Tác giả: admin

  • Tối đó, vợ b ất ng ờ mua rư:ợ:u về é;p tôi uống đến s:a:y. Tôi vờ ngủ để xem cô ấy có ý gì, nào ngờ giữa đêm lại phát hiện một b;í m;ật khiến tôi s:ữ:ng s:ờ

    Tối đó, vợ b ất ng ờ mua rư:ợ:u về é;p tôi uống đến s:a:y. Tôi vờ ngủ để xem cô ấy có ý gì, nào ngờ giữa đêm lại phát hiện một b;í m;ật khiến tôi s:ữ:ng s:ờ

    Trời mưa dầm suốt cả buổi chiều, những cơn gió lành lạnh kéo dài như muốn báo trước điều gì đó bất thường. Tôi đi làm về, áo sơ mi ướt lấm tấm, chân giẫm nước mưa bắn tung tóe khắp ngõ nhỏ. Nhà tôi nằm sâu trong một khu dân cư yên tĩnh ở quận Bình Thạnh, TP.HCM. Căn nhà hai tầng đơn sơ, nhỏ gọn, là thành quả của mấy năm làm lụng vất vả từ thời mới cưới.

    Vợ tôi – Dung – là người phụ nữ dịu dàng, ít nói. Cô ấy làm kế toán ở một công ty xuất nhập khẩu, công việc đều đều, lương cũng đủ sống. Từ ngày cưới nhau đến nay đã hơn 4 năm, chưa khi nào Dung chủ động mua rượu về, chứ đừng nói là ép tôi uống.

    Ấy vậy mà hôm đó, khi tôi vừa bước chân vào nhà, chưa kịp thay áo, cô ấy đã đưa ra một chai rượu vang đỏ, loại khá đắt tiền, đặt lên bàn gỗ.

    “Anh tắm đi rồi ra uống với em một ly,” Dung nói, ánh mắt lạ lùng, vừa như lúng túng, vừa như chờ đợi điều gì đó.

    Tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng không hỏi gì. Chẳng phải đàn ông đều mơ có một buổi tối vợ chủ động rót rượu, cười mỉm và dịu dàng bên cạnh hay sao?

    Tắm xong, tôi ra bàn thì thấy cô ấy đã rót sẵn hai ly, rượu sóng sánh ánh đỏ dưới ánh đèn vàng. Cô ấy uống khá nhanh, còn tôi thì chậm rãi, vừa nhấp rượu vừa để ý nét mặt vợ.

    Một lúc sau, Dung chủ động rót thêm cho tôi. Cô ấy kể linh tinh mấy chuyện ở công ty, về đồng nghiệp, sếp mới… nhưng lời nói lạc đi, thiếu tự nhiên, như thể đang cố lấp đầy không khí bằng những câu chuyện không đâu.

    Tôi thấy lạ. Dung là người ít nói, lại không hay uống rượu. Hôm nay, cô ấy chẳng những uống mà còn uống khá nhiều. Mỗi khi tôi gật gù vì rượu bắt đầu ngấm, cô ấy lại nhìn tôi thật kỹ, như thể kiểm tra xem tôi đã say chưa.

    Tôi bắt đầu cảnh giác. Không biết có chuyện gì đó đang diễn ra sau lưng mình.

    Thế là tôi giả vờ ngà ngà, gật gù nói muốn đi ngủ. Dung đưa tôi lên phòng, đỡ tôi nằm xuống giường như một người vợ chu đáo. Cô ấy đắp chăn cho tôi rồi nhẹ nhàng rút lui, để lại ánh đèn ngủ lờ mờ bên cạnh.

    Tôi nhắm mắt, nín thở, cố giữ hơi thở đều đặn. Tim đập mạnh trong lồng ngực.

    Một lát sau, có tiếng bước chân nhẹ nhàng xuống cầu thang. Tôi rón rén ngồi dậy, men theo hành lang, nấp bên trên cầu thang nhìn xuống. Dung không tắt đèn dưới nhà, cô ấy đang loay hoay mở điện thoại, bấm số.

    Tôi lặng người khi nghe rõ từng chữ qua khoảng cách yên ắng ấy:

    “Anh tới được chưa?… Ừ, hắn say rồi, em làm đúng như anh dặn. Nhanh lên, em không chịu nổi nữa rồi…”

    Tôi chết lặng. Hắn? Anh? Em?

    Cổ họng tôi khô khốc. Bao nhiêu câu hỏi xoáy như lốc trong đầu. Vợ tôi – người phụ nữ hiền lành ít nói ấy – đang gọi cho một gã đàn ông lạ, giữa đêm, sau khi cố chuốc tôi say?

    Lúc đó tôi không biết nên giận, hay nên sợ. Tôi quay vào phòng, tim đập thình thịch, mồ hôi vã ra dù trời mưa lạnh. Cố gắng giữ bình tĩnh, tôi mở tủ, lấy điện thoại, bật chế độ ghi âm, rồi quay lại gần cầu thang.

    Tôi rón rén, cố không gây tiếng động, tay nắm chặt điện thoại, tiếp tục thu âm cuộc gọi của cô ấy. Giọng Dung thì thầm, nhưng từng chữ như dao cứa:

    “Em để sẵn sổ đỏ trong túi xách. Anh tới rồi mình đi luôn. Em không thể sống với hắn nữa, một ngày cũng không nổi…”

    Tôi bỗng thấy bầu trời như sụp xuống đầu

    Tôi ngồi thụp xuống sàn nhà, lưng dựa vào tường, cả người run lên. Trước mắt tôi là một sự thật mà tôi chưa từng dám nghĩ đến: Vợ tôi đang âm mưu bỏ trốn cùng một gã đàn ông khác. Tệ hơn, cô ấy định mang theo cả sổ đỏ – tài sản lớn nhất của hai vợ chồng.

    Cảm giác vừa tê liệt vừa hoang mang. Trong đầu tôi lặp đi lặp lại câu hỏi: “Tại sao? Mình đã làm gì sai?”

    Tôi không phải người chồng tệ. Tôi không rượu chè, không cờ bạc, đi làm về đúng giờ, lương không cao nhưng đủ chi tiêu, có khi còn đưa thêm tiền cho cô ấy lo cho nhà. Từ ngày cưới, tôi nghĩ mình đã sống tử tế, đàng hoàng, không để vợ phải buồn. Nhưng có vẻ như, tử tế thôi là chưa đủ.

    Tôi ngồi đó gần mười phút, cho đến khi nghe tiếng khóa cửa cạch một cái. Tôi ngẩng lên. Dung mở cửa, che dù, bước ra ngoài trong màn mưa lâm thâm. Cô ấy mặc chiếc áo khoác màu be, tay xách túi xách to – hẳn là cái có sổ đỏ bên trong.

    Tôi không nghĩ được nhiều nữa. Bản năng thôi thúc tôi lặng lẽ bám theo.

    Con hẻm tối, mưa trút nhẹ như sương. Dung bước nhanh, dáo dác nhìn quanh, rồi rẽ vào một chiếc xe hơi đang đỗ ở cuối ngõ. Tôi nấp sau bức tường của nhà hàng xóm, đủ gần để nhìn thấy người đàn ông mở cửa xe cho cô ấy. Gã mặc áo sơ mi đen, dáng cao, tay đeo đồng hồ sáng loáng – không phải loại người sống trong khu bình dân này.

    Họ không ôm nhau, không nói gì quá tình cảm, nhưng ánh mắt Dung nhìn gã… tôi chưa từng thấy ánh mắt đó dành cho mình.

    Chiếc xe nổ máy, rời đi.

    Tôi không đuổi theo. Tôi lặng lẽ quay về nhà, mở cửa bước vào trong căn nhà lạnh ngắt, và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi khóc.

    Hai ngày sau.

    Dung chưa về. Không một cuộc gọi, không một tin nhắn. Tôi cũng không liên lạc.

    Tôi không báo công an. Không làm ầm lên. Thay vào đó, tôi ngồi kiểm tra lại từng giấy tờ trong nhà. Đúng như cô ấy nói qua điện thoại – sổ đỏ đã biến mất. Tôi cũng phát hiện thẻ ngân hàng của tôi bị rút gần hết tiền – chắc chắn là vào lúc tôi ngủ đêm đó.

    Tôi nộp đơn xin nghỉ vài ngày ở công ty. Không phải vì quá đau khổ, mà vì tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

    Gã đàn ông kia là ai? Tại sao Dung lại có thể thay đổi nhanh như vậy? Hay là… có điều gì khác đằng sau?

    Tôi bắt đầu tìm kiếm. Tôi truy cập vào máy tính của Dung. Cô ấy không đăng xuất tài khoản Google. Từ đó, tôi lần ra được địa chỉ một quán cà phê mà cô ấy hay đến trong tháng vừa rồi – cách nhà tôi khoảng 7 km, nằm gần khu Thảo Điền.

    Tôi tới quán, ngồi hàng giờ, dò hỏi nhân viên, giả vờ là chồng đang tìm vợ mất tích. Một bạn nhân viên trẻ nhận ra ảnh cô ấy và tiết lộ:

    “Chị đó hay ngồi với một anh đẹp trai, nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng lần nào cũng đưa laptop ra, có lần còn cãi nhau to lắm…”

    Laptop?

    Tôi chợt nhớ ra – Dung có một cái USB nhỏ, lúc nào cũng mang theo trong ví. Tôi chưa từng để ý, nghĩ là đồ cá nhân. Lần đầu tiên, tôi nghi ngờ trong đó chứa thứ gì khác ngoài tài liệu kế toán.

    Buổi tối hôm đó, tôi đi tìm ví của cô ấy để lại trong tủ quần áo. Không có USB.

    Nhưng tôi tìm được một tờ giấy ghi tay nhét kỹ ở đáy ngăn kéo, nét chữ run rẩy:
    “Nếu em có mệnh hệ gì, hãy đưa USB cho công an. Mật khẩu là ngày cưới mình.”
    – Dung.

    Tôi như bị tát vào mặt. Cảm giác sững sờ buốt lạnh chạy dọc sống lưng.

    Dung đang bị đe dọa?

    Gã kia không phải người tình?

    Tôi lập tức nhớ lại đoạn ghi âm hôm trước. Tôi mở lại nghe kỹ:
    “Em làm đúng như anh dặn… Em không chịu nổi nữa rồi.”
    Câu này, giờ nghe lại, không còn giống lời hẹn hò. Nó như lời tuyệt vọng.

    Tôi nhấc máy, gọi vào số Dung lưu là “Mẹ”, giả vờ hỏi thăm. Mẹ vợ tôi nói Dung chưa về quê. Tôi hỏi thêm vài câu, rồi lặng lẽ cúp máy.

    Tôi biết mình phải làm gì.

    Ba ngày sau, tôi tìm thấy cô ấy.

    Cảnh sát tìm thấy chiếc xe đậu trong một gara kín cổng gần Bình Dương – nơi tôi chỉ biết được nhờ lần theo định vị tài khoản Google chưa bị thoát. Cảnh sát đột nhập vào lúc 1 giờ sáng.

    Dung nằm trên sàn, bị trói tay, người gầy gò, mắt thâm quầng. Cô ấy nhìn thấy tôi, òa khóc.

    Tên đàn ông kia – là quản lý cấp cao ở công ty cô ấy, đang bị điều tra tội rửa tiền và biển thủ công quỹ. Dung phát hiện việc này qua sổ sách, bị hắn uy hiếp không được báo. Hắn lấy sổ đỏ làm con tin, ép cô giả vờ bỏ chồng, giả vờ say mê hắn để không bị nghi ngờ, trong lúc hắn tìm cách xóa bằng chứng.

    Cô ấy cố gửi thông điệp bằng tờ giấy giấu kỹ, để lại manh mối cho tôi. Màn kịch đêm chuốc rượu là để cứu lấy cả hai khỏi điều tồi tệ hơn.

    Một tuần sau, Dung vẫn còn hoảng loạn. Tôi không trách cô. Có những chuyện ta chỉ hiểu khi bước qua bóng tối của nó.

    Căn nhà nhỏ của tôi, giờ thêm một thứ mới: Một cặp ổ khóa mã số trên tủ gỗ – nơi cất USB chứa bản sao bằng chứng cô ấy dám giữ lại, dù biết có thể mất mạng.

    Và tôi, mỗi tối đều rót một ly rượu vang, nhìn sang vợ, nắm tay cô ấy – lần này là thật – và thầm nghĩ: Có những đêm khiến ta thức tỉnh, chỉ để học lại cách tin nhau, một lần nữa.

  • Quán Hương Đêm nằm ở ven quốc lộ 13 – đoạn giáp giữa thị trấn Phú Lâm và xã Tân Dực

    Quán Hương Đêm nằm ở ven quốc lộ 13 – đoạn giáp giữa thị trấn Phú Lâm và xã Tân Dực

    Quán Hương Đêm nằm ở ven quốc lộ 13 – đoạn giáp giữa thị trấn Phú Lâm và xã Tân Dực.
    Ban ngày chỉ là căn nhà cấp bốn với tấm biển cũ kỹ, nhưng về đêm lại sáng rực ánh đèn đỏ, tiếng nhạc xập xình, tiếng cười nói nhòe trong khói thuốc.

    Tôi – Hằng, làm ở đây đã gần một năm. Quán có 6 “chị em”, trong đó chị Mai là người nổi tiếng nhất – vừa đẹp, vừa khôn khéo, khách quen ai cũng chỉ đòi gặp chị.
    Không ai biết chị đến từ đâu, chỉ biết mỗi tháng chị đều gửi đi một phong bì dày cho ai đó tên “Tú” ở Bình Dương.


    Tối hôm đó là đêm thứ bảy, khách đông nghịt.
    Khoảng gần 1h sáng, khi tôi đang dọn bàn thì chị Mai bước ra khỏi phòng VIP, gương mặt chị trắng bệch, môi run run.
    Chị kéo tôi lại, nói nhỏ, hơi thở khét mùi rượu nhưng ánh mắt rất tỉnh:

    “Hằng… mai tao có chuyện phải đi xa. Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao… nhớ đấy.”

    Tôi cười gượng:

    “Đi xa đâu chị, mai chủ nhật mà, khách quen toàn hẹn chị mà.”

    Chị không nói gì, chỉ siết chặt tay tôi – lạnh buốt, rồi bỏ lên phòng trên gác.


    3h đêm.
    Trời mưa lớn.
    Tôi vẫn còn thức vì phải dọn lại quầy bar. Giữa tiếng sấm, tôi nghe thấy tiếng kéo ghế từ trên gác, rồi một tiếng rơi “rầm” như có vật gì đổ xuống.

    Tôi chạy lên.
    Cánh cửa phòng chị Mai hé mở.
    Trong ánh đèn mờ, chị Mai đang ngồi trên ghế, tóc buông rũ, trước mặt là ly rượu đổ ngang và tờ giấy trắng viết nguệch ngoạc:

    “Xin lỗi… đừng để nó tìm thấy con.”

    Tôi hoảng hốt lao đến, nhưng vừa chạm vào người chị, đèn vụt tắt.
    Một giây sau, cửa bật mở – một người đàn ông mặc áo mưa đen đứng sừng sững ngoài hiên, nước chảy tong tong. Hắn nhìn tôi, rồi liếc xuống chị Mai.
    Không nói lời nào, hắn giật mạnh tờ giấy, nhét vào túi, rồi bỏ đi trong mưa.


    Sáng hôm sau, chị Mai biến mất.
    Phòng chị trống trơn, vali, quần áo, điện thoại – tất cả đều gone. Quán Hương Đêm đóng cửa 3 ngày liền vì “sự cố nội bộ”.
    Chủ quán – bà Phượng – chỉ nói gọn:

    “Chị Mai về quê rồi. Đừng hỏi nữa.”

    Nhưng ai cũng biết, chị không có quê.
    Cái địa chỉ trong hồ sơ xin việc trước đây là giả, số chứng minh là của người đã chết từ 3 năm trước.


    Ba tuần sau, công an đến quán.
    Họ hỏi về chị Mai, nói rằng một xác phụ nữ vừa được phát hiện trôi dạt ở bờ kênh khu công nghiệp Bình Dương.
    Trên cổ có đeo một sợi dây chuyền chạm chữ “T”.
    Và trong túi áo, có mảnh giấy ướt nhòe dòng chữ:

    “Xin lỗi… đừng để nó tìm thấy con.”

    Câu chữ ấy khiến tôi lạnh sống lưng.


    Ba tháng sau, khi quán Hương Đêm bị dỡ để xây khu đô thị, tôi đến dọn đồ, thấy dưới gầm cầu thang cũ có một hộp sắt rỉ, bên trong là tấm hình cũ chụp chị Mai với một đứa bé trai chừng 5 tuổi – đeo sợi dây chuyền chữ “T”.

    Mặt thằng bé giống hệt người đàn ông mặc áo mưa đêm đó.


    Họ nói chị Mai là “gái quán”, là “đàn bà tội lỗi”.
    Nhưng đến khi hiểu ra mọi chuyện – chị chỉ là người mẹ trốn chạy khỏi kẻ đã giết chồng mình và tìm cách bảo vệ con – thì đã quá muộn.
    Tôi vẫn còn nhớ như in, buổi tối cuối cùng ấy…
    Trước khi bước lên phòng, chị Mai ngoái lại cười, nói nhỏ:

    “Hằng, nếu mai tao không còn ở đây nữa… thì coi như chưa từng có tao nhé.”

    Và kể từ đó, quán Hương Đêm chẳng bao giờ mở lại nữa.

  • Tôi làm lái xe cho một quý bà giàu có. Một hôm bà yêu cầu tôi đưa đến… nghĩa trang và qu;ỳ xuống trước một ng ôi m::ộ. Người trên tấm hình khiến tôi runrẩy…

    Tôi làm lái xe cho một quý bà giàu có. Một hôm bà yêu cầu tôi đưa đến… nghĩa trang và qu;ỳ xuống trước một ng ôi m::ộ. Người trên tấm hình khiến tôi runrẩy…

    Tôi làm lái xe cho một quý bà giàu có. Một hôm bà yêu cầu tôi đưa đến… nghĩa trang và quỳ xuống trước một ngôi m::ộ. Người trên tấm hình khiến tôi run rẩy…
    Tôi làm tài xế riêng cho bà Hạnh đã gần ba năm.

    Bà là kiểu phụ nữ mà chỉ cần xuất hiện ở đâu, người khác tự khắc nhỏ giọng lại. Giàu có, goá chồng, ngoài sáu mươi, ăn mặc giản dị nhưng mọi thứ bà dùng đều toát lên vẻ đắt tiền.

    Còn tôi, chỉ là một thằng lái xe thuê. Ba mươi lăm tuổi, ly hôn, sống một mình trong căn phòng trọ ở quận ven. Công việc này ổn định, lương cao hơn chạy xe dịch vụ, lại không phải bon chen. Tôi chỉ cần làm đúng một việc: lái xe và im lặng.

    Bà Hạnh không thích nhiều lời.

    Mỗi sáng, tôi đợi trước cổng biệt thự. Bà bước ra, gật đầu, nói địa chỉ. Tôi lái. Hết.

    Cho đến hôm đó.

    Một buổi sáng trời âm u, bà không nói điểm đến ngay. Xe lăn bánh được một lúc, bà mới lên tiếng:

    – Cậu lái xe quen đường ngoại thành không?

    – Dạ, quen ạ.

    – Tốt. Đi nghĩa trang Phúc An.

    Tôi thoáng khựng tay lái.

    Người già hay đi viếng mộ, tôi không lạ. Nhưng lạ là bà Hạnh đi một mình, không hoa, không nhang, chỉ mặc bộ áo dài đen giản dị.

    Xe chạy gần một tiếng thì tới nơi.

    Nghĩa trang vắng, gió thổi ràn rạt qua những hàng cây. Bà Hạnh xuống xe, bước chậm rãi. Tôi theo sau, tay cầm chiếc ô che nắng cho bà.

    Chúng tôi dừng trước một ngôi mộ cũ, bia đá đã sờn chữ.

    Bà nhìn rất lâu.

    Rồi bất ngờ quay sang tôi…

    …bà Hạnh quay sang tôi, ánh mắt trầm đến lạ.

    – Cậu… quỳ xuống đi.

    Tôi sững người.
    Là tài xế, tôi quen đứng sau, chưa từng bị yêu cầu làm điều gì kỳ quặc như thế. Nhưng giọng bà không phải ra lệnh, mà giống như… van nài.

    Tôi chần chừ vài giây rồi quỳ xuống trước ngôi mộ.

    Bà Hạnh cúi người, phủi nhẹ lớp bụi trên bia đá. Khi bà nghiêng sang một bên, tấm ảnh gắn trên mộ hiện ra rõ ràng.

    Tôi thấy tim mình đập loạn.

    Người trong ảnh…
    là tôi.

    Không phải tôi của hiện tại, mà là tôi năm khoảng mười tuổi. Khuôn mặt gầy gò, ánh mắt lơ ngơ, mái tóc cắt ngắn xơ xác. Chính là tấm ảnh mà mẹ nuôi tôi từng giữ, nói rằng chụp ở trại trẻ mồ côi trước khi bà nhận tôi về.

    Tôi bật dậy theo phản xạ:
    – Bà… bà làm cái trò gì vậy?

    Giọng tôi run đến mức chính mình cũng không nhận ra.

    Bà Hạnh nhắm mắt lại. Rất lâu. Rồi bà nói, chậm rãi từng chữ, như sợ nếu nói nhanh hơn thì sẽ vỡ nát:

    – Đây không phải mộ của cậu.
    – Đây là… mộ cha ruột của cậu.

    Tai tôi ù đi.

    – Năm đó, ông ấy chết trong một tai nạn công trường. Khi tôi phát hiện mình mang thai, gia đình ông ấy không chấp nhận. Còn tôi… tôi hèn. Tôi chọn tiền và danh dự.

    Bà Hạnh cười nhạt, nụ cười cay đắng:
    – Tôi sinh cậu ra, để cậu lại trại trẻ mồ côi. Rồi tôi ra nước ngoài, làm ăn, giàu lên… nhưng đêm nào cũng mơ thấy gương mặt này.

    Bà chỉ tay vào bức ảnh trên bia mộ.

    Tôi đứng chết lặng.
    Những mảnh ký ức vụn vỡ ùa về:
    những đêm sốt không ai dỗ,
    những lần nhìn bạn bè được đón về,
    và câu hỏi tôi chưa từng dám hỏi: “Mẹ ruột mình là ai?”

    – Tôi tìm cậu suốt mười năm. Khi tìm được thì cậu đã lớn, có cuộc sống riêng. Tôi không dám nhận. – Giọng bà khàn đi – Tôi chỉ dám… ở gần cậu.

    Tôi bỗng hiểu ra tất cả.

    Vì sao tôi được chọn làm tài xế giữa hàng chục người.
    Vì sao bà biết rõ ngày sinh của tôi, dị ứng của tôi, cả việc tôi thuận tay trái.
    Vì sao mỗi lần tôi ốm, bà đều bảo quản gia nấu cháo gửi sang phòng lái xe.

    – Vậy… ba năm nay… – tôi nghẹn giọng – bà biết là tôi?

    Bà gật đầu.

    – Hôm nay là ngày giỗ ông ấy. Tôi đưa cậu đến đây không phải để nhận con…
    Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, nước mắt rơi xuống tấm bia lạnh:
    – …mà để xin cậu tha thứ.

    Gió thổi mạnh hơn. Nghĩa trang xào xạc.

    Tôi không khóc. Không hét.
    Chỉ cảm thấy một khoảng trống rất lớn trong ngực mình.

    Tôi quỳ xuống lại, lần này không phải vì bà yêu cầu, mà vì… tôi không còn đứng vững.

    – Tôi không biết có tha thứ được không… – tôi nói thật – Nhưng ít nhất hôm nay, tôi biết mình từ đâu mà đến.

    Bà Hạnh run rẩy đặt tay lên vai tôi, không dám ôm.

    – Thế là đủ rồi… với tôi.

    Chiều hôm đó, trên đường về, bà ngồi phía sau, vẫn im lặng như mọi khi.

    Nhưng trước khi xuống xe, bà nói một câu mà tôi sẽ nhớ suốt đời:

    – Dù cậu có gọi tôi là gì…
    thì từ hôm nay trở đi, cậu không còn là một đứa trẻ bị bỏ lại nữa.

    Chiếc xe lăn bánh.

    Trong gương chiếu hậu, tôi thấy bà đứng rất lâu trước cổng.

    Còn tôi, lần đầu tiên sau ba mươi lăm năm, hiểu rằng:
    có những sự thật đến muộn, nhưng vẫn đủ sức làm thay đổi cả một đời người.

  • ừ tiếng Việt nào để nguyên là con b:ò, bỏ bớt chữ vẫn là con b:ò

    ừ tiếng Việt nào để nguyên là con b:ò, bỏ bớt chữ vẫn là con b:ò

    Một câu đố tiếng Việt tưởng dễ mà khó, tưởng đùa mà lại rất ‘đỉnh cao’ sẽ dẫn dắt bạn vào một hành trình vừa hài hước.

    Trong kho tàng trò chơi ngôn ngữ Việt Nam, có những câu đố không nhằm đánh đố kiến thức, mà thử thách khả năng “bẻ lái” của bộ não – và câu đố ‘Từ nào trong tiếng Việt, để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò?’ chính là một trong số đó.

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò? Ảnh minh họa.

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò? Ảnh minh họa.

    Sự thú vị nằm ở chỗ: dù bạn có cắt, bỏ, rút gọn thì con bò ấy vẫn trước sau như một, hiên ngang đứng đó, không chịu biến thành con gì khác. Nghe xong, nhiều người cau mày suy nghĩ, tưởng phải vận dụng kiến thức ngữ pháp, từ vựng hay thậm chí triết học. Nhưng không! Đáp án lại đơn giản đến mức bạn chỉ muốn… gõ nhẹ vào trán mình vì sao không nghĩ ra sớm hơn.

    Câu đố này không chỉ là một trò vui, mà còn là lời nhắc rằng tiếng Việt luôn chứa đựng những điều bất ngờ thú vị. Chỉ một từ thôi mà có thể khiến cả buổi trò chuyện trở nên rộn ràng hơn rất nhiều.

    Còn bạn, đã nghĩ ra từ đó chưa? Nếu chưa, hãy cứ để đầu óc mình bay nhảy thêm một chút. Biết đâu trong lúc bạn đang suy nghĩ, con bò kia vẫn đang… ung dung nhai cỏ đợi bạn khám phá!

    Từ tiếng Việt nào để nguyên là con bò, bỏ bớt chữ vẫn là con bò?

  • Trước khi q u:a đ:ời, cha ti;;ết l;;ộ ở ngoài Bắc có v;ợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ;;ng s;ờ đứ;;ng ch:ết lặ:ng!

    Trước khi q u:a đ:ời, cha ti;;ết l;;ộ ở ngoài Bắc có v;ợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ;;ng s;ờ đứ;;ng ch:ết lặ:ng!

    Trước khi qua đời, cha ti/ết l/ộ ở ngoài Bắc có vợ và con gái, con trai vượt nghìn cây số đi tìm chị gái, đến khi gặp mặt thì sữ/ng s/ờ đứng ch/ết lặ/ng!

    Cha của Tuấn mất vào một chiều cuối đông, trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại mùi thuốc kháng sinh và tiếng máy thở yếu ớt. Trước khi nhắm mắt, ông nắm chặt tay con trai, giọng run run, yếu ớt:
    – Tuấn… ngoài Bắc… cha còn… một người vợ… và… một đứa con gái… Con… hãy tìm… nó… giúp cha…

    arrow_forward_ios

    Xem thêm

    Câu nói đứt quãng ấy khiến Tuấn chết lặng. Từ nhỏ, anh chỉ biết cha là một người đàn ông hiền lành, thương con, sống lặng lẽ ở miền Nam sau khi mẹ mất sớm. Chưa bao giờ ông nhắc đến chuyện quá khứ hay một người phụ nữ nào khác.

    Sau tang lễ, Tuấn ngồi suốt đêm bên bàn thờ cha, nhìn di ảnh với ánh mắt trống rỗng. Hàng loạt câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu: Tại sao cha giấu mình suốt mấy chục năm? Người chị ấy là ai? Họ đang sống ra sao?

    Anh quyết định đi tìm.

    Tuấn chỉ có manh mối duy nhất là một mảnh giấy cũ trong hộp gỗ của cha, trên đó ghi: “Nguyễn Thị Mai – Làng Xuân Lộc, Nam Định.” Cùng với đó là một tấm ảnh đen trắng chụp một người phụ nữ trẻ bế đứa bé gái tầm 3 tuổi.

    Không chần chừ, Tuấn xin nghỉ việc, bắt chuyến xe từ Sài Gòn ra Nam Định. Suốt chặng đường hơn 1.600 cây số, trong lòng anh vừa hồi hộp, vừa lo sợ. Nếu cha thực sự có người vợ khác, điều đó nghĩa là ông từng bỏ rơi họ. Và anh – người con trai mà cha nuôi nấng, liệu có được gọi là “đứa con chính thức” không?

    Ba ngày sau, Tuấn đặt chân đến làng Xuân Lộc – một vùng quê yên bình với những con đường gạch đỏ ngoằn ngoèo. Anh tìm đến nhà trưởng thôn, kể lại câu chuyện và nhờ giúp đỡ. Ông trưởng thôn nhìn anh chăm chú, rồi khẽ thở dài:
    – Ờ… cô Mai thì mất lâu rồi. Nhưng con gái cô ấy – con bé Hương, vẫn ở đây. Giờ làm giáo viên tiểu học trong xã.

    Tim Tuấn như ngừng đập. Anh xin địa chỉ, rồi lặng lẽ đi theo con đường làng đầy hoa dại. Trước mắt anh là một ngôi nhà mái ngói cũ, có giàn hoa giấy tím phủ quanh cổng. Tiếng trẻ con cười đùa vang ra từ bên trong, cùng giọng một người phụ nữ nhẹ nhàng:
    – Nào, các con xếp hàng đi, cô phát quà cho từng bạn nhé!

    Tuấn đứng sững. Người phụ nữ ấy bước ra, tầm hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt hiền hậu, ánh mắt sâu và ấm áp lạ thường. Chị mặc bộ áo dài giản dị, trên môi vẫn nở nụ cười hiền.
    – Anh là ai ạ? – Chị hỏi, giọng nhẹ mà đầy tò mò.

    Tuấn lắp bắp:
    – Tôi… tôi là Tuấn… con trai của ông Nguyễn Văn Tư…

    Nghe đến tên đó, Hương khựng lại. Nụ cười trên môi chị vụt tắt, đôi mắt thoáng run rẩy.
    – Anh nói… gì cơ? – Giọng chị nghẹn lại.

    Tuấn cúi đầu, nghẹn ngào:
    – Trước khi mất, cha tôi nói… ở ngoài Bắc còn có vợ và một người con gái… Tôi đi khắp nơi tìm… và… hình như… chị chính là người tôi cần gặp.

    Hương đứng lặng, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Chị run run quay vào nhà, mang ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, mở ra cho Tuấn xem. Trong đó là một tấm ảnh đen trắng – chính là bức ảnh mà anh tìm thấy trong hộp của cha.

    Hai người cùng lặng đi.

    Hương kể, giọng nghẹn lại theo từng hồi ức:
    – Năm ấy, cha anh là bộ đội miền Nam tập kết ra Bắc. Ông và mẹ tôi yêu nhau, rồi sinh ra tôi. Nhưng sau giải phóng, ông phải trở về Nam, hứa sẽ quay lại đón. Mẹ tôi chờ mòn mỏi… đến khi mất, vẫn giữ tấm ảnh ấy…

    Tuấn nghe mà mắt cay xè. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh người cha già, những đêm nằm lặng im bên khung ảnh cũ. Có lẽ suốt cả đời, ông mang trong lòng một nỗi day dứt không nói nên lời.

    Hương lau nước mắt, khẽ cười buồn:
    – Tôi chưa từng oán hận cha. Có lẽ thời cuộc lúc ấy khắc nghiệt quá… Tôi chỉ ước, được gặp lại ông một lần thôi, gọi ông một tiếng “cha”…

    Tuấn nắm chặt tay chị, nghẹn ngào:
    – Cha tôi – cũng chính là cha chị – đã ân hận suốt đời. Ông bảo, nếu có thể, hãy để tôi tìm và thắp cho mẹ chị nén nhang, thay ông tạ lỗi.

    Hương bật khóc. Hai anh em ôm chầm lấy nhau giữa sân, nơi ánh nắng chiều vàng trải dài, len qua những tán hoa giấy rung rinh.

    Chiều hôm ấy, Tuấn cùng chị Hương ra nghĩa trang nhỏ cuối làng. Trước mộ người phụ nữ tên Mai, anh quỳ xuống, đặt bó hoa cúc trắng, giọng run rẩy:
    – Thưa bác… con xin thay cha, nói lời xin lỗi…

    Gió thổi nhẹ qua, làm tà áo dài của Hương khẽ lay động. Chị nhìn anh, nước mắt chan hòa nhưng môi lại nở nụ cười hiền hậu:
    – Từ nay, tôi không còn là người không có anh nữa. Cảm ơn anh… vì đã đi cả nghìn cây số để mang một phần gia đình trở lại.

    Tuấn cúi đầu, nhìn tấm bia khắc tên người phụ nữ đã khuất. Anh hiểu rằng, cha anh – dù ra đi – cuối cùng cũng được yên lòng.

    Giữa khoảng trời lặng gió, hai anh em đứng bên nhau, cùng thắp nén hương cho người cha chung. Làn khói mỏng bay lên, như mang theo bao nỗi niềm được hóa giải sau hơn bốn mươi năm xa cách…

    Đôi khi, hành trình tìm lại người thân không chỉ là tìm một người trong máu mủ, mà là tìm lại một phần trái tim đã bị thời gian và chiến tranh cắt rời.

  • Ph’ú bà chấp nhận trả 20 tri ệu mỗi tháng cho mấy тн;ằиg cυ trẻ khỏe ở quán Bay Đêm chỉ để nghe nó hát –

    Ph’ú bà chấp nhận trả 20 tri ệu mỗi tháng cho mấy тн;ằиg cυ trẻ khỏe ở quán Bay Đêm chỉ để nghe nó hát –

    Ở thành phố Quảng Giang, ai mà chẳng biết đến bà Thúy Lan, 47 tuổi — vợ một chủ doanh nghiệp xây dựng giàu có, ở biệt thự mặt hồ Tân Phúc.
    Chồng đi công tác triền miên, con thì du học, bà Lan cô đơn đến phát sợ.

    Thế rồi một tối, trong buổi tiệc sinh nhật bạn, bà được rủ đến quán “Bay Đêm”, quán karaoke sang trọng nhất khu trung tâm.
    Nơi ấy ánh đèn tím rực, tiếng nhạc dập dìu, và những chàng trai trẻ khỏe – giọng ngọt như mật, dáng lại chuẩn như người mẫu.

    Lần đầu nghe Minh Kha, chàng trai mới 25 tuổi, cất giọng hát “Tình thôi xót xa”, bà Lan như bị thôi miên.
    Cảm giác vừa lạ lẫm vừa trẻ lại, như mình 20 tuổi.

    Từ hôm đó, bà đặt phòng VIP riêng, chỉ để nghe Kha hát, trả hẳn 20 triệu mỗi tháng — “chỉ cần hát cho chị nghe thôi, đừng làm gì khác”.

    Kha cười hiền, giọng nhỏ nhẹ:

    “Em chỉ cần chị vui là được.”

    Rồi bà Lan đến mỗi tối, cứ 8 giờ là xe con đen bóng đỗ trước cửa “Bay Đêm”.
    Nhân viên gọi bà là “Phú bà Lan Bay”, một người đàn bà chịu chơi, đẹp sang mà lại sòng phẳng.

    Chồng bà – ông Hưng – nghi ngờ, nhưng không nói gì.Ông tưởng vợ đi spa, họp hội bạn.

    Ai ngờ bà bỏ bê cả công ty, chỉ quanh quẩn ở quán hát đến 2, 3 giờ sáng, mắt đỏ hoe mà miệng vẫn cười.

  • Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự r a lệ;;;nh lạnh lùng

    Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự r a lệ;;;nh lạnh lùng

    Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã chết lâm sàng. Trong căn bếp dát vàng ròng, tôi – chủ nhân thực sự của ngôi nhà này – đang lúi húi chuẩn bị món “Gan ngỗng áp chảo sốt vang đỏ” cho chồng và nhân tình của anh ta.

    “Chị nhớ làm chín kỹ một chút, em không ăn được đồ tái, hại da lắm.”

    Giọng nói nũng nịu của Vy vang lên từ phía sofa. Cô ta đang mặc chiếc áo choàng lụa mà Nam mua tặng tôi kỷ niệm 10 năm ngày cưới, đôi chân dài vắt vẻo trên thành ghế mà tôi dày công chọn lựa. Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng:

    “Nhanh tay lên. Vy đói rồi. Xong việc thì cô xuống phòng kho dưới cầu thang mà ăn, đừng lảng vảng ở đây làm tụi này mất ngon.”

    Ba tháng trước, Nam công khai đưa Vy về. Anh ta không ly hôn vì không muốn chia tài sản, thay vào đó, anh ta dùng quyền lực và sự thao túng kinh tế để biến tôi thành một “con sen” cao cấp. Tôi bị đuổi khỏi phòng ngủ chính – nơi tràn ngập kỷ niệm – để nhường chỗ cho những tiếng cười đùa lẳng lơ của họ mỗi đêm. Tôi im lặng. Tôi cam chịu. Tôi nấu ăn cho họ mỗi ngày.

    Nhưng họ không biết rằng, sự im lặng của một người đàn bà bị dồn vào đường cùng chính là sự im lặng của một quả bom hẹn giờ.

    Cao trào: Bữa tiệc của bóng tối

    7 giờ tối. Ánh nến lung linh trên bàn tiệc. Nam và Vy ngồi đối diện nhau, hạnh phúc như một cặp uyên ương thực thụ. Tôi đứng nép vào bóng tối của hành lang, quan sát họ thưởng thức món khai vị.

    “Rượu hôm nay ngon tuyệt, anh nhỉ?” Vy nháy mắt, nhấp một ngụm vang đỏ đậm đặc.

    Nam cười mãn nguyện: “Cứ hưởng thụ đi em yêu. Từ mai, căn nhà này sẽ hoàn toàn thuộc về chúng ta. Tôi đã chuẩn bị xong giấy tờ chuyển nhượng, chỉ chờ ‘vợ tôi’ ký vào đêm nay thôi.”

    Tôi bước ra từ bóng tối, trên tay cầm chiếc khay bạc đựng món chính. Gương mặt tôi không chút biểu cảm, nhưng đôi môi khẽ nở một nụ cười mà nếu Nam tinh ý, anh ta sẽ thấy nó giống hệt nụ cười của tử thần.

    “Món chính đây. Gan ngỗng đặc biệt, ướp với… bí mật của lòng kiên nhẫn,” tôi thầm thì.

    Sự thật kinh hoàng

    Họ bắt đầu ăn. Một miếng, hai miếng. Vy đột nhiên buông dĩa, tay ôm lấy cổ họng, mặt biến sắc: “Anh… sao em thấy… khó thở quá? Người em nóng ran…”

    Nam định đứng dậy đỡ cô ta nhưng chính anh ta cũng khuỵu xuống. Ly rượu trên tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan tành như hạnh phúc giả tạo của họ. Anh ta trợn mắt nhìn tôi, giọng đứt quãng: “Cô… cô đã bỏ cái gì vào…”

    Tôi kéo chiếc ghế chủ tịch, ung dung ngồi xuống đối diện họ, thong thả rót cho mình một ly nước lọc.

    “Đừng lo, không có thuốc độc chết người ngay lập tức đâu. Tôi đâu có ngu mà đi tù vì hai người,” tôi bình thản nói, giọng lạnh như tiền. “Trong rượu là một loại hoạt chất gây ảo giác mạnh và làm liệt cơ tạm thời. Còn trong gan ngỗng? Đó là một loại gia vị đặc biệt được chiết xuất từ những ‘khoản nợ’ khổng lồ mà anh đã bí mật ký tên tôi vào những năm qua.”

    Tôi lấy từ trong túi tạp dề ra một xấp tài liệu.

    “Nam à, anh tưởng tôi mù sao? Anh dùng công ty của gia đình tôi để rửa tiền cho những dự án ma. Vy, cô tưởng cô là người tình bé nhỏ ư? Cô thực chất là ‘con cờ’ mà đối thủ của Nam cài vào để thu thập bằng chứng. Nhưng thật tiếc, cả hai đều đã rơi vào cái bẫy lớn hơn.”

    Dấu chấm hết

    Tôi lấy điện thoại ra, nhấn nút phát một đoạn ghi âm. Đó là cuộc hội thoại của Nam về việc lên kế hoạch dàn dựng một vụ “tai nạn” cho tôi để chiếm đoạt tiền bảo hiểm. Sắc mặt Nam từ tái mét chuyển sang trắng bệch.

    “Cảnh sát đang trên đường tới đây. Không phải vì vụ ngộ độc này, mà vì đơn tố cáo tội phạm kinh tế và âm mưu giết người tôi đã gửi đi từ chiều,” tôi cúi sát tai Nam, thì thầm: “Phòng ngủ anh cho cô ta nằm, thực ra đã được tôi lắp camera 24/7. Mọi bằng chứng về việc anh dùng tài sản công ty chi trả cho nhân tình… đều đã nằm trên bàn của các cổ đông.”

    Tiếng còi xe cảnh sát hú vang từ đằng xa, xé toạc màn đêm tĩnh lặng của khu biệt thự.

    Tôi đứng dậy, cởi chiếc tạp dề nhuốm mùi dầu mỡ, ném nó lên người Vy – kẻ đang nằm quằn quại dưới sàn. Tôi thu dọn túi xách, bước ra cửa mà không một lần ngoảnh lại.

    Bữa cơm tối nay quả thực rất ngon. Đó là bữa cơm của sự tự do.

  • Bố nuôi b:;á:;n m;á;;u cho tôi ăn học, giờ lương 100 triệu/tháng, ông đến vay tiền nhưng tôi không cho một đồng khiến ông khócnghẹn ra về trong c ay đắ ng.

    Bố nuôi b:;á:;n m;á;;u cho tôi ăn học, giờ lương 100 triệu/tháng, ông đến vay tiền nhưng tôi không cho một đồng khiến ông khócnghẹn ra về trong c ay đắ ng.

    Bố nuôi chếtlặng.

    Tôi vẫn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy. Ông ngồi im, hai bàn tay gầy guộc đặt lên đầu gối, run nhẹ. Đôi mắt đục màu thời gian nhìn tôi chằm chằm, như không tin mình vừa nghe thấy điều gì.

    Ông không hỏi lại.
    Cũng không trách móc.

    Chỉ khẽ cúi đầu.

    – Ừ… vậy thôi. Bố hiểu.

    Giọng ông khàn đi, nhỏ dần, như sợ làm phiền cả căn nhà rộng thênh thang này. Ông đứng dậy rất chậm, lưng còng xuống rõ rệt hơn lúc mới vào. Tôi nghe tiếng dép cũ chạm xuống nền gạch bóng loáng, lạc lõng đến đau lòng.

    Ra đến cửa, ông quay lại, gượng cười:

    – Con giữ gìn sức khỏe. Bố… về.

    Tôi không tiễn.
    Tôi ngồi bất động trên ghế sofa da, tay siết chặt, tim đập loạn nhịp.

    Cánh cửa khép lại.

    Chỉ vài phút sau, tôi đứng bật dậy chạy ra ban công. Dưới sân, bóng ông nhỏ dần. Chiếc balo sờn vai lắc lư theo từng bước chân nặng nhọc. Ông dừng lại rất lâu dưới gốc cây trước cổng, đưa tay quệt vội thứ gì đó trên mặt.

    Tôi biết.
    Ông đang khóc.

    Người đàn ông từng bán máu nuôi tôi ăn học.
    Người chưa từng xin tôi một đồng nào suốt hơn mười năm.
    Lần đầu tiên mở miệng… lại bị chính đứa con mình nuôi khước từ.

    Đêm đó, tôi không ngủ được.

    Những ký ức cũ dồn về như dao cứa.
    Xấp tiền lẻ dính mùi thuốc sát trùng.
    Những buổi tối ông nhịn đói để tôi có tiền đóng học phí.
    Những lần tôi sốt cao, ông thức trắng quạt cho tôi ngủ.

    Gần sáng, tôi gọi cho bệnh viện hỏi lại chi phí mổ.
    58 triệu.

    Chưa bằng nửa tháng lương của tôi.

    Tôi bật dậy, lao xe về khu trọ cũ ven sông — nơi từng là cả tuổi thơ tôi.

    Nhưng căn phòng 10 mét vuông đã khóa cửa.
    Hàng xóm bảo ông nhập viện cấp cứu vì kiệt sức, thiếu máu nặng.

    Tôi chạy như điên đến bệnh viện.

    Ông nằm đó, da xám ngoét, ống truyền cắm đầy tay. Khi thấy tôi, ông quay mặt đi, nước mắt trào ra:

    – Bố xin lỗi… vì làm phiền con.

    Tôi qu;ỳ s ụp xuống bên giường bệnh.
    Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc như một đứa trẻ.

    – Bố ơi… con sai rồi. Con không xứng làm người…

    Ông run run đặt tay lên đầu tôi — bàn tay đã từng cầm vô lăng ba gác, từng cầm kim hiến máu, từng che mưa che nắng cho tôi suốt một đời.

    – Chỉ cần… con sống tử tế… là bố đủ rồi…

    Có những món nợ,
    trả bằng tiền vẫn chưa đủ.

    Và có những người cha,
    đến lúc sắp rời xa,
    vẫn chỉ lo cho con…
    chứ chưa từng lo cho mình.

  • Tuổi 50, tôi nh;ụ;c nh;ã m;ất cả tiền lẫn tình vì s;a vào lư;ới tì;;nh của HLV Gym 25t cường tráng vạm vỡ

    Tuổi 50, tôi nh;ụ;c nh;ã m;ất cả tiền lẫn tình vì s;a vào lư;ới tì;;nh của HLV Gym 25t cường tráng vạm vỡ

    Đúng lúc tôi nghĩ những tổn thương mình phải chịu đựng từ cuộc hôn nhân trước được chữa lành, cuộc đời lại nở hoa ở tuổi 45 thì thực tế đã dội cho tôi một gáo nước lạnh buốt…

    Tôi vừa bước ra khỏi một cuộc hôn nhân dư dả về vật chất nhưng thiếu thốn tình cảm.

    Ở cái tuổi ngoài 40, người ngoài cứ tưởng tôi có trong tay mọi thứ: cuộc sống giàu sang, chồng làm lãnh đạo của một công ty lớn, con gái lớn du học ở trời Tây, con trai út theo học một trường quốc tế trong nước.

    Nhưng “trong chăn mới biết chăn có giận”, sống trong ngôi nhà to, đi xe xịn nhưng lòng tôi thấy trống trải, lạnh lẽo. Tôi như con chim trong chiếc lồng son. Chồng thì thờ ơ, hay ra lệnh, con cái thì ở cái tuổi chỉ quan tâm bạn bè.

    Tôi đã quá quen với những bữa cơm một mình, những lần về quê thăm bố mẹ một mình, những dịp lễ tết một mình và quen với cả sự cô đơn…

    Và rồi một ngày tôi quyết định đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân kéo dài 20 năm. Với nửa số tài sản sau khi ly hôn, tôi thừa sức sống cuộc sống sung túc đến cuối đời mà không phải làm gì. Ngoài cảm giác có lỗi với các con, tôi không hối tiếc khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân này. Sự ủng hộ từ xa của con gái lớn như tiếp thêm động lực để tôi khởi đầu một cuộc sống mới.

    Giờ tôi đã thay đổi, tôi sống cho bản thân, tham gia gặp gỡ bạn bè, đi làm đẹp… Được sự khích lệ của mấy cô bạn, tôi đăng ký gói tập gym có HLV (huấn luyện viên) riêng. Tôi muốn cơ thể mình lấy lại sự săn chắc, sự tự tin và hấp dẫn

    Và có ai ngờ được, tại buổi gặp đầu tiên, tôi xao động bởi ánh mắt của HLV thể hình điển trai. An 25 tuổi, chỉ hơn con gái lớn của tôi vài tuổi, sẽ kèm cặp 1-1 cho tôi ở khoá học này. An có đôi mắt đen sâu thẳm, thoạt nhìn tưởng lạnh lùng nhưng khi cậu cười thì mắt cũng cười, rất ấm áp.

    Thực ra trai đẹp thì tôi gặp nhiều nhưng An có nét giống mối tình đầu thời đại học của tôi. Không ít lần trong cuộc hôn nhân lạnh lẽo, thiếu kết nối này, trong những đêm vò võ một mình, tôi đã nghĩ đến người bạn trai đầu tiên ấy.

    Tiếp xúc với An, tôi thấy tâm hồn mình như trẻ lại, đầy năng lượng và rạo rực cảm xúc.

    An hướng dẫn tôi rất nhiệt tình. Mỗi động tác khó, tôi không làm được, bản thân bối rối đều là An kiên nhẫn chờ tôi, hướng dẫn tôi làm bằng được thì thôi. Cậu luôn khích lệ và khen ngợi: “Chị Thanh có đôi chân rất đẹp, giữ tư thế này nhé”, “Chị cố gắng lên, động tác đẩy tạ sắp đạt chuẩn rồi”, “Thực ra chị có vóc dáng đẹp sẵn rồi, tập thể thao chỉ để giữ sức khoẻ thôi”…

    Mỗi lần tập chạy bộ trên máy hay nhảy dây, giữa vài phút nghỉ ngơi, An lại đưa nước cho tôi uống, đưa khăn cho tôi thấm mồ hôi. Dần dần, cậu trực tiếp lấy khăn thấm mồ hôi giúp tôi luôn. Những động chạm vô tình nhẹ như gió thoảng khi An sửa động tác cho tôi, hơi thở nam tính của chàng trai trẻ phả vào gáy tôi trong lúc tập… vẫn vấn vít trong tâm trí tôi, đi vào trong giấc ngủ.

    An chủ động nhắn tin dặn dò tôi tuân theo thực đơn dinh dưỡng, nhắc tôi chuẩn bị cho bài tập, hỏi han khi tôi đến muộn. Dần dần những cuộc trò chuyện kéo dài đến khuya, cả hai nhắn qua lại không dứt. Tôi phát hiện ra, An rất hợp với mình từ những câu chuyện, quan điểm về cuộc sống và cậu nắm bắt tâm lý phụ nữ rất tốt. Ở bên cậu, tôi không cảm thấy khoảng cách 20 tuổi…

    “Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”, sau một buổi tập, An lao vào phòng thay đồ dành cho khách vip ôm chầm lấy tôi mà thổ lộ: “Chị, em thích chị!”. Tôi không nhớ rõ cảm xúc của mình lúc đó, bản thân muốn trốn khỏi đôi bàn tay rắn chắc của An mà không được. Tôi cũng muốn nói câu gì đó, như “chúng ta không thể”, nhưng thực tế thì tôi không nói nổi, chân tay mềm nhũn. An hôn tôi vồ vập và tôi đã… đáp lại nụ hôn ấy…

    Tôi lao vào cuộc tình với chàng trai kém tuổi như con thiêu thân lao về phía ánh đèn. Chúng tôi gặp nhau bất kể ngày đêm sau mỗi buổi tập, khi An có thời gian. An đem đến cho tôi cảm xúc mãnh liệt, say đắm mà tôi chưa từng trải qua.

    Tôi yêu An đến nỗi không tiếc cậu ấy thứ gì. Tôi tặng An xe SH, biết cậu ấy đang ở nhà thuê cùng bạn, tôi mua một căn hộ nhỏ đầy đủ tiện nghi để An ở. Chúng tôi cùng nhau đến Nhật Bản ngắm núi Phú Sĩ, đến Trung Quốc tắm suối nước nóng ở Hoàng Sơn…

    Đúng lúc tôi nghĩ những tổn thương mình phải chịu đựng từ cuộc hôn nhân trước được chữa lành, cuộc đời lại nở hoa ở tuổi 45 thì thực tế đã dội cho tôi một gáo nước lạnh buốt…

    Tôi bị đánh ghen! Đúng thế, tôi bị đánh ghen ngay tại phòng tập gym. Khi tôi vừa chống đẩy được 50 cái, đang ngồi thở thì có 2 người phụ nữ to béo và 1 cô gái trẻ xông vào.

    Hai phụ nữ kia khoá tay tôi, đè xuống đánh còn cô gái thì gào lên chửi bới: “Đồ gái già mất nết, đi cướp chồng người khác. Bà tưởng bà ngon lắm hả, cũng chỉ là một trong số cây ATM di động cho thằng đó mà thôi”.

    Tai tôi lùng bùng, không tin nổi những gì mình nghe thấy, tôi mà lại đi cướp chồng người khác?

    Hoá ra, trước khi gặp tôi An đã sống như vợ chồng không hôn thú với cô gái kia. Và trong quá trình chung sống, cậu vẫn cặp kè với những phụ nữ khác. Theo lời cô kia, thì thời gian qua An và cô ta xảy ra mâu thuẫn, cậu ta đã bỏ ra ngoài ở một thời gian, mặc cho vợ hờ truy tìm khắp nơi. Rốt cuộc, tôi chỉ là một trong những “con mồi béo bở” mà kẻ săn mồi lão luyện như cậu ta săn được…

    Tóc tai rối bời, cảm giác đau đớn, tủi nhục trước bao cặp mắt tò mò khiến tôi chỉ muốn lịm đi. Còn An, ngay từ giây phút mấy người phụ nữ xông vào, cậu đã biến mất đằng nào không rõ. Cậu ta đã kịp chạy trốn trước khi mặt nạ bị lột xuống.

    Còn số tiền 2 tỷ đồng, cậu ta vay tôi để xây nhà ở quê cho bố mẹ thì sao? Còn căn hộ tôi mua để cậu ta đứng tên nữa, tôi lấy lại bằng cách nào? Tôi quá dại dột và ngu ngốc. Tôi không muốn khóc trong hoàn cảnh này nhưng cảm nhận môi mình mặn chát…

  • Rất may mắn cho gia đình tôi khi có chị giúp việc tận tâm, chị ấy đi chợ rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon, lại dọn dẹp sạch sẽ,

    Rất may mắn cho gia đình tôi khi có chị giúp việc tận tâm, chị ấy đi chợ rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon, lại dọn dẹp sạch sẽ,

    Người vợ nhận thấy cô giúp việc mua hàng được giảm giá nhưng vẫn lấy đủ tiền nên nảy ra nghi ngờ với sự trung thực của người này.

    Người giúp việc “đáng ngờ”

    ‏Với những gia đình cả 2 vợ chồng đều bận rộn, đang trên đà phát triển sự nghiệp như tôi và chồng, thuê giúp việc phụ giúp công việc nhà là sự lựa chọn bắt buộc. Nhất là từ khi đón mẹ chồng 69 tuổi lên thành phố, chúng tôi phải ráo riết tìm người giúp việc phù hợp để chăm sóc mẹ, lo việc cơm nước dọn dẹp nhà cửa.‏

    ‏Được người quen giới thiệu, một cô giúp việc tên Quế Tú, 56 tuổi đến thử việc tại nhà chúng tôi. Ban đầu cô mong muốn mức lương 16 triệu đồng nhưng vợ chồng tôi chưa có con nhỏ, công việc nhà không quá phức tạp nên chúng tôi thỏa thuận mức lương  13 triệu đồng. Cô Quế Tú có vẻ không ưng ý nhưng vẫn chấp nhận vì thực tế nhiều người giúp việc năm nay đã mất việc do các gia đình siết chặt chi tiêu.

    photo-1699259296477

    Ảnh minh họa

    ‏Cô giúp việc 56 tuổi rất chuyên nghiệp, nấu ăn ngon lại dọn dẹp sạch sẽ, mẹ chồng tôi rất thích cô Quế Tú. Tôi cũng hài lòng vì nghĩ mình đã thuê được một người giúp việc lương thiện và trung thực, cho đến khi tôi phát hiện ra sự việc gây ngỡ ngàng. ‏

    ‏Trong một lần đi siêu thị nhỏ ở dưới chân tòa nhà, tôi mới biết gần đây siêu thị đang có chương trình giảm giá từ 20-60% các loại rau sau 6h chiều. Trò chuyện với chủ siêu thị, người này còn cho biết cô Quế Tú thường xuyên đợi đến sau 6h mới thanh toán, luôn biết chọn rau củ nào tiết kiệm nhất. Trong khoảng 1 tháng nay, mỗi ngày có thể được giảm giá khoảng 70.000 đồng, có hôm còn nhiều hơn.‏

    ‏Điều này khiến tôi bất ngờ vì trước nay tôi đều đưa cô giúp việc đủ số tiền theo giá gốc của các loại rau mà không hề hay biết chương trình khuyến mãi này. Đem chuyện này kể cho chồng và mẹ chồng, 2 người đều cho rằng số tiền không đáng kể, nên bỏ qua cho cô giúp việc để mỗi ngày cô có thêm “đồng ra đồng vào”.

    Tuy chấp nhận bỏ qua cho cô Quế Tú, thậm chí đối xử với cô tốt hơn trước nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy người giúp việc đang giấu mình điều gì đó. Trong bữa ăn, cô không chịu ăn những món ngon mà đều bỏ vào hộp nói mang về nhà, đồ ăn nhẹ và trái cây cũng được gói cẩn thận lại. Cô Quế Tú cũng không nhận lời đi du lịch cùng gia đình tôi, luôn giải thích có lý do bận việc gia đình.‏

    Phát hiện hoàn cảnh cô giúp việc, lập tức tăng lương

    ‏Cho tới một hôm không còn việc bận ở công ty, sự tò mò trong tôi trỗi dậy nên lặng lẽ theo cô Quế Tú về nhà. Đến nơi, tôi gọi cô xuống đón mình với lý do “tình cờ đi ngang qua, muốn lên chơi một lát”. Căn phòng cô ở chỉ khoảng 20m2, kê một chiếc giường lớn, đồ đạc không có gì giá trị và thứ nhiều nhất trong phòng là những lọ thuốc.‏

    ‏Một cụ bà nằm trên giường khi thấy tôi bước vào liền muốn đứng dậy nhưng không được nên chỉ mỉm cười chào. Cô Quế Tú giới thiệu đây là mẹ mình, đã 82 tuổi, di chuyển khó khăn nhưng đầu óc còn minh mẫn. Thấy tôi vẫn tò mò, cô kể qua loa về tình cảnh gia đình mình, anh trai thất nghiệp nhưng không chịu chăm sóc mẹ nên cô đảm đương trách nhiệm này. Chồng cô giúp việc mất sớm vì tai nạn, con trai cũng đi làm xa ít về nhà.‏

    photo-1699259300466

    ‏Ảnh minh họa

    ‏Nhìn quanh căn phòng 20m2, tôi phát hiện ra nhiều đồ ăn đem từ nhà tôi về là muốn cho mẹ già cùng ăn. Cô Quế Tú cho biết mỗi tháng tốn hơn 3,3 triệu đồng cho thuốc men của mẹ, nên trừ đi tiền thuê nhà và sinh hoạt phí cô gần như không dư dả được đồng nào. Đến đây tôi mới hiểu lý do vì sao cô phải giữ lại tiền giảm giá từ những hóa đơn mua hàng để tiết kiệm thêm chút ít.‏

    ‏Tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu. Mẹ chồng và chồng tôi biết chuyện, đều nói nên tăng lương cho một người hiếu thảo và trách nhiệm như cô Quế Tú. Tôi đề nghị mức lương 620 triệu đồng, cô giúp việc vô cùng vui mừng và hứa sẽ làm việc chăm chỉ, minh bạch trong vấn đề chi tiêu với tôi. ‏

    ‏Với tôi người giúp việc cũng là một phần của gia đình nên việc thấu hiểu hoàn cảnh, giúp đỡ nếu họ khó khăn sẽ góp phần giúp mối quan hệ gắn bó hơn. Nhờ đó hiệu quả và sự tận tâm trong cách họ làm việc cũng tăng lên, như vậy lợi cho cả đôi bên.