Danh mục: Chưa phân loại

  • Trưa rồi ch/áuuu về đ,âyyy.. – Ch;;/ú đừng có nói gì với b;,ố m;,ẹ cháuuu đấy!!

    Trưa rồi ch/áuuu về đ,âyyy.. – Ch;;/ú đừng có nói gì với b;,ố m;,ẹ cháuuu đấy!!

    Trình chơi Video

    Nội dung quảng cáo

    Thực hư Rolex bản sao full box giảm giá 90% chỉ duy nhất hôm nay?

    Đồng Hồ Bản Sao

    Cả nước đổ xô mua! Rolex bản sao full box giảm 90% chỉ còn 8 suất

    Đồng Hồ Bản Sao

    Còn đâu hình ảnh “gái ngoan”, nay Midu quá bốc lửa làm fan mê mẩn

  • Quán karaoke hot nhất lúc này …..

    Quán karaoke hot nhất lúc này …..

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

  • Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà thì sữ;ng người trước cảnh tượng trong nhà

    Đi làm quên tắt bếp gas, tôi vội vàng quay xe giữa đường về nhà thì sữ;ng người trước cảnh tượng trong nhà

    Hôm đó là một buổi sáng như bao ngày khác. Mai – 29 tuổi, nhân viên kế toán – vội vã chuẩn bị bữa sáng cho chồng trước khi đi làm. Cô luôn là người dậy sớm nhất nhà: nấu ăn, là quần áo, dọn dẹp, rồi mới vội vàng khoác túi ra cửa.

    Chồng cô – Tuấn – làm kinh doanh, thường về muộn. Dạo gần đây anh có vẻ xa cách, ít khi ăn sáng cùng vợ, thường viện cớ “bận họp sớm” rồi rời đi. Mai từng nghi ngờ, nhưng rồi lại tự trấn an: “Chắc anh áp lực công việc thôi.”

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Sáng hôm ấy, khi vừa đến ngã tư lớn, Mai bỗng thấy tim mình đập loạn. Trong đầu cô vụt lên một hình ảnh: bếp gas chưa tắt!
    Cô nhớ rõ lúc chiên trứng, điện thoại reo, rồi cô vội cúp gas… nhưng có chắc mình đã tắt hẳn chưa?

    Không kịp suy nghĩ, Mai quay đầu xe, phóng như bay về nhà. Trong đầu cô chỉ vang lên một ý nghĩ: “Nếu cháy nổ thì sao? Nếu hàng xóm bị ảnh hưởng thì sao?”

    Khi dừng trước cửa, cô nhận ra điều gì đó lạ lùng: cánh cổng vẫn khóa nhưng trong nhà có ánh đèn le lói – thứ ánh sáng mờ ảo hắt ra từ khe cửa phòng ngủ. “Lạ thật, rõ ràng Tuấn đã đi làm cơ mà?”

    Cô nhẹ đẩy cửa bước vào. Mùi nước hoa nồng nặc, lạ lẫm xộc vào mũi. Tiếng nói chuyện khe khẽ vang lên từ phòng ngủ. Tim Mai đập mạnh.
    Từng bước, cô tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên tay nắm cửa.

    Chỉ một khe hở nhỏ – và cô chết sững.

    Trên giường, chồng cô đang ôm một người phụ nữ lạ, quần áo vứt ngổn ngang dưới sàn. Giọng Tuấn thì thào:

    “Cô ấy ngốc lắm, vẫn tin là tôi bận họp.”

    Cả người Mai như tê dại. Hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Trong một khoảnh khắc, cô không biết nên gào lên hay bỏ chạy. Nhưng rồi ánh mắt cô dừng lại trên… bếp gas vẫn đang cháy âm ỉ.

    Mai bước chậm rãi vào bếp, ánh lửa xanh hắt lên khuôn mặt cô nhợt nhạt. Cô nhìn nó, nhìn ngọn lửa ấy, như nhìn thấy chính cuộc hôn nhân của mình — vẫn cháy, nhưng chỉ chực tắt lịm vì thiếu hơi người chăm.

    Cô tắt bếp, thu dọn mấy món ăn nguội ngắt, rồi mở cửa ra ngoài. Không một tiếng động, không một giọt nước mắt.
    Khi Tuấn nghe tiếng cửa khép lại, anh vội lao ra, chỉ thấy căn nhà trống không và một tờ giấy gấp gọn trên bàn:

    “Anh nói tôi ngốc – có lẽ đúng.
    Nhưng nếu sáng nay tôi không quên tắt bếp gas, căn nhà này có lẽ đã nổ tung, và anh chẳng còn cơ hội phản bội ai nữa.
    Cảm ơn vì cho tôi biết mình cần phải dừng lại.”

    Tuấn ngồi sụp xuống, mặt cắt không còn giọt máu. Anh nhớ ra: van gas hôm nay rò rỉ nhẹ – anh đã định gọi thợ sửa mà quên. Nếu Mai không quay về kịp, cả hai người trong phòng kia đã không còn sống.

    Vài tháng sau, Mai dọn về sống cùng mẹ ở ngoại thành. Cô mở một quán nhỏ bán đồ ăn sáng. Mỗi sáng, tiếng xèo xèo của chảo trứng vang lên, ngọn lửa xanh lam bập bùng, nhưng lòng cô bình yên lạ thường.
    Một vị khách quen từng hỏi:

    “Sao cô cứ nhìn ngọn lửa mà cười?”
    Mai chỉ đáp khẽ:
    “Vì tôi biết, có những ngọn lửa cần tắt để cứu mình, chứ không phải để giữ người khác.”

    Nhiều khi, định mệnh sắp đặt cho ta “quên tắt bếp gas” — không phải để xảy ra bi kịch, mà để ta kịp nhận ra ai thật sự xứng đáng được ở lại trong cuộc đời mình.

  • Cỏ sữa: Vị thuốc chữa lỵ hiệu quả trong Y học cổ truyền

    Cỏ sữa: Vị thuốc chữa lỵ hiệu quả trong Y học cổ truyền

    Cây cỏ sữa dùng trong bài thuốc chữa lỵ

    Cỏ sữa: Vị thuốc chữa lỵ hiệu quả trong Y học cổ truyền

     

    Cỏ sữa có tên khoa học là Euphorbia thymifolia Burm, thuộc họ Thầu dầu Euphorbiaceae.

    Tìm hiểu chung

    Tên gọi, danh pháp của cỏ sữa

    Tên Tiếng Việt: Cỏ sữa.

    Tên khác: Cây lợi sữa hoặc cỏ sữa đỏ.

    Tên khoa học: Euphorbia thymifolia Burn, thuộc họ Thầu dầu Euphorbiaceae.

    Đặc điểm tự nhiên của cỏ sữa

    Cỏ sữa là một loại cỏ nhỏ, gầy, mọc là là trên mặt đất, thân và cành tím đỏ. Lá mọc đối, hình bầu dục hay thon dài, dài nhất 7 mm, rộng chừng 4 mm mép lá hơi khía tai bèo. Cụm hoa mọc ở kẽ lá thành xim đơn mang ít hoa. Quả nang đường kính 1,5 mm, có lông. Hạt nhẵn, dài 0,7mm, có 4 góc.

    Toàn thân bấm đều chảy nhựa mủ trắng.

    Cây cỏ sữaCây cỏ sữa

    Phân bố, thu hái, chế biến

    Cỏ sữa mọc hoang khắp nơi ở Việt Nam. Cây cỏ sữa ưa các đất có sỏi, đá thường thấy ở các kẽ các gạch, sân xi măng dọc đường xe lửa có dải những hòn đá vôi xanh.

    Cỏ sữa thường được hái vào mùa hè. Cỏ sữa hái về rửa sạch, sao vàng phơi khô mà dùng. Cỏ mọc ở Ấn Độ, Inđônêxia, Trung Quốc, Philipin.

    công dụng cây cỏ sữaCây Cỏ sữa ưa các đất có sỏi, đá

    Bộ phận sử dụng

    Toàn cây phơi khô.

    Thành phần hoá học

    Toàn cây có ancaloit (theo C. A. 1966, 64, 1013a), thân và lá có cosmosiin C21H20O10 chừng 0,037%, rễ có taraxerol, và tirucallol C30H50O và myrixylalcohol (C. A. 1967, 66, 73239g).

    Công dụng

    Theo y học cổ truyền

    Cỏ sữa lá nhỏ có vị ngọt đắng nhạt, hơi chua, tính lạnh; có tác dụng thông huyết, tiêu viêm, tiêu độc, lợi tiểu, kháng khuẩn, thông sữa. Dùng dung dịch cỏ sửa đưa vào ruột sẽ ức chế sự sinh sản của các loại vi trùng lỵ (Sonner, Shigella, Flexneri,…) cũng có tác dụng ức chế các chủng vi khuẩn tụ cầu vàng. Cỏ sữa lá nhỏ được xem là loại thuốc kháng khuẩn tụ cầu vàng. Cỏ sữa lá nhỏ được xem là loại thuốc kháng sinh trị bệnh đường ruột và bệnh ngoài da. Chất nhựa mủ của nó có tính gây xót đối với niêm mạc dạ dày và độc đối với cá và chuột. Ở Ấn Ðộ, người ta xem nó như có tác dụng làm thơm, săn da, kích thích và nhuận tràng.

    Theo y học hiện đại

    Cỏ sữa là vị thuốc chữa lỵ rất phổ cập trong nhân dân. Hay dùng nhất đối với trẻ em.

    Cỏ sữa thường dùng trị:

    Lỵ trực trùng, viêm ruột ỉa chảy;

    Trị xuất huyết;

    Phụ nữ sinh đẻ thiếu sữa hoặc tắc tia sữa.

    Ngày dùng 40-100 g dạng thuốc sắc, trẻ em 10 – 20 g. Dùng ngoài giã cây tươi đắp trị eczema, viêm da dị ứng, ngứa da, viêm vú zona, hắc lào, mụn cóc.

    Ngoài công dụng chữa lỵ ở nước ta, cây cỏ sữa còn được dùng ở nước khác làm thuốc diệt sâu bọ và duốc cá (Ấn Độ), giã đắp chữa bệnh ngoài da và vết thương (Malaixia, Ả Rập).

    Liều dùng & cách dùng

    Chữa kiết lỵ:

    Hằng ngày dùng 15 g đến 20 g (có thể dùng tới 50 g) dưới dạng thuốc sắc.

    Người lớn có thể dùng tới 100 – 150 g.

    Mặc dầu có những tài liệu nghiên cứu dược lý kể trên, thực tế lâm sàng không thấy có triệu chứng độc trong và sau khi uống thuốc. Thời gian điều trị thường từ 5 – 7 ngày là khỏi. Dùng riêng hoặc phối hợp với vị rau sam.

    Bài thuốc kinh nghiệm

    Lỵ trực trùng: Dùng Cỏ sữa 100g. Rau sam 80g sắc với 300ml nước, lấy 150ml, chia 3 lần uống trong ngày.

    Lợi sữa: Cỏ tươi 100g, hạt cây Gạo 40g, hai thứ sắc kỹ, lấy nước nấu cháo gạo ăn.

    Viêm da nổi mẩn ngứa: Cỏ sữa giã nát xoa hay nấu nước rửa.

    Cây cỏ sữa dùng trong bài thuốc chữa lỵCây cỏ sữa dùng trong bài thuốc chữa lỵ

    Lưu ý

    Theo Côpacdiuxki 1947 (Bull. Soc. Chimiebiologique số 29: 924 – 926) chất nhựa mủ của cỏ sữa có tính gây xót đối với niêm mạc và độc với cá và chuột.

    Dung dịch cỏ sữa 1/20 đến 1/40 có tác dụng ức chế sự sinh sản của các loại vi trùng lỵ Sonner, Flexne và Shiga.

    Xem thêm:

    Mách bạn cách dùng cây cỏ sữa làm trắng da

    Cây cỏ sữa dùng cho trẻ sơ sinh có được không?

    Nguồn tham khảo

    Những cây thuốc và vị thuốc Việt Nam, Đỗ Tất Lợi.

    https://www.ydhvn.com/news/cay-duoc-lieu-cay-co-sua-la-nho-cay-vu-sua-dat-euphorbia-thymifolia-burm

    • Thông tin và sản phẩm gợi ý trong bài viết chỉ mang tính chất tham khảo, vui lòng liên hệ với Bác sĩ, Dược sĩ hoặc chuyên viên y tế để được tư vấn cụ thể. Xem thêm
  • Ung thư ƌừng ƌể quá muộn: Bác sĩ Bệnh viện Việt Đức cảnh Ьáo 6 dấu hiệu không thể Ьỏ quɑ

    Ung thư ƌừng ƌể quá muộn: Bác sĩ Bệnh viện Việt Đức cảnh Ьáo 6 dấu hiệu không thể Ьỏ quɑ

    Uпg tҺư ƌừпg ƌể quá muộп: Bác sĩ BệпҺ vιệп Vιệt Đức cảпҺ Ьáo 6 dấu Һιệu kҺȏпg tҺể Ьỏ qua

     

    Ung thư phòng bệnh hơn chữa bệnh từ thể d:ục, rèn ʟuyện, sinh hoạt phải tṓt, có dự phòng tṓt ᵭể ᴜng thư phát triển thì tiên ʟượng ⱪém. Dấu hiệu ᴜng thư hay gặp ᵭể mọi người ᵭḗn bệnh viện ⱪhám tuy nhiên, thạc sĩ Khánh- bệnh viện Việt Đức cho biḗt ⱪhi có dấu hiệu này thì bệnh ⱪhȏng còn sớm nữa.

     

    1. Sụt cȃn bất thường, mệt mỏi vȏ cớ

    Bỗng dưng bạn sụt cȃn một cách ᵭáng ⱪể, như giảm hơn 10% trọng ʟượng cơ thể của mình trong ⱪhoảng 3 tháng, ᵭó có thể ʟà dấu hiệu của bệnh ᴜng thư. Giảm cȃn xảy ra hầu hḗt với các bộ phận như ᴜng thư tuyḗn tụy, dạ dày, thực quản, ᴜng thư ᵭại tràng hoặc ᴜng thư phổi.

     

    Mệt mỏi cũng ʟà biểu hiện tiḕm ẩn của bệnh ᴜng thư nhưng thường bị bỏ qua. Tuy nhiên, sự mệt mỏi do ᴜng thư rất vȏ cớ và thường ⱪhác với do ʟàm việc vất vả. Người bệnh ⱪhȏng cảm thấy ᵭỡ mà còn cảm thấy oải dù ᵭã nghỉ ngơi. Đȃy có thể ʟà dấu hiệu của một vài ʟoại ᴜng thư bao gṑm: ᴜng thư máu, ᴜng thư ruột ⱪḗt, ᴜng thư dạ dày…

     

    Các ᵭợt ho ⱪéo dài và ⱪhȏng giảm gȃy cho người bệnh nhiḕu phiḕn toái. Ho ⱪéo dài ᵭược ᵭịnh nghĩa ʟà ⱪéo dài hơn ba hoặc bṓn tuần, có thay ᵭổi vḕ ho thì ⱪhȏng nên bỏ qua. Các ⱪiểu ho này có thể ʟà triệu chứng của bệnh ᴜng thư. Ho ⱪéo dài ᵭṑng thời có những biểu hiện ⱪèm theo như ᵭau ngực, ho ra máu… có thể ʟà dấu hiệu ᴜng thư phổi.

    3. Khó tiêu hoặc ⱪhó nuṓt thức ăn

    Một sṓ người có thể bị ⱪhó nuṓt, nhưng sau ᵭó tự xem xét thấy ⱪhȏng ᵭau hay viêm họng gì nên ᵭã bỏ qua nó. Theo thời gian, họ thay ᵭổi chḗ ᵭộ ăn ᴜṓng nhiḕu chất ʟỏng hơn nhưng vẫn ⱪhó nuṓt. Đȃy có thể ʟà dấu hiệu của ᴜng thư ᵭường tiêu hóa, mà dễ gặp nhất ʟà ᴜng thư thực quản. Triệu chứng ⱪhó tiêu diễn ra một thời gian dài ⱪhȏng ⱪhắc phục ᵭược có thể ʟà dấu hiệu ᴜng thư thực quản, vòm họng hoặc dạ dày.

    4. Dấu hiệu thay ᵭổi ᵭi tiểu, ᵭại tiện ⱪhȏng có nguyên nhȃn. Khi ngộ ᵭộc thực phẩm, dạ dày thay ᵭổi nhưng ⱪhȏng có dấu hiệu ngộ ᵭộc mà ᵭi ngoài thường xuyên.

    Cảm giác mót rặn, ᵭi tiểu nhiḕu hơn, ᵭi tiểu ⱪhȏng thoải mái, ᵭi ngoài phȃn ⱪhác màu, phȃn thay ᵭổi ⱪhuȏn phȃn, màu ᵭen, tiểu buṓt, tiểu máu ᵭó ʟà biểu hiện ᵭiển hình của bệnh ʟý ᵭường tiêu hóa, tiểu tiện bệnh của niệu quản, bàng quang, tiḕn ʟiệt tuyḗn, thận, niệu ᵭạo.

    nhung-dau-hieu-ung-thu-som-ma-90-thuong-bo-qua-57-.5739

    Đặc biệt những người ᵭi ngoài phȃn ᵭen thường xuyên, có máu thường nghĩ ᵭḗn bệnh ác tính. Trong trường hợp này chỉ cần nội soi ᵭường tiêu hóa, thăm dò siêu ȃm ổ bụng. Còn rṓi ʟoạn tiểu tiện có thể nghĩ ᵭḗn ᴜng thư tiḗt niệu siêu ȃm tiḕn ʟiệt ᴜyḗn, bàng quang, niệu ᵭạo ⱪhi nghi ngờ cần chụp cắt ʟớp.

    5. Các món tay, móng chȃn thay ᵭổi hình dạng màu sắc. 

     

    Móng tay chuyển sang màu trắng có thể ʟà ᴜng thư hạch, móng tay màu nȃu xám nghĩ ᵭḗn ᴜng thư vú, móng tay chuyển sang màu ᵭen nghĩ ᵭḗn ᴜng thư vú, móng tay thay ᵭổi, biḗn dạng có thể ʟà ᴜng thư phổi.

    6. Ù tai, mờ mắt, nghẹt mũi một bên ʟà triệu chứng ᵭiển hình của ᴜng thư vòm họng.

    Khi có dấu hiệu ᵭó cần ᵭi ⱪhám ngay. Các tổn thương ⱪhṓi ᴜ ở vùng mặt cổ thì phải ᵭi ⱪhám hàm mặt.

    Nguṑn:https://phunutoday.vn/ung-thu-dung-de-qua-muon-bac-si-benh-vien-viet-duc-canh-bao-6-dau-hieu-khong-the-bo-qua-d209319.html

  • Lấy chồng xa 10 năm tôi mới được đưa con về ăn Tết

    Lấy chồng xa 10 năm tôi mới được đưa con về ăn Tết

    10 năm….

    Đã 10 năm kể từ ngày tôi lên xe hoa về nhà chồng cách đó hơn 400 cây số, tôi chưa một lần được về quê ăn Tết hay dự một cái giỗ nào. Năm nào xin về, mẹ chồng tôi – bà Phung – cũng có đủ lý do để ngăn cản: “Con còn nhỏ đi lại ốm đau”, “Năm nay kinh tế khó khăn, về tốn kém lắm”, “Nhà bao việc, con dâu đi vắng thì ai lo hương khói nhà nội?”.

    Tôi nhẫn nhịn. Phần vì thương chồng đứng giữa khó xử, phần vì kinh tế hai vợ chồng những năm đầu còn phụ thuộc vào bà. Tôi cắn răng chịu đựng cảnh làm dâu như làm ô-sin, quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, tiền làm ra bao nhiêu bà cũng quản lý hết.

     

    Nhưng năm nay thì khác. Vợ chồng tôi đã tách ra làm riêng, công việc kinh doanh phất lên như diều gặp gió. Chúng tôi xây được nhà riêng (dù vẫn ở chung đất với bà). Đợt Tết dương lịch này tôi đã tuyên bố thẳng với chồng: “Anh không về thì em tự bắt xe đưa con về. 10 năm rồi em chưa được về ngoại”. May thay, chồng tôi hiểu chuyện, gật đầu răm rắp nhưng anh vẫn sợ mẹ nên chỉ dám để 2 mẹ con tôi bắt xe về còn anh ở lại.

    Vừa bước vào sân, bố mẹ tôi – mái tóc đã bạc đi quá nửa, da mồi lốm đốm – chạy ra ôm chầm lấy đứa cháu ngoại. Ông bà khóc nấc lên: — “Trời ơi, cái Lan đây rồi. Thằng Bin lớn thế này rồi cơ à? Vào nhà, vào nhà nhanh đi con, các dì các cậu mong mãi.”. Nhìn bố bê mâm cơm nghi ngút khói, nhìn dáng mẹ tất tả chạy đi bắt con gà, hái mớ rau sạch để “đãi con gái rượu”, lòng tôi quặn thắt. 10 năm qua, tôi đã sống vì người khác quá nhiều mà quên mất nơi chôn rau cắt rốn của mình.

    Không khí đang đầm ấm, vui vẻ, tiếng cười nói rộn ràng khắp gian nhà ngói ba gian thì điện thoại tôi đổ chuông. Là bà nội gọi video. Tôi thoáng rùng mình. Cái bóng ma tâm lý của bà vẫn ám ảnh tôi ngay cả khi đã về đến nơi an toàn này.

    Thằng Bin hồn nhiên bấm nghe, còn bật loa ngoài cho cả nhà cùng nghe tiếng bà. Màn hình hiện lên khuôn mặt cau có, đôi mắt sắc lẹm của bà Phung. Bà không thèm chào thông gia lấy một câu, giọng oang oang như ra lệnh: — “Bin à, về đến nơi chưa? Bảo mẹ mày cho ăn uống nhanh nhanh rồi bắt xe về ngay nhé. Nhà cửa không có người dọn dẹp. Mẹ mày đi rồi thì việc nhà ai làm?”

    Cả nhà ngoại tôi sững lại. Mẹ tôi đang gắp thịt gà cho cháu thì tay khựng lại giữa không trung, mặt bà cúi gầm xuống, buồn rười rượi. Nhưng bà Phung chưa dừng lại. Bà hạ giọng, thì thầm nhưng vẫn đủ để cái loa ngoài khuếch đại cho cả xóm nghe: — “À này, cháu để ý xem mẹ cháu có dúi tiền cho ông bà ngoại không nhé. Bà thấy mẹ mày mới rút tiền ở ngân hàng đấy. Xem mẹ cho ai cái gì thì nhớ về kể hết cho bà nghe. Tiền mồ hôi nước mắt của con trai bà, không phải vỏ hến đâu mà đem đi làm từ thiện cho người ngoài.”

    “Choảng!” Tiếng cái bát trên tay tôi rơi xuống mâm cơm vỡ tan tành. Máu nóng dồn lên não. Sự nhẫn nhịn, cam chịu suốt 10 năm qua như một con đập bị vỡ toang bởi dòng nước lũ phẫn uất. Bà coi tôi là gì? Là cái máy đẻ, máy làm việc? Bà coi nhà ngoại tôi là “người ngoài” đào mỏ? Và khốn nạn hơn, bà đang dạy con trai tôi thói rình mò, gian dối ngay trước mặt gia đình tôi.

    Tôi giật lấy chiếc điện thoại trên tay con trai. Đầu dây bên kia, bà Phung giật mình khi thấy khuôn mặt đanh lại của tôi choán hết màn hình. — “Mẹ… mày làm gì mà giật điện thoại thằng bé thế?” – Bà lắp bắp. Tôi hít một hơi sâu, giọng nói không còn run rẩy sợ sệt như mọi khi, mà rành rọt, đanh thép từng từ: — “Mẹ ạ. 8 năm qua con sống ở nhà mẹ, con chưa từng ăn bớt một đồng, chưa từng lười biếng một giờ. Mẹ cấm con về ngoại, con nghe. Mẹ giữ tiền, con chịu. Nhưng hôm nay, mẹ đã chạm vào giới hạn cuối cùng của con rồi.”

    — “Cô… cô dám hỗn à?”

    — “Con không hỗn. Con đang nói lý lẽ.” – Tôi ngắt lời – “Mẹ bảo con ăn nhanh rồi về dọn chuồng lợn, quét lá đa à? Xin lỗi mẹ, con là con người, con cũng có bố có mẹ sinh ra. 10 năm mới được về thắp ông bà tổ tiên nhà con nén hương, con không phải là tội phạm mà mẹ áp giải đi rồi bắt về ngay lập tức.”

    Khám phá thêm

     

    Tôi nhìn thẳng vào camera, dõng dạc tuyên bố: — “Con báo để mẹ biết. Lần này mẹ con con sẽ ở lại đây chơi tết ĐÚNG MỘT THÁNG. Việc nhà ở dưới đó, mẹ thuê người giúp việc hoặc mẹ tự làm. Chồng con cũng đồng ý rồi.”

    Bà Phung hét lên trong điện thoại: — “Cô giỏi nhỉ! Cô cậy có tí tiền rồi cô trèo lên đầu lên cổ tôi à? Cô mang tiền về để nuôi nhà ngoại chứ gì? Tôi biết tỏng!” Tôi cười nhạt, rồi quay lại nói vào điện thoại, từng chữ như găm vào lòng tham của bà: — “Mẹ nói đúng một nửa. Con mang tiền về thật. Nhưng con không giấu giếm dúi riêng đâu. Con nói cho mẹ nghe rõ luôn này: Lần này về, con biếu mẹ con 1 TỶ để sang năm bố mẹ con đập cái nhà cấp 4 dột nát này đi, xây biệt thự 2 tầng cho sướng tuổi già.”

    Đầu dây bên kia im bặt. Mắt bà Phung trợn tròn, miệng há hốc không thốt nên lời. Con số 1 tỷ quá lớn so với sức tưởng tượng của bà. “Tiền đó là tiền con kiếm được từ công việc kinh doanh riêng của con, không liên quan đến con trai mẹ. Con báo để mẹ đỡ phải xúi cháu nội rình mò làm gì cho hỏng nhân cách thằng bé. Chào mẹ, con bận ăn cỗ rồi.”

    “Tút… tút… tút…” Tôi tắt máy cái rụp.

    Cả gian nhà im phăng phắc trong vài giây. Rồi mẹ tôi rưng rưng nước mắt, nắm lấy tay tôi: — “Con ơi… làm thế bà ấy ghét thì sao sống nổi?” Tôi nắm chặt tay mẹ, mỉm cười nhẹ nhõm chưa từng thấy: — “Mẹ đừng lo. Con nhịn đủ rồi. Giờ con có tiền, con tự chủ kinh tế, con không việc gì phải sợ ai cả. Mình sống đúng đạo lý thì trời xanh tự khắc an bài.”

    Ngoài sân, nắng vàng rực rỡ. Lần đầu tiên sau 10 năm, tôi thấy bát cơm quê mẹ ngọt ngào đến thế. Đúng là, đàn bà chỉ sướng khi trong túi có tiền và trong đầu có sự quyết đoán.

  • Sau lyhôn tôi giấu kín giọt ma;u của Anh, đến lúc si;nh thì Bác sĩ đỡ đ;;;ẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chếtlặng..

    Sau lyhôn tôi giấu kín giọt ma;u của Anh, đến lúc si;nh thì Bác sĩ đỡ đ;;;ẻ kéo khẩu trang xuống khiến tôi chếtlặng..

    Tôi ly hôn năm hai mươi bảy tuổi, đúng lúc mọi thứ trong đời tưởng như đã vỡ vụn. Người ta nhìn tôi như một người đàn bà thất bại: không chồng, không con, không danh phận. Nhưng chẳng ai biết, ngay sau tờ giấy ly hôn lạnh tanh ấy… tôi đã mang trong mình giọt máu của anh.

    Anh tên Trần Quốc Huy, hơn tôi ba tuổi, là người đàn ông tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết đời. Anh không tệ, chỉ là chúng tôi… không thể đứng chung trong một gia đình. Mẹ chồng tôi ghét tôi ra mặt, còn anh thì luôn im lặng mỗi lần bà nói những câu cay nghiệt. Đỉnh điểm là hôm tôi bị sảy thai lần đầu, bà bảo:
    “Nhà này không nuôi người đàn bà không biết đẻ!”

    Tôi ôm nỗi đau đó đi ra khỏi nhà chồng, ký đơn ly hôn trong im lặng. Nhưng đời trớ trêu đến mức, hai tuần sau tôi phát hiện mình có thai lại.

    Tôi run lẩy bẩy khi nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót. Đáng lẽ tôi phải gọi cho anh. Đáng lẽ tôi phải nói: “Em có con rồi.” Nhưng tôi không đủ can đảm. Tôi sợ bị coi là trò bám víu. Tôi sợ mẹ anh giành lấy đứa bé. Và tôi sợ nhất… ánh mắt thương hại.

    Tôi quyết định giấu.

    Suốt chín tháng, tôi sống như người trốn chạy. Tôi nghỉ việc văn phòng, chuyển về một căn phòng trọ nhỏ ở Thủ Đức, đổi số điện thoại, khóa Facebook, tránh mọi người quen. Tôi không dám khám thai ở bệnh viện lớn, chỉ dám tới phòng khám tư. Mỗi lần nghe bác sĩ hỏi:
    “Ba bé đâu em?”
    tôi chỉ cười gượng: “Dạ… không có.”

    Ngày chuyển dạ, tôi nhập viện quận trong cơn đau quặn thắt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay tôi bấu chặt ga giường, miệng cắn răng đến bật máu.

    Bác sĩ đỡ đẻ bước vào, dáng cao gầy, đeo khẩu trang kín mít. Khi ông cúi xuống, kiểm tra rồi ra lệnh:
    “Rặn mạnh lên, sắp ra rồi!”

    Tôi cố rặn, nước mắt trào ra. Lúc ấy, ông đưa tay kéo khẩu trang xuống để nói rõ hơn, giọng gắt:

    Và tôi chết lặng.

    Đó là Trần Quốc Huy.

    Anh nhìn thấy tôi, nhìn thấy cái bụng bầu đã căng tròn, nhìn thấy hồ sơ bệnh án… và sự thật mà tôi đã giấu suốt gần một năm.

    Không ai nói gì. Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi biết… mọi thứ không thể quay lại như cũ nữa.

    Tôi không biết mình nên sợ hay nên khóc.

    Trong phòng sinh, ánh đèn trắng hắt lên trần nhà lạnh lẽo. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc khiến tôi buồn nôn. Cơn đau co thắt lại kéo đến, bẻ gập tôi như một nhành cây khô. Nhưng thứ khiến tôi nghẹt thở nhất không phải đau… mà là đôi mắt của Huy.

    Anh đứng ngay đó. Người đàn ông từng ký vào đơn ly hôn, từng gạt tay tôi ra khi tôi khóc, giờ lại mặc áo blouse, tay đeo găng, như một người xa lạ có quyền ra lệnh cho tôi.

    “Lan! Em… em làm cái gì vậy?” – giọng anh khàn đi, như thể chính anh cũng đang không tin.

    Tôi muốn quay mặt đi, muốn biến mất. Nhưng tôi không thể. Tôi đang nằm trên bàn sinh, chân bị đặt lên giá đỡ. Tôi không còn gì để che chắn cho bản thân. Sự xấu hổ trùm lên tôi như một tấm chăn nặng trĩu.

    “Anh đeo khẩu trang lên đi…” tôi thều thào, nước mắt tràn ra.
    Huy lập tức kéo khẩu trang lại, nhưng vẫn không rời ánh mắt khỏi tôi.

    Một nữ hộ sinh bên cạnh hỏi nhanh:
    “Bác sĩ, tiếp tục chứ ạ?”
    Huy im lặng một giây rồi gằn giọng:
    “Tiếp tục. Cứ làm đúng quy trình.”

    Tôi nghe rõ giọng anh cố gắng giữ bình tĩnh, giống như cách anh từng làm ở nhà: lúc mẹ anh mắng tôi, anh cũng “giữ bình tĩnh”, để mặc tôi một mình chịu đựng.

    Cơn đau lại đến. Tôi cắn chặt môi, cố rặn như lời dặn. Nước mắt nóng hổi rơi xuống hai bên thái dương. Tôi vừa rặn vừa nghĩ: Mình đã giấu anh cả một thai kỳ. Mình đáng bị ghét.

    Nhưng rồi một khoảnh khắc kỳ lạ xảy ra.

    Huy cúi xuống, giọng dịu đi hẳn:
    “Lan, nghe anh. Đừng gồng. Em thả lỏng, rặn theo nhịp. Anh ở đây.”

    Tôi sững người. Tôi không biết đã bao lâu rồi anh chưa từng nói với tôi câu “anh ở đây”.

    Tôi nấc lên:
    “Em… em không muốn anh biết…”
    “Vì sao?” – anh hỏi mà như quát, nhưng mắt đỏ lên.
    “Vì em sợ… mẹ anh sẽ giành con. Sợ anh nghĩ em cố tình…”
    Huy cắn răng, không đáp ngay. Anh chỉ quay sang dặn nữ hộ sinh chuẩn bị.

    “Cố lên. Thêm một nhịp nữa!” – Huy nói, giọng gấp gáp. “Lan, em phải cố! Em không được ngất!”

    Tôi cố rặn, trong tiếng máy đo tim thai bíp bíp đều đều. Và rồi… tiếng khóc của con vang lên.

    Một tiếng khóc mỏng manh nhưng đủ khiến tôi òa khóc như trẻ con.

    Nữ hộ sinh bế bé lên, nói nhanh:
    “Con trai! 3 ký 1!”

    Huy đứng bất động. Tôi nhìn thấy tay anh run khi nhận kéo cắt dây rốn. Anh không khóc, nhưng gương mặt như vừa bị ai đó tát mạnh.

    Tôi tưởng anh sẽ bỏ đi. Tôi tưởng anh sẽ ném vào tôi một câu: “Em giỏi lắm, giấu luôn đi.”

    Nhưng không.

    Huy chỉ cúi xuống, nhìn tôi rất lâu rồi hỏi, giọng vỡ ra:
    “Em định giấu tới khi nào?”
    Tôi không trả lời. Tôi không còn sức. Cả người tôi như rỗng tuếch.

    Tôi bị đẩy ra phòng hồi sức. Trong lúc lơ mơ, tôi nghe loáng thoáng tiếng y tá nói chuyện ngoài hành lang:

    “Bác sĩ Huy đứng ngoài từ nãy đến giờ luôn đó…”
    “Ổng là chồng cũ sản phụ hả?”
    “Nghe nói vậy. Mà nhìn mặt ổng tội ghê…”

    Tôi nhắm mắt lại, nước mắt tràn ra. Tôi không biết mai đây mọi chuyện sẽ đi về đâu.

    Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: bí mật của tôi đã kết thúc.

    Và thứ bắt đầu tiếp theo… có thể còn đau hơn cả cuộc ly hôn.

    Hai ngày sau sinh, tôi vẫn ở phòng hậu sản. Con trai nằm trong nôi nhựa trong suốt, tay chân nhỏ xíu, da đỏ hỏn như một cục bột. Tôi nhìn con mà vừa thương vừa sợ.

    Thương vì nó là tất cả những gì tôi giữ được sau cuộc hôn nhân đổ vỡ.
    Sợ vì tôi không biết mình có đủ sức nuôi con một mình không… và càng sợ hơn khi ngoài kia, người bố ruột của nó đang ở ngay trong bệnh viện này.

    Tối hôm đó, khoảng gần chín giờ, cửa phòng khẽ mở.

    Tôi quay đầu lại, tim đập mạnh như muốn bật khỏi lồng ngực.

    Huy bước vào. Không mặc blouse nữa, anh mặc áo thun xám, quần jean. Trông như người đàn ông tôi từng yêu, chứ không còn là bác sĩ lạnh lùng trong phòng sinh hôm trước.

    Anh đặt một túi trái cây lên bàn, rồi đứng im. Không tiến lại gần con ngay, như sợ mình không có quyền.

    Tôi siết chặt chăn, giọng khô khốc:
    “Anh tới làm gì?”

    Huy nhìn tôi. Ánh mắt anh mệt mỏi, có chút bất lực:
    “Anh tới nhìn con.”

    Tôi im lặng.

    Anh bước lại gần nôi, cúi xuống nhìn con trai. Đôi mắt anh mềm hẳn đi. Tôi thấy rõ anh nuốt nghẹn. Một người đàn ông từng lạnh lùng, giờ đứng nhìn một sinh linh bé xíu mà tay run run, như không dám chạm.

    “Con… giống em.” – anh nói nhỏ.
    Tôi cười nhạt:
    “Giống em thì tốt.”

    Huy quay sang nhìn tôi, như bị câu đó cứa vào lòng:
    “Lan, đừng như vậy.”

    Tôi quay mặt đi. Những năm tháng tôi chịu đựng trong nhà chồng, cái cảm giác bị đẩy vào góc tường, bị gọi là “đồ vô dụng”, vẫn còn nguyên. Tôi đã mất quá nhiều để giờ đây nghe anh nói hai chữ “đừng như vậy”.

    “Em đã quyết định ly hôn. Em đã quyết định giấu. Giờ anh tới đây để trách em à?”
    Huy siết hàm:
    “Anh không trách. Nhưng em có biết anh đã sống thế nào không?”

    Tôi bật cười, nước mắt lại rơi:
    “Anh sống thế nào? Anh là bác sĩ, anh có mẹ, có gia đình… còn em thì sao? Em là người bị mắng không biết đẻ. Em là người bị đẩy ra khỏi nhà!”

    Huy cúi đầu, giọng trầm xuống:
    “Anh sai. Anh đã yếu. Anh đã nghĩ im lặng là giữ hòa khí… nhưng thực ra là bỏ mặc em.”

    Tôi không trả lời. Tôi không muốn nghe lời xin lỗi muộn màng.

    Huy đưa mắt nhìn con lần nữa, rồi nói, rõ ràng từng chữ:
    “Lan, anh muốn nhận con.”

    Câu nói đó như một cơn gió lạnh thổi thẳng vào ngực tôi.

    “Anh nhận con… để làm gì?”
    “Để con không phải lớn lên thiếu bố.”
    Tôi nhìn thẳng vào anh:
    “Vậy lúc em mang thai, lúc em một mình đi khám, một mình nôn nghén, một mình chạy xe giữa trời mưa… anh ở đâu?”

    Huy nghẹn. Anh không trả lời được.

    Tôi tiếp:
    “Em không cần anh thương hại. Em càng không cần mẹ anh bước vào cuộc đời con em.”

    Nhắc đến mẹ anh, Huy chớp mắt mạnh. Anh đứng thẳng dậy, giọng chắc hơn:
    “Anh sẽ tự xử lý chuyện của mẹ anh. Nhưng Lan, con là con của anh. Anh không thể giả vờ không tồn tại.”

    Tôi nhìn con trai. Nó cựa nhẹ, miệng mút mút như đang tìm sữa. Tôi đau lòng đến mức muốn gào lên. Tôi từng nghĩ giấu được thì con tôi sẽ bình yên. Nhưng hóa ra… giấu chỉ khiến mọi thứ nổ tung ở thời điểm khủng khiếp nhất.

    “Em cần gì?” – Huy hỏi. “Tiền? Giấy tờ? Anh có thể lo.”
    Tôi lắc đầu:
    “Em cần sự tôn trọng. Em cần anh đừng kéo mẹ anh tới giành con.”

    Huy nhìn tôi rất lâu, rồi nói:
    “Anh thề. Anh sẽ không để ai giành con khỏi em.”

    Tôi không biết lời thề đó có đáng tin không. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra: tôi không còn lựa chọn dễ dàng nào nữa.

    Hoặc tôi tiếp tục chạy trốn, để con lớn lên với một khoảng trống.
    Hoặc tôi đối mặt với người đàn ông đã từng làm tôi tổn thương… vì đứa bé nằm đây.

    Tôi hít sâu, giọng run:
    “Anh muốn nhận con… thì anh phải chứng minh. Không phải bằng lời nói.”

    Huy gật đầu, mắt đỏ:
    “Anh sẽ chứng minh.”

    Đêm đó, anh không ở lại. Anh chỉ đứng ở cửa, nhìn tôi và con thêm một lần nữa rồi đi.

    Nhưng khi cửa khép lại, tôi biết… cuộc đời tôi từ đây đã sang một chương khác.
    Không phải chương của ly hôn nữa.

    Mà là chương của một người mẹ… và một người cha bắt đầu học cách chịu trách nhiệm.

  • Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😅 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😅 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😅 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Đăng ngày 18/01/2026

    Chiếc v:iew Đà Lạt đ:ỉnh nhất lúc này 😅 t:ận Cà Mau vẫn nghe thấy 😱🫣

    Đăng ngày 18/01/2026

    ________________________________________________________

    MỌI NGƯỜI CHO MÌNH XIN 1 LƯỢT LIKE VÀ THEO DÕI ỦNG HỘ AD NHA

    ________________________________________________________

    MỌI NGƯỜI CHO MÌNH XIN 1 LƯỢT LIKE VÀ THEO DÕI ỦNG HỘ AD NHA
  • Bệnh nhân quađời sau 60 ngày phát hiện UT g:a:n, BS kh;ẩn cầ’u: Đừng ăn 2 món h:ủ:y d:iệ:t g:a:n nữa

    Bệnh nhân quađời sau 60 ngày phát hiện UT g:a:n, BS kh;ẩn cầ’u: Đừng ăn 2 món h:ủ:y d:iệ:t g:a:n nữa

    Nghĩ lại vẫn hãi, cả gia đình lẽ ra là khỏe mạnh, vậy mà giờ cả nhà ung thư cầm sẵn án tử trên tay. Giờ còn mỗi bà vợ khỏe mạnh nhất thì cứ sáng đi hóa trị, chiều tối về để còn chăm sóc chồng và 2 con vì bệnh tình của họ nặng hơn, khổ thật.

    Giờ không hiếm trường hợp ung thư cả gia đình một lúc, mà nguyên nhân thì thường là chung 1 nguyên nhân thôi. Nhưng trường hợp khác em đọc trên được trên mạng, nhà anh này tên Vương, 35 tuổi ở Trung Quốc, bị đau bụng cách đây hơn 2 tháng. Anh đến bệnh viện khám và được chẩn đoán bị ung thư gan. Bác sĩ tiên lượng và khuyên anh nên bảo người nhà cùng đến khám, không ngờ gan của vợ và con anh ấy cũng đang có dấu hiệu gan ung thư, gan rất yếu.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

    Điều đáng buồn là anh Vương đã ung thư gan giai đoạn cuối. Do bệnh tình quá hiểm nghèo nên anh đã qua đời sau đó 60 ngày. Một con người đang khỏe mạnh, chỉ đau bụng thôi mà đi khám đã ung thư gan giai đoạn cuối rồi.

    Vấn đề đặt ra là tại sao cả gia đình anh ấy lại gặp vấn đề về gan?

    Sau khi tìm hiểu tất cả những nguyên nhân và thông tin về gia đình anh Vương thì các bác sĩ đã lắc đầu ngao ngán: Đã tìm được nguyên nhân sâu xa rồi. Thì ra gia đình anh Vương vì kinh tế không mấy khá giả nên đồ dùng, nhất là đồ dùng trong ăn uống thường cả thời gian dài không được đổi mới. Trong nhà thì ẩm thấp, tối tăm, đặc biệt chỗ để đồ ăn thì ngay cạnh bồn rửa, tiếp xúc trực tiếp với không khí, rất không tốt.

    Thêm nữa là trước đó 2 tháng anh ấy thấy da và mắt mình chuyển sang màu vàng, ăn uống không còn ngon miệng, ăn vào lại hay bị tiêu chảy, nhưng vì gia đình khó khăn không có tiền nên anh Vương không đi khám và kết quả nhận được là như ngày hôm nay.

    Nguyên nhân sâu xa của thảm kịch này là do đám đũa ăn cũ trong nhà anh Vương. Lâu ngày không được thay thế cái mới xong môi trường lại ẩm thấp, bảo quản lâu ngay dễ bị mốc, ngoài ra nấm mốc còn chứa chất gây ung thư như aflatoxin, cực kỳ hại cho gan. Bác sĩ cũng phải thở dài: Đũa mà lâu quá không thay thì cả nhà sẽ phải chịu khổ.

    Vì vậy, các bác sĩ nhắc nhở mọi người khi sử dụng đũa gỗ, đũa tre tại nhà tốt nhất nên thay 3 tháng/lần, nơi cất giữ cần khô ráo để tránh nấm mốc phát triển.

    hình ảnh

    Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

    Đặc biệt, các bác sĩ khuyến cáo có một vài thực phẩm phổ biến đừng đụng vào vì rất có hại cho gan nha các mẹ. Cụ thể:

    1. Hoa quả mốc

    Nhiều người ham rẻ nên mua trái cây đã có dấu hiệu hỏng hoặc tiếc của vẫn cố ăn dù hoa quả đã hỏng. Tuy nhiên, những loại trái cây giảm giá này thường không tươi và sẽ nhanh chóng bị thay thế bởi nấm mốc và đồng thời sinh ra độc tố aflatoxin.

    Dù có cắt bỏ chỗ thối đi thì nấm mốc vẫn sẽ lây lan sang những bộ phận khá nha các mẹ. Vì vậy, ngay khi phát hiện trái cây bị mốc, các mẹ đừng ăn mà hãy vứt chúng đi nhé.

    2. Đồ muối chua

    Ví dụ như dưa muối, cà muối, thịt muối…Những thực phẩm này nếu ướp không đúng cách sẽ sinh ra amoni nitrit. Đây cũng là chất độc có hại cho gan đấy ạ, hấp thụ quá nhiều trong thời gian dài có thể sẽ gây ung thư gan. Người gan kém hãy làm hai điều này lá gan khỏe lên từng ngày

    Ngoài ra chúng ta không nên thức quá khuya, đặc biệt trong khung giờ từ 23h đến 3h sáng. Nếu thức trong thời gian này gan sẽ không hoạt động bình thường được dễ gây tổn thương gan. Ngoài ra khuyến khích nên tập thể dục mỗi ngày để co thể giúp giải độc gan, duy trì tâm trạng thoải mái nha các mẹ.

    Theo: https://www.webtretho.com/f/benh-thuong-gap/benh-nhan-qua-doi-sau-60-ngay-phat-hien-ung-thu-gan-bs-khan-cau-dung-an-2-mon-huy-diet-gan-nua