Tác giả: admin

  • Tổ Tiên dạy cách nhìn người: ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’, nghĩa là gì?

    Tổ Tiên dạy cách nhìn người: ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’, nghĩa là gì?

    Nhân tướng học từ xưa cho rằng, một người đàn ông có những đặc điểm tướng mạo dưới đây rất đáng tin, phụ nữ có thể hoàn toàn tin tưởng để dựa vào.

    Các cụ xưa cho rằng, chỉ cần nhìn vào tướng mạo của một người có thể đoán biết được nhiều về vận mệnh của người đó. Đặc biệt, đối với việc kết hôn, người xưa thường chọn chồng theo quan niệm ‘Nhất bụng bự, nhì mũi to, thứ ba râu quai nón’.

    Đàn ông bụng bự

    Người đàn ông có bụng bự thường có vận mệnh giàu sang, phú quý và có tâm địa tốt. Họ hay đi làm từ thiện, tích đức cho bản thân và con cháu sau này, vì vậy được mọi người rất tôn trọng và yêu quý. Đi đâu cũng được tiếp đón nhiệt tình.

    Những người đàn ông này phúc lớn mệnh lớn, làm ăn thuận lợi, cuộc sống yên ấm không bị chi phối bởi cơm áo gạo tiền. Ngoài ra họ cần chịu khó hành thiện tích đức cho con cháu sau này cũng được như mình hiện tại .

    Nói chung, những người đàn ông bụng bự có trách nhiệm lớn với gia đình. Ai cưới được họ không chỉ hạnh phúc về đời sống tình cảm mà còn dư dả về đời sống vật chất.

    Đàn ông mũi to

    Người ta hay nói những người đàn ông có mũi to vừa giỏi kiếm tiền, biết cách kinh doanh vừa sung mãn trong chuyện yêu.

    Hơn nữa trong cuộc sống thường ngày họ rất chiều chuộng và ga lăng, luôn phóng khoáng với người vợ của mình.

    Không những vậy theo quan niệm của người xưa, người đàn ông có mũi to thường rất mạnh mẽ và tự tin trong chuyện phòng the.

    Đặc biệt, người nào có cánh mũi to đều và dày dặn thì càng có sức hút và nhiệt huyết hơn trong chuyện yêu.

    Người có mũi to mà có sống mũi thẳng cùng cánh mũi thẳng mà không bị nốt ruồi hay có điểm gì bất thường khác thì đó là dấu hiệu tốt.

    Người đàn ông có đặc điểm mũi như vậy thường rất thông minh, giỏi giang, thăng tiến nhanh, đường công danh sự nghiệp thuận lợi. Không chỉ vậy, họ cũng là người sống thọ cùng con cháu.

    Tuy nhiên, nếu bạn là người có mũi to nhưng lỗ mũi hẹp thì bạn là người quá coi trọng tiền bạc, đôi khi sống quá thực tế, keo kiệt nên hay bị người khác xem thường. Ngược lại nếu lỗ mũi to và phình ra ngoài thì lại rất giàu có và sống thoải mái, có thể sống tiết kiệm nhưng không quá ki bo.

    Theo nhân tướng học người đàn ông có cánh mũi dày và sống mũi cao thường rất thông minh. Họ luôn biết cách chớp thời cơ để đạt được thành công. Không những thế, trong cuộc sống họ là người biết điều nên được nhiều người tôn trọng.

    Những người đàn ông có mũi to, cao, thẳng thường công thành danh toại, cuộc sống đủ đầy giàu có và rất chiều chuộng vợ con, gia đình.

    Đàn ông râu quai nón

    Râu là một trong những đặc điểm trên khuôn mặt của nam giới, thể hiện khí chất và phong độ, sự nam tính của phái mạnh.

    Thông thường, râu bắt đầu xuất hiện ở tuổi dậy thì và là quá trình sinh lý bình thường của cơ thể. Râu mọc tập trung ở vùng cằm, xung quanh miệng.

    Đàn ông râu quai nón thường được nhận xét là người có phong độ, ngoại hình nam tính, cường tráng, nhanh nhẹn.

    Và thêm phần trưởng thành trong suy nghĩ. Vì vậy, với người đối diện họ luôn tạo được những ấn tượng nhất định.

    Hơn nữa, người có râu quai nón luôn toát lên vẻ khí chất, hùng dũng mang lại cho họ sức hút kỳ lạ.

    Có thể nói là đi tới đâu họ cũng được mọi người quan tâm, săn đón.

    Những người đàn ông râu quai nón được đánh giá là dễ thành công trong công việc, tuy nhiên về chuyện tình cảm thường dễ vướng đào hoa.

    Ngoài ra, đàn ông có những nét tướng sau đây cũng được dự đoán là người giàu có

    Tướng mũi đầy đặn

    Theo nhân tướng học, mũi là dấu hiệu nhận biết tài vận và quan vận của mỗi người. Khi đánh giá tài vận của ai đó, người ta thường nhìn tướng mũi đầu tiên.

    Đàn ông mũi to, rộng, đầy đặn thường sống phóng khoáng, thoải mái. Nếu bề ngang rộng thì hào phóng nhưng vẫn tiết kiệm tốt, biết quản lý tiền bạc.

    Bên cạnh đó họ cũng rất nhạy bén, đầu óc nhanh nhạy, tự tin, biết nắm bắt cơ hội nên dễ dàng thành công.

    Ngoài ra, những người đàn ông này đối xử rất tinh tế mọi người xung quanh nhất là người khác giới.

    Đặc biệt, người có sống mũi thẳng dài vượt ấn đường là đại phú. Ấn đường là vùng thịt giữa 2 hàng lông mày.

    Người có sống mũi thẳng, dài vượt ấn đường rất ít. Mũi cũng là cung thổ, liên quan đến đất cát. Mũi đẹp là cung điền trạch vượng.

    Điển hình là tỷ phú Phạm Nhật Vượng, xem Phạm Nhật Vượng kinh doanh nhà đất đủ biết cung tài lộc và cung điền trạch của ông đẹp tới mức nào.

    Nhưng xem mũi thấy đẹp còn phải xem đường thái dương và các gò trong lòng bàn tay.

    Nếu thấy mũi đẹp mà đường thái dương ngắn, 2 gò dưới ngón út và ngón áp út không đầy, không sáng thì cũng không phải là người có cung tài lộc đẹp.

    Tướng tai dày và đầy đặn

    Theo quan niệm của nhân tướng học, người đàn ông có tướng tai to, dày thường có cuộc sống giàu sang, phú quý.

    Người này có đầu óc nhạy bén, ham học hỏi nên hiểu biết sâu rộng, biết phân biệt phải trái.

    Họ biết nhìn xa trông rộng, làm việc thận trọng, tính tình ổn định nên rất dễ chạm tay đến thành công.

    Trong công việc, người này có thể trở thành người đứng đầu, có tướng làm quan.

    Con đường sự nghiệp của họ luôn rộng mở, cơ hội phát triển không ngừng tự tìm đến.

    Một cách đơn giản để nhận biết tướng tai dày dặn là khi sờ vào, tai hoặc dái tai phải dày, chắc nịch, tròn và có thịt mới.

    Chủ nhân của kiểu tai này luôn gặp may mắn về tài vận, đặc biệt là may mắn ở những khoản ngoài luồng, ngoài công việc chính.

  • Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông,

    Tôi có một cô bạn thân, chơi với nhau từ những ngày thơ ấu. Hai đứa học chung 12 năm phổ thông, lên đại học cũng chọn ở trọ gần nhau để có thể qua lại giúp đỡ.
    Năm tôi lấy chồng, bạn ấy vừa mới đi làm không lâu nhưng đã mừng cưới tôi 1 chỉ vàng. Bạn thổ lộ, món quà bất ngờ ấy đã được bạn tích lũy suốt thời sinh viên, từ những đồng tiền lương làm thêm ít hỏi.
    Ba năm sau, bạn cũng kết hôn. Tôi mừng lại bạn 1 chỉ vàng và còn thêm 1 chiếc lắc tay em bé thay cho lời chúc hai vợ chồng sớm sinh quý tử. Trong chuyện cưới xin chúng tôi rất hài lòng về cách cư xử của nhau.
    Sau khi kết hôn, bạn ở quê, còn tôi sống ở thành phố. Ở xa nhau, lại vướng bận gia đình, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn, tình bạn vì thế cũng mờ nhạt đi đôi chút.

    Có thể là hình ảnh về ‎cuống vé, tiền và ‎văn bản cho biết '‎NONOONN9-0 Y NONO ما. 10 너주ㄲ CỘNG 09000000 CỘNG CỘNG CỘNG HOA TỆT VIỆTNAM XÁHỘIC 3Z CỘNG NAM HỘI CHỦ VIỆT VIBAHỘI HOA HÒA HÒA VIỆT NGHĨA HOAXHỘICH XHỘI HÒAXAH HỘI banthânca paM. thancea aea PIIO VIETNAN VIETNANAIRLINES AIRLINES :..nin To:...... To uhtsống Kính‎'‎‎
    Dẫu vậy, khi bố tôi qua đời , bạn vẫn đến thăm viếng tận tình và ở lại an ủi tôi rất lâu. Hôm sau, bạn còn cùng tôi tiễn đưa bố đoạn đường cuối cùng. Lần ấy, bạn gửi tiền phúng viếng 2 triệu đồng.
    Gần 1 tháng trước, tôi bàng hoàng hay tin chồng bạn qua đời vì đột quỵ. Lúc này, tôi đang chăm con trong viện nên không thể về thăm viếng. Tôi tính nhờ chồng về quê một chuyến nhưng anh lại phải đi công tác. Nghĩ về ngày trước, bạn từng hết lòng với tôi trong tang bố, tôi áy náy vô cùng.
    Tôi nhờ một người bạn khác gửi tiền phúng viếng đến bạn. Người bạn ấy cùng quê và học chung với chúng tôi suốt thời phổ thông.
    Tôi chuyển khoản cho bạn đó 3 triệu đồng, nhờ bạn bỏ vào phong bì và ghi rõ “H. – bạn thân của P., kính viếng”. Người bạn ấy còn chụp lại tấm ảnh chiếc phong bì ghi dòng chữ kia kèm theo 6 tờ 500 nghìn đồng để tôi an tâm.
    Về phía mình, tôi nhắn tin chia buồn với bạn thân, trình bày hoàn cảnh của mình và mong bạn thông cảm cho sự vắng mặt này. Thế nhưng, khi công việc xong xuôi cả tuần lễ, tôi vẫn chỉ thấy bạn “đã xem” tin nhắn chứ không trả lời.
    Hơn nửa tháng trôi qua, tôi vẫn thấy dòng tin nhắn chia buồn của mình bị ngó lơ. Tôi tính, vào dịp 49 ngày chồng bạn, tôi sẽ về tận nơi thắp hương để bù đắp sự vắng mặt lúc trước.
    Bỗng một buổi tối, tôi thấy bạn đăng tấm ảnh chiếc phong bì phúng viếng lên trang cá nhân kèm theo dòng chia sẻ: “Chơi với bạn hết mình, bạn chơi lại hết hồn”. Dù tên tôi được che mờ nhưng với mấy chữ còn lại, tôi vẫn nhận ra, đó chính là chiếc phong bì tôi nhờ người bạn kia gửi giúp.
    Tôi thoáng giật mình, tính vào nhắn tin hỏi bạn thì đã thấy bạn nhắn trước. Bạn ấy hỏi tôi, tại sao đã không về thắp cho chồng bạn nén nhang mà ngay cả chiếc phong bì phúng viếng cũng không làm cho nên hồn.
    Tôi run run nhắn lại: “Thế nào là không nên hồn? Bạn nói rõ xem?”.
    Bạn ấy bảo: “Năm xưa, tôi viếng bố bạn 2 triệu đồng mà giờ chồng tôi mất, tiền viếng của bạn được phân nửa. Người ta bảo ‘tâm ở đâu thì tiền ở đó’, vậy chẳng phải tình cảm của bạn với tôi quá nghèo nàn sao?”.
    Dòng tin nhắn khiến tôi tá hỏa. Thì ra, chiếc phong bì phúng viếng của mình đã bị người bạn kia rút lõi. Tôi định ngay lập tức chụp lại dòng tin nhắn nhờ vả lúc trước và gửi tấm ảnh chiếc phong bì kèm theo 6 tờ tiền 500 nghìn đồng để chứng thực lòng mình. Thế nhưng, trong phút chốc, thâm tâm tôi mách bảo “chậm lại 1 nhịp”.
    Tôi quay sang chất vấn người bạn kia, tại sao có thể rút lõi phong bì phúng viếng. Đó là hành động dối trá và cạn tình với cả người sống lẫn người đã khuất.
    Người bạn ấy khóc lóc phân bua với tôi, con bạn bị bệnh nặng phải điều trị suốt mấy năm nay. “Túng quá làm liều”, cực chẳng đã bạn mới phải bớt lại 2 triệu tiền phúng viếng để có tiền trang trải. Người bạn đó cầu xin tôi đừng nói ra sự thật này, kẻo tiếng xấu đồn xa, bạn không còn mặt mũi nào gặp ai.
    Tôi bị đưa vào tình thế khó xử, không biết làm sao cho phải. Lời khẳng định sẽ cho bạn thân câu trả lời chính đáng vẫn còn bỏ ngỏ suốt những ngày qua.
    Nếu vạch mặt người bạn đó, liệu tôi có quá vô tâm. Còn nếu giữ kín chuyện này, tôi không biết phải ăn nói với bạn thân thế nào về chiếc phong bì phúng viếng bị rút lõi.
    Tôi nên làm sao để vẹn cả đôi đường?

  • Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái

    Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái

    Nhận 2,7 tỷ tiền đền bù nhà, tôi chia cho con gái 1,7 tỷ, còn lại đưa cả cho con dâu, không ng;ờ con dâu bảo tôi sang mà ở với con gái, tôi không quát mắ::ng đợi đúng 1 tháng sau quay về dạy cho thứ b;/ất hi/;ếu 1 bài học…

    Tôi là mẹ của hai đứa con: một trai, một gái.

    – Con trai là trưởng, nhà cửa sát cạnh tôi.

    – Con gái út đi lấy chồng xa tận trong Nam, xa lắm.

    Tôi sống với vợ chồng con trai từ sau khi chồng m-ất.

    Cơm nước, quét dọn, đưa đón cháu nội… tôi làm hết. Không một lời kêu ca.

    Con dâu ngọt nhạt bảo: “Mẹ cứ yên tâm ở với vợ chồng con, nhà này mẹ là nhất.”

    Tôi mủi lòng, nghĩ nó thương tôi thật.

    Đùng một cái, có chính sách giải tỏa.Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đường phố

    Căn nhà nhỏ cũ nát tôi đang đứng tên được đền bù 2,7 tỷ đồng. Tôi mừng lắm. Nhưng tôi cũng lo. Vì có tiền, lòng người dễ đổi. Tối đó, tôi ngồi viết 2 phong bì:

    Một chuyển khoản 1,7 tỷ cho con gái, coi như phần hơn vì nó ở xa, khó khăn.

    Một đưa tay 1 tỷ còn lại cho con dâu, nói rõ: “Mẹ gửi con giữ hộ để lo cơm nước, thuốc men cho mẹ. Còn gì sau này là của các con.”

    Nhưng chưa đến 2 ngày sau…

    Tối hôm đó, cơm nước xong, tôi đang dọn mâm thì con dâu ngồi chễm chệ trên ghế salon, cầm tách trà, nhẹ nhàng hỏi:

    “Mẹ này, cô út có nhà rộng không ạ?”

    Tôi ngơ ngác: “Ờ… chắc cũng rộng. Sao thế con?”

    “Thì mẹ ở với cô ấy cho tiện.

    Nhà mình hơi chật… Con thì bầu bì, thằng cu thì lớn rồi, chật lắm.
    Với lại… cô ấy được mẹ chia hơn tỷ bảy còn gì.

    Mẹ theo cô ấy luôn đi cho công bằng…”

    Tôi sững người.

    Chưa kịp hiểu đó là đùa hay thật thì nó đứng lên, đi thẳng vào phòng ngủ, nói vọng lại:

    “Mẹ chuẩn bị đồ dần đi ạ, chứ mai con chở mẹ sang luôn.”

    Tôi đứng đơ giữa phòng khách, tay vẫn cầm cái bát rửa dở.
    Con trai tôi ngồi im, không một lời bênh.

    Lúc đó tôi biết: Mình sai rồi. Sai vì đã tin người không đáng tin. chỉ lặng lẽ gói ghém mấy bộ quần áo, lặng lẽ đi.

    1 tháng sau…

    Tôi về ở với con gái. Đợi đúng tròn 1 tháng tôi quay về cầm theo 5 cuốn sổ đỏ, tuyên bố thẳng thừng với lũ b-ất hi-ếu…

    Dịch vụ thám tử

    …“Tôi về lấy lại nhà, và lấy lại danh dự của một người mẹ!” – tôi nói rõ từng chữ, giọng không cao nhưng lạnh đến rợn người.

    Hôm đó, con trai và con dâu đang ngồi ở bàn ăn. Thấy tôi bước vào, tay xách túi, dáng thẳng, nét mặt cương nghị, cả hai đều sửng sốt. Con dâu cười gượng:
    – “Ơ… mẹ về làm gì thế ạ? Bên cô út chắc không quen chứ gì, nhà mình vẫn thoải mái hơn mà!”

    Tôi ngồi xuống, rút ra từng cuốn sổ đỏ, đặt lên bàn một cách dứt khoát.
    – “Đây là 5 cuốn sổ đỏ – 4 căn nhà mới do Nhà nước cấp tái định cư, còn 1 là phần đất riêng mà tôi được giữ lại. Tất cả đều đứng tên tôi, không một ai khác.”

    Cả hai đứa sững sờ. Con trai tôi lắp bắp:
    – “Sao… sao lại 5 căn nhà hả mẹ? Con tưởng đền bù chỉ 2,7 tỷ thôi mà?”

    Tôi nhìn thẳng vào mắt nó:
    – “Con tưởng mình thông minh à? Tiền chỉ là phần nhỏ, còn quyền tái định cư thì tôi chưa bao giờ nói. Họ đền thêm 4 căn hộ mới vì đất mình nằm trong diện mở đường. Lúc đó, tôi giấu đi, không nói với ai, vì muốn thử lòng các con. Và kết quả thì rõ rồi.”

    Con dâu tái mặt. Cô ta cố cười, giọng nhỏ xíu:
    – “Mẹ… con chỉ sợ mẹ ở đây vất vả, nên mới khuyên mẹ qua cô út thôi…”

    Tôi cắt ngang:
    – “Không cần biện minh. Nếu thật lòng thương tôi, con đã chẳng đuổi tôi đi trong khi còn chưa kịp ăn hết bữa cơm. Tôi đã già, không cần nhiều, chỉ cần biết ai thật tâm, ai chỉ coi tôi như cái ví.”

    Tôi đứng dậy, lấy ra một tờ giấy khác, đặt xuống bàn:
    – “Tôi đã sang tên 1 căn hộ trong 5 căn cho con gái – đứa con tuy xa nhưng chưa bao giờ quên gọi hỏi mẹ một ngày. 1 căn tôi giữ để ở, 1 căn làm quỹ từ thiện cho người già neo đơn, còn 2 căn… tôi sẽ cho thuê, lấy tiền ủng hộ trẻ mồ côi.”

    Con trai cúi gằm, môi run run:
    – “Mẹ… con xin lỗi…”

    Tôi thở dài, nhìn nó – thằng con trai tôi từng thương nhất, từng tin rằng sẽ hiếu thảo nhất.
    – “Muộn rồi con. Có những vết thương không phải vì tiền, mà vì lòng tin bị phản bội. Mẹ không trách, chỉ mong con nhớ: khi còn cha mẹ, đừng bao giờ thử lòng họ bằng sự tính toán.”

    Nói rồi, tôi quay lưng bước ra, không ngoảnh lại.
    Ánh chiều vàng rơi trên mái tóc bạc, còn sau lưng tôi là tiếng nấc nghẹn của một người con trai – và ánh mắt trân trối hối hận của người con dâu.

    Trên tay tôi, tấm sổ đỏ run nhẹ trong gió, nhưng lòng tôi – sau bao năm tủi hờn – cuối cùng đã thanh thản.

  • Em gái đang chuẩn bị cắ t bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.” Trong lúc h;ỗn lo;ạn, chị gái tôi nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra ngoài “Chạy đi,” chị ấy t;ái mét. “Em không biết hắn ta đã lên k ế ho ạch gì cho em tối nay đâu –

    Em gái đang chuẩn bị cắ t bánh cưới, chị gái ruột bỗng từ xa chạy đến tôi ôm chặt lấy và thì thầm, “Đẩy đổ nó đi. Ngay bây giờ.” Trong lúc h;ỗn lo;ạn, chị gái tôi nắm lấy cổ tay tôi và kéo ra ngoài “Chạy đi,” chị ấy t;ái mét. “Em không biết hắn ta đã lên k ế ho ạch gì cho em tối nay đâu –

    Tiệc cưới của em gái tôi – Linh – được tổ chức trong nhà hàng lớn nhất thị trấn.
    Không khí vui vẻ, nhạc du dương, ai cũng chuẩn bị đứng quanh để cắt bánh cưới.

    Linh hạnh phúc cười rạng rỡ bên cạnh chú rể Hoàng, một người đàn ông lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, làm chủ một xưởng gỗ khá nổi tiếng.

    Mọi thứ đều hoàn hảo…

    Cho tới khi chị gái ruột của tôi – Hương – từ phía xa bất ngờ lao đến, gương mặt tái mét, mắt đỏ hoe.

    Chị ôm chặt lấy tôi, ghì sát tai thì thầm:

    “Đẩy đổ cái bánh cưới đi. Ngay bây giờ.”

    Tôi chết lặng.


    Tưởng chị nói đùa, nhưng bàn tay chị lạnh toát, siết đến mức cổ tay tôi đau điếng.

    Trong tích tắc, chị kéo mạnh tôi về một góc:

    – Chạy đi. Nhanh lên.


    – “Chị làm sao vậy? Chuyện gì—?”
    – Em không biết hắn ta đã lên kế hoạch gì cho em tối nay đâu… Không còn thời gian đâu!

    Giọng chị run lẩy bẩy.

    Vừa lúc đó, âm thanh micro vang lên:

    – “Mời cô dâu chú rể cùng tiến lên sân khấu…”

    Khách khứa bắt đầu đổ dồn ánh mắt về giữa hội trường.

    Chị Hương nhìn tôi lần cuối, gào lên:

    “Đi! Nếu không… em sẽ hối hận cả đời!”

    Tôi vẫn chưa hiểu gì, nhưng ánh mắt sợ hãi của chị khiến tôi lạnh sống lưng.

    Hai chị em kéo nhau lao ra cửa sau nhà hàng.

    Và đúng 10 phút sau, chuyện kinh hoàng xảy ra…

    Tiếng hét vang khắp sảnh tiệc.

    Mọi người hoảng loạn chạy ra ngoài.

    Tôi nghe tiếng ai đó la:

    “Cô dâu ngất rồi! Cô dâu ngã ngay trên sân khấu!”


    “Hình như bị ngộ độc!”

    Tôi như muốn ngừng thở.

    Tôi và chị quay đầu lại, nhìn từ xa qua ô cửa kính sau bếp.


    Linh nằm bất động, gương mặt tím tái.

    Chú rể Hoàng thì đứng chết lặng, miệng lắp bắp không nói nên lời.

    Nhà hàng lập tức gọi cấp cứu.

    10 phút trôi như cả thế kỷ.

    Khi xe cấp cứu đưa Linh đi, công an cũng có mặt.

    Trên bàn phía sau sân khấu, họ thu được:

    Một ống thuốc nhỏ giọt,

    Một ly nước cam đã pha,

    Và vết bột trắng còn đọng ở mép.

    Kỹ thuật viên y tế xác nhận:

    “Có chất gây ngộ độc thần kinh.”

    Không phải lỗi thực phẩm.

    Là cố ý.

    Cán bộ điều tra hỏi nhân viên nhà hàng.

    Một cậu phục vụ trẻ run rẩy khai:

    “Một người đàn ông gọi tôi ra ngoài rồi dúi vào tay ly nước cam này, bảo đem lên cho cô dâu…


    Tôi không biết là độc.
    Ông ấy bảo mình là chú rể!”

    Sảnh tiệc nổ tung.

    Tất cả ánh mắt đổ dồn về Hoàng.

    Hắn mặt trắng bệch.

    Công an mời hắn đi làm việc.

    Lúc đó, chị Hương bất ngờ quỵ xuống bật khóc.

    Chị kể trong tiếng nấc:

    “Một tuần trước đám cưới… Hoàng nhắn nhầm tin nhắn cho tôi.”

    “Đêm tân hôn tao sẽ khiến nó nhớ đời.
    Tao biết nó từng chê tao nghèo hồi cấp 3.
    Cả đời này nó phải trả giá… Mày hiểu chứ, con Hương?”

    Hoá ra, năm lớp 11, Hoàng từng theo đuổi chị Hương, nhưng chị từ chối vì không thích tính kiểm soát của hắn.

    Hắn hận.

    Hắn nghĩ Linh cũng sẽ giống chị – sẽ sớm coi thường hắn.

    Và hắn lên kế hoạch biến đêm tân hôn thành tra tấn tinh thần.

    Không chỉ vậy…

    Trong điện thoại còn có đoạn ghi âm Hoàng nói với bạn:

    “Nếu nó không ngoan… tao cho nó uống thứ này. Coi như hỏng luôn đêm tân hôn.


    Không chết đâu, nhưng nhớ đời.”

    Hắn đem thứ đó… lên sân khấu.


    KẾT CỤC

    Linh được đưa đến bệnh viện kịp thời, sau vài giờ đã tỉnh.

    Khi mở mắt, việc đầu tiên em nói là:

    – “Chị… chị cứu em rồi.”

    Hoàng bị bắt ngay tại sảnh nhà hàng, đối diện tội danh cố ý gây thương tích và âm mưu bạo lực.

    Gia đình hắn cố gắng xin xỏ nhưng vô ích—mọi bằng chứng đã rõ ràng.

    Đám cưới tan nát.

    Nhưng chị gái tôi ôm lấy tôi, run giọng:

    “Nếu khi đó em không nghe lời chị… người trong bệnh viện hôm nay chính là em.”

    Tôi lạnh sống lưng.

    Và tôi hiểu:

    Thứ đáng sợ nhất trong đời… không phải tình yêu sai người, mà là tin nhầm một kẻ mang nụ cười hiền nhưng trái tim đầy độc.

  • Vợ mất chưa được 49 ngày chồng đã đưa nh:ân tì:nh trẻ về nhà h::ú h::í, đêm đó bát hương bàn thờ vợ ch::áy

    Vợ mất chưa được 49 ngày chồng đã đưa nh:ân tì:nh trẻ về nhà h::ú h::í, đêm đó bát hương bàn thờ vợ ch::áy

    Cơn mưa đêm tháng Bảy rả rích như tiếng ai oán than khóc. Gió rít qua khe cửa sổ căn biệt thự ven hồ, tạo nên những âm thanh u… u… rợn người.

    Trong phòng ngủ master rộng lớn, Tuấn đang ôm ấp My – cô bồ nhí nóng bỏng mà hắn vừa công khai đưa về. Vợ Tuấn – Lan, mới mất được 45 ngày sau một cơn đột quỵ bất ngờ. Người ta bảo “nằm trên giường vợ chết là đại kỵ”, nhưng Tuấn mặc kệ. Hắn là người vô thần, hơn nữa, khối tài sản khổng lồ Lan để lại đã khiến hắn mờ mắt, quên cả đạo lý.

    “Anh à, em cứ thấy lạnh lạnh…” My rùng mình, kéo chăn che kín ngực. “Hình như có ai đang nhìn mình ấy.”“Vớ vẩn!” Tuấn cười cợt, tay với lấy ly rượu vang. “Nhà này giờ là của anh. Vợ anh chết rồi, hồn vía gì tầm này. Em cứ yếu bóng vía.”

    Vừa dứt lời, một tiếng Cạch! khô khốc vang lên từ phía cửa sổ ban công. Cả hai giật bắn mình quay ra.

    Cánh cửa kính vốn đã khóa chốt cẩn thận bỗng từ từ trượt mở ra. Gió lạnh ùa vào, làm tấm rèm trắng bay phấp phới, uốn lượn như một bóng ma.

    Dưới ánh đèn đường hắt vào nhập nhoạng, Tuấn và My chết lặng khi thấy một cái bóng phụ nữ đứng lấp ló ngay mép ban công. Cái bóng mặc chiếc váy ngủ lụa màu đỏ – chiếc váy Lan mặc vào đêm cô qua đời. Mái tóc dài rũ rượi che kín mặt, toàn thân ướt sũng nước mưa.

    “Ai? Đứa nào?” Tuấn quát lớn để trấn an bản thân, nhưng giọng hắn lạc đi.

    Cái bóng không trả lời, chỉ đứng im lìm, rồi từ từ giơ một ngón tay trắng bệch chỉ thẳng về phía phòng thờ ở cuối hành lang đối diện.

    Đột nhiên, mùi khét lẹt xộc vào mũi.

    “Cháy! Anh ơi, bàn thờ cháy rồi!” My hét lên thất thanh, vơ vội quần áo che thân chạy tót ra góc phòng.

    Tuấn lao ra hành lang. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn bủn rủn tay chân, ngã khuỵu xuống sàn gỗ.

    Trên bàn thờ, bát hương của Lan bốc cháy ngùn ngụt. Nhưng kỳ lạ thay, ngọn lửa không cháy lan ra khăn trải bàn hay hoa quả, mà chỉ tập trung thiêu rụi đúng ba nén nhang và tấm di ảnh. Dưới ánh lửa lập lòe, khuôn mặt Lan trong ảnh như đang cử động, khóe môi nhếch lên một nụ cười bí hiểm và đôi mắt nhìn xoáy sâu vào tâm can kẻ bội bạc.

    Tiếng gió lùa qua hành lang tạo thành tiếng hú dài: “Trả… nhà… cho… tôi…”

    Tuấn sợ đến mức tè ra quần. Hắn dập đầu lia lịa: “Lan ơi! Anh lạy em! Em sống khôn thác thiêng đừng về dọa anh. Anh biết lỗi rồi! Mai anh cúng cho em, anh đốt vàng mã cho em…”

    “Vàng mã ư?”

    Một giọng nói lạnh lẽo, quen thuộc vang lên ngay sau lưng Tuấn. Không phải tiếng gió, mà là tiếng người.

    Tuấn quay phắt lại. Đứng sừng sững ngay lối ra vào là “cái bóng” lúc nãy. Người phụ nữ đưa tay vén mái tóc ướt sũng sang một bên. Khuôn mặt trắng bệch, hốc hác, đôi mắt thâm quầng nhưng sắc lẹm.

    Đó là Lan. Không phải hồn ma. Là Lan bằng xương bằng thịt.

    My nhìn thấy thì hét lên một tiếng rồi ngất xỉu tại chỗ. Còn Tuấn, hắn há hốc mồm, tim như ngừng đập: “Em… em chết rồi cơ mà… Bác sĩ đã báo tử… đã hỏa táng…”

    Lan bước chậm rãi về phía Tuấn, mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ nghe cộp, cộp đầy ám ảnh. Cô không tấn công, không gào thét, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột độ.: “Anh nghĩ tôi chết dễ thế sao?” Lan cười nhạt. “Cái đêm tôi đột quỵ, anh đã cố tình chậm trễ gọi cấp cứu 30 phút để tôi chết hẳn, đúng không? Nhưng anh không ngờ, lọ thuốc trợ tim anh tráo đổi thành vitamin, tôi đã biết từ lâu và không uống. Cơn đột quỵ đó là giả, cái chết lâm sàng đó là màn kịch tôi dựng lên với sự giúp đỡ của người bạn thân làm bác sĩ”.

    “Cái… cái gì?” Tuấn lắp bắp.

    “Cái xác hỏa táng hôm đó là một thi thể làm giả được hóa trang. Còn tôi? 45 ngày qua, tôi vẫn sống trong căn nhà này Tuấn ạ.”

    Lan ghé sát mặt vào tai Tuấn, thì thào lời nói khiến hắn dựng tóc gáy: “Tôi sống trên tầng áp mái. Ban ngày tôi ngủ, ban đêm tôi đi lại trong nhà, ăn đồ thừa các người bỏ lại, đứng ở đầu giường nhìn các người ngủ. Anh có nhớ tuần trước anh bị mất cái đồng hồ không? Là tôi lấy đấy. Anh nhớ hôm kia bồn tắm tự xả nước không? Là tôi làm đấy. Tôi đã sống như một bóng ma bên cạnh anh suốt 45 ngày qua để thu thập đủ bằng chứng anh biển thủ tiền công ty và ngoại tình.”

    Sự thật rợn người này còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Hóa ra, cảm giác ớn lạnh, tiếng động lạ, những đồ vật bị di chuyển trong suốt hơn một tháng qua không phải do ảo giác. Vợ hắn – người mà hắn tưởng đã chết, đã lẩn khuất trong bóng tối, quan sát từng cử chỉ, từng lời nói dơ bẩn của hắn và nhân tình. Bát hương bốc cháy cũng chỉ là một chút thủ thuật hóa học đơn giản của cô.

    Tuấn run rẩy: “Vậy… vậy giờ em muốn gì?”

    Lan ném xuống đất một tập hồ sơ dày cộp: “Ký vào đơn ly hôn và chuyển nhượng toàn bộ tài sản này lại cho tôi. Căn nhà này là bố mẹ tôi cho, công ty là của gia đình tôi. Anh chỉ là kẻ ở rể. Trong này có đầy đủ bằng chứng anh ngoại tình và âm mưu chiếm đoạt tài sản. Nếu anh ký, anh được ra đi bình an với bộ quần áo trên người. Nếu anh không ký, tôi sẽ tung hê tất cả cho xã hội biết, anh sẽ mất hết danh dự, không còn mặt mũi nào nhìn ai ở cái đất này.”

    Tuấn nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn ánh mắt đanh thép của Lan. Hắn biết mình đã thua trắng. Không đòn roi, không tù tội, nhưng Lan đã tước đi tất cả những gì hắn khao khát nhất: Tiền bạc và Sĩ diện. Hắn run rẩy cầm bút ký, nước mắt chảy dài vì tiếc của và sợ hãi. Ký xong, Lan lạnh lùng chỉ tay ra cửa: “Cút! Ngay lập tức!”

    Tuấn lồm cồm bò dậy, không dám nhìn lại, lôi theo cô bồ đang lơ mơ tỉnh dậy chạy thục mạng ra khỏi nhà, lao vào màn mưa tầm tã. Cánh cửa biệt thự đóng sầm lại sau lưng họ.

    Tuấn và My đứng giữa trời mưa, không ví tiền, không điện thoại, trên người chỉ có bộ đồ ngủ mỏng tang ướt sũng. Cánh cổng biệt thự to lớn đóng chặt, lạnh lùng và kiên cố. Tuấn ngước nhìn lên tầng 2. Ở đó, qua ánh đèn vàng ấm áp, hắn thấy bóng Lan đang đứng bên cửa sổ, nhấp một ngụm rượu vang – ly rượu mà hắn vừa rót dở. Cô nhìn xuống hắn, mỉm cười nhẹ nhàng rồi kéo rèm lại.

    Một sự trừng phạt không đổ máu nhưng tàn nhẫn đến tận cùng. Hắn đã mất tất cả, và từ nay về sau, mỗi khi nhìn vào bóng tối hay những góc khuất trong phòng, hắn sẽ luôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ: “Liệu có ai đang nấp ở đó nhìn mình không?”. Nỗi sợ hãi đó sẽ đeo bám hắn đến hết cuộc đời.

  • 5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng giờ tôi cần tiền để mua chung cư thoát cảnh ở trọ hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố đ::ộng tr::ời

    5 năm trước cho mẹ chồng vay 1 tỷ bà xây nhà cho em trai chồng giờ tôi cần tiền để mua chung cư thoát cảnh ở trọ hỏi lấy lại 1 tỷ thì bà tuyên bố đ::ộng tr::ời

    Căn phòng trọ rộng vỏn vẹn 25 mét vuông hầm hập như cái lò bát quái giữa trưa hè Hà Nội. Con gái tôi, bé Nhím, vừa ngủ vừa quấy khóc vì nóng, dù chiếc quạt điện đã bật hết công suất. Nhìn con nổi rôm sảy đầy người, tôi ứa nước mắt. Tôi quay sang nhìn Hùng – chồng tôi, đang ngồi đếm lại xấp tiền lẻ. Chúng tôi đã sống cảnh ở trọ chật chội này suốt 6 năm qua. Tiết kiệm từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc, cuối cùng vợ chồng tôi cũng gom góp được thêm 800 triệu. Cộng với số tiền 1 tỷ đồng tôi cho mẹ chồng vay 5 năm trước, chúng tôi dư sức mua một căn chung cư 2 phòng ngủ khang trang, thoát khỏi cảnh “chui rúc” này.

    “Anh, mai cuối tuần, mình về quê thưa chuyện với mẹ xin lại số tiền kia nhé. Căn hộ bên Long Biên họ giục đặt cọc rồi, chậm chân là mất đấy,” tôi nói, giọng đầy hy vọng. Hùng ngập ngừng một chút rồi gật đầu: “Ừ, để mai anh nói khéo với mẹ. Chú Út giờ cũng ổn định rồi, chắc mẹ xoay sở trả được thôi“. 5 năm trước, khi đó tôi mới cưới và vừa bán mảnh đất bố mẹ đẻ cho làm của hồi môn được 1 tỷ. Dự định ban đầu là mua nhà ngay, nhưng mẹ chồng tôi – bà Dung – đã gọi điện khóc lóc thảm thiết.

    Bà bảo chú Thắng (em trai chồng) muốn lấy vợ nhưng nhà cửa ở quê dột nát quá, nhà gái chê không chịu gả. Bà nắm tay tôi, nước mắt ngắn dài: “Con thương mẹ, thương em. Con cho mẹ vay số tiền đó xây lại cái nhà cho tử tế để thằng Thắng cưới vợ. Mẹ thề, chỉ 1-2 năm là mẹ bắt nó cày cuốc trả lại cho anh chị ngay. Mẹ đứng ra bảo lãnh, con sợ gì.”

    Lúc đó tôi còn trẻ, lại nể mẹ chồng, thương chồng đứng giữa khó xử, nên tôi gật đầu đưa tiền. Tôi không lấy lãi, cũng chẳng bắt ký giấy nợ vì nghĩ “người một nhà ai lừa ai bao giờ”. Thế là căn nhà 3 tầng lầu mọc lên hoành tráng nhất xóm. Chú Thắng cưới vợ, sống sung túc trong căn nhà xây bằng tiền của tôi. Còn vợ chồng tôi vẫn bám trụ lại thành phố trong căn phòng trọ ẩm thấp.

    Sáng hôm sau, vợ chồng tôi bắt xe về quê. Nhìn ngôi nhà bề thế, sân lát gạch đỏ au, bên trong đầy đủ tiện nghi từ tivi màn hình lớn đến tủ lạnh side-by-side, lòng tôi khấp khởi mừng thầm. Nhà cao cửa rộng thế này, chắc chắn kinh tế chú thím ấy đã khấm khá. Bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ cho đến khi tôi mở lời.

    “Mẹ ạ, chú thím ạ… Chả là đợt này vợ chồng con tìm được căn chung cư ưng ý quá. Con định xin lại mẹ và chú thím số tiền 1 tỷ con cho vay ngày xưa để đặt cọc mua nhà. Cháu Nhím lớn rồi, cần chỗ ở ổn định đi học.” Không gian đang ồn ào bỗng chốc im bặt. Tiếng đũa bát va chạm cũng ngưng hẳn. Mẹ chồng tôi đặt bát cơm xuống, nụ cười trên môi tắt ngấm. Bà liếc nhìn chú Thắng, rồi quay sang nhìn tôi với ánh mắt sắc lẹm khác hẳn vẻ hiền từ lúc nãy.

    “Con định đòi tiền ngay bây giờ à?” bà hỏi, giọng lạnh tanh. “Vâng ạ, vì bên bán họ giục gấp quá…” tôi chưa kịp nói hết câu thì bà đã đập mạnh đôi đũa xuống bàn. “Chị hay nhỉ? Chị là chị dâu cả mà chị không biết thương em à? Nhà này xây lên là để thờ cúng tổ tiên, để cho em trai chị ở. Nó vừa mới cưới vợ, con còn nhỏ, công việc bập bõm, lấy đâu ra 1 tỷ mà trả ngay cho chị?”. Tôi sững sờ: “Nhưng mẹ ơi, lúc vay mẹ bảo chỉ 1-2 năm. Giờ đã 5 năm rồi. Vợ chồng con cũng phải đi thuê trọ khổ sở lắm…”

    “Khổ cái gì!” Mẹ chồng tôi quát lớn, cắt ngang lời tôi. “Anh chị ở thành phố kiếm tiền dễ như nước, thuê nhà thì đã sao? Còn thằng Thắng ở quê, xây cái nhà hết sạch tiền rồi. Giờ chị đòi thì bảo nó bán nhà đi trả chị nhé? Hay chị muốn đuổi mẹ và em ra đường?”. Chú Thắng ngồi bên cạnh, thản nhiên gắp miếng thịt gà bỏ vào miệng, buông một câu ráo hoảnh: “Chị dâu, em xây vào nhà hết rồi. Giờ em không có tiền. Khi nào có em trả, chị đừng ép người quá đáng.”

    Tôi nghẹn đắng ở cổ họng, nhìn sang chồng cầu cứu. Nhưng Hùng chỉ cúi gằm mặt, lí nhí: “Thôi em, từ từ hẵng nói, mẹ đang giận…”. Sự nhu nhược của chồng và sự trơ trẽn của gia đình chồng như giọt nước làm tràn ly. Tôi nhìn quanh căn nhà khang trang, nhìn chiếc xe SH mới cóng dựng ở góc nhà, nhìn bộ váy hàng hiệu cô em dâu đang mặc. Họ không hề nghèo, họ chỉ mặc định tiền của tôi là “nghĩa vụ” phải cho. Tôi đứng phắt dậy, hít một hơi thật sâu để không bật khóc.

    “Mẹ nói con không thương em? Thế ai thương con, thương cháu nội mẹ đang phải sống trong cái phòng trọ 40 độ hầm hập? 5 năm qua, con chưa từng đòi một đồng lãi. Nhưng con không ngờ lòng tốt của con lại bị coi là sự ngu ngốc.” Tôi mở túi xách, lấy ra một tờ giấy đã ố vàng. Đó là giấy chuyển tiền ngân hàng 5 năm trước, nội dung ghi rõ: “Cho mẹ vay xây nhà”. Và quan trọng hơn, tôi rút điện thoại ra, bật đoạn ghi âm cuộc nói chuyện 5 năm trước mà tôi đã cẩn thận lưu lại vì lời khuyên của bố đẻ tôi.

    Trong đoạn ghi âm, tiếng mẹ chồng vang lên rõ mồn một: “Mẹ thề, mẹ lấy danh dự ra đảm bảo, chỉ 1 năm là mẹ bắt thằng Thắng trả, nếu không mẹ sẽ bán mảnh đất vườn đi trả con.” Mặt mẹ chồng tôi biến sắc. Bà không ngờ cô con dâu hiền lành lại có sự đề phòng này.

    Tôi đanh thép nói tiếp: “Mảnh đất vườn bên cạnh giờ giá cũng hơn 2 tỷ. Nếu chú Thắng không có tiền mặt, con đề nghị mẹ bán mảnh đất đó đi. Hoặc là sang tên mảnh đất đó cho vợ chồng con trừ nợ. Nếu không, con sẽ nhờ pháp luật can thiệp. Giấy tờ chuyển tiền con còn giữ, tin nhắn mẹ xác nhận vay con vẫn còn. Con sống trọn tình vẹn nghĩa rồi, đừng trách con cạn tàu ráo máng.”“Mày… mày dám kiện cả mẹ chồng à? Đồ con dâu mất dạy!” Bà Hòa gào lên, định lao vào tát tôi nhưng Hùng đã kịp đứng dậy chắn ngang.

    Lần đầu tiên sau 6 năm, chồng tôi ngẩng cao đầu nói: “Mẹ! Vợ con nói đúng đấy. Nhà mình sống thế là bạc lắm. Tiền đó là mồ hôi nước mắt của cô ấy. Nếu mẹ và chú không trả, con sẽ là người đứng đơn kiện cùng vợ con.” Cả căn phòng chết lặng. Chú Thắng tái mặt, còn cô em dâu thì len lén kéo tay chồng. Tôi dứt khoát kéo chồng ra về, không ăn thêm một miếng cơm nào nữa.

    Ngay tối hôm đó, chú Thắng gọi điện, giọng đã dịu đi hẳn, xin khất trả trước 500 triệu vào tuần sau (nhờ cắm sổ đỏ vay ngân hàng), số còn lại xin trả dần trong 2 năm và trả cả lãi ngân hàng. Hóa ra, họ sợ tôi làm thật, sợ mất mặt với làng xóm và sợ dính đến pháp luật khi tôi nắm đằng chuôi. Tôi đồng ý, nhưng lòng tôi đã nguội lạnh. Tôi nhận lại được tiền, nhưng tình cảm gia đình thì đã vỡ nát hoàn toàn. Tôi dùng số tiền đó mua ngay căn chung cư mơ ước. Đêm đầu tiên ngủ trong nhà mới, nhìn con gái say giấc trong căn phòng mát lạnh, tôi biết mình đã làm đúng.

    Đàn bà, thương người thì tốt, nhưng trước hết phải thương mình và thương con mình đã. Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát, đó mới là cách sống để không ai dám coi thường.

  • Người lao động được nghỉ hưu ở tuổi 40 trong trường hợp nào?

    Người lao động được nghỉ hưu ở tuổi 40 trong trường hợp nào?

    Theo báo Vietnamnet đưa tin, theo quy định của pháp luật, việc hưởng lương hưu thông thường được áp dụng khi người lao động đạt đủ 20 năm đóng bảo hiểm xã hội trở lên và đủ số tuổi theo quy định (lao động nam cần đủ 62 tuổi vào năm 2028, lao động nữ cần đủ 60 tuổi vào năm 2035).

    Tuy nhiên, có những trường hợp đặc biệt, người lao động có thể nghỉ hưu khi 40 tuổi nếu đáp ứng điều kiện.

    Điều 55 Luật BHXH 2014 quy định, khi người lao động bị suy giảm khả năng lao động từ 61% trở lên và có đủ 15 năm trở lên làm nghề hoặc công việc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm thuộc danh mục do Bộ LĐ-TB&XH, Bộ Y tế ban hành.

    Điều này có nghĩa, người lao động có thể được hưởng lương hưu khi mới 40 tuổi, nếu đáp ứng đủ 4 điều kiện: Có đủ 20 năm đóng BHXH; Làm việc từ năm 20 tuổi và đóng BHXH đầy đủ mỗi năm; Có ít nhất 15 năm làm nghề hoặc công việc đặc biệt nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm; Bị suy giảm khả năng lao động từ 61% trở lên.

    Theo quy định chi tiết tại Điều 56 của Luật BHXH 2014, việc tính toán mức lương hưu hằng tháng cho người lao động được thực hiện liên quan đến thời gian đóng BHXH và tuổi nghỉ hưu.

    Mức lương hưu hằng tháng: Mức lương hưu được tính bằng 45% mức bình quân tiền lương tháng mà người lao động đã đóng BHXH. Số năm đóng để đạt được mức lương hưu tối thiểu là 18 năm đối với lao động nam nghỉ hưu từ năm 2020, 19 năm nghỉ hưu từ năm 2021 và 20 năm nghỉ hưu từ năm 2022 trở đi. Đối với lao động nữ, yêu cầu là đủ 15 năm đóng BHXH để được nghỉ hưu từ năm 2020 trở đi.

    Giảm mức lương hưu đối với nghỉ hưu trước tuổi: Trong trường hợp nghỉ hưu trước tuổi, mỗi năm nghỉ hưu trước tuổi sẽ giảm 2% mức lương hưu. Nếu tuổi nghỉ hưu có thời gian lẻ đến đủ 6 tháng, mức giảm sẽ là 1%, nhằm đảm bảo tính chính xác và công bằng trong việc xác định mức giảm.

    Tăng mức lương hưu hàng năm: Mỗi năm sau thời điểm đóng đủ 20 năm bảo hiểm xã hội, mức lương hưu sẽ được tăng thêm 2% cho đến khi đạt đến mức tối đa là 75%.

    Lao động cao tuổi khó khăn làm công việc nặng nhọc

    Theo ông Tạ Văn Dưỡng, Trưởng ban Chính sách pháp luật và quan hệ lao động (Liên đoàn lao động TP Hà Nội), qua ghi nhận ý kiến của người lao động liên quan đến góp ý dự thảo luật BHXH sửa đổi, nhiều công nhân lao động sản xuất trực tiếp ở các doanh nghiệp mong muốn được giảm tuổi nghỉ hưu so với quy định hiện hành là 60 tuổi đối với lao động nữ và 62 tuổi đối với lao động nam.

    Qua thực tiễn từ cơ sở, đa phần công nhân trực tiếp thường khó làm việc đến khi đủ tuổi nghỉ hưu, thậm chí chỉ cần đến độ tuổi 45, nhiều người lao động gặp khó khăn khi phải làm việc với cường độ lớn, cần độ chính xác cao trong các dây chuyền sản xuất công nghiệp. Sức khỏe, độ nhanh nhẹn của người lao động đều giảm, rất khó để đáp ứng yêu cầu.

    Đại diện Liên đoàn lao động TP Hà Nội thông tin thêm, một số doanh nghiệp cũng mong muốn người lao động được nghỉ hưu sớm, bởi những lao động lớn tuổi khi làm việc trong các dây chuyền có thể không theo kịp tiến độ, năng suất không được đáp ứng. Trong khi đó, thu nhập, tiền lương của các lao động này thường cao hơn nhóm lao động trẻ.

    Nhiều lao động, nhất là lao động nữ khi tuổi cao sẽ không thể gắn bó với công việc cho đến tuổi nghỉ hưu (Ảnh minh họa)

    “Đã có trường hợp doanh nghiệp muốn sa thải những lao động trên 35 tuổi để tuyển dụng những lao động trẻ vào dây chuyền sản xuất. Nhiều người không đáp ứng được cường độ lao động đã bị thải loại sớm và không thể chờ tới tuổi để được hưởng lương hưu”, ông Dưỡng nêu thực tế.

    Đề xuất bổ sung công việc nặng nhọc, độc hại làm cơ sở xét điều kiện về tuổi hưởng lương hưu

    Bà Phạm Thị Thanh Tâm, Chủ tịch Công đoàn Dệt May Việt Nam cho biết, dệt may là ngành có đông lao động nữ, chiếm trên 67% tổng lao động toàn ngành. Tuy nhiên đa số người lao động nữ khi bước sang tuổi 40 thường không thể gắn bó với công việc làm nặng nhọc, độc hại.

    Do vậy, bà Tâm đề xuất Chính phủ chỉ đạo các bộ, ngành có liên quan kết nối các ngành nghề phù hợp với từng lứa tuổi, để khi người lao động đã hết tuổi nghề ở những công việc nặng nhọc, các trung tâm dịch vụ việc làm có thể giới thiệu họ làm những công việc phù hợp để có thêm thu nhập và tham gia bảo hiểm xã hội, khi về hưu có mức lương đủ sống.

    Bà Tâm cũng đề nghị Bộ LĐTB&XH và các bộ ngành liên quan nghiên cứu, đề xuất sửa đổi, bổ sung danh mục nghề, công việc nặng nhọc, độc hại, nguy hiểm, làm cơ sở xét điều kiện về tuổi hưởng lương hưu của người lao động, trong đó có lao động nữ.

    Đồng thời, phân loại hợp lý nhóm lao động trực tiếp, lao động làm công việc nặng nhọc độc hại, để người lao động, nhất là lao động nữ được nghỉ hưu sớm hơn so với lộ trình tuổi quy định nhằm đảm bảo sức khỏe và an toàn lao động.

  • Thương tình cũ nuôi 1 con, chồng nh::ẫn tâ::m biến vợ thành mẹ đơn thân 4 con

    Thương tình cũ nuôi 1 con, chồng nh::ẫn tâ::m biến vợ thành mẹ đơn thân 4 con

    Cuộc sống của tôi trước buổi họp lớp định mệnh ấy có thể gói gọn trong hai từ: “Viên mãn”. Chúng tôi có một cơ ngơi khang trang, xe hơi đưa đón và tài sản lớn nhất là 4 đứa con “trứng gà trứng vịt” đang tuổi ăn tuổi lớn. Tôi cứ ngỡ Tuấn – chồng tôi – là người đàn ông trách nhiệm nhất thế gian, cho đến ngày anh đi họp lớp đại học kỷ niệm 10 năm da trường.

    Đêm đó, Tuấn về nhà rất khuya, người nồng nặc mùi rượu nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách lạ thường. Kể từ hôm ấy, anh thay đổi. Anh hay cầm điện thoại cười một mình, thường xuyên ra ban công hút thuốc và lơ là hẳn việc chơi đùa với lũ trẻ.

    Đúng 3 tháng sau ngày họp lớp, khi tôi đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho đại gia đình 6 người, Tuấn gọi tôi vào phòng làm việc. Mặt anh nghiêm trọng, lạnh lùng khác hẳn ngày thường: “Ly ơi, mình ly hôn đi.”

    Tôi chết lặng, chiếc vá múc canh trên tay rơi xuống sàn kêu xoảng một tiếng. “Anh nói cái gì? Anh đùa à? Đang yên đang lành…”… “Anh không đùa,” Tuấn ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh gặp lại Lan trong buổi họp lớp. Cô ấy… cô ấy khổ quá em ạ. Chồng bỏ, giờ làm mẹ đơn thân nuôi con một mình, kinh tế khó khăn, lại hay ốm đau. Cô ấy cần một người đàn ông che chở. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Lan rất nhiều. Ngày xưa bọn anh chia tay chỉ vì hiểu lầm.”

    Tôi nghe mà tai ù đi, máu trong người như đông cứng lại. Tôi nhìn người đàn ông mình đã đầu gối tay ấp 10 năm nay, người cha của 4 đứa con tôi, mà cảm thấy xa lạ đến rợn người: “Anh nói anh thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 đứa con? Anh xót xa cho cô ấy?” Tôi hỏi lại, giọng run rẩy vì kìm nén cơn giận. “Đúng, cô ấy yếu đuối và cô độc lắm. Còn em… em mạnh mẽ, em giỏi giang. Không có anh, em vẫn sống tốt.”

    Tôi bật cười, nước mắt trào ra mặn chát: “Anh Tuấn ạ, anh thương tình cũ vất vả nuôi 1 con, nên anh quyết định biến vợ mình thành mẹ đơn thân nuôi 4 đứa con sao? Anh nhân từ với người ngoài, nhưng lại tàn độc với máu mủ của mình đến thế à?”

    Tuấn cúi gằm mặt, lí nhí: “Anh biết anh sai với mẹ con em. Nhưng trái tim anh đã chọn rồi. Anh không thể sống dối lòng mình được.”

    Tôi nhìn Tuấn, sự thất vọng dâng lên tột độ rồi nhanh chóng chuyển thành sự khinh bỉ. Tôi nhận ra, níu kéo một gã đàn ông đã thay lòng, lại còn mang cái tư tưởng “anh hùng cứu mỹ nhân” lệch lạc như thế này là vô ích. Nếu tôi khóc lóc van xin, tôi chỉ nhận lại sự thương hại. Và quan trọng hơn, 4 đứa con của tôi cần một người mẹ tỉnh táo để bảo vệ chúng, chứ không cần một người cha hồn xiêu phách lạc vì người đàn bà khác.

    Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói, giọng đanh thép: “Được, tôi đồng ý buông tha cho anh làm người hùng. Nhưng tôi có một điều kiện.”. “Điều kiện gì anh cũng chấp nhận, miễn là em ký đơn nhanh chóng,” mắt Tuấn sáng lên.

    “Anh ra đi tay trắng. Toàn bộ căn biệt thự này, chiếc xe ô tô, và số tiền tiết kiệm 2 tỷ trong ngân hàng phải sang tên cho tôi. Anh chỉ được mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân. Tôi cần số tài sản đó để đảm bảo cuộc sống cho 4 đứa con của anh.”

    Tuấn khựng lại một chút. Đó là 90% tài sản chúng tôi tích cóp được. Nhưng rồi, hình ảnh cô người yêu cũ mong manh, yếu đuối đang chờ đợi lại thôi thúc anh. Hơn nữa, Tuấn luôn tự tin vào năng lực kiếm tiền của mình. Anh là giám đốc kinh doanh, lương tháng cả trăm triệu, anh nghĩ làm lại từ đầu mấy hồi.

    “Được! Anh đồng ý. Tiền bạc anh có thể kiếm lại, nhưng tình yêu thì không thể bỏ lỡ lần nữa.”

    Thủ tục ly hôn và chuyển nhượng tài sản diễn ra nhanh chóng đến chóng mặt. Ngày Tuấn xách vali ra đi, 4 đứa con ngơ ngác nhìn bố. Anh ta chỉ xoa đầu chúng qua quýt rồi lao vội ra xe taxi, nơi có người đàn bà kia đang chờ sẵn. Anh ta đi tìm “chân ái”, để lại tôi với căn nhà rộng thênh thang và gánh nặng nuôi 4 đứa trẻ đang tuổi ăn học.

    3 năm sau…

    Tôi bước xuống từ chiếc xe hơi mới cáu cạnh, chỉnh lại bộ vest sang trọng. Ba năm qua, tôi đã dùng số vốn liếng Tuấn để lại để đầu tư vào chuỗi cửa hàng thực phẩm sạch và bất động sản. Trời thương người chịu khó, cộng với động lực kiếm tiền nuôi con, tôi phất lên như diều gặp gió. Bốn đứa con tôi được học trường quốc tế, ngoan ngoãn và hiểu chuyện.

    Hôm nay tôi có hẹn với đối tác tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm. Vừa bước vào cửa, một nhân viên phục vụ luống cuống va phải tôi, làm đổ khay nước lên giày tôi: “Xin lỗi quý khách! Tôi xin lỗi! Tôi sơ ý quá!” Người nhân viên cúi gập người, giọng nói run rẩy quen thuộc đến giật mình.

    Tôi ngẩng lên. Là Tuấn. Trông anh ta già đi cả chục tuổi, tóc lấm tấm bạc, làn da sạm đen, mặc bộ đồng phục nhân viên nhàu nhĩ. Tuấn cũng sững sờ khi nhìn thấy tôi. Anh ta lắp bắp, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

    “Ly… em…”

    Cuộc gặp gỡ với đối tác bị hoãn lại ít phút. Tôi và Tuấn ngồi đối diện nhau ở một góc khuất. Lúc này, Tuấn mới gục đầu xuống, kể lại cái kết đắng ngắt của cuộc đời mình.

    Hóa ra, cái gọi là “tình yêu đích thực” của anh chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Cô người yêu cũ Lan kia, sau khi thấy Tuấn dọn về sống chung mà trong tay không có tài sản gì lớn (vì đã để lại hết cho tôi), bắt đầu tỏ thái độ.

    Cô ta quen thói tiêu xài hoang phí, lại lười lao động, chỉ muốn tìm một “cây ATM” để dựa dẫm. Khi Tuấn bắt đầu khởi nghiệp lại và gặp khó khăn do dịch bệnh, cô ta lộ rõ bản chất. Tuấn làm được bao nhiêu, cô ta bòn rút hết bấy nhiêu, thậm chí còn lén lấy tiền của anh đi đánh bài và nuôi… một gã trai trẻ khác.

    Đỉnh điểm là 6 tháng trước, khi Tuấn bị tai nạn gãy chân phải nằm nhà, mất việc làm, cô ta đã nhẫn tâm đuổi anh ra khỏi nhà trọ để rước nhân tình về. Đứa con riêng của cô ta – đứa trẻ mà Tuấn từng thương xót hơn cả con đẻ mình – cũng hùa theo mẹ, chửi mắng anh là kẻ ăn bám.

    Tuấn trắng tay, nợ nần chồng chất, không dám về nhìn mặt bố mẹ, cũng chẳng dám tìm gặp tôi. Anh phải đi làm phục vụ bàn, rửa bát thuê để kiếm sống qua ngày.

    “Anh hối hận lắm Ly ơi… Anh đúng là thằng ngu. Anh bỏ bát cơm vàng để đi ăn bát cám sú. Anh đã biến em thành mẹ đơn thân 4 con, để rồi đi nuôi vợ con thằng khác, cuối cùng nhận lại cái kết nhục nhã thế này.” Tuấn khóc, những giọt nước mắt hối hận muộn màng lăn dài trên gò má hốc hác.

    Tôi nhìn Tuấn, lòng không còn hận, chỉ thấy thương hại cho một kiếp người u mê.

    “Đó là con đường anh chọn, Tuấn ạ,” tôi nói bình thản. “Anh nghĩ cô ta đáng thương, nhưng thực ra người đáng thương nhất là anh. Anh đánh đổi gia đình, vợ con, tài sản để lấy một ảo ảnh. Giờ ảo ảnh tan vỡ, anh phải chịu trách nhiệm thôi.”

    Tôi đứng dậy, đặt lên bàn một xấp tiền mệnh giá lớn. “Đây không phải tiền bố thí, mà là tiền tôi trả cho công sức anh từng đóng góp cho cái nhà này trong quá khứ. Cầm lấy mà lo thuốc thang cái chân đi. Còn chuyện quay lại, thì vĩnh viễn không bao giờ có đâu. Bốn đứa con tôi, chúng đã quen sống thiếu bố 3 năm nay rồi.”

    Tôi bước đi, đầu ngẩng cao, để lại sau lưng người đàn ông từng là cả thế giới của mình đang gục đầu khóc nấc lên từng hồi. Cái giá của sự phản bội, đôi khi không phải là bị trả thù, mà là phải tận mắt chứng kiến người mình từng ruồng bỏ sống rực rỡ và hạnh phúc hơn gấp vạn lần khi không có mình.

  • Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Trồng gừng phong thủy không khó. Càng ngày càng nhiều người thích trồng loại cây này để trang trí nhà cửa.

    Gừng vốn là loại gia video dược sử dụng làm gia vị cho các món ăn thường ngày. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, nhiều người còn chọn trồng cây gừng bonsai như một thú vui giản dị, giúp cuộc sống thêm phần thú vị, bớt nhàm chán. Cây gừng bonsai vừa dễ trồng, đẹp mắt lại mang ý nghĩa tốt trong phong thủy.

    Chậu gừng bonsai xanh mướt, lạ mắt giúp không gian sống thêm sinh động. Ngoài ra, người ta tin rằng loại cây này còn có ý nghĩa đặc biệt.

    Vì sao càng ngày càng có nhiều người trồng gừng phong thủy?

    Để trồng một cây gừng bonsai, bạn chỉ cần chi phí tương đối thấp. Cách để gừng mọc mầm cũng đơn giản, không cần chăm sóc quá nhiều. Vẻ đẹp mộc mạc của cây gừng tạo ra sự hài hòa cho không gian sống. Ngoài ra, trồng gừng còn có ý nghĩa thanh lọc năng lượng, xua đuổi những điều xui xẻo và mở đường đón tài lộc.

    Nhiều người có rằng vẻ ngoài “gân guốc” của củ gừng và phần lá xanh tốt tạo nên biểu tượng của sự sinh sôi nảy nở, sự kiên cường.

    Gừng tỏa ra mùi hương cay nồng nhẹ nhàng có tác dụng tốt trong việc khử mùi, làm sạch không khí. Việc chăm sóc gừng từ lúc nảy mầm đến khi củ già cỗi cũng là một cách giảm căng thẳng sau thời gian làm việc mệt mỏi.
    Trồng gừng phong thủy hiện là trào lưu đang được nhiều người yêu thích.Trồng gừng phong thủy hiện là trào lưu đang được nhiều người yêu thích.
    Trong phong thủy, củ gừng với các đốt rễ đâm tua tủa, phần lá đánh vươn lên mạnh mẽ thể hiện sự phát triển theo từng bước, từng giai đoạn, sự thăng tiến không ngừng. Vị cay nồng của gừng còn được đánh giá là giúp phá trừ tai ách, xua đuổi tà khí, giúp bảo vệ sự bình an cho gia đình. Đặt một chậu gừng bonsai trong nhà được xem là cách kích hoạt may mắn và tài lộc.

    Cách trồng gừng bonsai

    Có nhiều loại gừng khác nhau như gừng gió (loại này có mùi rất thơm), gừng trâu (loại gừng có củ lớn), gừng sẻ (củ nhỏ)… Trong đó, gừng sẻ được nhiều người lựa chọn vì kích thước củ nhỏ, nhiều nhánh, các đốt gừng nhỏ thích hợp để đặt trong đĩa thủy canh hoặc chậu cảnh mini. Khi nảy mầm, các nhánh của gừng sẻ sẽ mộc lên tạo thành những tầng, thớ đẹp mắt và dễ tạo hình bonsai. Ngoài ra, gừng sẻ cũng có mùi thơm đậm, giúp thanh lọc không khí.

    Để trồng gừng bonsai, bạn có thể chọn cách trồng thủy canh. Cách này vừa giúp chậu gừng mang lại vẻ đẹp thanh tao, tinh tế, phù hợp với việc đặt trong phòng khách hoặc bàn làm việc để trang trí.
    Cách trồng gừng rất đơn giản. Bạn có thể chọn trồng gừng thủy canh hoặc trồng trong đất đều được.Cách trồng gừng rất đơn giản. Bạn có thể chọn trồng gừng thủy canh hoặc trồng trong đất đều được.
    Bạn nên chọn những củ gừng gà, chắc khỏe. Quan sát trên củ gừng thấy có những đốm trắng hoặc hồng ở đầu củ. Đây là các mầm/chồi non, khi gặp điều kiện thích hợp sẽ phát triển thành phần thân và lá của cây gừng. Nếu củ gừng có dấu hiệu bị thối, hãy cắt bỏ phần này và ngâm gừng trong dung dịch khử nấm hoặc thuốc tím pha loãng rồi đem phơi khô.

    Chuẩn bị một đĩa/chậu nhỏ đựng nước sạch để trồng gừng. Đặt củ gừng vào đĩa hoặc chậu rồi đổ nước ngập khoảng 1/3 thân củ gừng. Không đặt toàn bộ củ gừng trong nước vì như vậy gừng sẽ bị thối.

    Để đĩa gừng ở nơi có ánh sáng nhẹ để gừng mọc mầm. Khi thấy mầm nhú lên, bạn có thể nhỏ thêm dung dịch dinh dưỡng dành cho cây thủy sinh, 1-2 lần/tháng để nuôi cây.

    Khoảng 3-4 ngày lại thay nước cho gừng một lần để tránh tình trạng nước bị đục, bẩn khiến gừng bị thối và cũng để ngăn ngừa muỗi.

    Ngoài ra, bạn cũng có thể chọn cách trồng gừng trong đất. Nên chọn loại đất tơi xốp, giàu dinh dưỡng. Vùi củ gừng vào đất, sâu khoảng 3-5 cm, mầm gừng  hướng lên trên. Khi thấy đất khô hoàn toàn mới tưới thêm nước để tránh làm gừng bị thối. Thời điểm gừng dễ sống và phát triển mạnh nhất là mùa xuân hè.

    Chỉ với vài bước đơn giản, bạn có có ngay một chậu gừng bonsai đẹp mắt, vừa giúp trang trí nhà cửa, vừa mang ý nghĩa phong thủy tốt, giúp phá giải vận đen, thu hút nguồn năng lượng tích cực cho gia đình.

    NGUỒN: https://phunutoday.vn/vi-sao-cang-ngay-cang-co-nhieu-nguoi-trong-gung-phong-thuy-d476550.html

  • Tại sao nên để một khoản tiền đằng sau vỏ điện thoại?

    Tại sao nên để một khoản tiền đằng sau vỏ điện thoại?

    Vậy tại sao họ làm như vậy là mê tín hay để khoe khoang với chúng ta rằng họ giàu có? Thực tế không phải vậy. Trong số này, chúng tôi sẽ nói với bạn về lý do tại sao một đồng tiền được đặt phía sau ốp điện thoại di động và công dụng của nó là gì! Khuyến khích các bạn like, sưu tầm và theo dõi để có thể kiểm tra bất cứ lúc nào khi cần nhé!

    1. Nó có ý nghĩa thu hút sự giàu có

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn. Điều đó cũng rất dễ hiểu, chúng ta lúc nào cũng cầm trên tay chiếc điện thoại di động, nếu trong chiếc ốp lưng có tiền nghĩa là lúc nào tay chúng ta cũng cầm tiền. Nếu điện thoại của bạn luôn ở bên cạnh bạn, bạn sẽ không bao giờ thiếu tiền. Ý nghĩa rất tốt!

    2. Thay đổi cho trường hợp khẩn cấp

    Chúng ta thường chỉ mang theo điện thoại di động khi đi ra ngoài và có thể quét mã hoặc chuyển khoản internet banking để thanh toán trực tiếp, nhưng đôi khi có những nơi chỉ chấp nhận tiền mặt, thật xấu hổ nếu chuyển khoản tiền lẻ? Lúc này nếu có sẵn tiền mặt cầm theo thì sẽ thuận tiện hơn.

    3. Giữ khoản riêng phòng thủ ra ngoài

    Nhiều người đàn ông tiết kiệm quỹ đen một số tiền riêng tư. Nếu bạn mua một chiếc ốp lưng điện thoại trong suốt thì rất dễ bị lộ, do vậy nên sử dụng ốp lưng kín. Đây cũng là cách nhiều đàn ông sử dụng để tránh bị vợ tịch thu.

    Cho dù đó là để cầu may hay để giải tỏa tình huống nhất thời, việc đặt một số tiền giấy sau điện thoại di động vẫn rất hữu ích. Tuy nhiên, việc đặt tiền giấy sau vỏ điện thoại di động trong suốt thực sự ảnh hưởng đến hình thức bên ngoài, và dễ bị hiểu là khoe tiền. Khuyên bạn nếu muốn đặt tiền thì nên chọn những chiếc ốp lưng điện thoại có màu đục.

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn.

    Vậy tại sao họ làm như vậy là mê tín hay để khoe khoang với chúng ta rằng họ giàu có? Thực tế không phải vậy. Trong số này, chúng tôi sẽ nói với bạn về lý do tại sao một đồng tiền được đặt phía sau ốp điện thoại di động và công dụng của nó là gì! Khuyến khích các bạn like, sưu tầm và theo dõi để có thể kiểm tra bất cứ lúc nào khi cần nhé!

    1. Nó có ý nghĩa thu hút sự giàu có

    Nhiều người quan niệm bỏ tiền vào vỏ điện thoại để mang lại phú quý may mắn. Điều đó cũng rất dễ hiểu, chúng ta lúc nào cũng cầm trên tay chiếc điện thoại di động, nếu trong chiếc ốp lưng có tiền nghĩa là lúc nào tay chúng ta cũng cầm tiền. Nếu điện thoại của bạn luôn ở bên cạnh bạn, bạn sẽ không bao giờ thiếu tiền. Ý nghĩa rất tốt!

    2. Thay đổi cho trường hợp khẩn cấp

    Chúng ta thường chỉ mang theo điện thoại di động khi đi ra ngoài và có thể quét mã hoặc chuyển khoản internet banking để thanh toán trực tiếp, nhưng đôi khi có những nơi chỉ chấp nhận tiền mặt, thật xấu hổ nếu chuyển khoản tiền lẻ? Lúc này nếu có sẵn tiền mặt cầm theo thì sẽ thuận tiện hơn.

    3. Giữ khoản riêng phòng thủ ra ngoài

    Nhiều người đàn ông tiết kiệm quỹ đen một số tiền riêng tư. Nếu bạn mua một chiếc ốp lưng điện thoại trong suốt thì rất dễ bị lộ, do vậy nên sử dụng ốp lưng kín. Đây cũng là cách nhiều đàn ông sử dụng để tránh bị vợ tịch thu.

    Cho dù đó là để cầu may hay để giải tỏa tình huống nhất thời, việc đặt một số tiền giấy sau điện thoại di động vẫn rất hữu ích. Tuy nhiên, việc đặt tiền giấy sau vỏ điện thoại di động trong suốt thực sự ảnh hưởng đến hình thức bên ngoài, và dễ bị hiểu là khoe tiền. Khuyên bạn nếu muốn đặt tiền thì nên chọn những chiếc ốp lưng điện thoại có màu đục.

    Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn: Anh ơi, trong tường có cái gì này

    Ngày mẹ kế qua đời, căn nhà vang lên đủ loại tiếng xì xào. Họ hàng bảo bà thiên vị, vì để lại cho con ruột – tức em trai cùng mẹ khác cha của tôi – số tiền kếch xù 50 tỷ, còn tôi chỉ nhận được một căn nhà rách nát, tường vữa bong tróc, mái ngói xiêu vẹo.

    Trong ánh mắt họ, tôi là đứa con riêng bị bỏ rơi. Thậm chí, có người còn thì thầm:
    – Nó may mà được bà ấy nuôi, giờ còn đòi hỏi gì nữa?

    Tôi cười chua chát. Ừ thì, từ ngày bố tôi mất sớm, bà đã nhận nuôi tôi. Nhưng làm sao phủ nhận được sự thật: bao năm nay, bà luôn yêu thương con ruột hơn tôi. Vậy nên, khi nghe tin chia tài sản, tôi cũng chẳng bất ngờ.

    Em trai tôi, tên Nam, hả hê không giấu nổi. Trong lễ tang, nó thì thầm bên tai tôi:
    – Mày lấy căn nhà rách kia về làm gì, bán đi cũng chẳng ai mua. Tao thì có 50 tỷ, khỏi phải làm cả đời.

    Lời nó như nhát dao xoáy vào lòng. Tôi lẳng lặng ký giấy nhận căn nhà cũ, coi như một nén hương cuối cùng cho mối tình nghĩa dở dang giữa tôi và mẹ kế.

    Vài tuần sau, tôi đến xem căn nhà ấy. Nằm chơ vơ nơi ngoại ô, tường loang lổ, cửa gỗ mục ruỗng. Người ta bảo nên phá bỏ xây lại. Tôi gọi thợ đến.

    Tiếng búa đập vào tường vang lên chan chát. Đột nhiên, một anh thợ hét lớn:
    – Anh ơi, trong tường có cái gì này!

    Tôi lao tới. Sau lớp gạch cũ kỹ, hiện ra một chiếc két sắt. Tôi run rẩy, tim đập dồn. Cả đội thợ dừng lại, ai nấy há hốc mồm.

    Mất gần một giờ, tôi mới mở được két. Bên trong không phải vàng bạc, cũng chẳng có tiền mặt, mà là một xấp giấy tờ dày cùng một quyển sổ tay.

    Mở trang đầu, tôi nhận ra nét chữ quen thuộc – chính là của mẹ kế.

    “Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là mẹ đã rời xa. Con đừng buồn khi thấy mẹ để lại cho Nam 50 tỷ. Số tiền đó, mẹ cố tình trao cho nó, vì mẹ biết nó ham vật chất, và đó cũng là sợi dây trói buộc nó. Với con, mẹ tin con đủ mạnh mẽ để giữ bí mật này.”

    Tôi lật tiếp. Giấy tờ bên dưới là hợp đồng mua bán đất, cổ phần công ty, giấy chứng nhận sở hữu bất động sản – tổng giá trị ước tính còn lớn hơn 50 tỷ nhiều lần. Tất cả đều mang tên tôi.

    Chân tôi như nhũn ra. Hóa ra, căn nhà rách không phải phần “bị bỏ rơi”, mà chính là nơi mẹ kế giấu toàn bộ tài sản thật sự.

    Trong quyển sổ, bà viết thêm:

    “Ngày bố con mất, mẹ từng thề sẽ chăm sóc con như con ruột. Nhưng mẹ biết, cả đời này con luôn thấy mẹ thiên vị. Thực ra, mẹ phải làm vậy. Nam nóng nảy, nếu không cho nó tưởng rằng mình được nhiều hơn, nó sẽ làm liều, sẽ hận thù. Con hãy tha thứ cho mẹ. Đây là gia sản của cả gia đình, mẹ tin con sẽ biết dùng đúng cách.”

    Nước mắt tôi rơi lã chã. Bảy năm sống với bà, tôi từng nghĩ bà không thương mình. Giờ đây, từng con chữ run run cho tôi thấy một tình yêu sâu kín, âm thầm.

    Tin tức về két sắt nhanh chóng lan ra. Nam điên cuồng xông đến, gào thét:
    – Không công bằng! Sao bà ta để hết cho mày? Tao mới là con ruột!

    Tôi đưa quyển sổ cho nó đọc. Sau vài dòng, mặt nó tái nhợt. Nó quăng sổ xuống, gào khóc như đứa trẻ. Bao nhiêu năm được nuông chiều, giờ mới hiểu ra, 50 tỷ nó cầm thực chất chỉ là “phần mồi”.

    Tôi nhìn em, giọng nghẹn lại:
    – Mẹ không ghét em. Bà chỉ muốn em sống tử tế. Đừng để đồng tiền nhấn chìm mình nữa.

    Nam sụp xuống, ôm mặt. Hào quang giàu sang vụt tắt, chỉ còn lại nỗi đau thừa nhận sự thật: suốt đời nó bị mẹ “trói” bằng tiền bạc.

    Còn tôi, tôi chọn dùng tài sản kia để mở một quỹ học bổng mang tên mẹ kế, giúp những đứa trẻ mồ côi như tôi từng trải qua. Tôi muốn người đời nhớ đến bà không phải bằng hai chữ “thiên vị”, mà bằng tình thương bà âm thầm trao gửi.

    Đêm ấy, tôi thắp hương trước di ảnh. Lần đầu tiên sau bao năm, tôi gọi bà bằng tiếng “Mẹ” trọn vẹn, không vướng mắc gì nữa.

    Ngoài kia, gió lùa qua ô cửa vỡ, khẽ lay động bức màn mỏng. Tôi như nghe thấy tiếng bà mỉm cười, an yên sau tất cả.