Tác giả: admin

  • Xã A Rú nằm bên dãy Trường Sơn, nơi mà câu nào của

    Xã A Rú nằm bên dãy Trường Sơn, nơi mà câu nào của

    *Truyện chỉ mang tính chất hư cấu giải trí, không có thật

    1. Trận lũ trăm năm và thứ trồi lên từ lòng đất

    Xã A Rú nằm bên dãy Trường Sơn, nơi mà câu nào của người già cũng mở đầu bằng chữ “ngày xưa…”. Người ta vẫn kể rằng mảnh đất này chôn giấu nhiều thứ cổ xưa, có cả những bí mật không nên bị động vào. Nhưng suốt mấy chục năm trời, chẳng ai chứng kiến điều gì lạ lùng hơn những cơn bão lớn, những ngày nắng cháy và mùa lúa xanh mướt.

    Cho đến đêm 23 tháng 9 năm ấy.

    Trận lũ được gọi là “lũ trăm năm” ập xuống, mạnh đến nỗi nước từ thượng nguồn cuộn về như trăm con trâu điên, quần nát cả cánh đồng rộng của làng. Người dân chạy loạn trong mưa xối xả. Trâu bò, vật dụng bị nước cuốn đi như lá tre. Tiếng loa xã khản đặc vì báo động suốt đêm.

    Sáng hôm sau, nước rút chậm, để lại bùn đất và một cánh đồng tan hoang.

    Nhưng thứ khiến cả xã A Rú xôn xao không phải là sự tàn phá.

    Mà là một vật thể khổng lồ nằm giữa cánh đồng dưới chân đồi Ông Hùng.

    Thứ ấy dài gần bốn mét, cao đến vai người, màu đá xanh rêu, và hình dáng… giống hệt

    một chiếc quan tài.

    Một quan tài đá to đến mức không tưởng.

    Người đầu tiên phát hiện là ông Thoan – lão nông chuyên dậy sớm thăm lại ruộng xem còn gì cứu được sau trận lũ. Vừa thấy vật thể ấy, ông đã vứt cả thúng đứng sững, cổ họng nghẹn lại.

    Đến khoảng tám giờ sáng, tin tức lan khắp xã. Trưởng xã Đinh Văn Hạo lập tức đến hiện trường.

    2. Lệnh tập trung của trưởng xã

    Trưởng xã Hạo vốn là người thực tế, không mê tín. Khi thấy đám đông tụ tập xì xào trước chiếc quan tài đá, ông quát lớn:

    — Ai cho tụ tập! Lui lại hết!

    Đám đông dạt ra, nhưng không ai rời đi. Ai cũng muốn biết bên trong cái thứ khổng lồ kia là gì. Một lời đồn chỉ mất mười phút đã lan rộng: “Có khi mồ cổ đấy”, “Biết đâu báu vật”, “Hay là mả tổ nhà ai?”.

    Ông Hạo đi vòng quanh vật thể, đưa tay sờ. Đá lạnh buốt như vừa ngâm trong nước sâu nghìn năm. Trên bề mặt còn khắc những họa tiết lạ như hình rắn, chim diều và những vòng xoắn.

    — Gọi trai tráng, lấy xà beng, dây thừng. — Ông nói — Cạy thử nắp xem.

    — Anh Hạo, liệu… có nên không? — Bà Hội, người già nhất làng, run run — Cái này… không giống đồ người mình đâu. Trước tôi nghe ông nội kể…

    — Nước lũ làm trôi nhiều thứ chứ gì! — Ông Hạo gạt đi — Hôm nay tôi phải biết cái gì nằm trong đây. Không để dân đồn bậy.

    Nghe lệnh, mười mấy thanh niên kéo đến, mang theo xà beng, búa tạ, dây chạc. Một sợi dây mây to bằng cổ tay cũng được khiêng ra để phòng trường hợp phải kéo.

    Đám trẻ nghịch ngợm tụ lại gần, mắt tròn xoe.

    Cả cánh đồng im phăng phắc, chỉ còn tiếng sên bùn lép nhép dưới chân.

    3. Nắp quan tài đá rung chuyển

    Chiếc quan tài đá có nắp đậy kín, rãnh khớp chặt như đúc. Mười thanh niên lực lưỡng đứng hai bên, cắm xà beng vào khe nhỏ nhất họ tìm được.

    — Hai… ba! — Tiếng đếm vang lên.

    Xà beng rung bần bật. Quan tài không hề nhúc nhích.

    Lần thứ hai.
    Lần thứ ba.

    Rồi đến lần thứ sáu thì…

    cạch!

    Một âm thanh khô và sâu như tiếng vỏ đá nứt giữa lòng núi.

    Đám đông nín thở. Nắp quan tài… dịch chuyển chút xíu. Từ khe hở nhỏ như sợi tóc, có luồng khí lạnh toát phả ra. Lạnh đến mức mấy người đứng gần phải rùng mình.

    Trưởng xã Hạo hô lớn:

    — Tiếp tục! Mở nắp!

    Lực tác động dồn dập. Nắp đá nhích thêm, nhích thêm… rồi cuối cùng, với một tiếng “rầm” nặng nề, nó trượt sang bên, để lộ một khoảng tối sâu hun hút.

    Mọi âm thanh gần như tắt lịm.

    Hàng trăm ánh mắt đổ dồn vào bên trong.

    Và rồi — cả làng A Rú sững sờ.

    4. Thứ nằm trong quan tài

    Trong quan tài đá… không phải xác người.

    Không phải bộ xương.

    Không phải vàng bạc.

    Mà là…

    Một đứa trẻ.

    Một đứa bé nằm im như đang ngủ, cơ thể trong suốt như băng, không phân biệt được tuổi tác, giới tính. Trên ngực nó là một tấm ngọc màu huyết dụ, khắc ký tự lạ xoắn như rễ cây.

    Quan trọng hơn: thân thể đứa bé không hề phân hủy.

    — Lạy trời… — bà Hội té ngồi xuống — Lời nguyền của núi thiêng rồi!

    Trưởng xã Hạo cố giữ bình tĩnh, nhưng bàn tay ông run lên khi đưa lại gần. Hơi lạnh tỏa ra quanh đứa trẻ mạnh đến mức khiến không khí đặc sệt lại, như mùa đông tràn về giữa ngày nắng.

    — Không thể nào… — ông lẩm bẩm.

    Đứa trẻ ấy… có hơi thở. Mờ lắm, nhưng có.

    Một thanh niên sợ hãi, kêu to:

    — Nó… nó còn sống!

    Đám đông hỗn loạn. Có người chạy về. Có người quỳ xuống lầm rầm cầu khấn. Có kẻ gào lên “đóng nắp lại đi!”, “đừng động vào!”, “ma đấy!”.

    Nhưng chưa ai kịp làm gì thì một chuyện còn khủng khiếp hơn xảy ra.

    5. Sự thức tỉnh

    Đứa bé đang nhắm mắt… chợt mở mắt.

    Hai con ngươi đen và sâu như những cái giếng cổ.

    Môi nó khẽ mấp máy, phát ra tiếng nói nhỏ như gió:

    — …Đừng đánh thức…

    Một cơn gió lạnh quật ngang cánh đồng, mạnh đến nỗi bùn đất bị nhấc lên thành cột bụi. Trẻ con khóc thét. Phụ nữ ngã quỵ. Mấy thanh niên lực lưỡng cũng run lẩy bẩy.

    Đứa bé nhìn thẳng vào trưởng xã Hạo. Ánh mắt ấy không phải của trẻ con. Nó mang sự già cỗi, cô tịch, lạnh lẽo như chứng kiến hàng ngàn năm trôi qua.

    — Trả lại ta… — nó nói, giọng rền trong không khí — Trả ta… về dưới lòng đất…

    Trưởng xã lùi lại, ngực thở gấp. Nhưng ông chưa kịp phản ứng thì từ phía chân đồi, mặt đất rung chuyển.

    ẦM!

    Một vết nứt dài xuất hiện trên cánh đồng, kéo đến sát mép quan tài.

    Bùn đất trồi lên, nứt toác… để lộ những phiến đá khác, nhỏ hơn, như những mộ chí cổ bị chôn vùi dưới lớp đất bao ngàn năm.

    Bà Hội hét lên:

    — Là mộ của người Cổ Rú! Các người mở sai chỗ rồi! Họ sẽ kéo cả làng xuống theo đấy!

    Không ai kịp hiểu lời bà.

    Bởi tiếng khóc của đứa bé… trở nên nghẹn ngào. Nó co người lại như bị ai đó kéo xuống. Tấm ngọc trên ngực phát sáng rực lên màu đỏ.

    Một giọng nói khác — trầm hơn, già hơn, vọng từ lòng đất:

    — …Trả… nó… lại…

    6. Sự lựa chọn

    Trưởng xã Hạo hiểu rằng nếu không đưa đứa bé trở lại quan tài, những rung động dưới chân họ sẽ còn mạnh hơn. Đất đã nứt. Nước dưới lòng ruộng bắt đầu sôi.

    Ông hét lên:

    — Đậy nắp vào! Mau!

    Nhưng mười trai tráng chưa kịp nhúc nhích thì đứa bé nắm lấy tay ông, đôi mắt đen tha thiết:

    — Đừng… ta không muốn trở xuống… Ta đã nằm đó đủ lâu rồi…

    Trưởng xã bàng hoàng. Lòng ông siết lại. Đứa bé run rẩy như người van xin được sống.

    — Tôi… tôi phải làm gì?

    — Đừng để họ tìm ra… ta… — nó chỉ tay xuống những tảng đá nhỏ đang lộ ra — Đừng để họ thức tỉnh…

    Một câu nói rời rạc, rồi đôi mắt đứa bé nhắm lại. Cơ thể nó mềm oặt như sắp tan vào không khí.

    Cùng lúc đó, tiếng gầm trong lòng đất mạnh đến mức ai cũng phải bịt tai.

    Quan tài đá rung lên dữ dội.

    — NẮP! — Trưởng xã hét khàn giọng.

    Xà beng được cắm vào, mười thanh niên dùng sức đẩy mạnh.

    Nắp đá đóng sập lại đúng lúc vết nứt dưới chân họ mở rộng thành một hố lớn. Nhưng vừa khi nắp khép kín, mặt đất… thôi rung.

    Cả cánh đồng lặng im.

    Im đến mức nghe được tiếng kim loại rơi xuống đất.

    7. Bí mật của A Rú

    Ngày hôm sau, xã Hạo cho phong tỏa cánh đồng. Viện khảo cổ được gọi tới nhưng không ai biết cách vận chuyển chiếc quan tài đá nặng hàng tấn ấy. Cuối cùng, chính quyền quyết định lấp đất chôn nguyên tại chỗ, dựng rào thép quanh và cắm bảng “khu vực cấm”.

    Người dân đồn đủ chuyện:

    — Đứa bé là thần sông.
    — Đứa bé là ma núi bị phong ấn.
    — Đó là mộ của bộ tộc cổ đã biến mất.

    Nhưng sự thật chỉ có vài người biết:
    Khi nắp quan tài đóng lại, trưởng xã Hạo vẫn nghe tiếng thì thầm từ bên trong:

    “…Đừng để họ thức tỉnh…”

    Ông không kể cho ai.

    Nhưng từ đó, ông cứ mơ đi mơ lại một giấc mơ duy nhất:

    Trên cánh đồng A Rú, có hàng trăm chiếc quan tài đá khác… đang chờ nước lũ năm sau để trồi lên.

    8. Và rồi…

    Ba năm sau, khi mùa mưa kéo đến…

    Đêm nọ, dân trong xã nghe thấy tiếng rền dưới lòng đất.
    Tiếng giống hệt hôm mở chiếc quan tài đá đầu tiên.

    Trưởng xã Hạo bật dậy, chạy thẳng ra cánh đồng giữa mưa đêm.

    Ông đứng sững.

    Bởi giữa cánh đồng, dưới ánh sét lóe lên… xuất hiện hai bóng đá dài như quan tài… đang nhô lên khỏi mặt đất.

    Ông khụy xuống.

  • 2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng,

    2 vợ chồng chuẩn bị mua nhà thì chồng vét hết sạch 1 tỷ tiền tiết kiệm để xây nhà cho mẹ chồng,

    Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).
    Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.

    Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:

    “Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”

    Mai chết lặng.


    Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:

    “Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
    Tuấn gãi đầu:
    “Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái… Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”

    Cơn tức nghẹn trong cổ.
    Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.
    Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:

    “Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”

    Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:

    “Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa nát hết rồi!”
    Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
    “Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”

    Mai quay về, lòng nguội lạnh.
    Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
    Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.

    Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.
    Anh chẳng nói gì ngoài một câu:

    “Anh chỉ mong em bình an.”

    Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.
    Mai mở ra, bên trong là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất căn nhà mới xây – ghi tên cô làm chủ sở hữu.

    Bên dưới là dòng chữ nguệch ngoạc mà Tuấn viết tay:

    “Mẹ chỉ đứng tên hộ, giờ anh chuyển lại cho em. Tiền đó cũng là của chúng ta, anh chỉ muốn em có nhà tử tế trước khi sinh con.”

    Mai chết lặng.
    Ngoài cửa sổ, gió thổi qua mấy nhành phượng muộn.
    Cô ôm xấp giấy, nước mắt rơi lã chã, không rõ là hối hận hay thương xót cho chính mình

  • Bà cụ 82 tuổi một tuần gửi tiền 14 lần, nhân viên ngân hàng si;;nh ng;hi liền gọi 113, khi cửa mở ra ai nấy đều cho;áng vá;ng…

    Bà cụ 82 tuổi một tuần gửi tiền 14 lần, nhân viên ngân hàng si;;nh ng;hi liền gọi 113, khi cửa mở ra ai nấy đều cho;áng vá;ng…

    Ngân hàng nhỏ nằm ngay góc phố vốn dĩ chẳng mấy khi đông đúc. Vậy mà suốt một tuần qua, các nhân viên ở đây liên tục chú ý đến một vị khách đặc biệt – một bà cụ đã ngoài tám mươi, lưng đã còng, tóc bạc trắng, dáng đi chậm chạp. Hầu như ngày nào cụ cũng đến, và lần nào cũng yêu cầu chuyển tiền đến cùng một tài khoản, chỉ khác nhau ở số tiền. Tính ra chỉ trong vòng bảy ngày, bà cụ đã gửi đến 14 lần.

    Giỏ quà tặng

    Ban đầu, mọi người nghĩ bà cụ có con cháu ở xa, cần hỗ trợ thường xuyên. Nhưng càng về sau, sự việc càng bất thường. Cụ gửi những khoản tiền không hề nhỏ, có khi cả chục triệu. Mỗi lần ký vào giấy tờ, đôi bàn tay gầy guộc của bà run run, ánh mắt thì thấp thoáng sự lo lắng, như sợ hãi một điều gì đó.

    Nhân viên ngân hàng tên Lan bắt đầu nghi ngờ. Cô đã khéo léo hỏi chuyện, nhưng bà cụ chỉ ấp úng:
    – Tôi… tôi gửi cho cháu tôi, nó cần gấp.

    Nhưng Lan nhận ra ánh mắt né tránh ấy, không giống một người đang vui vẻ giúp đỡ con cháu. Càng nghĩ, cô càng thấy bất an. Cô liền báo lại với quản lý chi nhánh. Sau khi bàn bạc, ban lãnh đạo quyết định trình báo cảnh sát, bởi lo ngại cụ bà có thể đang là nạn nhân của một vụ lừa đảo hoặc tống tiền.

    Ngay chiều hôm đó, một tổ công an đã cùng nhân viên ngân hàng đến tận nhà cụ. Căn nhà nằm trong một con hẻm nhỏ, cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ. Khi tiếng gõ cửa vang lên, từ trong chỉ có tiếng thở khò khè của người già vọng ra. Mãi một lúc sau, bà cụ mới ra mở cửa.

    Vừa bước vào, tất cả mọi người đều choáng váng.

    Ngôi nhà chật hẹp, tối om, chỉ có vài vật dụng cũ. Trên chiếc giường nhỏ, một người đàn ông trung niên đang nằm co quắp, cơ thể gầy gò, hai chân teo tóp không thể cử động. Bà cụ run run giới thiệu:
    – Đây là con trai tôi… nó bị tai nạn giao thông hơn mười năm trước, từ đó nằm liệt một chỗ.

    Người đàn ông yếu ớt ngước mắt nhìn, ánh mắt chất chứa sự bất lực. Hóa ra, toàn bộ số tiền bà gửi đi không phải cho ai xa lạ, mà là để thanh toán viện phí, thuốc men và cả những khoản nợ đã vay để chạy chữa cho con trai.

    Bà cụ bật khóc, đôi vai gầy rung lên:
    – Tôi sợ mọi người biết thì thương hại, nên chỉ nói dối là gửi cho cháu. Con tôi từng là trụ cột trong nhà, vậy mà giờ chỉ còn tôi già nua lo toan. Nó vẫn luôn dặn tôi cố giữ bí mật, không muốn ai phiền lòng.

    Cảnh sát và nhân viên ngân hàng lặng người. Họ tưởng bà bị lừa đảo, nào ngờ đằng sau là một bi kịch gia đình đầy thương tâm.

    Lan tiến lại gần, cầm lấy bàn tay nhăn nheo của bà:
    – Cụ ơi, sao cụ không nhờ hàng xóm hay chính quyền địa phương giúp đỡ?

    Bà chỉ lắc đầu, nước mắt chảy dài:
    – Tôi quen chịu đựng rồi. Miễn sao còn có thể lo cho con từng ngày, tôi nguyện làm tất cả.

    Câu chuyện nhanh chóng lan truyền trong khu phố. Người dân, các tổ chức từ thiện, thậm chí chính quyền địa phương đã chung tay hỗ trợ. Một quỹ nhỏ được lập ra để giúp hai mẹ con trang trải chi phí điều trị.

    Ngày nhận được sự trợ giúp đầu tiên, bà cụ nắm chặt tay con trai, nghẹn ngào:
    – Con à, hóa ra mình không đơn độc. Vẫn còn nhiều tấm lòng tốt ngoài kia.

    Người con, dù yếu ớt, cũng cố gượng mỉm cười, đôi mắt ánh lên niềm hy vọng.

    Từ hôm đó, ngôi nhà nhỏ không còn u ám như trước. Những người hàng xóm thường ghé qua trò chuyện, giúp bà cụ dọn dẹp. Các y bác sĩ tình nguyện tới tận nơi thăm khám. Còn bà cụ, tuy tuổi đã cao, sức lực hạn chế, nhưng tâm hồn như được hồi sinh.

    Câu chuyện về bà cụ 82 tuổi một tuần gửi tiền 14 lần không chỉ là lời cảnh tỉnh về những dấu hiệu bất thường cần được quan tâm, mà còn là minh chứng rằng: đằng sau mỗi hành động kỳ lạ, đôi khi ẩn chứa một nỗi đau sâu thẳm mà ta chẳng thể ngờ.

    Và hơn hết, nó nhắc nhở rằng: lòng nhân ái và sự sẻ chia có thể biến đổi cả một cuộc đời, dù trong những tháng ngày tưởng chừng tăm tối nhất.

  • Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn

    Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn

    Nhà ông Ba ở cuối xóm Đông Trại, nổi tiếng nhất vùng vì nghề ủ mắm tôm truyền ba đời. Nói không ngoa, nhà ông tháng nào cũng bán cả tấn; dân buôn từ Hà Nội, Hải Phòng đến tận Nam Định đều xếp hàng chờ lấy.

    Ấy vậy mà đêm hôm trước, cả xóm mất ngủ vì tiếng ông Ba cãi nhau om sòm với thằng Tín – lái buôn mới ngoài thị trấn. Người ta bảo nó chê ông Ba “đóng vơi, cân thiếu”, còn ông Ba thì thề sống thề chết “chum nhà ông không bao giờ bớt một thìa”.

    Tiếng chửi, tiếng quát vọng đến tận gần nửa đêm.

    Sáng hôm sau, cả xóm bị dựng dậy bởi tiếng gào:

    “Trời ơi là trời! Ai hại tui rồi!”

    Người ta ùa sang thì thấy ông Ba quỳ sụp giữa sân, mặt tái mét, còn vợ ông ngồi bệt xuống đất, tay run bần bật.

    Toàn bộ 100 chum mắm tôm trong nhà—bốc mùi thối, nổi váng trắng xóa.

    Ông Ba run rẩy mở nắp từng chum. Mắm không còn màu đỏ tím đặc sánh mà đổi sang màu nâu xám, lổn nhổn như bị ai bỏ độc. Tệ hơn nữa, mỗi chum đều có một thứ sợi đen đen, dài ngoằng, dính như tóc nổi lềnh bềnh.

    Mắm tôm ủ mấy tháng trời, gần cả trăm triệu bạc… coi như mất sạch.

    Cả làng xôn xao.

    Ai cũng nghi:
    “Chắc thằng Tín trảthù.”
    “Chắc nó ném hóa chất vào.”
    “Chắc phá để giành mối hàng.”

    Nhưng ông Ba lại bảo:

    “Không phải. Nó chỉ dọa thôi, nhưng tối qua tao khóa cửa ba lớp, ai vào mà phá?”

    Dân làng bán tín bán nghi.


    SỰ LẠ THỨ HAI

    Đến trưa, khi người ta định khiêng mấy chum ra đổ bỏ, bà Mão – hàng xóm sát vách – bỗng hét toáng:

    “Ối mẹ ơi, dưới đáy chum có cái gì kìa!”

    Mọi người đổ xô đến xem.

    Ở đáy chum mắm tôm to nhất có một túi đỏ buộc dây vàng. Ông Ba run rẩy mở ra.

    Bên trong là một mảnh giấy viết bằng mực tím, chữ nguệch ngoạc:

    “Nợ gì trả nấy. Nhà nào gi;ấu x;ác người khác dưới nền thì mắm không bao giờ sạch.”

    Cả sân ch;ết lặng.

    Ông Ba mặt trắng bệch như gặp ma. Vợ ông òa khóc, vừa khóc vừa níu áo chồng:

    “Ông… giấu chuyện gì? Nền nhà mình… có gì sao?”

    Người ta rần rần nhìn xuống sân gạch. Ông Ba không nói không rằng, ôm đầu ngồi xuống đất, thở không ra hơi.


    HÀNG XÓM LỘ RA MANH MỐI

    Lúc này, bà Hai Hòe – người giữ chuyện cũ của làng – giơ tay run run:

    “Mấy chục năm trước, hồi ông Ba còn trai trẻ, có vụ cô Hường mất tích không tìm thấy xác…
    Hôm đó, người ta thấy cô ấy cãi nhau với ông ở bãi đay ngoài đồng…”

    Không khí bỗng đặc quánh lại.

    Ông Ba hét lên:

    “Tôi không giết ai hết! Nhưng… nhưng đúng là tối đó cô ấy chạy qua sân nhà tôi…”

    Ông nghẹn lại.

    Cả xóm nhìn ông như nhìn tội đồ.


    ĐÊM ĐÀO NỀN

    Chính quyền được gọi đến. Người ta cho phép đào một góc nền nhà cũ theo yêu cầu kiểm tra.

    Đến nửa đêm, dưới ánh đèn pin, từng lớp đất được xúc lên.

    Rồi…

    “Đụng xương rồi!”

    Một tiếng thét vang lên.

    Vợ ông Ba ngã quỵ. Ông Ba run bắn, miệng lắp bắp:
    “Không… không thể nào…”

    Nhưng điều đáng sợ nhất chưa nằm ở đó.

    Khi nhấc hết đám xương cốt lên, người ta phát hiện một chiếc vòng tay bằng bạc, khắc chữ:

    “H.H – 1987”

    Ai cũng biết – đó chính là vòng của cô Hường mất tích 37 năm trước.

    Lúc ấy, bà cụ Mão bỗng hét lên:

    “Khoan! Đây… đây không phải xương phụ nữ đâu!”

    Cán bộ pháp y kiểm tra, rồi gằn giọng:

    “Đúng. Đây là xương đàn ông.”

    Cả xóm im lặng đến mức nghe rõ tiếng đập cánh của con muỗi.

    Ông Ba đứng như chết lặng.
    Bà Hai Hòe há hốc miệng.
    Mọi nghi vấn đảo ngược hoàn toàn.

    Một người hỏi:

    “Thế xương ai? Còn cái vòng bạc… sao lại ở đây?”

    Và đúng lúc ấy, thằng Tín – lái buôn mắm tối qua cãi nhau với ông Ba – biến mất khỏi làng không dấu vết.

    Hai ngày sau, công an tìm được thằng Tín ở bến xe tỉnh. Nó khai:

    Nó không phá mắm.

    Không hề bỏ gì vào chum.

    Nhưng nó chính là cháu ngoại của cô Hường, người bị cho là mất tích.

    Trước khi chết, bà ngoại nó để lại một lá thư, nói rằng bà từng có con với một người đàn ông trong làng nhưng bị ruồng bỏ, rồi ông ngoại nó bị “ai đó” hại chết và chôn giấu xác.

    Nó quay về làng chỉ để bới lại quá khứ, đặt túi cảnh báo dưới đáy chum – chứ hoàn toàn không biết vụ xương người đàn ông.

    Nó vừa đào bới quanh nền nhà vào lúc rạng sáng thì ông Ba ra sân bật đèn, nó sợ bị lộ nên chạy trốn.


    SỰ THẬT CUỐI CÙNG ĐƯỢC LỘ RA

    Kết luận điều tra sau đó khiến cả xóm sốc:

    X;ác dưới nền nhà ông Ba chí;nh là anh tr;ai ru;ột của ông, mất tích năm 1987.

    Hai anh em từng tranh chấp đất đai, đánh nhau dữ dội.

    Đêm đó anh trai bỏ nhà đi trong tức giận, rồi không ai thấy nữa.

    Ông Ba khai rằng thấy anh say nằm bên bờ ruộng, tưởng ngủ nên kéo vào sân.

    Đến sáng, anh đã ch;ết vì trúng lạnh và sốcrượu.

    Sợ bị mang tiếng gi;ết ngư;ời, ông Ba ch;ôn xá;c trong sân để giấu tội.

    Còn chiếc vòng của cô Hường?
    Bà ấy từng yêu thầm anh trai ông Ba, tặng vòng cho anh trước khi ông mất tích.

    Cú twist cuối:
    Người phá mắm tôm… chính là chính mùi từ x;á c anh trai ông Ba đang bị nước ngầm thấm lên sau mùa mưa, làm mốc, làm thối toàn bộ chum. Không có ai đầuđộc. Không ai trả thù. Đó là cái nghi;ệp của chính nhà ông Ba.

    Vụ 100 chum mắm hỏng—
    chỉ là cách’ người ch;ết đ;òi trở về’.

  • Cưới 17 năm, chồng ng;oại t;ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị l;y h;ôn, nhưng câu trả lời của anh ta khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…

    Cưới 17 năm, chồng ng;oại t;ình 13 năm, có cả con riêng bên ngoài – vợ đề nghị l;y h;ôn, nhưng câu trả lời của anh ta khiến ai cũng ph//ẫn n//ộ…

    “17 năm trước, cô từng tin rằng mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian khi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh. Nhưng 17 năm sau, cô nhận ra, điều duy nhất chồng mình chưa phản bội, chỉ là… giấy đăng ký kết hôn. Câu trả lời của anh ta khi cô đề nghị ly hôn, khiến cả phiên tòa chết lặng.”

    Thảo quen Dũng năm 24 tuổi, khi vừa tốt nghiệp đại học sư phạm. Dũng là kỹ sư xây dựng, hơn cô 5 tuổi, ăn nói khéo léo, chín chắn và dường như luôn biết cách khiến cô cảm thấy được yêu thương, che chở. Mối tình kéo dài gần hai năm và kết thúc bằng một đám cưới ấm cúng. Thảo nghĩ mình đã cưới được người đàn ông của đời mình.

    Những năm đầu, cuộc sống hôn nhân rất êm đềm. Dũng đi làm, Thảo ở nhà chăm con sau khi sinh bé Bình. Dũng thường về nhà muộn, nhưng vẫn có những cái ôm nhẹ, những nụ hôn lên trán vợ đầy dịu dàng. Cô tin vào cuộc sống giản dị, vào chồng mình, và vào gia đình nhỏ mà cô đã hy sinh tất cả để vun đắp.

    Nhưng rồi, bắt đầu từ năm thứ tư của cuộc hôn nhân, mọi thứ dần thay đổi.

    Dũng bắt đầu đi công tác thường xuyên, vắng nhà từ vài ngày đến cả tuần. Anh ít trò chuyện với vợ, thường cáu gắt mỗi khi cô hỏi han:
    – “Em hỏi nhiều làm gì, em không hiểu được công việc của anh đâu.”

    Chuyện chăn gối thưa thớt. Những đêm vắng lạnh kéo dài khiến Thảo lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình.

    Một đêm, khi Dũng đang tắm, điện thoại anh ta đổ chuông liên tục. Thảo do dự nhưng linh cảm thúc đẩy cô mở điện thoại. Tin nhắn hiện lên:
    “Anh ngủ ngon nhé. Em và bé con nhớ anh nhiều lắm.”

    – “Ai vậy?” – Thảo hỏi khi Dũng ra khỏi phòng tắm.

    – “Bạn thôi. Em đừng làm quá lên.” – Dũng gắt, giật lại điện thoại.

    Lần đầu tiên, Thảo nghi ngờ chồng. Nhưng rồi, cô tự trấn an: Có thể là hiểu lầm. Mình phải giữ gia đình, vì con…

    Cứ thế, cô chọn im lặng suốt nhiều năm. Cô hy sinh, nuốt nước mắt, trở thành người vợ cam chịu, miễn sao chồng vẫn gửi tiền, con vẫn đủ đầy.

    Thế nhưng, năm thứ 17 của cuộc hôn nhân, một cuộc điện thoại lạ gọi đến giữa trưa:
    – “Chị là vợ của anh Dũng đúng không? Chị nên biết anh ấy không chỉ có mình chị…” – giọng một người phụ nữ đầy thách thức.

    Thảo run rẩy, lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô thuê người theo dõi chồng. Và rồi, những tấm ảnh khiến cô chết lặng: Dũng tay trong tay với một người phụ nữ khác, cùng đưa một bé gái khoảng 6 tuổi đi học. Trong đoạn ghi âm, bé gái gọi Dũng là “bố”.

    Thảo như rơi vào vực sâu. 13 năm lừa dối, 13 năm sống song song hai cuộc đời. Một bên là người vợ hiền lành, nhẫn nhịn. Một bên là người tình và đứa con riêng.

    Cô không khóc, chỉ lặng lẽ thu thập mọi bằng chứng: hình ảnh, đoạn ghi âm, sao kê tài chính… Rồi một ngày, khi Dũng bước vào nhà, cô ngồi đợi sẵn.
    – “Anh có gì muốn nói với em không?”
    – “Cô lại phát hiện gì nữa à?” – Dũng lạnh lùng.
    – “Em biết hết rồi. Cô ta, đứa bé đó. Mười ba năm… đủ rồi. Em muốn ly hôn.”

    Dũng bật cười. Cái cười khinh bạc nhất cô từng nghe trong đời:
    – “Cô nghĩ ly hôn dễ thế à? Cái nhà này tôi mua, cô đi đâu thì đi. Còn thằng Bình, tôi nuôi.”

    Không phải nỗi đau từ sự phản bội, mà là sự vô sỉ trơ tráo của một kẻ từng là chồng mình khiến Thảo bật khóc. Nhưng lần này, nước mắt không phải của sự yếu đuối, mà là nước mắt của sự thức tỉnh.

    “Tôi sẽ ra đi. Nhưng tôi không đi tay trắng. Tôi sẽ khiến anh trả giá.”

    Thảo gặp luật sư ngay sáng hôm sau. Cô đưa toàn bộ chứng cứ, từ tin nhắn, đoạn ghi âm, hình ảnh, đến giấy khai sinh của đứa bé gái – nơi ghi rõ Dũng là cha ruột. Cô lặng lẽ chuẩn bị cho cuộc chiến, không còn hy vọng gì ở người đàn ông ấy nữa.

    Phiên tòa ly hôn đầu tiên diễn ra sau hơn một tháng. Dũng xuất hiện với dáng vẻ tự tin, ngạo mạn. Anh không mời luật sư. Có lẽ anh nghĩ Thảo sẽ không dám đấu lại mình.

    Nhưng Thảo không còn là người phụ nữ sợ hãi ngày nào. Cô đứng thẳng lưng trước vành móng ngựa, trình bày rõ ràng từng bằng chứng. Phòng xử im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng thở. Ngay cả thẩm phán cũng nhíu mày khi đọc giấy khai sinh đứa bé ngoài giá thú.

    Dũng vẫn ngoan cố:
    – “Tôi đã nuôi cô ta 17 năm, cô ta ở nhà không đi làm, sống sung sướng. Giờ cô ta đòi bỏ tôi à?”

    Thẩm phán nghiêm giọng:
    – “Anh là người phản bội. Vợ anh không có lỗi. Sao lại đổ cho người bị hại?”

    Khi được hỏi:
    – “Anh có đồng ý ly hôn không?”

    Dũng trả lời bằng giọng lạnh tanh:
    – “Không. Tôi không ly hôn. Tôi không chấp nhận người đàn bà vô ơn.”

    Câu nói khiến cả khán phòng r;ít lên gi;ận dữ. Ai cũng phẫ;n n;ộ trước sự trơ tráo đến tận cùng. Ngay cả những nhân viên tòa án cũng lắc đầu.

    Cuối cùng, tòa tuyên: ly hôn chấp thuận, tài sản chia đôi theo luật, nhà bán chia nửa, con trai do Thảo nuôi, Dũng phải chu cấp hàng tháng. Dũng giận d ữ đập bàn, bỏ về giữa lúc thẩm phán chưa kịp nói xong.

    Nhưng cuộc sống không dừng lại ở đó. Mai – người tình – sau khi biết Dũng mất nhà và phải chu cấp, đã rời bỏ anh ta, để lại con gái chung. Dũng mất việc vì bê bối bị phơi bày. Giờ anh ta vừa phải chu cấp cho con trai, vừa nuôi con gái nhỏ một mình.

    Thảo thì khác. Cô học nghề kế toán, mở một tiệm nhỏ. Bình – con trai – trưởng thành, yêu thương mẹ hơn bao giờ hết. Dù thiếu cha, nhưng cậu bé chưa từng thấy mình thiếu tình yêu.

    Hai năm sau, trong một buổi họp lớp cũ, Thảo gặp lại một người bạn từng thầm yêu cô năm xưa. Anh là người đàn ông đã ly hôn, chững chạc, hiểu chuyện. Họ ngồi bên nhau, không lời tỏ tình nào, nhưng ánh mắt thì nói lên tất cả.

    “Ngày xưa em nghĩ tình yêu là hy sinh. Giờ em mới hiểu, yêu thương không phải là từ bỏ chính mình.” – Thảo mỉm cười.

    Và cô bước tiếp, lần này không cần nắm tay ai để mạnh mẽ.

  • Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật độ;ng tr;ời

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật độ;ng tr;ời

    Con dâu cần mẫn chăm sóc mẹ chồng nhưng sức khỏe bà ngày một x;ấ;u đi, tôi lén đặt camera thì phát hiện bí mật động trời

    Thảo, cô con dâu của bà, là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô nghỉ việc ở nhà để toàn tâm toàn ý chăm sóc bà.

    Mỗi sáng, Thảo đều dậy sớm nấu những món ăn bổ dưỡng, hợp khẩu vị của mẹ chồng. Cô pha thuốc, rót nước, đỡ bà đi lại. Ban đêm, Thảo kê một chiếc giường nhỏ bên cạnh giường bà để tiện bề chăm sóc.

    Nhưng có một điều khiến bà Sương day dứt, đó là càng được Thảo chăm sóc, sức khỏe của bà lại càng suy sụp.

    Ban đầu, bà nghĩ là do tuổi già, b;ệ;nh tật. Nhưng dạo gần đây, bà thường xuyên cảm thấy đau bụng, tim đập nhanh bất thường, đặc biệt là sau khi uống thuốc và ăn cơm xong. Bà bắt đầu nghi ngờ có điều gì đó không ổn.

    Một buổi trưa, khi Thảo ra ngoài mua đồ, bà Sương quyết định làm một việc mạo hiểm. Bà lấy chiếc camera giấu kín mà cháu nội bà mua nhưng chưa dùng, bí mật đặt vào góc khuất trên nóc tủ.

    Đêm đó, bà Sương giả vờ ngủ say. Thảo bước vào phòng, cầm trên tay một cốc nước và một viên thuốc bổ dưỡng như thường lệ. Bà Sương nín thở, lắng nghe tiếng động.

    Thảo nhẹ nhàng đặt cốc nước và thuốc xuống bàn, rồi quay lưng lại, cúi xuống chiếc túi xách của mình. Ánh sáng từ chiếc điện thoại của cô ta lọt vào mắt bà Sương qua khe cửa, tạo thành một bóng đổ dài và méo mó.

    Bất chợt, Thảo rút ra một ống tiêm nhỏ và một lọ chất lỏng không nhãn mác. Tay cô ta run rẩy một chút, rồi nhanh chóng nhỏ vài giọt chất lỏng đó vào cốc nước thuốc. Sau đó, cô dùng thìa khuấy nhẹ cho chất lỏng tan hoàn toàn.

    Mọi hành động diễn ra chưa đầy mười giây. Thảo quay lại, gương mặt trở lại vẻ hiền từ, ân cần.

    “Mẹ ơi, dậy uống thuốc đi ạ,” Thảo nói với giọng dịu dàng thường ngày, như thể không có chuyện gì xảy ra.

    Bà Sương cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi uống cạn cốc nước. Vị thuốc hôm nay hơi đắng chát hơn bình thường, nhưng bà không dám biểu lộ điều gì. Bà chỉ kịp nghĩ: “Thì ra bấy lâu nay… không phải là tuổi già hay bệnh tật.”


     Lời Thú Tội Trong Nước Mắt

    Sáng hôm sau, khi Thảo vừa ra khỏi nhà, bà Sương lập tức lấy máy tính bảng ra, kết nối với chiếc camera giấu kín. Hình ảnh đêm qua hiện lên, rõ ràng và không thể chối cãi. Bà Sương bật khóc, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tan vỡ của niềm tin.

    Bà gọi điện cho con trai, Kiên, bảo anh về nhà ngay lập tức với giọng nói nghiêm trọng.

    Khi Kiên và Thảo về đến nhà, bà Sương đã ngồi sẵn trên ghế sofa, tay cầm chiếc máy tính bảng. Bà hít một hơi sâu, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Thảo.

    “Thảo, con giải thích cho mẹ xem, cái này là gì?” Bà Sương ấn nút Play.

    Đoạn video tua nhanh đến cảnh Thảo lén lút nhỏ chất lỏng vào cốc nước. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc. Kiên sững sờ, nhìn vợ bằng ánh mắt không thể tin nổi. Thảo, người đang đeo chiếc tạp dề màu hồng, đổ sụp xuống sàn, nước mắt giàn giụa.

    “Mẹ… con xin lỗi, con không cố ý…”

    “Không cố ý? Vậy chất độc đó là gì? Con làm vậy để làm gì?” Giọng bà Sương run lên vì đau đớn.

    Thảo khóc nức nở, kể lại bí mật mà cô đã giấu kín bấy lâu: “Con… con không thể có con được nữa. Bác sĩ nói nếu con còn stress và thiếu ngủ, con sẽ không thể mang thai. Mẹ đã hứa là nếu con nghỉ việc chăm sóc mẹ, mẹ sẽ để lại cho vợ chồng con ngôi nhà này để con có chỗ dưỡng thai… Nhưng cứ mỗi lần con hỏi, mẹ lại nói chờ đến khi mẹ khỏe hơn…”

    Thảo vừa khóc vừa nói, lời lẽ đứt quãng: “Con biết con sai… nhưng con sợ Kiên sẽ bỏ con… Con muốn có một đứa con của riêng mình… Con chỉ định dùng một liều lượng nhỏ để mẹ ngủ nhiều hơn, để con có thể nghỉ ngơi, để con có thể…”

    Kiên ôm đầu, không thể đứng vững: “Trời ơi Thảo, em điên rồi! Em đã đánh đổi tính mạng mẹ anh chỉ vì ngôi nhà và đứa con sao? Tại sao em không nói với anh!”

    Sự thật phơi bày không phải là một âm mưu tàn độc, mà là sự tuyệt vọng của một người phụ nữ bị ám ảnh bởi việc có con, đẩy đến hành vi phạm pháp.

    Bà Sương nhìn Kiên đang ôm lấy đầu, vẻ mặt thất thần, và Thảo đang quỳ dưới chân bà, nước mắt làm ướt cả sàn nhà. Bà hiểu rằng, sự việc này không chỉ là lỗi của một mình Thảo. Nó là hệ quả của sự im lặng, sự thiếu thốn tình cảm, và áp lực vô hình mà gia đình đã đặt lên Thảo.

    Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, bà Sương nói, giọng bà yếu ớt nhưng đầy kiên quyết:

    “Thảo, con đã phạm một sai lầm nghiêm trọng. Con đã định đoạt tính mạng của mẹ. Hành động của con là không thể chấp nhận được, và nếu mẹ muốn, con có thể phải đối mặt với pháp luật.”

    Thảo run rẩy, ngẩng đầu lên nhìn bà Sương.

    “Nhưng…” bà Sương tiếp tục, bà đưa tay ra hiệu cho Kiên đỡ Thảo đứng dậy. “Mẹ hiểu nỗi tuyệt vọng của con. Cái thai, ngôi nhà, áp lực từ việc vô sinh… con đã bị nỗi ám ảnh đó nhấn chìm. Tình yêu thương giả dối của con dành cho mẹ đã biến thành sự đày đọa vì con sợ mất đi tất cả.”

    Bà nhìn vào Kiên: “Kiên, con cũng có lỗi. Con đã không thực sự lắng nghe vợ, đã để vợ con gánh chịu nỗi đau một mình. Một người vợ không thể sinh con, không có nghĩa là cô ấy không còn giá trị.

    Bà Sương quay lại nhìn Thảo, ánh mắt dịu đi:

    “Mẹ không thể tha thứ cho hành động của con ngay lập tức. Nhưng mẹ sẽ cho con cơ hội chuộc lỗi.”

    “Ngôi nhà này…” bà Sương thở dài. “Mẹ sẽ sang tên cho hai con ngay, nhưng không phải vì hành động tội lỗi của con, mà vì mẹ muốn con được bình tâm mà chăm sóc gia đình, không còn bị áp lực tài sản đè nặng.”


    💖 Khởi Đầu Mới

    Lời tha thứ của bà Sương, đi kèm với sự răn đe và điều kiện rõ ràng, đã khiến Thảo bật khóc lần nữa, nhưng đây là những giọt nước mắt hối hận và biết ơn.

    Kể từ ngày hôm đó, Thảo đã thực sự thay đổi. Cô chăm sóc mẹ chồng bằng tình cảm thực sự, không còn sự sợ hãi và toan tính. Cô và Kiên bắt đầu hành trình hàn gắn hôn nhân và chữa lành tâm lý. Họ chấp nhận việc không thể có con và quyết định nhận con nuôi, xây dựng một gia đình trên nền tảng của sự chân thật, lòng vị tha và tình yêu không điều kiện.

    Về phần bà Sương, sau khi loại bỏ được chất độc khỏi cơ thể và có sự chăm sóc tận tâm của con cái, sức khỏe của bà dần hồi phục. Mối quan hệ giữa mẹ chồng và con dâu không còn là sự chăm sóc nặng nề, mà là sự chia sẻ và gắn kết của những người thân yêu đã cùng nhau vượt qua một cơn bão lớn.

    Họ đã giữ kín bí mật này, coi đó là bài học đắt giá nhất của gia đình: Không có gì quan trọng hơn sự thật và lòng yêu thương chân thành.

  • Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Đi làm xa mỗi tháng gửi về cho mẹ 20 triệu nuôi vợ mới si::nh, lúc về ch::ết đi ếng khi thấy vợ bế con ngồi ăn mì tôm

    Tôi tên là Tuấn, kỹ sư xây dựng. Vì muốn vợ con có cuộc sống sung túc nên khi vợ tôi bầu tháng thứ 7 tôi đã chấp nhận đi làm giám sát công trình ở tận biên giới, cách nhà hơn 400km để có thêm thu nhập lo cho con sau này.

    Lương tháng tôi được 35 triệu. Tôi giữ lại 5 triệu chi tiêu, còn lại gửi về cho mẹ. Ngày vợ sinh con tôi cũng chỉ tranh thủ về được có 2 ngày rồi lại đi luôn và nhờ mẹ chăm vợ con hộ. Tôi dặn mẹ kỹ lưỡng: “Mẹ ơi, Hiền mới sinh, sức khỏe yếu. Mỗi tháng con gửi mẹ 20 triệu để mẹ lo cơm nước, bồi dưỡng cho hai mẹ con cô ấy. Còn 10 triệu mẹ cứ giữ lấy mà tiêu hoặc tiết kiệm hộ con.”

    Mẹ tôi gật đầu lia lịa: “Mày cứ yên tâm. Con dâu là con con, cháu nội là cháu tao. Tao không chăm thì ai chăm? Cứ để đấy mẹ lo cho nó béo trắng ra.”. Tôi yên tâm lên đường. Nhưng tôi đã quá ngây thơ.

    Nửa tháng đầu tiên, mọi chuyện có vẻ ổn. Nhưng sau đó tôi bắt đầu thấy lạ. Mỗi lần tôi gọi video về buổi tối để nhìn mặt con, Hiền đều không nghe máy. Cô ấy tắt đi và chỉ nhắn lại những dòng tin ngắn ngủi, lạnh lùng: “Con ngủ rồi, nghe máy con thức.”…”Em mệt, em ngủ trước đây.”…”Mạng lag lắm anh ạ.”…

    Tôi gọi cho mẹ, bà Thoa than thở: “Ôi dào, vợ mày nó sướng quá hóa rồ đấy con ạ. Cơm bưng nước rót tận miệng mà mặt lúc nào cũng sưng sỉa. Nó bảo mày đi xa, nó buồn, nó chẳng thiết nói chuyện.”

    Nghe mẹ nói, cộng với thái độ lạnh nhạt của vợ, tôi bắt đầu sinh nghi. Đàn bà xa chồng, lại mới sinh tâm lý bất ổn, hay là cô ấy có ai khác? Hay cô ấy giấu tôi làm chuyện gì mờ ám, lấy tiền của tôi đưa cho nhà ngoại?

    Cơn ghen và sự nghi ngờ như ngọn lửa âm ỉ đốt cháy tâm can tôi. Ngày thứ Sáu, tôi quyết định không báo trước, bắt xe khách chuyến đêm để về nhà “đánh úp”, xem thực hư vợ tôi đang làm cái gì.

    11 giờ trưa, tôi về đến đầu ngõ. Căn nhà 2 tầng khang trang im lìm. Tôi rón rén mở cổng bằng chìa khóa riêng. Bước vào sân, tôi nghe thấy tiếng tivi mở lớn và tiếng cười nói rôm rả trong phòng khách.
    Qua khe cửa sổ, tôi thấy mẹ tôi và cô em gái (đã lấy chồng nhưng hay về ăn chực) đang ngồi ăn cơm. Trên bàn là mâm cơm thịnh soạn: Gà luộc, canh măng, giò lụa…

    Tôi thở phào. Mẹ ăn uống thế này thì chắc vợ con tôi cũng được chăm sóc tốt. Chắc Hiền đang ngủ hoặc ăn trong phòng. Tôi định đẩy cửa bước vào tạo bất ngờ, nhưng một ý nghĩ thoáng qua khiến tôi dừng lại. Tôi muốn xem vợ tôi đang làm gì khi không có tôi.

    Tôi vòng ra phía sau nhà, nơi có gian bếp cũ và phòng ngủ nhỏ mà mẹ tôi bảo dọn cho Hiền ở cữ “cho kín gió”. Và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi ngừng đập.

    Cánh cửa bếp khép hờ. Trong ánh sáng lờ mờ, ẩm thấp, Hiền đang ngồi co ro trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Cô ấy gầy rộc đi, hai má hóp lại, da xanh như tàu lá chuối. Trên tay Hiền đang bế đứa con gái đỏ hỏn của tôi, con bé đang ngằn ngặt khóc.

    Còn Hiền… cô ấy đang ăn trưa. Không có gà luộc. Không có canh măng. Trước mặt cô ấy là một bát mì tôm úp vội, nước đã nguội ngắt, sợi mì trương phềnh lên. Không có lấy một miếng thịt, không một cọng rau. Hiền vừa dỗ con, vừa và vội miếng mì. Nước mắt cô ấy rơi lã chã xuống bát mì, mặn chát.

    Vừa ăn, cô ấy vừa nấc nghẹn: “Nín đi con… mẹ xin lỗi… mẹ đói quá… mẹ ăn miếng rồi mẹ cho con ti…”. Tôi đứng chết lặng. Máu trong người tôi sôi lên sùng sục, chạy rần rật từ chân lên đỉnh đầu. “20 triệu một tháng”! Tôi gửi 20 triệu để vợ tôi ăn mì tôm trương phềnh thế này sao? Không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.

    RẦM!!!

    Tôi tung chân đạp phăng cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa đập vào tường tạo nên tiếng động kinh hoàng. Hiền giật bắn mình, bát mì trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành. Cô ấy ôm chặt con, co rúm người lại vì sợ hãi. Khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy mở to, hoảng loạn tột độ, rồi òa khóc nức nở: “Anh… anh về…?”

    Ở nhà trên, mẹ tôi và cô em gái nghe tiếng động lớn cũng hốt hoảng chạy xuống. Thấy tôi đứng sừng sững giữa nhà với đôi mắt đỏ ngầu, mẹ tôi lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu: “Ơ… thằng Tuấn… mày về bao giờ thế con? Sao không báo mẹ?”

    Tôi không trả lời mẹ. Tôi bước tới, nhìn bát mì vương vãi dưới đất, rồi nhìn người vợ tiều tụy như xác ve. Tôi quay sang nhìn mẹ tôi, giọng gầm lên như thú dữ: “20 triệu một tháng của tôi đâu? Hả???”

    Mẹ tôi run rẩy: “Thì… thì mẹ lo cơm nước… Nhưng vợ mày nó bảo nó ngán cơm, nó thích ăn mì tôm cho lạ miệng… Mẹ chiều nó…”. “Mẹ nói thế mà nghe được à!” – Tôi hét lên, chỉ tay vào mâm cơm thừa đầy ắp thịt cá ở nhà trên. – “Mẹ ăn gà, ăn giò, còn vợ con mới đẻ thì mẹ cho ăn mì tôm không người lái? Mẹ làm thế có được không? Con gái mẹ đi lấy chồng người ta cho ăn như thế mẹ có chịu được không”?

    Hiền lúc này mới dám lên tiếng, giọng yếu ớt: “Anh ơi… không phải em thích ăn mì đâu. Mẹ bảo tiền anh gửi về phải để dành xây lại cái cổng và mua xe cho cô Út. Mẹ bảo em ăn bám, đẻ con gái thì chỉ được ăn thế thôi. Mẹ cấm em nghe điện thoại của anh, mẹ bảo nếu mách lẻo mẹ sẽ đuổi hai mẹ con ra đường…”

    Tôi nghe mà tim như bị ai bóp nát. Hóa ra sự im lặng của vợ tôi là sự cam chịu của một người phụ nữ bị cô lập, bị bạo hành tinh thần ngay trong chính ngôi nhà của chồng.

    Mẹ tôi bắt đầu lu loa: “Ối giời ơi, con tôi đi làm xa về nó nghe lời vợ nó chửi mẹ! Tao nuôi mày khôn lớn để giờ mày đội vợ lên đầu à? Tiền mày tao giữ hộ chứ tao ăn hết của mày à?”

    Tôi không tranh cãi nữa. Sự hiếu thảo mù quáng của tôi đã hại chết vợ con tôi rồi. Tôi lao vào tủ quần áo, vơ vội mấy bộ đồ của Hiền và tã lót của con nhét vào ba lô. Tôi bế thốc vợ và con lên. Hiền sợ hãi:
    – “Anh ơi… đi đâu thế anh?”

    Tôi nhìn thẳng vào mặt mẹ tôi và cô em gái đang đứng trơ mắt ếch: “Mẹ, con là con trai mẹ, con có nghĩa vụ phụng dưỡng mẹ. Nhưng mẹ đã đối xử với vợ con con như kẻ thù, thì đừng trách con bất nghĩa. Từ nay, mỗi tháng con sẽ chỉ gửi đúng 3 triệu tiền ăn cho mẹ như luật định. Còn lại mọi thứ ở đây mẹ tự lo đi.”

    – “Mày… mày dám bỏ nhà đi à? Mày bước ra khỏi cửa là tao từ mặt!” – Mẹ tôi gào lên.

    Tôi quay lưng, giọng lạnh băng: “Con không cần mẹ từ mặt. Chính mẹ đã đẩy con đi.”

    Tôi bế vợ con ra thẳng ngõ, vẫy một chiếc taxi. Trên xe, Hiền vẫn khóc, nhưng lần này cô ấy dựa đầu vào vai tôi. Tôi ôm chặt hai mẹ con, nước mắt tôi cũng rơi xuống. “Anh xin lỗi. Anh sai rồi. Từ nay, anh sẽ không để ai làm khổ mẹ con em nữa. Dù có phải đi thuê nhà, ăn cháo, anh cũng sẽ tự tay chăm sóc em.”

    Sau ngày hôm đó, tôi xin chuyển công tác về gần nhà, thuê một căn nhà nhỏ. Mỗi lần nhìn vợ tôi hồng hào trở lại, con tôi bụ bẫm, tôi biết mình đã làm đúng. Cú đạp cửa ngày hôm ấy không chỉ phá vỡ cánh cửa gỗ mục, mà còn phá vỡ xiềng xích của những hủ tục và sự nhu nhược trong tôi.

  • Tuổi đại kỵ với cây lưỡi hổ. Trồng 1 cây cũng l;ụi bai..

    Tuổi đại kỵ với cây lưỡi hổ. Trồng 1 cây cũng l;ụi bai..

    Cây lưỡi hổ loại cây thường được trang trí trong nhà nhưng không phải ai cũng có thể biết và hiểu rõ về loại cây này. Vậy ý nghĩa, tác dụng và những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ là gì? Bách hoá XANH mời bạn đọc cùng theo dõi thông tin thú vị ngay sau đây nhé!

    Xem nhanh

    1. Cây lưỡi hổ là gì?

    2. Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    3. Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    • Cây lưỡi hổ trị hen suyễn
    • Cây lưỡi hổ trị bệnh đường tiêu hoá
    • Cây lưỡi hổ giúp giảm căng thẳng, mệt mỏi
    • Cây lưỡi hổ giúp tạo giấc ngủ ngon
    • Cây lưỡi hổ làm giảm dị ứng ở da
    • Cây lưỡi hổ giúp loại bỏ độc tố trong không khí

    4. Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    5. Cây lưỡi hổ hợp mệnh gì? Tuổi gì?

    6. Cách trồng và chăm sóc cây

    • Cách trồng cây lưỡi hổ
    • Cách chăm sóc cây lưỡi hổ

    7. Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Để cuộc sống thêm xanh, và muôn màu thú vị, thì cây xanh luôn là một người bạn không thể thiếu. Cây xanh không chỉ đẹp, mà còn mang lại không khí trong lành. Lưỡi hổ là một trong số đó, góp phần tạo nên môi trường xanh đẹp cho cuộc sống thêm màu sắc.

    1 Cây lưỡi hổ là gì?

    Cây lưỡi hổ là gì?

    Với tên gọi khác cây lưỡi hổ còn được gọi là cây lưỡi cọp và vĩ hổ, tên khoa học của nó Sansevieria trifasciata, thuộc họ Măng tây, có chiều cao từ 50 đến 60cm. Thân hình cây dạng dẹt, mọng nước, nhìn hơi sắc nhọn nguy hiểm nhưng thân lại rất mềm, không làm đứt tay khi ta chạm vào.

    Trên thân cây có 2 màu lá xanh và vàng dọc từ gốc đến ngọn. Cây lưỡi hổ khi ra hoa nở thành từng cụm với nhau, mọc từ phần gốc lên và có quả hình tròn. Không phải ai cũng biết lưỡi hổ là loại cây có nguồn gốc từ vùng nhiệt đới, có tới 70 loài khác nhau như cây lưỡi hổ cọp, hay cây lưỡi hổ Thái, lưỡi hổ xanh…Và phổ biến nhất hiện nay đó là lưỡi hổ thái và lưỡi hổ cọp.

    Cây lưỡi hổ thường được trồng và đặt ở phòng khách

    Cây lưỡi hổ thường được trồng và đặt ở phòng khách – là nơi thể hiện phong cách riêng, nét riêng của gia chủ. Lưỡi hổ thích hợp đặt ngay cạnh kệ tivi ở phòng khách, hay ghế sofa, hoặc ở ngay hai bên lối đi của cửa ra vào, cũng là một cách để xua đuổi những điều không tốt và mang vận may đến gia đình.

    Không gian sẽ thêm màu sắc nếu ta đặt ở cây lưỡi hổ trong phòng ngủ, cây còn có khả năng lấy đi các khí độc như khói thuốc lá các khí oxit nitơ. Rất có lợi cho việc cung cấp thêm oxy cho quá trình hô hấp của con người.

    Trồng cây lưỡi hổ trong phòng tắm vì đây là loại cây ưa thích bóng râm, có thể sống trong phòng thiếu ánh sáng trong một khoảng thời gian lâu. Tuy phòng tắm có độ ẩm cao nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự phát triển tăng trưởng của cây. Không chỉ dễ dàng trồng, lá cây còn có khả năng hút hơi nước, loại bỏ được khí độc hại có trong không khí. Vì vậy, đây là sự lựa chọn lý tưởng cho vị trí đặt cây trong nhà.

    2 Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    Trong phong thuỷ, cây lưỡi hổ có tác dụng tốt trong việc trừ tà, xua đuổi ma quỷ và chống lại những điều không may mắn trong cuộc sống. Lá cây mọc thẳng đứng thể hiện sự quyết đoán, ý chí tiến lên của con người. Với dáng vẻ uy nghi từ thân đến ngọn của cây là biểu tượng cho sự uy quyền, danh gia vọng tộc.

    Ý nghĩa phong thuỷ của cây lưỡi hổ

    Hoa lưỡi hổ mang đến vẻ đẹp kiêu sa với ý nghĩ cho phong thuỷ rất lớn. Theo quan niệm của người xưa, những người trồng cây lưỡi hổ nếu chăm sóc cây ra được hoa, thì may mắn trong năm, không chỉ ở cuộc sống mà còn mang đến nhiều thuận lợi trong công việc, tài chính.

    Cây lưỡi hổ mang ý nghĩ cho phong thuỷ rất lớn

    Để phát huy được tác dụng về phong thuỷ, ta nên tìm đặt vị trí phù hợp cho cây. Vị trí tốt sẽ giúp ta có được may mắn, thuận lợi hơn trong công việc và cuộc sống.

    3 Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    Tác dụng của cây lưỡi hổ đối với sức khỏe

    Cây lưỡi hổ trị hen suyễn

    Với những người bị hen suyễn, sử dụng gel của cây lưỡi hổ pha với nước nóng, sau đó lấy hơi nước đang bốc lên để các tinh chất chống viêm bám lên niêm mạc mũi, họng sẽ giúp ngăn chặn được cơn suyễn kéo dài và giúp hô hấp thuận lợi hơn.

    Cây lưỡi hổ trị bệnh đường tiêu hoá

    Aloin, aloe-emodin và barbaloin trong lá lưỡi hổ có khả năng giúp dạ dày được cải thiện hiệu quả, kích thích tiêu hoá tốt. Có thể lấy lá cây lưỡi hổ để dùng làm nước ép uống, sẽ trị được chứng trào ngược axit, đầy hơi, khó tiêu, giảm nóng trong người.

    Cây lưỡi hổ giúp giảm căng thẳng, mệt mỏi

    Nhiều người khi làm việc cả ngày tại văn phòng, thường có xu hướng mệt mỏi, căng thẳng. Cây lưỡi hổ sẽ giúp giải tỏa đi áp lực công việc tạo màu sắc mới cũng như cảm giác thư thái.

    Cây lưỡi hổ giúp tạo giấc ngủ ngon

    Khác với những loại cây khác vào ban đêm lưỡi hổ thường nhả khí CO2, ban đêm cây hấp thụ độc tố qua lá và nhả ra oxy tinh khiết, cho môi trường trong lành giúp giấc ngủ ngon và sâu hơn.

    Công dụng của cây lưỡi hổ

    Cây lưỡi hổ làm giảm dị ứng ở da

    Cây lưỡi hổ có tác dụng tương tự như lá của cây nha đam, có tính sát khuẩn và kháng viêm được dùng điều trị một số chứng dị ứng ở da. Khi da bị bỏng, rộp, hoặc cháy nắng thậm chí bị xước do va chạm thì đây chính là phương pháp tự nhiên để có thể sát khuẩn phòng chống hiệu quả.

    Cây lưỡi hổ giúp loại bỏ độc tố trong không khí

    NASA công bố cây lưỡi hổ đã có tác dụng thanh lọc không khí rất tốt, vì cây có khả năng hấp thụ các chất gây ô nhiễm môi trường và 107 độc tố, trong đó có cả các độc tố gây ung thư như nitrogen oxide và formaldehyde.

    Không gian công cộng như các khu văn phòng ở các tòa nhà cao tầng, bệnh viện, hay tại nhà đều có thể trồng cây lưỡi hổ để giúp thanh lọc không khí được trong lành hơn. Việc trồng cây này sẽ giúp thanh lọc không khí, khử khuẩn và giảm dần các triệu chứng như ho, sổ mũi, hắt hơi do khí nhiễm khuẩn gây ra.

    4 Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    Những lưu ý khi trồng cây lưỡi hổ trong nhà

    Ánh sáng cho cây đây là loại cây ưa nóng và chịu rét rất kém. Cây sẽ phát triển khoẻ mạnh ở trong nhà hay nơi có bóng râm.

    Lưỡi hổ là loại cây không kén đất, có thể sống với mọi loại đất từ đất khô cằn đến đất pha cát, sỏi. Để tăng sự phát triển tốt cho cây ta nên trồng ở đất có độ kiềm cao.

    Cây lưỡi hổ không cần tưới quá nhiều nước vì dễ bị úng nước, cần hạn chế tưới nước và lưu ý đến độ thoát nước của đất.

    5 Cây lưỡi hổ hợp mệnh gì? Tuổi gì?

    Cây lưỡi hổ có màu xanh và viền vàng và đây đều là những gam màu tượng trưng cho mệnh Thổ và mệnh Kim. Vì thế cây lưỡi hổ sẽ giúp cho 2 mệnh này có được vận thế tốt, làm mọi việc thuận lợi và gặt hái được thành công. Khi lựa chọn trồng cây lưỡi hổ trong nhà thì cần chọn kích thước cây phù hợp với không gian và nên đặt cây ở hướng Nam.

    Ngoài ra cây lưỡi hổ theo phong thủy thì sẽ hợp với tuổi Ngọ sinh nhằm các năm: 1942, 1954, 1966, 1978, 1990, 2002, 2014.

    Cây lưỡi hổ hợp người mệnh Thổ, Kim và hợp với tuổi Ngọ

    6Cách trồng và chăm sóc cây

    Cách trồng cây lưỡi hổ

    Cách trồng cây lưỡi hổ từ cây con

    Khi bạn thay chậu cây, bạn hãy tách những cây con ra và trồng vào một chậu nhỏ khác. Loại bỏ bỏ hết phần đất cũ và cắt bỏ những phần rễ khô, hư hỏng. Trồng cây con vào chậu, lấp đất và ấn chặt để cố định cây, tưới nước và chăm sóc cây như bình thường.

    Cách trồng cây lưỡi hổ bằng cách hom lá

    Chọn lá xanh và đẹp, cắt ngang sát gốc lá, chia thành từng khúc 5cm và để lá tự lành sẹo. Chôn các khúc lá xuống chậu sao cho đất lấp 1/2 lá, xịt nước để tạo độ ẩm cho cây phát triển. Để chậu ở nơi có nắng nhẹ và thoáng mát.

    Cách chăm sóc cây lưỡi hổ

    Nên cho cây tiếp xúc với ánh nắng nhẹ nhàng, không quá gắt. Nhiệt độ phù hợp nhất cho sự sinh trưởng của cây là 20-30°C, Không cần tưới nước thường xuyên cho cây lưỡi hổ, chỉ tưới cho đất đủ ẩm. Nếu muốn cây phát triển tốt thì trong thời kỳ sinh trưởng, mỗi tháng bạn cần dùng phân đạm, phân lân, phân kali cho cây.

    7 Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

    Các hình ảnh cây lưỡi hổ cho ngày Tết

  • Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn

    Ăn 1 miếng đã không tốt mà nhiều người cứ vô tư ăn

    Đối với những loại thực phẩm này, chúng ta cần đảm bảo khâu chế biến sạch sẽ, ăn chín uống sôi để tiêu diệt các loại ký sinh trùng có hại.

    Các loại ký sinh trùng gây bệnh truyền qua thực phẩm thường gặp là amip, lỵ, giun tròn, giun móc, sán… Khi xâm nhập vào cơ thể con người, chúng có thể gây ra những bệnh như rối loạn tiêu hóa, hội chứng thiếu máu, viêm ruột/dạ dày, viêm đại tràng…

    Hàng tạp hoá

    Để đề phòng ký sinh trùng xâm nhập cơ thể, bạn hãy thận trọng khi ăn những loại thực phẩm dưới đây.

    Lươn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-01

    Môi trường sống của lươn là vùng nước đọng. Ở đây có điều kiện thuận lợi cho các loại ký sinh trùng sinh sôi, phát triển. Do đó, lươn vàng có nguy cơ cao bị nhiễm các loại ký sinh trùng có hại. Vào mùa sinh sản của ký sinh trùng, tỷ lệ nhiễm trùng của lươn có thể lên tới 50%. Tất cả các loài lươn sống trong môi trường bùn lầy, nước đọng đều có nguy cơ bị nhiễm ký sinh, đặc biệt là lươn vàng.

    Lươn vàng là vật chủ trung gian của ít nhất 15 loại ký sinh trùng, trong đó có ấu trùng giun tròn. Khi ấu trùng giun tròn xâm nhập vào cơ thể, chúng có thể phát triển và tấn công lên vùng mắt, gây ảnh hưởng tới thị lực. Ngoài ra, lươn còn có thể nhiễm ấu trùng sán. Loại sinh vật này sinh sôi cực nhanh và có thể tấn công các cơ quan nội tạng, não bộ.

    Vì vậy, hãy đảm bảo luôn rửa sạch và nấu lươn chín kỹ trước khi ăn, tối thiểu phải đun sôi 4-5 phút.

    Ốc
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-02

    Ốc là một loại thực phẩm được nhiều người yêu thích nhưng cũng là “ổ chứa” nhiều loại ký sinh trùng. Nếu không chế biến đúng cách và nấu chín kỹ trước khi ăn, mầm bệnh từ ốc có thể xâm nhập vào cơ thể.

    Hàng tạp hoá

    Đa số các loài ốc đề sinh sống trong môi trường ao hồ, đầm lầy, nơi có nước đọng nên rất dễ nhiễm ký sinh. Trong đó, ấu trùng giun tròn ống Angiostrongylus cantonensis được đánh giá là loại nguy hiểm nhất.

    Một con ốc có thể chứa tới hơn 3.000 ký sinh trùng. Nếu chúng xâm nhập vào cơ thể, người bệnh có thể bị sốt, đau đầu, cứng cổ và gặp nhiều triệu chứng khó chịu khác. Khi Nếu ký sinh trùng xâm nhập lên não, người bệnh có thể bị viêm màng não, mất trí nhớ và nguy hiểm đến tính mạng.

    Vì vậy, khi chế biến ốc, bạn cần ngâm kỹ, rửa sạch và nấu chín để đảm bảo an toàn.

     Thịt trâu, bò sống hoặc tái
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-03

    Thịt trâu, bò là nguồn cung cấp nhiều dưỡng chất quý giá cho cơ thể. Món trâu, bò sống hoặc tái cũng được nhiều người yêu thích. Tuy nhiên, đây là món ăn có khả năng nhiễm ký sinh trùng cao. Thực tế, đã có bệnh nhân nhập việm do nhiễm trùng khi ăn thịt bò, phổ biến nhất là sán dây bò.

    Hàng tạp hoá

    Nang ấu trùng sán dây bò hay xuất hiện ở cơ lưỡi, cơ hoành, cơ tim, cơ mông… của trâu, bò. Loại sinh vật này khi đi vào cơ thể con người sẽ bám vào niêm mạc ruột ở phần trên hỗng tràng và hút dinh dưỡng để tồn tại. Một con sán dây bò trưởng thành có thể dài từ 4-10cm.

    Sán dây bò hút dinh dưỡng từ cơ thể, gây tổn thương ở ruột, làm viêm ruột, rối loạn tiêu hóa… Chúng có thể bò lung tung trong dạ dày gây ra hiện tượng đau bụng, rối loạn tiêu hóa, kém ăn, sụt cân, đau đầu, chóng mặt, thiếu máu… Về lâu dài, chúng sẽ gây ra nguy hiểm đến tính mạng của con người.

    Ếch hoang dã và rắn
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-04

    Các loại ếch và rắn hoang dã có thể mang trong mình ký sinh trùng, phổ biến nhất là ấu trùng sán nhái. Loại sinh vật này có thể bám lên thành ruột của con người. Sau khi nở ra, chúng sẽ xâm nhập lên não thông qua quá trình lưu thông máu. Cách tiêu diệt loại ấu trùng này là nấu chín thực phẩm ở nhiệt độ 100 độ C trong ít nhất 2 phút.

    Cá sống
    thuc-pham-chua-ky-sinh-trung-05

    Các loại cá đều có khả năng chứa ký sinh trùng, nhất là sán lá gan. Con người sẽ mắc bệnh sán lá gan nếu ăn cá chưa nấu chín.

    Sán lá gan khi đi vào cơ thể sẽ gây ra nhiều biến chứng nghiêm trọng. Loại sán lá gan lớn có thể đi qua thành tá tràng, vào ổ bụng rồi sinh trưởng trong nhu mô gan. Về lâu dài, chúng sẽ tiết ra các chất có hại cho gan, gây áp xe gan. Sán cũng có thể di chuyển đến các bộ phận khác của cơ thể như da, cơ, khớp, vú…

    Sán lá gan nhỏ cũng xâm nhập vào mô gan, để trứng và gây ra tình trạng xơ gan, tắc mật, áp xe gan…

    Tôm, cua sống
    Empty

    Tôm, cua sống cũng là thực phẩm chứa nhiều ký sinh trùng, phổ biến nhất là sán lá phổi. Sau khi xâm nhập vào cơ thể, loại sán này sẽ ký sinh trong phổi và khiến người bệnh ho ra máu.

    Hàng tạp hoá

    Nhiều người thích ăn tôm, cua sống, tôm cua ngâm tương (không nấu chín bằng nhiệt). Trong khi đó, quá trình ngâm tương, giấm, rượu và các thành phần khác hầu như không thể tiêu diệt hoàn toàn các loại ký sinh.

    Củ ấu

    Củ ấu rất giàu  vitamin và khoáng chất, có hương vị thơm ngon khi nấu canh hoặc hầm với xương. Nhưng chúng được trồng nơi ruộng đất, quá trình sinh trưởng dễ nhiễm vi khuẩn trong nước. Cho nên, chúng cần được trụng qua nước sôi khoảng 15 giây để loại bỏ axit oxalic trước khi chế biến.

    Củ mã thầy (hạt dẻ nước)

    Củ mã thầy hay còn gọi là hạt dẻ nước giàu dinh dưỡng, ăn vào có tác dụng bồi bổ sức khỏe, nâng cao sức đề kháng rất tốt.

    Mua vitamin và thực phẩm chức năng

    Chúng nhỏ xinh, giòn và mọng nước, vị ngọt nên được nhiều người ưa thích ăn như một loại trái cây.

    Có thể bạn không biết rằng, củ mã thầy phần lớn được trồng trên ruộng lúa hoặc vùng đất bùn ẩm, nhiều vi khuẩn và ký sinh trùng dễ bám vào vỏ. Nhiều người nghĩ chỉ cần rửa sạch củ, gặm vỏ ngoài cũng chẳng sao, nhưng làm như vậy rất dễ nuốt phải ấu trùng giun. Cho nên, để ăn loại củ này cần gọt kỹ vỏ trước khi ăn. Có thể mang nấu canh hoặc luộc chín làm salad.

  • Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố

    Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố

    Cô gái tên Lan, 25 tuổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 tuổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.

    Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.

    Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:

    “Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”

    Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.

    Nhưng rồi cô tự trấn an.

    Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.


    5 PHÚT TRƯỚC

    Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:

    — “Em sợ à?”

    Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:

    — “Thưa anh… em vẫn còn trinh. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”

    Hoàng đứng khựng lại.

    Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.

    Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
    Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
    Mà giống như… thở phào.

    Lan nhíu mày:

    — “Anh sao vậy?”

    Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:

    — “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”


    5 PHÚT SAU

    Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.

    Lan chết lặng.

    Bên trong không phải đồ cá nhân.
    Không phải quần áo.
    Không phải đồ dùng đàn ông.

    Mà là hàng chục phong bì hồ sơ, mỗi phong bì có in ảnh một cô gái khác nhau. Cùng độ tuổi. Cùng kiểu tóc. Cùng khuôn mặt na ná Lan.

    Trên mỗi phong bì là những dòng chữ ghi:

    “Đã từng quan hệ – loại.”

    “Có bạn trai trước – loại.”

    “Đã sống chung với người yêu – loại.”

    “Không chắc chắn – theo dõi tiếp.”

    Lan thấy… tên mình nằm ở dưới cùng:

    “Lan – 12 tháng quan sát.
    Không có yêu đương.
    Không gần gũi ai.
    Có khả năng phù hợp.

    Cô bật khỏi ghế:

    — “Anh… đây là cái gì?”

    Hoàng đóng vali lại, khóa cạch một cái, rồi nhìn cô bằng ánh mắt lạnh tanh:

    — “Anh xin lỗi. Nhưng anh cần một người phụ nữ hoàn toàn chưa từng yêu ai.”
    — “Để làm gì?!” – Lan hét lên.

    Hoàng đáp chậm rãi, từng chữ một:

    — “Để không bị… giống mẹ anh.”

    Lan lùi lại, chân run bần bật.

    Hoàng tiếp tục:

    — “Mẹ anh cưới cha anh khi còn rất trẻ. Không ai biết bà đã có một người đàn ông trước đó. Nhưng năm 40 tuổi, bà phát bệnh… nói có người đàn ông đứng trong phòng gọi mình mỗi đêm. Bà nói: Nếu ngày đó bà không phản bội, người đó đã không theo bà suốt đời.

    Lan nổi da gà.

    Hoàng nói giọng đều đều như đã tin điều đó suốt nhiều năm:

    — “Anh phải chọn người không có mối dây nào với quá khứ. Một người hoàn toàn trống. Một người không có ai… ‘đi theo’. Và em là người đầu tiên đáp đúng tất cả điều kiện.”

    Lan nghẹn họng:

    — “Anh theo dõi tôi một năm chỉ để… chọn tôi làm vật thế thân cho bệnh hoang tưởng của anh?!”

    Hoàng không phủ nhận.

    Anh chỉ bước lại gần, đưa tay như muốn chạm vào mặt Lan:

    — “Anh không muốn làm em đau. Chỉ cần em ở cạnh anh. Để… không ai khác có thể ‘đến lấy em đi’.”

    Lan bật khóc, giật lùi.
    Nhưng đúng lúc đó—


    CÚ TWIST CUỐI CÙNG

    Cánh cửa phòng 806 tự mở.

    Một luồng gió lạnh phả vào.

    Hoàng lập tức đứng chắn trước Lan, tái mét, run như đang đối mặt thứ gì kinh khủng:

    — “Không… Đừng. Tôi đã chọn rồi. Cô ấy chưa từng yêu ai cả, cô ấy không thuộc về anh…”

    Lan hoảng loạn quay đầu.

    Ở khung cửa—
    ánh đèn hành lang chập chờn.

    Không có ai.

    Nhưng Lan thấy rất rõ:

    Bàn tay ai đó đang ôm vai cô.
    Một bàn tay lạnh ngắt.
    Và Hoàng nhìn chằm chằm vào chính bàn tay ấy.