Tác giả: admin

  • Tôi lên thành phố rửa bát th;uê cho quán phở hi vọng đổi đời, được 6 tháng thì tôi quen một đại gia hơn 20t là khách quen của quán. Ông ta ngọt nhạt:

    Tôi lên thành phố rửa bát th;uê cho quán phở hi vọng đổi đời, được 6 tháng thì tôi quen một đại gia hơn 20t là khách quen của quán. Ông ta ngọt nhạt:

    Tôi tên là Hương, năm nay 22 tuổi. Quê tôi ở một huyện miền núi tỉnh Thanh Hóa – nghèo, heo hút, khô cằn như chính những ước mơ chưa kịp chớm đã héo úa của tôi. Sau khi học hết lớp 12, tôi không thi đại học mà chọn ở nhà làm ruộng cùng mẹ. Ba tôi bỏ đi từ năm tôi 10 tuổi, để lại mẹ con tôi sống nương tựa vào nhau. Cuộc sống cứ thế trôi đi, lặng lẽ và bế tắc.

    Một ngày tháng Giêng năm ngoái, sau trận lụt cuốn mất cả mùa màng, tôi quyết định khăn gói ra Hà Nội làm thuê. Tôi xin vào một quán phở ở quận Cầu Giấy – không bảng hiệu, chỉ là quán bình dân nằm trong con ngõ nhỏ nhưng rất đông khách, đặc biệt là vào sáng sớm. Công việc của tôi là rửa bát, lau dọn, lâu lâu bưng bê khi thiếu người. Cả ngày tay chân ngập trong nước lạnh, mùi nước rửa chén hắc đến nhức đầu, nhưng mỗi tháng được 5 triệu đồng, ăn ở tại chỗ, tôi vẫn thấy còn hơn ở quê bấp bênh.

    Thấm thoắt cũng 6 tháng. Tôi sống khép mình, ít nói, cố làm cho thật tốt để không ai than phiền. Cho đến một buổi sáng mưa phùn, lúc tôi đang lúi húi rửa bát thì chị chủ quán hối hả gọi: “Hương! Lên bê hai tô phở bàn số 6!”. Tôi lau tay, chạy vội lên thì thấy một người đàn ông trạc 45 tuổi, vest sẫm màu, giày da bóng loáng, đang ngồi nhẩn nha lướt điện thoại. Ánh mắt ông ta nhìn tôi không giống những khách quen bình thường – nó dừng lại hơi lâu, như dò xét, rồi nhếch môi cười một cái nhẹ tênh.

    Từ hôm đó, ông ta đến ăn gần như mỗi sáng. Chị chủ bảo: “Đại gia đấy! Nghe đâu làm bất động sản, có cái nhà to như biệt thự ở Tây Hồ. Ly dị vợ lâu rồi, giờ sống một mình”. Mỗi lần tôi bưng phở lên, ông ta đều gọi thêm tôi một ly trà đá, hỏi tôi vài câu vẩn vơ: “Quê em ở đâu? Lên đây lâu chưa? Có người yêu chưa?”. Ban đầu tôi thấy lạ và có phần sợ, nhưng dần dà, ông ta tỏ ra lịch sự, tử tế, nên tôi cũng bớt dè chừng. Ông tên Dũng.

    Một hôm, ông ngồi nán lại đến gần trưa, khi quán đã vãn khách. Tôi đang dọn thì ông bước lại, nhẹ nhàng nói: “Anh muốn mời em đi ăn trưa. Chỉ là ăn trưa thôi, không có gì đâu, anh hứa.” Tôi bối rối. Tôi chưa từng đi đâu với đàn ông lạ. Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi gật đầu.

    Chúng tôi đến một nhà hàng buffet gần Hồ Tây. Tôi ăn dè dặt, còn ông liên tục gắp cho tôi những món ngon, gọi nước trái cây, kể chuyện đời. Cách ông nói chuyện cuốn hút, từ tốn – rất khác những người đàn ông tôi từng gặp ở quê hay trong khu nhà trọ công nhân gần quán. Cuối bữa, ông nhìn tôi, mắt đăm đăm:
    “Em còn trẻ, nhưng cuộc sống này không dễ. Anh có một lời đề nghị… hơi kỳ quặc, nhưng nếu em đồng ý, em sẽ đổi đời.”

    Tôi ngơ ngác. Ông tiếp:
    “Anh cần một đứa con trai nối dõi. Chỉ cần em sinh cho anh một đứa bé – là trai – thì anh sẽ cho em ba tỷ. Không ràng buộc, không hôn thú. Em sẽ là mẹ đứa bé, anh sẽ lo cho nó. Còn em, sau này đi đâu, làm gì… tùy.”

    Tôi sững sờ. Đầu tôi quay cuồng. Ba tỷ? Với tôi lúc đó, nó như từ hành tinh khác rơi xuống.

    Ông thấy tôi im lặng, bèn nói: “Anh không ép. Em cứ suy nghĩ. Nếu không muốn, coi như chưa từng nghe.”

    Tôi trở về quán trong trạng thái hoảng loạn. Đêm đó tôi không ngủ. Tôi nghĩ đến mẹ – người đang yếu dần vì bệnh thấp khớp, thuốc men đắt đỏ. Tôi nghĩ đến căn nhà rách nát, tường ẩm mốc ở quê. Nghĩ đến cảnh mình cứ sống mãi như thế này – rửa bát, lưng còng, da nhăn – đến năm 30 tuổi vẫn trắng tay.

    Một tuần sau, tôi gọi cho ông Dũng.

    “Em đồng ý. Nhưng em phải chắc, ba tỷ là thật.”

    Ông cười khẽ qua điện thoại: “Em yên tâm. Trước khi mang thai, anh sẽ chuyển trước một phần, còn lại chia theo tiến độ.”

    Chúng tôi ký hợp đồng tay trên một tờ giấy ông thuê luật sư soạn. Ông đưa tôi đến một căn hộ cao cấp để “nghỉ dưỡng” trong thời gian mang thai. Tôi nghỉ việc ở quán phở – viện lý do mẹ ốm, cần về quê. Không ai nghi ngờ.

    Ba tháng sau, tôi có thai. Ông thuê bác sĩ riêng khám mỗi tháng, siêu âm kỹ càng. Đến tuần thứ 16, khi biết giới tính đứa bé là trai, ông cười lần đầu đầy mãn nguyện: “Con tôi rồi. Tốt lắm.”

    Tôi sống những tháng sau đó trong lặng lẽ. Không có tình yêu, chỉ là trao đổi. Nhưng tôi tự nhủ: “Không sao. Sau này con lớn, mình sẽ kể cho nó sự thật. Mẹ đã hy sinh vì nó, vì bà ngoại. Và vì chính cuộc sống của mẹ.”

    Tháng thứ tám, bụng tôi lớn vượt mặt, đi lại nặng nề. Tôi viết nhật ký mỗi tối, đặt tên cho con: “Nam”. Tôi muốn nó mạnh mẽ, đàng hoàng, không giống cha nó – người dùng tiền để mua máu mủ.

    Và rồi, sáng ngày tôi chuyển dạ – cũng là ngày ông Dũng đột ngột… mất tích.

    Tôi đau bụng từ 5 giờ sáng. Những cơn co thắt nhói lên từng đợt, khiến tôi khụy xuống ngay giữa hành lang chung cư. Tôi bấm gọi ông Dũng, liên tục. Nhưng điện thoại chỉ báo “Thuê bao quý khách hiện không liên lạc được.”

    Lạ. Ông chưa từng tắt máy suốt 7 tháng qua. Tôi hoảng. Không còn cách nào, tôi gọi taxi đến bệnh viện phụ sản Hà Nội. Vừa vào phòng chờ sinh, tôi gọi cho anh tài xế riêng của ông – người vẫn chở tôi đi khám định kỳ. Anh ta cũng không nghe máy. Tôi nhắn tin, cầu cứu… không ai hồi âm.

    Tôi si;nh vào lúc gần trưa. Một bé trai, nặng 3,2kg, khỏe mạnh. Tôi ôm con, nước mắt rơi lã chã. Cảm giác thiêng liêng và đau đớn hòa làm một – không vì tôi làm mẹ, mà vì tôi đã chính thức bước vào một ngã rẽ không đường lui.

    Sau sinh ba ngày, tôi rời bệnh viện. Về lại căn hộ thuê, tôi thấy nó đã bị khóa trái, thẻ ra vào bị vô hi ệu hóa. Không thể tin nổi. Tôi gọi đến công ty quản lý tòa nhà – họ bảo “Chủ căn hộ đã kết thúc hợp đồng. Người tên Dũng không còn đăng ký tại đây.”

    Tôi tìm đến văn phòng công ty bất động sản nơi ông từng khoe là giám đốc – chỉ thấy một bảng hiệu phủ bụi, cửa đóng then cài. Tôi bắt đầu s;ợ.

    Tôi đem giấy “hợp đồng tay” đến công an phường. Họ nhìn qua, lắc đầu: “Không có công chứng. Không có nhân chứng. Thậm chí không rõ tên thật hay giả. Cô bị lừa rồi.”

    Tôi bà’;ng hoà;ng. Bao nhiêu đêm tôi ôm bụng nghĩ về cuộc đời mới, căn nhà mới, khoản tiền ba tỷ – bây giờ chỉ còn lại tiếng kh;óc của con giữa căn phòng trọ bé xíu, hôi mùi ẩm mốc.

    Tôi quay về quê. Mẹ nhìn tôi, sử’ng s’ốt: “Mày… sao lại có con? Bố đứa bé đâu?”
    Tôi không nói. Tôi không thể. Làm sao để kể chuyện mình bán thân mang thai vì ba tỷ đồng? Làm sao nói rằng người cha của con đã bốc hơi khỏi thế giới như chưa từng tồn tại?

    Ở quê, họ bàn tán. Hương đi làm thuê chưa đầy năm đã về với cái bụng chửa, không chồng, không cưới hỏi. Mẹ tôi không đủ sức để bảo vệ tôi khỏi miệng đời. Bà chỉ im lặng, khóc, và lo cho cháu ngoại từng miếng sữa.

    Hai tháng sau, một người quen cũ ở quán phở nhắn tin:
    “Hương! Có phải ông Dũng em quen từng ăn ở quán tụi chị? Ảnh đang bị tố lừa đảo hàng chục tỷ. Lên báo rồi đó!”

    Tôi run rẩy mở báo. Một bài viết:
    “Ông D.T.D – từng là giám đốc công ty bất động sản T.T – bị tố lừa đảo chiếm đoạt tài sản, sử dụng giấy tờ giả để vay nợ, lừa tình – tiền nhiều phụ nữ ở Hà Nội và Hải Phòng.”

    Tôi kéo xuống. Bức ảnh đính kèm – đúng là ông Dũng, nhưng tên thật là Đặng Tuấn Dương, sinh năm 1972, từng bị ph ạt ántreo vì làm giả giấy tờ đất. Từ năm 2019, ông ta đổi tên, di chuyển qua hàng loạt căn hộ thuê, và hành tung đầy bí ẩn.

    Cảnh sát đang truytìm. Tôi nhìn mặt ông ta, lòng quặn lên – không phải vì tình, mà vì nh;ục nhã. Tôi là một trong những “nạn nhân” – nhưng tôi lại không biết rõ tên thật của kẻ đó, không có bằng chứng gì ngoài một tờ giấy viết tay không pháp lý.

    Tôi su;y s;ụp.

    Tháng sau, tôi quyết định lên Hà Nội lại. Không phải để đòi tiền – tôi biết điều đó là vô vọng. Tôi muốn tìm lại chính mình. Tôi xin làm phụ bếp ở một quán ăn nhỏ trong khu tập thể cũ. Ngày làm, tối về trọ – tôi bế bé Nam theo. Có hôm phải bế vừa bế con vừa nấu, chủ quán thương nên sắp xếp cho tôi làm theo ca.

    Tôi cũng tìm đến một văn phòng luật sư, kể lại toàn bộ. Luật sư tên Tâm – một người phụ nữ ngoài 40, trầm lặng, nghe tôi xong thì nói:
    “Em bị lừa, đúng. Nhưng nếu em muốn kiện, chị có thể hỗ trợ viếtđơn trình báo, gửi hồ sơ – dù khả năng đòi lại tiền là rất nhỏ. Nhưng ít nhất… em có thể giành quyền bảo vệ con mình. Em cần sự danh chính.”

    Tôi gật. Đó là lần đầu tôi nói tên thật của ông ta ra thành tiếng, ghi rõ mọi chi tiết ký ức.

    Một năm sau, cảnh sát báo: ông ta đã bị bắt ở biên giới, đang chuẩn bị trốn sang Lào. Trong danh sách bị hại, có tên tôi – nhưng họ nói: “Ông ta phủ nhận chuyện thuê đẻ. Không có chứng cứ. Nhưng nếu cô muốn xác nhận con trai là con ông ta, có thể xét nghiệm ADN.”

    Tôi đồng ý. Một tháng sau, kết quả: 99,99% là cha con.

    Tôi không đòi ba tỷ. Tôi không đòi trợ cấp. Tôi chỉ yêu cầu tòa án ghi nhận danh tính cha đứa trẻ – không phải để tôi được gì, mà để con trai tôi có quyền biết mình là ai.

    Giờ đây, tôi đã 24 tuổi. Bé Nam hơn 2 tuổi, thông minh, nhanh nhẹn, thích đọc sách tranh và nghịch vòi nước. Tôi vẫn thuê nhà trọ, vẫn đi làm thu;ê, nhưng không còn cúi đầu.

    Tôi từng mơ ba tỷ sẽ đổi đời mình. Giờ thì không. Tôi không cần ba tỷ.
    Tôi chỉ cần một mình – và con tôi – sống tử tế, từng ngày.

    Một đời người có thể lấm lem, nhưng tôi tin: nếu có thứ gì sáng rỡ thật sự, thì đó không phải tiền… mà là ánh mắt trong veo của một đứa trẻ gọi tôi:
    “Mẹ ơi!”

  • Nữ lao công tr;á;o đ;ổi con mình với người khác để con thoát ngh::èo, ai ngờ 20 năm sau phải tr:ả cái gi:á quá đ:ắt

    Nữ lao công tr;á;o đ;ổi con mình với người khác để con thoát ngh::èo, ai ngờ 20 năm sau phải tr:ả cái gi:á quá đ:ắt

    Hai mươi năm trước, Hạnh chỉ là một nữ lao công âm thầm quét r ác ở bệ nh vi ện huyện. Ngày si nh con gái đầu lòng, cô kiệt sức và tuyệt vọng. Chồng bỏ đi khi biết cô mangthai, mẹ già li;ệt giư;ờng nằm nhà, cuộc sống dồn Hạnh vào ngõ cụt. Đứa bé đỏ hỏn trên tay khiến cô vừa thương vừa đau, bởi cô biết mình chẳng có nổi một đồng để mua nổi hộp sữa.

    Đêm ấy, trong căn phòng hậu sản nóng bức, Hạnh rơi nước mắt đến khô cả mi, bàn tay run run ôm con: “Con ơi… mẹ ngh;èo quá… mẹ không nu ôi nổi con…”

    Hạnh tưởng cuộc đời mình đã tăm tối đến mức không thể tối hơn. Nhưng đúng lúc ấy, cô nghe các y tá lướt qua bên ngoài hành lang, bàn chuyện về sản phụ phòng vip – tiểu thư con nhà giàu của thương nhân nổi tiếng trong vùng. Đứa bé của họ là con gái, sinh non tháng, nằm trong lồng kính thở máy. “Khó qua khỏi lắm. Nhỏ quá, tim yếu…” – một y tá thở dài.

    Một ý nghĩ kinhkhủng lóe lên trong đầu Hạnh. Đen tối. Sai trái. Nhưng lại đẹp đẽ theo cách tuyệt vọng của một người mẹ nghèo. Nếu… con cô được sống trong nhung lụa ấy?

    Nếu đứa bé yếu ớt kia về với mình, có lẽ vài tuần nữa sẽ không còn tồn tại. Còn con cô – khỏe mạnh, lanh lẹ – sẽ được bế ẵm trong vòng tay cha mẹ giàu sang, có sữa, có bác sĩ, có tương lai.

    Đêm hôm đó, khi bệnh viện tắt bớt điện, ánh đèn hành lang nhấp nháy, Hạnh bế con lẻn đến khu lồng kính. Không ai chú ý đến một nữ lao công đang lau sàn. Bàn tay cô run như muốn rơi khỏi thân. Cô đặt con gái mình vào chiếc nôi vô trùng, rồi ôm đứa bé non nớt và tím tái vào lòng. Nó bé đến mức nằm gọn trong hai bàn tay cô.

    “Tha thứ cho mẹ…” – Hạnh nghẹn lại. Rồi cô bước đi, mang theo tội lỗi lớn nhất đời mình.

    Nhiều năm trôi qua Đứa bé yếu ớt năm ấy… không chết. Hạnh đặt tên con là Vy. Vy lớn lên gầy gò, hơi chậm nói, nhưng đôi mắt lúc nào cũng sáng và hiền như giọt nước sớm mai. Gia đình nghèo, nhưng Hạnh cố cho con đi học. Vy chăm chỉ đến lạ, cả ngày mải mê nghịch chữ, nghịch sách.

    Cả xóm đều thương: “Con bé Vy ngoan quá, chị Hạnh chắc mát phúc lắm.” Hạnh chỉ biết cười, nhưng mỗi lần nghe câu đó, tim cô nhói lên. Vy không mang dòng máu của cô, nhưng lại là đứa trẻ duy nhất gọi cô bằng mẹ suốt hai mươi năm.

    Còn con ruột của Hạnh – đứa bé bị tráo năm nào – lớn lên thành Bảo Châu, con gái độc nhất của một gia đình giàu có nhất vùng. Bảo Châu xinh đẹp, sắc sảo nhưng ki êu ng;ạo. Cô nổi tiếng là tiểu thư đỏng đảnh, quen thói saikhiến người khác.

    Ở trường, cô chọc phá bạn bè vì những lý do vô lý: hộp cơm ngh èo, bộ đồ cũ, hay đơn giản là “nhìn ngứa mắt”. Tan học, cô ngồi lên xe sang, vung tay mắng tài xế vì “lái xe không êm”. Ai cũng sợ cô.

    Cha mẹ nuôi nhiều lần bị mời đến trường vì con gây sự, nhưng họ chỉ cười: “Con bé cá tính mạnh mẽ, lớn lên sẽ lãnh đạo người khác.”. Khi Bảo Châu tròn 20 tuổi, gia đình mở tiệc sinh nhật xa hoa. Báo đài đưa tin rầm rộ. Hạnh ngồi trước màn hình tivi cũ, nhìn gương mặt đứa con ruột mình – xinh đẹp, kiêu hãnh – mà lòng quặn thắt.

    Vy đang ngồi bên cạnh, lom khom vẽ bài tập mỹ thuật, ngẩng lên rồi thở dài: “Mẹ ơi, có người được sống sướng ghê ha…”. Chị Hạnh chỉ vuốt tóc con, không nói lời nào. Cô yêu Vy thật lòng, nhưng nỗi tội lỗi vẫn âm ỉ như than hồng không bao giờ nguội.

    Một buổi tối, Bảo Châu vô tình nghe cha mẹ nuôi cãi nhau. Những câu chữ như dao rơi vào tai: “Con bé… không phải con ruột của chúng ta.” Bảo Châu đứng ch;ết tr ân. Cô run rẩy như người mất hồn. Đêm ấy, cô bỏ nhà đi, thuê người điều tra. Chỉ hai ngày sau, manh mối dẫn cô đến cái xóm ngh;èo nơi bà Hạnh sống.

    Cô xông vào, đôi giày cao gót giẫm lên nền xi măng bong tróc. “Bà… chính bà đã đánh tráo tôi phải không?!”. Bà Hạnh khụ y xuống ngay lập tức, nước mắt tuôn ra: “Mẹ… mẹ xin lỗi… mẹ chỉ muốn con được sống tốt hơn mẹ…”

    Bảo Châu đảo mắt nhìn quanh căn phòng tối tăm, tường ố mốc. Rồi ánh mắt dừng lại ở Vy – cô gái nhỏ nhắn đang ngồi học bên chiếc bàn cũ lung lay: “Đây là… đứa con bà nuôi thay tôi?” – Bảo Châu bật cười khẩy. “Coi bộ ngoan hiền ghê. Trớ trêu thật, nó chẳng phải máu mủ mà lại sống với bà 20 năm.”

    Vy quay lại, giọng nhỏ nhẹ: “Chào chị.”. Sự trong trẻo trong đôi mắt ấy khiến Bảo Châu thoáng chốc chột dạ, nhưng cô vẫn nói thật lạnh lùng: “Tôi không cần người mẹ tráo đổi con. Bà cứ ở đây mà sống với đứa con ngoan của bà.”

    Cô quay lưng bỏ đi, để lại tiếng nấc nghẹnngào của Hạnh vang lên như cắt da cắt thịt. Đêm đó, bà Hạnh ngồi thẫn thờ, tay ôm ngực như muốn nghẹt thở. Vy lặng lẽ ngồi xuống, nắm lấy tay cô: “Mẹ ơi… con không cần biết con là ai. Con chỉ biết con là người mẹ nuôi con lớn từng ngày. Con sẽ học thật giỏi, rồi sau này nuôi mẹ. Mẹ đừng buồn nữa.”

    Bà Hạnh ôm Vy vào lòng. Gương mặt cô nhòe nước mắt – nhưng trong lòng có một ngọn lửa ấm áp bùng lên. Máu mủ đôi khi không quyết định tình thân.
    Điều gắn kết người với người… chính là tình yêu. Và Vy – đứa trẻ không cùng dòng máu – lại là người thương cô hơn tất cả.

  • Bố đưa giấy n’ợ 900 triệu đồng cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc, đúng một năm sau, cậu út lại bất ngờ nhận về tờ giấy a4

    Bố đưa giấy n’ợ 900 triệu đồng cho 3 con trai nhờ trả giúp nhưng ai cũng từ chối, chỉ riêng con út dám gánh vác rồi đón ông về chăm sóc, đúng một năm sau, cậu út lại bất ngờ nhận về tờ giấy a4

    Bố đưa giấy nợ 900 triệu đồng cho 3 con trai…

    Ngày bố từ bệnh viện trở về, ông lặng lẽ đặt lên bàn một tờ giấy nợ: 900 triệu đồng, người vay là chính ông. Ba anh em tôi đứng nhìn nhau, ai cũng thoái thác. Anh cả bận lo cho con học đại học, anh hai mới mở cửa hàng chưa có vốn xoay. Còn tôi – thằng út – thì mới lấy vợ, nhà còn đang trả góp.

    Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, dáng lưng còng của bố, tôi không đành. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả thay, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

    Một năm trôi qua, cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có dĩa rau muống luộc. Vợ tôi cũng phải bỏ bớt mua sắm, thậm chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt bố khi được sum vầy cùng con cháu.

    Đúng ngày tròn một năm kể từ hôm tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ ngăn kéo ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi, đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
    – Con đọc đi.

    Tôi mở ra… và sững sờ.

    Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản di chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m² ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi.

    Tôi ngước lên, chưa kịp nói gì thì bố mỉm cười:
    – Suốt đời bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.

    Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa cay mắt. Và cũng chính giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai. Ánh mắt họ dán chặt vào tờ giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…

  • Cặp đôi vừa cưới 30 phút đã gặp b;;i kịch k;inh h;oà’ng

    Cặp đôi vừa cưới 30 phút đã gặp b;;i kịch k;inh h;oà’ng

    Em vẫn không tin được là chúng ta đã cưới rồi!” – cô thì thầm.

    Minh cười: “Anh đã chờ ngày này lâu lắm rồi.”

    Cả hai đắm chìm trong niềm hạnh phúc, không hề biết rằng một chiếc xe tải lớn phía sau đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.

    Một tiếng động chát chúa vang lên.

    Chiếc Mercedes bị húc mạnh từ phía sau, văng xa gần 10 mét trước khi lật nhào xuống vệ đường. Tiếng kính vỡ loảng xoảng, tiếng kim loại va chạm vang lên trong không trung.

    Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ như quay chậm. Ngọc hét lên trong hoảng loạn, tay cô cố nắm lấy Minh nhưng cơ thể bị quăng về phía trước. Minh cũng hét lớn, cố với lấy cô nhưng vô ích.

    Rồi tất cả chìm vào bóng tối.

    Tiếng còi xe cứu thương vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh. Người đi đường vội vã chạy đến, cố giúp đỡ nhưng cảnh tượng trước mắt khiến họ chết lặng.

    Chiếc xe hơi bị bẹp dúm. Máu loang lổ trên đường nhựa.

    Nhân viên cứu hộ phải mất hơn 15 phút để kéo hai nạn nhân ra khỏi đống đổ nát. Ngọc được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch. Minh, với những vết thương nặng, cố gắng thều thào một điều gì đó nhưng rồi rơi vào hôn mê.

    Tại bệnh viện, bác sĩ chạy đua với thời gian để giành giật mạng sống cho hai người. Nhưng sau nhiều giờ phẫu thuật, một tin dữ được báo ra:

    Minh đã không qua khỏi.

    Ngọc tỉnh dậy sau cơn hôn mê, nhưng khi cô hỏi về chồng, không ai dám trả lời.

    Và khi sự thật được tiết lộ, cô hét lên thảm thiết, nước mắt tuôn trào.

    Hạnh phúc vừa chạm tay chưa đầy một giờ, giờ đây cô đã trở thành góa phụ.

    Cảnh sát vào cuộc điều tra và phát hiện điều bất ngờ: vụ tai nạn không phải do sự cố giao thông bình thường.

    Chiếc xe tải gây tai nạn đã cố tình lao vào xe của Minh và Ngọc. Tài xế xe tải là một người đàn ông trung niên, khi bị bắt, hắn lộ vẻ hoảng loạn và không ngừng lẩm bẩm: “Tôi không cố ý… Tôi chỉ làm theo lệnh…”

    Lệnh của ai?

    Điều tra sâu hơn, cảnh sát phát hiện một bí mật động trời: tai nạn này có thể là một vụ mưu sát được lên kế hoạch từ trước.

    Ngọc, dù suy sụp, vẫn muốn biết sự thật. Cô bắt đầu nhớ lại những điều kỳ lạ trước đám cưới: những cuộc gọi nặc danh, những bức thư cảnh báo cô đừng lấy Minh.

    Khi cảnh sát mở rộng điều tra, họ phát hiện ra một nhân vật đáng ngờ: Hà – người yêu cũ của Minh.

    Hà từng có mối tình sâu đậm với Minh nhưng bị anh chia tay để đến với Ngọc. Sau khi chia tay, cô ta rơi vào trầm cảm, từng đe dọa sẽ trả thù nếu Minh cưới người khác.

    Những bằng chứng dần hé lộ: Hà đã thuê tài xế xe tải để “dàn dựng một vụ tai nạn”. Cô ta muốn Minh sống nhưng bị thương nặng, buộc phải quay về với mình. Nhưng kế hoạch đã đi quá xa.

    Khi bị bắt, Hà chỉ cười nhạt:
    “Anh ấy đáng lẽ phải là của tôi.”

    Sau vụ án, Hà bị kết án t;ù chu’ng th’ân, nhưng điều đó không thể đưa Minh trở lại.

    Ngọc sống những ngày còn lại với trái tim tan vỡ. Cô rời xa thành phố, đến một vùng quê hẻo lánh để tìm sự bình yên. Mỗi năm, vào ngày cưới, cô lại mang hoa đến mộ Minh, đứng thật lâu trước bia mộ lạnh lẽo.

    Một tình yêu đẹp, một cuộc hô’n nhân mới chớm nở, nhưng chỉ trong 30 phút, đã bị cư’;ớp đi mãi mãi.

    Liệu số phận có quá tàn nhẫn?

  • Sau đá;m ta;ng chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:u ôi nổi mẹ nữa

    Sau đá;m ta;ng chồng tôi, con trai tôi lái xe đưa tôi đến rìa thị trấn và nói, “Đây là nơi mẹ xuống xe.” Chúng con không n:u ôi nổi mẹ nữa

    “Ngày chô,n cấ t chồng tôi, trời đổ cơn mưa lất phất. Chiếc ô đen nhỏ chẳng đủ che khuất sự cô đơn trong lòng. Tôi run run nắm nén nhang, nhìn xuống nấm m;ộ mới đắp, chưa kịp khô. Người bạn đời gần bốn mươi năm trời, nay chỉ còn là nắm đất lạnh.”

    Sau đám tang, tôi không có thời gian để chìm trong đau buồn. Con trai cả, Tuấn, người được chồng tôi tin tưởng tuyệt đối, nhanh chóng cầm chùm chìa khoá nhà. Tôi nhớ lại vài năm trước, khi chồng tôi còn khoẻ, ông bảo: “Bà già rồi, tôi già rồi, mọi thứ cũng để lại cho con. Đứng tên nó thì nó mới có trách nhiệm.” Tôi không phản đối, vì nghĩ cha mẹ nào chẳng thương con. Giấy tờ nhà đất, sổ đỏ, đều đã sang tên Tuấn.

    Đến ngày thứ bảy sau tang lễ, Tuấn bảo đưa tôi ra ngoài dạo một chút cho thoáng. Tôi không ngờ, chuyến xe hôm đó lại là một nhát dao đâm vào lòng. Xe dừng ở rìa thị trấn, Tuấn lạnh lùng nói:
    — Đây là chỗ mẹ xuống. Con với vợ con không thể nuôi nổi mẹ nữa. Từ nay, mẹ tự lo đi.

    Tai tôi ù đi, mắt hoa lên. Tôi tưởng mình nghe nhầm. Nhưng ánh mắt nó kiên quyết, như muốn đẩy tôi xuống ngay lập tức. Tôi ngồi thẫn thờ bên lề đường, trong tay chỉ còn túi vải nhỏ đựng ít quần áo. Ngôi nhà – nơi tôi đã sống, đã chăm sóc chồng con, giờ thuộc về nó. Tôi không còn quyền trở về.

    Người ta bảo “mất chồng thì còn con”, nhưng tôi nhận ra có khi còn con mà như không. Tôi bị chính đứa con mình dồn vào bước đường cùng. Thế nhưng, điều Tuấn không biết: tôi không hoàn toàn trắng tay. Trong túi áo ngực, tôi luôn mang theo một cuốn sổ tiết kiệm – số tiền chồng tôi và tôi chắt chiu cả đời, hơn 10 tỷ đồng. Chúng tôi giấu kỹ, không để con cái hay ai biết. Bởi chồng tôi từng nói: “Người ta chỉ tốt với mình khi mình còn thứ gì đó trong tay.”

    Hôm ấy, tôi quyết định im lặng. Tôi sẽ không van xin, không lộ bí mật. Tôi cần xem Tuấn và cuộc đời này còn đối xử với tôi thế nào.

    Ngày đầu tiên bị bỏ lại, tôi ngồi ở quán nước ven đường. Bà chủ thương tình, mời tôi chén trà. Tôi kể rằng mình vừa mất chồng, bị con ruồng bỏ. Bà chỉ thở dài:
    — Thời nay nhiều cảnh vậy lắm cô à. Con cái nó coi tiền hơn tình.

    Tôi thuê tạm một căn phòng trọ nhỏ bằng tiền lời lãi rút ra từ sổ tiết kiệm. Tôi cẩn thận: không bao giờ để ai biết mình có trong tay cả gia tài. Tôi sống giản dị, mặc quần áo cũ, mua đồ ăn rẻ, không gây chú ý.

    Có những đêm nằm co ro trên chiếc giường tre ọp ẹp, tôi nhớ căn nhà xưa, nhớ tiếng quạt cánh gỗ quay lạch cạch, nhớ mùi chè xanh chồng tôi hay pha. Nỗi nhớ dằn vặt, nhưng rồi tôi tự nhủ: mình còn sống, còn phải đi tiếp.

    Tôi bắt đầu hòa nhập vào cuộc sống mới. Ban ngày, tôi xin phụ bán ở chợ, rửa rau, bưng bê. Người ta trả ít tiền nhưng tôi chẳng nề hà. Tôi muốn tự đứng bằng đôi chân mình, chứ không phải nương nhờ lòng thương hại. Những người bạn buôn ở chợ gọi tôi là “bà Hạnh hiền lành”. Họ không biết, mỗi lần tan chợ, tôi về phòng trọ, mở cuốn sổ tiết kiệm ra nhìn, rồi lại cất kỹ. Đó là bí mật sống còn.

    Một lần, tôi vô tình gặp lại người quen cũ – bà Thoa, bạn thân thời trẻ. Bà ngạc nhiên khi thấy tôi ở trọ. Tôi chỉ nói chồng mất, cuộc sống khó khăn. Bà thương, rủ tôi đến phụ quán ăn của gia đình bà. Tôi đồng ý. Công việc vất vả nhưng đổi lại có chỗ ngủ, có bữa cơm. Tôi càng có lý do giữ kín sổ tiết kiệm.

    Trong khi đó, tin tức về Tuấn vẫn rơi rớt đến tai tôi. Nó đang sống cùng vợ con trong căn nhà rộng rãi, mua xe mới, nhưng lại nợ nần cờ bạc. Người quen thì thào: “Có khi nào nó cắm sổ đỏ rồi không?” Tôi nghe mà lòng se thắt, nhưng quyết không liên lạc. Nó đã lựa chọn con đường bỏ mẹ, thì mẹ này cũng chẳng còn gì để nói.

    Một buổi chiều, khi đang quét dọn ở quán ăn, có người đàn ông lạ ghé tìm. Hắn ăn mặc bảnh bao nhưng gương mặt căng thẳng. Tôi thoáng nhận ra – đó là bạn nhậu thường xuyên của Tuấn. Hắn nhìn tôi chằm chằm, rồi hỏi:
    — Bà là mẹ của Tuấn phải không?

    Tôi khựng lại, gượng gạo gật đầu. Hắn liền ghé sát, giọng gấp gáp:
    — Nó đang nợ bọn tôi cả tỷ bạc. Giờ trốn biệt. Nếu bà còn thương con thì lo mà giúp nó.

    Tôi sững sờ. Tôi chỉ cười nhạt:
    — Tôi giờ nghèo lắm, không còn gì để giúp.

    Hắn hậm hực bỏ đi. Nhưng chuyện đó khiến tôi suy nghĩ nhiều. Tôi thương con, nhưng cũng giận nó đến tận xương tủy. Nó từng nhẫn tâm bỏ tôi bên vệ đường. Nay nó gặp quả báo, có phải cũng là lẽ công bằng?

    Vài tháng sau, Tuấn tìm đến. Nó gầy sọp, hốc hác, mắt đỏ hoe. Vừa thấy tôi, nó quỳ sụp xuống, nghẹn ngào:
    — Mẹ ơi, con sai rồi. Con khốn nạn. Xin mẹ cứu con một lần. Nếu không, cả gia đình con mất hết.

    Lúc đó, trái tim tôi dậy sóng. Tôi nhớ đến những đêm khóc thầm vì nó, nhớ cảnh bị nó bỏ rơi. Nhưng tôi cũng nhớ đến lời chồng dặn trước khi mất: “Dù thế nào, nó vẫn là con mình.”

    Tôi im lặng rất lâu. Rồi chậm rãi bước vào phòng, lấy ra cuốn sổ tiết kiệm 10 tỷ. Tôi đặt nó trước mặt Tuấn, ánh mắt lạnh lùng:
    — Đây là số tiền cha mẹ để lại. Ta giấu vì sợ các con không biết quý trọng. Giờ ta đưa cho con, nhưng nhớ, nếu con còn một lần dẫm đạp lên tình mẹ, thì dù tiền nhiều mấy, con cũng chẳng bao giờ ngẩng mặt được.

    Tuấn run rẩy nhận lấy. Nó khóc như mưa.

    Tôi biết, có thể rồi nó sẽ thay đổi, cũng có thể không. Nhưng ít nhất, tôi đã thực hiện phần trách nhiệm cuối cùng của một người mẹ. Và bí mật 10 tỷ kia, cuối cùng cũng được lật mở, đúng lúc cần thiết.

  • Chú ch;ó mực sủa đ;i;ên cu;ồng trước giờ hạ huy ệt, tiếng động lạ làm cả làng k;i;nh h;ã;i và sự thật khi mở nắp qu’an tài

    Chú ch;ó mực sủa đ;i;ên cu;ồng trước giờ hạ huy ệt, tiếng động lạ làm cả làng k;i;nh h;ã;i và sự thật khi mở nắp qu’an tài

    Làng Cây Đa, một xóm nhỏ nép bên con sông Đáy, hôm ấy chìm trong không khí tang lễ nặng nề. Cụ bà, mẹ ông Ba, vừa qua đời ở tuổi 87. Cả làng kéo đến nhà ông Ba, tiếng kèn trống não nề vang vọng từ đầu thôn đến cuối xóm. Quan tài gỗ mít sơn son, đặt giữa sân nhà, phủ khăn trắng, bên trên là bát cơm cúng và nén hương nghi ngút.

    Con chó mực tên Vàng, bạn thân của cụ bà khi còn sống, nằm co ro dưới hiên nhà. Nó không ăn, không sủa, chỉ nhìn quan tài với đôi mắt buồn thiu. Ông Ba, người con trai cả, áo trắng, khăn tang chít đầu, đứng cạnh quan tài, đôi mắt đỏ hoe nhưng cố giữ vẻ cứng cỏi.

    Sáng sớm ngày hạ huyệt, khi sương còn giăng mờ trên đồng lúa, đoàn người đưa tang lặng lẽ rời làng. Con đường đất đỏ ngoằn ngoèo dẫn ra nghĩa trang, hai bên là ruộng lúa xanh mướt. Tiếng mõ của thầy cúng đều đều, hòa với tiếng gió rít qua lũy tre. Vàng lặng lẽ đi sau, bước chân chậm rãi, như muốn tiễn cụ bà lần cuối.

    Tại nghĩa trang, huyệt mộ mới đào nằm dưới bóng cây bàng già. Quan tài được đặt xuống đất, chuẩn bị hạ huyệt. Thầy cúng bắt đầu tụng kinh, giọng trầm trầm vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Đột nhiên, Vàng – con chó mực – bất ngờ lao tới, chạy vòng quanh quan tài. Nó sủa điên cuồng, tiếng sủa sắc lạnh, như xé toạc không khí tang lễ.

    “Cái gì thế này?!” – bà Tư, hàng xóm nhà ông Ba, hét lên, lùi lại vài bước.

    “Vàng! Mày làm gì đấy? Im đi!” – ông Ba quát, mặt tái mét, cố kéo con chó ra. Nhưng Vàng không nghe, nó gầm gừ, nhe răng, mắt long sòng sọc nhìn quan tài.

    “Chó sủa ở nghĩa trang… không lành đâu, anh Ba ơi!” – ông trưởng thôn thì thào, giọng run run. Đám đông bắt đầu xì xào, vài người già lẩm bẩm cầu khấn. Một đứa trẻ sợ quá, òa khóc, khiến không khí càng thêm căng thẳng.

    Đúng lúc ấy, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ trong quan tài. “Cộc… cộc… cộc…” – như tiếng gõ gỗ, dồn dập, kèm theo một tiếng rên yếu ớt. Cả đám tang chết lặng. Bà Tư hét lên: “Trời ơi, ma nhập tràng! Ma nhập tràng rồi!”

    “Im ngay!” – ông Ba gầm lên, nhưng chính ông cũng run lẩy bẩy. Tiếng gõ lại vang lên, lần này rõ hơn, như ai đó đang cào vào gỗ. “Mẹ… mẹ tôi còn sống sao?!” – ông Ba lắp bắp, quay sang thầy cúng – “Thầy, làm sao đây? Có thật là mẹ tôi chưa chế;t không?”

    Thầy cúng, mặt cắt không còn giọt máu, lắc đầu: “Tôi… tôi chưa thấy trường hợp này bao giờ! Nhưng… nhưng phải mở qu an tài, anh Ba! Nếu cụ còn sống, không mở là chếtngạt!”

    “Không được!” – bà con làng xóm phản đối. Một người hét lên: “Mở quan tài là phạm húy! Nhỡ là hồn ma thì sao? Cả làng sẽ bị nguyền đấy!”

    “Im hết đi!” – ông Ba gào, nước mắt chảy dài. “Nếu mẹ tôi còn sống, tôi không thể chôn bà! Ai dám giúp tôi, mở quan tài ngay!”

    Vàng vẫn sủa, nhưng giờ nó đứng yên, mắt chằm chằm vào quan tài, như thúc giục. Ông trưởng thôn, dù sợ, vẫn bước lên: “Thôi được, anh Ba. Tôi giúp. Mấy thằng trai trẻ đâu, mang xà beng ra đây!”

    Bốn thanh niên trong làng, mặt mày tái nhợt, run run cầm xà beng cạy nắp quan tài. Tiếng gỗ kêu răng rắc giữa nghĩa trang khiến ai cũng rùng mình. Đám đông nín thở, vài người nhắm mắt, cầu trời khấn phật. Vàng ngừng sủa, nhưng đuôi nó khẽ vẫy, như biết điều gì sắp xảy ra.

    Khi nắp quan tài bật mở, một cảnh tượng khiến tất cả kinh hoàng. Cụ bà nằm đó, mắt nhắm nghiền, nhưng tay cụ đang nắm chặt một con rắn hổ mang to, cổ rắn bị bóp nát, máu chảy lênh láng. Bên trong quan tài, một con rắn khác, cũng là hổ mang, đang quằn quại, cố bò ra ngoài. Tiếng cộc cộc hóa ra là do con rắn cào vào gỗ, còn tiếng rên là âm thanh phát ra khi cụ bà, dù đã mất, co giật vì nọc độc.

    “Trời đất ơi!” – ông trưởng thôn thốt lên, lùi lại. “Rắn độc! Sao chúng chui vào quan tài được?!”

    Ông Ba quỵ xuống, ôm mặt khóc: “Mẹ ơi… mẹ đã cứu cả nhà! Nếu không mở ra, ai biết được rắn độc sẽ làm gì!” Ông quay sang Vàng, ôm chặt con chó: “Mày biết, phải không Vàng? Mày cứu mẹ tao, cứu cả làng!”

    Hóa ra, khi khâm liệm, không ai để ý một ổ rắn hổ mang đã chui vào quan tài, có lẽ từ khe hở dưới nhà sàn. Vàng, với linh tính của mình, đã phát hiện ra nguy hiểm, sủa điên cuồng để cảnh báo. Nếu không có nó, quan tài đã được chôn, và cả làng có thể gặp tai họa nếu rắn thoát ra sau này.

    Đám tang tiếp tục, nhưng không còn ai sợ hãi. Thay vào đó, họ thì thầm về Vàng – con chó mực trung thành, đã làm nên điều kỳ diệu trong giờ hạ huyệt. Từ đó, mỗi khi đi qua nhà ông Ba, người làng không quên nhìn Vàng với ánh mắt kính nể. Con chó nhỏ bé ấy đã trở thành huyền thoại của làng Cây Đa.

  • Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Chuyến công tác Đà Nẵng chỉ vỏn vẹn ba ngày, nhưng tôi thấy như kéo dài cả năm. Mấy tháng nay công việc bề bộn, tôi và chồng – Quốc – gần như ít có dịp ngồi cạnh nhau trọn vẹn một bữa cơm. Cưới nhau được 2 năm, mẹ chồng đã giục cháu đích tôn đến mòn lỗ tai. Cứ mỗi lần tôi về ngoại hay đi làm về muộn là tâm trạng căng như dây đàn.

    Hôm nay may mắn xong việc sớm, tôi hí hửng quyết định không báo trước mà về nhà tạo bất ngờ. Trong bụng nghĩ cảnh chồng mừng rỡ ôm lấy tôi, mẹ chồng tíu tít hỏi han, chắc hẳn ấm lòng lắm.

    Nhưng đời mà… bất ngờ thường chẳng giống ta tưởng.

    Tôi mở cổng thật khẽ, bước đến gần cửa thì giọng mẹ chồng vang lên trong nhà:

    – Rồi đấy, sắp có cháu đích tôn cho bà bế rồi! Mẹ vui lắm!

    Giọng Quốc cười khúc khích, đầy phấn khởi:

    – Ôi dồi ôi, mỗi đêm cô ấy đòi những ba lần cơ mà, mẹ cứ yên tâm!

    Chân tôi như chôn dưới nền gạch. “Cô ấy”? Ai cơ? Tôi đi công tác ba ngày, vậy ba đêm vừa rồi… anh ta chiều ai? Mà ba lần một đêm? Tôi – người vợ hợp pháp – còn chưa từng đòi hỏi vậy.

    Bàn tay tôi siết chặt lấy quai vali. Vừa tủi thân, vừa cay mắt. Nghĩ đến cảnh chồng phản bội mà giọng lại hớn hở khoe với mẹ mình, tôi muốn xông vào tát cho hắn ta tỉnh ngộ.

    Cửa mở cái “rầm”.

    Hai mẹ con quay lại nhìn tôi tròn mắt.

    – Em… về rồi à? – Quốc lắp bắp như bị bắt quả tang.

    Tôi đứng chống nạnh, giọng run run vì giận:

    – Ba lần một đêm là ai đòi hả anh?

    Anh ta cứng họng. Mẹ chồng nhìn tôi rồi nhìn con trai, có vẻ hiểu nhầm gì đó.

    Tôi quay sang mẹ chồng:

    – Mẹ, mẹ biết hết đúng không?

    Không khí nặng như sắp sụp trần.

    Cuối cùng, Quốc hít sâu, chỉ tay về góc nhà:

    – Là… con Miu!

    Hả?

    Tôi sững người như bị ai đổ nguyên xô nước đá lên đầu.

    Dưới sàn, con mèo vàng mập ú đang nằm duỗi chân, gãi tai như chẳng liên quan gì. Tôi còn nghe được tiếng nó “meo” nhẹ, như khinh bỉ.

    Quốc vội giải thích:

    – Nó đến mùa rồi. Đêm nào cũng gào đòi ra ngoài tìm bạn tình. Mẹ nói phải cho nó đi khám sinh sản để chuẩn bị đón… đàn mèo.

    Tôi nghẹn họng, vừa xấu hổ vừa tức muốn đấm luôn cả hai mẹ con vì cái kiểu nói không rõ ràng này.

    Mẹ chồng cười nịnh:

    – Con đừng giận. Nhưng mà… người cũng nên sớm có… để mẹ còn bế cháu người nữa chứ!

    Tôi thở dài. Chuyện có con luôn là đề tài khiến tôi áp lực. Cưới được một năm thì mẹ chồng bắt đầu nói bóng nói gió. Sang năm thứ hai thì công khai thúc ép. Tôi cũng muốn chứ, nhưng hai vợ chồng còn khó khăn, công việc của tôi chưa ổn định. Quốc thì xuề xòa: “Có đâu nuôi đấy”, làm tôi càng thêm lo.

    Tôi quay sang Quốc:

    – Vậy là anh khoe với mẹ chuyện… mèo sinh sản?

    – Anh vui thôi mà… – anh nhìn tôi cười gượng. – Với lại… anh nhớ em.

    Câu đó làm tim tôi mềm một chút. Nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó.

    Sau khi tắm rửa, tôi bước ra thì thấy Quốc đang hí hoáy với điện thoại, miệng cười tủm tỉm. Tôi đến gần, anh vội úp điện thoại lại.

    Một tia nghi ngờ lóe lên.

    Tôi khoanh tay:

    – Nhắn với ai mà vui thế?

    – Bạn thôi.

    Tôi ngồi xuống bên cạnh. Con Miu chạy lại cọ chân tôi, tôi vô thức vuốt lưng nó. Đúng lúc đó, điện thoại Quốc rung lên, sáng màn hình:
    “Tối nay nhớ 3 lần nhé 😘

    Tôi đọc trong đầu mà máu như sôi lên. Ba lần? Lần này không phải mèo rồi!

    – Anh giải thích đi!!! – Tôi gằn từng chữ.

    Quốc tái mặt. Anh giật điện thoại nhưng tôi nhanh tay hơn.

    Tin nhắn trong nhóm Zalo:

    “CLB Nuôi Mèo Cảnh – Kinh nghiệm mùa động dục”

    Tin nhắn chính là admin gửi cho cả nhóm:
    “Ai có mèo cái đang mùa thì nhớ cho 3 lần phối mỗi đêm trong 2-3 ngày để đạt hiệu quả cao nhất 😘

    Tôi cứng họng lần hai.

    Con Miu ngước mặt, nheo mắt nhìn tôi như “Thấy chưa, nói rồi mà!”.

    Quốc thở phào. Nhưng thấy mặt tôi xì khói, anh vẫn ôm vai tôi:

    – Em ghen à? Dễ thương thật!

    – Thử lặp lại xem! – Tôi trừng mắt.

    Tôi quay lưng đi, nhưng tim lại thấy buồn cười. Chuyện hiểu lầm đúng là bá đạo.

    Tưởng thế là hết, ai dè đêm đó có hẳn… tập hai drama.

    Khoảng 11 giờ, tôi khát nước nên đi xuống bếp. Vừa tới cầu thang đã nghe tiếng Quốc nói chuyện điện thoại thì thầm:

    – Anh biết rồi… yên tâm… mai gặp nhé.

    Tim tôi lạnh buốt.

    Anh gặp ai? Lúc nào? Tại sao phải nói giọng bí mật?

    Tôi nín thở, lui lại.

    Quốc cúp máy, thở dài.

    Tôi vờ đi xuống, hỏi nhẹ:

    – Ai gọi thế anh?

    Anh giật mình, cười trừ:

    – Không… không có gì.

    Lần này tôi quyết không bỏ qua.

    Sáng hôm sau, Quốc dậy từ sớm, ăn mặc bảnh bao, nói đi công việc một lát. Tôi theo dõi anh ra khỏi nhà rồi bí mật bám theo.

    Tim tôi đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

    Anh dừng trước một quán cà phê khá sang. Một cô gái trẻ, mặc váy pastel bước ra. Nhìn dáng vẻ thân mật, cô ta khoác tay anh!

    Tôi đứng chết trân.

    Hóa ra mọi chuyện không chỉ là mèo!

    Tôi căm phẫn, nhưng quyết định im lặng theo dõi thêm. Hai người ngồi nói chuyện khá lâu. Anh đưa cô ấy một tập hồ sơ, dặn dò rất kỹ.

    Tôi cắn môi, cố không bật khóc. Rõ ràng họ đang có bí mật giấu tôi.

    Họ đứng dậy. Khi cô ta vòng tay ôm lấy Quốc, tôi không chịu nổi nữa, xông ra:

    – Hai người đang làm gì vậy?!

    Cô gái hoảng sợ buông anh ra. Quốc quay lại, tái mặt:

    – Em theo anh?

    – Nếu không theo thì sao biết được anh lén lút sau lưng tôi?!

    Cô gái vội cúi đầu:

    – Chị ơi đừng hiểu lầm, em…

    – Cô im đi! – tôi quát.

    Quốc nắm lấy vai tôi:

    – Bình tĩnh nghe anh giải thích đã!

    Tôi đẩy tay anh ra. Bao nhiêu thất vọng dồn ứ:

    – Giải thích gì nữa? Ba đêm tôi đi công tác đủ để anh bộc lộ bản chất!

    Cô gái run run:

    – Em… là bác sĩ thú y…

    Hả?

    Quốc gật đầu:

    – Anh hẹn cô ấy để chuẩn bị cho con Miu phối giống. Con Miu nhà mình là giống thuần, có giấy tờ, anh muốn nó đẻ đàn đầu tiên thật tốt nên nhờ bác sĩ hỗ trợ.

    Tôi nhìn họ, miệng há ra rồi ngậm vào, không biết nói gì.

    – Còn cái ôm? – Tôi cố vớt vát lý do giận.

    Bác sĩ thú y đỏ mặt:

    – Em chỉ… mừng vì cuối cùng anh chị đã thống nhất được về việc cho mèo phối giống thôi…

    Tôi nhìn Quốc. Anh nói khẽ:

    – Anh sợ em lại áp lực chuyện có con người nên không dám nói sớm.

    Tôi tự nhiên thấy có lỗi. Tính tôi vốn nóng nảy và tự ti chuyện sinh con nên hay phản ứng thái quá.

    Quốc nắm tay tôi thật chặt:

    – Anh yêu em. Chỉ em. Nhưng nếu chưa thể có con người ngay thì cũng để mẹ vui với cháu miu trước… được không?

    Nước mắt tôi chực trào.

    Tôi ghé sát ngực anh, thì thầm:

    – Em xin lỗi…

    Tối đó, bữa cơm gia đình rộn rã vô cùng. Mẹ chồng vui ra mặt khi nghe chuyện Quốc đã liên hệ bác sĩ thú y. Còn tôi thì thỉnh thoảng nhìn con Miu bằng ánh mắt vừa thương vừa… ghen.

    Nó đúng là tâm điểm mọi sóng gió.

    Đêm đến, tôi ôm Quốc thủ thỉ:

    – Mai em đi khám cùng anh nhé?

    Anh ngạc nhiên:

    – Khám gì?

    Tôi mỉm cười nhỏ:

    – Khám sức khỏe sinh sản cho… người.

    Quốc mở to mắt, rồi cười tươi rạng rỡ, ôm tôi quay một vòng:

    – Được! Nhưng mà… còn chuyện này…

    – Chuyện gì?

    – Ba lần… mỗi đêm… được không?

    Tôi tát nhẹ vào vai anh:

    – Mơ đi!

    – Hai lần?

    – Tùy thái độ!

    Anh cười lớn, nụ cười mà tôi đã yêu từ lần đầu gặp gỡ.

    Con Miu thấy hai chúng tôi âu yếm thì kêu “meo” một tiếng dài, rồi hất mặt bỏ đi như bà hoàng.

    Tôi bật cười:

    – Có khi nó còn đẻ trước em thật.

    Quốc ôm tôi sát vào ngực:

    – Đẻ trước thì nuôi trước. Còn con người… cứ để yêu nhau đã…

    Tôi tựa đầu vào vai anh, lòng nhẹ như mây.

    Trong căn nhà nhỏ, tiếng cười vang lên ấm áp.
    Mọi hiểu lầm tan biến.
    Tương lai phía trước, dù có khó khăn, nhưng ít ra… tôi biết mình không đi một mình.

    Và biết đâu, hè này… nhà tôi lại có hai tiếng khóc mèo và một tiếng khóc người?

    Ai mà biết được!

  • Tại sao không nên lắp camera giám sát trong nhà? Nghe chuyên gia nói lý do tôi mới biết lâu nay mình làm sai

    Tại sao không nên lắp camera giám sát trong nhà? Nghe chuyên gia nói lý do tôi mới biết lâu nay mình làm sai

    Trong thế giới hiện đại, với sự phát triển không ngừng của công nghệ, camera giám sát đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhiều gia đình. Chúng được coi là giải pháp an ninh hiệu quả, giúp bảo vệ tài sản và giám sát các thành viên trong gia đình.

    Tuy nhiên, có một số lý do mà chúng ta không nên lắp đặt camera giám sát trong nhà, và nhiều người trong số chúng ta có thể không nhận ra những rủi ro tiềm ẩn này cho đến khi nghe được những phân tích từ chuyên gia.

    Ảnh minh hoạ

    1. Rủi ro về quyền riêng tư

    Một trong những vấn đề lớn nhất liên quan đến việc lắp đặt camera giám sát trong nhà chính là quyền riêng tư. Khi camera được kết nối với Internet, nó có thể trở thành mục tiêu cho tin tặc. Nhiều trường hợp đã xảy ra khi camera trong nhà bị xâm nhập, dẫn đến việc video và hình ảnh riêng tư của gia đình bị rò rỉ ra ngoài.

    Nhà là nơi mà mọi người cần cảm thấy an toàn và tự do. Khi lắp đặt camera trong các không gian riêng tư như phòng ngủ hoặc phòng tắm, bạn đang đặt cuộc sống riêng tư của mình vào rủi ro. Những hành động hàng ngày, từ việc thư giãn cho đến các cuộc trò chuyện riêng tư, đều có thể bị ghi lại và sử dụng vào mục đích xấu, như tống tiền hoặc phát tán thông tin nhạy cảm. Điều này không chỉ gây ra lo lắng mà còn có thể làm tổn hại đến danh tiếng cá nhân và gia đình.

    2. Tác động tiêu cực đến mối quan hệ gia đình

    Việc lắp đặt camera giám sát trong nhà cũng có thể làm suy yếu mối quan hệ giữa các thành viên trong gia đình. Mặc dù lý do ban đầu có thể là để bảo vệ trẻ em hoặc theo dõi người giúp việc, nhưng theo thời gian, sự giám sát liên tục có thể tạo ra cảm giác thiếu tin tưởng.

    Chẳng hạn, nếu cha mẹ thường xuyên giám sát con cái học bài, điều này có thể khiến trẻ cảm thấy không được tin tưởng và bị kìm hãm. Từ đó, trẻ có thể phản kháng và gây ra căng thẳng trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái. Tương tự, giữa vợ và chồng, việc theo dõi nhau có thể dẫn đến nghi ngờ lẫn nhau và gây ra xung đột không đáng có.

    Sống trong một môi trường bị giám sát liên tục cũng có thể ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tinh thần của các thành viên trong gia đình. Nghiên cứu cho thấy rằng sự giám sát kéo dài có thể dẫn đến lo âu, trầm cảm và thậm chí là các vấn đề tâm lý nghiêm trọng.

    Ảnh minh hoạ

    Ảnh minh hoạ

    3. Rủi ro về pháp lý

    Một yếu tố khác cần xem xét khi lắp đặt camera giám sát trong nhà là rủi ro pháp lý. Nhiều người thiết lập camera với mục đích bảo vệ tài sản, nhưng nếu camera ghi lại hình ảnh của hàng xóm mà không có sự đồng ý của họ, bạn có thể đối mặt với các vấn đề pháp lý.

    Theo quy định mới, việc ghi lại hình ảnh của người khác mà không có sự cho phép có thể bị coi là vi phạm quyền riêng tư và dẫn đến kiện cáo. Điều này không chỉ gây rắc rối về mặt pháp lý mà còn có thể làm tổn hại đến mối quan hệ với hàng xóm.

    4. Giải pháp an toàn cho việc giám sát

    Mặc dù có nhiều lý do không nên lắp đặt camera giám sát trong nhà, nhưng vẫn có những cách hợp lý để sử dụng công nghệ này mà không vi phạm quyền riêng tư hoặc gây ra căng thẳng trong gia đình.

    – Lắp camera ở vị trí công cộng: Nếu bạn vẫn muốn lắp đặt camera, hãy chỉ lắp ở những khu vực công cộng như lối vào nhà. Điều này giúp bạn ghi lại những hoạt động bên ngoài mà không xâm phạm đến không gian riêng tư bên trong.

    – Thông báo cho mọi người: Nếu bạn lắp camera, hãy thông báo cho các thành viên trong gia đình và hàng xóm. Điều này giúp tạo ra sự minh bạch và giảm thiểu những hiểu lầm.

    – Sử dụng các giải pháp an ninh khác: Thay vì lắp camera, bạn có thể sử dụng các biện pháp an ninh khác như hệ thống báo động, khóa cửa thông minh hoặc các thiết bị an ninh không giám sát, giúp bảo vệ ngôi nhà mà không xâm phạm quyền riêng tư của các thành viên.

  • Cô dâu chưa kịp cởi váy cưới, bà giúp việc đã lao đến cảnhbáo “Đi ngay đi còn kị p”

    Cô dâu chưa kịp cởi váy cưới, bà giúp việc đã lao đến cảnhbáo “Đi ngay đi còn kị p”

    Sài Gòn, đêm tânhôn, trời nóng hầm hập dù đã gần một giờ sáng. Không khí trong khu phố nhỏ ở Gò Vấp vẫn còn vương mùi khói nhang từ đám cưới ban chiều. Tôi, Linh, 27 tuổi, vừa chính thức trở thành vợ của Minh – người đàn ông mà cả xóm này đều khen là “đàn ông mẫu mực”. Minh 35 tuổi, làm nghề buôn bán xe máy, sở hữu một tiệm lớn trên đường Lê Văn Thọ và căn nhà ba tầng khang trang do bố mẹ để lại. Anh galant, nói chuyện ngọt ngào, lúc nào cũng cười – nụ cười làm tôi xiêu lòng từ lần gặp đầu tiên ở tiệm cà phê gần nhà. Nhưng đêm nay, tôi mới nhận ra, nụ cười ấy che giấu một bí mật kinh hoàng.

    Đám cưới kéo dài đến tận khuya, khách khứa ra về gần hết, tôi mệt lả. Bộ áo dài cưới bó chặt khiến tôi khó thở, mồ hôi nhễ nhại dính vào lưng. Minh, vẫn còn đang tiếp mấy người bạn bên bàn rượu ngoài sân trước, quay sang tôi, giọng nhẹ nhàng:

    “Linh, em ra sau nhà thay đồ đi, phòng tắm nhỏ ở đó tiện hơn. Trong nhà còn đông người, lộn xộn lắm.”

    Tôi gật đầu, không nghĩ ngợi gì. Cầm chiếc váy ngủ màu hồng phấn mà mẹ mua cho, tôi bước qua khoảng sân sau, nơi ánh đèn đường hắt qua hàng rào xiêu vẹo, chiếu lên bụi chuối um tùm. Gió đêm thổi qua, lá chuối xào xạc, mang theo mùi đất ẩm và một chút gì đó tanh tanh, như mùi máu thoảng đâu đây. Tôi tự nhủ chắc do mình mệt quá, tưởng tượng lung tung.

    Vừa bước vào căn phòng tắm nhỏ, ngột ngạt với mùi xà phòng cũ, tôi kéo khóa áo dài. Đúng lúc đó, một bóng người lao tới từ phía bụi chuối. Tôi giật bắn, suýt hét lên, nhưng bàn tay gầy guộc của bà Tư – người giúp việc nhà Minh – đã bịt chặt miệng tôi. Bà Tư, ngoài 60, tóc bạc phơ, là người tôi chỉ mới gặp vài lần khi đến nhà Minh chơi. Bà ít nói, lúc nào cũng lặng lẽ làm việc, ánh mắt buồn buồn như giấu điều gì. Đêm nay, mặt bà tái mét, mắt láo liên, kéo tôi ra sau bụi chuối, nơi bóng tối nuốt chửng mọi âm thanh.

    “Mày có muốn giống con vợ trước không?” bà thì thào, giọng run rẩy, như sợ ai đó nghe thấy.

    Tôi cứng đơ, mồ hôi lạnh túa ra, thấm ướt cả lưng áo. Vợ trước? Minh chưa từng nhắc đến chuyện anh đã có vợ. Trong suốt một năm yêu nhau, anh chỉ kể rằng mẹ mất sớm, bố đi làm ăn xa ở Campuchia, và anh là con một, sống cùng bà Tư từ nhỏ. Tôi lắp bắp, cố hỏi:

    “Bà… bà nói gì? Vợ trước là ai?”

    Bà Tư định trả lời, nhưng từ trong nhà, tiếng Minh hét lên, át cả tiếng lá chuối xào xạc:

    “Linh! Linh! Vào đây ngay!”

    Giọng anh không còn là giọng người chồng dịu dàng tôi quen. Nó gằn lên, đầy giận dữ, như thể tôi vừa phạm phải tội lỗi gì khủng khiếp. Tôi giật tay khỏi bà Tư, chạy vội vào nhà, chân trần đạp lên đất đá đau điếng. Tim tôi đập thình thịch, đầu óc quay cuồng với câu nói của bà Tư.

    Vào đến phòng khách, tôi chết lặng. Bát hương trên bàn thờ tổ tiên bốc ch áy, ngọn lửa không lớn nhưng dữ dội, khói mù mịt trộn lẫn mùi cồn nồng nặc. Minh đứng đó, mặt đỏ gay, tay cầm chai rượu trắng loại mạnh mà anh và bạn nhậu từ chiều. Trên bàn, một lọ cồn nhỏ lăn lóc, chắc anh vô ý làm đổ khi loay hoay gần bàn thờ. Nhưng điều khiến tôi s’ợ h’ãi không phải ngọn lửa, mà là ánh mắt của Minh. Đôi mắt ấy đỏ ngầu, long sòng sọc, như thể anh không còn là chính mình.

    “Linh, mày đi đâu? Lén lút với ai ngoài đó hả?” anh quát, giọng say xỉn, tay siết chặt chai rư;ợu như muốn ném vào tôi.

    Tôi run rẩy, cố giữ bình tĩnh: “Anh… em chỉ ra thay đồ thôi. Anh bình tĩnh, có gì từ từ nói.”

    Nhưng Minh không nghe. Anh bước tới, từng bước nặng nề, mùi rư;ợu từ người anh xộc vào mũi tôi. “Mày giống nó, đúng không? Lénlút, không nghe lời!” anh gầ m lên, rồi bất ngờ vung tay. Cái tát nhanh như chớp, tôi chỉ kịp né, nhưng đầu ngón tay anh vẫn quệt qua má, bỏng rát. Tôi hoảngloạn, lùi lại, va vào chiếc ghế gỗ ngã nhào xuống sàn.

    Đúng lúc đó, bà Tư xuất hiện ở cửa, tay cầm cây đèn dầu cũ kỹ, ánh sáng lập lòe chiếu lên khuôn mặt khắc khổ của bà. Bà h  ét lên:

    “Chạy đi, Linh! Nó đánh m;à;y như đánh con nhỏ trước đó!”

    Tôi chưa kịp hiểu, Minh đã lao tới, tay vung lên lần nữa. Tôi lăn người tránh, chạy ra sân sau, nơi bụi chuối vẫn đứng im lìm như chứng nhân của cơn á;c mộ;ng. Tiếng Minh chửi bới đuổi theo, xen lẫn tiếng bà Tư cố ngăn anh lại. Tôi trốn sau bụi chuối, nín thở, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

    Bà Tư lặng lẽ xuất hiện bên tôi, kéo tôi cúi thấp xuống. Bà chỉ tay vào một góc sân, nơi ánh đèn đường chiếu mờ mờ lên một khoảng đất trống, cỏ mọc lưa thưa.

    “Đó là chỗ nó đánh cô ấy,” bà thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Huyền, vợ trước của Minh. Cô ấy mang bầu sáu tháng, nhưng nó say rượu, đánh cô ấy ngay tại đây. Đánh đến khi cô ấy ngã ra, máu chảy lênh láng. Cả xóm biết, nhưng ai dám nói? Nhà nó có tiền, có thế, công an cũng chẳng làm gì được.”

    Tôi lạnh người, cổ họng nghẹn ứ. Huyền? Tôi chưa từng nghe cái tên này. Minh luôn nói anh chưa từng kếthôn, rằng tôi là “mối tình đầu nghiêm túc” của anh. Hóa ra tất cả chỉ là dối trá. Tôi lắp bắp:

    “Rồi… rồi chị ấy sao nữa?”

    Bà Tư cúi mặt, giọng ru n r un: “Cô ấy nhập viện, nhưng không qua khỏi. Đứa con cũng mất. Minh nói Huyền bị tainạn, nhưng tao biết, chính nó ra tay. Sau đó, nó sống khép kín, giả vờ tử tế, rồi cưới mày. Tao muốn cảnhbáo mày từ lâu, nhưng tao s;ợ… s;ợ nó biết.”

    Tiếng Minh gào tên tôi từ sân trước càng gần. Bà Tư đẩy tôi: “Chạy đi, con! Đừng để nó làm mày ra như Huyền!”

    Tôi lao vào màn đêm, chân trần đạp lên đất đá, đau nhói. Tôi chạy qua con hẻm nhỏ, vẫy được một bác xe ôm đang đứng hút thuốc ở góc đường. “Chở cháu đi, nhanh!” tôi hét lên, không dám ngoảnh lại. Suốt đêm, tôi trốn ở nhà nhỏ Hạnh – cô bạn thân từ hồi đại học. Tôi kể hết mọi chuyện, tay vẫn run khi nhớ ánh mắt say rượu của Minh.

    Sáng hôm sau, mẹ tôi đến, mặt tái\xanh khi nghe tôi kể. Mẹ quyết định dẫn tôi về nhà Minh, đòi gặp anh để làm rõ mọi chuyện. Khi chúng tôi đến, Minh đã tỉnh rượu, ngồi ở phòng khách, đầu cúi gằm. Anh qu.ỳ xin lỗi, nói chỉ vì say mà mấ t ki ểm s oát, rằng anh yêu tôi và không cố ý. Nhưng ánh mắt anh, dù đã bớt hung dữ, vẫn khiến tôi rùng mình.

    Bà Tư, đứng ở góc bếp, lặng lẽ đưa tôi một tờ giấy cũ, nhàu nhĩ – giấy báo tử của Huyền. Tên cô ấy, Nguyễn Thị Huyền, 29 tuổi, nguyên nhân tử vong: “sốc do chấn thương”. Tôi run rẩy, quyết định báo cô ng a n.

    Cảnh sát đến, điều tra lại vụ việc của Huyền dựa trên lời khai của tôi và bà Tư. Một người hàng xóm, sau nhiều năm im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng, xác nhận từng thấy Minh đánh Huyền ngay tại sân sau, đêm cô ấy nhập viện. Minh bị bắt, căn nhà ba tầng giờ lạnh lẽo, không còn tiếng cười. Tôi dọn về nhà mẹ, lòng nặng trĩu, không chỉ vì mất đi một cuộc hôn nhân, mà còn vì ám ảnh bởi số phận của Huyền – người phụ nữ tôi chưa từng gặp, nhưng như một cái bóng đeo bám tôi.

    Cú twist bất ngờ: Hai tháng sau, khi tôi bắt đầu ổn định lại cuộc sống, một tin nhắn từ số lạ gửi đến: “Cô báo công an, nhưng tôi ra t’ù, cô liệu hồn. Đừng nghĩ chỉ mình tôi biết chuyện.” Tin nhắn kèm một bức ảnh – tôi đang trốn sau bụi chuối đêm tânhôn, chụp từ góc nhìn của ai đó đứng ngay sau lưng. Hóa ra, không chỉ Minh, mà còn một người khác trong xóm – có thể là bạn nhậu của anh, hoặc ai đó từng chứng kiến vụ việc của Huyền – đã biết hết mọi chuyện, nhưng chọn im lặng để bảo vệ hắn. Và giờ, họ đang theo dõi tôi.

  • Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng b ỏ trốn theo người con gái mà hắn y ê u. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi bu ộc l ò n g phải lên xe hoa với em trai hắ n. Đêm tân h ô n, anh ta kéo tôi vào l ò n g và cho xem 1 thứ..

    Gần đến ngày cưới, chú rể của tôi bỗng b ỏ trốn theo người con gái mà hắn y ê u. Để giữ thể diện cho gia đình, tôi bu ộc l ò n g phải lên xe hoa với em trai hắ n. Đêm tân h ô n, anh ta kéo tôi vào l ò n g và cho xem 1 thứ..

    Nhà trai rối loạn, nhà gái bàng hoàng. Mẹ tôi khóc ng;’ất, bố tôi thở dài, còn tôi thì chếtlặng. Nhưng vì danh dự hai bên gia đình, chúng tôi không thể hủyhôn lễ.

    Sau một đêm bàn bạc căng thẳng, gia đình Huy đưa ra một giải pháp bất ngờ: em trai của Huy, Minh – người mà tôi chỉ gặp vài lần trong các buổi họp mặt gia đình – sẽ thay anh trai làm chú rể.

    Tôi không có quyền từ chối. Tôi chỉ gật đầu, như một con rối bị giật dây, lòng đầy uấ t ức và tủi nhục.

    Ngày cưới diễn ra trong không khí gượng gạo. Minh, với khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt khó đoán, nắm tay tôi bước vào lễ đường. Anh ta không nói nhiều, chỉ làm đúng những gì nghi thức yêu cầu.

    Tôi nhìn anh, cố tìm một chút cảm xúc, nhưng tất cả chỉ là sự xa cách. Tôi tự hỏi, liệu anh ta có đang thương hại tôi không?

    Hay anh ta cũng chỉ là một nạn nhân của cái danh dự gia đình này?

    Đêm tân hôn, tôi ngồi co ro trên giường, chiếc  váy cưới đã được thay bằng bộ đồ ngủ mỏng manh. Minh bước vào, vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh. Tôi chuẩn bị tinh thần cho một đêm dài im lặng, nhưng bất ngờ, anh kéo tôi vào lòng.

    Tôi giật mình, định đẩy ra, nhưng sức mạnh của anh khiến tôi không thể kháng cự. “Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng trầm và lạ lùng dịu dàng. “Tôi muốn cho em xem một thứ.”

    Anh lấy từ túi áo một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã trầy xước. Anh mở một đoạn video, và tôi gần như ngừng thở khi nhìn thấy. Đó là Huy, đang đứng trong một căn phòng tối tăm, bị trói chặt vào ghế.

    Mồ hôi nhễ nhại trên trán, ánh mắt anh ta hoảng loạn. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ video: “Nếu mày không biến mất khỏi đám cưới, cô ta sẽ chết.” Tôi nhận ra ngay người con gái được nhắc đến – Linh, bạn thân của tôi, người mà Huy luôn nói rằng anh ta chỉ xem như em gái.

    Tôi quay sang Minh, đầu óc quay cuồng. “Đây là… sao lại thế này?” Minh nhìn tôi, ánh mắt giờ đây không còn lạnh lùng mà đầy quyết tâm. “Huy không bỏ trốn vì yêu ai khác. Anh ấy bị ép buộc.

    Tôi đã tìm ra manh mối này vài ngày trước, nhưng không kịp ngăn cản. Tôi đồng ý cưới em để bảo vệ em, và để có thời gian tìm cách cứu anh trai tôi.”

    Tôi sững sờ. Hóa ra, tất cả những gì tôi nghĩ về sự phản bội của Huy đều là một màn kịch. Nhưng điều khiến tim tôi đập mạnh hơn cả là ánh mắt của Minh khi anh nói: “Tôi sẽ không để em chịu tổn thương thêm nữa.

    Từ giờ, tôi sẽ bảo vệ em, không phải vì anh trai tôi, mà vì chính tôi muốn thế.”

    Đêm tânhôn ấy, thay vì những giọt nước mắt tủi hờn, tôi cảm nhận được một tia hy vọng. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết rằng câu chuyện này chỉ mới bắt đầu, và bí mật đằng sau chiếc điện thoại ấy sẽ dẫn chúng tôi vào một cơn bão lớn hơn.