Đêm đến, anh ngồi bên chiếc nôi tự đóng, canh từng hơi thở của đứa trẻ. Có những hôm kiệt sức, anh vẫn cắn răng dỗ dành, ru con ngủ bằng giọng hát nghẹn ngào.

    Đứa bé ấy, anh đặt tên là Khải – hy vọng một ngày nó sẽ vững vàng, kiên định như ý nghĩa cái tên. Khi Khải chập chững tập đi, căn phòng trọ ẩm thấp vang lên tiếng cười đầu tiên sau nhiều năm u ám. “Bố ơi!” – giọng lơ lớ của con khiến Hùng nghẹn họng, rơi nước mắt ngay giữa ban ngày. Anh ôm con, cảm thấy mình có lý do để tiếp tục sống. Những ngày khó khăn không còn chỉ là gánh nặng, mà là thước đo tình yêu.

    Khi Khải lên sáu, nó bắt đầu hỏi về mẹ. Hùng lúng túng, bàn tay run run vuốt tóc con. “Mẹ con… ở rất xa. Một ngày nào đó, mẹ sẽ quay về.” Khải mở to mắt, ngây thơ tin tưởng, nhoẻn cười rồi ôm chặt lấy bố. Lời nói dối nhỏ ấy trở thành cái bóng đeo bám Hùng suốt hơn hai thập kỷ.

    Năm tháng trôi, Khải lớn lên nhanh hơn cả tưởng tượng. Cậu thông minh, ham học, luôn đạt thành tích xuất sắc ở trường. Hùng nhìn con trưởng thành, lòng vừa hãnh diện vừa xót xa. “Nó giỏi thế này… mẹ nó có biết không?” – ý nghĩ ấy đôi lần hiện lên rồi bị anh gạt đi. Anh sợ, nhắc đến cái tên ấy chỉ làm tim mình thêm rỉ máu.

    Ngày Khải nhận giấy báo trúng tuyển thủ khoa ngành Xây dựng, Hùng lặng lẽ ngồi ở góc bếp nhìn con nhảy cẫng vì vui mừng. Cậu ôm ông thật chặt: “Bố! Con làm được rồi!” Hùng cười, mắt long lanh: “Ừ, con giỏi lắm. Con làm được điều bố chưa từng làm.” Trong sâu thẳm, anh biết giấc mơ dang dở đời mình đã được nối dài trong con.

    Ngày lễ tốt nghiệp, sân trường rộn rã tiếng vỗ tay, Khải trong bộ áo choàng cử nhân đứng giữa ánh sáng rực rỡ. Hùng mặc chiếc áo sơ mi cũ kỹ, tay cầm bó hoa hướng dương, nép mình ở cuối hội trường. Tim ông đập thình thịch, vừa tự hào vừa hồi hộp. Khi bước lên trao hoa, ông run rẩy, miệng chỉ lắp bắp: “Chúc mừng con…” Nhưng khoảnh khắc ấy bất ngờ bị xé toạc.

    Một người phụ nữ xuất hiện – dáng vẻ sang trọng, bước đi chậm rãi, ánh mắt đầy kìm nén. Đó là Thảo. Sau hơn hai mươi năm, bà quay lại, tiến thẳng đến chỗ Khải. Giọng bà nghẹn ngào: “Khải… mẹ đây.” Hội trường như nín lặng, tất cả ánh nhìn đều hướng về phía ba người.

    Hùng đứng sững, bó hoa trên tay rơi xuống đất. Ông lắp bắp: “Bà… bà đến làm gì?” Gương mặt ông đỏ bừng, vừa tức giận vừa hoang mang. Thảo nhìn thẳng vào Khải, nước mắt rơi: “Mẹ không muốn con nghĩ mình bị bỏ rơi. Mẹ chỉ muốn con biết… mẹ vẫn còn đây.” Khải ngơ ngác, trái tim đập loạn nhịp.

    Trong ánh mắt của hàng trăm người, Khải hít một hơi thật sâu. Cậu nhìn người phụ nữ kia, rồi quay sang nhìn người đàn ông gầy gò, mái tóc đã bạc đi vì thời gian. Giọng Khải vang lên dứt khoát: “Cô sinh ra tôi, nhưng người nuôi tôi, dạy tôi, lo từng bữa ăn từng giấc ngủ… đang đứng ở kia. Con không cần ai khác là mẹ. Bố là đủ rồi.” Lời nói khiến hội trường bùng lên những tiếng xì xào xúc động.

    Thảo đứng chết lặng, bàn tay rơi thõng xuống. Nước mắt bà tuôn ào ạt, nhưng không còn cách nào níu giữ. Hùng không kìm được, ôm chặt lấy con trai, khóc nấc: “Con… con không biết bố hạnh phúc thế nào đâu.” Khải mỉm cười trong nước mắt: “Bố, chúng ta về thôi.” Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng với họ, chỉ có sự im lặng thiêng liêng.

    Nửa năm sau, Khải bất ngờ đồng ý gặp lại Thảo. Quán cà phê vắng khách, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt tiều tụy của bà. Không còn vẻ sang trọng, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe và đôi tay run rẩy. “Mẹ không muốn biện minh, chỉ xin một cơ hội để làm lại.” Bà đặt trước mặt Khải một tấm ảnh siêu âm đã ngả màu, giọng lạc đi: “Mẹ đã từng mong con hơn tất cả mọi thứ.”

    Khải nhìn tấm ảnh, lòng dâng trào cảm xúc hỗn độn. Hình ảnh bà mẹ ruột trước mặt chồng chéo với ký ức cha tần tảo suốt bao năm. Cậu trầm giọng: “Chúng ta có thể bắt đầu lại. Nhưng chỉ như hai người bạn mới quen. Con cần thời gian.” Lời nói khiến Thảo òa khóc, đôi mắt ánh lên tia hy vọng mong manh.

    Về đến nhà, Khải kể lại với cha. Hùng im lặng rất lâu, rồi khẽ cười buồn: “Ai có mặt trong đời con là do con chọn. Dù là mẹ ruột… hay bố.” Khải siết chặt bàn tay nhăn nheo của ông: “Bố là người duy nhất con không cần lựa chọn. Vì bố là tất cả của con.” Hùng gật đầu, giọt nước mắt lăn dài.

    Một đêm, Khải bất chợt hỏi: “Bố… nếu một ngày ai đó nói con không phải con ruột của bố, thì bố…” Hùng mỉm cười hiền: “Bố từng nghĩ đến chứ. Không giấy tờ, không bằng chứng, làm sao chắc được? Nhưng có những điều không cần chứng minh.” Ông dừng lại, giọng chắc nịch: “Dù con không phải máu mủ, bố vẫn chọn con. Bằng mọi cách.”

    Khải sững người, rồi mỉm cười trong nước mắt. Cậu ôm chặt lấy ông, cảm thấy trái tim mình trọn vẹn. Hai con người – một già, một trẻ – như hai thân cây đã quấn lấy nhau bằng rễ sâu không gì tách nổi. Máu mủ chỉ là chi tiết nhỏ nhoi. Tình yêu và sự hy sinh suốt 22 năm mới chính là sợi dây máu thịt.

    Khi ánh nắng ban mai tràn qua ô cửa, Khải biết rõ: cuộc đời có thể thay đổi, nhưng sẽ luôn có một vòng tay không bao giờ buông – vòng tay của người cha đã chọn yêu thương mình từ giây phút đầu tiên.

  • Chồng đưa mẹ và tất cả chị em bên nhà nội đi ăn tiệc nhà hàng mừng Noel nhưng vợ con thì phải ở nhà dọn dẹp

    Chồng đưa mẹ và tất cả chị em bên nhà nội đi ăn tiệc nhà hàng mừng Noel nhưng vợ con thì phải ở nhà dọn dẹp

    Không khí Giáng sinh tràn ngập khắp phố phường Hà Nội với ánh đèn lung linh và tiếng nhạc Jingle Bells rộn rã. Nhưng bên trong căn hộ của chúng tôi, không khí lại lạnh lẽo và căng thẳng đến nghẹt thở. Hùng – chồng tôi, đang đứng chỉnh tề trước gương trong bộ vest bóng lộn. Bên ngoài phòng khách, mẹ chồng và ba cô em chồng đang xúng xính váy áo, cười nói rôm rả, mùi nước hoa sực nức cả một góc nhà. Họ đang chuẩn bị đi ăn tiệc mừng Giáng sinh tại một nhà hàng 5 sao sang trọng nhất thành phố.

    Còn tôi, vẫn mặc bộ đồ ở nhà cũ kỹ, tay cầm cái chổi lau nhà, tóc búi vội lòa xòa. Bé Bống, bé Na – 2 con gái sinh đôi 4 tuổi của tôi, ngồi thu lu một góc sofa, mắt rưng rưng nhìn bố và bà nội, ánh mắt thèm thuồng được đi chơi. “Anh ơi, hay là cho mẹ con em đi cùng với. Cả năm nay em cũng chưa được ra ngoài ăn bữa nào ngon. Với lại hôm nay là Noel mà…” Tôi lí nhí đề nghị, dù biết trước câu trả lời.

    Hùng quay lại, nhíu mày nhìn tôi từ đầu đến chân với vẻ ngán ngẩm: “Em nhìn lại mình đi. Lôi thôi lếch thếch thế kia vào nhà hàng 5 sao người ta cười cho thối mũi à? Với lại xe chật rồi, mẹ với mấy cô ngồi là vừa đủ. Em ở nhà dọn dẹp cái nhà này đi, bẩn như cái chuồng lợn.”

    Mẹ chồng tôi đang tô lại son môi, nghe thế thì bĩu môi, buông một câu sắc như dao cạo: “Gớm, đòi hỏi cái gì. Ở nhà mà tu chí làm ăn, dọn dẹp nhà cửa. Loại đàn bà không biết đẻ con trai thì chỉ thế thôi. Đã ‘điếc’ lại còn đòi đú đởn. Nhà này có phúc mới cho cô ở lại, chứ phải nhà khác nó đuổi cổ đi từ lâu để rước người đẻ được cháu đích tôn về rồi.”

    Ba cô em chồng hùa theo cười khúc khích, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại pha lẫn khinh miệt. Tim tôi thắt lại, đau nhói. 5 năm làm dâu, tôi nai lưng ra làm việc, lo kinh tế chính cho cả cái gia đình này, nhưng trong mắt họ, tôi chỉ là một cái máy ATM biết đi và là một “tội đồ” vì chỉ sinh được con gái.

    Hùng không hề bênh vực vợ, anh ta vỗ vai mẹ: “Thôi mẹ bớt giận, đi thôi kẻo muộn giờ đặt bàn. Hôm nay con đãi cả nhà tôm hùm, cua hoàng đế, ăn cho sướng miệng.” Cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng cười nói tắt ngấm. Chỉ còn lại tôi và con gái trong căn nhà trống trải. Bé Bống òa khóc nức nở: “Mẹ ơi, con muốn ăn tôm hùm…”. Bé Na mếu máo: Con muốn ăn cua hoàng đế. Con muốn đi chơi…”

    Ôm con vào lòng, nhìn giọt nước mắt lăn trên má con, sự cam chịu ngu ngốc trong tôi suốt 5 năm qua bỗng vỡ vụn. Tôi đã nhẫn nhịn vì muốn giữ gia đình cho con, tôi đã giao hết thẻ lương, thẻ tín dụng cho chồng quản lý để anh ta ra oai với thiên hạ. Nhưng đổi lại là gì? Là sự sỉ nhục ngay trước mặt con trẻ. “Loại đàn bà không biết đẻ con trai thì chỉ thế thôi sao?” Tôi lẩm bẩm lại câu nói của mẹ chồng, rồi cười nhạt. Được, hôm nay tôi sẽ cho họ thấy “loại đàn bà” này có thể làm được những gì.

    Tôi lau nước mắt cho con, kiên quyết đứng dậy: “Nín đi 2 con. Mẹ con mình cũng đi ăn tiệc. Mà phải là tiệc xịn hơn bố!” Tôi mở tủ, lấy ra chiếc váy nhung đỏ sang trọng mà tôi đã mua từ lâu nhưng chưa bao giờ dám mặc vì sợ mẹ chồng nói “hoang phí”. Tôi trang điểm thật kỹ, xịt nước hoa, rồi diện cho 2 con gái bộ váy công chúa lộng lẫy nhất.

    Tôi lấy điện thoại, truy cập vào ứng dụng ngân hàng. Một thao tác đơn giản nhưng dứt khoát: Khóa thẻ tín dụng phụ – chiếc thẻ mà Hùng đang cầm đi để thanh toán cho bữa tiệc tối nay. Chiếc thẻ đó hạn mức 200 triệu, nhưng chủ tài khoản chính là TÔI. Lương của Hùng chỉ đủ tiêu vặt, toàn bộ chi phí sinh hoạt và sĩ diện của gia đình này đều từ tiền kinh doanh online của tôi mà ra. Sau đó, tôi gọi một chiếc taxi hạng sang, đưa 2 con gái đến chính cái nhà hàng 5 sao mà chồng tôi đang ăn.

    Tại nhà hàng, gia đình chồng đang ăn uống linh đình. Vỏ tôm hùm, vỏ cua vương vãi đầy bàn. Họ livestream, chụp ảnh check-in sang chảnh, caption toàn những lời hoa mỹ về sự hiếu thảo của con trai và sự giàu có của gia đình. Tôi dắt tay 2 con bước vào. Cả nhà hàng ngoái nhìn. Tôi rực rỡ và kiêu sa, khác hẳn người phụ nữ lam lũ thường ngày. Tôi chọn một bàn ở khu VIP trên tầng lửng, nơi có thể nhìn bao quát xuống bàn của gia đình chồng nhưng họ khó nhìn thấy tôi.

    Tôi gọi những món đắt tiền nhất cho 2 con gái. Ba mẹ con cụng ly nước trái cây, tận hưởng không khí Giáng sinh ấm áp mà không cần nhìn sắc mặt ai. Khoảng 2 tiếng sau, tàn tiệc. Hùng vẫy tay gọi phục vụ thanh toán. Tôi ngồi trên cao, nhâm nhi ly rượu vang, lặng lẽ quan sát màn kịch hay sắp bắt đầu. Người phục vụ đưa hóa đơn. Hùng liếc qua, con số lên đến hơn 15 triệu đồng. Anh ta cười khẩy, rút chiếc thẻ đen quyền lực ra đưa cho nhân viên với vẻ mặt đầy tự mãn.

    Ba phút sau, nhân viên quay lại, vẻ mặt ái ngại: “Thưa anh, thẻ bị từ chối ạ.” Hùng cau mày: “Vớ vẩn! Thẻ này hạn mức 200 triệu, sao mà từ chối được? Quẹt lại đi!” Nhân viên thử lại lần nữa, rồi lắc đầu: “Máy báo thẻ bị khóa hoặc không đủ số dư ạ.”

    Mẹ chồng và các em chồng bắt đầu xôn xao. Hùng toát mồ hôi hột. Anh ta lôi hết các thẻ khác trong ví ra. Nhưng tất cả các thẻ đó đều là thẻ phụ từ tài khoản của tôi. Và dĩ nhiên, tôi đã khóa sạch sẽ. “Sao thế con? Có trả được không? Mẹ vừa mới đăng Facebook khoe là con trai đãi tiệc xong đấy, đừng để người ta cười cho,” Mẹ chồng lo lắng hỏi.

    Hùng luống cuống gọi điện cho tôi. Chuông điện thoại reo vang ngay tại nhà hàng. Tôi bắt máy, giọng lạnh băng:

    “Alo?”

    “Cô làm cái quái gì thế hả? Sao thẻ không quẹt được? Cô khóa thẻ rồi đúng không? Mở ra ngay! Tôi đang đứng trước mặt cả nhà và nhân viên đây này, đừng để tôi điên lên!” Hùng gầm gừ trong điện thoại.

    Tôi nhấp một ngụm rượu, bình thản đáp: “Sao anh bảo tôi chỉ là loại đàn bà không biết đẻ con trai, chỉ biết ở nhà dọn dẹp? Loại đàn bà vô dụng ấy lấy đâu ra tiền cho các người ăn tôm hùm?”

    “Cô… cô nói cái gì?”

    “Tôi nói là, bữa tiệc đó anh tự bỏ tiền túi ra mà trả. Tiền của tôi để dành nuôi con gái tôi, không phải để nuôi những kẻ khinh miệt mẹ con tôi.”

    Nói rồi, tôi cúp máy. Từ trên tầng lửng, tôi từ từ bước xuống cầu thang xoắn ốc giữa sảnh lớn, tay dắt bé Bống. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Hùng và gia đình chồng nhìn tôi trân trân như thấy ma. Mẹ chồng há hốc mồm, đánh rơi cả chiếc khăn ăn xuống đất.

    “Kìa… cái Liên…” Bà lắp bắp. Tôi đi lướt qua bàn của họ, dừng lại đúng một giây, nhìn thẳng vào mặt Hùng – người đàn ông đang tái mét vì xấu hổ và giận dữ.

    “Anh Hùng này,” tôi nói lớn, đủ để những bàn xung quanh nghe thấy. “Mấy năm nay tôi kiếm tiền nuôi cả nhà anh, anh hưởng thụ quen rồi nên quên mất ai là chủ cái ví đúng không? Hôm nay tôi tặng anh bài học miễn phí nhé. Đàn bà không biết đẻ con trai cũng được, nhưng chắc chắn biết kiếm tiền và biết tiêu tiền cho người xứng đáng.” Rồi tôi cúi xuống nói với 2 con gái: “Chào bà nội, chào bố đi con. Mẹ con mình về nhà mới. Cái nhà cũ để bố con tự dọn.”

    Tôi dắt con bước thẳng ra cửa, để lại đằng sau sự hỗn loạn. Hùng bị nhân viên giữ lại yêu cầu thanh toán. Với số lương ba cọc ba đồng của anh ta, cộng với việc không mang tiền mặt, tôi biết đêm nay sẽ là một đêm Noel “đáng nhớ” và ê chề nhất cuộc đời họ. Họ sẽ phải gọi điện vay mượn khắp nơi, hoặc ở lại rửa bát trừ nợ cũng nên.

    Bước ra đường phố lạnh giá, tôi hít một hơi thật sâu. Lạnh thật, nhưng lòng tôi lại ấm áp lạ thường. Tự do, hóa ra có mùi vị ngọt ngào đến thế.

  • 583 chủ xe máy có biển số sau nhanh chóng nộp ph;ạt nguội theo Nghị định 168

    583 chủ xe máy có biển số sau nhanh chóng nộp ph;ạt nguội theo Nghị định 168

    Theo Đời sống pháp luật, mới đây, Cục Cảnh sát Giao thông và nhiều tỉnh, thành công bố danh sách các phương tiện vi phạm. Trong đó có nhiều trường hợp chủ xe máy vi phạm.

    Theo Cục Cảnh sát giao thông, từ 12h00’ ngày 9/12/2025 đến 12h00’ ngày 10/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 129 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 129 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

        

    Trước đó, từ 12h00’ ngày 8/12/2025 đến 12h00’ ngày 9/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 176 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 176 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

           

    Theo Cục Cảnh sát giao thông, Từ 12h00’ ngày 7/12/2025 đến 12h00’ ngày 8/12/2025, qua trích xuất dữ liệu từ camera A.I được thí điểm lắp đặt tại nội đô Hà Nội (nút giao phố Phạm Văn Bạch – Hoàng Quán Chi), đã tự động phát hiện 148 trường hợp xe mô tô (xe máy) vi phạm.

    Danh sách 148 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

         

    Ngày 9/12, Phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Ninh thông báo danh sách các phương tiện vi phạm bị phạt nguội từ ngày 30/11 đến 07/12/2025.

    Theo thông báo, có tổng số 407 trường hợp vi phạm được hệ thống camera giám sát và thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ ghi nhận. Trong đó có 329 trường hợp ô tô và 78 trường hợp mô tô (xe máy).

    Danh sách cụ thể 78 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

    Chạy quá tốc độ: 18 trường hợp

    26AM-018.23; 12AA-001.03; 12H1-490.24; 29B2-113.71; 98B1-839.61; 98B3-084.84; 99E1-376.78; 99G1-097.71; 11AM-028.04; 11V1-031.88; 17B7-388.02; 21D1-213.54; 24V1-277.16; 36AD-603.55; 36M1-269.56; 98F1-283.25; 98K1-233.11; 98K1-368.86.

    Vượt đèn đỏ: 60 trường hợp

    98G1-155.57; 98AC-056.03; 98B3-745.09; 98B3-360.99; 98B1-919.94; 29D1-309.39; 98B3-979.59; 98B2-930.18; 98B3-584.07; 98B2-026.45; 99AA-613.52; 99AA-970.82; 98B2-695.64; 98D1-862.98; 98AA-114.20; 98B3-731.65; 98B3-104.75; 98B3-948.37; 98B1-590.88; 98B3-666.08; 98B3-248.55; 98D1-332.25; 36G1-101.46; 99AA-989.01; 98AE-037.04; 99AA-830.06; 98K1-176.41; 98K1-283.91; 98B1-966.92; 98M1-232.34; 98AA-288.04; 98B3-433.76; 98E1-576.63; 98B3-281.09; 98B2-449.65; 99K1-405.70; 98AA-306.63; 98B2-166.70; 98B3-391.71; 98MÐ1-159.38; 98B3-169.37; 98B3-383.61; 98AH-081.50; 99AA-970.82; 36AC-662.12; 99AA-005.94; 98B1-263.66; 98B1-969.10; 98B2-574.26; 98B3-544.98; 98AA-115.45; 98B3-430.24; 98K1-106.75; 98B3-911.78; 99G1-593.88; 98B2-875.03; 98B2-148.33; 98AA-328.45; 98B2-594.19; 98B1-414.98

    Ngày 1/12, Phòng CSGT Công an tỉnh Thanh Hóa  thông báo các phương tiện vi phạm về TTATGT đường bộ được phát hiện qua Hệ thống camera giám sát an ninh, trật tự và an toàn giao thông trên địa bàn từ ngày 20/10/2025 đến ngày 31/10/2025. Theo danh sách, có 52 trường hợp xe máy vi phạm.

    Danh sách 52 trường hợp xe máy vi phạm như sau:

             

    Để tra cứu phương tiện vi phạm, người dân có thể truy cập vào đường link sau đây và thực hiện theo hướng dẫn: https:www.csgt.vn/tra-cuu-phuong-tien-vi-phạm.html; hoặc có thể tra cứu vi phạm phạt “nguội” thông qua ứng dụng VneTraffic.

    Tổng hợp: Cục CSGT, Phòng CSGT Công an tỉnh Bắc Ninh, Phòng CSGT Công an tỉnh Thanh Hoá 

  • C’;ãi nh;au với chồng tôi buồn ch;án nên bỏ đi du lịch một mình, ai ngờ gặp lại chồng cũ trong quán bar, về tới phòng anh, tôi không ngờ lại thấy người đặc biệt trên giường

    C’;ãi nh;au với chồng tôi buồn ch;án nên bỏ đi du lịch một mình, ai ngờ gặp lại chồng cũ trong quán bar, về tới phòng anh, tôi không ngờ lại thấy người đặc biệt trên giường

    Phần 1: Cuộc Chạy Trốn Khỏi Thực Tại

    Ba giờ sáng. Tôi ném chiếc vali lên cốp xe taxi, ngoái nhìn lại căn hộ chung cư tầng 12 vẫn tối đèn. Không có ai chạy theo, không có tin nhắn níu kéo. Huy – chồng tôi – vẫn đang ngủ say, hoặc giả vờ ngủ say, sau trận cãi vã nảy lửa tối qua.

    Lý do cãi nhau vẫn là những chuyện muôn thuở: Tiền bạc, sự vô tâm, và những đêm anh trở về nhà với mùi rượu nồng nặc nhưng ánh mắt lại tỉnh queo, lạnh lẽo.

    “Cô thích đi đâu thì đi, đừng có làm phiền tôi!” – Đó là câu cuối cùng Huy hét lên trước khi rầm rầm đóng cửa phòng làm việc.

    Tôi chọn Đà Lạt làm nơi trốn chạy. Thành phố này lạ lắm, người ta bảo đi hai người thì về chia tay, còn đi một mình thì để gặm nhấm nỗi cô đơn. Tôi đang cần một nơi đủ lạnh để làm tê liệt những vết thương trong lòng.

    Đà Lạt đón tôi bằng một cơn mưa phùn rả rích. Tôi thuê một phòng tại resort nằm biệt lập giữa rừng thông, tắt điện thoại, quyết định cắt đứt liên lạc với thế giới, đặc biệt là với Huy.

    Hai ngày trôi qua trong vô vị. Tôi lang thang qua những con dốc, uống cà phê một mình, nhìn những cặp tình nhân tay trong tay mà lòng quặn thắt. Tôi nhớ Huy của ngày xưa – người đàn ông từng kiên nhẫn đợi tôi hàng giờ dưới cổng trường đại học, người từng hứa sẽ không bao giờ để tôi phải khóc. Huy của hiện tại chỉ là một cái bóng vật vờ, cộc cằn và đầy bí mật.

    Đêm thứ ba, nỗi buồn chán lên đến đỉnh điểm. Tôi trang điểm thật đậm, khoác lên người chiếc váy nhung đỏ ôm sát – thứ mà Huy từng chê là “lẳng lơ” – và bắt taxi xuống trung tâm thành phố. Tôi muốn uống say. Tôi muốn nổi loạn. Tôi muốn Huy phải hối hận vì đã bỏ mặc tôi.

    Quán bar “The Lost” nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, chơi nhạc Jazz dìu dặt. Ánh đèn vàng vọt, khói thuốc lãng đãng tạo nên một không gian vừa ma mị vừa mời gọi. Tôi ngồi xuống quầy bar, gọi một ly Cocktail mạnh nhất.

    Và rồi, một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.

    “Ngân? Phải em không?”

    Tôi giật mình quay lại. Ly rượu trên tay suýt sóng ra ngoài. Trước mặt tôi là Tuấn.

    Tuấn – mối tình đầu dang dở thời đại học. Tuấn – người đàn ông lịch lãm, hào hoa mà tôi từng khóc hết nước mắt khi chia tay vì gia đình anh ngăn cấm.

    Năm năm không gặp, Tuấn phong độ hơn xưa rất nhiều. Bộ vest được cắt may tỉ mỉ, mùi nước hoa gỗ đàn hương sang trọng, và ánh mắt thâm tình vẫn như ngày nào.

    “Tuấn… Sao anh lại ở đây?” – Tôi lắp bắp.
    “Anh đi dự hội thảo. Còn em? Đi một mình sao? Chồng em đâu?”

    Câu hỏi của Tuấn như chạm vào tử huyệt. Tôi cười chua chát, nốc cạn ly rượu:

    “Đừng nhắc đến anh ta. Em đang tận hưởng tự do.”

    Tuấn tinh ý nhận ra ngay sự bất ổn. Anh gọi thêm rượu, ngồi xuống bên cạnh tôi. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện. Từ những câu hỏi thăm xã giao, rượu dẫn lối cho những tâm sự thầm kín. Tôi kể cho Tuấn nghe về cuộc hôn nhân nguội lạnh, về sự vô tâm của Huy. Tuấn lắng nghe, ánh mắt đầy sự cảm thông và xót xa.

    “Em không đáng bị đối xử như vậy, Ngân à.” – Tuấn nói, giọng trầm ấm, bàn tay anh khẽ chạm vào tay tôi. – “Em là một người phụ nữ tuyệt vời. Nếu là anh… anh sẽ không bao giờ để em buồn.”

    Sự so sánh chết người bắt đầu nảy sinh trong đầu tôi. Một bên là Huy cộc cằn, thô lỗ. Một bên là Tuấn dịu dàng, thành đạt và vẫn còn vương vấn tình xưa. Trong men say và tiếng nhạc Jazz quyến rũ, lý trí của tôi bắt đầu lung lay.

    Đồng hồ điểm mười hai giờ đêm.

    “Ở đây ồn quá.” – Tuấn ghé sát tai tôi thì thầm. – “Về phòng anh nhé? Anh ở khách sạn ngay gần đây. Chúng ta có thể uống thêm chút rượu vang và nói chuyện thoải mái hơn. Chỉ nói chuyện thôi.”

    “Chỉ nói chuyện thôi”. Một lời đề nghị kinh điển của những gã đàn ông, và cũng là cái cớ hoàn hảo cho những người phụ nữ đang muốn sa ngã tự lừa dối bản thân.

    Tôi nhìn sâu vào mắt Tuấn. Có một ngọn lửa đang nhen nhóm. Tôi nghĩ đến Huy, nghĩ đến tin nhắn suốt ba ngày qua không một lời hồi đáp. Một cảm giác trả thù dâng lên.

    “Được.” – Tôi gật đầu.

    Phần 2: Cánh Cửa Của Sự Thật

    Khách sạn Tuấn ở là một nơi sang trọng bậc nhất thành phố. Chúng tôi đi thang máy lên tầng 4, hành lang trải thảm đỏ im phăng phắc. Tim tôi đập thình thịch, vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, vừa kích thích.

    Tuấn dừng lại trước phòng 404. Anh quẹt thẻ từ. Tiếng “tít” vang lên như tiếng mở chốt của một quả bom nổ chậm. Cánh cửa bật mở.

    Tuấn nghiêng người nhường đường cho tôi vào trước.

    “Em vào đi, để anh lấy rượu.”

    Tôi bước vào. Căn phòng hạng sang rộng thênh thang, ánh đèn ngủ vàng dịu. Nhưng ngay khi bước qua lối vào để tiến đến khu vực sofa, bước chân tôi khựng lại. Toàn thân tôi cứng đờ như bị tạt một gáo nước đá.

    Trên chiếc ghế bành bọc da giữa phòng, có một người đàn ông đang ngồi. Không phải là nhân viên phục vụ. Cũng không phải là bạn của Tuấn.

    Là Huy.

    Huy – chồng tôi.

    Anh ngồi đó, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, đầu hơi cúi xuống. Anh mặc chiếc áo khoác gió cũ kỹ mà tôi mua cho anh từ ba năm trước, khuôn mặt hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi mắt thâm quầng trũng sâu. Trông anh già đi cả chục tuổi so với lần cuối tôi nhìn thấy anh ba ngày trước.

    Tôi chết lặng. Cảm giác xấu hổ, hoảng loạn ập đến. Tôi vừa đi theo người yêu cũ về khách sạn, và chồng tôi đang ngồi ngay đó.

    “Huy? Sao… sao anh lại ở đây?” – Giọng tôi lạc đi, run rẩy.

    Huy ngẩng lên nhìn tôi. Không có sự giận dữ, không có ghen tuông lồng lộn như tôi tưởng tượng. Ánh mắt anh chỉ toàn là sự mệt mỏi và… nhẹ nhõm?

    “Em về rồi à.” – Giọng anh khàn đặc.

    Tôi quay phắt lại nhìn Tuấn, người đang đứng dựa lưng vào cửa, khuôn mặt không còn vẻ lãng tử tình tứ ban nãy, mà thay vào đó là vẻ nghiêm nghị của một bác sĩ (tôi chợt nhớ ra Tuấn học Y).

    “Chuyện này là sao? Tuấn, anh gài bẫy tôi à?” – Tôi hét lên, cảm giác bị phản bội.

    Tuấn thở dài, bước đến bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ bệnh án dày cộp đặt lên bàn.

    “Ngân, bình tĩnh đi. Không ai gài bẫy em cả. Là chồng em… cậu ấy đã van xin anh tìm em.”
    “Van xin?” – Tôi ngơ ngác.

    Tuấn nhìn Huy, rồi nhìn tôi:

    “Anh không phải đến đây dự hội thảo kinh doanh. Anh là bác sĩ điều trị chính tại khoa Thần kinh của bệnh viện Chợ Rẫy. Và Huy… là bệnh nhân của anh.”

    Đất dưới chân tôi như sụp đổ.

    “Bệnh nhân?”

    Tuấn lật tập hồ sơ ra. Những tấm phim chụp X-quang đen sì với những đốm trắng loang lổ.

    “U não ác tính. Giai đoạn cuối. Khối u đã chèn ép vào dây thần kinh vận động và cảm xúc. Đó là lý do dạo này cậu ấy hay cáu gắt, thay đổi tính nết và hay làm rơi vỡ đồ đạc.”

    Tôi nhìn Huy. Anh cúi gằm mặt, đôi vai run lên bần bật. Những ký ức ùa về. Những lần anh về nhà muộn, bảo là đi nhậu nhưng người không có mùi rượu mà nồng mùi thuốc sát trùng. Những lần anh đang cầm bát cơm thì đánh rơi, rồi quát tháo tôi để che giấu bàn tay run rẩy. Những lần anh đuổi tôi đi: “Cô đi đi, đi cho khuất mắt tôi!”

    Hóa ra, anh không hề chán tôi. Anh đang đẩy tôi ra xa.

    “Tại sao?” – Tôi bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt Huy, nước mắt trào ra. – “Tại sao anh không nói với em?”

    Huy nắm lấy tay tôi, bàn tay anh lạnh ngắt và gầy guộc.

    “Anh sợ…” – Huy nghẹn ngào. – “Anh sợ em khổ. Em còn trẻ, tương lai còn dài. Anh không muốn em biến thành góa phụ, phải chăm sóc một thằng chồng tàn phế nằm liệt giường. Anh muốn em ghét anh, bỏ anh, để đi tìm hạnh phúc mới.”

    Anh ngước lên nhìn Tuấn:

    “Anh biết Tuấn vẫn còn thương em. Khi biết Tuấn là bác sĩ điều trị, anh đã định sau khi anh chết… sẽ nhờ Tuấn chăm sóc em.”

    Tuấn đứng bên cạnh, quay mặt đi, lén lau một giọt nước mắt:

    “Thằng điên này. Nó theo dõi em lên Đà Lạt, nhưng không dám gặp. Nó thuê phòng rẻ tiền nhất ở dưới phố, trời lạnh mà không dám bật sưởi để tiết kiệm tiền để lại cho em. Tối nay cơn đau tái phát, nó ngất xỉu giữa đường, người dân gọi cấp cứu đưa vào bệnh viện, tình cờ đúng ca trực của anh (anh đang đi công tác hỗ trợ tuyến dưới).”

    Tuấn bước lại gần, giọng gay gắt nhưng đầy tình người:

    “Khi tỉnh lại, việc đầu tiên nó làm là nắm tay anh van xin: ‘Anh Tuấn, vợ em đang ở quán bar The Lost, cô ấy buồn lắm, anh đến đón cô ấy giúp em. Đừng nói em bị bệnh, cứ quyến rũ cô ấy đi, để cô ấy quên em đi’. Em xem, trên đời này có thằng chồng nào ngu như nó không?”

    Tôi khóc nấc lên từng tiếng. Sự thật tàn khốc và đau đớn quá. Tôi đã làm gì thế này? Tôi đã trách móc anh, hận thù anh, thậm chí suýt nữa đã ngã vào vòng tay người khác trong khi chồng tôi đang vật lộn với tử thần một mình trong bóng tối.

    “Huy ơi… em xin lỗi… em sai rồi…” – Tôi ôm chặt lấy Huy, gào lên trong ân hận.

    Huy vuốt tóc tôi, vụng về lau nước mắt cho tôi như ngày xưa:

    “Đừng khóc. Anh không sao. Thấy em an toàn là anh yên tâm rồi. Anh xin lỗi vì đã làm em buồn.”
    “Không! Anh không được chết!” – Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, kiên quyết. – “Anh có đuổi em cũng không đi đâu cả. Dù chỉ còn một ngày, em cũng sẽ ở bên anh. Chúng ta sẽ chữa trị. Anh Tuấn, anh cứu chồng em đi!”

    Tuấn nhìn hai vợ chồng tôi, thở dài rồi mỉm cười nhẹ:

    “Tuy là giai đoạn cuối, nhưng y học đang có những phác đồ mới. Quan trọng là tinh thần người bệnh. Nếu cậu ấy cứ buông xuôi như mấy tháng qua thì thần chết cũng bó tay. Nhưng nếu có em ở bên… biết đâu kỳ tích sẽ xuất hiện.”

    Phần 3: Sau Cơn Mưa

    Đêm đó, trong căn phòng số 404, không có cuộc tình vụng trộm nào diễn ra. Chỉ có ba con người ngồi lại với nhau, đối diện với sự thật trần trụi của sinh lão bệnh tử.

    Tuấn nhường phòng cho vợ chồng tôi, sang phòng khác ngủ. Tôi ôm Huy ngủ trên chiếc giường rộng thênh thang. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, Huy ngủ ngon, hơi thở đều đặn, bàn tay anh nắm chặt lấy tay tôi không rời.

    Tôi nhìn khuôn mặt hốc hác của chồng dưới ánh đèn ngủ, lòng đau như cắt nhưng cũng tràn đầy yêu thương. Tôi nhận ra, hạnh phúc không phải là những lời đường mật, những món quà xa xỉ hay những chuyến du lịch hào nhoáng. Hạnh phúc đôi khi chỉ là được ở bên cạnh người mình yêu, cùng nhau gánh vác những nỗi đau, dù là bi đát nhất.

    Sáng hôm sau, tôi làm thủ tục trả phòng, cùng Huy và Tuấn trở về thành phố. Cuộc chiến với bệnh tật phía trước sẽ vô cùng cam go. Nhưng tôi không còn sợ hãi nữa. Vì tôi biết, Huy không bao giờ hết yêu tôi. Và tôi, sau cú vấp ngã suýt đánh mất mình đêm qua, đã hiểu rõ đâu là nơi trái tim mình thực sự thuộc về.

    Chuyến xe lăn bánh rời Đà Lạt, bỏ lại sau lưng những cơn mưa mù mịt. Phía trước, mặt trời đang bắt đầu ló rạng sau những rặng thông già.

  • Tôi đã n g::ủ với một người đàn ông lạ ở tuổi 60,và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi b:àng h

    Tôi đã n g::ủ với một người đàn ông lạ ở tuổi 60,và sáng hôm sau, sự thật khiến tôi b:àng h

    Tôi chưa bao giờ nghĩ, ở tuổi 60, cuộc đời mình lại trải qua một biến cố kỳ lạ đến thế. Một người phụ nữ vốn cẩn trọng, sống trong khuôn phép, cả đời gắn bó với gia đình, chồng con, bỗng chốc một đêm lại đánh mất lý trí và… ngủ cùng một người đàn ông xa lạ. Ngay khi mở mắt sáng hôm sau, cảm giác hoảng hốt và bàng

     hoàng dội đến khiến tôi tưởng tim mình ngừng đập. Người đàn ông đó nằm ngay bên cạnh tôi, mái tóc hoa râm, gương mặt lạ lẫm nhưng lại thấp thoáng sự quen thuộc đến rùng mình.

    Đêm qua, tôi đã uống hơi nhiều trong buổi tiệc sinh nhật bạn cũ. Từ sau ngày chồng mất, bạn bè thường khuyên tôi đi ra ngoài nhiều hơn, để bớt cô đơn. Tôi vốn định chỉ ghé một chút cho vui, nào ngờ rượu vang và tiếng nhạc đã kéo tôi vào một vòng xoáy cảm xúc. Người đàn ông ấy – ông Dũng, xuất hiện trong buổi tiệc với dáng vẻ điềm đạm, lịch thiệp. Chúng tôi nói chuyện khá hợp, và khi rời tiệc, tôi chỉ nhớ mang máng rằng mình đã nhận lời ông đưa về.

    Mọi chuyện xảy ra sau đó như một khoảng trống mờ mịt. Tôi chỉ còn nhớ cái nắm tay bất ngờ, cái nhìn đầy cuốn hút và sự cô độc dồn nén bao năm trong tôi đã khiến lý trí nhòe đi. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình trong căn hộ lạ, bên cạnh một người đàn ông xa lạ. Toàn thân tôi run lên, vừa sợ hãi, vừa thấy có gì đó không đúng. Tôi hoảng loạn tìm điện thoại, đồng hồ… thì đúng lúc ấy, ông ta khẽ trở mình và mỉm cười.

    “Chào buổi sáng… em vẫn ổn chứ?” – giọng ông trầm, nhẹ mà như có điều gì giấu kín.

    Tim tôi đập thình thịch. Tôi chưa kịp trả lời thì ánh mắt ông lướt qua, rồi dừng lại trên một bức ảnh đặt ngay đầu giường. Bức ảnh ấy làm tôi như rơi xuống vực thẳm – trong ảnh là ông Dũng, cùng một người đàn ông khác mà tôi biết rất rõ:

    người chồng quá cố của tôi.

    Tôi sững người. Tại sao chồng tôi – người đã mất cách đây 5 năm – lại có mặt trong bức ảnh này cùng với ông Dũng? Mối quan hệ giữa họ là gì? Từng lớp ký ức ùa về, tôi nhớ lại rằng chồng mình hiếm khi nhắc đến bạn bè thời trẻ. Ông ít nói về quá khứ, và tôi cũng chẳng bao giờ nghi ngờ. Nhưng giờ đây, rõ ràng họ từng thân thiết – ít nhất là đủ để có chung một tấm hình, trong khung ảnh đặt nơi riêng tư nhất.

    Tôi hỏi dồn:
    “Ông… ông là ai? Tại sao lại có hình chồng tôi ở đây?”

    Ông Dũng thoáng lặng im, rồi thở dài. “Anh và chồng em… là bạn học, cũng là đồng đội một thời. Nhưng chúng tôi xa nhau từ lâu rồi. Anh không ngờ sẽ gặp lại em trong hoàn cảnh này.”

    Câu nói ấy khiến tôi vừa run rẩy, vừa thấy lạnh buốt trong lòng. Tại sao một người bạn thân của chồng lại chưa từng xuất hiện trong suốt cuộc hôn nhân kéo dài mấy chục năm của tôi? Tại sao đến tận bây giờ, trong tình huống đầy trớ trêu này, tôi mới biết sự tồn tại của ông?

    Ông Dũng nhìn tôi rất lâu, rồi nhẹ giọng:
    “Thật ra, còn một chuyện… mà anh nghĩ em nên biết. Chồng em trước khi mất đã gửi gắm cho anh một điều.”

    Tôi thẫn thờ. Bao nhiêu năm qua, tôi vẫn sống trong ám ảnh mất mát, luôn cho rằng chồng mình ra đi đột ngột, không kịp dặn dò. Vậy mà… còn có bí mật gì đó chưa từng được tiết lộ?

    Trong căn phòng sáng sớm, ánh nắng xuyên qua rèm, tôi bỗng cảm thấy ngột ngạt. Đêm qua, sự yếu lòng của tôi đã kéo mình vào một vòng xoáy bất định. Nhưng sáng nay, sự thật hé mở càng khiến tôi hoảng loạn hơn.

    Tôi muốn rời khỏi đây ngay lập tức, nhưng đôi chân lại như bị níu chặt bởi nỗi tò mò, sợ hãi và cả một linh cảm kỳ lạ rằng cuộc đời mình sắp sang một trang khác.

    Ông Dũng đưa tôi tách trà nóng, ánh mắt vẫn bình thản nhưng ẩn chứa nhiều uẩn khúc. Ông bắt đầu kể: ngày còn trẻ, ông và chồng tôi từng thân thiết đến mức “sống chết có nhau”. Họ cùng trải qua những năm tháng gian khổ, cùng chia sẻ những giấc mơ, cả những bí mật mà không ai ngoài họ biết.

    Rồi ông ngập ngừng, nói chậm rãi từng chữ:
    “Chồng em… trước khi mất, đã gửi anh một lá thư. Trong thư, anh ấy nhờ anh nếu có cơ hội, hãy tìm cách chăm sóc em. Anh ấy biết, một ngày nào đó, em sẽ rất cô đơn.”

    Nước mắt tôi bất giác trào ra. Hóa ra, người đàn ông tôi gắn bó cả đời đã nghĩ cho tôi đến tận hơi thở cuối cùng. Nhưng vì sao ông Dũng lại xuất hiện bây giờ, bằng cách đầy trớ trêu như thế này?

    Ông nhìn tôi, ánh mắt thoáng buồn:
    “Anh không định để mọi chuyện xảy ra như hôm qua. Nhưng có lẽ số phận đã sắp đặt. Anh vẫn luôn dằn vặt vì không giữ trọn lời hứa với bạn. Giờ, anh chỉ muốn nói thật tất cả.”

    Tim tôi thắt lại. Một phần tôi cảm thấy được an ủi – hóa ra chồng tôi vẫn luôn lo lắng cho tôi. Nhưng một phần khác, tôi thấy mình bị cuốn vào mối quan hệ đầy mâu thuẫn: tôi đã yếu lòng ngã vào vòng tay một người đàn ông, mà lại chính là bạn thân của chồng mình.

    Sự thật ấy khiến tôi choáng váng. Tôi vừa thấy biết ơn, vừa thấy tội lỗi, vừa không biết phải bước tiếp thế nào. Mọi thứ đến quá bất ngờ, để lại trong lòng tôi một câu hỏi day dứt: liệu đây là định mệnh, hay là một sai lầm không thể cứu vãn?

    Ch;;ê thông gia quê mùa ở tận trên núi, mẹ chồng người Thanh Hóa chỉ mang đúng 3 tráp ăn hỏi lèo tèo, chọn toàn đồ đểu, đến cổng nhà gái cứ thế đi thẳng vào không cúi đầu chào ai

    Hôm ấy là lễ ăn hỏi của con trai cả trong gia đình tôi – Hưng. Nhà trai ở Thanh Hóa, còn chúng tôi ở tận miền núi Hòa Bình. Trước đó, nghe nói họ khá giả, lại ở thành phố, nên cả nhà tôi ai cũng nghĩ chắc đám ăn hỏi sẽ tươm tất.

    Thế nhưng, đến ngày, vừa thấy đoàn nhà trai xuất hiện, cả họ tôi đã thì thầm bàn tán. Mẹ chú rể, bà Thìn, dẫn đầu đoàn, mang đúng… 3 cái tráp nhỏ lèo tèo. Mở ra thì toàn đồ đểu: bánh kẹo rẻ tiền, rượu dởm, hoa quả héo quắt.

    Chưa hết, cả đoàn bước vào cổng nhà gái mà không cúi đầu chào, không bắt chuyện với ai, cứ thế đi thẳng vào gian giữa. Người già trong họ tôi ngồi đó mà mặt đỏ bừng vì tức, nhưng vì sĩ diện cho con gái nên tất cả nín nhịn.

    Suốt buổi lễ, nhà trai vẫn giữ thái độ coi thường, nhiều lần buông lời chê:

    “Đường núi khó đi quá, may mà nhà tôi không bày vẽ, chứ lỉnh kỉnh thì khổ lắm.”

    “Làm ăn hỏi cho có thủ tục thôi, chứ thời buổi này ai câu nệ lễ nghĩa nữa.”

    Cả họ nhà gái ngồi im thin thít, bầu không khí đặc quánh sự khó chịu.

    Đến lúc chuẩn bị đưa dâu, khi ai cũng nghĩ hôn sự này sẽ thành vết nhơ, thì ông Lâm – trưởng đoàn nhà gái – bất ngờ xuất hiện. Ông ung dung bước vào, trên tay bưng một mâm lễ lớn phủ khăn đỏ thắm.

    Mọi ánh mắt đổ dồn. Khi khăn được vén lên, bên trong là nguyên cả cây vàng miếng, tiền đô mới tinh xếp thành tháp, cùng giấy tờ chứng nhận mảnh đất mặt phố ngay trung tâm thị trấn.

    Không khí ồ lên, cả nhà trai sững sờ đến nghẹn họng.

    Ông Lâm mỉm cười, giọng rắn rỏi:

    “Đây mới là lễ vật nhà gái chúng tôi chuẩn bị cho con gái xuất giá. Nhà trai mang đến thế nào, thì tùy lòng. Nhưng chúng tôi không để con mình phải thiệt.”

    Bà Thìn mặt tái mét, mồ hôi ròng ròng. Suốt quãng đường rước dâu, cả đoàn nhà trai bỗng im bặt, chẳng còn dám cười cợt, khinh khi như lúc bước vào.

    Và từ đó, trong vùng truyền nhau câu chuyện: một đám ăn hỏi mà nhà trai mất mặt ngay trong ngày trọng đại, chỉ vì coi thường thông gia “quê mùa trên núi”.

  • ‘Đầu giường để 3 thứ, không t;ai h;;ọa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    ‘Đầu giường để 3 thứ, không t;ai h;;ọa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Theo phong thủy có những thứ tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng nên ᵭể ở ᵭầu giường ⱪẻo rất hại cho gia chủ.

    Tượng thần Phật

    Rất nhiḕu gia ᵭình thờ Phật ᵭặt tượng Phật trên giường ngủ. Mục ᵭích của họ ʟà có thể thờ ở mọi nơi thuận tiện. Xin Phật phù hộ cho gia ᵭình yên vui, bình an, hạnh phúc…

    Tuy nhiên, việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ. Trước hḗt dễ thấy phòng ngủ ʟà nơi riêng tư, nhạy cảm, nó ⱪhȏng phù hợp ᵭể bài trí tượng Phật ʟinh thiêng, ᴜy nghi. Thứ hai, phong thủy dȃn gian cho rằng, ᵭiḕu này ᵭṑng nghĩa với việc “cất giấu” tài ʟộc, may mắn, ⱪhiḗn cho cȏng danh sự nghiệp của bạn ⱪhȏng thể thăng hoa, ʟuȏn chỉ ở mức trung bình.

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Gương treo ᵭầu giường ngủ

    Gương ʟà vật dụng có trong mọi gia ᵭình người Việt, giúp bạn chỉnh trang ʟại ᵭầu tóc, quần áo,… mỗi ngày. Tuy nhiên, nó ⱪhȏng nên treo ở ᵭầu giường ngủ.

    Vệ sinh nhà ở

    Phong thủy cho rằng, ᵭặt gương soi ở ᵭầu giường dễ ⱪhiḗn thần trí gia chủ bất an, mệt mỏi, dễ có người thứ 3 xen vào.

    Gia chủ ngủ dưới gương hoặc ᵭṓi diện gương dễ bị rơi vào trạng thái mê man, ngủ ⱪhȏng sȃu, ⱪhó tập trung suy nghĩ vḕ mọi chuyện.

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Dao, ⱪiḗm

    Dao ⱪiḗm cũng là những ᵭṑ vật ᵭại ⱪỵ trong phòng ngủ, vì sát ⱪhí của nó rất nặng, nḗu bài trí món ᵭṑ này ở ᵭầu giường ⱪhiḗn gia chủ dễ gặp áp ʟực cȏng việc, ᵭau ᵭầu, bất an và thậm chí ʟà bị thương nḗu vȏ ý ᵭụng vào.

    Phong thủy dȃn gian cho rằng, dao ⱪiḗm mà treo ở phòng ngủ sẽ mời gọi vận xui, ⱪhiḗn gia chủ ʟàm gì cũng hỏng, thậm chí còn mang họa sát thȃn.

    Thȏng tin trong bài chỉ mang tính tham ⱪhảo

     

    Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

     

    Theo phong thủy có những thứ tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng nên ᵭể ở ᵭầu giường ⱪẻo rất hại cho gia chủ.

    Tượng thần Phật

    Rất nhiḕu gia ᵭình thờ Phật ᵭặt tượng Phật trên giường ngủ. Mục ᵭích của họ ʟà có thể thờ ở mọi nơi thuận tiện. Xin Phật phù hộ cho gia ᵭình yên vui, bình an, hạnh phúc…

    Tuy nhiên, việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ. Trước hḗt dễ thấy phòng ngủ ʟà nơi riêng tư, nhạy cảm, nó ⱪhȏng phù hợp ᵭể bài trí tượng Phật ʟinh thiêng, ᴜy nghi. Thứ hai, phong thủy dȃn gian cho rằng, ᵭiḕu này ᵭṑng nghĩa với việc “cất giấu” tài ʟộc, may mắn, ⱪhiḗn cho cȏng danh sự nghiệp của bạn ⱪhȏng thể thăng hoa, ʟuȏn chỉ ở mức trung bình.

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Gương treo ᵭầu giường ngủ

    Gương ʟà vật dụng có trong mọi gia ᵭình người Việt, giúp bạn chỉnh trang ʟại ᵭầu tóc, quần áo,… mỗi ngày. Tuy nhiên, nó ⱪhȏng nên treo ở ᵭầu giường ngủ.

    Vệ sinh nhà ở

    Phong thủy cho rằng, ᵭặt gương soi ở ᵭầu giường dễ ⱪhiḗn thần trí gia chủ bất an, mệt mỏi, dễ có người thứ 3 xen vào.

    Gia chủ ngủ dưới gương hoặc ᵭṓi diện gương dễ bị rơi vào trạng thái mê man, ngủ ⱪhȏng sȃu, ⱪhó tập trung suy nghĩ vḕ mọi chuyện.

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Dao, ⱪiḗm

    Dao ⱪiḗm cũng là những ᵭṑ vật ᵭại ⱪỵ trong phòng ngủ, vì sát ⱪhí của nó rất nặng, nḗu bài trí món ᵭṑ này ở ᵭầu giường ⱪhiḗn gia chủ dễ gặp áp ʟực cȏng việc, ᵭau ᵭầu, bất an và thậm chí ʟà bị thương nḗu vȏ ý ᵭụng vào.

    Phong thủy dȃn gian cho rằng, dao ⱪiḗm mà treo ở phòng ngủ sẽ mời gọi vận xui, ⱪhiḗn gia chủ ʟàm gì cũng hỏng, thậm chí còn mang họa sát thȃn.

    Thȏng tin trong bài chỉ mang tính tham ⱪhảo

    Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Theo phong thủy có những thứ tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng nên ᵭể ở ᵭầu giường ⱪẻo rất hại cho gia chủ.

    Tượng thần Phật

    Rất nhiḕu gia ᵭình thờ Phật ᵭặt tượng Phật trên giường ngủ. Mục ᵭích của họ ʟà có thể thờ ở mọi nơi thuận tiện. Xin Phật phù hộ cho gia ᵭình yên vui, bình an, hạnh phúc…

    Tuy nhiên, việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ. Trước hḗt dễ thấy phòng ngủ ʟà nơi riêng tư, nhạy cảm, nó ⱪhȏng phù hợp ᵭể bài trí tượng Phật ʟinh thiêng, ᴜy nghi. Thứ hai, phong thủy dȃn gian cho rằng, ᵭiḕu này ᵭṑng nghĩa với việc “cất giấu” tài ʟộc, may mắn, ⱪhiḗn cho cȏng danh sự nghiệp của bạn ⱪhȏng thể thăng hoa, ʟuȏn chỉ ở mức trung bình.

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Gương treo ᵭầu giường ngủ

    Gương ʟà vật dụng có trong mọi gia ᵭình người Việt, giúp bạn chỉnh trang ʟại ᵭầu tóc, quần áo,… mỗi ngày. Tuy nhiên, nó ⱪhȏng nên treo ở ᵭầu giường ngủ.

    Vệ sinh nhà ở

    Phong thủy cho rằng, ᵭặt gương soi ở ᵭầu giường dễ ⱪhiḗn thần trí gia chủ bất an, mệt mỏi, dễ có người thứ 3 xen vào.

    Gia chủ ngủ dưới gương hoặc ᵭṓi diện gương dễ bị rơi vào trạng thái mê man, ngủ ⱪhȏng sȃu, ⱪhó tập trung suy nghĩ vḕ mọi chuyện.

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Dao, ⱪiḗm

    Dao ⱪiḗm cũng là những ᵭṑ vật ᵭại ⱪỵ trong phòng ngủ, vì sát ⱪhí của nó rất nặng, nḗu bài trí món ᵭṑ này ở ᵭầu giường ⱪhiḗn gia chủ dễ gặp áp ʟực cȏng việc, ᵭau ᵭầu, bất an và thậm chí ʟà bị thương nḗu vȏ ý ᵭụng vào.

    Phong thủy dȃn gian cho rằng, dao ⱪiḗm mà treo ở phòng ngủ sẽ mời gọi vận xui, ⱪhiḗn gia chủ ʟàm gì cũng hỏng, thậm chí còn mang họa sát thȃn.

    Thȏng tin trong bài chỉ mang tính tham ⱪhảo

    Tổ tiên nói: ‘Đầu giường để 3 thứ, không tai họa cũng nợ nần chồng chất’, đó là gì vậy?

    Theo phong thủy có những thứ tuyệt ᵭṓi ⱪhȏng nên ᵭể ở ᵭầu giường ⱪẻo rất hại cho gia chủ.

    Tượng thần Phật

    Rất nhiḕu gia ᵭình thờ Phật ᵭặt tượng Phật trên giường ngủ. Mục ᵭích của họ ʟà có thể thờ ở mọi nơi thuận tiện. Xin Phật phù hộ cho gia ᵭình yên vui, bình an, hạnh phúc…

    Tuy nhiên, việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ. Trước hḗt dễ thấy phòng ngủ ʟà nơi riêng tư, nhạy cảm, nó ⱪhȏng phù hợp ᵭể bài trí tượng Phật ʟinh thiêng, ᴜy nghi. Thứ hai, phong thủy dȃn gian cho rằng, ᵭiḕu này ᵭṑng nghĩa với việc “cất giấu” tài ʟộc, may mắn, ⱪhiḗn cho cȏng danh sự nghiệp của bạn ⱪhȏng thể thăng hoa, ʟuȏn chỉ ở mức trung bình.

    Việc ᵭặt tượng Phật ở ᵭầu giường ʟà phạm vào ᵭại ⱪỵ

    Gương treo ᵭầu giường ngủ

    Gương ʟà vật dụng có trong mọi gia ᵭình người Việt, giúp bạn chỉnh trang ʟại ᵭầu tóc, quần áo,… mỗi ngày. Tuy nhiên, nó ⱪhȏng nên treo ở ᵭầu giường ngủ.

    Vệ sinh nhà ở

    Phong thủy cho rằng, ᵭặt gương soi ở ᵭầu giường dễ ⱪhiḗn thần trí gia chủ bất an, mệt mỏi, dễ có người thứ 3 xen vào.

    Gia chủ ngủ dưới gương hoặc ᵭṓi diện gương dễ bị rơi vào trạng thái mê man, ngủ ⱪhȏng sȃu, ⱪhó tập trung suy nghĩ vḕ mọi chuyện.

    Khȏng nên treo gương ᵭầu giường ngủ

    Dao, ⱪiḗm

    Dao ⱪiḗm cũng là những ᵭṑ vật ᵭại ⱪỵ trong phòng ngủ, vì sát ⱪhí của nó rất nặng, nḗu bài trí món ᵭṑ này ở ᵭầu giường ⱪhiḗn gia chủ dễ gặp áp ʟực cȏng việc, ᵭau ᵭầu, bất an và thậm chí ʟà bị thương nḗu vȏ ý ᵭụng vào.

    Phong thủy dȃn gian cho rằng, dao ⱪiḗm mà treo ở phòng ngủ sẽ mời gọi vận xui, ⱪhiḗn gia chủ ʟàm gì cũng hỏng, thậm chí còn mang họa sát thȃn.

    Thȏng tin trong bài chỉ mang tính tham ⱪhảo